Vol 2

Chương 1: Một cuộc phiêu lưu mới bắt đầu

Chương 1: Một cuộc phiêu lưu mới bắt đầu

POV: Oda Akira

“CHỦ NHÂN! CHỦ NHÂN!”

Tôi choàng tỉnh dậy trên ngọn cây bởi tiếng gọi quen thuộc của Night.

Mở mắt ra, thấy nó đã thu nhỏ lại bằng kích thước một con mèo nhà, đang ngồi chễm chệ trên bụng tôi, đôi mắt ánh lên vẻ lo lắng xen lẫn bực dọc.

Có cảm giác như đã lâu lắm rồi tôi mới lại được nhìn thấy nó.

Kể từ trận đấu tay đôi với Kilika cũng là lần cuối tôi gặp nó. 

Hóa ra lúc ấy nó chẳng buồn theo dõi trận chiến, mà lỉnh đi ngủ bù trên một cành cây gần đó.

Tôi từng càm ràm chuyện bị “bỏ rơi” đúng lúc quan trọng, còn nó chỉ nhếch mép cười khổ rồi buông một câu chắc nịch:

“Chủ nhân đâu thể thua kẻ như cô ta.”

Nghe thì ấm lòng thật, nhưng tôi vẫn chưa rõ niềm tin của nó xuất phát từ đâu… và không biết nên thấy tự hào hay hơi lo.

Tôi bật người dậy, nhẹ nhàng nhảy xuống đất rồi vươn vai duỗi lưng.

Night cũng nhảy theo, dáng điệu uyển chuyển đặc trưng của loài mèo, dù trong hình hài nhỏ bé.

Ngủ trên cành cây chẳng thoải mái gì, nhưng còn dễ chịu hơn nhiều so với sàn đá lạnh lẽo dưới mê cung. 

May mắn là tôi không hay trở mình khi ngủ, nên cũng chẳng lo ngã xuống.

Côn trùng không làm phiền, mà thật ra thế giới này chẳng có loài muỗi nào đủ đáng ghét để phá giấc như ở quê nhà.

“Chào buổi sáng, Night.”

“Chào buổi sáng, Chủ nhân. Ngủ ngon là tốt rồi. Ta tính rủ người đi dạo sáng một vòng. chắc bọn kia còn lâu mới dậy.”

“Ồ? Vinh dự quá nhỉ. Ta nhớ đây là lần đầu tiên ngươi mời ta đi dạo đấy.”

Tôi biết nó luôn giữ thói quen đi vòng quanh khu đấu trường cũ mỗi sáng và gọi đó là “tản bộ”. 

Nhưng đây là lần đầu tiên nó chủ động rủ tôi đi cùng.

Ánh mắt nó lấp lánh một điều gì đó nghiêm túc. 

Nếu đến mức phải gọi tôi dậy, hẳn là không chỉ để đi dạo.

Trên đường đi, Night liên tục thay đổi kích thước bằng kỹ năng Biến hình, khi nhỏ như mèo con, khi lớn ngang báo đen để tiện di chuyển theo địa hình.

“Quả là kỹ năng Đặc biệt tiện lợi đấy.” 

Tôi liếc nhìn nó, nói như lẩm bẩm.

“Nó cũng có hạn chế, nhưng nhìn chung lợi nhiều hơn hại.” 

Nó đáp, giọng điềm nhiên.

Cuộc trò chuyện ngắn rồi rơi vào im lặng, chỉ còn tiếng bước chân tôi vang đều trên lối mòn.

Một lúc sau, Night cất lời, như chờ đúng khoảnh khắc để hỏi:

“Chủ nhân định làm gì tiếp theo?”

“Ý ngươi hỏi với tư cách là thuộc hạ của Ma Vương… hay là bạn đồng hành của ta?” 

Tôi hỏi lại, không quay đầu.

Night khựng lại nửa bước, rồi bật cười khẽ.

Bước chân chúng tôi cũng chậm lại, chuyển thành nhịp dạo bộ thong dong.

“Tất nhiên là với tư cách bằng hữu rồi. Giờ mối liên hệ duy nhất còn sót lại giữa ta và Ma Vương chỉ là qua ngũ quan. Ta chẳng có ý định phản bội, nhưng cũng không còn muốn phục vụ Ngài ấy nữa. Nói thế cũng có thể coi là phản bội… nhưng mặc kệ.”

“Ngươi chắc chứ? Ta đoán trước đây ngươi sống chẳng tệ gì trong ma tộc, với địa vị cao thế kia.”

Tôi vẫn nhớ việc bị giam dưới đáy mê cung với tôi thì chẳng khác gì hình phạt, nhưng với Night cầu toàn và tận tụy thì đó hẳn là nhiệm vụ được tin tưởng giao phó.

Với khả năng biến hình và giao tiếp, nó chắc chắn được coi trọng hơn hẳn lũ quái vật khác. 

Kỹ năng Đặc biệt đâu phải ai cũng có.

