"Nè, thế này là sao hả?"
Vừa mới trồi lên, tôi còn chưa kịp thong thả hít thở đã bị Sunao dồn ép.
Dù Sunao là người đặt cho tôi cái tên Second, nhưng từ lúc đó đến giờ cậu ấy chưa một lần gọi tôi bằng cái tên ấy. Cậu ấy chỉ gọi "Nè" hay "Ê", lúc bực mình sẽ gắt lên "Này". Hôm nay cũng không ngoại lệ. "Ê!"
Liếc nhìn chiếc đồng hồ treo tường trong phòng, kim giờ đang chỉ số năm, còn kim phút đang tạm nghỉ ngơi ở vạch hai mươi bảy. Chỉ có kim giây chẳng có lấy một phút nghỉ ngơi, cứ cặm cụi làm việc chẳng lời oán thán.
Không phải sáng mà là chiều tối. Lần cuối tôi bị gọi ra là ngày hôm qua theo cảm nhận của bản thân, vậy hôm nay là thứ Sáu.
Không biết Sanada đã đọc Kokoro đến đâu rồi nhỉ. Tôi hơi tò mò, nhưng giờ chẳng phải lúc bận tâm chuyện đó. Vẻ mặt Sunao trông như sắp gắt lên "Này" đến nơi.
"Chuyện gì cơ?"
"Còn hỏi chuyện gì à."
Giọng điệu chát chúa như một cái tát thẳng vào má.
Trong căn phòng bật máy lạnh buốt giá, Sunao ngồi vắt vẻo trên mép giường với dáng vẻ trịch thượng. Tôi bị bắt đứng trước mặt cậu ấy. Cảm giác hệt như đứa học sinh tiểu học quên làm bài tập bị phạt đứng ngoài hành lang, hai chân cứ bồn chồn không yên.
Sunao tuyệt đối không bao giờ gọi tôi ra ở nơi nào khác ngoài phòng riêng. Bởi lẽ cậu ấy không thể để ai bắt gặp cảnh mình đang ở cùng một Bản sao.
"Tự dưng Sanada lại bắt chuyện với tôi."
A, tôi khẽ che miệng. Nhắc mới nhớ, tôi chưa báo cáo chuyện này. Vốn dĩ tôi cũng chẳng kể chi tiết cho Sunao nghe về hoạt động của câu lạc bộ văn học.
Trước kia tôi từng kể, nhưng dần dà Sunao đâm ra chán ghét và xem thời gian báo cáo là một sự phiền phức.
Hồi tôi kể chuyện Ricchan bước vào phòng câu lạc bộ vắng tanh, cậu ấy còn tròn mắt ngạc nhiên, thế nhưng lúc tôi say sưa kể về chuyện Ricchan viết tiểu thuyết, về tóm tắt lẫn nội dung tác phẩm, cậu ấy lại chán nản ngắt lời, bảo chẳng có hứng thú với mấy thứ đó.
"Cậu ta lảm nhảm cái gì mà quạt máy các kiểu, tôi chả hiểu cái quái gì cả."
Ôi trời, tôi chỉ muốn ôm lấy đầu. Lần theo dòng ký ức sáng nay của Sunao, tôi mới muộn màng nhận ra vụ lộn xộn liên quan đến chiếc quạt máy.
"Tôi không cố ý giấu đâu. Sanada đã tham gia câu lạc bộ văn học rồi."
"Sanada á, ý cô là Sanada Shuya?"
"Đúng vậy. Là Sanada Shuya."
"Tại sao chứ?"
Tại sao ư, chính tôi cũng thắc mắc. Nhưng tôi chẳng có ý định cất công đi hỏi cậu ấy. Trên đơn xin gia nhập câu lạc bộ làm gì có mục điền lý do.
Hơn nữa, dù Sunao nói vậy, nhưng trong mắt đám học sinh xung quanh, việc một người có ngoại hình nổi bật như Sunao lại tham gia câu lạc bộ văn học chắc chắn trông còn kỳ quặc hơn nhiều.
"Tôi không rõ lý do, nhưng cậu ấy đã vào câu lạc bộ văn học. Rồi quạt máy trong phòng bị hỏng, cậu ấy mới ngỏ ý mang một cái khác đến thay."
Tôi toan nói tiếp "Thật đáng quý nhỉ", nhưng vội nuốt ngược lời vào trong.
Chuyện này có thể là niềm vui với tôi và Ricchan, nhưng với Sunao thì không. Cậu ấy còn chẳng biết trong phòng câu lạc bộ văn học có quạt máy hay không, và tất nhiên cũng chẳng mảy may quan tâm.
Cứ mỗi lần luống cuống, tôi lại chẳng biết phải nói gì. Chỉ có đôi môi là tự động mấp máy với tốc độ nhanh gấp rưỡi bình thường.
Tựa như cánh quạt mỏng manh cứ quay mòng mòng trong vô vọng.
"Cái quạt máy trước giờ cũ kỹ lắm rồi. À, tôi nghe Ricchan kể, quạt máy loại rẻ thì tầm một nghìn yên là mua được đấy."
"Ba cái đó tôi biết thừa."
A, lại nữa rồi.
Lúc nào cũng vậy, tôi tự trách bản thân. Tôi lại lỡ miệng nói ra điều không nên nói mất rồi.
Sunao trừng mắt nhìn tôi, đôi đồng tử hằn rõ tia giận dữ.
"Cô đừng có mà đắc ý."
Tôi biết thừa Sunao rất ghét việc tôi đem dăm ba thông tin nghe lỏm được ra kể lể như thể mình rành rẽ lắm.
Bất kể tôi có nói gì, Sunao cũng sẽ nổi cáu và gắt lên rằng cậu ấy biết thừa rồi. Thậm chí, kể cả khi đó là chuyện Sunao hoàn toàn mù tịt, và tôi kể ra vì biết rõ cậu ấy không biết, cậu ấy vẫn sẽ cảm thấy chướng tai gai mắt.
"Tôi xin lỗi."
Nhưng mà, Sunao à. Nè Sunao.
Chẳng có Bản sao nào mang tinh thần cầu tiến như tôi đâu. Thật đấy.
Chỉ cần tôi đạt điểm cao trong các bài kiểm tra văn hóa hay thể lực, Sunao sẽ vui vẻ, thế nên tôi vẫn luôn cố gắng hết mình...
"Đủ rồi đấy."
Lời chốt hạ buông ra lạnh tanh.
Chưa kịp đáp lời, tôi đã chìm nghỉm vào màn đêm tăm tối.
Dạo gần đây Sunao đâm ra chán ngấy tôi, nên tôi thường xuyên bị ép biến mất theo cách này.
Chợt nhận ra, đã vài năm nay tôi không còn nhớ nổi nụ cười của Sunao trông như thế nào nữa.
◇◇◇
Lần tiếp theo tôi được gọi ra là ba ngày sau. Thứ Hai, ngày 21 tháng Sáu.
Kỳ thi cuối kỳ sẽ diễn ra trong năm ngày, kéo dài từ tuần sau đến tuần sau nữa. Với đa số học sinh, đây chỉ là một sự kiện phiền phức, nhưng với tôi lại mang đến một niềm vui nhỏ.
Bởi vì từ giờ cho đến lúc thi xong, hầu như ngày nào Sunao cũng sẽ để tôi đến trường. Đổi lại, tôi phải mang về một kết quả thật tốt. Một kết quả không khiến cậu ấy thất vọng.
Hôm ấy, những hạt mưa lất phất rơi rả rích không ngừng ngay từ sáng sớm. Ngước nhìn bầu trời xám xịt với tâm trạng u ám, tôi cặm cụi cài từng chiếc cúc áo mưa.
Bộ áo mưa màu kem đồng phục của trường có thiết kế áo quần tách rời. Phần áo có thêm tấm che từ mũi trở xuống, nên khi mặc vào, mọi âm thanh xung quanh ngoại trừ tiếng mưa rơi đều bỗng chốc trở nên xa xăm.
Tưởng tượng cảnh bản thân bị bầu trời nặng trĩu sập xuống đè bẹp dí, tôi leo lên xe đạp.
Thỉnh thoảng bóp phanh dừng lại trước cột đèn giao thông, tôi khẽ thở hắt ra đầy mệt mỏi, hơi thở làm tấm che miệng mờ đục đi.
Đây chính là một trong những lý do khiến đám học sinh chẳng mặn mà gì với việc mặc áo mưa. Hơi nước đọng lại bên trong, tạo thành những giọt mồ hôi khó chịu bám dưới mũi trông như bộ ria mép. Tay đang ướt sũng chẳng thể thò vào trong, nên đành chịu trận không thể lau đi cho đến tận lúc cởi áo ra. Việc không ai nhìn thấy bộ dạng này có lẽ là niềm an ủi duy nhất.
Tiếng bánh xe quay lạch cạch nghe cũng thật xa xăm.
Khoảnh khắc trút bỏ bộ áo mưa tại bãi đỗ xe đạp, tôi có cảm giác như nghe thấy tiếng reo vui từ khắp cơ thể nãy giờ vẫn đang nín thở.
Tôi vội vàng dùng khăn lau đi mồ hôi hầm bí trên người. Sau đó xịt một chút xịt khử mùi lên vùng cổ và dưới cánh tay.
Bộ áo mưa vừa cởi ra được trải rộng lên xe đạp để phơi khô. Nhằm tránh bị gió thổi bay, tôi cẩn thận kẹp các mép áo vào tay lái và gác baga.
Đám bạn cùng lớp đang chen chúc trong phòng học thì ai nấy đều mang vẻ mặt uể oải. Dễ dàng nhận ra mọi người đều đang chán ngấy cái không khí ẩm ướt bám dính dai dẳng này.
Nhưng nỗi u sầu của tôi chẳng phải do mưa hay hơi ẩm. Hôm nay, tôi có một chuyện khác cần phải bận tâm.
Sau giờ học, tôi lách qua những dãy bàn ghế lác đác chỗ trống để đến bắt chuyện với Sanada.
"Chuyện hôm trước, cho tôi xin lỗi nhé, Sanada."
Cậu ấy ngẩng mặt lên. Vài học sinh còn nán lại trong lớp dường như đồng loạt hướng mắt về phía này.
Cảm giác đứng trên đống lửa ngồi trên đống than chắc cũng giống như tâm trạng của tôi lúc này.
Sanada đứng dậy, khoác chiếc balo lên vai phải. Cậu ấy khẽ hất cằm ra hiệu.
"Đến phòng câu lạc bộ đi."
Chuyện vẫn mở cửa phòng câu lạc bộ dù sắp đến kỳ thi đã được bàn bạc từ vài ngày trước.
Tôi bước theo sau, cách Sanada ba bước chân khi cậu ấy rời khỏi lớp.
"Thế chuyện lúc nãy cậu nói là sao?"
Không phải đang giả vờ, giọng điệu của Sanada nghe có vẻ thực sự không hiểu tôi đang nói gì.
Nhưng nhờ sở hữu ký ức của Sunao, tôi biết rõ chuyện đó.
"Chuyện cái quạt máy ấy, cậu đã cất công mang đến cho mà tôi lại tỏ thái độ thất lễ, đúng không?"
"Tôi cũng chẳng để bụng đâu."
Từ phía sau, tôi lén quan sát nét mặt của Sanada. Khuôn mặt cậu ấy vẫn điềm nhiên, khiến tôi chẳng thể đoán được cậu ấy thực sự không để bụng, hay chỉ đang cố kìm nén cơn giận.
Sanada mở cửa phòng câu lạc bộ. Nhưng bên trong không có bóng dáng của Ricchan.
Trên bàn chỉ để lại một mẩu giấy xé từ cuốn vở với dòng chữ "Em phải làm trực nhật!". Có vẻ con bé đã cất công ghé qua đây để mở khóa cửa giúp chúng tôi.
Ngay lúc đó, tôi chợt giật mình. Bất giác thốt lên.
"Cái quạt máy!"
Cảm giác cứ như vừa được đoàn tụ với người anh em thất lạc lâu năm vậy. Khi tôi chạy ào tới, chiếc quạt máy từ từ quay sang phía này như đang mỉm cười chào đón.
Chắc hẳn Ricchan đã bật nó lên sẵn. Cánh quạt quay tít đầy vui vẻ, hào phóng ban phát những luồng gió mát lạnh.
Vừa đặt đồ xuống sàn, Sanada vừa lên tiếng giải thích.
"Sau lúc đó, tôi lượn qua dãy lớp năm nhất tìm Hironaka, nhờ em ấy mở cửa rồi mang vào đây. Còn cái quạt sắp hỏng kia, tôi đã báo với thầy Akai để đem vứt vào khu rác cỡ lớn rồi."
Cảm giác áy náy ngập tràn, tôi chẳng biết phải bắt đầu xin lỗi từ đâu nữa.
"Xin lỗi cậu. À ừm, thực sự xin lỗi cậu nhé. Và cũng cảm ơn cậu nữa."
"Rốt cuộc là ý nào?"
"Cả... cả hai."
Đầu óc tôi rối tung cả lên. Tôi vừa muốn nói lời xin lỗi, lại vừa muốn bày tỏ sự biết ơn.
Hai đứa ngồi xuống hai chiếc ghế cạnh nhau. Cảm giác bồn chồn vẫn khiến tôi chưa thể ngồi yên vị.
Tôi cố ý hít vào một ngụm oxy. Vừa thở ra khí cacbonic, tôi vừa cất giọng rành rọt.
"Sanada này. Từ giờ trở đi, xin cậu đừng bắt chuyện với tôi ở bất cứ đâu ngoài phòng câu lạc bộ Văn học nữa."
"Hả?"
Vai tôi giật nảy lên. Tiếng "Hả?" của con trai nghe thật đáng sợ. Đặc biệt tiếng "Hả?" của Sanada lại càng mang đầy áp lực.
Chắc nhận ra tôi đang sợ hãi, Sanada liền đưa tay gãi sau gáy.
Hóa ra không phải gãi má, tôi thầm nghĩ. Nếu cậu ấy gãi má lúc bối rối, vậy chạm vào gáy mang ý nghĩa gì? Lúc tức giận chăng?
"Không, ý tôi không phải vậy. Chỉ vì tôi không hiểu ý cậu cho lắm."
"Cũng phải ha."
Đương nhiên rồi. Tự dưng bị nói mấy lời như thế, ai cũng sẽ thấy hoang mang thôi.
"Nói sao nhỉ, tâm trạng tôi cứ thất thường như những gợn sóng vậy. Lúc dâng cao, lúc lại lăn tăn, đủ kiểu hết."
