Ngoại truyện: Kimitoasamade 3-B

Chương 9: Người chơi tại đền thờ

Chương 9: Người chơi tại đền thờ

Người chơi tại đền thờ

N-này

Đừng làm thế nữa mà

Phân chia điểm (Cậu thích thế còn gì?)

Một khoảng trời hình chữ nhật hiện ra trước mắt.

Bầu trời bên trong kết giới tàng hình thường có màu trắng, nhưng lúc này đã được nhuộm một màu đỏ nhạt khi hoàng hôn buông xuống.

Bên dưới bầu trời ấy là một ngôi đền với mái ngói hai tầng. Phía trước là sân sỏi và một cổng Torii. Đây là…

“Đền Asama… Đã lâu rồi mới cảm thấy nơi này xa xôi đến thế.”

“Heh heh. Chẳng phải là do trước đây cậu chưa từng vác cả đống đồ thế kia khi đến đây sao?”

Hai người đang trao đổi qua lại. Một là Kimi và người kia là Mitotsudaira đang ngồi trên bậc thang dẫn lên chính điện. Cô nhìn về hướng Kimi chỉ tay, và…

“Chà, đúng là tớ cũng nghĩ chỗ này hơi nhiều thật.”

Có một đống nhạc cụ chất bên cạnh cầu thang. Số lượng hộp đựng nhạc cụ xếp chồng lên nhau phải đến hai con số.

“Trông như chúng ta đang chuẩn bị cho một dàn nhạc giao hưởng hoành tráng vậy. Chúng ta cần sắp xếp lại chúng khi Asama quay lại.”

Mitotsudaira chỉ biết buông thõng vai trước câu nói đó.

...Có lẽ mình đã quá hăng hái rồi.

Con Cerberus trên đầu cô sủa lên một tiếng, nhưng cô không chắc sinh vật này đang đồng tình hay đang phê phán mình nữa.

Tuy nhiên…

“Việc này là cần thiết mà, đúng không?”

Số nhạc cụ này là dành cho họ, cũng như cho Naito và Naruze. Hơn nữa…

“Chúng ta không thể gây ồn ào trong nhà kho được… Vì cần phải kiểm tra chúng ở đây, nên bọn tớ đã mang về mỗi loại ba cái trông có triển vọng nhất, thế là thành ra số lượng khổng lồ thế này.”

“Lẽ ra chúng ta nên để chúng ở nhà kho bên dưới Đền Asama.”

“Đằng nào cũng phải vác lên đây để thử mà. Và dù có làm thế thì cũng phải đợi sau khi chọn xong đã. Với lại, đã đi xa đến thế này rồi thì bên trên hay bên dưới cũng chẳng khác nhau là mấy.”

“Cậu đúng là làm gì cũng nghiêm túc thật đấy, Mitotsudaira.”

“Chắc đó là tính cách của tớ rồi…”

Nói đoạn, Mitotsudaira nhìn lại đống nhạc cụ.

Cô đã chọn vài loại nhạc cụ dây và bàn phím gảy, Kimi chọn trống và guitar, Asama chọn đàn tỳ bà, còn Naito và Naruze tập trung vào guitar.

Mọi người đều tự mang theo lựa chọn ưu tiên số một của mình, nhưng Mitotsudaira đã thầu hết phần còn lại. Tất nhiên, cô không vác chúng trên lưng. Cô đã treo chúng lên một cây cột chống giàn giáo tìm thấy trong nhà kho.

Kimi bảo trông cô giống người bán hàng rong, nhưng hàng hóa của cô thì hiếm hơn nhiều. Cô thấy may mắn vì công tác chuẩn bị cho Lễ hội Trường Mùa xuân đang diễn ra trên đường từ thang máy khối dài đến đây.

...Nếu không thì mình đã quá nổi bật rồi.

Cô đã có thể hòa vào dòng người cùng với Persona-kun, người đang vác một cái sào treo đầy xô đựng cá vàng, và Noriki, người đang vác gỗ.

Dù chỉ là nhạc cụ, nhưng trọng lượng trung bình tính cả hộp đựng cũng gần 10kg. Với tổng cộng khoảng mười lăm cái, đó là một khối lượng công việc lớn ngay cả với một Loup-Garou như Mitotsudaira.

Cô có sức mạnh, nhưng việc phải dùng sức liên tục thay vì bộc phát nhanh khiến thể lực tiêu hao rất nhiều.

Nhưng mọi chuyện sẽ tốt hơn nhiều nếu không có đoạn đường cuối cùng leo lên các bậc thang của Đền Asama.

Vấn đề nằm ở cấu trúc của Đền Asama, buộc họ phải đi từ bề mặt xuống bốn tầng ngầm dưới đất rồi lại leo ngược lên một tầng cầu thang để đến nơi.

Sau khi bốn tầng cầu thang đi xuống khiến bạn chủ quan, thì một tầng đi lên lại giáng cho bạn đòn kết liễu.

“Đoạn đó chua thật…”

“Mấy bậc cầu thang hả?”

“Judge. Ngay khi cậu nghĩ mình đã đến nơi thì mấy bậc thang đó lại hành hạ cậu. Thật vô lý khi Đền Asama không có thang máy để đi từ dưới lên.”

“Cậu nói vậy thôi, chứ ngôi đền này được xây bởi những thợ mộc chuyên xây đền có giấy phép, họ đã tự tay vác tất cả vật liệu lên đấy. Các vị thần chắc hẳn rất thích bắt con người phải nỗ lực thêm trong lãnh địa của họ.”

Kimi sau đó thêm vào một từ “nhưng”.

Cô bước một bước dài nhẹ nhàng và đặt tay lên vai phải của Mitotsudaira.

“Có bị bầm không? Nếu có thì cậu nên đi khám xem sao.”

“Nhờ Tomo khám khi chúng ta tắm suối nước nóng à?”

“Heh heh. ...Cậu cũng có thể nhờ tên em trai ngốc của tớ làm việc đó mà.”

“T-tớ không hiểu cậu đang nói gì cả!”

Mitotsudaira suýt chút nữa đã tưởng tượng ra cảnh đó theo phản xạ, nhưng cô kịp kiềm chế lại. Và như một cái cớ để cắt đứt dòng suy nghĩ…

“Hơn nữa, Vua của tớ đâu có biết dùng phép chữa trị nào.”

Điều đó chắc chắn là sự thật. Nếu không, vụ cậu ta bị đánh bầm dập đến mức khỏa thân đầy máu hồi cấp hai đã chẳng xảy ra.

Tất nhiên, có thể cậu ta đã học được chút ít sau đó, nhưng ít nhất cô chưa nghe thấy điều gì như vậy từ Kimi hay Asama.

“Vậy nên…”

Ngay khi cô định nói việc này chẳng liên quan gì đến cậu ta…

“Mong chờ được chữa trị thực sự không phải là lý do duy nhất để cho ai đó xem vết thương hay sự mệt mỏi của mình đâu, biết không?”

“Eh?”

“Cô bé ngốc.” Cô gái ngực khủng nhìn xuống mặt cô từ trên cao. “Nếu cậu cho nó xem, ít nhất tên em trai ngốc của tớ sẽ nói mấy câu kiểu như ‘Em đã vất vả rồi nhỉ?’ cho xem.”

Cô ấy giả giọng cậu ta giống đến mức làm tim Mitotsudaira đập thình thịch.

