Vol 2

Chương 4: Đại Mê Cung Brute

Chương 4: Đại Mê Cung Brute

POV: Oda Akira

“Chủ nhân chắc chắn là vòng này chỉ đến đây sao?”

Night ngẩng lên nhìn tôi khi cả hai đứng trước cổng vào Đại Mê Cung Brute.

Cánh cổng khổng lồ đã được sửa chữa sau cuộc xâm lược gần đây và giờ đóng chặt.

Hội Mạo Hiểm Giả đúng là làm việc cực nhanh.

Quanh đây chẳng có bóng người nào, nên việc vào cũng dễ thôi.

Nhưng ra mới là chuyện đáng lo.

Không ai dám chắc dưới tận cùng mê cung này có vòng dịch chuyển như ở Đại Mê Cung Kantinen.

Đi vào chẳng khác nào đánh cược.

Tôi cúi nhìn chiếc nhẫn trên tay phải.

Ánh sáng chỉ thẳng vào cánh cửa.

“Ừ, chắc chắn là đây rồi.”

Tôi gật đầu, đẩy cửa.

Night thở dài, biến lớn hình thể, còn tôi thì leo lên lưng cậu ta.

“Nhớ kỹ nhé: mình sẽ lao thẳng xuống, nhanh nhất có thể, không phí thời gian đánh nhau đâu.”

“Cứ giao cho ta.”

Chúng tôi đã thống nhất từ trước:

Mục tiêu là tìm Amelia càng sớm càng tốt.

Vì vậy, phải tránh chiến đấu nhiều nhất có thể.

Không ai biết Aurum Tres đã đưa cô ấy xuống tận tầng nào, nên kế hoạch là để Night băng qua toàn bộ các tầng thường, chỉ dừng lại ở khu vực boss.

Tôi thì đã đủ sức chạy theo rồi, nhưng Night nhất quyết bắt tôi ngồi trên lưng, lấy lý do an toàn.

Nhiều khi tôi có cảm giác người làm chủ lại là cậu ta, còn tôi chỉ là sử ma theo hầu.

“Khoan đã.”

Tôi vội kéo Night dừng lại ngay khi cậu ta chuẩn bị lao vào trong.

Một luồng khí lạ vừa lướt qua.

Không chần chừ, tôi rút dao phóng, ném vào góc tối.

“Kyaa?!”

Một giọng hét khẽ vang lên, rồi một cô gái thú nhân bước ra khỏi bóng tối.

Cô đội mũ trùm, dáng cao hơn trung bình nữ giới, chỉ thấp hơn tôi chút ít.

Điều lạ là giọng nói nghe rất quen.

Tôi nhíu mày, cố lục tìm trong trí nhớ.

“Ai đó?!”

Night gầm vang, khí áp đè nặng khiến cả không khí chấn động.

Cô gái lập tức đông cứng, run rẩy đến mức đứng không vững.

“Bớt hăm dọa đi, Night. Có dọa đến câm lặng thì còn moi được gì?”

Tôi khẽ trách.

“Được rồi.”

Night đáp, hạ bớt kỹ năng Hăm Dọa xuống mức cô ta có thể nói chuyện nhưng vẫn đủ để giữ cô tại chỗ.

“Um…”

Giọng cô gái vang lên, trong trẻo như pha lê.

Ngay lập tức, tôi nhớ ra.

“Khoan… chẳng phải cô là người tôi gặp ngoài Đại Mê Cung Kantinen sao? Cái cô từng than vãn về nghi thức triệu hồi anh hùng ấy?”

“Vậy ra ngươi chính là… À không, chuyện đó để sau đi. Xin lỗi vì đường đột, nhưng ta có thể đi cùng các ngươi không?!”

Cô gái vội vàng lắc đầu, giọng đầy lúng túng.

“Không biết có đáng tin hay không, mà chúng ta lại đang gấp. Chẳng có thời gian trông chừng người lạ.”

Night cắt lời, giọng lạnh tanh.

Cậu mèo này lúc nào cũng dịu dàng với tôi và Amelia, nhưng với người ngoài thì chẳng bao giờ có kiên nhẫn.

Có lẽ là bản năng còn sót lại từ quái vật.

“Vậy các ngươi muốn ta giới thiệu bản thân?”

Cô chậm rãi kéo mũ trùm xuống, lộ ra đôi tai husky cùng đôi mắt xanh lam rực rỡ, như xuyên thấu tận đáy lòng tôi.

1c8f10cf-22ba-4140-8881-c867f3357596.jpg

“Ta là Lia. Lia Lagoon, công chúa của vương quốc Uruk.”

Ánh nhìn kiên định ấy thoáng gợi tôi nhớ đến Amelia.

“Ồ, thế thì công chúa Uruk lạc vào đây làm gì thế?”

Giọng Lia run rẩy dưới ảnh hưởng của Hăm Dọa, ánh mắt hoang mang lộ rõ rằng cô chưa từng trải qua chiến đấu thực sự.

Night mới chỉ dùng kỹ năng ở mức quái vật cấp thấp ở tầng trên cùng của Kantinen, vậy mà cô đã run đến thế.

Chỉ vậy thôi cũng đủ hiểu:

Kể cả chúng tôi có cho Lia đi cùng, thì cô cũng chẳng thể chiến đấu.

“Ta cần gặp Amelia, công chúa của tộc Elf.”

Lia nói.

“Ngươi có chuyện gì với tiểu thư Amelia?!”

Night gầm lên.

Nghe vậy, máu nóng trong tôi lập tức dâng lên.

Tôi nhảy xuống khỏi lưng Night, tóm cổ áo Lia, kéo sát lại.

“Kh–khụ?!”

“Amelia chỉ bị bắt là vì đã ở lại một mình, liều mạng chặn cả trăm con quái để dân các cô có thêm chút thời gian chạy thoát.”

Tôi rít qua kẽ răng, rút dao kề sát cổ cô.

“Vậy thì làm sao cô biết được cô ấy đang bị giam ở đây?”

Lưỡi dao cứa nhẹ, để lại một giọt máu đỏ trên cổ mảnh mai đang run rẩy.

Tôi ghé sát tai thì thầm:

“Nói cho biết nhé, tôi vốn chẳng có ấn tượng tốt đẹp gì với mấy vị công chúa ngoài Amelia ra. Danh xưng của cô chẳng có chút giá trị nào với tôi hết. Nếu câu trả lời không lọt tai, tôi sẵn sàng giết cô ngay tại chỗ này. Giờ thì nói.”

Tôi ra hiệu cho Night giảm bớt kỹ năng Hăm Dọa để cô có thể mở miệng.

Đúng là hễ đụng đến Amelia thì tôi lại dễ mất bình tĩnh như thế.

Cô gái ho khẽ, lấy lại giọng:

“Ngươi nói đúng, ta không có khả năng chiến đấu. Nhưng ta biết cách để bảo vệ. Và ta không đến đây vì dân ta, mà để đưa lời cảnh báo cho Amelia với tư cách một công chúa khác.”

Ánh mắt cô thành thật.

Tôi còn cả đống câu hỏi muốn tra, nhưng cuối cùng cũng buông cổ áo cô ra.

Dao thì tôi vẫn giữ nguyên trong tay.

“Cô chưa trả lời câu hỏi chính. Sao lại biết Amelia bị giữ ở đây? Tôi không hề cảm nhận thấy cô bám theo chúng tôi, nghĩa là cô đã định đến đây từ trước.”

Tôi nói, dồn ánh mắt sắc lạnh nhất vào cô.

“Tôi dùng kỹ năng Truy Dấu Mùi. Lần theo vết hương của cô ấy, tôi tìm được ngay đến cửa mê cung.”

Truy Dấu Mùi á?

Tôi nghiêng đầu nhìn Lia.

“Ý là khứu giác cô ta nhạy hơn người thường thôi. Có kỹ năng tăng cường cả 5 giác quan, và thú nhân thường dễ thức tỉnh những thứ đó hơn so với chủng tộc khác.”

Night giải thích.

Tôi gật gù, rồi quyết định mở Thần Nhãn để kiểm chứng xem Lia có nói thật không.

—-

Lia Lagoon

Chủng tộc: Thú nhân

Chức nghiệp: Hộ vệ (Lv. 52)

HP: 2500/2500

MP: 2000/2000

Công: 150

Thủ: 5000

Kỹ năng:

Truy Dấu Mùi (Lv. 7)

Vương giả khí (Lv. 2)

Đoản kiếm (Lv. 2)

Kỹ năng đặc biệt:

Kết Giới Linh Thể

—-

Cô ta không hề nói dối về kỹ năng Truy Dấu Mùi, thậm chí còn luyện đến cấp khá cao.

Có lẽ Lia thật sự đã lần được dấu vết của Amelia chỉ bằng mùi hương, dù tôi vẫn thắc mắc sao cô ta nhận ra mùi của Amelia ngay từ đầu.

Còn lời nói rằng bản thân không giỏi chiến đấu thì đúng là đáng tin, bởi chỉ số của Lia yếu ngang caster cấp 1 trong lớp tôi ngày trước.

Thú nhân vốn thường bẩm sinh mạnh về kỹ năng, nhưng chỉ số của cô lại quá thấp, ngoại trừ chỉ số Thủ vượt trội hẳn.

Tuy nhiên, điều khiến tôi chú ý hơn cả là một chi tiết khác.

“Cô không phải hoàng tộc chính gốc, đúng không?”

Tôi hỏi.

“Cái… ai nói với ngươi chuyện đó?!”

Lia hốt hoảng.

Tôi không định đôi co, chỉ nhảy trở lại lưng Night rồi chìa tay xuống.

“Lên đi.”

Cô đứng ngẩn ra, chưa kịp phản ứng.

“Chủ nhân chắc chứ?”

Night nghiêng đầu, ánh mắt sắc lạnh lướt qua Lia như thể nhìn một kẻ khả nghi hơn là đồng minh.

“Dù cô ta không nói dối về năng lực, nhưng động cơ thì sao? Ta không thể tin mọi lời cô ta nói được.”

“Ta có bảo là tin đâu.”

Tôi đáp thản nhiên, không buồn nhìn xuống.