Cậu ấy nhìn tôi chằm chằm. Đôi mắt đen láy sâu thẳm như muốn hút người ta vào trong. Ngần ngại chạm mắt, ánh nhìn không chốn dung thân của tôi đành hướng ra ngoài cửa sổ.
Những đám mây dày đặc ngậm đầy nước che khuất cả bầu trời. Sang chiều mưa đã ngớt dần, nhưng trên sân trường lầy lội lại chẳng thấy bóng dáng các thành viên câu lạc bộ thể thao tản mác như mọi khi.
"Tôi không muốn khiến cậu phải khó chịu."
"Không sao, bị dội chút sóng cao tôi cũng chẳng bực mình đâu."
Lời lẽ thật dịu dàng. Lối nói chuyện luôn tôn trọng đối phương.
"Nhưng tôi không thích thế. Xin lỗi cậu."
Bị cậu ấy nheo mắt nhìn chằm chằm, tôi chỉ muốn kiếm cái lỗ nẻo để chui xuống. Đào sâu xuống lòng đất, hệt như một con chuột chũi.
Hồi tiểu học, trên cánh đồng dọc đường đến trường có một cái hang lớn há miệng toang hoác, tôi từng bắt gặp một con chuột chũi ló mặt ra từ đó. Dù vừa chạm mắt, nó đã lập tức rụt cổ trốn tịt vào trong hang.
Đây không phải ký ức của Sunao, đây thuộc về ký ức của riêng tôi. Sunao chưa từng nhìn thấy chuột chũi thật bao giờ.
"Thế nên từ giờ cậu đừng bắt chuyện với tôi nữa. Nếu tôi chủ động lên tiếng trước, cậu cứ đáp lại bình thường nhé."
Vừa dứt lời, chính tôi cũng phải sững sờ vì sự ích kỷ của bản thân. Nhưng ngước mắt lên nhìn, Sanada không hề tức giận. Bởi lẽ tay cậu ấy đang gãi má.
Những ngón tay xương xẩu cứ bối rối cọ tới cọ lui.
"Làm vậy, tôi thấy khó xử lắm."
"Sao cơ?"
"Nhỡ lúc tôi muốn bắt chuyện với cậu, tôi phải làm sao?"
Chẳng ngờ cậu ấy lại đáp lời như thế, tôi giật thót mình.
Vậy ý cậu ấy, cậu ấy cũng muốn chủ động trò chuyện cùng tôi sao?
Gương mặt tôi dần nóng ran. Lo sợ hai má đang ửng đỏ, nhưng tôi chẳng thể nào lôi chiếc gương tay ra ngay trước mặt Sanada được.
Không phải đâu. Do tôi giữ chức trưởng câu lạc bộ, cậu ấy mới cần trao đổi công việc thôi.
Tuyệt đối không được ảo tưởng linh tinh, tôi tự nhủ thầm.
"Nếu vậy, ừm..."
Do không mang theo dây chun buộc tóc, tôi đành dùng hai tay túm lấy mái tóc để làm mẫu thử.
Trong lúc tôi đang cố tạo kiểu tóc tàm tạm, Sanada cứ chăm chú nhìn sang.
"Kiểu đó, gọi tên thế nào?"
"Kiểu này á? Buộc nửa đầu."
Trước đây, em Ricchan từng chải tóc cho tôi, rồi buộc thành kiểu này.
Sunao có thể buộc tóc đuôi ngựa, nhưng cô ấy không bao giờ buộc nửa đầu. Thế nên, tôi nghĩ cậu ấy có thể dựa vào kiểu tóc để phân biệt giữa tôi và Sunao.
"Tôi nghĩ, trông, rất hợp với cậu."
Lời khen ngượng nghịu ấy khiến hai má tôi bất giác nóng bừng.
Trông cứ như thể, tôi vừa vòi vĩnh cậu ấy khen ngợi mình vậy.
Hơi nóng chầm chậm lan tỏa trên đôi má. Lúc bị Ricchan ôm chầm lấy khen dễ thương, dẫu có ngại ngùng tôi cũng chẳng hề mang cảm giác thế này.
"C-cảm ơn cậu. Vậy những ngày cậu có thể bắt chuyện, tôi sẽ buộc tóc kiểu này nhé."
Đôi môi mỏng manh mấp máy thành khẩu hình chữ "A" không thành tiếng. Sanada quay mặt đi né tránh ánh nhìn trước. Tôi cất giọng hơi cao lên để xin lỗi.
"Xin lỗi vì làm cậu nhầm lẫn nhé."
"Không, do tôi tự ý thôi."
Cảm giác gì đây nhỉ. Vừa ngượng ngùng, lại vừa lâng lâng khó tả.
"Nhắc mới nhớ, cậu đọc xong cuốn 'Kokoro' chưa?"
Pha chuyển chủ đề có hơi gượng ép, nhưng Sanada vẫn nương theo tôi.
"Vẫn đang đọc dở. Tôi đọc xong phần Thượng rồi."
Đúng như ấn tượng lúc ở câu lạc bộ, tốc độ đọc sách của Sanada có vẻ chậm hơn tôi một chút. Cậu mang vẻ mặt trầm ngâm, dùng phần bụng ngón tay chai sần lật từng trang sách.
"Hôm nay bắt đầu đọc phần Trung."
"Còn việc ôn thi?"
Sanada rơi vào trầm mặc. Một khoảng lặng không phải để tìm câu trả lời, mà giống như đang suy nghĩ cách diễn đạt hơn.
"Không ôn gì đặc biệt cả."
"Không ôn á?"
"Người ta bảo tôi không cần ôn cũng được."
Ai lại nói ra những lời như thế nhỉ. Có vẻ không phải giáo viên trong trường, cũng chẳng giống lời người nhà nói.
Tôi không rành về thành tích học tập của Sanada. Năm nhất chúng tôi khác lớp, mỗi lần nghe tên cậu cũng toàn xoay quanh chuyện câu lạc bộ.
"Ra vậy."
Dù tò mò nhưng tôi quyết định không gặng hỏi sâu. Bản thân tôi cũng có khối chuyện sẽ rất khó xử nếu bị người khác tọc mạch.
"Chào mọi người nha~"
Cánh cửa mở ra cái rột, Ricchan ló mặt vào. Tôi bảo "Cảm ơn em vụ chìa khóa nhé", con bé liền giơ tay tạo dáng chữ V đáp lại. Cứ thế, cuộc trò chuyện giữa tôi và Sanada đứt quãng.
Ricchan ngồi xuống đối diện, lục lọi cặp xách rồi lôi ra một hộp bánh hình chữ nhật. Nếu bị giáo viên phát hiện sẽ bị tịch thu ngay, nên ai nấy đều lén lút thủ sẵn đủ loại bánh kẹo trong ngăn túi trong.
"Chị Nao, chị ăn Pretz không?"
"Ăn chứ!"
Tôi cắn lấy đầu thanh Pretz mà Ricchan đút tận miệng. Vị salad mằn mặn chầm chậm lan tỏa, khiến tôi không khỏi tận hưởng.
Vừa nhai nhóp nhép cho đầy hai má, tôi bâng quơ liếc nhìn sang, trong cặp Ricchan không chỉ có Pretz mà còn cả hộp Pocky nữa.
Khi mệt mỏi, não bộ luôn thèm đồ ngọt. Pocky chắc hẳn cũng là một trong những món lương khô dự trữ của con bé.
"Anh Sanada cũng ăn đi nè."
"Ừ."
Với Sanada, con bé đưa hẳn cả cái túi bạc đựng Pretz sang.
Giờ ăn vặt của ba người vừa kết thúc, tôi liền lên tiếng xốc lại tinh thần.
"Rồi, học thôi nào."
Đối diện với cảnh tôi lôi lỉnh kỉnh sách giáo khoa cùng sách bài tập ra khỏi cặp, Ricchan khẽ kêu "Uể" rồi trề môi ra.
Có vẻ con bé định dùng món khoái khẩu để dụ dỗ, hòng làm tôi quên béng đi hai chữ học hành. Tiếc là mưu kế đã bị nhìn thấu rồi.
"À đúng rồi, đợi đã chị Nao. Em có chuyện muốn hỏi."
"Em ngoan cố thật đấy. Chịu trói đi."
"Không, em nói thật mà! Chuyện là, em vẫn chưa quyết định được nên dùng tên Double hay Doppelganger."
"Chuyện gì thế?"
Thấy Sanada hiếm khi tỏ ra hứng thú, Ricchan liền giải thích với vẻ đắc ý như gãi đúng chỗ ngứa.
"Chuyện về cuốn tiểu thuyết em đang viết ấy mà. Em chưa chốt được biệt danh cho các nhân vật chính nên mới nhờ chị Nao tư vấn giúp."
"Hừm."
Sanada nghiêng đầu có vẻ chưa hiểu lắm, nhưng nét mặt lại trở nên nghiêm túc.
"Doppelganger, nghe đồn nếu nhìn thấy thì sẽ chết đúng không."
Tôi từng đọc qua chuyện này trong sách. Tôi đã thử mượn vài cuốn có tựa đề tương tự trên thư viện xem có tìm được manh mối nào về hệ sinh thái của Replica không, nhưng rốt cuộc chẳng thu nhặt được gì đáng kể.
Từ Doppel trong tiếng Đức mang ý nghĩa là bản sao. Thêm nữa, sự xuất hiện của Doppelganger luôn bị người đời khiếp sợ, coi như điềm báo của cái chết.
Nhớ lại lần đầu chạm mặt, Sunao ngày bé đã sợ đến mức không thốt nên lời, đôi mắt to tròn mở trừng trừng như thể nhãn cầu sắp rớt cả ra ngoài.
"Nhưng mấy truyện kiểu 'Nàng tiên cá trở về' thì lại có kết thúc có hậu đấy."
Những thông tin bắt gặp Doppelganger đã từng xuất hiện rải rác trên khắp thế giới. Tác phẩm 'Nàng tiên cá trở về' mà Ricchan vừa nhắc đến là một câu chuyện vô cùng nổi tiếng trong số đó.
Tháng 6 năm 1985, tại miền bắc nước Đức, một cô gái trẻ tên là Aloisia Jahn đã rơi vào tình trạng nguy kịch, bất tỉnh nhân sự do một tai nạn đuối nước. Thế nhưng, người yêu và bạn bè của cô lại kể rằng họ đã nhìn thấy cô, người đáng lẽ đang phải nằm viện, đi dạo trên bãi biển gần nhà.
Người phụ nữ trông giống Aloisia đi dạo trên bãi biển ấy không nói một lời, cứ thế mặc nguyên quần áo bước xuống rồi biến mất vào biển cả. Những người quen khi bừng tỉnh lại đã bủa đi tìm kiếm nhưng không thấy tăm hơi. Và mười sáu phút sau đó, bệnh viện liên lạc với họ, báo tin rằng Aloisia đã tỉnh lại.
Chuỗi sự kiện này đã vài lần được đưa lên các chương trình truyền hình dưới dạng bí ẩn có thật, và cũng trở thành chủ đề bàn tán xôn xao ở Nhật Bản. Nhiều người ca ngợi sự trở về của Aloisia sau khi vượt qua tai ương là một phép màu, và từ lúc nào không hay, cô được mệnh danh là "Nàng tiên cá trở về".
Tuy nhiên, vì những người nhìn thấy Doppelganger của Aloisia chỉ giới hạn trong nhóm người quen của cô, nên nghi vấn dàn dựng đã nổ ra, thậm chí còn leo thang thành một vụ kiện tụng giữa đài truyền hình và người đàn ông quen biết kia.
"Thật sự là dàn dựng hay là một dạng của bệnh ly hồn, chị cũng không dám chắc nữa."
Hiện tượng thể xác và linh hồn bị tách rời đôi khi được gọi là bệnh ly hồn hay bệnh bóng. Trong hầu hết các trường hợp, nếu linh hồn thoát ra quay trở lại thể xác, người đó sẽ thoát chết. Sự việc xảy ra với Aloisia có lẽ cũng có thể được lý giải theo cách đó.
Nhưng chúng tôi thì khác.
Cả thể xác lẫn linh hồn của Sunao đều không hề bị tổn hại bởi sự xuất hiện của tôi.
Hơn nữa, Sunao chưa từng mắc bệnh gì nghiêm trọng, cũng hiếm khi bị sốt. Dù cậu ấy vẫn thường xuyên khổ sở vì những cơn đau đầu và đau bụng.
Vậy thì, kẻ mang danh "Second" với khuôn mặt giống hệt Aikawa Sunao này rốt cuộc là thứ gì?
Cứ nghĩ đến là lồng ngực lại có cảm giác đau thắt, nên tôi đành đóng sập cánh cửa suy nghĩ của mình lại.
"Oa, em muốn nghe thêm nữa cơ, túi khôn của tiền bối Nao ơi."
Nhìn Ricchan đan hai tay vào nhau với đôi mắt sáng rực, tôi nhún vai ra vẻ kịch tính. Cũng sắp hết giờ nghỉ giải lao rồi.
"Mấy cái này không có ra trong bài kiểm tra đâu nhé."
"Xì."
Ricchan bĩu môi.
"A, anh Sanada. Tiền bối Nao thông minh lắm đó nha. Nếu có chỗ nào không hiểu thì em khuyên anh nên hỏi chị ấy."
"Hừm."
"Anh 'hừm' cái gì chứ, đang cắm cúi đọc sách kìa. Hứ, nếu vậy thì em cũng..."
"Này này."
"Oa oa."
Tôi vỗ vỗ vai ngăn Ricchan lại khi em ấy định lôi xấp giấy bản thảo lúc nào cũng mang theo bên mình ra.
◇◇◇
Kỳ thi cuối kỳ bắt đầu từ ngày mùng một tháng Bảy, kéo dài qua hai ngày cuối tuần và kết thúc vào sáu ngày sau đó.
Tổng cộng mười một môn. Độ khó thì, ừm, cũng tàm tạm.
"Bài kiểm tra sao rồi em?"
"Thê thảm lắm chị ạ."
Đương nhiên là trong thời gian thi cử, việc mở cửa phòng câu lạc bộ cũng bị cấm. Ricchan, người mà tôi mới gặp lại kể từ tuần trước, đang nở một nụ cười mỉm gượng gạo. Đó là vẻ mặt mang thông điệp "xin đừng xoáy sâu vào nỗi đau này nữa".
Sanada thì vẫn giữ vẻ mặt lạnh tanh như thường ngày, chẳng thể đọc được chút cảm nghĩ nào về bài kiểm tra trên gương mặt cậu ấy.
"Sách mượn ở thư viện thì không được mang đi dã ngoại cậu nhỉ."