“Ngươi từng bảo, nếu đến lúc phải lựa chọn, ta được phép theo phe của Ma Vương. Nhưng thật lòng, ta không thấy mình rời khỏi ngươi đâu… Nói vậy thôi, trở lại chuyện chính: nếu chưa có điểm đến tiếp theo, thì ta muốn dẫn ngươi đến một nơi.”

“Ồ? Hiếm khi ngươi yêu cầu thế này. Được thôi, ngươi muốn đi đâu?” 

Tôi thuận theo cách nó đổi đề tài, trong lòng thoáng ấm áp vì sự lựa chọn đó.

“Đến vùng hoang dã Brute, nơi những mãnh thú tung hoành tự do.”

“Lục địa thú nhân à? Và ngươi muốn làm gì ở đó?”

“Trong số họ có nhiều thợ rèn tài ba. Ta nghĩ đã đến lúc ngươi đem thanh kiếm ấy đi kiểm tra rồi.”

Tôi cúi nhìn chuôi thanh katana đen đeo bên hông.

Món quà của Chỉ huy Saran đã nhiều lần cứu tôi khỏi lưỡi hái tử thần. 

Nhưng giờ đây, chính nó lại đang cận kề cái chết.

Không phải tôi lơ là việc bảo dưỡng, chỉ là… tôi đã buộc nó chịu đựng quá nhiều trận chiến. 

Lưỡi kiếm giờ trông mảnh và giòn như có thể gãy đôi dưới một cú chặt tay từ cao thủ võ thuật.

“Ừ… có lẽ ngươi nói đúng.” 

Tôi gật đầu, giọng trầm xuống.

“Thấy chưa? Đồng hành của ngươi quả là một con mèo tinh mắt.” 

Night vểnh ngực tự hào.

Tôi bật cười khẽ. 

Có lẽ chuyến đi này còn ẩn chứa ý đồ khác, nhưng tôi chọn im lặng, để sau rồi hỏi.

“Thế thì quyết định rồi. Chúng ta lên đường ngay hôm nay.” 

Tôi tuyên bố.

“Hôm nay?!” 

Night tròn mắt, suýt nghẹn.

Tôi chẳng trách nó. 

Quyết định đúng là bất ngờ… nhưng lòng tôi đã quyết, và linh cảm mách bảo rằng ra đi lúc này là đúng.

“Nói thật, ta đã muốn rời khỏi Thánh Lâm càng sớm càng tốt. Nhưng vụ Kilika đã trì hoãn mọi kế hoạch. Giờ thì đã đến lúc tiếp tục hành trình rồi.”

“Ra vậy. Vậy thì tôi đi chuẩn bị đây,” một giọng nữ vang lên, rõ ràng không phải Night.

Tôi quay phắt lại.

Một thiếu nữ tóc bạc đứng đó, mái tóc khẽ tung bay, ánh mắt đỏ rực lấp lánh vẻ tinh nghịch.

Kẻ nghe lén.

Cô mỉm cười đắc ý vì đã nghe trọn cuộc trò chuyện.

Tôi khẽ nhăn mặt. 

“Chà… chào buổi sáng, Amelia.”

“Cậu không định bỏ lại tôi đấy chứ? Dù có phải đi đến tận cùng thế giới, tôi cũng sẽ theo cậu thôi, Akira.”

Nụ cười hiếm hoi ấy khiến lòng tôi khẽ ấm lại. 

Từ khi đặt chân vào lãnh địa tinh linh, cô ít khi cười như thế.

“Tất nhiên là tôi sẽ không bỏ cô lại rồi, ngốc ạ. Tôi chẳng quan tâm phụ vương cô nghĩ gì đâu, cô và tôi là một đội.” 

Tôi trấn an.

Night liếc tôi một cái sắc như dao.

“À… ý tôi là, cô, tôi và cả Night nữa.” 

Tôi vội sửa lại.

Cả hai gật gù, tạm chấp nhận.

“Nhưng mà, chưa chắc chúng ta sẽ quay lại nơi này, hoặc nếu có thì cũng chẳng biết bao giờ. Cô nên báo cho nhà vua và em cô biết trước khi đi thì hơn.”

“Không có chuyện ‘nếu’ ở đây. Chúng ta chắc chắn sẽ quay lại. Thế thì lo gì mà phải báo cho ai chứ?” 

Amelia đáp, bình thản nhưng kiên định.

“Ừ, cô nói cũng đúng.” 

Tôi cười nhẹ.

Có lẽ chỉ mình tôi còn vương chút do dự. 

Không sao đâu, tôi tự nhủ. 

Chúng ta sẽ ổn.

“Công chúa Amelia! Người có muốn dùng chút nước không?”

“Công chúa Amelia! Người có thấy khỏe không?”

“Công chúa Amelia! Hay là để bọn thần…”

“Công chúa Amelia…!”

“Công chúa…?”

“Trời đất ơi! Mấy người có im hết đi không?! Để bọn ta yên một chút!”