“Ta chỉ muốn đi tiếp thôi. Ánh sáng ban ngày chẳng còn nhiều, và công chúa nhỏ đây chắc cũng biết mình đang bước vào cái gì. Còn cô, có đi hay không?”

Giọng tôi lạnh như dao cắt, cố ý không cho Lia cơ hội do dự.

Cô ta run run, rồi chậm rãi đưa tay nắm lấy bộ lông đen nhánh của Night, ngẩng đầu nhìn tôi với ánh mắt kiên định xen lẫn sợ hãi:

“Ta đi. Ta nhất định phải đưa thông điệp này đến công chúa Amelia, dù có thế nào đi nữa.”

“Được rồi… Night, chạy thôi.”

Tôi ra lệnh, phớt lờ ánh nhìn không mấy hài lòng từ cậu ta.

Bộ lông dưới lưng khẽ rung lên như đang tích tụ ma lực, rồi toàn thân Night bùng sáng.

Ánh sáng tan đi, để lại trước mắt tôi không còn là con mèo đen quen thuộc, mà là một con báo đen khổng lồ, cơ bắp cuồn cuộn, thân hình uy nghi và tràn đầy sức mạnh.

“Bám chắc vào. Nếu có ai rơi xuống, ta sẽ không quay lại đâu… trừ khi đó là Chủ nhân.”

Night ngoái đầu lại, giọng điềm nhiên nhưng lạnh băng, đôi mắt vàng kim dừng lại trên Lia đủ lâu để khiến cô nuốt khan.

Một cú nhảy và bóng tối mê cung nuốt trọn chúng tôi.

Cú nhảy thứ hai và cả bầy quái phía sau chỉ còn là đám bụi mờ trong tầm mắt.

Lia gào thất thanh, tay ôm chặt lấy tôi như kẻ chết đuối vớ được cọc.

Bộ ngực cô ép sát vào lưng khiến tôi chỉ thấy phiền nhiễu hơn là thích thú.

Người duy nhất tôi muốn cảm nhận như thế chỉ có Amelia và chỉ mình cô ấy.

Tôi cố chịu đựng.

Dù có phải công nhận rằng Lia “nổi trội” hơn Amelia ở một vài điểm… tôi vốn chẳng phải kiểu đàn ông đánh giá phụ nữ bằng thân thể, nên cũng chẳng mấy quan tâm.

(Mà tôi cũng không tiện khai ra mình thuộc kiểu nào.)

“Nào, kể chuyện đi!”

Tôi hét ngược ra sau, tay vẫn bám chặt bộ lông đen của Night.

“Cẩn thận, kẻo cắn trúng lưỡi.”

Lia hốt hoảng, buông tôi ra rồi vội bám vào lông báo như lời nhắc.

“Đ-đúng vậy… Ta… ta không sinh ra trong hoàng tộc.”

Tôi đã đoán ra điều đó từ lâu.

Trên bảng trạng thái, kỹ năng luôn xếp theo thứ tự học được.

Ở Amelia, “Vương giả khí” nằm đầu tiên, kỹ năng bẩm sinh.

Còn ở Lia, nó lại đứng thứ hai.

Nghĩa là cô ta có được nó sau khi chào đời.

Và rất có thể, cô ta được nhận nuôi.

Phản ứng vừa rồi đã xác nhận suy luận ấy.

Có lẽ hoàng tộc nhận cô không chỉ vì xuất thân mà còn vì lớp nhân vật đặc biệt, hoặc kỹ năng hiếm có kia.

“Ta vốn chỉ là con gái trong một gia đình khá giả bình thường thôi.”

Lia tiếp tục, vừa điều chỉnh để khỏi ngã vừa kể.

“Dòng họ ta từng là quý tộc quyền thế, nhưng đã sa sút từ nhiều đời, đến đời cha ta thì chẳng khác nào dân thường.”

Tôi hơi nhướng mày.

Đoạn này thì tôi không đoán được trước.

Night bất ngờ rẽ ngoặt sang một lối khác, tốc độ không giảm khiến Lia rạp người xuống, hai tay bấu chặt lấy lông báo đến trắng bệch.

“Sau đó, khoảng 5 năm trước, ta mới được hoàng tộc nhận nuôi. Trước đó, ta sống ở một ngôi làng nhỏ hẻo lánh. Rồi một ngày, quái vật tấn công làng. Tất cả mọi người đều chết… cả cha mẹ ta cũng vậy. Hoặc ít nhất là ta tưởng thế.”

Cô cắn môi, ánh mắt xa xăm, giọng khàn đi vì cảm xúc bị đè nén.

Tôi phải công nhận, câu chuyện của cô bắt đầu cuốn hút hơn tôi tưởng.

“Quái gì tấn công thế? Nếu không phiền, kể cho tôi nghe được chứ?”

“Một con slime.”

Lia nghiến răng, ánh mắt chất chứa thù hận.

“Đáng lẽ chỉ là một con quái rác rưởi yếu ớt, ta có thể giết nó trong một nhát. Nhưng con đó không bình thường… Nó là một thứ slime đen kịt, kinh tởm, chưa từng thấy bao giờ. Nó nuốt chửng toàn bộ dân làng.”

Tôi nuốt khan.

Nghe giống hệt thứ slime từng giam giữ Amelia, loại slime do bọn buôn nô tạo ra để bắt cóc các cô gái Elf xinh đẹp.

Tôi chưa từng nghĩ nó có thể xuất hiện cả ở lục địa thú nhân.

Nhưng nếu Lia nói đúng, thì tình hình nghiêm trọng hơn tôi tưởng.

Điều này cũng khiến giả thuyết trước đó của tôi về đám kỵ sĩ dưới trướng Uruk bắt đầu lung lay.

Thú nhân sẽ không bao giờ tấn công làng của chính đồng loại mình.

“Ta tin chắc con slime đó bị tạo ra nhân tạo, để phục vụ một mục đích nào đó.”

Lia nói, giọng chắc nịch như đang đọc lại kết luận sau hàng trăm lần tự hỏi.

“Khoan… vừa rồi cô bảo chỉ tưởng mọi người chết? Ý cô là sao?”

Tôi hỏi, trực giác báo rằng phần quan trọng nhất của câu chuyện đang đến.

Khuôn mặt Lia thoáng sa sầm, giọng cô nhỏ lại:

“Ngươi còn nhớ lúc mới gặp nhau ta có nói gì không? Rằng để tiến hành nghi thức triệu hồi anh hùng thì phải trả một cái giá khủng khiếp.”

“Khoan đã… Ý cô là… bọn thú nhân kia bị bắt cóc để làm tế phẩm hả?”

Tôi đã từng thoáng nghĩ đến điều đó khi nghe cô nói trước Đại Mê Cung Kantinen, nhưng rồi nhanh chóng gạt bỏ ý nghĩ ấy.

Lúc đó tôi không sao tưởng tượng nổi vì sao lại cần tế phẩm như vậy, và càng không muốn nghĩ đến việc hàng loạt người phải chết chỉ để đưa tôi cùng đám bạn đến Morrigan.

Nhưng giờ thì nỗi sợ ấy đã hóa thành sự thật.

“Đúng vậy.”

Lia gật đầu.

“Hồi mới phát hiện mình là Hộ Vệ, ta đã lập kết giới bảo vệ cho tất cả dân làng, đề phòng bất trắc. Khác với Pháp sư Kết Giới chỉ dựng tường chắn cố định, Hộ Vệ có thể đặt kết giới cá nhân, đi theo từng người.”

Nghe giống như một dạng buff nguyên tố vậy.

Tôi bắt đầu thấy tò mò câu chuyện sẽ dẫn tới đâu.

“Nếu người được bảo hộ chết đi, ví dụ như trúng độc chẳng hạn, kết giới sẽ tự tan biến. Ta cảm nhận được phép của mình biến mất lúc đó… Nhưng ngươi biết không? Sau khi con slime nuốt hết dân làng, chẳng có kết giới nào biến mất cả. Ta quá hoảng loạn nên lúc đầu không để ý, nhưng điều đó chứng minh mọi người vẫn còn sống. Ta tìm kiếm khắp nơi, cho đến một ngày… toàn bộ kết giới đồng loạt biến mất. Lúc đó ta đã được hoàng tộc nhận nuôi rồi, nên dùng mọi quyền lực mình có để mở một cuộc điều tra quy mô lớn.”

Tôi cúi mặt.

Có thể đoán được chuyện gì đã xảy ra tiếp theo.

“Người của ta không tìm thấy manh mối nào ở Brute, nhưng cuối cùng lại phát hiện dấu vết bên lục địa loài người. Một nghi thức tà ác đã được tiến hành gần như đúng lúc các kết giới biến mất. Nghi thức ấy cần một lượng ma lực khổng lồ để dựng lên một loại pháp trận đặc biệt dành cho việc triệu hồi. Chính vì thế, ta đã đi đến Kantinen để tận mắt xem mấy ‘anh hùng’ kia rốt cuộc trông như thế nào.”

Và đó là lúc cô gặp tôi.

Nghĩ lại, chắc Lia không hề biết tôi cũng là một trong những “anh hùng” ấy.

Hôm tôi lén xuất hiện sau lưng cô ở mê cung, tôi không đi cùng cả đoàn anh hùng.

Cho dù có điều tra về tôi trước khi đến gặp Amelia, nhiều khả năng cô chỉ nghe tin đồn kiểu “Ma Vương giả” hay “Thích khách câm lặng”, chứ chẳng ai nói tôi đến từ thế giới khác.

Trên lục địa này, có lẽ chỉ Lingga biết sự thật ấy và tôi không nghĩ hắn lại tiết lộ cho công chúa thú nhân.

Càng chắc chắn hơn khi mỗi lần nhắc đến “anh hùng”, Lia đều bộc lộ sự căm ghét rõ rệt, nhưng chưa bao giờ nhắm vào tôi.

Có lẽ tôi nên nói thật với cô sớm thôi.

Thực ra lý do chính tôi đồng ý để cô đi theo là vì chưa biết sức mạnh của đám quỷ sẽ lớn đến đâu, và tôi muốn có ai đó chuyên về phòng thủ ở phe mình.

Từ đầu tôi đã định tự mình gánh phần chiến đấu, nên nếu Lia bỏ cuộc lúc này cũng chẳng sao.