Hôm nay cả lớp đều bàn tán xôn xao về chuyến dã ngoại đang đến gần vào tuần sau nữa.
Những học sinh bị điểm liệt sẽ bắt buộc phải học phụ đạo. Ngày cuối cùng của đợt phụ đạo lại trùng với ngày dã ngoại, nên chắc hẳn nhiều học sinh đã phải nỗ lực hết mình. Sự cố gắng ấy có đơm hoa kết trái hay không, cứ đợi đến lúc trả bài thi là rõ.
"Ừm. Lỡ làm bẩn hay hỏng hóc trong chuyến đi thì rắc rối lắm."
Đọc xong cuốn "Kokoro", Sanada đã chuyển sang một cuốn sách khác. Đó là một cuốn sách khổ nhỏ tập hợp vài truyện ngắn của Mori Ogai, trong đó có tác phẩm "Maihime".
Đây cũng là một tác phẩm được đưa vào sách giáo khoa, và có vẻ như lời chửi thề lầm bầm của một cậu bạn cùng lớp: "Lão Ogai đúng là một tên khốn nạn nhỉ?" đã để lại ấn tượng mạnh với cậu ấy. Nhân vật chính trong "Maihime" được coi là hiện thân của chính tác giả Ogai, còn Elise, cô gái bị anh ta làm cho mang thai, được cho là lấy nguyên mẫu từ một nhân vật có thật.
Mặc dù vẫn chưa nghe cậu ấy chia sẻ cảm nghĩ về cuốn "Kokoro", nhưng thấy cậu ấy hoàn toàn say mê đọc sách như vậy là tốt rồi.
"Ngày đi dã ngoại thì cũng được giải tán sớm cậu nhỉ."
"Vậy về nhà rồi đọc tiếp cũng được."
Cả trong kỳ thi lẫn sáng nay, cứ đến giờ nghỉ giải lao là Sanada lại lôi sách ra đọc, cứ như thể cậu ấy đã quên béng mất chuyện thi cử vậy.
Xung quanh vắng vẻ không một bóng người. Trước đây, tôi nhớ quanh cậu ấy thường có vài người bạn trong câu lạc bộ bóng rổ tụ tập, nhưng cảnh tượng đó đã biến mất kể từ tháng Năm.
Tháng Năm cũng trùng với thời điểm Sanada bị thương ở chân phải và phải rời câu lạc bộ.
"Mà này anh Sanada, anh chẳng chịu học hành gì cả, khéo lại không được đi dã ngoại đâu nhỉ?"
Bị đàn em nghi ngờ dính điểm liệt, Sanada chỉ biết nhún vai.
"Chỉ cần đi học đầy đủ, không đời nào dính điểm liệt đâu."
"Anh chẳng dễ thương chút nào."
Ricchan cười khanh khách, lách qua mép chiếc bàn dài rồi nhảy tót ra đứng ngay trước cây quạt máy. Mái tóc ngắn của con bé phồng tròn lên trước luồng gió đang bật ở mức mạnh nhất.
"Haaa, sống lại rồiiii."
Giọng con bé vang lên đều đều như có tiếng vọng.
Chúng ta là người ngoài hành tinh. Hồi tiểu học, tôi và Sunao thường thay phiên nhau gào lên như thế trước cây quạt máy trong phòng khách. Đã từng có một khoảng thời gian, chúng tôi ôm bụng cười ngặt nghẽo cùng nhau chỉ vì những trò ngớ ngẩn như vậy.
"Chuyến dã ngoại của học sinh năm nhất diễn ra vào tháng Năm nhỉ."
Vừa buột miệng nói ra, tôi chợt nghĩ lẽ ra không nên nhắc đến chủ đề tháng Năm, nhưng nét mặt Sanada hầu như chẳng có chút biến đổi nào.
"Vâng ạ. Tụi em đã đi tàu hơi nước ở Kawane."
"Tuyến đường sắt Oigawa à."
Điểm đến của chuyến dã ngoại do các giáo viên tự quyết định. Hồi chúng tôi học năm nhất, địa điểm được chọn bao gồm Vườn chim hoa Kakegawa và Lâu đài Kakegawa.
Nói vậy thôi, nhưng năm ngoái tôi không hề tham gia chuyến dã ngoại. Bởi vì Sunao đã đi rồi.
Chuyến dã ngoại của học sinh năm hai được tổ chức vào hai ngày trước kỳ nghỉ hè. Nó đóng vai trò như một buổi diễn tập cho chuyến tham quan học tập vào mùa đông, nên có rất nhiều học sinh bắt đầu rục rịch chia nhóm từ bây giờ.
Chắc chắn tôi cũng sẽ không được đi chuyến tham quan học tập ấy.
"Tàu hơi nước mang lại cảm giác hơi xa rời thực tế một chút, cứ như một trò chơi trong khu giải trí ấy chị nhỉ."
Vừa dứt khỏi dòng suy nghĩ miên man, tôi lại nghe rõ mồn một giọng nói của Ricchan. Chỉ cần lùi mặt ra xa khỏi chiếc quạt máy một chút, dáng vẻ của người ngoài hành tinh liền biến mất tăm.
"Hành khách trên tàu hơi nước hễ thấy người đi đường lại vẫy tay chào đúng không ạ."
"Ừ."
"Em cứ thắc mắc tại sao lại thế nhỉ. Bầu không khí cứ kỳ lạ y như trong khu vui chơi vậy. Nói thế thôi chứ bản thân em cũng vẫy tay chào lại."
Khi đi tàu điện thông thường hay tàu Shinkansen, chẳng có ai lại đi vẫy tay với những người không quen biết cả.
Tàu hơi nước hay khu vui chơi đều mang lại cảm giác tách biệt khỏi cuộc sống thường nhật. Chắc hẳn ai nấy đều đang lâng lâng phấn khích. Cảm giác hưng phấn dâng trào. Bất cứ ai lọt vào tầm mắt cũng đều trông như những người láng giềng thân thiết.
"Chắc để san sẻ niềm hạnh phúc chăng."
Tôi thử tưởng tượng xem sao.
Giả sử tôi cũng được đi Disneyland giống như Sunao.
"Nếu cùng nhau san sẻ niềm vui, có lẽ ai cũng sẽ nở nụ cười."
Thật ra, ai cũng biết thế giới này vốn dĩ chẳng hề dịu dàng đến thế. Vẫn luôn có những kẻ hễ thấy nụ cười hạnh phúc của người khác liền sinh lòng đố kỵ, rồi tự mình ôm lấy những oán hận chất chồng.
Nếu con người có thể giữ mãi cảm xúc tự nhiên vẫy tay chào khi ngắm nhìn chiếc đầu máy hơi nước nhả khói và kéo còi chạy ngang qua, thế giới này hẳn đã không còn những cuộc chiến tranh.
Còn tôi thế nào nhỉ.
Nếu Sunao đang ngồi trên tàu lượn Big Thunder Mountain vẫy tay với tôi đang mỏi mòn chờ đợi.
Liệu tôi có thể vẫy tay chào lại đàng hoàng không.
"Lớp chị đi đâu vậy ạ?"
Trong lúc tôi đang thẩn thờ, chủ đề dường như đã chuyển sang hướng khác.
Tôi vội vàng thò tay lấy tập hồ sơ trong cặp. Cuốn cẩm nang dã ngoại được phát kẹp ở trong đó. Sunao có vẻ hầu như chưa đọc qua, không có trang nào bị gấp nếp.
"Công viên hoa Hamamatsu và Sở thú thành phố Hamamatsu nằm ngay bên cạnh. Nghe nói còn được đi du thuyền nữa."
Hôm đó mọi người sẽ tập trung ở trường lúc tám giờ sáng, xuất phát bằng xe buýt thuê bao. Trước tiên sẽ đi qua đường cao tốc Tomei, hướng đến công viên hoa nằm bên bờ hồ Hamana.
"Có vẻ từ cuối tháng Ba, hoa anh đào và hoa tulip sẽ nở rộ."
Chú ong mật mỉm cười in ở góc dưới có một bong bóng thoại, giới thiệu về các cơ sở vật chất.
"Bây giờ đang tháng Bảy cơ ạ."
"Lễ hội hoa cũng đã tổ chức vào tháng Sáu rồi."
"Bây giờ đang tháng Bảy cơ ạ."
Tôi dần cảm thấy bất an. Sanada lầm bầm lên tiếng.
"Chắc cũng có hoa gì đó đang nở chứ. Nếu không người ta đã đóng cửa công viên rồi."
"Đúng nhỉ. Rồi sau khi ăn trưa, lớp sẽ di chuyển sang Sở thú thành phố Hamamatsu bên cạnh. Nghe nói có loài khỉ sư tử Tamarin vàng đấy."
"Sư tử vàng ư? Nghe ngầu đấy."
"Không phải, khỉ Tamarin cơ."
"Tamarin thuộc loài khỉ đúng không ạ?"
"Đúng rồi. Giống khỉ mọc lông tựa bờm sư tử ấy."
"Tưởng tượng thử thấy thú vị thật."
Ricchan chống hai cùi chỏ lên bàn, cười khúc khích.
"Cuối cùng, lớp sẽ đi du thuyền trên hồ Hamana."
Có vẻ tuyến đường này đi vòng quanh khu suối nước nóng Kanzanji. Hiếm khi có dịp, tôi cũng muốn đi tắm suối nước nóng, nhưng giờ xe buýt về đã được ấn định. Dù mấy bạn nữ có bĩu môi bảo giá như cho giải tán tại chỗ để còn ghé qua chơi, giáo viên chủ nhiệm cũng chỉ gạt đi nhẹ tênh.
"Chị Nao cẩn thận đừng phấn khích quá rớt xuống tàu nhé."
"Làm sao rớt được chứ. Em nghĩ chị bao nhiêu tuổi rồi."
"Nhưng hồ Hamana bắt được hàu đấy ạ."
Tôi mở to mắt.
"Hả, thật ư? Hàu á?"
"Người ta gọi hàu rớt đấy ạ. Nghe bảo nhiều dinh dưỡng hơn cả hàu nuôi."
Đó vào thời điểm Sunao học lớp Bốn. Cậu ấy từng được bố mẹ dẫn đi ăn tiệc nướng hải sản. Hôm trước Sunao thức khuya, vì buồn ngủ nên đã nhờ tôi đi thay.
Lên chiếc xe đưa rước xuất phát từ nhà ga, chúng tôi hướng đến địa điểm tổ chức tiệc nướng.
Giờ nghĩ lại, nguyên nhân không dùng xe nhà do người lớn định uống bia, nhưng tôi lại có cảm giác chiếc xe xa lạ mang mùi hương xa lạ này sẽ đưa mình đến một thế giới xa lạ nào đó, tự bản thân cứ thế háo hức không thôi.
Tại khu vực ngoài trời nhìn ra cảng Yaizu, vô số bộ dụng cụ nướng thịt được bày sẵn. Giữa khung cảnh náo nhiệt của các nhóm bạn bè và gia đình, chúng tôi hội ngộ cùng gia đình Ricchan, cùng ăn món mì xào ngập tràn hải sản.
Sò điệp và tôm cũng ngon, nhưng tôi thích hàu nhất trong số đó.
Hàu còn mang biệt danh sữa của biển cả. Mẹ bảo trông nó gớm ghiếc, nhưng tôi cùng bố đã nuốt chửng con hàu trôi tuột xuống tận cuống họng. Từ đầu mũi cho đến khoang miệng, cảm giác như toàn bộ được bao bọc bởi hương vị biển khơi.
Kể từ dạo đó, tự tay bắt hàu vào một ngày nào đó đã trở thành giấc mơ nhỏ nhoi của tôi.
"Không biết có mượn được dụng cụ không nhỉ?"
Thấy tôi bồn chồn, Ricchan mở to đôi mắt đằng sau lớp kính.
"Chẳng lẽ chị Nao định lặn xuống bắt hàu ư?"
"Tất nhiên rồi. Chị nghiêm túc đấy, đừng cản chị nhé."
"Ai cản chị làm gì. Em xin bày tỏ lòng kính trọng trước quyết tâm đó."
Nhìn tôi xắn tay áo đồng phục mùa hè với vẻ mặt vô cùng xúc động, Ricchan giơ tay chào kiểu quân đội.
"Nhân tiện, mùa đông mới bắt được hàu cơ."
"Bây giờ đang mùa đông hả?"
"Khá chắc đang mùa hè đấy."
"Phụt."
Một âm thanh kỳ quặc vang lên.
Tôi cùng Ricchan đưa mắt nhìn sang, bờ vai của Sanada đang cúi gằm mặt bỗng run lên bần bật.
Cậu ấy đang lấy một tay che miệng. Không lẽ cậu ấy đang cười sao?
"Từ nãy đến giờ, cứ thấy buồn cười thế nào ấy."
Sanada ngẩng mặt lên, khẽ cười rũ rượi trong cổ họng. Ricchan nắm chặt lấy tay tôi, gọi tên tôi bằng giọng nũng nịu như mèo kêu.
"Chị Nao ơiii, anh ấy bảo tụi mình hài hước lắm kìa."
"V-vậy hả."
"Cùng nhau vươn tầm thế giới thôi chị."
Thế cũng hay.
"Thế tên nhóm tấu hài của tụi mình là gì đây?"
"Hàu, áo sơ mi và Ritsuko."
"Thế phần của chị đâu rồi?"
Lần này Sanada lại bật cười thành tiếng. Không chừng cậu ấy lại là kiểu người dễ cười cũng nên.
Đợi đến khi cậu ấy nhịn được cười, Ricchan đang xem cuốn cẩm nang dã ngoại mới lên tiếng.
"Nhắc mới nhớ, chúng ta không đi công viên Hamanako Pal Pal nhỉ. Rõ ràng là khá gần mà."
"À..."
Sanada phóng ánh mắt nhìn xa xăm. Phải chăng sâu trong đôi mắt ấy đang phản chiếu hình ảnh cậu bé Sanada thuở nhỏ đang reo hò thích thú trên tàu lượn siêu tốc?
Nghĩ là vậy, nhưng không hiểu sao tôi lại có cảm giác không phải như thế.
"Chị chưa đi chỗ đó bao giờ."
Chắc chắn Sunao cũng chưa từng đi. Hồi sinh hoạt ở hội nhi đồng, nơi Sunao và Ricchan đi là công viên Fuji-Q Highland ở tỉnh Yamanashi cơ.
"Mấy nhân vật trong công viên đó đều do họa sĩ Yanase Takashi nổi tiếng thiết kế đấy chị."
"Tác giả của Anpanman á?"