Mitotsudaira rên rỉ, con Cerberus sủa lên, và bà chị ngốc nghếch tận dụng sơ hở đó để nói tiếp.

“Nghe này. Khi cậu cho nó xem, đừng có kiểu khoe khoang. Cậu phải diễn thật tự nhiên và nói rằng nó chẳng phiền hà gì đâu.”

“N-nhưng nếu tớ làm thế…”

Cô muốn tìm cách đổi chủ đề, nên cố gắng kết thúc chuyện này.

“Nếu tớ tỏ ra tự nhiên và nói không sao, chẳng phải ngài ấy sẽ tin là thật và không lo lắng nữa sao?”

“Ồ?” Kimi cười gượng. Và, “Nó sẽ nhận ra sự thật thôi. ...Cậu không nghĩ thế sao?”

Mitotsudaira nghĩ, *Hỏi thế thì ai mà trả lời được.*

Khi bị ép phải chọn một trong hai câu trả lời, cô đành phải chọn một.

“...Cậu nói đúng.”

“Thấy chưa?” Kimi cúi xuống một chút. “Giả sử tên em trai ngốc của tớ hỏi cậu vết bầm đó là loại gì.”

Thật là một ý nghĩ nực cười. Nếu cậu ta hỏi cô như thế…

“Tớ sẽ bảo ngài ấy đừng lo lắng. Hiển nhiên rồi.”

“Sau đó nó sẽ hỏi có phải do trận chiến đó không.”

Cậu ta sẽ hỏi thế, Mitotsudaira nhận ra.

...Ngài ấy sẽ không nghĩ là do vác nhạc cụ đâu...

Nếu cô bị thương gần đây, ai cũng sẽ cho rằng đó là do các trận chiến thanh tẩy hiện tượng bí ẩn chống lại Kiếm Không Thần và Rồng Ẩn. Nhưng…

“Tớ không muốn ngài ấy lo lắng, nên tớ sẽ nói thật là do vác nhạc cụ.”

“Thế á? Vậy cậu có muốn nó thưởng cho cậu vì điều đó không?”

“K-không. Đây là chuẩn bị cho việc chúng ta muốn làm mà. Tớ không cần phần thưởng gì cả.”

“Thật không?” Kimi mỉm cười. “Các cậu sẽ hát bài gì? Cậu sẽ hát thế nào? Sân khấu chuẩn bị ra sao? Các cậu đã tập luyện bao nhiêu rồi? Bài hát của em thế nào, Nate? Và…”

Cô ấy giả giọng cậu ta cho tất cả những câu hỏi đó. Và chốt lại…

“Anh rất mong chờ được xem đấy.”

“——————”

Câu nói đó khiến Mitotsudaira tưởng tượng ra cảnh tượng ấy.

...Ahh.

Hơi nóng bốc lên từ cổ lan sang má cô xuất phát từ người trong trí tưởng tượng kia. Cô không biết chuyện gì sẽ xảy ra nếu cậu ta nói câu đó thật. Và…

“Ồ, Mitotsudaira. Cậu chỉ muốn ngồi dưới chân nó, cọ má vào người nó, và bảo nó hãy mong chờ nhiều hơn nữa, đúng không? Cậu ước gì nó ra lệnh cho cậu kiểu như ‘nhặt về đây’, nhưng vì nó sẽ không làm thế, nên cậu chỉ cần thấy nó nghĩ đến cậu là đã hạnh phúc lắm rồi. Và sự trêu chọc đó sắp làm cậu sướng đến mức tè ra quần rồi đấy!”

“Cậu không cần phải bẻ lái sang hướng đó đâu!!”

Nhờ vậy mà cô bình tĩnh lại được một chút.

Nhưng chuyện gì sẽ xảy ra đây?

“Vua của tớ có đến Lễ hội Gagaku không?”

“Cậu thực sự nghĩ nó sẽ không đến sao?”

“Nhưng,” Mitotsudaira nói. “Cậu bảo ngài ấy đang cố gắng chinh phục một cô gái khác mà.”

“Ôi trời. Cô bé ngốc.”

“Nhưng mà…”

Cô sẽ phản ứng thế nào nếu cậu ta đến Lễ hội Gagaku cùng cô gái đó?

Liệu cô có cảm thấy như có thứ gì khác đã chen vào giữa hai người họ không?

Cô cảm thấy mình thật đáng khinh.

Cô tự trách bản thân vì đã cảm thấy sốc khi người khác không làm chính xác những gì cô muốn. Nhưng…

“Như thế có nghĩa là chúng ta chỉ đóng vai phụ thôi.”

“Để chị nói lại lần nữa nhé: Cô bé ngốc.”

“C-cái gì làm tớ ngốc chứ?”

“Ý tớ là,” Kimi nói, “cậu đã có một vị trí đàng hoàng rồi… hay đúng hơn là một vai trò.”

“...Hả?”

Kimi giơ một ngón tay về phía cô và trước tiên chỉ vào mình.

“Tớ là chị gái của nó. Còn cậu là…”

“Hiệp sĩ của ngài ấy.”

“Vậy là cậu hiểu rồi đấy.” Kimi nói qua đôi môi cười mỉm. “Cậu là người duy nhất có thể đảm nhận vai chính với tư cách hiệp sĩ của nó. Trong cuộc sống hàng ngày, cả khi làm nhiệm vụ hay nghỉ ngơi, cậu chỉ cần ở bên cạnh Vua của mình như một hiệp sĩ. Ngay cả khi tớ hay người yêu có ở đó, cậu cũng chẳng có gì phải sợ. Không ai có thể thay thế hiệp sĩ của Vua cả.”

Vì vậy…

“Nếu cậu lo lắng về mối quan hệ với Vua của mình trong khi hát, thì cậu chỉ cần hát với tư cách là hiệp sĩ của nó thôi.”

“————”

Mitotsudaira ngẩn người khi nhận ra ý của Kimi, nhưng cô gái kia vẫn chưa nói xong.

“Đúng vậy, và tất nhiên một hiệp sĩ có thể sử dụng các kỹ thuật phối hợp để xác nhận niềm tin giữa mình và Vua. Một khi hát xong với tư cách một hiệp sĩ cún con dễ thương, em có thể cầu xin nó khen thưởng, dùng miệng ngậm lấy phần thưởng đó, liếm láp và nuốt trọn bao nhiêu tùy thích, rồi sau đó trèo lên trên để…”

“Đã bảo đừng có bẻ lái sang hướng đó mà!”

“Chà, dù sao thì hiệp sĩ cũng có quyền làm những chuyện như thế.”

Điều đáng sợ là cách Kimi nói nghe như thể đang mắng cô vậy.

Nhưng nếu Mitotsudaira lờ đi phần Kimi đi quá xa, cô hiểu cô gái kia đang muốn nói gì.

“Ý cậu là hãy tập trung vào mối quan hệ của chúng ta, đúng không?”

“Judge. Phần còn lại tùy thuộc vào tên em trai ngốc của tớ, nhưng có một phần phụ thuộc vào cả hai người.”

“Tại sao?”

“Bởi vì những gì một vị Vua có thể làm được tạo nên bởi những người xung quanh họ. ...Cậu càng hành động như hiệp sĩ của nó, nó sẽ càng được bảo vệ, chỗ đứng của nó càng vững chắc, và nó sẽ càng đối xử với cậu sâu sắc hơn với tư cách là hiệp sĩ của mình.”

