Arc 4: Mệnh Của Rinella, Do Rinella Chọn [ĐÃ HOÀN THÀNH]
Chương 294: Mệnh Của Rinella, Do Rinella Chọn (87)
1 Bình luận - Độ dài: 2,082 từ - Cập nhật:
Một cơ thể đang căng cứng thường trở nên nhạy cảm hơn trước những cái chạm.
Elsie cũng không phải là ngoại lệ.
Cô gái giật mình cứng đờ người, theo bản năng đẩy hông về phía sau.
Đó là bởi cô chợt nhớ lại cơn sóng khoái cảm đã nhấn chìm mình lần trước.
Thấy phản ứng này, Ian thở phào nhẹ nhõm.
Elsie, với vẻ mặt rưng rưng chực khóc, khẽ rên rỉ.
“D-Dừng lại điii……”
Tất nhiên, đó chẳng qua chỉ là sự phản kháng yếu ớt.
Ian tiến thêm một bước và lặng lẽ kéo cô vào lòng.
Elsie không thể tập trung suy nghĩ, tâm trí cô bị lấn át bởi mùi hương của người đàn ông đang xâm chiếm mọi giác quan.
Cô là một sinh vật vô cùng yếu đuối trước tình yêu.
Bị cuốn vào những cảm xúc dịu dàng và rung động ấy, khuôn mặt Elsie bất giác mềm lại.
Cô cố gắng cau mày, tìm cách thu hẹp khoảng cách giữa hai hàng lông mày, nhưng tất cả chỉ là sự chống cự vô ích.
Rốt cuộc, cô không thể giấu được cái nhếch mép nhẹ ở khóe môi.
Ian nhìn biểu cảm đáng yêu của cô, bật cười khẽ.
“Hãy nghe người ta nói hết câu đã chứ, tiền bối Elsie.”
“Đ-đừng làm thế… ưm?!”
Elsie cảm thấy mình sắp mất trí.
Cô muốn nổi giận, nhưng khi lời thì thầm của anh lướt qua tai, những giác quan nhạy bén của cô lại truyền đến những luồng run rẩy đầy khoái cảm.
Chỉ nghe giọng nói của anh thôi cũng khiến cô ra nông nỗi này.
Và đó chưa phải là tất cả.
Chỉ cần nằm trong vòng tay Ian cũng khiến trái tim cô loạn nhịp không kiểm soát.
Thực tế, cô thậm chí còn nghĩ rằng nếu cứ được ở như thế này mãi, sống một cuộc đời bị Ian chi phối cũng chẳng tệ chút nào.
Đó là kiểu tâm lý mà một nạn nhân của bạo hành gia đình có thể mắc phải.
Elsie nhận thức được điều này, nhưng lại thấy không thể kiểm soát những thôi thúc rung động trong tim mình.
Ian tiếp tục thì thầm vào tai cô gái.
“Ai nói gì đến chuyện bỏ rơi cô chứ, tiền bối Elsie? Ý tôi chỉ là tụi mình nên tránh những hiểu lầm không cần thiết thôi.”
“…H-Hiểu lầm không cần thiết?”
Cuối cùng, Elsie cũng không thể cưỡng lại sự cám dỗ.
Không ngờ chỉ vài lời ngọt ngào lại có thể dễ dàng lay chuyển cô đến thế.
Elsie cảm thấy nhẹ nhõm vì Ian là mối tình đầu của mình.
Nếu cô phải lòng một gã đàn ông khác, hắn ta có lẽ đã lợi dụng cô triệt để rồi.
Mặc dù Elsie đã tin một nửa ngay cả khi chưa nghe vào trọng tâm, cô vẫn giữ vẻ ngoài giả vờ giận dỗi.
Trái ngược với ánh mắt hờn dỗi, khóe miệng đang giật giật của cô trông thật đáng xem.
Ian gật đầu trấn an.
Khi tay anh lướt nhẹ dưới cằm cô, Elsie khẽ rên một tiếng nhỏ và vô thức vùi mặt vào ngực Ian.
“Phải, những hiểu lầm không cần thiết… có thể dẫn đến những lời đồn đại kỳ quặc.”
“Nhưng mà…”
“Dù sao thì tiền bối Elsie đâu phải là thú cưng của tôi.”
Elsie bĩu môi không hài lòng.
Cái cách cô liếc nhìn Ian qua khóe mắt chẳng bình thường chút nào.
Nó cho thấy cô thất vọng đến nhường nào trước những lời nói của anh.
Lo lắng rằng cô có thể lại nổi cơn tam bành, anh vội vàng nói thêm:
“Tiền bối Elsie là người bình đẳng với tôi, là một đồng đội… không, là cộng sự chứ?”
Sự bực bội đang dâng lên trong lòng Elsie nhanh chóng lắng xuống.