Tôi phải quạt tay xua đám thị nữ tinh linh đang bu lấy Amelia, vừa làm vừa rên thầm:

“Mình đã làm gì để rơi vào cảnh này cơ chứ…”

“Các người đi ngay hôm nay sao?!”

“Thật quá đường đột đấy, nói nhẹ cũng là như vậy.”

Nhà vua và Kilika cùng sững sờ khi nghe tin tôi quyết định khởi hành.

Phụ vương của Amelia bật dậy khỏi ngai vàng, đến mức chiếc ghế đổ đánh “rầm”. 

Ông ta chẳng buồn quan tâm, mà tiến thẳng lại túm cổ áo tôi.

Tôi đứng yên, không phản ứng, nhưng một luồng sát khí mỏng theo bản năng rò rỉ ra ngoài.

“Bình tĩnh nào Amelia…” 

Tôi liếc sang bên cạnh, thấy ánh mắt cô đang tóe lửa. 

Không cần nhìn phụ vương bằng ánh mắt như muốn lột da ông ta thế đâu…

Nhưng nhà vua chẳng hề nao núng trước sát khí hay ánh mắt ấy, ông lắc mạnh vai tôi. 

Với tôi thì chỉ như ai đó xô nhẹ thôi, chỉ số giữa chúng tôi cách nhau cả trời.

“Quá sớm rồi! Một đứa trẻ như ngươi chắc không hiểu đâu, nhưng việc này phải có trình tự, có thủ tục! Không thể cứ muốn sang lục địa khác là đi ngay được!”

Ông quát lớn.

“Vâng, tôi hiểu chứ.” 

Tôi đáp ngay, giọng bình tĩnh đến mức sự giận dữ của ông có vẻ như đang va vào hư không.

Nhà vua chỉ lắc đầu, vẻ bất lực.

Thú thật, tôi vốn nghĩ mình kiểm soát tình hình khá ổn, nhưng nhìn ông ta thế này, tôi lại hơi áy náy.

Chủ yếu là vì tôi biết rõ lý do thực sự ông ta không muốn Amelia đi sớm đến vậy.

“Được rồi… cứ làm theo ý các ngươi đi,” ông miễn cưỡng nhả ra từng chữ, giọng nặng trĩu bất lực.

“Có điều… chắc là ta sẽ không thể tổ chức tiệc đón mừng cho con bé như dự định nữa.”

Tôi biết ông và Kilika đã lên kế hoạch cho một buổi tiệc lớn để chào đón Amelia trở lại Thánh Lâm.

Chính vì vậy tôi càng muốn rời đi sớm, một phần cũng vì bực bội với ông bố rõ ràng chẳng muốn con gái mình rời xa.

“Này, hay là thế này nhé…” 

Tôi nảy ra một ý, hơi nheo mắt nhìn sang Kilika, “để Kilika thử trải nghiệm cảm giác làm Amelia xem sao?”

“C-cảm giác làm chị ta? Ý ngươi là… ta giả làm chị mình rồi đi dự tiệc thay sao?” 

Kilika lắp bắp, tròn mắt như thể tôi vừa bảo cô ra chiến trường tay không.

“Chính xác. Ý tôi là thế đấy.” 

Tôi nhún vai, hơi thất vọng trước phản ứng của cô.

Mối quan hệ của hai chị em họ đã tiến bộ rất nhiều, từng chút một gỡ bỏ khúc mắc xưa. 

Nhưng tôi vẫn lo sợ rằng chút ghen tuông cũ có thể trỗi dậy bất cứ lúc nào.

Dù tin vào thiện chí của Kilika, nhưng với tuổi thọ dài đằng đẵng của tộc tinh linh, chuyện chị em thật sự hiểu và cảm thông cho nhau là điều vô cùng quan trọng.

“Nghe cũng thú vị đấy,” nhà vua trầm ngâm, ánh mắt lóe lên chút hứng thú.

“Con chưa nhận ra thôi, Kilika, nhưng làm công chúa không chỉ toàn niềm vui. Biết đâu, bằng cách đứng trước thần dân mà không dùng đến mê hoặc, con sẽ học được cách tôn trọng và hiểu chị gái hơn.”

“C-cha! Người… người thật sự định chấp nhận trò này sao?!” 

Kilika kêu lên, rõ ràng vừa ngạc nhiên vừa hoảng loạn.

“Ôi, làm công chúa cũng chẳng có gì khó đâu,” Amelia mỉm cười, vỗ nhẹ lên đầu Kilika như thể đó là việc tự nhiên nhất trên đời.

“Em sẽ làm tốt thôi, chị hứa.”

fcc2dceb-c6bd-44c6-84e7-f4e4f2ea65eb.jpg

“Chị…” 

Kilika khẽ nức nở, rồi gật mạnh đầu, như thể mọi lo lắng tan biến chỉ vì một câu nói ấy.

Không ai cưỡng lại nổi “tuyệt chiêu song sát” của Amelia: 

Nụ cười dịu dàng cộng thêm cái xoa đầu ấy.

Ít nhất là tôi chưa bao giờ đủ sức từ chối.