Hơn nữa…

“Ngay cả khi tên em trai ngốc của tớ gạt ai đó sang một bên, nó sẽ không quên những gì thực sự quan trọng với họ. Nếu cậu có vị trí của mình với nó, thì điều đó có nghĩa là vị trí ấy cho phép cậu ở lại bên cạnh nó. Hãy tin vào sự thật đó.”

Cô suýt chút nữa đã gật đầu hiểu ý, nhưng kịp dừng lại.

Nếu cô làm thế ở đây, Kimi rất có thể sẽ lại lái chuyện này sang một hướng kỳ quặc nào đó. Vì vậy, cô nhắm mắt lại, hếch mũi lên và…

“Tớ chẳng hiểu cậu đang nói cái gì cả.”

“Ồ?” Kimi lùi ra xa và mỉm cười một chút. “Nhưng đó là điều cực kỳ quan trọng cho tương lai mà tớ đang tưởng tượng đấy.”

“Hả?”

Lần này, Mitotsudaira thực sự không biết Kimi đang nói về cái gì.

...Tương lai?

Cậu lôi cái gì ra nói đột ngột thế?

Nhưng bà chị ngốc nghếch dường như không có ý định nói thêm gì nữa. Cô ấy chỉ đơn giản rời khỏi Mitotsudaira và đứng trên sỏi. Sau đó cô tháo váy hông, váy đuôi và phần bụng của bộ đồ lót (inner suit) ra.

“Tớ cần giải quyết bài tập luyện thường ngày đây.”

“Là để dùng thay thế (substitution) à?”

“Judge. Tớ có thể dùng vai trò của mình trong việc thanh tẩy hiện tượng bí ẩn làm vật thay thế, nhưng tớ không thể kìm lại được vì tớ cần cái này cho điệu nhảy của mình.”

Nói đoạn, cô dang chân ra một cách tự nhiên trên lớp sỏi.

Cô lăn gót chân trên sỏi, nhưng vì sỏi không bị gạt sang một bên, nên đó hẳn là một loại võ thuật nào đó.

...Cậu ấy đưa mấy thứ này lên đẳng cấp vô lý thật...

Mitotsudaira không thể bắt chước mức độ thăng bằng đó. Sau khi dang chân ra trọn vẹn 180 độ, Kimi ngả người về phía trước.

“Ồ?”

Nhưng rồi cô ngẩng đầu lên.

Cô nhìn về phía mạn phải, nơi có nhà của Asama.

Mitotsudaira cũng nhìn sang và thấy ai đó đang rời khỏi tòa nhà trong khi vẫn mặc trang phục vu nữ.

“Tomo… Cậu báo cáo với cha xong chưa?”

“À, ừ.”

Asama gật đầu với Mitotsudaira trong khi chuyển khung ký hiệu từ chế độ tài liệu và báo cáo sang chế độ nhiệm vụ hàng ngày. “Tớ đã báo cáo những gì vừa xảy ra cùng với các tài liệu khác mà tớ tổng hợp được. Báo cáo tất cả cho IZUMO Kitsuki là công việc của bố tớ mà.”

Nói xong, cô nhìn sang hai người kia.

Mitotsudaira và Kimi đã thay lại đồng phục và Mitotsudaira trông có vẻ hơi mệt. Asama biết việc vác nhạc cụ đến đây sẽ rất vất vả và cô đã nghĩ ra một cách khác, nhưng Mitotsudaira nhất quyết đòi tự mang chúng.

*Cậu ấy vẫn còn day dứt chuyện quá khứ sao?* Asama tự hỏi. Nhưng…

...Cậu ấy lẽ ra phải vượt qua chuyện đó rồi chứ.

Nhiều chuyện đã xảy ra và dẫn đến việc Mitotsudaira trở lại bình thường, nhưng…

...Có thể cậu ấy đã hình thành thói quen ép buộc bản thân làm mọi việc.

Nếu vậy, đó là con người hiện tại của cậu ấy.

Nếu đó là điều cậu ấy muốn làm, để cậu ấy làm sẽ là cách dễ dàng nhất cho cậu ấy. Asama không muốn sửa chữa hay ép buộc cô bạn, nên nếu có gì để lo lắng thì…

“Vai cậu có sao không? Có bị bầm không?”

“Eh!? K-không, tớ hoàn toàn ổn! Ư-ừ, ổn lắm!”

“Cậu có thể nói nghe thuyết phục hơn chút được không…?”

Trong khi đó, Kimi vặn người trên sỏi và mỉm cười.

“Cậu ấy ổn mà. Đúng không, Mitotsudaira?”

“Kimi, trò này là do cậu bày ra đấy à…?”

“Ha ha. Cô bé ngốc. Không phải về tớ. Mà là về Mitotsudaira và tương lai của cậu ấy.”

Kimi vặn người về phía Asama rồi ngả người tới trước. Cô đặt bộ ngực của mình lên sỏi và ép chúng xuống dưới thân người.

“Vết thương dẫn đến phần thưởng. Đó là cách vận hành của hiệp sĩ mà, phải không?”

“Tớ chẳng hiểu cậu đang nói gì…” Asama mở một khung ký hiệu. “Sáu giờ rồi, tớ đóng kết giới đây. Được chứ?”

“Heh heh. Sao lại không? Mitotsudaira và tớ có cùng thẻ bảo hộ thần thánh như tên em trai ngốc của tớ mà, đúng không?”

“Chà, ừ thì đúng là các cậu có.”

...Họ thực sự coi đây là ngôi nhà thứ hai của mình nhỉ?

Với tiếng thở dài ngán ngẩm, Asama vỗ nhẹ hai tay vào nhau.

Ngay lập tức, một sự chênh lệch nhiệt độ như cơn gió lùa từ giữa hai bàn tay cô ập đến.

Thay vì cái lạnh, nó giống như một lưỡi dao lạnh lẽo nhẹ nhàng khắc vào cơ thể. Đó là một hình thức thanh tẩy, và…

...Đó là dấu hiệu của kết giới an ninh.

Tiếng vỗ tay thiết lập kết giới vang vọng khi cô nói.

“Được rồi, thế này về cơ bản đảm bảo không ai có thể vào hoặc ra. Giờ thì không ai bên ngoài nhìn thấy chúng ta nữa.”

Asama thấy vai Mitotsudaira thả lỏng xuống.

Kết giới tàng hình của Đền Asama là loại trình chiếu, nên mọi người ở bên ngoài có thể nhìn thấy hình ảnh tiêu chuẩn của ngôi đền, nhưng họ không thể nhìn thấy hoặc nghe thấy những gì thực sự diễn ra bên trong. Giống như bao quanh ngôi đền bằng một tấm màn có in hình ngôi đền vậy.

Nó cũng cho phép những người bên trong nhìn ra ngoài và sử dụng một số bảo hộ thần thánh để phòng thủ và giám sát.

Mitotsudaira có lẽ cảm thấy sự thoải mái giống như khi đóng cửa phòng mình lại.

Trong khi đó, Asama vẫn mặc bộ đồ vu nữ từ trận chiến và bắt đầu quản lý kết giới từ trung tâm sân đền.

...Thế này chắc là đủ rồi.