Trong khi tận hưởng cái chạm của Ian, cô lặng lẽ suy ngẫm.
Cô đã từng hài lòng với mối quan hệ “thú cưng”.
Không chỉ có thể dựa dẫm vào Ian vô điều kiện, mà chừng nào cô còn đi theo anh, anh cũng sẽ có khuynh hướng bảo vệ cô.
Trên hết, cô thích thú với việc được anh tắm trong sự yêu chiều không chút dè dặt.
Giống như ngay lúc này đây.
Nhưng từ “cộng sự” nghe cũng rất êm tai.
Nó gợi lên cảm giác được cùng nhau sánh bước.
Vì vậy, sự đắn đo của Elsie kéo dài khá lâu.
Không chắc lựa chọn nào tốt hơn, Elsie nghiêng đầu, không thể đưa ra quyết định vội vàng. Sự do dự này một phần là do bản tính tham lam của cô.
Cô muốn hoàn toàn hiến dâng cho Ian.
Đến mức không còn đường quay lại.
Và cô càng làm thế, anh càng không thể rời bỏ cô.
Nhưng cô cũng không muốn từ bỏ tương lai được sống ngọt ngào bên nhau như một người cộng sự.
Nếu cô vẫn là thú cưng của anh, cô sẽ không phải lo lắng về việc bị bỏ rơi.
Mặt khác, nếu cô chọn làm cộng sự, Ian sẽ không thể coi cô chỉ là một sinh vật nhỏ bé dễ thương nữa.
Anh sẽ phải đối xử với cô như một người ngang hàng, nói cách khác, như một người phụ nữ.
Cứ thế, sự tiến thoái lưỡng nan của Elsie ngày càng sâu sắc.
Cảm thấy cuối cùng đã đến lúc giải quyết vấn đề dai dẳng này, Ian càng trở nên tuyệt vọng hơn trong nỗ lực thuyết phục cô.
“Tiền bối Elsie… hãy nhớ lại khi cô còn tràn đầy tự tin xem. Lúc đó có biết bao nhiêu người đi theo cô.”
Elsie rên rỉ, trông càng thêm khó xử.
Ian tiếp tục, nhẹ nhàng vuốt ve dưới cằm cô.
“Hồi đó, cô luôn là người dẫn đầu. Đó là lý do tại sao tôi chưa bao giờ phải nghi ngờ sự chân thành của cô… Nhưng gần đây, cảm giác như tôi mới là người kéo cô vào nguy hiểm vậy.”
Dù giọng điệu bình tĩnh, nhưng lời nói của anh rất chân thành.
Trong khoảnh khắc, trái tim cô dao động trước sự thuyết phục của anh.
Ian lo lắng cho cô không nguôi.
Anh sợ rằng lý do Elsie liều mạng có thể chỉ vì mệnh lệnh của anh.
Anh luôn sợ rằng mình có thể không hiểu hết được những ý định thực sự của cô.
Làm sao sự quan tâm chu đáo như vậy lại không khiến trái tim cô rung động cho được?
Đặc biệt là khi chính Ian là người đã dùng chiếc rìu của mình để đập tan sự tự tin và độc lập của Elsie ngày nào.
Đương nhiên, anh chưa bao giờ quên sự thật đó, và thậm chí bây giờ, anh vẫn đang đấu tranh với tiếng nói của lương tâm.
Nhưng sự dằn vặt nội tâm đó không phải là thứ có thể nhìn thấy qua đôi mắt của một cô gái đang yêu.
Cuối cùng, Elsie nảy ra một ý tưởng thông minh.
Cô bất ngờ thoát khỏi dòng suy nghĩ và khẽ ho một tiếng. Bước lùi lại và tạo khoảng cách khỏi vòng tay anh, cô chắp tay sau lưng.
Khuôn mặt hơi ửng hồng của cô mang theo chút tinh nghịch.
“…Chà, nếu đã vậy thì được thôi.”
Cô đáp lời trong khi khẽ lảng tránh ánh nhìn.
Chỉ đến lúc đó Ian mới cảm thấy nhẹ nhõm.
Giờ đây, cuối cùng anh cũng có thể nói lời tạm biệt với cái danh xưng phiền toái đó.
“Xin hãy tiếp tục chiếu cố tôi trong tương lai nhé, tiền bối Elsie… dù sao thì, tôi cũng sẽ cố gắng hết sức để tôn trọng mong muốn của cô.”
“Thật sao? Vậy thì hãy ban cho em một yêu cầu.”
Cô đưa ra đề nghị, bất ngờ bước tới một bước.
Ian ngạc nhiên, nhưng nhanh chóng gật đầu, như thể đang thuận theo dòng chảy.
Anh nợ Elsie rất nhiều.