Đòn này chẳng cần chỉ số cao thấp, cứ thế xuyên thẳng hàng thủ, giáng một cú vào tim người ta.

Có lẽ Amelia mới là MVP thực sự của thế giới này.

“Được, vậy em sẽ giả làm chị, dự tiệc thay!” 

Kilika tuyên bố dõng dạc, như vừa nhận một nhiệm vụ thiêng liêng.

“Tốt lắm. Hãy làm chị hãnh diện nhé.” 

Amelia đáp, nụ cười của cô rạng rỡ đến mức cả căn phòng sáng bừng.

“Vâng!” 

Kilika hô to, khí thế như muốn cắt đôi không khí.

Tốt, ít nhất thì xong được một việc.

Tôi liếc sang Amelia, cô không tỏ ra quá phấn khởi như Kilika, nhưng rõ ràng vẫn vui mừng khi thấy em gái trưởng thành hơn.

“Thế ba người định đi đâu? Tới thẳng lâu đài Ma Vương sao?” 

Nhà vua hỏi, giọng hơi cứng lại như đang cố tỏ ra thản nhiên.

“Không. Trước hết tôi cần sửa thanh kiếm này, nên bọn tôi sẽ sang Brute,” tôi đáp thản nhiên.

Gương mặt ông cau lại ngay lập tức.

Ờ phải… tôi quên mất chuyện tinh linh và thú nhân vốn chẳng ưa gì nhau.

Thực ra nói trắng ra thì tộc tinh linh chẳng ưa tộc nào ngoài chính họ cả.

Mà cũng dễ hiểu thôi, với cái tính kiêu hãnh và trọng lễ nghi của họ thì làm sao hòa hợp được với đám thú nhân mạnh mẽ, thô mộc kia.

“Ra vậy. Thế thì để ta hộ tống các ngươi ra bến cảng.”

“Cảm ơn, nhưng bọn tôi tự lo được.” 

Tôi từ chối thẳng thừng, giọng lạnh như băng.

“Không cần khách sáo đâu.”

“Thật đấy. Ngài đi theo chỉ tổ sinh chuyện, nên chúng tôi xin phép từ chối.”

“Ngươi đúng là khó chịu thật.” 

Ông gằn giọng, cau mày nhìn tôi như muốn xuyên thủng đầu tôi ra vậy.

Cứ nghĩ tôi dễ chiều à, thưa bố vợ?

Nghe ông nói “ra bến cảng” mà tôi đã thấy mùi nguy hiểm.

Dù có cả đại dương ngăn cách, ai biết ông còn định giở trò “bố trực thăng” nào để ngăn con gái đi xa nữa cơ chứ.

“Không có nhiều thuyền từ đây sang Brute đâu. Các ngươi chắc chắn sẽ không thể đi nếu không có giấy thông hành hoàng gia. Nhưng nếu thực sự muốn lén lút vượt đại lục mà chẳng thèm làm thủ tục gì, thì… ta mặc kệ. Chỉ cần đừng lôi con gái ta vào chuyện này là được.”

“Tch.” 

Tôi bấm lưỡi, rõ ràng bị dồn vào thế yếu.

“Tiện thể…” 

Giọng ông chợt trầm xuống, đầy chất vấn, “ba người các ngươi đã làm cách nào mà lẻn trái phép vào lãnh địa tộc tinh linh vậy?”

Chết tiệt. 

Tôi cứ mong ông ấy quên mất vụ này rồi cơ…

Tôi nhăn mặt, cố giấu vẻ khó chịu. 

Hoàn toàn chẳng muốn dây vào cái chuyện “dịch chuyển bằng pháp trận” đâu, càng không muốn nhắc tới chuyện mình vốn dĩ không phải người của thế giới này.

Tôi gượng cười, cố gắng lái hướng:

“Được rồi, được rồi. Chúng ta sẽ làm theo cách của ngài, được chứ?”

“Không. Nếu ngươi còn dám lên giọng kẻ cả thế kia, thì càng không.” 

Quốc vương gằn từng chữ, ánh mắt lạnh lẽo như lưỡi dao.

“Xin lỗi, nhưng tật rồi, khó sửa lắm.” 

Tôi nhún vai, trơ trẽn đáp lại.

Đúng là đồ cộc cằn… mà lần này tôi thề là chẳng cố ý xúc phạm đâu.

Tôi khoanh tay, còn ông ta thì thở dài, hẳn đã hiểu ra có sửa tính tôi cũng vô ích.

“Thôi được. Các ngươi cứ thu dọn đồ đạc đi. Ta sẽ chờ dưới quảng trường, từ đó các ngươi có thể xuất phát.”

“Chúng tôi sẽ chuẩn bị đầy đủ.”

Thật ra tôi chẳng có bao nhiêu hành lý ngoài vũ khí và bộ đồ mặc trên người.

Đếm lại mấy con dao phi, giúp Amelia chọn thứ cần mang, rồi cả bọn kéo xuống quảng trường như đã hẹn.

“Đội hình, tiến bước!”

“Này, lão vua gàn! Ngài định giở trò gì vậy hả?!” 