Một ngôi đền được cho là nơi an toàn mà bất cứ ai cũng có thể chạy trốn đến bất cứ lúc nào và là thánh địa phi chiến đấu do sự hiện diện của thần linh. Bạn có thể phải chịu một hình phạt nào đó, nhưng nhìn chung mọi người đều được chào đón. Hoặc đó là cách nó được cho là phải vận hành.

“Nhưng chúng ta phải quản lý rất nhiều việc cho Musashi…”

“Tớ luôn nghĩ nghe có vẻ nhiều việc thật đấy,” Kimi nói trong khi duỗi thẳng người và vặn mình chặt hơn nữa cho bài tập luyện.

Cô dùng một cái khăn để duỗi cánh tay.

“Chẳng phải lúc nào cũng có thêm việc để làm sao?”

“Đúng thế. Nên phần lớn công việc chúng ta nhận vào ban ngày được giải quyết tại đền vào ban đêm. Và rất nhiều trong số đó liên quan đến việc quản lý Musashi nói chung chứ không chỉ các hợp đồng Thần đạo, nên đòi hỏi xử lý dữ liệu rất nhiều.”

Hanami đã xuất hiện bên cạnh mặt cô và bắt đầu công việc đó.

Uzy đang ló ra từ khe ngực của Kimi và cô bé rõ ràng quan tâm đến Hanami. Hai đứa đó rất giống chị em, nhưng Uzy có lẽ muốn chơi đùa.

Tuy nhiên…

“Không được đâu, Uzy. Công việc của em là nhảy múa và vui chơi, nhưng Hanami đang làm việc khác rồi, nên em không được làm phiền bạn ấy.”

“Tiếc quá.”

Nói xong, ánh mắt Uzy dừng lại ở một thứ khác.

Mitotsudaira đang xếp các nhạc cụ lên những tấm chiếu cói trước đền, nhưng sự chú ý của Uzy lại va vào con Cerberus trên đầu cô.

...Umm.

Asama nhìn qua nhìn lại giữa Uzy và đỉnh đầu Mitotsudaira.

“...?”

Con sói ba đầu dường như nhận ra Uzy đang nhìn mình.

“!”

Cerberus sủa lên và Uzy nhanh chóng nấp sau đầu Kimi.

...Ôi trời.

*Em ấy sợ sao?* Asama tự hỏi, nhưng Kimi cười gượng.

“Ôi chao. Em nhát gan thật đấy.”

“Tớ nghĩ cậu có thể học hỏi một hai điều từ em ấy đấy, Kimi.”

Kimi cười gượng khi Uzy đứng trên đầu cô như một chú chó.

Kimi cao hơn Mitotsudaira, nên…

“Heh hehn.”

Uzy có vẻ cảm thấy thoải mái hơn rồi. Và tiếng sủa của Cerberus nghe có vẻ như muốn chơi đùa. Và có lẽ đó là lý do,

“Đi chơi đi.”

Mitotsudaira đặt Cerberus xuống đất.

Thấy vậy, Asama nhìn sang Kimi, tự hỏi Uzy sẽ phản ứng thế nào.

Nhưng Uzy lắc đầu. Cô bé nhìn xuống Cerberus đúng một lần, nhưng rồi lại lắc đầu nguầy nguậy.

“Làm việc.”

Kimi cười phá lên.

“Em ấy đang biết điều với Hanami đấy.”

“Có vẻ là vậy.”

Theo cách riêng của mình, Uzy thấy Hanami đang làm việc nghiêm túc và quyết định mình không nên bắt đầu chơi đùa mà không có bạn ấy. Nhưng thế thì cô bé không thể đáp ứng mong muốn chơi đùa của Cerberus. Vì vậy…

“Hanami, để Uzy lo phần giảm nhiệt của em. ...Còn Mito, đưa con Cerberus qua đây.”

“À, ừ. Cậu định làm gì?”

“Heh heh. Chỉ là một điệu nhảy nhỏ thôi. Cậu cũng giúp nữa.”

“Eh?”

Trước mặt Mitotsudaira, Kimi đặt Uzy lên lưng Cerberus.

Phần còn lại rất đơn giản. Điệu nhảy của Uzy được đồng bộ với thiết lập giảm nhiệt của Hanami.

“Được rồi, Uzy, bắt đầu nhảy nào. Còn Cerberus, ừm…”

“Nào, qua đây, qua đây.”

Kimi bước nhẹ một bước và để chiếc khăn trên tay bay phấp phới ngay trên mặt sỏi.

“...!”

Cõng Uzy trên lưng, Cerberus lao về phía chiếc khăn.

“Ồ, em ấy nhanh bất ngờ đấy.”

“Thực ra, tớ nghĩ đây là lần đầu tiên tớ thấy em ấy chạy một quãng đường dài…”

Giọng điệu của Mitotsudaira là sự pha trộn thú vị giữa ngỡ ngàng và có chút thất vọng.

“Tomo, sao cậu lại cười?”

“Không có gì. Nhưng con Cerberus biết cậu là chủ nhân của nó. Và…”

Sau khi đuổi theo một lúc, Cerberus cuối cùng cũng cắn được vào chiếc khăn của Kimi. Con sói ba đầu quăng quật tấm vải một chút, nhưng cuối cùng cũng chạy lại chỗ Mitotsudaira với chiếc khăn.

Uzy bị xoay vòng 180 độ trên lưng con thú.

“Ồ, ồ, ồ.”

Cô bé ép cơ thể mình xoay tròn và nhảy múa. Và điều đó trở thành sự thay thế giữa các Mouse.

“Hanami?”

“Nhiệt đang giảm.”

Ánh sáng ether trôi nổi quanh Hanami chuyển từ màu vàng nóng sang trắng xanh. Mọi thứ đang dịu lại. Trong khi đó, Cerberus đưa chiếc khăn cho Mitotsudaira.

“Ư-ừm?”

...Mito thực sự không quen với mấy chuyện thế này…

*Cậu ấy chắc không làm được đâu,* Asama nghĩ khi thử nói với Mitotsudaira.

“Mito, nhớ lại hồi cậu còn bé và chơi với chúng như thế xem.”

“Eh?” Mitotsudaira thốt lên. “Hồi tớ còn bé á!?”

“Hee hee. Cưng à? Nhìn này, mẹ đang dọn dẹp thì tìm thấy tấm ảnh hồi Nate còn bé. Nhìn này. Khi mẹ hát, con bé sẽ cố nhảy theo nhưng rốt cuộc chỉ lắc mông qua lại. Và hồi đó chúng ta không có bộ đồ lót (inner suit) vừa vặn cho con bé, nên con bé chỉ mặc mỗi mấy phần điểm cứng (hard point) và quấn một cái khăn tắm quanh người. Con bé thích chơi với cái khăn và cứ vung vẩy nó, nhưng mẹ nghĩ con bé đang cố bắt chước cách mẹ nhảy.”

“Vâng, hồi đó con vẫn làm được nhiều thứ cho con bé lắm.”

“Hee hee. Ôi, con bé đó. Nó thích quấn khăn hơn là mặc tã, đúng là một con sói nhỏ mà.”

Asama nhận ra Mitotsudaira đã hoàn toàn trở nên vô dụng.

Cô hẳn đã chạm vào một cái công tắc khó chịu nào đó trong quá khứ của cô gái.