Dù tôi có thú nhận mình là anh hùng, cô ta cũng chẳng làm gì được.

“Cha ta chỉ là một thợ chế tác đồ trang sức bình thường. Hoàng tộc vốn ưa chuộng tác phẩm của ông, nên khi làng ta bị diệt, họ chẳng ngần ngại nhận ta về nuôi. Tất nhiên việc ta là Hộ Vệ chắc chắn cũng góp phần lớn.”

Lia kết thúc câu chuyện, rồi khi thấy tôi im lặng, ánh mắt cô thoáng lúng túng:

“À… xin lỗi! Ta lỡ kể hơi lộn xộn, chẳng theo thứ tự gì cả. Tóm lại đó là cuộc đời của ta. Nghe chán lắm, nên ngươi có thể quên hết cũng được.”

Chán cái khỉ gì chứ!

Tôi chỉ muốn gào lên, nhưng cuối cùng vẫn cố kìm lại.

Thay vào đó, tôi quyết định hỏi điều quan trọng nhất.

Việc có nên nói mình là anh hùng hay không sẽ phụ thuộc vào câu trả lời sắp tới.

“Được rồi. Vậy rốt cuộc cô cần báo cho Amelia chuyện gì mà gấp đến thế? Theo tôi thấy, hai người cũng đâu có mối quan hệ gì đặc biệt.”

Xét cho cùng, Lia chỉ là con nuôi, không nằm trong hàng thừa kế.

Chuyện cô và Amelia quen biết từ trước lại càng khó tin, nhất là khi quan hệ giữa tộc Elf và thú nhân đang xuống dốc kỷ lục.

Lia do dự hồi lâu rồi mới trả lời, giọng nghiêm túc lạ thường:

“Ta đến để cảnh báo. Chúng ta nhận được tin tình báo rằng Ma Vương đã mở chiến dịch tấn công, với mục tiêu duy nhất là bắt sống công chúa Amelia. Hắn nhắm đến Ma pháp Phục Sinh của cô ấy.”

Tôi nhíu mày.

Tình hình càng lúc càng rối như mớ bòng bong.

Ước gì Lia có thể liệt kê mọi thứ thành từng mục để dễ theo dõi… mà dĩ nhiên, đang ngồi trên lưng Night phóng hết tốc độ thì viết cái nỗi gì.

“Đến rồi, Chủ nhân. Phòng đấu trùm tầng 10.”

Night cất giọng sau một hồi im lặng.

Tôi ngẩng đầu nhìn về phía trước, một cánh cửa khổng lồ đang chờ.

“Chết tiệt, nhanh vậy à? Ta còn tưởng mới vào đây được vài phút…”

“Chủ nhân đang nói chuyện với ai vậy?”

Night hừ mũi, rồi nghiêm túc hỏi:

“Kế hoạch?”

“Xông thẳng.”

Tôi nhắm mắt, hít sâu một hơi để chuẩn bị cho cú va chạm phía trước.

“Rõ.”

Night không chần chừ lấy một giây, lao thẳng vào cánh cửa như mũi tên xé gió.

Lia hét lên thất thanh, phản xạ siết chặt lấy tôi từ phía sau như thể đó là điểm tựa duy nhất giữa địa ngục.

“Hắc Ma Pháp… Khởi động từ xa.”

Ngay khoảnh khắc cánh cửa vỡ vụn, mắt tôi bật mở.

Bóng tối đặc quánh như chất lỏng từ từ tràn ngập khắp không gian, nuốt chửng từng tia sáng yếu ớt còn sót lại.

Trong màn đêm đậm đặc ấy, tôi khẽ nhếch môi, thứ cảm giác quen thuộc của sức mạnh đang tuôn trào khắp cơ thể.

“Á!”

Lia lại hét toáng lên khi nhìn thấy cái xác bị ô uế của con trùm đổ sập xuống, còn Night thì đã lập tức lao về phía cầu thang dẫn xuống tầng tiếp theo mà không cần tôi ra lệnh.

Ngày trước, thứ ma pháp này chỉ tuân theo tôi khi có cái bóng của chính mình hoặc những bóng đổ chồng lên nó.

Nhưng kể từ khi học được kỹ thuật điều khiển ma lực từ xa ở mê cung Kantinen, cộng thêm vô số lần thử nghiệm, tôi đã có thể kiểm soát cả những cái bóng hoàn toàn tách biệt, miễn là chúng nằm trong tầm mắt.

Sức mạnh ấy giờ như một phần máu thịt, và tôi cảm nhận được nó rõ ràng hơn bao giờ hết.

“Cô sợ à?”

Tôi ngoái đầu hỏi, giọng đều và lạnh, không phải để trêu chọc mà để xác nhận điều tôi đã thấy từ đầu.

Night đã tìm ra cầu thang xuống tầng 12.

Dọc đường, hàng loạt bẫy ma thuật bị kích hoạt, nhưng tất cả chỉ nổ tung trong vô vọng khi chúng tôi đã đi xa khỏi phạm vi sát thương từ lâu.

“Ta sẽ không nói dối là mình không sợ.”

Lia đáp, giọng hơi run nhưng ánh mắt không trốn tránh.

“Nhưng chính ta đã xin được đi cùng, nên cũng chẳng có quyền than phiền.”

Tôi cảm nhận rõ đôi tay cô đang siết chặt lấy áo mình.

Cô gái ấy đang cố gồng lên để giữ bình tĩnh, nhưng từng nhịp run khẽ vẫn tố cáo nỗi sợ bản năng sâu trong lòng.

Bản năng ấy là điều chẳng ai có thể thoát khỏi, kể cả những người mạnh mẽ nhất.

“Ngươi rốt cuộc là ai vậy?”

Cô khẽ hỏi, không phải nghi ngờ, mà là khao khát hiểu rõ người đang dẫn mình đi qua bóng tối này.

Tôi im lặng vài nhịp rồi trả lời, chậm rãi như thể muốn cô ghi nhớ từng chữ:

“Cứ coi tôi là bạn trai của Amelia cũng được. Nhưng hơn thế, tôi chỉ là một thích khách bình thường… bị ép triệu hồi đến đây. Đúng vậy. Tôi chính là một trong những ‘anh hùng’ mà cô hận đến tận xương tủy.”

“Cái… gì cơ?!”

Lia thảng thốt, ánh mắt đảo loạn như thể thế giới quan của cô vừa bị bóp méo.

Tôi để mặc cô có thời gian tiêu hóa thông tin ấy.

Trong khi đó, đầu óc tôi lại bị kéo ngược về câu cô nói trước đó.

Thì ra, mục tiêu của Ma Vương không phải là tôi.

Hắn nhắm vào Amelia.

Tôi từng nghĩ việc Night triệu hồi tôi đến lâu đài của hắn là để khiêu chiến, nhưng có lẽ tất cả chỉ là cái cớ để Amelia bị kéo đến đây.

Nhưng vì sao hắn cần Phục Sinh Ma Pháp của cô?

Phải chăng hắn đã đến lúc sợ hãi cái chết và muốn níu kéo sinh mệnh của mình?

Tôi không hiểu nổi ai lại muốn sống lâu hơn trong một thế giới mục ruỗng như thế này… nhưng có lẽ đó là cái nhìn ích kỷ của riêng tôi.

“Ngươi cũng bị gọi đến đây bằng nghi thức triệu hồi anh hùng sao?”

Lia hỏi tiếp, lần này giọng cô thấp hơn, như đang dò xét giới hạn cảm xúc của tôi.

“Đúng vậy. Và cái giá để thực hiện nghi thức đó…”

Tôi đáp, ánh mắt không rời khỏi con đường phía trước, “… chính là sinh mạng của bạn bè và người thân cô. Nghe thấy thế, cô có ghét tôi không? Nếu giết tôi có thể khiến cô cảm thấy dễ chịu hơn… cô có muốn làm thế không?”

Tôi biết việc cô trút giận lên tôi là không công bằng.

Tôi cũng chẳng có lựa chọn nào khác.

Nhưng tôi vẫn nói ra, không phải để chuộc lỗi, mà để cô thấy rằng tôi hiểu nỗi đau mà cô đang mang.

Dù vậy, câu trả lời mà Lia đưa ra đã vượt xa điều tôi tưởng tượng.

“Không.”

Cô nói dứt khoát.

“Trong chuyện này, ngươi không dính máu. Ta hiểu nghi thức đó tàn nhẫn với cả hai phía, với người bị triệu hồi và cả với chúng ta. Kẻ mà ta không bao giờ tha thứ… là bọn ác quỷ ở Retice.”

Lời đáp như một mũi dao đâm thẳng vào ngực tôi.

Tôi im lặng, còn Night dưới chân khúc khích cười.

“Có lẽ ngài nên học cách trưởng thành từ cô ấy đi, Chủ nhân.”

“Im đi.”

Tôi gắt khẽ, rồi lại quay sang Lia.

Cô giờ đã vững tay hơn khi nắm lấy lớp lông của Night, không còn lóng ngóng như trước nữa.

“Vậy để tôi hỏi thẳng.”

Tôi nhìn sâu vào mắt cô.

“Cô có muốn giết anh hùng không?”

Ngay từ lần đầu gặp, tôi đã thấy ngọn lửa căm hận sôi sục trong ánh mắt ấy.

Không đời nào nó biến mất hoàn toàn chỉ vì vài lời trao đổi.

Cô có thể không căm ghét tôi, nhưng Satou Tsukasa, kẻ đứng giữa nghi thức triệu hồi hôm đó chắc chắn không nằm trong danh sách tha thứ của cô.

Quả nhiên, Lia khẽ gật đầu.

“Ta biết anh hùng kia cũng đâu có chọn bị triệu hồi… nhưng mà…”

Giọng cô nhỏ dần, đôi vai khẽ trĩu xuống.

Tôi thấy rõ cuộc chiến nội tâm đang dằn vặt cô.

Hận thù không dễ buông bỏ, kể cả khi lý trí đã hiểu mọi chuyện.

Cá nhân tôi chẳng có cảm xúc gì với thằng ngu ấy, sống hay chết cũng chẳng ảnh hưởng gì đến tôi.

“Thôi được.”

Tôi xoa cằm, sắp xếp lại chuỗi sự kiện trong đầu.