Tôi quát lớn ngay khi thấy cảnh tượng trước mắt.

Gần cả trăm cung thủ tinh linh xếp hàng ngay ngắn trước mặt tôi. 

Bọn họ đứng im phăng phắc đến mức thoạt nhìn cứ tưởng là những bộ giáp rỗng.

“Phụ vương, chẳng phải thế này hơi quá sao?” 

Kilika lên tiếng, giọng vừa ngại ngùng vừa bất lực.

Cô mặc giáp đầy đủ, cũng đúng thôi, vì vốn được tôn xưng là kiếm sĩ mạnh nhất trong cả vương quốc tinh linh. 

Có cô đi cùng thì không vấn đề, nhưng còn 99 cung thủ kia thì rõ là dư thừa.

Chưa kể, ông vua cố chấp kia còn mặc giáp và nhất quyết đòi đi theo.

“Đường dài đầy rẫy nguy hiểm, đi đông thì càng an toàn.” 

Quốc vương huênh hoang, ra vẻ đường bệ, dù trông ông ta mặc giáp thì lố bịch hết chỗ nói.

Chẳng lẽ chưa từng nghe câu “đi đâu giữ kín tung tích” sao?

Đi kéo cả một đội quân thế này thì còn gì gọi là kín đáo.

“Nào nào, thêm chút bảo vệ cũng đâu có hại gì.” 

Ông ta cười gượng, ánh mắt lảng tránh.

“Chút ư? Ngài gọi đống này là chút à?” 

Tôi suýt sặc vì tức.

Thật tình, muốn đấm cho cái bản mặt ngốc kia một phát, chắc đã làm thật nếu Amelia không kịp kéo tay tôi lại.

Cuối cùng, Kilika phải khuyên mãi ông ta mới chịu để lại đa số quân lính, chỉ cử vài người theo và quan trọng nhất là chịu cởi bỏ cái bộ giáp nực cười đó để ở nhà.

Thế là tua nhanh đến hiện tại:

Chúng tôi vẫn phải lếch thếch trong rừng với một toán lính đi kèm.

Dù chỉ còn chừng 20 người, nhưng với tôi thế vẫn quá dư thừa.

Và tệ nhất là… tất cả đều là đàn ông.

Chán chết.

Tôi đã xua đuổi họ cả chục lần mà vẫn bắt gặp những ánh mắt len lén nhìn về phía Amelia.

Đúng là lũ dai như đỉa.

“Chẳng mấy chốc nữa là tới cảng rồi.”

Một gã thanh niên tộc tinh linh mỉm cười, còn dám tiến lại gần tôi dù rõ ràng tôi đang bực bội.

Thực ra, “thanh niên” chỉ là so với Amelia và mấy người kia thôi, chứ chắc cũng hơn tôi vài chục tuổi.

Và như mọi tên tinh linh khác, hắn sở hữu một gương mặt đẹp đến mức khó chịu.

Biến đi, thằng trai đẹp rởm.

Có lẽ hắn hiểu nhầm ánh nhìn cáu bẳn của tôi, nên cuống quýt giới thiệu:

“T…tên tôi là William, thưa ngài!”

“Sao nghe quen quen thế nhỉ?” 

Tôi nghiêng đầu, giọng đều đều.

“À, cũng hơi ngượng… Cha mẹ tôi vốn rất ngưỡng mộ ngài Liam, nên…”

“À, ra là đặt tên theo thần tượng.” 

Tôi gật gù. 

Đặt tên con theo người mình kính trọng cũng chẳng lạ.

“Vâng, đúng thế. Tôi thực lòng kính phục ngài Liam, nên cũng tự hào về cái tên này, dù đôi lúc hơi xấu hổ.”

“Chứ ta vẫn chẳng thấy hắn có gì hay ho cả.” 

Tôi lầm bầm, nhớ lại khuôn mặt tự tin vênh váo trong trận đấu hôm nọ.

“Ngài nói gì đó sao?”

“À không, không có gì.”

Thực lòng, cũng phải thừa nhận Liam sau khi được giải thoát khỏi ma pháp của Kilika đã ra sức vực dậy quốc gia tinh linh. 

Hắn còn tự hủy bỏ hôn ước với Amelia và Kilika, chính thức xin lỗi, thậm chí quỳ rạp trước mặt tôi với thái độ thành khẩn đến mức ai nhìn vào cũng tưởng hắn người Nhật thật.

“Ngài Akira! Xin được tạ lỗi! Ta đáng lẽ phải ngăn cản công chúa Kilika, cứu công chúa Amelia, nhưng vì bất tài nên lại đẩy việc đó sang cho ngài! Lại còn dám động thủ với ngài ngay lần đầu gặp mặt! Xin hãy tha thứ cho kẻ tội lỗi này!”

“Này, này! Đừng có quỳ sụp xuống thế! Với cả ngươi học cái kiểu xin lỗi kiểu Nhật ở đâu vậy?! Cơ mà cũng phải công nhận là làm y như thật đấy. Thôi, ngẩng đầu lên nào!”