"Đúng rồi. Vậy lần tới tụi mình cùng đi nhé."
Phản ứng của tôi chậm lại mất một nhịp.
"Mà, chỗ đó mang lại cảm giác khá là dành cho trẻ con."
Ricchan nói liến thoắng thêm vào. Cảm thấy có lỗi, tôi cố gắng uốn nắn lại đầu lưỡi đang líu ríu của mình.
Tôi không muốn em ấy phải nghĩ rằng giá như mình đừng nói ra thì hơn.
"Tuyệt quá. Đi thôi."
Ricchan híp mắt cười, gật đầu lia lịa: "Dạ vâng ạ."
Có lẽ vì lâu rồi mới tụ họp đông đủ nên buổi sinh hoạt câu lạc bộ hôm đó đã biến thành một buổi tán gẫu. Cứ như thế, hoạt động của câu lạc bộ Văn học lúc nào cũng nhàn nhã và thoải mái.
Khi đồng hồ điểm gần sáu giờ chiều, cả ba chúng tôi cùng đến phòng giáo viên để trả chìa khóa. Vì Ricchan đã xung phong mang chìa khóa vào trả, nên trong lúc đứng đợi bên ngoài, tôi và Sanada đã có một cuộc trò chuyện như thế này.
"Chuyến dã ngoại sắp tới, đáng mong chờ cậu nhỉ."
"Tớ bắt chuyện với cậu được chứ?"
"Nếu cậu buộc tóc nửa đầu."
"Ok."
Trong suốt kỳ thi, và cả hôm nay nữa, kiểu tóc của tôi vẫn luôn là buộc nửa đầu. Chiếc chun buộc tóc màu xanh lam nhạt xinh xắn mà mẹ định vứt đi đang tô điểm cho mái tóc phía sau đầu tôi.
Đúng vậy.
Tôi đã không hề tự nhận thức được. Dù bản thân chỉ là một Replica, bị gán cho sứ mệnh thỉnh thoảng phải sống thay phần của Sunao.
Việc được người khác nhìn nhận Aikawa Sunao và "Bản thứ hai" là hai cá thể riêng biệt, lúc bấy giờ lại khiến tôi tìm thấy một niềm vui sướng nhỏ nhoi.
◇◇◇
Có lẽ, đây chính là hình phạt cho điều đó.
Lần tiếp theo bị Sunao gọi ra, tôi đã nghĩ như vậy.
Ngày đến trường cuối cùng trước kỳ nghỉ hè. Đó là ngày tiếp theo mà tôi được "trồi" lên.
Chuyến dã ngoại đã kết thúc vào ngày hôm qua. Nhờ mùa mưa kết thúc nên nhiệt độ đã tăng vọt lên gần ba mươi độ, nghe đâu trong lúc dã ngoại đã có vài học sinh bị ngã bệnh.
Hôm nay, Sunao bị đau bụng kinh dữ dội nên mới gọi tôi ra. Ký ức của Sunao mà tôi được chia sẻ chỉ giống như việc đọc hiểu một cuốn tiểu thuyết liệt kê các sự kiện một cách nhạt nhẽo, thế nên những nỗi đau hay cảm xúc của chính cậu ấy không hề truyền đến tôi một cách rõ ràng.
Dù vậy, tôi cũng biết đó là một nỗi đau đớn đến mức khó lòng chịu đựng nổi. Sunao hẳn phải khổ sở lắm mới ném cho một Replica cái ngày chỉ để tận hưởng bầu không khí háo hức trước kỳ nghỉ dài như thế này.
Cúi nhìn khuôn mặt nhợt nhạt của Sunao đang nằm trong chăn, tôi cài từng chiếc cúc áo đồng phục phía trước ngực, phát ra những tiếng lách cách nhỏ.
"Chuyến dã ngoại, thế nào rồi?"
"Hả?"
So với tiếng "Hả?" của Sanada, tiếng "Hả?" của Sunao đối với tôi còn đáng sợ hơn nhiều.
Rất có thể ngay khoảnh khắc tiếp theo tôi sẽ bị xóa sổ. Dù trong lòng đầy lo lắng, nhưng tôi vẫn không kìm được mà hỏi cậu ấy.
Ít nhất thì, giá như cậu ấy đã tận hưởng nó.
Chơi đùa thỏa thích, cười rạng rỡ, giá như đó là một khoảng thời gian xứng đáng được gọi là một trang của tuổi thanh xuân.
Nếu được như thế thì tốt biết mấy. Giá mà được như thế, thì tốt biết bao.
Dẫu tôi thừa biết rằng, những kỳ vọng ích kỷ đó của bản thân chẳng hề liên quan chút nào đến Sunao.
"Chẳng có gì to tát cả. Lại còn nóng nữa."
Vậy thì, giá như cậu nhường cho tôi đi có phải tốt hơn không.
Trong tôi bỗng trào dâng một cảm xúc mang đầy vẻ trách móc hướng về phía Sunao.
"Gì cơ?"
"Không có gì đâu."
Đôi bờ vai tôi chầm chậm buông thõng xuống.
"Mình cũng muốn đi quá."
Một tiếng thì thầm khẽ lọt ra, mỏng manh đến mức chẳng thể tạo nổi một gợn sóng trên mặt nước. Có vẻ như Sunao đã không nghe thấy.
Dù đã đến trường, nhưng trong lớp học chỉ văng vẳng những tiếng cười đùa rôm rả về chuyến dã ngoại ngày hôm qua, khiến tôi cảm thấy lạc lõng đến mức chẳng thể nào chịu đựng nổi.
Những câu chuyện về mấy tấm ảnh chia sẻ qua điện thoại. Chuyện về bầy hải âu sà xuống quanh chiếc tàu du lịch. Chuyện về cậu bạn cùng lớp hay làm trò suýt bị bỏ lại ở trạm dừng chân. Chuyện về bộ phim máu me xem trên chuyến xe buýt lúc về.
Thích thật đấy. Ghen tị quá đi mất.
Bởi vì tôi đâu có được đi.
Đang buông tiếng thở dài, hình bóng cậu ấy chợt lọt vào tầm mắt tôi.
Cậu ấy chẳng nói chuyện với ai, chỉ dán ánh mắt chăm chú vào cuốn tiểu thuyết khổ nhỏ trên tay.
Mỗi khi đọc sách, lưng tôi cứ bất giác gù xuống, nhưng dáng ngồi của cậu ấy lại thẳng tắp như thể có lót một tấm ván sau lưng vậy.
Cho đến tận bây giờ, tôi hầu như chưa từng nói chuyện với Sanada trong lớp. Kể từ hôm xin lỗi vụ cái quạt máy, hai đứa cũng chẳng đi đến câu lạc bộ cùng nhau nữa.
Tôi nuốt ực ngụm nước bọt vừa dâng lên cổ họng, bước về phía góc phải lớp học. Tự nhủ bản thân đừng bận tâm đến những ánh nhìn đang đổ dồn từ phía sau.
"Chào buổi sáng."
Kim giây nhích thêm hai nhịp, Sanada mới ngẩng mặt lên nhìn tôi.
Nét mặt cậu ấy chẳng có vẻ gì ngạc nhiên. Ngón tay cái to bè kẹp giữa những trang giấy thay cho kẹp sách. So với Natsume Soseki, văn của Mori Ogai có vẻ khó nhằn hơn, tiến độ lật trang cũng chậm đi đôi chút.
"Chào cậu."
"Chuyến dã ngoại hôm qua vui nhỉ."
Phải tốn khá nhiều sức lực mới thốt ra được những lời trái với lòng mình.
Dù biết rõ bản thân sẽ càng tổn thương hơn nếu cậu ấy gật đầu đáp "ừ", tôi vẫn thấy mình thật ngốc nghếch khi cố tình khơi mào như vậy.
"Tôi lại không thấy thế."
Hay có lẽ, tôi đã luôn mong chờ điều này chăng? Mong chờ cậu ấy sẽ trả lời như thế.
"Vì chẳng được nói chuyện."
"Với ai cơ?"
"Với một người buộc tóc nửa đầu nào đó."
Ánh mắt Sanada khóa chặt lấy tôi.
Cảm nhận được ánh nhìn ấy, tôi cứ cúi gằm mặt, mãi chẳng dám ngẩng lên.
Thình thịch, nhịp tim tôi vang lên. Không quá nhanh. Nhưng lại rộn ràng khác hẳn ngày thường.
Mỗi lần nói chuyện với Sanada, đôi khi, trái tim tôi lại dở chứng kỳ lạ.
"Hôm nay cậu buộc tóc nửa đầu nhỉ."
"Ừm."
"Vậy, hai đứa mình cùng đi nhé?"
Tôi ngẩng phắt mặt lên.
Chẳng biết từ lúc nào, Sanada đã gập cuốn sách lại.
"Đi dã ngoại ấy."
Nếu ngôn từ thực sự mang theo ánh sáng, có lẽ khoảnh khắc ấy, tôi đang ngắm nhìn một vì sao.
"Đi chứ!"
Chẳng màng suy nghĩ thêm bất cứ điều gì, tôi gật đầu cái rụp.
Sau giờ sinh hoạt chủ nhiệm ngắn ngủi. Lách qua đám bạn cùng lớp đang ồn ào kéo nhau ra hành lang, tôi và Sanada mỗi người rẽ về hướng nhà vệ sinh.
Chẳng có màn điểm danh nào cả, chắc chắn sẽ không ai đi tìm chúng tôi. Kế hoạch diễn ra trót lọt, đợi đến khi tiếng trò chuyện và tiếng bước chân khuất hẳn, hai đứa mới lẻn về lớp học, xách đồ lên.
"Đồ đạc của cậu ít nhỉ."
"Cậu cũng thế còn gì."
Chẳng có hộp cơm bento hay sách giáo khoa. Bên trong cùng lắm chỉ có ví tiền, điện thoại và chiếc túi nhỏ. Chiếc ba lô to sụ của Sanada hôm nay trông cũng xẹp lép.
Chờ thêm một lúc. Ba phút, rồi năm phút. Ngay khi tiếng chuông báo hiệu tiết một vang lên, hai đứa khẽ khàng hé cửa sau, đưa mắt nhìn ra dãy hành lang vắng ngắt.
Cả ngôi trường chìm trong tĩnh lặng đến khó tin. Học sinh lẫn giáo viên đều đã tập trung hết dưới nhà thi đấu, âu cũng là chuyện hiển nhiên.
Khoảnh khắc đó, tôi phấn khích đến mức gần như muốn hét lên, tiêu thật rồi. Hành lang ngập tràn những hạt bụi nhảy múa dưới ánh mặt trời lấp lánh trông đẹp đến lạ thường, khiến tôi chỉ muốn chạy một mạch từ đầu này sang đầu kia.
Cúp tiết, trốn học, đây là lần đầu tiên trong đời tôi làm thế. Giờ này, đáng lẽ ra tôi phải đang ngồi bó gối trên mặt sàn cứng ngắc thay cho Sunao mới phải.
Tôi vẫn luôn đóng giả làm Sunao, lừa dối mọi người xung quanh. Nhưng tôi của ngày hôm nay thì khác.
Bây giờ, tôi chính là tôi.
"Đi đâu đây?"
Cảm giác như thể sau lưng vừa mọc thêm đôi cánh, có thể tự do bay lượn đến bất cứ nơi đâu.
Thế nhưng, cảm giác lâng lâng ấy đã tan biến thành mây khói, chỉ vì một câu nói bâng quơ lúc thay giày.
Đâu còn là trẻ con chơi nghịch bùn ở công viên gần nhà nữa, ra phố chơi thì dĩ nhiên phải tốn tiền rồi. Tôi đã hoàn toàn quên béng mất chuyện đó.
Mang tâm trạng của một kẻ tội đồ đang xưng tội, tôi thú nhận với Sanada.
"Tôi không mang tiền đi chơi."
Trong ví của Sunao lúc nào cũng có sẵn ba ngàn yên, nhưng đó là tiền của cậu ấy. Tôi không thể tự ý dùng mà chưa xin phép.
"Để tôi trả cho."
"Như vậy không được đâu."
Mẹ đã dặn dò đến mức mòn cả tai rằng tuyệt đối không được vay mượn tiền bạc. Huống hồ là để người khác bao thì lại càng không thể.
Trong lúc luống cuống, một ý tưởng chợt lóe lên trong đầu tôi. Nhắc mới nhớ, tôi vẫn luôn bỏ ống heo những đồng năm mươi yên. Chẳng phải bây giờ chính là lúc để giải phóng số tiền tiết kiệm bấy lâu nay sao?
"Cậu đợi một chút nhé. Tôi về nhà lấy tiền đã."
Sanada đi học từ ga Yaizu bằng tàu điện và xe buýt. Thế nên, nếu về nhà thì tôi sẽ phải đi một mình.
"Bây giờ á? Aikawa, nhà cậu ở đâu ấy nhỉ?"
"Ở gần ga Mochimune. Nếu đạp hết tốc lực thì một tiếng sau tôi sẽ quay lại được."
Thực ra, dù có nhanh đến mấy thì một chiều cũng mất ba mươi lăm phút, tính chính xác ra phải là một tiếng mười phút. Nếu cộng thêm cả thời gian lẻn vào lấy tiền mà không để Sunao phát hiện thì sẽ còn lâu hơn nữa.
Nhưng tôi vẫn quả quyết như vậy. Dù bây giờ đang lâng lâng như trong mơ, nhưng lỡ thời gian trôi qua, Sanada lại đổi ý thì sao. Tôi sợ điều đó.
Nếu vẫy tay từ cửa sổ của chuyến tàu hơi nước, bất cứ ai cũng sẽ mỉm cười vẫy lại. Nhưng không có nghĩa là họ sẽ vẫy tay mãi. Khi vài giây ngắn ngủi tựa như giấc mơ ấy trôi qua, họ sẽ buông tay xuống và quay trở về với nhịp sống thường nhật.
Sanada có lẽ cũng sẽ quay trở về như thế.
"Vậy thì tôi cũng đi cùng. Mượn xe đạp của bạn là được chứ gì."
Mất một lúc, tôi mới tiêu hóa được câu nói của cậu ấy.
"Nó lúc nào cũng cắm sẵn chìa khóa mà."
"Hả, à, ra là cậu cũng có bạn cơ đấy."
Đến khi bừng tỉnh, thì lời nói đã lỡ buông ra khỏi miệng mất rồi.
Nhìn gương mặt đang cứng đờ của tôi, Sanada ngớ người ra một chút rồi nhếch một bên khóe môi. Trông cậu ấy có vẻ khá thích thú.
"Tuy ít nhưng nói chung là vẫn có."