“Quay lại chuyện chính. Cô đến để cảnh báo Amelia. Lần theo mùi của cô ấy, cô gặp chúng tôi. Và giờ, chúng ta cùng nhau đi cứu cô ấy.”

“Đúng… đúng vậy. À, thực ra…”

Lia ngập ngừng, “… ta có thể hỏi ngươi một chuyện không?”

Tôi gật nhẹ.

“Ngươi có biết ai đã bắt cóc Amelia không?”

“Biết chứ.”

Tôi đáp, hàm răng nghiến chặt.

“Là một tên ác ma tên Aurum Tres.”

Đôi mắt Lia mở to kinh hãi.

Còn tôi, từng thớ thịt đều căng cứng vì giận dữ.

Amelia bị bắt bởi chính tay một ác ma nghĩa là lệnh đó hầu như chắc chắn đến từ Ma Vương.

Aurum Tres là thủ lĩnh số ba của quân đoàn ma tộc, và chỉ có Ma Vương hoặc cánh tay phải của hắn mới có quyền điều động hắn.

Tôi chưa biết hắn định làm gì với Amelia, nhưng có một điều chắc chắn:

Sẽ chẳng có kết cục nào tốt đẹp nếu để chúng đưa cô ấy về lâu đài.

Chúng tôi phải đến trước.

POV: Amelia Rosequartz

Điều khiến tôi chán nản nhất không phải là đau đớn hay sợ hãi… mà là khi mở mắt ra, thứ đập vào tầm nhìn không phải đôi mắt đen sắc lạnh mà tôi hằng ao ước, mà lại là một đôi mắt xanh lục sáng rực lạnh và trống rỗng.

“À này! Tỉnh rồi à!”

Nụ cười ghê rợn của thằng nhóc cúi xuống nhìn tôi khiến toàn thân tôi bừng tỉnh ngay tức khắc.

Tôi cố gắng giật người lùi lại theo phản xạ sinh tồn, nhưng vô ích.

Dù tôi dồn hết sức, cơ thể vẫn trơ lì như khối đá.

“Ối, xin lỗi nhé!”

Hắn cười khanh khách.

“Giờ ngươi chẳng cử động nổi đâu, ta đảm bảo rồi. Nhưng cũng vì lợi ích của ngươi thôi! Ngươi vừa dùng Phục Sinh Ma Pháp để trở lại từ cõi chết, cơ thể yếu ớt lắm đấy, hiểu không?”

Tôi nghiêng đầu, cố gắng quan sát xung quanh.

Không có xích, cũng chẳng dây trói, toàn thân tôi đơn giản là bị vô hiệu hóa, chắc chắn bằng thứ ma pháp chết tiệt nào đó.

Cát sạn áp vào má, nền đất khô cứng khiến lưng tôi đau nhức.

Không gian có khác, nhưng bầu không khí vẫn y hệt nơi tôi đã ngã xuống.

“Mê cung…?”

Tôi lẩm bẩm.

“Chuẩn rồi! Quan sát tinh đấy, Công chúa.”

Hắn cười gật gù, như thể đang nói chuyện với món đồ chơi thú vị.

Tôi gườm hắn bằng ánh mắt chết chóc.

Hình như hắn đã tự xưng tên trước khi giết tôi… nhưng tôi chẳng buồn nhớ.

Hắn vẫn cười toe toét, không chút sợ hãi dù ánh nhìn tôi sắc lạnh như lưỡi dao.

“Gì chứ, nhìn dữ thế làm gì? Phí hoài một gương mặt xinh đẹp như thế, tiếc thật đấy.”

Tôi nghiến răng ken két.

Cả người bị trói buộc đến mức không thể nhúc nhích nổi.

Chỉ có mặt đất lạnh ngắt dưới má và lưng ê ẩm vì nằm nghiêng trên mặt đá gồ ghề nhắc tôi rằng mình vẫn còn sống theo cách nhục nhã nhất.

Thằng nhóc nhởn nhơ tiến lại gần hơn.

“Ta nói rồi mà, ngươi không cử động được đâu. Bệ Hạ dặn phải giữ ngươi nguyên vẹn, không sứt mẻ gì, nên ta mới làm vậy thôi.”

Nó vừa nói vừa chậm rãi lượn quanh, rồi bất ngờ dí sát mặt vào tôi như muốn thách thức.

“Mà này, từ lâu ta luôn thắc mắc… nếu dùng năng lực điều khiển quái vật của ta lên Elf, nhân loại hay thú nhân thì sẽ thế nào. Và nhờ ngươi, cuối cùng ta đã có câu trả lời rồi!”

Khoảng cách giữa chúng tôi giờ chỉ còn tính bằng hơi thở.

Nhưng tôi vẫn chẳng thể làm gì.

Thực tế mà nói, kể cả có thể cử động, tôi cũng chưa chắc đánh bại nổi hắn.

Trốn chạy là điều bất khả.

Với sức mạnh đáng thương hiện tại, tôi… chẳng xứng đáng ở cạnh Akira.

“Tất nhiên, ta không thể điều khiển ngươi hoàn toàn.”

Hắn tiếp tục, giọng đầy khoái trá.

“Nhưng khiến ngươi hoàn toàn bất động cũng đủ thú vị rồi. Nhất là khi Elf các ngươi có lượng ma lực dồi dào, chỉ kém ma tộc bọn ta thôi.”

Hắn cười nhạt, thong thả lùi ra.

Tôi không quan tâm tới mớ lý thuyết vớ vẩn ấy.

Điều duy nhất làm tôi nghẹn lại… là ý nghĩ về Akira.

Nếu cậu nhìn thấy tôi thảm hại như thế này, vô dụng, bất lực, chẳng làm được gì ngoài nằm đây thì liệu cậu có còn muốn giữ tôi ở bên cạnh nữa không?

Nếu câu trả lời là không… thì tôi còn biết sống thế nào nữa?

Không… mình không thể để bản thân chìm vào vũng lầy tiêu cực.

Phải tỉnh táo.

Phải tận dụng cơ hội này để moi thêm thông tin từ thằng nhóc.

“Tại sao lại đưa ta vào mê cung?”

Tôi cất giọng, khô khốc mà vẫn giữ nhịp thở đều, như thể mình còn đang kiểm soát tình hình.

Đôi mắt xanh của nó sáng rỡ, như chỉ đợi có thế để được nói.

Dù đã sống cả trăm năm, nhìn kỹ thì… nó vẫn chỉ là một đứa trẻ háo hức được khoe khoang.

“Ừ thì, sếp của ta ấy, chắc ngươi có thể gọi vậy cũng được. Ông ta là nhân vật số hai của ma tộc. Ông rành pháp trận lắm, nên đã tạo ra một vòng tròn dịch chuyển để bọn ta vào thẳng mê cung này mà không bị phát hiện. Còn muốn về thì phải mò xuống tận tầng cuối, dùng lại vòng tròn đó mới quay về được. Thành thật mà nói, ta chẳng hiểu sao ông ta cứ phải đặt nó tận dưới đáy. Có lẽ là quá cẩn trọng thôi, nhưng mà, phiền phức thật.”

Tôi suýt há hốc mồm.

Trong lòng thôi, còn cơ thể vẫn bất động.

Hắn vừa tiện miệng tuôn ra cả đống thứ mà đáng ra phải là tuyệt mật.

Vậy là kẻ đứng thứ hai của ma tộc là một bậc thầy pháp trận, đủ mạnh để dịch chuyển từ Volcano sang Brute.

Không đến mức bất khả thi như vòng tròn đã đưa chúng tôi từ Kantinen tới Thánh Lâm, nhưng vẫn là năng lực khủng khiếp.

Nếu có thể vẽ pháp trận ngay tại chỗ để dịch chuyển cự ly ngắn, hắn hoàn toàn có thể xuất hiện ngay sau lưng đối thủ và tung đòn trí mạng.

Chỉ cần đủ tốc độ và đủ ma lực, cách đó còn nhanh hơn cả tụng chú.

Nhưng cái giá là tiêu hao ma lực khổng lồ nên nhân loại hay thú nhân gần như không thể.

Ngay cả Elf cũng chỉ chạm ngưỡng tạo ra pháp trận cơ bản.

Pháp trận dịch chuyển là lĩnh vực độc quyền của ma tộc.

Tôi nhớ từng nghe về một nhân loại đã tìm cách giảm giá trị ma lực tiêu hao, nhưng trước khi kịp công bố thì đã bị ma tộc bắt cóc.

Không ai biết ông ta còn sống hay đã chết.

“Biết không? Phiền toái thật luôn ấy!”

Giọng thằng nhóc vẫn liến thoắng.

“Lúc leo lên mặt đất, con quái vật thủ hộ tầng cuối còn tử tế cho ta quá giang một đoạn. Nhưng vừa hết hiệu lực Điều Khiển Quái Vật, nó đã vù cái mất dạng! Thế là giờ chúng ta phải cuốc bộ ngược xuống tận dưới cùng. Giờ thì đang nghỉ xả hơi chút thôi.”

Có vẻ nó nghĩ vẻ mặt tôi là vì hoàn cảnh, chứ không nhận ra chính nó vừa phun ra đống tin quý hơn vàng.

Thế cũng tốt.

Cứ để nó nghĩ thế.

“Xuống đến tận đáy còn bao nhiêu tầng nữa?”

Tôi giả vờ hỏi với giọng yếu ớt hơn, như để khiến nó chủ quan.

“Ừm… thật ra ta cũng không nhớ rõ, chắc tầm 20 tầng gì đó? À, yên tâm đi, dọc đường ta vẫn dùng ma pháp bay lơ lửng để mang ngươi theo đó!”

Vậy nghĩa là… giờ mới khoảng tầng 80.

Nếu Akira cưỡi Night thì vẫn còn cơ hội.

Giả như cậu ấy thật sự đang đến.

Mà kể cả phải chết… tôi cũng muốn chết bên cạnh Akira.

Một ý nghĩ điên rồ thoáng qua.

Tôi lắc mạnh đầu.

Không.

Không được bỏ cuộc.

Dù tình hình có u ám đến mấy, tôi vẫn còn việc phải làm:

Giữ thằng nhóc này vui vẻ và tiếp tục khai thác thông tin.