Con sói bạc cúi gằm mặt, miệng bặm lại thành một đường ngang trong khi thẫn thờ chìm vào thứ gì đó còn đen tối hơn cả buổi tối. Thấy vậy, Asama muốn nói điều gì đó hữu ích.

...Ư-ừm.

“Mito? N-này, nếu cậu không chơi với cái khăn, Cerberus và Uzy không thể…”

“!”

Tiếng sủa của Cerberus dường như đã lôi chủ nhân của nó ra khỏi nỗi u sầu về quá khứ.

Cô há hốc mồm, nhưng…

“C-chơi với cái khăn á!?”

“Eh? ...Đó là điều cậu đang tập trung vào sao?”

Mitotsudaira đáp lại bằng một tiếng “a”.

Cô vội vã xua tay qua lại.

“K-không, ừm, khi cậu nói ‘chơi với’ nó, ý cậu chính xác là gì?”

Kimi mỉm cười và làm động tác kẹp chiếc khăn vào giữa hai chân rồi cọ qua cọ lại vào háng mình, nhưng kẻ điên rồ đó không quan trọng. Cậu không cần phải làm động tác vỗ nó qua vai nữa đâu. Và tớ đoán việc tớ có thể tưởng tượng ra cảnh đó sống động đến thế là minh chứng cho kỹ năng của một nghệ sĩ giải trí nơi cậu.

Tuy nhiên, Cerberus đã di chuyển.

Nhưng không phải vì chiếc khăn; mà là vì tóc của Mitotsudaira.

“Eh?”

Cerberus luôn ở trên đầu cô, nên phần dưới của năm lọn tóc lớn hẳn là một cảnh tượng hiếm thấy.

Con sói ba đầu đuổi theo tóc của chủ nhân và cố nhảy lên vồ lấy nó.

“A.”

Mitotsudaira nhẹ nhàng xoay người để giữ tóc khỏi tầm với.

Nhưng Cerberus lao tới với Uzy đang nhảy múa trên lưng.

Mitotsudaira vặn người thêm nữa khi bị đuổi theo.

“Toh.”

Cô xoay và xoay.

“Thế này á?”

Cô nhảy lên một chút. Thế là Cerberus đạp lên sỏi nhảy lên theo. Và tất nhiên…

...Nó không thể với tới cô.

Nhưng đó chính là lý do tại sao trò này được tính là “chơi”.

“Heh heh. Cậu tạo ra một luồng chuyển động tốt đấy.” Kimi gật đầu với Mitotsudaira và nhẹ nhàng túm lấy tóc mình để cô bạn thấy. “Tóc cậu trông chắc giống cái đuôi lắm.”

“Ừ, chắc là vậy.”

“Một con sói ba đầu đuổi theo năm cái đuôi. ...Đó chắc chắn là một cảnh tượng kỳ lạ.”

Nhưng Asama biết mình cần nói gì khi con sói và Cerberus đã nắm được cách chơi trò này.

“Với chó hay bất kỳ loài động vật nào có mong muốn phục vụ chủ nhân mãnh liệt, khi chúng hoàn thành nhiệm vụ được giao, chẳng phải chúng coi đó như một trò chơi sao?”

“Đúng thế.” Kimi vặn người trên sỏi khi trả lời. “Khi chúng thành công, chủ nhân sẽ cho chúng thức ăn và khen ngợi chúng. Mối quan hệ chủ-tớ đó là điều chúng muốn. Vì vậy cậu không được hiểu lầm: chúng ta có thể coi đó là một trò chơi đơn giản, nhưng chúng coi đó là sự xác nhận mối quan hệ ấy, nên, Mitotsudaira, cậu không thể cứ tiếp tục né tránh mãi được. Cậu phải thưởng cho nó đàng hoàng sau đó.”

“V-việc này không dễ đâu…!”

Do sự chênh lệch về kích thước, Mitotsudaira có thể dễ dàng trốn thoát nếu muốn.

Nhưng điều đó chỉ chứng minh cho Cerberus thấy rằng nó không phải đối thủ của chủ nhân.

...Đó không phải là mối quan hệ chủ-tớ.

Mitotsudaira hiểu điều đó nghĩa là gì, nên cô nói với những người khác.

“Đó sẽ là mối quan hệ phục tùng, đúng không?”

“Nhưng nếu cậu nương tay, nghĩa là cậu đang coi thường Troiko. Cậu sẽ biến con sói ba đầu đó thành một con thú cưng không nhận ra mình đang bị đùa giỡn.”

“Vậy thì tớ chỉ cần thay đổi loại thử thách thôi.”

Mitotsudaira chạy chậm về phía trước một chút, nhìn lại, rồi rẽ ngoặt để dụ Cerberus đuổi theo. Sau đó, cô bất ngờ để chiếc khăn trên tay nhảy múa trước mặt Cerberus.

“!”

Cerberus theo bản năng cắn lấy nó, nhưng Mitotsudaira giật lại.

...Ôi trời.

Mitotsudaira ném chiếc khăn để Cerberus có thể nhìn thấy. Sau đó cô chỉ vào chiếc khăn và ra lệnh cho Cerberus.

“Vas-y…!”

“!!”

Asama thấy Cerberus lao về phía chiếc khăn.

Con sói chạy theo kiểu nhảy múa và nỗ lực đuổi theo mục tiêu.

Với Uzy nhảy múa trên lưng, con sói ba đầu đuổi theo chiếc khăn trong khi tiếng chân vang lên khẽ khàng trên sỏi. Và ngay khi chiếc khăn rơi xuống…

“Ồ.”

Nó cắn lấy chiếc khăn và quay đầu lại.

Nó không sủa. Nó chỉ đơn giản để Uzy kéo chiếc khăn lên và quay trở lại với Mitotsudaira.

Chủ nhân của nó dang rộng vòng tay chào đón.

“Ư-ừm? Tớ phải thưởng cho em ấy thế nào đây…?”

“Heh heh. Cậu không thấy hơi vội vàng sao? Cậu định thưởng cho nó sau mỗi trò chơi nhỏ à? Cậu nên chơi với nó nhiều hơn và đợi cho đến khi nó bắt đầu tự hỏi bao giờ thì phần thưởng mới đến.”

“Đúng đấy,” Asama đồng tình trong khi thao tác trên khung ký hiệu. Cô truy cập vào cửa hàng truyền tin thần thánh của Đền Asama và tự trả tiền mua một thứ gì đó. “Mito, để ăn mừng mối quan hệ mới của các cậu, tớ đã mua một ít bánh cho Mouse và gửi đến các bộ phận điểm cứng của cậu. Cậu có thể lấy chúng ra từ phần hông.”

“Judge,” Mitotsudaira gật đầu nhận lấy chiếc khăn từ Cerberus. Con sói ba đầu tiếp tục vẫy đuôi mà không chịu ngồi xuống, có vẻ như nó muốn chơi thêm nữa. Nên khi Mitotsudaira ném chiếc khăn lần nữa…

“...!”

Cerberus lại lao đi với Uzy trên lưng.

Asama nhận thức được nụ cười trên môi mình trước cảnh tượng đó, nhưng cô cũng có một suy nghĩ.

...Con Cerberus đó thực sự là gì vậy?