"Nhưng mà, ừm, chân cậu có sao không?"
Lúc đạp xe có thể sẽ gây áp lực lên chân.
"Không sao."
Đáp gọn lỏn, cậu ấy đi thẳng về phía khu vực để xe của lớp bên cạnh.
Nhìn theo bóng lưng ấy, tôi cũng tiến về phía chiếc xe đạp của mình. Khung xe được sơn màu xanh da trời. Tôi đưa tay vuốt ve chiếc yên xe, dường như nó cũng đang ngạc nhiên vì hôm nay tôi lại về sớm đến thế.
Lúc dắt xe ra, tôi bắt gặp ánh mắt của Sanada, mặt cậu ấy đang nhăn nhó. Cậu ấy ngồi vắt vẻo trên chiếc xe đạp mượn của bạn với dáng vẻ đầy gượng gạo. Với thân hình to lớn của Sanada, chiếc yên xe có một lỗ thủng nhỏ trên đệm trông lại càng bé tẹo.
"Nó độ thành Oni-han luôn rồi."
"Oni-han?"
Đây là lần đầu tiên tôi nghe thấy từ này.
"Tay lái sừng quỷ ấy. Nó chỉnh lại vị trí của tay lái rồi."
Nghe cậu ấy nói vậy tôi mới để ý, tay lái chiếc xe đạp mà Sanada đang ngồi chĩa thẳng lên trời. Vị trí của nó hoàn toàn khác biệt so với xe của tôi hay những chiếc xe đạp thông thường khác.
"Làm sao mà bẻ được như thế?"
"Dùng cờ lê lục giác hay mấy thứ đại loại thế."
Dù có nghe tên dụng cụ đi chăng nữa, tôi cũng chẳng thể tưởng tượng ra người ta làm cách nào để thay đổi vị trí của tay lái.
Thấy Sanada có vẻ cau có quá, tôi nghĩ mình nên nói gì đó.
"Nhưng trông có vẻ dễ lái mà. Vì lưng Sanada dài nên ngồi cũng hợp lắm."
"Cậu đang khịa tôi đấy à."
Sanada dùng chân trái đạp xuống mặt đất để tiến lại gần, rồi gõ nhẹ một cái lên trán tôi.
Tuy không đau nhưng cũng làm tôi giật bắn mình. Tôi chưa từng có trải nghiệm ở gần một người con trai đến mức này.
Nếu là Sunao thì chắc cậu ấy sẽ chẳng ngạc nhiên đâu. Nhưng tôi lại không muốn cậu ấy làm những hành động như thế này với Sunao.
"Kh-Không phải đâu. Ý tôi không phải bảo cậu chân ngắn đâu."
Chân của Sanada dài hơn nhiều. Vì chân dài, chiều cao khi ngồi cũng nhỉnh hơn người bình thường, nên có vẻ cậu ấy rất dễ cầm nắm kiểu tay lái sừng quỷ độc đáo kia.
"Hồi tiểu học, tôi từng nghĩ ngồi cao hơn người khác là oai lắm cơ."
Sanada nhìn tôi đang cuống cuồng chữa cháy qua khoảng trống giữa hai bên tay lái.
"Aikawa cũng cao hả?"
"À, ừm, đúng vậy."
Nhớ lại hồi trước từng khoe khoang "Cao hơn cả Ricchan đấy, oai chưa", tự dưng thấy hoài niệm ghê. Dù chuyện đó chẳng có gì đáng để tự hào.
Sanada ừ hữ hùa theo, rồi nhìn chằm chằm tôi từ trên xuống dưới.
"Bây giờ vẫn thế à?"
"Thôi bỏ đi, đi nào!"
Thấy tôi đánh trống lảng, cậu ấy cứ cười tủm tỉm. Chắc vì thỏa mãn khi thấy tôi tự moi móc kỷ niệm đáng xấu hổ ra, có vẻ Sanada đã hết bực bội.
"Lái xe cẩn thận đấy."
"Ừm."
Tôi đạp xe dẫn đường, hai đứa cùng tiến bước dưới cái nắng trưa hè oi ả.
Con đường thường ngày hay đạp xe qua lúc chạng vạng, nay đi vào buổi sáng nắng gắt tự dưng mang lại cảm giác thật đặc biệt. Chiếc cặp xẹp lép nhẹ hều tưởng chừng sẽ bay lơ lửng giữa không trung nếu có cơn gió mạnh thổi qua.
Tôi nắm chặt tay lái. Nơi lồng ngực đang bốc cháy mãnh liệt chẳng kém gì mặt đường nhựa ngoài kia.
Dù có chỉnh líp xe sáu líp sang mức nặng nhất, lúc này tôi vẫn dư sức đạp băng băng.
"Đây là lần đầu tiên tôi cúp học đấy."
Nghe tôi thú nhận, nét mặt Sanada giãn ra.
"Tôi cũng thế."
Cơ mặt cậu ấy cử động linh hoạt hơn ngày thường, có lẽ vì cậu ấy cũng đang háo hức với chuyến dã ngoại chỉ có hai người này.
Dưới ánh mặt trời chói chang gay gắt, chúng tôi đã trò chuyện đủ thứ trên đời.
"Giờ đi đâu đây?"
Đâu cũng được. Tự đáy lòng, tôi thấy đi đâu cũng được. Vì đi đâu tôi cũng thấy vui.
Nhưng câu "đâu cũng được", "gì cũng được" rất dễ bị đánh đồng với ý "sao cũng xong". Bố hay làm mẹ phật ý vì chuyện này. Bữa tối mai ăn gì? Gì cũng được. Thế là toang hết.
Cơ mà tôi lại chẳng rành những nơi học sinh cấp ba hay tụ tập. Sunao thỉnh thoảng có đi chơi với bạn bè, nhưng điểm đến thường là rạp chiếu phim, quán karaoke, sân bowling, hay mấy chuỗi nhà hàng gia đình.
Chỗ nào trong số đó chắc chắn cũng vui cả.
Nhưng kể từ lúc nhìn thấy cuốn cẩm nang dã ngoại, có một nơi tôi luôn muốn đặt chân đến.
"Sở thú... Á."
Vừa buột miệng nói ra, tôi chợt nhận ra đề xuất của mình ngớ ngẩn đến mức nào rồi đâm ra xấu hổ. Với Sanada, đó là nơi cậu ấy mới vừa đi hôm qua.
"À không, ừm thì."
"Được thôi."
Giọng nói êm ái lọt vào tai tôi chẳng chút gượng gạo. Hồi đầu, tôi từng thấy sợ chất giọng trầm hơn cả giọng bố này.
"Sở thú cũng được mà."
Giờ đây, tôi chẳng còn thấy sợ chút nào nữa.
Vừa đạp xe qua cầu Shizuoka Ohashi, Sanada liền bảo "Tôi sẽ đợi ở ga Mochimune nhé". Chắc cậu ấy tinh ý nghĩ rằng tốt nhất không nên biết địa chỉ nhà.
Tôi chẳng bận tâm chuyện Sanada biết nhà mình. Nhưng không rõ Sunao có nghĩ thế không, nên tôi đành im lặng gật đầu.
Còn lại một mình, tôi cất xe đạp vào góc khuất không thể nhìn thấy từ cửa sổ nhà.
Lúc bước vào bóng râm, mồ hôi đã túa ra ướt sũng làm bộ đồng phục dính chặt vào người.
Bước chân tôi loạng choạng. Nơi thái dương, dưới cánh tay, trên lưng. Cảm giác từng giọt mồ hôi trượt dài trên ngực.
Chai xịt khử mùi ngày thường hay hạn chế dùng, riêng hôm nay tôi lại xịt lấy xịt để khắp toàn thân. Hương hoa hồng thoang thoảng tựa như làn khói mỏng màu hồng lơ lửng trong không khí.
Buộc lại mái tóc, nuốt khan một cái, tôi cẩn thận mở khóa cửa chính.
Dù chỉ thò mặt qua khe hở nhỏ xíu để ngó nghiêng vào trong, tôi vẫn không thấy bóng dáng ai. Nơi bậc thềm chỉ để mỗi đôi ủng đi mưa của Sunao.
Những lúc không khỏe, Sunao thường nhốt mình trong phòng. Cậu ấy chỉ ra ngoài khi cần đi vệ sinh hoặc ăn uống. Bữa ăn cũng gộp chung sáng trưa vào khoảng mười hai giờ. Giờ mới chín giờ mười lăm phút, chắc cậu ấy đang ngủ nướng rồi.
Lẽ ra không nên la cà, nhưng tôi vẫn ghé qua bếp để bổ sung nước. Cầm chiếc cốc đọng đầy hơi nước dốc ngược lên, tôi làm dịu đi cổ họng khô khốc. Chỉ nghe tiếng đá viên va vào nhau lanh canh, tôi đã có cảm giác cái lạnh đang lan tỏa tận sâu trong cơ thể.
Giờ mới là thời khắc quyết định. Rời khỏi bếp, tôi bò bằng cả tay và chân lên cầu thang. Tư thế này giúp triệt tiêu tiếng động tốt nhất. Tuy tốn thời gian nhưng lại là cách chắc chắn nhất.
Cùng với cảm giác ngượng ngùng tự hỏi bản thân đang làm cái quái gì trong nhà thế này, sự thật đây vốn chẳng phải nhà mình bỗng chốc hiện rõ mồn một trước mắt tôi.
Trông tôi cứ như một kẻ trộm vậy.
Giờ không phải lúc nghĩ ngợi lung tung. Dù tự nhủ như thế, tay chân tôi vẫn run rẩy.
Cảm thấy vướng víu, tôi đưa mắt nhìn mới thấy tay phải đang dính một lớp mạng nhện. Tôi mạnh tay phủi sạch rồi tiếp tục tiến bước.
Nơi tủ đồ ngoài hành lang, tôi nhanh chóng tìm thấy thứ mình cần. Một chiếc hộp thiếc in hình Disney và một chiếc túi nilon siêu thị lồng hai lớp. Khoảnh khắc nhấc chúng lên, tim tôi đập thình thịch ồn ào như muốn vỡ tung, nhưng rốt cuộc cánh cửa phòng Sunao vẫn đóng im lìm.
Tôi nhét chiếc hộp và cái túi nặng trĩu ngoài sức tưởng tượng vào chiếc túi xách mang theo, ôm khư khư vào lòng rồi rón rén bước xuống cầu thang. Giống ninja hơn là kẻ trộm. Tự huyễn hoặc bản thân như thế, tôi cố gắng xua đi cảm giác ớn lạnh đang làm căng cứng cả cơ bắp.
Cho đến tận lúc thoát ra khỏi cửa chính, tôi gần như sợ đến hồn xiêu phách lạc.
Lấy lại bình tĩnh, tôi đạp xe hướng thẳng đến ga Mochimune. Gần lối vào bãi gửi xe thon dài, cậu bạn Sanada đang đứng bấm điện thoại.
Cậu ấy tựa lưng vào gốc anh đào. Tán lá xum xuê vươn rộng tạo thành một bóng râm mát rượi. Vốn định mở lời xin lỗi vì bắt cậu ấy phải chờ, thế nhưng khi nhận ra tôi, Sanada lại lộ vẻ mặt vô cùng ngạc nhiên.
Ánh mắt cậu ấy dán chặt vào chiếc giỏ phía trước xe đạp.
"Chà, trông nặng gớm nhỉ."
"Ừm. Nặng lắm."
Tôi thành thật thừa nhận. Bởi vì nó thực sự rất nặng.
Dù đã cố sức kéo khóa lại, nhưng trái ngược hẳn với mười phút trước, chiếc túi xách giờ đây đang phồng căng lên.
Vừa mở ra cho cậu ấy xem, Sanada lại càng kinh ngạc hơn khi thấy bên trong chứa toàn đồng năm mươi yên.
Tôi đã chuẩn bị sẵn tinh thần xách cái túi nặng như bao gạo này đi bất cứ đâu, nhưng ngón tay cậu ấy lại chỉ về hướng ngược lại với nhà ga.
"Đằng kia có ngân hàng tín dụng kìa, tụi mình ghé qua đó đi."
Chẳng hiểu sao lại phải ghé ngân hàng, nhưng tôi vẫn gật đầu đáp lại.
"Gửi tiền vào tài khoản trước nhé, được không?"
Cứ mỗi lần tôi gật đầu cho qua chuyện, chẳng hiểu sao Sanada lại lộ vẻ mặt bất an hơn cả tôi.
Trong lúc tôi đang gạt chân chống xe đạp ở bãi gửi, Sanada đã lấy đà nhấc bổng túi hành lý của tôi lên.
"Tôi tự xách được mà, không sao đâu."
"Cứ để tôi. Cơ mà, cậu vác được tới tận đây cũng hay thật đấy."
Buông lời cảm thán, Sanada bước vào trong trước. Tôi vội vã rảo bước đuổi theo bóng lưng cậu ấy.
Lần đầu tiên bước vào ngân hàng, tôi thấy máy lạnh bật mạnh quá. Ba giây đầu tiên được giải thoát khỏi mồ hôi nhễ nhại khắp người đúng là thiên đường, nhưng từ giây thứ tư trở đi thì cứ như bị quăng vào tủ đông vậy.
Vừa bước vào đã thấy ba cây ATM xếp thành hàng. Cậu Sanada chẳng thèm ngó ngàng gì đến mấy cây ATM mà đi thẳng tới quầy giao dịch bên cạnh. Chắc tại thấy học sinh cấp ba mò tới nên chị gái tiếp tân nhìn tụi tôi với vẻ tò mò. Có vẻ trong này lạnh quá thật, chị ấy còn khoác thêm một chiếc áo cardigan mỏng bên ngoài đồng phục.
"Chị nộp tiền mặt vào tài khoản giúp tôi nhé."
Nộp tiền mặt vào tài khoản. Cậu Sanada thoăn thoắt đưa bút điền vào tờ giấy vừa được đưa, rồi nộp lại cùng với một cuốn sổ tiết kiệm màu xanh dương. Hóa ra cũng có học sinh cấp ba mang theo sổ tiết kiệm bên mình cơ đấy, tôi chợt thấy thán phục vì một chuyện đâu đâu.
Chứ cái thứ sổ tiết kiệm đứng tên "Aikawa Bản sao" thì làm gì tồn tại trên cõi đời này.
"Vậy, chị nhận tiền xu nhé."
Cậu Sanada quay sang nhìn tôi. Chắc ý cậu ấy là bảo tôi mở cái túi đang đặt trên quầy ra.
Vừa mở túi, tôi chợt nhận ra một chuyện quan trọng. Dù gì đi nữa thì cũng không thể đưa nguyên cái hộp thiếc Disney rỉ sét này cho người ta được.