Chết tiệt…

Một linh môi như tôi mà giờ thành ra thế này sao?

Tôi đáng lẽ phải làm thế giới cúi đầu trước ý chí của mình lại đang run rẩy tính từng lời để sống sót.

Tôi chưa bao giờ thật sự hiểu chức nghiệp “thần thánh” mà mình mang.

Thích khách thì ám sát.

Pháp sư gió thì điều khiển gió.

Còn linh môi thì… chẳng ai giải thích nổi tôi phải làm gì.

Tài liệu về những người từng sở hữu chức nghiệp này gần như biến mất.

Tôi sinh ra đã có mọi thứ của một người thừa kế ngai vàng.

Còn em gái tôi, nó đổ máu, đổ mồ hôi vào kiếm thuật.

Tôi ghen tị với nó.

Ghen cay đắng.

Tôi chẳng có gì để tự hào.

Mọi thứ tôi giỏi đều chỉ ở mức “tạm được”.

Không có gì khiến tim tôi cháy bỏng cả.

Đúng là vấn đề chỉ người sống đủ đầy mới dám than, còn người thường thì chỉ lo bữa ăn tới.

Nhưng tôi vẫn khao khát, một ý nghĩa, một điều gì đó đủ lớn để hiến dâng cả đời.

Ở điểm này… tôi ganh tị với Akira.

Rất nhiều.

“Này, nói gì đi chứ!”

Tiếng thằng nhóc cắt ngang dòng suy nghĩ.

“Kể ta nghe về ngươi chẳng hạn. Cảm giác như từ nãy đến giờ chỉ mình ta nói thôi.”

Nó lại thò mặt ra sát tôi.

Đôi mắt xanh to tròn bỗng chùng xuống.

“À mà nè… ngươi có em gái đúng không? Chính là cô ta đã bày trò cho ta mở đại tiệc quái vật khắp lãnh địa Elf đó. Ta cũng có em gái nha! Xem như ta có điểm chung rồi. Sao ngươi không kể ta nghe về cô ấy đi?”

Tôi khựng lại.

Nhưng nghĩ kỹ… ma tộc cũng có gia đình, có anh em, có người thân.

Từ nhỏ, chúng tôi đã được dạy rằng ma tộc là hiện thân của tà ác.

Trong truyện, trong kịch, họ luôn là phản diện máu lạnh.

Phải, họ từng gây ra thảm họa.

Nhưng phần lớn những câu chuyện ấy cũng là công cụ tuyên truyền để gieo nỗi sợ vào đầu chúng tôi.

Với họ, có lẽ như thế thật bất công.

Ngay cả tôi, sâu trong lòng vẫn mặc định ma tộc là kẻ giết người không hối hận.

Giờ phải đối diện với một thằng nhóc yêu thương em gái mình đến vậy… đúng là khó dung hòa.

“Em gái ta rất mạnh mẽ,” tôi mở lời, giọng khẽ đi như kể về một ký ức xa xôi.

“Nhưng gần đây ta mới nhận ra, sâu thẳm bên trong, nó cũng yếu đuối lắm.”

Nó từng ghen tị với tôi đến mức muốn giết tôi.

Và tôi… cũng ghen với nó chẳng kém.

Nếu nó không đánh mất bản thân, có lẽ rồi tôi cũng sẽ như vậy thôi.

“Từ khi phát hiện ra thiên phú kiếm thuật, một điều cực hiếm với tộc Elf, nó đã lao vào rèn luyện ngày đêm, chỉ để có thể bảo vệ đồng tộc.”

Mỗi sáng nó vào mê cung.

Mỗi tối lại chém vào thân cây giả.

Tôi chưa từng hiểu nổi điều gì khiến nó dốc sức đến thế.

Có lẽ nó chỉ muốn được đối xử công bằng.

Chúng tôi là chị em song sinh nhưng chỉ vài phút sinh sau cũng đủ biến nó thành kẻ “khác biệt”.

“Nó còn là mạo hiểm giả hạng vàng nữa. Về sức mạnh chiến đấu, kể cả ma tộc các ngươi cũng chẳng dễ gì đấu lại.”

“Thế sao ngươi lại bảo nó yếu đuối?”

Thằng nhóc nghiêng đầu, ngạc nhiên thật sự.

Tôi thở dài.

Lần đầu tiên trong nhiều năm, tôi thấy xấu hổ với chính mình.

“Nó ghen tị với ta. Nhưng nó giấu kín điều đó, chẳng để cha ta hay ai khác biết.”

Người ta bảo chúng tôi khác nhau hoàn toàn.

Nhưng nếu họ thấy trong lòng tôi cũng đầy rẫy ghen tuông như thế… có lẽ họ đã đổi ý.

“Rồi một ngày, nó mất kiểm soát. Lúc ấy ta mới thấy nó chẳng phải hình mẫu tự tin, hoàn hảo như mình tưởng. Nó gào khóc như một đứa trẻ, chỉ để được thừa nhận. Nó lừa gạt cha, tẩy não dân tộc. Tất cả chỉ vì ghen tị với sự ưu ái ta luôn nhận được.”

Và kể cả thế, tôi vẫn ghen với nó.

Vì phiên bản Amelia mà dân Elf muốn thấy sẽ không bao giờ được phép hành xử như vậy.

Tôi đã chôn vùi biết bao hành động, cảm xúc “không xứng” với hình tượng công chúa mà họ áp đặt lên tôi.

“Chính lúc ấy, ta mới hiểu Kilika yếu đuối đến nhường nào.”

Thế còn tôi?

Kilika yếu vì để cảm xúc vượt khỏi tầm kiểm soát.

Tôi còn yếu hơn vì chôn chặt mọi thứ trong lòng mà không dám hành động.

“Ra vậy… Ta chỉ nhớ hồi xưa tình cờ gặp ngươi trong Thánh Lâm, nên mới tò mò muốn biết em gái ngươi là người thế nào thôi. Rồi, tới lượt ta nhé! Để ta kể về em gái mình.”

Giọng thằng nhóc rộn ràng trở lại, phá tan bầu không khí nặng trĩu trong đầu tôi.

Tôi bất giác cũng thấy tò mò về cách những kẻ ở “phía bên kia” yêu thương nhau ra sao.

“Em gái ta giỏi lắm! Trong khoản điều khiển quái vật, nó còn hơn cả ta! Có khi còn là giỏi nhất trong cả ma tộc ấy chứ!”

Đôi mắt xanh biếc sáng rực giữa bóng tối mê cung khi nó khoe.

“Ta thương em gái mình lắm… À, không phải kiểu kỳ lạ gì đâu! Chỉ đơn giản là tình thân thôi. Nhưng mà, đôi lúc ta thấy nó hình như ghét ta, toàn giả vờ không để ý tới ta.”

Không khí như chùng xuống.

Tâm trạng nó thay đổi nhanh như bão tố, trái ngược hẳn với tôi, Akira hay Night, những kẻ luôn giấu cảm xúc thật sau bức tường im lặng.

Tôi dạo gần đây mới học được cách nhìn vào ánh mắt họ để đoán được chút gì đó.

“Thì ngươi cũng biết ta rồi đấy. Ta nghĩ chắc nó thấy ta phiền quá, nên dạo trước ta thử để cho nó có không gian riêng, xem thế nào.”

Tôi khẽ cười nhạt.

Đã từng có một khoảng thời gian, tôi và Kilika cũng giữ khoảng cách như vậy, không phải vì hận thù, mà vì cả hai đều quá bận, quá lạc lối, chẳng thể chạm vào thế giới của nhau.

Mãi đến khi gặp lại sau gần một năm trời, chúng tôi đã ôm chầm lấy nhau mà khóc nức nở.

Những ngày tháng ấy… thật quý giá.

Trước khi phụ vương xóa sạch mọi ký ức về Kilika khỏi lòng dân tộc.

“Nhưng rồi đoán xem? Bỗng dưng em gái ta lại bám theo ta khắp nơi!”

Thằng nhóc bật cười khúc khích, nụ cười ngây thơ tới mức khiến tôi quên khuấy đi việc chính nó đã từng ra lệnh cho lũ quái vật giết chết mình.

Ngay cả một kẻ ngoài cuộc như tôi cũng nhận ra nó yêu em gái nhiều đến mức nào.

“Thế là ta hỏi, ‘Ủa, em ghét anh mà? Sao cứ bám theo làm gì?’ Nó thì ngơ ngác bảo, ‘Hả? Em nói bao giờ?!’. Cái mặt nó lúc ấy đáng giá ngàn vàng luôn! Trời ơi, Luné đáng yêu cực. Chỉ là dạo gần đây, không hiểu sao nó lại bắt đầu làm lơ ta nữa.”

Ra vậy…

Hóa ra bên trong vẻ ngoài gai góc ấy là một trái tim mềm yếu, chẳng khác gì Crow, lạnh nhạt và khó gần bên ngoài, nhưng lại dịu dàng đến mức chẳng nỡ làm tổn thương ai bên trong.

Akira từng bảo kiểu tính cách này là một “mẫu nhân vật” khá thịnh hành ở quê hương cậu ấy, dù tôi chẳng hiểu rõ lắm, nhưng từ hôm đó, tôi mới bắt đầu nhận ra quanh mình cũng có không ít người mang nét tính cách như vậy.

Tôi thật sự kinh ngạc.

Một kẻ vừa ra lệnh giết tôi mà giờ lại ngồi cười nói thoải mái như chẳng có gì.

Hòa đồng, thân thiện, dễ bắt chuyện thậm chí còn dễ tiếp cận hơn Akira.

Tôi từng nghĩ ma tộc là một lũ lạnh lùng, vô cảm… nhưng thằng nhóc này thì hoàn toàn ngược lại.

“Có phải ma tộc nào cũng hay cười như ngươi không?”

Tôi hỏi, nửa tò mò, nửa cảnh giác.

Nó lại bật cười lớn, như thể đó là câu hỏi ngốc nghếch nhất thế gian.

“À không, Luné thì chẳng bao giờ cười mấy đâu. Bệ Hạ thì nghiêm nghị như khúc gỗ. Cyrus đứng thứ tư thì lúc nào cũng cau có. À, còn Mahiro, phó tướng thứ hai, thỉnh thoảng cũng cười.”