Cô là người đồng đội đã đóng góp trong vô số trận chiến và thậm chí còn chiến đấu chống lại Tử Thi Cự Nhân dù chẳng có mối liên hệ nào với lãnh địa Percus.
Anh không thể từ chối cô bất cứ điều gì.
Ngay khi Ian đồng ý, Elsie lập tức đưa ra yêu cầu của mình.
Cô không có ý định cho anh cơ hội phản đối.
“Em muốn làm thú cưng của ngài.”
“Được thôi, chuyện đó thì…. gì hả?”
Ian chỉ có thể đáp lại bằng một giọng đờ đẫn.
Đó là một yêu cầu mà anh không bao giờ lường trước được.
Không có gì ngạc nhiên khi anh câm nín.
Thấy biểu cảm ngơ ngác của anh, Elsie che miệng cười khúc khích.
Đuôi mắt cô cong lên thành một đường vòng cung mềm mại.
“Em nói là em muốn làm thú cưng của ngài theo sự lựa chọn của chính mình… Nên giờ ngài không cần phải lo lắng nữa đúng không? Em sẽ trông cậy vào thật nhiều tình yêu từ ngài đấy, Chủ nhân. Gâu gâu!”
Elsie chìa hai tay ra, tinh nghịch bắt chước một chú cún con đang xin sự chú ý.
Và khi cô nháy mắt và nói những lời đó, Ian chết lặng một hồi lâu.
Cứ đà này, họ chỉ đang đi lòng vòng.
Ngay khi anh định mở miệng để có thể phản đối—
“V-Và còn nữa… với tư cách là cộng sự của ngài, có một điều nữa em muốn nói.”
Elsie lại đỏ mặt và cúi đầu.
Cách cô lo lắng di mũi chân xuống đất cho thấy rõ cô đang xấu hổ đến mức nào.
Ian ngậm miệng lại lần nữa.
Nghĩ lại thì, chính Elsie là người đã gọi anh đến đây.
Cô hẳn phải có chuyện quan trọng muốn thảo luận, nhưng cuộc trò chuyện đã kéo dài quá lâu đến nỗi cô chưa có cơ hội đề cập đến nó.
Cô ấy muốn nói gì nhỉ?
Và cô thậm chí còn đề cập rằng đó là điều muốn truyền đạt với tư cách là một “cộng sự”.
Điều đó có nghĩa là Ian có nghĩa vụ tôn trọng mong muốn của Elsie và lắng nghe cô.
Dù sao thì, anh cũng đã hứa sẽ làm như vậy.
Đôi mắt vàng kim của Ian lặng lẽ nhìn cô gái.
Ngay khi Elsie bắt gặp ánh mắt anh, cô cảm thấy một dòng lũ ký ức ùa về như sóng trào.
Khi lần đầu tiên nhìn thấy anh, cô đã nghĩ đôi mắt anh dường như truyền tải một cảm giác kiên định mạnh mẽ.
Sau này, cô chủ yếu thấy đôi mắt đó trong những cơn ác mộng, và sau khi cô yêu anh, cô thấy màu vàng kim rực cháy đó thực sự tráng lệ.
Mạnh mẽ và đáng tin cậy.
Điều đó càng khiến trái tim cô đập nhanh hơn.
Elsie lo lắng liếm đôi môi khô khốc.
Cả người cô đã run lên bần bật.
Tầm nhìn quay cuồng, và mặt cô nóng đến mức không thể ngẩng đầu lên nổi.
Tuy nhiên, gom hết can đảm, cô cố gắng thốt ra một từ duy nhất.
“…Này.”
Với đôi mắt nhắm nghiền, cô gái ngẩng đầu lên.
Hít một hơi thật sâu, cuối cùng cô cũng bình tĩnh lại đủ để mở mắt.
Đó là đôi mắt xanh trong veo.
Ian ngẩn người nhìn hình ảnh phản chiếu của chính mình trong đó.
Ngay cả bây giờ, anh vẫn không khỏi nghĩ rằng chúng quyến rũ đến nhường nào.
Sau đó, với hai tay chắp sau lưng, Elsie hơi nghiêng người về phía trước.
Vừa đủ để bắt gặp ánh mắt anh ở một khoảng cách gần hơn.
Biểu cảm của cô chứa đựng nhiều cảm xúc, như một nụ hoa sắp nở.
Cuối cùng, Elsie cũng có thể truyền tải những tình cảm cô giấu kín tận đáy lòng.
“Ngài... sẽ hẹn hò với em chứ?”
Giọng cô có chút ngại ngùng và hơi run rẩy.
Và với điều đó, cô gái quyết định đánh cược vào định mệnh của mình.
Rốt cuộc, mệnh của Rinella do Rinella chọn.
~ • ~ END ARC 4 - Mệnh Của Rinella, Do Rinella Chọn ~ • ~
1 Bình luận