Tôi định trút ruột cái hộp sang cái bọc ni lông siêu thị, nhưng chị tiếp tân như đi guốc trong bụng tôi, cất giọng: "Em cứ để nguyên vậy cũng được." Tôi đỏ bừng mặt giao cả cái hộp lẫn cái bọc ni lông cho chị ấy, còn chị thì mặt không biến sắc, bê nguyên xi mọi thứ vào trong.
Ngay sau đó, từ phía trong bỗng vang lên tiếng lách cách rào rào rất lớn làm tôi tròn xoe mắt kinh ngạc.
Tiếng gì thế nhỉ. Nghe như tiếng hàng loạt đồng xu đổ ào xuống cùng một lúc. Kèm theo đó là tiếng máy móc chạy ro ro không ngừng nghỉ.
"Yêu quái rửa đậu đỏ thời hiện đại hả trời?"
Tiếng lẩm bẩm nho nhỏ của tôi có vẻ đã lọt vào tai cậu Sanada. Cậu ấy bật cười thích thú.
Chị tiếp tân quay trở ra, trên tay chỉ cầm mỗi cái hộp thiếc trống rỗng.
"Hộp này em tính sao?"
Sunao chắc chẳng còn nhớ gì về cái hộp này đâu.
"Dạ, em mang về ạ."
Nhưng tôi đâu thể tự tiện vứt đồ của Sunao đi được. Về nhà, tôi sẽ cất nó lại vào tủ.
Còn cái bọc ni lông thì tôi nhờ ngân hàng vứt giùm luôn. Tôi và cậu Sanada đưa mắt nhìn nhau.
"Tôi nhờ nạp hết vào tài khoản của tôi rồi, giờ rút ra luôn nhé."
Thấy tôi ngơ ngác, cậu ấy gãi má, vẻ mặt hơi sượng sùng.
"Xin lỗi nha. Tại đổi tiền lẻ ra tiền chẵn thì tốn phí, nên tôi nghĩ làm cách này sẽ tốt hơn."
Cuối cùng tôi cũng lờ mờ hiểu ra ý nghĩa của việc "nộp tiền mặt vào tài khoản" và cái âm thanh khi nãy. Tức là nộp đống tiền xu đó vào tài khoản của cậu Sanada, rồi rút ra dưới dạng tiền giấy chứ gì.
"Cậu đừng xin lỗi. Cảm ơn cậu nhiều."
Thấy tôi khệ nệ xách nặng, cậu Sanada đã tinh ý lo liệu giúp tôi.
Tụi tôi liền tiến về phía cây ATM. Cậu Sanada mở cuốn sổ tiết kiệm ra rồi đút vào khe máy.
Nói thẳng kết quả luôn nhé.
Mười chín vạn tám ngàn bảy trăm năm mươi yên. Đó là tổng số tiền tôi đã dành dụm được từ hồi lớp Một cho đến tận năm hai trung học phổ thông.
Đối với học sinh thì đây chắc chắn là một số tiền lớn. Tôi nhận lấy toàn bộ gia tài từ tay cậu Sanada, cất kỹ vào ngăn trong của túi xách rồi kéo khóa lại một nửa.
Vài chục tờ tiền giấy cùng vài đồng xu lẻ. Nó nhẹ bẫng như lông hồng, làm tôi đâm ra hơi lo lo không biết có bị nhân viên ngân hàng ăn bớt đồng nào không nữa.
"Không có bị ăn bớt đâu, cậu yên tâm đi."
Hết yêu quái rửa đậu đỏ, giờ lại tới yêu quái đọc tâm trí Satori xuất hiện hả?
"Nếu tôi mà là nhân viên ngân hàng, tôi cũng chẳng thèm chôm tiền của mấy đứa học sinh nghèo rớt mồng tơi đâu."
Chị gái tiếp tân vừa giúp tụi tôi lúc nãy đang nhìn sang bên này với ánh mắt như muốn nói điều gì đó.
"Đ... Đi thôi."
Tôi cuống quýt giục, cậu Sanada bật cười rồi bước theo sau.
"À này, Sở thú Nihondaira ấy."
"Hả?"
"Có xe buýt chạy thẳng đến Sở thú Nihondaira xuất phát từ ga Higashi-Shizuoka đấy."
Sở thú Nihondaira, tôi nhẩm lại cái tên đó trong miệng.
Đó là nơi mà hồi mẫu giáo, Sunao đã từng đi chơi cùng gia đình. Một sở thú kết hợp với khu vui chơi nhỏ, vài năm trước vừa được trùng tu quy mô lớn nên dạo này càng ngày càng hút khách.
Ga Higashi-Shizuoka nằm ngay sát ga Shizuoka, đi tàu điện từ ga Mochimune qua đó chỉ mất chừng mười phút.
"Tụi mình đi chỗ đó được không?"
Hóa ra lúc đứng dưới bóng cây ban nãy, cậu ấy đang tra cách đi đến sở thú.
Cậu Sanada đang cố gắng biến ước mơ được đi sở thú của tôi thành hiện thực. Chỉ bấy nhiêu thôi cũng đủ làm tôi cảm thấy như có một cơn lốc màu vàng ấm áp vừa thổi ngang qua lồng ngực mình.
"Được chứ. Quá được luôn ấy."
Quá được luôn. Quá sức tuyệt vời luôn.
Tại máy bán vé trước cổng soát vé, tôi mua vé khứ hồi, còn cậu Sanada thì quẹt thẻ IC. Trên sân ga, mỗi người chúng tôi mua một chai nước 500ml ở máy bán hàng tự động.
Tôi mua trà Sokenbicha, cậu Sanada mua trà lúa mạch.
Ngay cả tiếng "bíp" ngắn ngủi phát ra từ máy bán hàng tự động, tôi cũng cảm thấy thật đáng yêu.
Tuyến chính Tokaido. Chuyến tàu màu xám điểm sọc cam tiến vào sân ga đang nóng hầm hập.
Khoảnh khắc nhấc một chân bước qua khoảng trống giữa tàu và sân ga, tôi có cảm giác như mình có thể bay đến bất cứ nơi đâu.
Không khí mát mẻ thoang thoảng từ máy điều hòa trong toa tàu khiến tôi có cảm giác như được hồi sinh. Các hàng ghế trống trơn. Trong toa chỉ lác đác vài người: một bà cụ còng lưng, một ông lão đang đọc báo và một nam thanh niên trạc tuổi sinh viên đang ngủ gật. Khoác lên mình tấm màn bảo vệ vô địch, hai đứa tôi ngồi cạnh nhau trên băng ghế trống.
Chẳng hề hẹn trước, nhưng cả hai lại mở nắp chai nước cùng một lúc. Yết hầu đầy nam tính của cậu Sanada chuyển động lên xuống theo từng tiếng nuốt ực ực, thoắt cái cậu ấy đã uống cạn chừng một nửa.
Giải tỏa xong cơn khát, cậu ấy lại tiếp tục lướt điện thoại.
"Nếu tàu đến đúng giờ thì năm phút sau sẽ có xe buýt. Tụi mình bắt chuyến đó là được."
"Cậu giỏi thật đấy. Rành rẽ ghê."
Động tác của cậu Sanada khựng lại.
Có lẽ tôi lại lỡ lời mất rồi. Phải nói lại thế nào để cậu ấy hiểu đúng ý tôi đây.
"Không phải ý đó đâu. Chỉ là, tôi thấy cậu giỏi quá thôi."
Thật đáng hận cái vốn từ vựng nghèo nàn của mình. Trông tôi chẳng có vẻ gì là hội trưởng câu lạc bộ văn học cả.
Tàu rung lắc xình xịch. Khung cửa sổ trải dài sang hai bên. Tốc độ cảnh vật lướt qua rõ ràng nhanh hơn nhiều so với khi tôi đạp xe, thế nhưng hình dáng của từng ngôi nhà, từng tấm biển hiệu cửa hàng vẫn lọt vào tầm mắt tôi một cách thật rõ ràng.
Một chiếc xe đẩy em bé chầm chậm lăn bánh dọc theo đường ray. Tấm che nắng đã được kéo xuống nên tôi không thể nhìn thấy khuôn mặt của đứa trẻ.
"Đi chơi riêng với con gái thế này, là lần đầu tiên của tôi đấy."
Tôi rời mắt khỏi khung cửa sổ, nhìn sang người bên cạnh.
Tay bám vào tay vịn, cậu ấy đang quay mặt nhìn đi đâu đó. Đôi tai lấp ló dưới mái tóc đen đang đỏ lựng lên.
Nhìn phần gáy lấm tấm mồ hôi đang hướng về phía mình, tôi bỗng nảy sinh ý muốn đưa tay chọc thử một cái.
Hôm nay trên người cậu Sanada vẫn thoang thoảng mùi xà phòng. Nếu tiến lại gần hơn, hẳn là mùi mồ hôi sẽ lấn át mất.
"Tôi cũng vậy, đây là lần đầu tiên tôi đi chơi với con trai."
Ngay cả tiếng thở hắt ra khi tôi khẽ khàng thì thầm đáp lại lời cậu ấy, dường như cũng được nhuốm một sắc màu rực rỡ.
Cúp học, biết đến ghi đông Onihan, bước vào ngân hàng, hay mua vé tàu đến ga Higashi-Shizuoka, tất cả đối với tôi đều là lần đầu tiên.
Sự ngượng ngùng khiến tôi chẳng thể thốt nên lời. Rõ ràng ban đầu tôi định rủ cậu ấy bàn luận về cuốn tiểu thuyết Kokoro, nhưng giờ thì tâm trí tôi đã bay đi đâu mất rồi.
Chuyến tàu từ từ giảm tốc độ. Cảnh vật lướt qua ngoài cửa sổ chậm dần như một thước phim quay chậm, và chẳng mấy chốc chúng tôi đã đến ga cần xuống.
Vừa bước xuống cầu thang ở cửa Nam, trạm xe buýt có biểu tượng hình chú gấu lập tức đập vào mắt tôi. Trông cứ như thể nó đang vẫy tay gọi, khiến trái tim tôi đập rộn lên.
"Xe buýt đến đằng kia rồi kìa."
Cậu Sanada khẽ chỉ tay và nói.
Chiếc xe buýt màu xanh lá với vô số hình vẽ động vật trên thân xe đang oai vệ tiến về phía chúng tôi. Tôi đã phải cố gắng kiềm chế lắm mới không vẫy tay chào bác tài xế.
Ngoài hai đứa tôi ra, hành khách lên xe buýt chỉ có thêm một cặp mẹ con. Chắc vì đang là buổi sáng ngày thường nên mới vắng vẻ thế này.
Đến giờ khởi hành, chiếc xe lăn bánh hòa cùng tiếng loa thông báo vang lên đều đặn. Xe buýt thong thả chạy qua những khung cảnh mà tôi chưa từng thấy bao giờ.
Ngồi trên hàng ghế đôi, đầu gối của một người có vóc dáng cao lớn như cậu Sanada rất dễ chạm vào đầu gối tôi.
Tôi vờ như không để ý, cứ thế phóng tầm mắt ra ngoài cửa sổ.
"Nhiều cửa hàng lạ quá ha."
"Đừng nói là cậu không biết cả McDonald's đấy nhé?"
"Cậu đang chọc quê tôi đấy à."
Tôi đưa tay búng nhẹ lên vầng trán đang lấp ló sau lớp tóc mái của cậu ấy. Cậu Sanada bật cười như thể không nhịn nổi nữa.
Tôi dùng bàn tay trái bao bọc lấy ngón trỏ đang tê rần một cảm giác ngọt ngào để giấu nó đi, rồi làm ra vẻ mặt tỉnh bơ. Có vẻ như cậu ấy sở hữu một cái đầu cứng hiếm thấy.
Khi xe buýt dừng lại, một cậu bé chừng ba tuổi là người đầu tiên nhảy tót xuống. Người mẹ trẻ vội vã đuổi theo những bước chân chập chững đầy nguy hiểm của cậu nhóc.
Chúng tôi giữ một khoảng cách nhất định, thong thả bước theo sau hai mẹ con họ hướng về phía quầy bán vé.
"Cậu Sanada này, cậu từng đến đây bao giờ chưa?"
Có một khoảng lặng ngắn ngủi.
"Nói có thì cũng là có."
Cách trả lời kỳ lạ thật.
Hay là trước đây cậu ấy từng đến đây chơi với một cô gái nào đó, và giờ muốn giấu nhẹm chuyện đó đi?
Tôi thoáng nghĩ vậy, nhưng ban nãy cậu ấy vừa bảo chưa từng đi chơi riêng với con gái bao giờ. Tôi không nghĩ câu nói đó là lời nói dối.
"Còn cậu thì sao?"
"Ưm, chắc là chưa."
Nói chính xác thì, Sunao đã từng đến. Còn tôi thì chưa một lần nào.
Quầy bán vé trở nên vắng hoe sau khi hai mẹ con kia rời đi.
Vé phổ thông dành cho học sinh cấp ba trở lên là sáu trăm hai mươi yên. Sanada giơ hai ngón tay lên, cất lời với nhân viên quầy vé. Dù chúng tôi đang mặc đồng phục nhưng có vẻ họ cũng chẳng bận tâm. Chắc là do một số trường quanh đây đã bắt đầu kỳ nghỉ hè rồi.
"Cho mình hai vé phổ thông ạ."
Thấy tôi đang lục lọi túi áo trong, Sanada khẽ liếc mắt nhìn xuống.
"Để tôi trả cho."
"Không sao đâu! Tôi có tận một trăm chín mươi bảy ngàn tám trăm năm mươi yên lận!"
Bốn trăm yên tiền tàu khứ hồi, một trăm năm mươi yên tiền nước. Dù có tốn thêm ba trăm năm mươi yên tiền xe buýt đi chăng nữa, với tôi bây giờ chẳng có gì là không trả nổi. Quạt máy có mua bao nhiêu cái cũng được.
"Mấy chuyện như vậy, cậu đừng có nói lớn tiếng quá."
"Biết rồi. Tôi không nói nữa đâu."
Mỗi đứa tự đặt tiền giấy và tiền xu của mình lên chiếc khay màu xanh.
Đổi lại, hai tấm vé chúng tôi nhận được in hình hai loài động vật khác nhau. Gấu trúc đỏ và cú tuyết.
"Cậu thích tấm nào?"
"Gấu trúc đỏ!"
Tấm vé này, sau này tôi sẽ dùng nó làm kẹp sách. Như vậy, mỗi lần lật từng trang giấy, tôi đều có thể nhớ lại thật sống động những chuyện của ngày hôm nay.