Tôi nhíu mày.

Sao nó lại vừa cười vừa tuôn ra một đống tin tình báo quý giá thế kia?

Một cảm giác bất an dâng lên trong lòng.

Dù sao nó cũng là thủ lĩnh thứ ba của ma tộc cơ mà.

Lẽ nào nó dám tiết lộ nhiều đến vậy chỉ vì tin rằng tôi sẽ không bao giờ có cơ hội sống sót rời khỏi đây?

“Thôi nào, chắc nên đi tiếp thôi. Bạn bè ngươi chắc cũng đang bám sát phía sau rồi. Ta cố tình đi chậm nên mới mất mấy ngày trời mới xuống được đến đây… thì phải. Ngươi có ghét mấy cái chỗ tối om dưới lòng đất thế này không? Chẳng có ánh mặt trời, chả biết thời gian trôi thế nào cả.”

Nó nói rồi đứng dậy, đặt bàn tay phát sáng nhè nhẹ lên trán tôi.

“Xin lỗi nhé, nhưng ta không thể để ngươi vùng vẫy được. Ta sẽ cho ngươi ngủ một lát, được chứ?”

Cảm giác mờ dần lan khắp cơ thể.

Khi ý thức tôi chìm vào hư vô, điều cuối cùng tôi thấy chính là đôi mắt lục bảo của nó vẫn sáng rực giữa màn đêm như những ngọn hải đăng dẫn lối trong bóng tối.

POV: Oda Akira

“Đ–đợi đã, tức là… ngươi chắc Aurum Tres kia đúng là một con quỷ sao?”

Tôi suýt không nghe rõ giọng Lia vì tiếng gió rít bên tai, Night đang lao đi hết tốc lực.

Tôi còn suýt quên cô nàng đang ngồi ôm chặt phía sau lưng mình, khiến cả hai chút nữa ngã nhào.

Nhưng cũng phải thôi, tôi vốn có tật hay lạc vào dòng suy nghĩ của riêng mình.

“Ừ, chắc chắn rồi. Night đã xác nhận với tôi, hơn nữa tôi cũng cảm nhận được tàn dư ma lực ở hiện trường. Ngoài quỷ ra thì chẳng ai có thể để lại dấu vết đậm đặc đến vậy.”

Chỗ Amelia bị thương loang lổ máu, và khắp không gian xung quanh còn vương lại một thứ ma lực khủng khiếp đến mức tôi chưa từng thấy.

Nếu chỉ còn lại trong máu thì đã là chuyện khác, nhưng ở đây, cả không khí cũng bị thấm đẫm ma lực.

Với tôi, kẻ sở hữu lượng ma lực vượt xa cả tộc Elf bình thường mà vẫn có thể cảm nhận rõ rệt như thế, thì chỉ có thể là quỷ.

“Ra vậy… Ma Vương quả thật đang toan tính gì đó. Ta không chắc ngai vàng có đổi chủ hay không, nhưng lần trước bọn chúng tấn công, từng thả quái vật từ mê cung tràn ra khắp lục địa. Lần này rất có thể vừa là âm mưu bắt cóc Công chúa Amelia, vừa là tuyên chiến.”

Tôi gật đầu, rồi buột miệng hỏi Lia một câu nghe chẳng khác nào đang tự vấn chính mình:

“Vì sao Ma Vương lại nhất định phải tấn công các tộc khác chứ?”

Mọi người ở thế giới này đều ngầm mặc định rằng Ma Vương là hiện thân của cái ác, còn quỷ và quái vật chỉ là tay sai làm theo lệnh hắn.

Nhưng tôi thì chưa từng thật sự ngồi xuống để nghĩ xem vì lý do gì hắn lại muốn xâm lược và tàn phá những lục địa khác.

Là vì tham vọng bá quyền?

Hay là vì hắn muốn nô dịch toàn bộ chủng tộc khác?

“Ta không dám nói chắc ngài ấy nghĩ gì,” Night lên tiếng, giọng hắn trầm xuống giữa tiếng gió rít, “nhưng theo sử sách thì Ma Vương đầu tiên chỉ khởi binh trả thù vì dân tộc mình bị ép đày sang vùng đất hoang khốc liệt mang tên Volcano.”

À, phải rồi.

Tôi nhớ chỉ huy Saran từng nhắc đến chuyện đó rằng các chủng tộc khác không tin tưởng quỷ vì khả năng điều khiển quái vật, nên đã dồn ép bọn họ tới một vùng đất gần như không thể sinh sống.

Ký ức về quãng thời gian ở Morrigan ấy chẳng mấy đẹp đẽ, nên cũng đã phai nhạt đi nhiều.

Dù chỉ mới đặt chân tới thế giới này chưa đầy một năm, nhưng tình bạn với chỉ huy đã khắc sâu trong tôi như ký ức từ một kiếp sống xa xưa.

Khi ấy, tôi nào có ngờ mình sẽ có ngày cưỡi trên lưng một con quái thú khổng lồ, chở theo một công chúa thú nhân, cùng nhau đi giải cứu một công chúa Elf.

Một dàn nhân vật đúng là hết chỗ nói.

Nếu tính cả Aurum Tres, thì đã đủ bốn chủng tộc cùng góp mặt trong mớ hỗn loạn này rồi.

“Ta hiểu rồi. Nhưng còn những Ma Vương đời sau thì sao? Họ lấy cớ gì để khơi mào chiến tranh?”

Tôi hỏi tiếp.

Night vừa nghiền nát vài con quái ngáng đường vừa đáp:

“Sau khi Ma Vương đầu tiên bại trận, các tộc khác tung hô vị anh hùng đầu tiên như kẻ cứu rỗi thế giới. Rồi trong truyền thuyết và dân gian, Ma Vương dần bị tô vẽ thành nguồn gốc của mọi tội ác. Về sau còn có những kẻ ngu muội bắt chước anh hùng năm xưa, liều mình xông vào thành Ma Vương mong lập chiến công. Một số kẻ nhờ kỹ năng ẩn thân đặc biệt như ngươi, hoặc đơn thuần nhờ sức mạnh áp đảo, thậm chí còn lọt tới tận tẩm điện trước khi bị bắt.”

Tôi tròn mắt.

Trời đất, Ma Vương thuê ai trông lâu đài thế không biết?!

Sao cái thế giới này ai cũng để cung điện trống toang, kẻ lạ muốn vào lúc nào cũng được thế?!

Thành Retice trước đó cũng y chang!

“Và chuyện ấy đâu chỉ xảy ra một hai lần. Đáng xấu hổ nhưng phải thừa nhận, quỷ chúng ta thường quá ngạo mạn, coi thường các tộc khác, nghĩ rằng họ chẳng thể nào là mối đe dọa.”

Night nói rõ rằng những sự kiện đó đều đã xảy ra từ rất xa xưa, trước cả thời hắn sinh ra, chỉ còn được ghi lại trong thư tịch.

Trong khi trò chuyện, chúng tôi đã hạ gục cả thủ lĩnh tầng 20, và Lia dù còn sợ hãi cũng không còn run rẩy sau những cảnh máu me liên tiếp.

Từ tầng 10 trở đi, tốc độ của cả nhóm tăng lên đáng kể.

Nếu thuận lợi, chỉ vài giờ nữa là tới tận đáy.

Giỏi lắm, Night.

“Nhưng rồi, có một đời Ma Vương cách đây vài thế hệ, trong một lần đám ngông cuồng kia đột nhập, hắn đã phải chịu mất mát thảm khốc: vợ ngài bị sát hại.”

Giọng Night trầm hơn hẳn, nặng nề giữa tiếng gió và tiếng quái vật bị giẫm nát.

“Ngài ấy vốn là một vị vua hiền lành, ghét bạo lực, chưa từng động thủ với người, Elf hay thú nhân nào. Ngài yêu hòa bình đến mức còn tự hạ mình cầu xin ký hiệp ước với các tộc khác. Một vị vua nhân hậu, yêu thương vợ, con, dân chúng và cả quái vật. Ấy thế mà chỉ vì mang danh Ma Vương, người vợ thân yêu lại bị ám sát.”

Tôi hiểu ngay điều Night muốn nói, và không thể không gật đầu đồng tình:

Quả là bất công.

Ở quê tôi cũng vậy, thân nhân của kẻ sát nhân thường bị xã hội ghét bỏ, bị xem như đồng lõa, chỉ vì cái danh phận máu mủ.

“Ý ngươi là có thằng ngu nào đó muốn làm anh hùng, nhưng lại chọn cách ngu xuẩn nhất để làm điều đó.”

Tôi thở dài.

Xã hội vốn giản đơn đến vô tình:

Làm việc tốt thì thành anh hùng, làm điều xấu thì thành ác nhân.

Chẳng ai thèm quan tâm lý do phía sau.

Một khi đã bị đóng mác thiện hay ác, thì cả đời chỉ còn được tung hô hoặc bị nguyền rủa.

Đúng là có những kẻ tà ác tận xương tủy, không thể cứu vãn.

Nhưng tôi tin phần lớn những kẻ bị gắn nhãn “ác nhân” thật ra chỉ hành động vì họ thấy mình chẳng còn con đường nào khác.

“Đúng vậy… Và sau đó, Ma Vương rút lại đề nghị hòa ước, chính thức tuyên chiến với toàn bộ thú nhân, nơi kẻ sát hại vợ ngài thuộc về rồi hủy diệt liền hai thành phố trên lục địa Brute.”

Nói cách khác, ông ta đã nổi cơn thịnh nộ tựa ngàn mặt trời bùng cháy.

Theo lời Night, gia đình của kẻ sát nhân bị lôi ra tra tấn đến chết ngay trước mắt hắn, từng chút một, cho đến khi hắn phát điên.

“Trời đất, tàn khốc thật… Mà cái gã giết vợ Ma Vương ấy chắc cũng nghĩ hắn làm điều đúng đắn. Có lẽ hắn còn tưởng khi quay về sẽ được tung hô như anh hùng, nào ngờ lại tự tay đẩy cả nhà mình vào cảnh chết thảm.”

Tôi rùng mình.

Chỉ nghĩ đến cảnh phải chứng kiến mẹ và Yui bị hành hạ vì lỗi lầm mình gây ra thôi, tôi đã muốn phát điên.