Hình dạng của nó có lẽ đã sử dụng một “khuôn mẫu” (mold) từ thần thoại Hy Lạp từ Bán đảo Kojima cũng như ether bên trong Musashi. Nhưng nếu vậy…

...Mình không nghĩ nó lại hòa hợp với Mito đến thế…

Các “khuôn mẫu” của một thực thể thần thoại thường có xu hướng ưa thích vùng đất đó hơn. Chúng vốn dĩ thuộc về vùng đất đó và đã trở thành thần hộ mệnh cho nó.

Nhưng vì con này lại chơi đùa với Mitotsudaira như thế này…

“Nó rõ ràng coi Mito là chủ nhân.”

“Đúng vậy. Ngay cả khi tớ cố chơi với nó, cuối cùng nó vẫn luôn tập trung vào Mitotsudaira. Và vì nó có vẻ thuộc về Mitotsudaira…”

Kimi quay mặt về phía Mitotsudaira với vẻ mặt tái nhợt.

“Nó là đứa con bí mật của cậu sao…!?”

“Cậu đã thấy nó xuất hiện thế nào mà!!”

Đó là sự thật. Nhưng trong trường hợp đó…

“Kimi có thể không hoàn toàn sai về con Cerberus này đâu.” Asama diễn đạt giả thuyết của mình thành lời. “Nó có thể đã sử dụng cảm xúc của Mito hoặc thứ gì đó khác làm một phần cho ‘khuôn mẫu’ của nó.”

...Sử dụng cảm xúc của mình hoặc thứ gì đó khác làm một phần cho “khuôn mẫu” của nó?

Mitotsudaira nghiêng đầu khó hiểu.

“Thế nghĩa là sao?”

“Heh heh heh. Cậu không hiểu à!? Cái ‘khuôn mẫu’ ngực của cậu đã rò rỉ ra và trở thành Troiko đấy! Ahhn, nhưng tệ quá đi! Nó đã vất vả lắm mới chui ra được, nhưng lại bé tí teo! Cậu chỉ có bộ ngực màn hình phẳng, nên Troiko rốt cuộc cũng bé tẹo luôn! Lỗi tại cậu hết đấy!!”

Giờ thì cậu chỉ đang nói nhảm thôi.

Dù sao thì, Asama cũng xua tay qua lại để nói rằng không phải như vậy. Điều đó chẳng có gì đáng ngạc nhiên, nhưng nghe được từ đại diện Thần đạo của Musashi vẫn khiến người ta nhẹ nhõm hơn.

Vì vậy Mitotsudaira lờ đi bà chị ngốc nghếch và hỏi Asama.

“Tomo, chuyện này nghĩa là sao?”

“Chà, Mito, con Cerberus đó xuất hiện khi cậu đang vận hành máy chiết xuất. Tớ nghĩ việc chúng ta ở gần Bán đảo Kojima cũng có tác động, nhưng cậu cũng cung cấp một ‘khuôn mẫu’ sói. Nên tớ nghi ngờ hai hiệu ứng đó kết hợp lại và tạo ra nó.”

“...Nhưng chính xác thì ‘khuôn mẫu’ của tớ là gì?”

Kimi trượt tay thẳng lên xuống trước ngực mình, nhưng Mitotsudaira giả vờ không thấy. Cố gắng tìm hiểu ý cậu ta là một ý tưởng tồi.

Asama dường như cũng đi đến kết luận tương tự vì cô quay mặt sang một bên để không nhìn thấy Kimi.

“Umm.”

Trong khi Asama suy nghĩ, Kimi nhẹ nhàng trượt tới. Asama phản ứng bằng cách quay người đi xa hơn.

“Nói một cách đơn giản thì…”

“Tomo! Tomo! Cậu quay lưng lại với tớ rồi kìa!”

Chiếc khăn đã quay lại với cô, nên cô quay nó vài vòng rồi ném đi.

Asama sau đó quay lại hoàn toàn. Bà chị ngốc nghếch hẳn đã hài lòng vì cô ấy lại tiếp tục giãn cơ bên cạnh cô.

Và Asama nhìn qua nhìn lại giữa Mitotsudaira và con Cerberus đang chạy.

“Mito, cậu có đang để áp lực tích tụ không?”

“Hả!?”

Kimi làm động tác như đang ôm chặt ngực mình, nhưng Mitotsudaira lờ đi.

Tuy nhiên, Asama nhíu mày như thể bản thân cô cũng không hoàn toàn hiểu rõ.

“Chúng ta đang chiết xuất sự trì trệ ở đó. Nên, Mito, nếu cậu đang lo lắng về điều gì đó hoặc mất tự tin về điều gì đó, điều đó có thể đã trở thành một ‘khuôn mẫu’.”

“Nó hoạt động như thế sao?”

*Nếu vậy,* Mitotsudaira nghĩ trong khi cúi xuống trước sinh vật đang đến gần với chiếc khăn trong miệng.

Cô cầm lấy chiếc khăn, nhưng Cerberus muốn chơi thêm nữa. Nên cô thắt một nút trên khăn và ném nó cao hơn nhưng xa hơn một chút so với trước.

...Con Cerberus đó…

“Nó là của tớ sao?”

“Điều đó tớ không chắc chắn hoàn toàn. Nhưng ngay cả nếu là vậy, nghĩa là Cerberus chỉ đơn giản sử dụng một ‘khuôn mẫu’ bên trong cậu; nó không phải là một mảnh của cậu tách ra. Nên không có lý do gì để tuyệt vọng cả.”

“Ngực tớ! Cậu nghĩ chuyện này là về ngực tớ đúng không!?”

“Nhưng,” Kimi bất ngờ lên tiếng. “Cậu biết điều này nghĩa là gì mà, đúng không? Nếu nó đủ để tạo ra một ‘khuôn mẫu’, nó hẳn phải là thứ gì đó khá quan trọng bên trong cậu.”

“Hả?”

...Thứ gì đó quan trọng bên trong mình…?

Cô không biết đó là gì.

Nhưng Cerberus sủa lên trong khi đợi bên dưới chiếc khăn đang rơi từ trên trời xuống.

“Nếu đây là thứ gì đó bên trong tớ trồi lên bề mặt, tại sao nó lại xảy ra?”

“Heh heh. Đây chắc chắn là một phương pháp tìm lại chính mình đầy phiền toái.” Kimi cười gượng trong khi cúi người tới trước và ép đầu gối vào ngực. “Nó phải xảy ra khi cậu bắt đầu nhìn vào những thứ bên trong bản thân mình. Như Asama đã nói lúc nãy, chẳng phải đó là lúc cậu đang mất tự tin vào bản thân sao?”

“Chuyện đó có bao giờ xảy ra với cậu không, Kimi?”

“Không còn nữa.”

Cô ấy nói điều đó thật dễ dàng.

...Cũng đúng như mình mong đợi.

Họ đã quen biết nhau đủ lâu để cô nghĩ như vậy.

Nhưng Kimi còn nói thêm.

“Và đây là một điều tốt. Những gì cậu đang cố gắng nhìn vào đã lộ diện để cậu có thể thấy nó. Chẳng phải nhìn theo cách đó thì thấy cũng tốt sao? Những gì trong tiềm thức mang lại áp lực cho cậu và giết chết sự tự tin của cậu đã xuất hiện để nói rằng, ‘Điều đó không đúng và đừng có quên đấy.’”