“Ta nghe nói người dân nước Yamato đều xin lỗi và cầu khẩn như vậy trước cấp trên. Mà quê hương ngài lại mang nhiều nét tương đồng với Yamato, nên ta muốn bày tỏ lòng thành theo cách hợp ý ngài nhất!”

“Rồi rồi, đủ rồi. Mau đứng dậy đi!”

Cuối cùng tôi cũng xiêu lòng trước màn kịch đầy cảm xúc đó mà tha thứ cho hắn.

Chắc không biết tâm trí tôi đang ở chỗ khác, William vẫn tiếp tục thao thao bất tuyệt về thần tượng Liam của hắn:

“Ngài ấy đúng là tấm gương hoàn hảo, chẳng phải sao? Người ta bảo xã hội tộc tinh linh sụp đổ nếu không có quốc vương, nhưng tôi nghĩ ngài Liam cũng quan trọng không kém. Ngài ấy làm việc đến tận khuya để vực lại nền kinh tế, dù tôi chẳng hiểu công việc cụ thể là gì. Nhưng ngài ấy không hề kiêu ngạo vì thân phận quan chức, vẫn tham gia săn bắn như mọi chiến binh khác. Tài bắn cung thì chỉ kém công chúa Amelia, mà đã nhắm thì con mồi khó thoát. Đó chính là Liam, trí dũng song toàn, đúng nghĩa!”

“Ừ, ừ, ngầu lắm, nhóc. Thôi nào…” 

Tôi buông một tiếng thở dài, cố lờ đi màn ca tụng thần tượng của William.

Sau đó, tôi nhận ra phía trước đoàn có xôn xao, khiến cả đoàn dừng lại. 

William bảo là sắp đến nơi, nhưng nhìn tình hình thì chưa tới được.

Ít lâu sau, cậu ta xác nhận điều tôi đoán.

“Chết rồi! Có địch phục kích!” 

Cậu ta hoảng hốt.

“Địch? Ý cậu là bọn cướp đường à?” 

Tôi cau mày.

Đám lính lập tức dựng vòng vây bảo vệ Amelia, đồng loạt rút vũ khí. 

Vì khoảng cách còn hẹp, xung quanh toàn tộc tinh linh, tôi chẳng thể tiện tay rút Yato-no-Kami được. 

Hơn nữa, đối phương đông áp đảo chúng tôi.

“Không, không phải bọn cướp thường đâu! Chúng chuyên bắt cóc phụ nữ và trẻ em quanh vùng này! Mà chưa từng có ai được trở về!” 

William run giọng.

“Buôn nô lệ tộc tinh linh, hả? Ta đoán chắc chúng bán cho mấy kẻ giàu có ở nước ngoài, trả thêm vàng chỉ để được sở hữu ‘gương mặt lạ’.”

“Ngài cũng từng nghe rồi sao? Đúng thế! Chúng bắt đồng bào của chúng tôi đem bán cho nhân loại và thú nhân, đổi lấy giá cao!” 

William siết chặt nắm tay đến bật máu.

Trong đôi mắt bùng lửa căm hận kia, hình bóng cậu trai ngây ngô sùng bái Liam vừa nãy đã biến mất. 

Tôi đoán hẳn có người thân của William từng là nạn nhân. 

Những tinh linh khác cũng có vẻ mang mối thù tương tự.

Tộc tinh linh là vậy, họ coi đồng loại như ruột thịt. 

Có thể vì nhau mà hy sinh, và chắc chắn sẽ trả thù đến cùng.

Đã dám động vào dân tinh linh, lại còn ngang nhiên bắt cóc hàng loạt như thế thì bọn này hẳn có chỗ dựa lớn, thậm chí là thế lực chính quyền chống lưng. 

Nhưng lúc này không phải lúc để suy đoán. 

Điều cần làm trước mắt là tìm cách đưa mọi người thoát khỏi thế kẹt này. 

Tiếc rằng ngoài tôi, chẳng có ai đủ sức chống trả trực diện.

Tôi bất giác ước giá mà Kilika cũng đi cùng. 

Và trên hết, ước gì có ai đó cảnh báo trước rằng quanh đây đang có bọn buôn người rình rập!

“Giờ thì, lũ tinh linh nhỏ bé… Giao công chúa ra, chúng tao tha cho mạng. Còn chống cự, chết không kịp ngáp.” 

Một tên trong bọn đối phương cười khẩy.

“Công chúa…?”

“Đừng giả ngây, thằng nhãi. Là công chúa Amelia! Nộp người mau lên!”

Bọn khốn này quả thực gan cùng mình.

Dám mở miệng đòi Amelia của tôi. 

Tức đến mức tôi vô thức bóp nát con dao phi đang cầm.

Có nên xử luôn chúng không? 

Chắc không được giết, nhưng ít ra dùng Hắc Ma Pháp để trói bọn chúng cũng không sao. 

Mà chặt vài cánh tay cũng chẳng quá đáng…

“N-Ngài Akira?” 