Tôi thà chịu tra tấn thay họ còn hơn.

“Cũng từ đó, các chủng tộc khác mãi mang trong mình nỗi sợ hãi ma tộc, và có lẽ chẳng bao giờ còn cơ hội bàn chuyện hòa bình nữa. Vậy nên, thưa Chủ Nhân, xin hãy nhớ: ma tộc chỉ bị coi là ác từ góc nhìn của những kẻ không phải quỷ mà thôi. Cần phải hiểu điều này.”

Tôi không nhìn thấy mặt Night, nhưng trong giọng hắn lúc này có một sự chân thành hiếm thấy.

Tôi nghĩ ngợi một lúc rồi mới đáp:

“Ờ thì… ta cũng không chắc. Cứ để ta tự mắt nhìn thấy rồi mới phán xét.”

Tôi nhún vai.

Night khẽ giật mạnh bên dưới, tỏ vẻ chẳng hài lòng với câu trả lời lấp lửng đó.

Tôi vội nói thêm trước khi hắn nổi cáu:

“Này, ta đâu có nói sẽ không nghe câu chuyện từ phía Ma Vương. Ta tin Ma Vương đời xưa trong lời ngươi kể đúng là một người tốt, nhưng thú thật, ấn tượng ban đầu của ta về thằng cha Ma Vương hiện tại thì chẳng ra gì. Ý ta là, hắn cho thuộc hạ đi giết hại cả đống thường dân thú nhân chỉ để bắt cóc bạn gái ta đấy. Thử hỏi sao ta có thể coi nhẹ chuyện này?”

Tôi không đến mức hủy diệt hai thành phố để trả thù, nhưng ít nhất tôi có quyền đòi lại món nợ máu này.

“Nếu ta phát hiện chính hắn ra lệnh cho cuộc xâm lược này, thì xin lỗi, ngươi có nói gì cũng vô ích. Ta sẽ không bỏ qua cho hắn. Rõ chưa?”

“Vâng, thưa Chủ Nhân,” Night đáp, giọng hắn thấp hẳn xuống.

Tôi đoán hắn vẫn chưa hoàn toàn phủ nhận Ma Vương như lời nói, cũng dễ hiểu thôi, Ma Vương với hắn chẳng khác nào cha mẹ.

Nhưng giờ kẻ đó đã bắt cóc Amelia, thì tôi tuyệt đối không thể tha thứ.

Câu chuyện đáng thương về người vợ bị sát hại của Ma Vương đời trước nghe thì xót xa thật đấy, nhưng chuyện này là chuyện khác.

Có chăng, tôi sẽ chỉ cân nhắc lại nếu chính Amelia chịu tha thứ cho hắn.

Giữa tôi và Night chợt lặng im, cho đến khi Lia khẽ lên tiếng phá vỡ khoảng lặng ấy.

“Thật bất ngờ… Ta chưa từng nghe chuyện đó. Không biết hoàng tộc thú nhân khi ấy có cố tình che giấu không nữa. Trong sử sách quả thực có ghi lại về Ma Vương đó, nhưng phần hiệp ước hòa bình thì lại bị viết thành một âm mưu nhằm khiến chúng ta mất cảnh giác để hắn dễ bề tấn công.”

Ờ thì, tất nhiên rồi.

Chắc chắn họ phải kiểm duyệt câu chuyện đó.

Giấu nhẹm sự thật để khoét sâu thêm thành kiến sẵn có, đúng là trò yêu thích của những kẻ ngồi trên cao.

Chỉ nghĩ đến việc những kẻ cầm quyền cứ ngồi rung đùi, cố tình gieo rắc thù hận thay vì tìm cách hóa giải nó đã khiến tôi bực điên người.

Thật là…

Dù ở thế giới nào, con người vẫn chẳng bao giờ học được cách sống hòa thuận, cứ phải tìm lý do để dằn vặt lẫn nhau.

“Nghe này,” tôi khẽ nhún vai, “tôi cũng chẳng quá bận tâm ai đúng ai sai trong vụ đó đâu. Thật ra, trong một thế giới mà còn tồn tại phép xóa ký ức, thì chân tướng vốn chẳng mấy quan trọng. Nếu muốn tôi tin, cần hơn cả lời nói… Cứ để tôi tự mình tận mắt chứng kiến.”

Lấy tôi làm ví dụ đi.

Tôi suốt ngày tự xưng là thích khách, nhưng đến giờ vẫn chưa giết một con người, Elf hay thú nhân nào.

Tôi có đủ sức mạnh để làm điều đó, có thừa ma pháp để hạ gục bất cứ ai nhưng tôi không có ý chí, cũng chẳng có khát vọng để giết.

Tôi không muốn giết, cũng chẳng muốn bị giết.

Tôi biết chuyện này sẽ không kéo dài mãi.

Sớm muộn gì, tôi cũng sẽ phải chọn một phe.

Không biết nếu là Kyousuke, trong hoàn cảnh của tôi, cậu ta sẽ làm gì nhỉ…

Chúng tôi chẳng nói thêm gì nhiều trong vài giờ tiếp theo, cứ thế tiến sâu xuống tận tầng 70.

Night có lẽ cũng nhận ra tôi đang hụt ma lực vì dùng Hắc Ma pháp liên tục từ lúc vào mê cung, nên hắn chẳng nói chẳng rằng mà nghiền nát hết boss này đến boss khác, gánh phần việc cho tôi.

Tôi thậm chí còn thấy áy náy cho mấy con quái kia.

Chúng chờ cả đời để được bước ra đấu trường làm trùm, vậy mà vừa ló mặt đã bị Night, một con boss khác đập bẹp dí trong vài giây.

Đúng là một bi kịch châm biếm.

Nhưng từ tầng 70 trở xuống, mọi thứ trở nên nghiêm trọng hơn hẳn, khiến tôi chẳng còn tâm trí mà thương cảm cho quái vật nữa.

Bầu không khí ở đây đột ngột đặc quánh lại bởi ma lực, và rõ ràng là ma lực quỷ.

Nồng độ dày đặc đến mức một người bình thường có khi chỉ hít thở thôi cũng đã khó khăn.

Làm sao mà có kẻ dù là quỷ đi nữa chỉ đi ngang qua mà để lại tàn dư ma lực khủng khiếp đến thế?

Tốt nhất là tập trung vào việc cứu Amelia trước đã, chuyện trả thù để sau.

“Tầng này để ta dùng Hắc Ma pháp, Night.”

“Vâng, thưa Chủ Nhân.”

Giọng hắn hơi chùng xuống, có phần miễn cưỡng, nhưng vẫn tuân lệnh.

Boss ở tầng 70 cứng cáp hơn chúng tôi tưởng.

Một cú húc toàn lực của Night chưa đủ để hạ nó.

Hắn buộc phải quay ngoắt lại với tốc độ cực cao để tung thêm đòn kết liễu, làm Lia suýt văng khỏi lưng vì lực quán tính quá lớn.

Nếu boss tầng 70 còn chịu được cú húc ấy, thì boss tầng 80 chắc chắn sẽ khủng khiếp hơn.

Ngay khi xông qua cánh cửa, tôi lập tức điều khiển bóng tối trong đấu trường, chuẩn bị tung đòn phủ đầu.

“Hắc Ma pháp, khởi động!”

“Khoan đã, Chủ Nhân! Nguy hiểm! Đừng—!”

Night hét lên, nhưng đã muộn.

Bóng tối của tôi đã lao thẳng về phía con quái đang đứng giữa đấu trường, một sinh vật quái dị trông như cá mập mọc thêm tay, chân và cả đôi cánh.

“Cái—?!”

Ngay lúc bóng tối chuẩn bị xuyên thủng ngực nó, toàn bộ liền tan biến không dấu vết.

“Cái gì nữa đây?! Đừng nói là con này miễn nhiễm với ma pháp nhé?!”

Tôi kêu lên, vừa kinh ngạc vừa bực bội.

“Đáng tiếc là đúng vậy.”

Night thở dài.

“Tên nó là Poseidon, chủ cả đất liền lẫn biển khơi. Như ngươi đoán, nó miễn nhiễm hoàn toàn với mọi loại ma pháp.”

Tuyệt vời thật.

Đặt cho Night một cái tên tầm thường như “Mèo Đen”, còn con cá mập dị hợm này thì lại được ưu ái thành “Poseidon”?

Thế giới này rốt cuộc còn định mượn bao nhiêu tên thần thoại Hy Lạp nữa đây?!

Poseidon trong truyền thuyết tôi biết chắc chắn không phải là một con cá mập mọc tay mọc cánh.

Với lại, nếu là vua biển cả thì mắc gì nó lại chui rúc dưới lòng đất thế này?!

“Khỉ thật, ta ghét cá mập lắm…”

Tôi rít qua kẽ răng.

“Nhìn chúng làm ta nhớ tới cái trò tàu lượn ở công viên giải trí năm xưa, cái trò ám ta đến tận bây giờ…”

Mà hôm đó còn là buổi tối nữa mới khổ.

Ít ra thì ban ngày còn đoán được con cá mập sẽ trồi lên từ đâu, chứ trong ánh sáng lờ mờ nó cứ lén lút lao tới từ chỗ tối om…

Tôi vẫn nhớ rõ hôm đó mẹ nhất quyết bắt cả nhà đi chơi, hứa sẽ mua cho Yui con thú nhồi bông mà con bé cứ nài nỉ, đổi lại việc chúng tôi phải đi cùng bà.

Cảnh bố và Yui đội mấy cái mặt nạ cá mập bán trong tiệm lưu niệm rồi giỡn hớt với nhau vẫn còn in đậm trong đầu tôi.

Đó là kỳ nghỉ duy nhất cả gia đình tôi từng có.

Kể từ đó, tôi vừa sợ cá mập vừa sợ biển.

Nước nông thì còn chịu được, nhưng hễ bước vào vùng biển sâu, nơi chẳng thấy đáy đâu là dạ dày tôi lại cuộn lên.

Ngay cả chuyến tàu từ lãnh địa Elf sang lục địa Thú Nhân cũng làm tôi thấp thỏm không yên, dù cố giấu đi.

Tôi đã muốn tỏ ra mạnh mẽ trước mặt Amelia, nhưng mồ hôi cứ túa ra, tay thì run lẩy bẩy… chắc chắn cô ấy đã nhận ra.