Chị nhân viên quầy vé mỉm cười hiền hòa, cất lời tiễn chúng tôi: "Chúc hai em đi chơi vui vẻ nhé." Nhìn sự ấm áp trong nụ cười ấy, có lẽ chị đã hiểu nhầm chúng tôi là một cặp tình nhân. Nhưng người ta đâu có hỏi, nên tôi cũng chẳng thể nào lên tiếng phủ nhận.
Tôi vờ như không có chuyện gì, khẽ ngước nhìn sang bên cạnh, thấy Sanada vẫn giữ vẻ mặt tỉnh bơ. Tự dưng thấy hơi ấm ức một chút.
Vừa bước qua cổng chính, một chị nhân viên của sở thú không biết từ đâu đột nhiên xuất hiện.
"Xin chào hai em."
Tôi cũng cất lời chào lại. Hôm nay, tôi đã gặp được rất nhiều những người chị với nụ cười rạng rỡ trên môi.
"Chào mừng đến với Sở thú Nihondaira. Hai em có muốn chụp một bức ảnh kỷ niệm không?"
"Ảnh kỷ niệm ạ?"
Vừa hỏi lại, tôi liền nhận được một nụ cười tươi rói chuẩn phong cách phục vụ.
"Bên chị đang có dịch vụ đội mũ trùm đầu hình thú và chụp ảnh kỷ niệm trước bảng phông nền. Ảnh rửa ra cỡ nhỏ sẽ được miễn phí, còn ảnh cỡ lớn kèm khung giấy thì bên chị có bán ạ."
Liếc sang Sanada, tôi thấy cậu ấy đang nhăn mặt tỏ vẻ không mấy mặn mà. Sau một hồi đắn đo suy nghĩ, tôi lên tiếng đáp.
"Dạ, cho tụi em chụp với ạ!"
Trong lúc gửi túi xách và ba lô ở quầy giữ đồ, vẻ mặt Sanada vẫn đầy miễn cưỡng, nhưng có lẽ thấy tôi đang háo hức quá nên cậu ấy chẳng buông lời từ chối nào.
Lợi dụng sự chiều chuộng đó, tôi cắm cúi vào việc lựa chọn mũ trùm đầu.
"Biết chọn cái nào bây giờ ta."
Thấy tôi cứ lắc lư đầu hết sang trái rồi lại sang phải, Sanada dứt khoát lên tiếng không chút do dự.
"Cái này hợp với cậu hơn."
Lời chốt hạ.
Thế là quyết định xong, tôi đội mũ gấu trúc đỏ, còn Sanada đội mũ gấu trắng.
Tôi đội chiếc mũ trùm kín đầu. Có lẽ do được sử dụng đã lâu, lớp lông gấu trúc đỏ hơi xoăn lại bao bọc lấy hai bên tai tôi.
Sanada cũng đành cam chịu mà đội cái đầu gấu trắng lên. Nhìn bộ dạng đó, tôi không nhịn được mà buông lời trêu chọc.
"Đáng yêu lắm đó nha~"
"Ồn ào quá."
Bên trên khuôn mặt đang nhăn nhó của cậu ấy là cái đầu gấu trắng với đôi mắt đen tròn xoe, chẳng có vẻ gì là hung dữ cả. Bốn mắt nhìn nhau, tôi bật cười thành tiếng "A ha ha".
Tấm bảng dùng để chụp ảnh được vẽ những hình minh họa ngộ nghĩnh của gấu trắng, gấu trúc đỏ và vượn cáo đuôi vòng. Có vẻ như gấu trắng và gấu trúc đỏ là hai linh vật nổi bật nhất của Vườn thú Nihondaira.
Tôi và Sanada đứng quay lưng lại với tấm bảng. Một chị gái cầm chiếc máy ảnh màu đen to bự mỉm cười vẫy tay với chúng tôi. Đây là một người tóc nâu, không phải người đã gọi chúng tôi lúc nãy.
"Nào, cười lên nhé. Bạn nữ cười tươi lắm! Á, bạn nam ơi, cười thêm chút nữa được không nào?"
"À, vâng."
Lời đáp cộc lốc, ngượng nghịu của Sanada. Chẳng cần nhìn sang, tôi cũng tưởng tượng ra được vẻ mặt của cậu ấy lúc này, khóe môi bất giác cong lên cười tủm tỉm.
"Hai bạn đứng xích lại gần nhau hơn chút nữa đi nào~"
Tôi chẳng còn tâm trí đâu mà cười nữa. Trong lúc tôi và Sanada đang ngượng ngùng nhích lại gần nhau, chị thợ ảnh vẫn tiếp tục hối thúc: "Nữa đi, sát vào nhau nữa nào~"
Aiz. Biết thế này mình đã xịt thêm chút xịt khử mùi rồi.
"Một cộng một bằng mấy nàooo?"
"Gấu trúc, đỏooo!"
Cùng với câu khẩu hiệu đã được hướng dẫn từ trước, tôi đưa hai tay lên ngang mặt. Nghe nói đây là tư thế "gầm gừ".
Tôi cứ đinh ninh Sanada sẽ chẳng đời nào chịu làm cái tư thế xấu hổ này đâu, nhưng trái ngược hoàn toàn với dự đoán, cậu ấy lại tạo dáng cực kỳ chuẩn. Tiếng hô "Gấu trúc đỏ!" của cậu ấy thậm chí còn to hơn cả tôi. Có lẽ cậu ấy đã sớm nhận ra rằng phải làm lại từ đầu thì còn nhục nhã hơn, nên đành nhắm mắt làm liều cũng nên.
Chúng tôi được xem bức ảnh nhỏ miễn phí trước. Nó không chỉ là một bức ảnh đơn thuần mà được thiết kế giống như một bài báo, với dòng tiêu đề in đậm nổi bật: "Phát hiện thú quý hiếm!". Bên dưới là dòng chú thích chi tiết, miêu tả tôi và Sanada trong ảnh như một sinh vật mới được tìm thấy.
Thú vị thì thú vị thật, nhưng vì là ảnh đen trắng nên tôi chẳng nhìn rõ sắc mặt của Sanada lúc đó ra sao. Nhất định phải mua cả ảnh màu mới được.
"Ảnh có kèm khung giấy thì giá là một nghìn yên một tấm, hai bạn thấy sao?"
"Dạ, tụi em mua ạ!"
Hôm nay tôi là một kẻ rủng rỉnh tiền bạc. Gặp thứ mình thích thì chẳng việc gì phải đắn đo, cứ mạnh dạn giơ tay lên và nói muốn mua thôi.
Nhìn vào bức ảnh vừa được rửa ra, đúng như dự đoán, trong hình là một Sanada với khuôn mặt đỏ bừng đang co giật nhẹ, và ngoài dự đoán, là một con bé đang cười toe toét với gương mặt cũng đỏ lựng không kém là tôi. Uwaaa!
Sanada hé nửa miệng, ngơ ngác nhìn tôi lóng ngóng nhận lấy bức ảnh đã được lồng vào khung giấy.
Rước được một món đồ xấu hổ tột cùng về tay thì cũng vui đấy, nhưng ngặt nỗi ở nhà tôi lại chẳng có chỗ nào để trưng bày. Nếu vậy thì...
"Mang tới phòng câu lạc bộ trưng đi."
"Chuyện đó..." Sanada nhăn mặt như thể bị hóc xương cá. "Có ổn không đấy?"
"Cậu không thích à?"
"Không phải là không thích, nhưng mà..." Cậu ấy lại nghiêng đầu lẩm bẩm "Có ổn không đấy". Thấy bộ dạng buồn cười đó, tôi không nhịn được mà cười khúc khích.
Rời khỏi điểm xuất phát, đập vào mắt chúng tôi đầu tiên là một tòa nhà.
Nhìn tấm biển hiệu, tên của tòa nhà này được đặt một cách rất trực quan: Khu Gấu trúc đỏ.
Có vẻ như khu trưng bày được chia thành hai phần trong nhà và ngoài trời. "Ồ hô," tôi thầm nghĩ trong lúc đưa mắt nhìn quanh, rồi chợt phát hiện ra một bóng dáng tròn vo ở đằng xa.
"Nhìn kìa! Gấu trúc đỏ! Hàng thật kìa!"
Ở một góc của khu trưng bày ngoài trời, nơi có nhiều cây cối và một chòi nghỉ mát, một đám đông nhỏ đang tụ tập. Nơi ánh mắt của các du khách đang hướng tới, một sinh vật vô cùng đáng yêu đang thong thả bước đi trên cành cây lớn.
Đôi tai trắng muốt, khuôn mặt có viền lông trông như đang đeo mặt nạ, cùng đôi mắt đen tròn xoe.
Vóc dáng của nó trông cứ tròn vo. Chiếc đuôi vằn sọc thì vừa dài vừa bự. À, móng vuốt của nó cũng sắc lắm nhé!
"Uwaaaa."
Đáng yêu quá. Thật sự rất đáng yêu. Cứ như thú nhồi bông vậy.
Chú gấu trúc đỏ liếc nhìn đám trẻ con đang ồn ào với đôi mắt sáng rỡ, rồi thản nhiên đi qua đường ống trong suốt như chẳng có chuyện gì xảy ra. Lạch bạch, lạch bạch.
Đường ống đó có vẻ nối liền với khu trưng bày trong nhà. Đám đông rồng rắn kéo nhau đi theo. Trong mắt ai nấy đều hiện lên hình trái tim. Tôi cũng định chạy theo bọn họ, nhưng...
"A! Bên này cũng có một bé nè!"
Hóa ra, gấu trúc đỏ không chỉ có một con.
Chẳng biết có phải vì ghét ánh nắng hay không mà nó đang nằm lăn lóc trong chòi nghỉ mát. Nó nhắm nghiền mắt, phơi cái bụng tròn vo ra mà ngủ say sưa.
"Ngủ thôi mà cũng đáng yêu quá đi mất~"
Giờ thì gấu trúc đỏ có làm gì cũng thấy đáng yêu hết. Dù là lúc ngủ, lúc ăn, hay thậm chí là lúc đi ị...
"Trông cậu cứ như trẻ con ấy."
Sanada đứng bên cạnh khẽ lầm bầm.
"Đúng không. Đáng yêu ghê, nhưng không biết bé này đã trưởng thành chưa nhỉ."
Chẳng hiểu sao cậu ấy lại quay sang nhìn tôi chằm chằm. Ủa, sao vậy?
"Cậu không chụp ảnh à?"
"Ừm. Không cần đâu."
Dù có mang theo điện thoại, nhưng đây chẳng phải đồ của tôi. Tôi chỉ đang mượn điện thoại của Sunao thôi.
Sunao được mua cho chiếc điện thoại này vào kỳ nghỉ xuân năm lớp chín. Dù tôi có nài nỉ hay van xin cỡ nào, cậu ấy cũng chẳng cho tôi chạm vào.
Nhưng trong một lần đi học thay, tôi đã rơi vào tình thế khó xử khi bị bạn cùng lớp hỏi xin phương thức liên lạc. Kể từ dạo đó, Sunao mới miễn cưỡng cho tôi mang theo điện thoại bên mình.
Chiếc điện thoại sáng màn hình khi nhận diện ngón trỏ của Sunao.
Và cũng nhận diện ngón trỏ của tôi như một lẽ hiển nhiên.
"Tôi muốn tự mình thu trọn hình ảnh này vào tầm mắt."
"Cậu thích chúng đến mức nào vậy trời."
Trò chuyện về mấy thứ linh tinh thế này thật vui.
Nhìn chú gấu trúc đỏ lăn lộn ngay trước mắt lại càng vui hơn nữa.
"Muốn ở đây cả đời quá đi."
Tôi chẳng muốn rời xa mấy bé gấu trúc đỏ này chút nào. Dù chỉ là một giây.
Sanada đang cúi nhìn tấm bản đồ sở thú nhận được lúc ở cổng.
"Chắc chưa? Ngay bên cạnh có khu chim cánh cụt đấy."
"Hả."
"Có cả gấu Bắc Cực nữa."
"Gấu Bắc Cực á!"
Sở thú đúng là một nơi ngập tràn cám dỗ.
"Lát nữa trước khi về, mình quay lại xem gấu trúc đỏ thêm lần nữa được không?"
"Được chứ."
Tôi đành cắn răng dứt ruột rời khỏi nơi này. Không sao đâu, gấu trúc đỏ chẳng chạy đi mất được.
Sau đó, chúng tôi dạo quanh khu chim cánh cụt, rồi đến khu trưng bày bò sát và động vật sống về đêm.
Khuôn viên sở thú rộng hơn nhiều so với ấn tượng khi nhìn từ bên ngoài. Thỉnh thoảng tôi lại ngoái đầu nhìn vì sợ mình bỏ sót khu vực nào đó. Những lúc như thế, Sanada lại tinh ý nhận ra và cất tiếng hỏi "Sao vậy?". Điều đó khiến giọng tôi hơi run rẩy khi đáp lại lời cậu ấy rằng "Không có gì đâu".
Sanada tuy có vẻ cộc cằn nhưng lại rất đỗi dịu dàng.
Đi dạo một vòng đến rã rời tay chân, chúng tôi quyết định ghé vào khu nhà nghỉ chân có mái chóp tam giác để ăn trưa muộn.
Cũng như bao khu vực khác, nơi này khá vắng vẻ. Tôi chợt thấy quen mắt với đám trẻ đang ghép hai chiếc bàn lại với nhau cười đùa rôm rả. Bọn nhóc này ban nãy vừa vuốt ve chuột lang ở khu sở thú tương tác.
Tôi và Sanada đã thử nựng mấy bé gà con. Nói là nựng, nhưng thực ra đám gà con cứ thế leo lên hai bàn tay chúng tôi chất thành từng đống. Đặc biệt Sanada rất được yêu thích. Đám gà con tranh nhau nhắm đến bàn tay to lớn của cậu ấy, sẵn sàng đá văng đồng loại để leo lên trên mà chẳng chút nể nang.
Chị nhân viên phải vội vàng tản chúng ra vì sợ "Mấy bé gà con sẽ bị thương mất". Cuối cùng, chỉ còn lại hai bé gà con được tận hưởng khoảnh khắc chiến thắng vinh quang trên tay Sanada.
"Cậu trai ơi, khum tay lại làm giường cho mấy bé gà con nhé~"
"Vâng ạ."
Nhận được chỉ thị từ chị nhân viên, Sanada gật đầu với vẻ mặt cực kỳ nghiêm túc.