“Hmm…”

Cô hiểu những gì Kimi đang nói. Nhưng đó chỉ là một cách tưởng tượng. Có thể đúng, nhưng cũng có thể không.

Mặc dù nếu cô không biết câu trả lời vào lúc này…

“Vậy thì nghĩ theo cách đó sẽ làm tớ cảm thấy dễ chịu hơn.”

“Chính xác. Và nếu đúng là trường hợp đó, Troiko chắc chắn cuối cùng sẽ nói cho cậu biết nó thực sự là gì. ...Nhìn kìa, em ấy đến cùng với chiếc khăn rồi kìa.”

Mitotsudaira nhìn sang thấy Cerberus chạy tới với Uzy trên lưng. Cơ thể nhỏ bé của nó giơ chiếc khăn trong miệng lên và trông có vẻ sẵn sàng chơi tiếp.

...Nếu nó là “khuôn mẫu” của mình, nó hẳn phải khá mạnh.

Cô thử chìa tay ra.

Cô không yêu cầu Cerberus “bắt tay”, nhưng sinh vật đó nhìn vào bàn tay đang chìa ra của cô.

“?”

Cerberus bước nửa thân trước lên bàn tay đó.

...Kh!

Mình có mềm lòng quá không khi thấy cảnh này dễ thương không cưỡng nổi? Nhưng sức mạnh chẳng có gì khác thường. Nó vẫn giống như khi Cerberus ở trên đầu cô. Vì vậy ngay cả khi sinh vật này được sao chép từ cô…

“Nó hẳn phải là một phần trái tim mình…”

*Nhưng là gì?* cô tự hỏi dù Cerberus không thể trả lời. Vì vậy cô chuẩn bị ném chiếc khăn cho con thú ba đầu vẫn đang muốn chơi đùa. Và…

“Ồ?”

Một khung ký hiệu xuất hiện. Nó có hình dạng khung đánh dấu cắt Magie Figur.

“Tớ vừa xong việc và đang đến chỗ các cậu đây, nhưng bên trên đã đóng chưa?”

Đó là Naruze. “Bên trên” có lẽ ám chỉ bầu trời phía trên Đền Asama.

Asama gật đầu và nhìn lên bầu trời.

“Là Naito và Naruze phải không? Tớ sẽ cấp quyền cho cả hai cậu, cứ vào đi.”

“Judge,” giọng nói đáp lại trong khi Asama truy cập vào cài đặt của đền. Cô dùng danh sách “Người quen” từ sổ đăng ký công dân để cấp quyền cho hai người họ. Và…

“Xong… thế là được rồi.”

Cô quay lại nhìn đống nhạc cụ chất cạnh cầu thang dẫn vào chính điện.

Nhiệm vụ tiếp theo của họ là kiểm tra đống nhạc cụ đó.

Sau đó cô nhìn sang Mitotsudaira, người đang ném khăn, và Kimi, người vẫn đang giãn cơ.

...Họ sống tự do thật đấy…

Cô thực sự nghĩ vậy khi mở miệng nói.

“Được rồi, bắt tay vào chuẩn bị cho Lễ hội Gagaku nào.”

“Margot, Đền Asama đã mở cửa bên trên rồi, nhưng cậu định thế nào? Cậu bảo cậu vẫn còn thứ gì đó cần giao cho Hội Học sinh mà, đúng không? Có cần tớ giao giúp mấy thứ từ Blue Thunder không?”

Naruze nhẹ nhàng lướt qua bầu trời của Musashi bên dưới kết giới tàng hình.

Cô nói vào một Magie Figur liên lạc kết nối với Margot.

“Tớ giao xong đơn cuối rồi và đang bay bên phải làn bay tự do của Tama đây.”

“Ồ, vậy lát nữa cậu có thể ghé qua Blue Thunder không? Tớ vẫn đang ở Okutama, nhưng mạn trái đang tắc nghẽn và tớ bị kẹt rồi. Có lẽ tớ nên đi vào từ bên dưới…”

“Cậu mang theo nhiều đồ quá nên không đi đường đó được chứ gì? ...Vậy chúng ta định thế nào đây?”

Khi Naruze hỏi vậy, Margot chĩa Magie Figur của mình về phía tay cô ấy. Những nét vẽ tay di chuyển bên trong khung đánh dấu cắt và chỉ vào món đồ giao hàng treo trên cán chổi.

Đó là những tấm áp phích. Khoảng một tá trong số chúng được cuộn tròn thành ống.

...Khoan đã, không lẽ…

“Mấy cái đó dùng tranh của tớ à?”

“Ừ, đúng vậy. Áp phích cho Lễ hội Gagaku đấy. Tớ đã bảo họ đưa thêm một tờ để chúng ta có thể treo ở nhà.”

“Cảm ơn. ...Vậy, Margot, cậu đang trên đường đến các cửa hàng và nhà dân nơi chúng sẽ được trưng bày à?”

“Ừm. Tớ nghĩ sẽ ổn thôi vì nó giúp quảng bá cho Eisen mà. ...Tớ cũng sẽ ghé qua Blue Thunder, nhưng còn cậu thì sao, Ga-chan?”

“Hay là chúng ta gặp nhau ở Blue Thunder rồi cùng đến Đền Asama nhé?”

Có điều gì đó đang làm cô bận tâm, nên cô thử hỏi. Và…

“Chà…”

Margot do dự và điều đó đã chốt hạ vấn đề.

Naruze hiểu gần hết mọi chuyện.

Là về bài kiểm tra thử nghiệm Edel Brocken, Marine, và Lễ hội Gagaku.

Họ đã quyết định tham gia cả ba, nhưng có một điều họ vẫn chưa biết.

Có một câu hỏi họ vẫn chưa có câu trả lời:

...Liệu chúng ta có thực sự làm được không?

*Mình cá là chúng ta làm được,* Naruze nghĩ.

Cô cảm thấy việc luyện tập hàng ngày và các biện pháp đối phó sẽ cho phép họ thành công ở bài kiểm tra thử nghiệm, trận chiến với Marine, và Lễ hội Gagaku.

Nhưng Margot thì khác.

Cô ấy không nghĩ họ có thể làm được.

Nếu không thể đi đến kết luận đó, thì cô ấy chỉ có thể dành thời gian lo lắng về nó.

Và ngay cả khi Margot nghĩ họ *có lẽ* làm được, cô ấy cũng không đủ tự tin để đi xa hơn thế.

Margot là kiểu người đưa ra quyết định ngay lập tức, nhưng tốc độ đó không chỉ đến từ việc làm tất cả ngay tức thì. Cô ấy liên tục suy nghĩ về đủ mọi thứ và đơn giản là không để lộ ra ngoài.

Vì cô ấy liên tục suy nghĩ về đủ mọi vấn đề, nên cô ấy có thể đưa ra quyết định ngay lập tức khi một vấn đề nảy sinh.

Cô ấy là kiểu người ra quyết định cẩn trọng nhưng tức thì như vậy.

Tuy nhiên, tình huống kiểu này lại không hợp với cô ấy chút nào.

Rốt cuộc thì…

“Chúng ta không có thời gian và chúng ta có kỹ năng hiện tại, nhưng chúng ta lại đối mặt với đủ mọi khả năng.”

Naruze có cảm giác như mình đã ép buộc Margot tham gia vào bài kiểm tra thử nghiệm Edel Brocken.