Giờ thì không dùng được Hắc Ma pháp nữa, tôi buộc phải đối mặt trực diện với nỗi ám ảnh này, giáp lá cà với con quái vật.

“Thật tiếc, Chủ nhân,” Night trầm giọng.

“Nhưng nếu không hạ được nó, chúng ta sẽ chẳng kịp đuổi theo tiểu thư Amelia đâu. Aurum Tres có thể đã gần chạm đáy rồi.”

“Ta biết.”

Tôi ùng mình, sống lưng lạnh buốt.

Tất cả là vì Amelia.

Vì cô ấy, tôi có thể nuốt trọn nỗi sợ cá mập này, không thành vấn đề.

Tôi rút đôi đoản đao Crow rèn cho mình từ Yato-no-Kami.

“GRRREEEEEAAAAAAGH!”

Con quái vật cá mập gầm lên, âm thanh ghê tởm rung cả không khí, rồi lao bổ về phía chúng tôi.

Cái miệng khổng lồ mở to, để lộ từng hàng răng sắc bén tua tủa bên trong, chỉ cần kẹt giữa hai hàm đó thôi là coi như tiêu đời.

Tôi siết chặt chuôi đao.

“Hmph!”

Con quái vật vung bàn tay khổng lồ định chộp lấy tôi.

Tôi né sang một bên rồi phóng lên dọc cánh tay nó.

Ngay lập tức, nó bắn ra mấy lưỡi nước ma pháp ngăn đường, nhưng tôi dễ dàng lách qua.

Và rồi tôi cắm sâu đôi đoản đao vào lớp da dày của quái thú.

POV: Lia Lagoon

Không phải là tôi chưa từng chiến đấu, nhưng cậu ta… ở một đẳng cấp hoàn toàn khác.

Trước khi trở thành người của hoàng tộc, tôi từng sống nhờ săn bắn cùng dân làng.

Dù chẳng có kỹ năng đặc biệt hay thứ hạng mạo hiểm giả nào để khoe khoang, tôi vẫn tự tin rằng mình có kha khá kinh nghiệm.

Vì thế mà tôi mới dám bước vào mê cung này một mình, không cần hậu thuẫn.

“Cái quái gì thế…”

Tôi lẩm bẩm, mắt không rời khỏi cảnh tượng trước mắt.

Con boss nằm sõng soài dưới đất, đôi cánh đã bị giật nát, một chân bị chém lìa bay thẳng vào tường rồi nát nhừ như cục thịt.

Ghê rợn nhất là cái đầu cá mập hung tợn của nó đã lìa khỏi cổ, để lại một gốc máu me bê bết.

Tôi đảo mắt và bắt gặp cái đầu đang lăn lông lốc trên nền đá, khuôn mặt vẫn còn như chẳng hiểu chuyện gì vừa xảy ra.

Thật ra tôi cũng chẳng trách được nó.

Mọi chuyện diễn ra nhanh đến mức chính tôi còn không chắc mình vừa nhìn thấy gì.

Thứ duy nhất tôi kịp nhận ra là Akira vung đôi đoản đao đen và ngay sau đó, đầu, cánh cùng một chân của con quái đã biến mất.

Tôi vốn tự hào về đôi mắt tinh tường, vậy mà còn chẳng theo kịp.

“Đó… thật sự là do ngươi làm ư, Akira?”

Tôi hỏi, giọng vẫn còn run rẩy.

“Ờ thì, còn ai nữa?”

Cậu đáp lại, máu vấy khắp người.

Cậu nói đúng.

Lý trí bảo tôi rằng ngoài Akira ra thì chẳng còn ai có thể hạ nó cả, vì chắc chắn không phải tôi hay Night.

“Phải… chỉ là ta khó tin nổi mấy con dao nhỏ ấy lại có thể cắt phăng cái cổ to như thân cây trong nháy mắt thôi.”

Giới hạn về cái gọi là “khả thi” trong đầu tôi vừa bị phá vỡ, và điều đó thực sự đáng sợ.

“Chủ nhân, phải hiểu rằng chuyển động quá nhanh so với mắt thường. Ta cũng đã mất một thời gian mới theo kịp được,” Night lên tiếng giải thích thay.

Tôi nhận ra mình không còn quá sợ con mèo quái vật này nữa, dù nó từng bị gắn mác “Ác mộng Adorea”.

Có lẽ tin đồn đã bị thổi phồng quá mức.

Đúng là sức mạnh của nó không hề tầm thường, nhưng trông thế nào cũng giống một con mèo to xác trung thành với Akira hơn là một kẻ hủy diệt thành phố.

“Thật thế à?”

Akira hơi nhướng mày, ánh nhìn lóe lên vẻ thích thú như thể vừa nghe được một điều ngây thơ, rồi thản nhiên bật người leo trở lại lưng Night.

“Cô nói cũng đúng đấy,” cậu nhún vai, giọng pha chút mỉa mai như thể đang giảng bài cho một học trò.

“Hai con dao bé tí này đúng là không thể tự chém bay cái cổ to đùng kia. Nhưng để tôi gợi ý một điều nhé: miễn nhiễm với ma pháp không có nghĩa là miễn nhiễm với ma lực. Hiểu ý chưa?”

Tôi vẫn chẳng hiểu gì cả.

Chưa từng nghe ai nói có thể dùng ma lực trực tiếp để tấn công.

Trong nhận thức của tôi, ma lực chỉ là nhiên liệu để kích hoạt phép thuật, như lửa cần mồi để cháy.

Không có mồi, gỗ chẳng thể bốc lửa cũng như ma lực không thể gây sát thương nếu không biến thành phép thuật.

“Vậy ta cứ nghĩ rằng nếu đã miễn nhiễm phép thuật thì hiển nhiên cũng miễn nhiễm luôn với ma lực,” tôi đáp, có phần phòng thủ vì sợ bị xem là ngu ngốc.

“Ý tưởng đó không tệ,” Akira đáp, giọng điềm nhiên nhưng không giấu được sự sắc bén trong từng chữ, “nhưng ma pháp và ma lực không phải một. Phép thuật là hiện tượng cụ thể sinh ra nhờ ma lực, chứ bản thân phép không chứa ma lực. Miễn nhiễm với phép thuật chẳng nói lên gì về khả năng kháng ma lực cả… ít nhất thì tôi hiểu thế.”

Ra là vậy.

Tôi cần thay đổi cách nghĩ:

Ma pháp không phải là ma lực “được điều khiển”, mà ma lực là nguồn năng lượng tiêu hao để tạo ra phép.

Như vậy, ví dụ về lửa và mồi của tôi vẫn đúng, chỉ là tôi chưa bao giờ nghĩ đến chuyện dùng lửa mà không cần mồi.

“Ừm… ta bắt đầu hiểu rồi,” tôi thừa nhận, rồi không kìm được mà hỏi tiếp, “nhưng… ngươi học cách điều khiển ma lực thô kiểu đó từ đâu?”

Tôi thật sự nghĩ rằng cậu ta chắc hẳn phải có sư phụ hay bí truyền nào đó.

Nghe nói chỉ có Anh Hùng Truyền Thuyết mới từng làm được điều tương tự, và chưa ai tái hiện lại nổi.

“Tôi không ‘học’ từ ai cả.”

Akira đáp ngay, ánh mắt không hề dao động.

“Bị ép phải tự mò ra thôi.”

“V-vậy sao…”

Tôi nuốt khan, gượng gạo đáp lại, trong khi cằm như muốn rớt xuống đất.

Lần đầu tiên trong đời, tôi có cảm giác mình đang đứng trước một thiên tài thật sự.

Cậu còn thao thao kể về việc “Amelia bắt tôi hạ một con dơi trắng mà không được dùng Hắc Ma Pháp,” nhưng tai tôi gần như không nghe lọt thêm chữ nào.

Nếu đúng là cậu đã tình cờ tìm ra điều mà cả lịch sử chỉ có một người từng làm được, thì chẳng phải nghĩa là cậu đang đứng ngang hàng với người mạnh nhất từng tồn tại sao?

“Akira… ngươi chắc chắn chỉ là một thích khách thôi sao?”

Câu hỏi bật ra khỏi môi tôi trước cả khi kịp nghĩ.

Trong đầu tôi hiện lên những lời đồn về vị anh hùng được triệu hồi hiện tại, kẻ chỉ biết lười nhác, quanh quẩn trong lâu đài nhân tộc, chẳng buồn nhấc chân ra ngoài.

Đó cũng là lý do tôi cảm thấy có thể tha thứ cho Akira, nhưng không bao giờ tha thứ cho gã “anh hùng” kia.

Dù bị ép triệu hồi, hắn ta vẫn mang danh anh hùng, nhưng lại chẳng hề có trách nhiệm hay hối hận nào.

Trong khi gia đình tôi bị hi sinh vì một kẻ chỉ biết ăn không ngồi rồi…

Nếu có công bằng, thì Akira mới xứng đáng là anh hùng thật sự.

“Tôi chắc chắn là thích khách,” cậu đáp, lần này không hề mỉm cười.

“Có thể tôi chưa từng giết ai, và đánh nhau cũng chẳng giống thích khách cho lắm… nhưng tôi là thích khách.”

Đôi mắt sắc bén của cậu nhìn thẳng vào tôi, ánh nhìn sâu thẳm như muốn soi thấu tận tâm can, khiến tôi theo bản năng tránh né rồi lại không thể rời đi.

“Nào,” Akira quay đầu ra phía trước, giọng bình thản như thể cuộc trò chuyện vừa rồi chẳng là gì, “đi tiếp thôi.”

Ngay cả sau khi hạ gục boss tầng 80 dễ dàng như vậy, ngọn lửa trong mắt cậu vẫn rực cháy dữ dội.

Tôi có cảm giác rằng chẳng thứ gì trên thế giới này có thể ngăn cản được cậu ngoại trừ có lẽ là Ma tộc.

Và cậu vẫn đang khao khát thêm sức mạnh.

“Rốt cuộc… ngươi thật sự tìm kiếm điều gì, Akira?”

Tôi hỏi, lần này là từ tận đáy lòng.

“Một con đường trở về.”

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!