Cảm nhận được hơi ấm truyền đến từ đôi bàn tay đang nhẹ nhàng khum lại của Sanada, hai bé gà con an tâm chìm vào giấc ngủ. Một dáng vẻ ngủ say sưa đẹp hệt như tranh vẽ.
"Ấm ghê."
Khóe môi Sanada cứ cong lên mãi không thôi. Dù hơi tiếc nuối vì chẳng thể chụp ảnh lưu lại khoảnh khắc đáng yêu này, nhưng sâu thẳm trong tim, tôi lại cảm thấy vui sướng vì chỉ có mình tôi được chứng kiến cảnh tượng ấy.
Tôi chưa từng được ngủ trên giường. Việc tôi thầm ghen tị với mấy bé gà con kia, tuyệt đối phải giữ bí mật với cậu ấy.
"Cậu ăn gì?"
Trên bức tường cạnh máy bán phiếu ăn có dán một bảng thực đơn in khổ lớn.
"Đặc sản ở đây là cà ri gấu Bắc Cực. Còn có cả bò hầm Capybara nữa. Cái dáng ngập trong nước hầm trông cứ như Capybara đang tắm suối nước nóng vậy."
Cứu tôi với!
"Không được đâu. Đáng yêu quá sao mà nỡ ăn. Tôi ăn ramen nước tương thôi."
"Vậy tôi ăn cà ri gấu Bắc Cực."
"Tôi lấy Capybara!"
Chẳng thể cưỡng lại sức cám dỗ, tôi gọi món bò hầm Capybara, còn Sanada gọi cà ri gấu Bắc Cực.
Hương vị thì tàm tạm. Nhưng vẻ ngoài thì siêu cấp đáng yêu.
Sau khi ghé vào nhà vệ sinh, tôi đưa mắt nhìn quanh tìm Sanada và thấy cậu ấy đang ngồi trên băng ghế.
"Sanada."
Tấm lưng đang khom xuống khẽ giật mình. Sanada lập tức ngồi thẳng dậy, nhưng bàn tay đang vươn ra dường như vừa chạm vào quanh phần mắt cá chân phải.
"Chân cậu đau à?"
"Không sao."
Một chất giọng đều đều. Đến mức thiếu tự nhiên.
"Xin lỗi nhé. Tại tôi phấn khích quá nên cứ kéo cậu đi theo mãi."
Tôi ngồi xuống bên cạnh và cất lời xin lỗi, Sanada bèn đưa tay gãi má.
"Là do tôi muốn đi cùng cậu thôi."
Ngay cả những lúc thế này, Sanada chẳng những không tức giận mà ngược lại còn tỏ ra bối rối.
Cảm giác nhói đau ở giữa lồng ngực. Cứ như thể vẫn còn điều gì khác cần phải nói ra.
"Tôi hỏi chuyện này được không?"
Sanada không đáp, chỉ lặng lẽ hướng mắt về phía tôi.
"Chuyện cậu bị đàn anh đối xử tệ bạc... là thật sao?"
Cậu ấy khẽ mở to mắt ngạc nhiên, có lẽ vì từ trước đến nay tôi chưa từng đả động gì đến chuyện đó.
"Người bị tổn thương không phải là tôi."
Câu đó... có ý gì nhỉ.
Tôi chẳng thể gặng hỏi thêm, bởi bản thân không đủ dũng khí để can thiệp sâu hơn.
Có lẽ vì hiểu lầm lý do tôi chợt im bặt, Sanada lên tiếng.
"Chúng ta vẫn chưa đi tham quan hết mà."
Ngẩng mặt lên, tôi thấy tay Sanada đang nắm chặt tấm bản đồ sở thú. Vẻ mặt cậu ấy trông như thể chẳng có chuyện gì xảy ra.
Khu mái vòm hồng hạc. Chuồng đười ươi. Cả gấu Bắc Cực nữa, chúng tôi vẫn chưa đi xem.
Sanada đang cố nén cơn đau để chiều theo mong muốn của tôi.
Tại sao cậu ấy lại đối xử dịu dàng với tôi đến vậy chứ.
"Như vậy là đủ rồi. Chúng ta về thôi."
"Thế còn lần thứ hai đi xem gấu trúc đỏ thì sao?"
"Cậu vẫn nhớ à."
"Cậu phấn khích đến mức đó thì sao mà quên được."
Tôi muốn xem.
Muốn xem lắm chứ, nhưng tôi tuyệt đối không muốn vì sự ích kỷ của mình mà khiến cậu ấy phải chịu đau đớn.
"Không sao đâu. Về thôi."
"Cậu đã nói là không muốn rời khỏi chuồng gấu trúc đỏ mà."
Tôi đã nói vậy.
Đã nói vậy, nhưng đó không phải là sự thật.
Bởi vì thực tâm, thứ mà tôi không muốn rời xa...
"Lần sau chúng ta lại đến là được mà."
Sanada chợt khựng lại.
Cậu ấy ngạc nhiên trước câu nói của tôi chăng? Hay là đã nhận ra chất giọng đang run rẩy một cách thảm hại này?
Tôi chẳng hề muốn khóc chút nào. Tôi sẽ không khóc.
Một Replica sẽ không bao giờ rơi lệ nếu không được ra lệnh.
"Nhé. Lần sau, chúng ta lại đến đây nhé."
Tôi nở nụ cười và chìa tay ra.
Có lẽ, khóe miệng tôi lúc này đang gượng gạo lắm. Nơi khóe mắt đã rơm rớm những giọt lệ chực trào, mỗi lần hít vào mũi lại sụt sịt, còn đôi lông mày thì nhíu chặt lại vào nhau.
"Cảm ơn cậu vì đã đưa tôi đến đây. Một ngày vui vẻ thế này, đây là lần đầu tiên trong đời tôi được trải qua đấy."
A, chính là điều này.
Cõi lòng tôi bỗng chốc nhẹ bẫng. Từ nãy đến giờ, đây chính là điều tôi luôn muốn nói với cậu ấy.
Nếu chỉ có một mình, tôi sẽ chẳng bao giờ nghĩ đến chuyện cúp học. Bởi lẽ, tôi luôn tồn tại với tư cách là một thế thân của Sunao.
Nhưng Sanada đã dẫn tôi đi đến một nơi thật xa.
Chẳng những vượt qua ga gần nhà hay ga Shizuoka, chúng tôi đi đến tận ga Higashi-Shizuoka, rồi bắt xe buýt, và thế là tôi đã đến được sở thú.
Không chỉ mỗi sở thú. Thực ra, tôi có thể đi đến bất cứ nơi đâu.
Tôi muốn gửi lời cảm ơn đến người đã cho tôi biết điều đó.
Có vẻ như tâm ý của tôi đã được truyền đạt. Sanada khẽ đảo mắt lảng tránh, tay cậu ấy định đưa lên đầu, rồi lại luống cuống gãi gãi quanh má, và sau đó.
Cậu ấy cố tình nở một nụ cười nhếch mép.
"Tôi mới là người phải cảm ơn."
Gì vậy chứ, tôi bật cười rạng rỡ.
Bàn tay Sanada mà tôi lần đầu tiên nắm lấy, to lớn hơn tôi tưởng tượng rất nhiều. Lớp da dày, những đốt xương cứng cáp, và thật ấm áp.
Ký ức của tôi không bị truyền lại cho Sunao, thật sự quá tốt rồi.
Bởi vì khoảnh khắc ấm áp này, tôi không muốn chia sẻ với bất kỳ ai khác ngoài tôi và cậu ấy.
◇◇◇
Chúng tôi quay về theo con đường cũ.
Lại một lần nữa lên chuyến xe buýt chạy thẳng và tàu điện, hai chúng tôi đã về đến nhà ga gần nhất.
Lúc này là năm giờ chiều. Tầm giờ này cái nóng đã dần dịu bớt, những cơn gió thổi qua cũng mang theo cảm giác mát mẻ.
Để trả lại xe đạp cho bạn, Sanada bảo sẽ quay lại hướng trường học một chuyến. Nghe đâu cậu bạn kia sau lễ bế giảng đã lội bộ mười lăm phút để về nhà, nên bắt cậu ấy phải mang xe đến tận nơi trả.
Hai bàn tay nãy giờ vẫn đan vào nhau, như chợt nhớ ra, không ai bảo ai mà cùng buông lơi.
"Vậy, tôi đi đây."
Sanada ngồi vắt chân lên chiếc xe đạp. Trông cậu ấy cầm cái ghi-đông sừng trâu cũng ra dáng phết rồi đấy.
"Ừm, cậu đi cẩn thận nhé."
Không phải "bái bai", cũng chẳng phải "tạm biệt", tôi đứng nhìn bóng lưng Sanada cất tiếng "mình đi đây".
Dắt theo chiếc xe đạp đã đợi đến mỏi mòn ở một nơi xa lạ, tôi cũng quay bước về nhà. Chỉ đi ngang qua ngân hàng thôi mà khóe môi đã bất giác mỉm cười, tôi của hôm nay đã khác xa ngày hôm qua.
Từ tận đáy lòng, tôi luôn khao khát một thứ gì đó thuộc về riêng mình.
Mười chín vạn tám ngàn bảy trăm năm mươi yên, giờ đã tái sinh thành mười chín vạn năm ngàn ba trăm bảy mươi yên. Những đồng năm mươi yên tôi chắt mót như thể bấu víu lấy hy vọng, tuyệt đối không hề uổng phí.
Chính vì ngày hôm nay, tôi mới cọ rửa bồn tắm, xếp gọn quần áo, hút bụi dọc hành lang.
Tôi bỗng thấy bất an, chẳng rõ đôi chân mình có đang thực sự chạm đất hay không. Cứ lâng lâng thế này, có khi tôi sẽ hóa thành quả bóng bay vút lên tận trời xanh mất.
Như vậy chắc cũng không sao.
Nhưng tôi vẫn muốn đi sở thú thêm lần nữa.
Ngoài sở thú ra, tôi còn muốn đi đến nhiều nơi khác.
Tiếng xích xe đạp kêu lạch cạch nương theo nhịp bước chân, tựa như đang cười nhạo sự vô tư lự của tôi.
Cánh cửa nhà vừa hân hoan mở ra, đập vào mắt tôi là Sunao đang đứng đó trong bộ đồ ngủ.
"Sunao?"
Tôi chưa từng cất tiếng nói "mình về rồi". Bởi tôi biết rõ sẽ chẳng có ai đáp lại.
Từ trước đến nay, chưa một lần nào Sunao ra tận cửa đón tôi thế này. Nhưng nhìn sắc mặt cậu ấy, tôi không nghĩ cậu ấy vừa mới bước ra khỏi phòng chỉ để nói câu "mừng cậu về". Trông cậu ấy như thể đã đứng chôn chân ở đó suốt mấy tiếng đồng hồ.
Nguy hiểm lắm Sunao. Nhỡ bây giờ ba mẹ về thì rắc rối to. Tôi định nói vậy, nhưng cổ họng cứ nghẹn lại chẳng thể thốt nên lời.
Rốt cuộc, tôi vẫn không thể nói câu "mình về rồi". Sunao đi chân trần, cúi gằm mặt nhìn xuống đôi giày da của tôi. Ngón chân trỏ của Sunao dài hơn ngón cái. Dĩ nhiên, tôi cũng vậy.
"Cô cúp học phải không."
Sao cậu ấy lại biết được?
"Ricchan gọi điện thoại bàn tới nhà."
Như đọc thấu sự nghi hoặc trong tôi, Sunao lên tiếng.
Chắc em ấy lo lắng không biết có chuyện gì xảy ra khi chẳng thấy tôi và Sanada ở nhà thể chất.
Đứa đàn em quan trọng. Người bạn của Sunao.
"Tôi xin lỗi."
Nghe tôi xin lỗi, Sunao khẽ cắn môi dưới.
Tôi không tài nào đoán được. Đó rốt cuộc là biểu cảm gì. Tôi chưa từng một lần bộc lộ nét mặt như thế.
Cùng một khuôn mặt. Cùng một vóc dáng. Cùng một giọng nói.
Bản gốc của một bản sao, Aikawa Sunao.
"Dừng lại đi."
Dừng lại?
Dừng cái gì cơ?
"Xin cô đấy, hãy để tôi sống cuộc đời của chính mình."
Sunao đang nói cái gì vậy?
"Trả lại tôi đi. Xin cô đấy."
"Cậu dừng lại đi!"
Tôi cắt ngang giọng nói như đang van nài ấy. Trong thâm tâm, tôi biết không thể để cậu ấy nói hết câu.
Tay chân tôi run rẩy. Khóe môi lập cập, tôi cố gắng nặn ra từng chữ.
"Tôi không lấy. Tôi chưa từng lấy bất cứ thứ gì cả."
Tôi chưa một lần cướp đoạt thứ gì từ tay Sunao.
Những bữa cơm sáng trưa chiều. Bữa ăn vặt lúc ba giờ. Hương vị miếng gà rán giành giật từ tay ba, người đang bị bác sĩ cấm ăn đồ dầu mỡ. Cả những giấc ngủ vùi trong vòng tay ôm ấp của mẹ.
Bởi vì ngay từ đầu, tôi đã chẳng có gì trong tay. Chẳng có bất cứ thứ gì tôi có thể cướp được từ Sunao cả.
Tôi khác với Sunao. Tôi chẳng có gì cả!
"Tôi đã làm gì sai chứ."
"Chỉ sự tồn tại của cô thôi đã làm tôi thấy gớm ghiếc rồi."
Chỉ sự tồn tại của tôi thôi sao?
Nhưng chẳng phải Sunao đã gọi tôi ra sao. Chẳng phải Sunao đã lợi dụng tôi sao!
Vậy mà Sunao lại nhìn tôi bằng ánh mắt như đang nhìn một con gián tự tiện làm tổ trong phòng.
"Chỉ là một bản sao thôi mà."
Lời nói ấy đè nặng lên trái tim tôi, lạnh lẽo tựa như một khối chì.
Lời nói mang đến nỗi đau xé nát tâm can ấy, đối với Sunao có lẽ chỉ là một sự thật hiển nhiên.
Chỉ là một bản sao. Chỉ là một bản sao. Chỉ là một bản sao.
Tôi vĩnh viễn không thể trở thành Aikawa Sunao.
Chuyện đó, tôi biết rõ hơn ai hết.
Đáng lý ra, Sunao cũng phải hiểu rõ điều đó.
"Cô biến đi cho khuất mắt tôi."
"Sunao."
"Đừng bao giờ xuất hiện trước mặt tôi nữa."
"Suna..."
Giống như mọi khi.
Tôi nghe thấy tiếng bản thân mình vỡ vụn.
0 Bình luận