William run run.

“Gì thế, William?”

“N…Ngài vừa tự bẻ gãy vũ khí của mình…”

“Ừ, nhưng ta còn khối. Đừng bận tâm.”

“Giọng ngài… Sao đột nhiên khác hẳn vậy?”

“Ta bị xúc phạm bởi cái thằng rác rưởi kia.”

“Ờ… Nếu ngài nói vậy…”

Đám tinh linh đứng gần tôi, cả William, đều vô thức lùi lại vài bước, bởi sát khí cuồn cuộn tuôn ra từ tôi. 

Nhưng ngay sau đó, giọng nói của một người con gái làm tôi bình tâm lại.

“Tôi tin cậu, Akira. Đừng bỏ mặc tôi nhé.”

“Dĩ nhiên rồi. Tôi thà chết chứ không bao giờ giao người mình yêu cho bọn cặn bã này.”

Chỉ một cái chạm nhẹ từ Amelia trên cánh tay vừa bóp gãy dao của tôi là đủ để xua đi mọi uất khí. 

Nụ cười dịu dàng của cô kéo tôi trở về bình thường. 

Rồi cô hít một hơi sâu, cất tiếng chỉ huy các binh lính còn đang run rẩy.

“Lính đâu, tỉnh táo lên! Địch đông hơn chúng ta! Nhưng chỉ cần có Akira ở đây, chúng tuyệt đối không thể thắng! Hãy cho chúng biết kẻ dám động vào dân tinh linh sẽ phải trả giá ra sao!”

Một tiếng hô đồng loạt vang trời. 

Nhờ Amelia mà sĩ khí lộn ngược, cô còn bắt đầu niệm ma pháp Trọng Lực quen thuộc. 

Có vẻ cô định sát cánh chiến đấu cùng tôi.

“Được rồi, để tôi xử bọn này theo cách của một thích khách. Cô cẩn thận đấy.”

“Cậu cũng vậy.”

Nói xong, tôi kích hoạt kỹ năng Ẩn Thân. 

Trước hết, hạ tên cầm đầu rồi mới tính bọn còn lại. 

Tôi rời khỏi vòng vây, tiến thẳng về phía nơi giọng hắn phát ra. 

Nhờ kỹ năng Ám Sát cấp cao, tôi có thể lao đi nhanh như gió mà không phát ra tiếng động.

Đằng nào Amelia cũng đủ sức xử lý, không tên nào sánh được với cô. 

Chỉ cần cẩn thận đề phòng trường hợp trong bọn chúng có kẻ sở hữu “Ma Nhãn” như chỉ huy Saran, tôi chọn bám theo bóng cây, ẩn mình trong bóng tối.

Có vẻ không ai phát hiện tôi đã biến mất ngay trước mũi.

“Heh heh… Đại ca thấy sao? Chúng có chịu giao nhỏ không?” 

Một giọng khả nghi cất lên.

Máu tôi lại sôi sục. 

Bọn chó này mà đòi động vào Amelia ư?

“Hừm. Dù cô ta có là ‘ngọc châu’ của chúng, thì đừng coi thường. Đám tinh linh đó xem tổn hại của một người như tổn hại của cả tộc. Tao e khó mà mặc cả, nhất là khi chúng ta đã bắt đi nhiều như thế.” 

Một giọng trầm tĩnh hơn, hẳn là thủ lĩnh.

Tôi lặng lẽ tiến sát, dao phi sẵn trong tay. 

Bằng kỹ năng Cảm Nhận, tôi đếm được khoảng 50 tên. 

Trong đó, ba hơi thở quá yếu, chắc là con tin.

“Thế thì ra tay luôn chứ, đại ca?” 

Gã ban nãy hỏi.

“Ừ. Không để Ngài Gram phải chờ công chúa của ngài lâu thêm nữa.”

Thủ lĩnh nhếch mép đáp, giọng đầy tự đắc.

Gram.

Cái tên đó tôi chưa nghe bao giờ.

Nhưng nếu hắn là kẻ đứng sau chuyện này, tôi sẽ nhớ kỹ. 

Và rồi sẽ xử lý hắn sau.

Bọn chúng đã vào thế sẵn sàng. 

Cũng tức là… đã đến lúc tôi hành động.

Tôi nhắm đúng khoảnh khắc mây trôi ngang mặt trời, bóng tối vừa đủ để che chắn.

Cơ thể lao đi như một nhát dao găm.

“Gugh?!”

“Blarrrgh!”

“Cái… gì—grgghk!”

Trong vài nhịp tim, gần chục tên đã gục. 

Tôi không dừng lại, từng động tác dứt khoát như chém gió, chuyển mục tiêu sang nhóm kế tiếp trước khi bọn chúng kịp định hình chuyện gì đang xảy ra.

“Cái quái gì thế này?!”

“Bọn chúng tấn công, đại ca!”

“Cái gì?! Đừng có đùa với tao!”

Tên cầm đầu rú lên, rõ ràng hắn không bao giờ nghĩ rằng chúng tôi dám chủ động ra tay, nhất là khi con tin vẫn trong tay bọn chúng. 