Và trận chiến với Marine đến từ việc đó.

Màn trình diễn của họ trong Lễ hội Gagaku cũng tương tự như vậy.

Lễ hội Gagaku đặc biệt rắc rối.

Bài kiểm tra thử nghiệm và trận chiến với Marine là những thử thách để tiến lên cao hơn, nên dù có thua, họ vẫn sẽ có kết quả của mình. Dù có thua, họ vẫn có thể nói rằng mình đã chiến đấu và thất bại.

Nên kết quả sẽ là của họ và chỉ riêng họ mà thôi.

Nhưng tất cả mọi người đều tham gia Lễ hội Gagaku, nên kết quả của nó không chỉ là của riêng họ.

Kết quả của họ sẽ được chia sẻ với những người khác.

...Và nếu chúng ta làm tệ, mình không muốn người khác an ủi, thông cảm và tỏ ra việc chúng ta tệ hại thật đáng yêu đâu.

Đối với một Technohexen, việc mọi người tỏ ra như thể họ hiểu mình là điều đau đớn nhất.

Tất nhiên, việc các bạn cùng lớp có thực sự hiểu họ hay không vẫn là một bí ẩn, nhưng…

“Margot, nếu chúng ta làm hỏng việc, cậu nghĩ các bạn cùng lớp sẽ làm gì?”

“Họ sẽ bắt đầu một cuộc tranh luận công khai về lý do tại sao chúng ta thất bại và chốt lại bằng mấy kết luận khá ích kỷ kiểu như doanh số bán doujinshi ảm đạm của cậu làm cậu nặng lòng, hay chúng ta bị phân tâm vì tên khỏa thân đến cổ vũ trong khi mặc quần áo.”

Cô cũng trân trọng điều đó theo một cách nào đấy, nhưng cô cũng muốn tránh nó vì nó có lẽ sẽ làm hỏng cuộc sống của họ.

Tuy nhiên…

“Thực tế là dù chúng ta đang cố gắng không quá nghiêm trọng hóa vấn đề thì công việc vẫn rất nhiều, điều này thực sự mang lại cho chúng ta hai cách nhìn khác nhau về kết quả cuối cùng.”

Naruze nói điều đó trong khi gạt sang một bên chuyện cô đã rủ rê Margot vào tất cả những việc này.

Đối với bài kiểm tra thử nghiệm, Marine đã xuất hiện trước Wild Kamelie. Đối với Lễ hội Gagaku, họ đã cố gắng chỉ để vui vẻ, nhưng họ nhận ra mình chuẩn bị kém thế nào trong buổi tổng duyệt.

Và đặc biệt với Lễ hội Gagaku…

...Asama, Kimi và Mitotsudaira cũng biểu diễn.

Họ là một ban nhạc nghiệp dư, nhưng chỉ riêng điều đó thôi cũng mang lại cho họ chút danh tiếng và Kimi thì thờ phụng một vị thần giải trí.

Họ nắm lợi thế khi so sánh với một ban nhạc cấp thấp-trung bình như Naruze và Margot.

Họ không thực sự cạnh tranh, nhưng…

“Chúng ta không thể thua được.”

“Eh?”

“Tớ đang nói về vài chuyện khác nhau, nhưng tớ nghĩ Marine là ưu tiên trước hết.”

Một tiếng cười nhẹ thoát ra khỏi miệng cô.

Naruze không tắt nụ cười khi lướt nhẹ qua bầu trời. Chỉ có một điều cô phải nói:

“Margot, hiếm khi thấy cậu lo lắng về mọi việc như thế đấy.”

“Ồ, xin lỗi… A, nhưng không phải lỗi của cậu đâu, Ga-chan, và tớ không nghĩ cậu đã làm gì sai cả. Được chứ?”

“Trách nhiệm thuộc về cậu vì đã đồng ý và cậu không nghĩ đến khả năng thất bại vì cậu đang nghĩ làm thế nào chúng ta có thể làm được việc này một cách đàng hoàng, đúng không? Nhưng có quá nhiều vấn đề. ...Ví dụ như Marine, tớ nghĩ sẽ đến tìm chúng ta ngay khi lễ hội bắt đầu.”

“Chắc là vậy, ừ.”

Margot nghe như thể sắp nói “vậy nên cậu hiểu mà”. Điều đó làm nụ cười của Naruze sâu hơn và rồi Margot nói tiếp.

“Tối qua chúng ta đã khá hăng hái sau khi ăn món gà đó nhỉ?”

“Đúng là thế thật.” Naruze gật đầu. “Cậu có nhìn thấy Asakusa không?”

Chiếc Null Vier đang được giữ trên bầu trời phía cảng Asakusa.

Lần này, cả Wild Kamelie và Marine đều không tham gia. Đám người quen thuộc đang uống rượu, nỗ lực cải thiện kỷ lục, và thử nghiệm chổi hoặc động cơ đẩy mới của họ.

Naruze quan sát họ khi nói.

“Tớ thực sự thích bầu không khí đó.”

Nhưng…

“Ngay lúc này tớ muốn trải nghiệm một thứ gì đó khác biệt.”

“Cậu tham lam thật đấy, Ga-chan.”

“Tớ đã được trao cơ hội mà. Nhưng…”

Nhưng…

“Liệu chúng ta có làm được hay không lại là chuyện khác. Đúng không?”

“Ừ.”

Naruze cảm thấy như mình đã chạm đúng vào điều Margot đang suy nghĩ.

Vì vậy cô quyết định dừng lại ở đó. Cô thực sự muốn đào sâu hơn vào nỗi lo lắng của người bạn đời và cô nghĩ mình đang ở vị trí để làm điều đó, nhưng…

...Margot đơn giản là chưa hạ quyết tâm thôi.

*Margot là một người ra quyết định tức thì,* Naruze nghĩ lại.

Và cô thêm vào, *Những quyết định tức thì của cậu ấy dựa trên việc liệu cậu ấy có thể làm được hay không.*

Margot không phải là kiểu người thỏa hiệp.

Ngay cả khi là với Naruze, cô ấy sẽ quyết định không làm nếu nghĩ mình sẽ thất bại. Cho dù cô ấy nghĩ mình có thể làm được bao nhiêu, nếu có khả năng không thành công, cô ấy sẽ quyết định không làm.

Cô ấy là kiểu người như vậy.

Và cô ấy đã đồng ý với lời mời của Naruze. Điều đó có nghĩa là…

...Chúng ta có đủ thời gian và kỹ năng.

*Nhưng,* Naruze nghĩ.

...Margot chưa hoàn toàn hạ quyết tâm của riêng mình.

Cô ấy cần một điểm khởi đầu nhỏ để lấy đà. Và một khi mảnh ghép đó được thêm vào bức tranh…

“Chúng ta sẽ là bất khả chiến bại.”

Cô nghe thấy một tiếng nổ siêu thanh vọng đến từ Asakusa.

Ai đó có lẽ vừa lập kỷ lục. Cô nghe thấy tiếng hò reo, kết giới tàng hình quanh Asakusa rung chuyển, và những khung ký hiệu cảnh báo nở rộ.

“Margot, tớ đến Blue Thunder trước cậu đây. Chắc có một số đơn hàng là đồ ăn nóng, nên tớ sẽ giao chúng trước.”

Bởi vì nếu không…

“Chúng sẽ nguội mất.”

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!