Một tay tội phạm thiếu bản lĩnh… 

Hắn lẽ ra nên ra lệnh rút, nhưng thay vào đó lại mất bình tĩnh.

“Khốn kiếp! Tao mặc kệ bọn tai nhọn này nghĩ gì! Giết hết tất cả những đứa nào mày không nhận ra cho tao!”

Tiếng gào của hắn như lệnh sinh tồn cuối cùng. 

Bọn lâu la cắm đầu lao tới, tiếng thét át đi nỗi sợ đang dâng lên trong lòng.

Tôi quan sát thật nhanh, rồi ra quyết định:

“Khoảng 10 tên còn lại thôi à? Amelia, William, giao chúng cho hai người. Ta sẽ lo tên cầm đầu và giải cứu con tin.”

Giọng tôi lạnh tanh như mệnh lệnh, không để chỗ cho tranh luận.

Chúng đều là người, Amelia thừa sức giải quyết không cần đến đám cung thủ.

Tôi ra lệnh cho Night qua Tâm Linh Giao Thoại.

“Vâng, thưa Chủ nhân.”

Giọng nó run lên vì phấn khích. 

Cái bản năng hoang dã ấy… vẫn luôn nằm ngay dưới lớp vỏ bề ngoài.

“Thằng ngu! Đứng dậy đi chứ! Đừng nằm đó nữa!”

Tên thủ lĩnh gào khản cổ vào lũ đàn em đang nằm sõng soài. 

Hắn kéo mạnh một nữ elf gầy gò sát ngực mình, con dao kề sát cổ cô như muốn cắm sâu vào da thịt.

Đám còn lại vẫn nằm bất động.

Ngay bên cạnh là một cô gái elf trẻ run cầm cập, và thêm một người nữa nằm bất tỉnh, chắc đã ngất. 

Cả ba đều bị trói chặt và bịt miệng, không còn cách nào tự cứu.

Giải cứu con tin là ưu tiên tuyệt đối.

Tôi kích hoạt Ẩn Thân, lướt đi như bóng ma áp sát hắn.

Thực ra, hắn mải gào đến mức tôi chẳng cần dùng kỹ năng cũng có thể tới gần.

Tôi nhẹ nhàng nhấc người phụ nữ bất tỉnh, kéo cô vào bóng cây, cắt dây trói.

Rồi quay lại với cô gái trẻ, chỉ một cú chặt chuẩn xác vào gáy khiến cô ngất xỉu, tôi kéo cô ra chỗ an toàn khác.

Nếu Amelia chứng kiến chắc sẽ lườm tôi cả buổi, nhưng để cô bé hoảng loạn gào lên thì còn phiền hơn nhiều.

Con tin cuối cùng mới là thử thách thật sự: 

Con dao đã chạm da cô ấy.

“Ê, bạn tốt.” 

Tôi thì thầm ngay sau gáy hắn, giọng lạnh như thép.

“Muốn con dao đó đi xuyên qua cổ mày không? Không thì thả cô ta ra.”

“B-Bwaaaaaaagh?!”

Hắn giật bắn, con dao rơi khỏi tay theo phản xạ.

Cảm ơn nhé, dễ đoán như sách giáo khoa.

Tôi kéo cô gái ra, cắt dây trói rồi chỉ về phía gốc cây nơi những con tin khác đang ở đó. 

Dù còn lo sợ, cô vẫn hiểu ý và chạy về. 

Hy vọng họ sẽ đỡ đần lẫn nhau.

Tên cầm đầu đỏ gay mặt, gân cổ nổi cộm. 

Có lẽ huyết áp hắn vừa vượt ngưỡng nguy hiểm.

“Thằng khốn! Đám con tin đó là tài sản của Ngài Gram!”

“Gram nào cơ? Xin lỗi, chưa có trong danh sách của tôi.” 

Tôi đáp tỉnh bơ.

“Tao không cần phải nói gì cho mày biết cả!”

Hắn không ngu để khai thêm. 

Nhưng thế là đủ: 

Ít nhất tôi đã biết bọn con tin là công cụ để hắn mặc cả trong vụ Amelia.

“Thôi được. Tao có vài câu muốn hỏi. Thuộc hạ của mày có thể nằm phơi xác ở đây, nhưng mày thì tao phải mang về.”

“Mày biết mày đang nói chuyện với ai không, thằng ranh?! Tao là thủ lĩnh của Bầy Cá Mập, một tổ chức tội phạm hạng Xanh! Nghe danh rồi chứ?!”

Hắn rướn cổ tự hào như thể đang tuyên bố mình là vua thế giới.

Tiếc là, tôi chưa từng nghe đến cái “phân hạng” gì đó, càng không quan tâm “Cá Mập” là màu xanh hay màu tím.

“Tổ chức tội phạm mà còn phân màu?” 

Tôi nhún vai. 

“Xin lỗi nhé, vẫn chưa nghe bao giờ. Đừng tự ái.”

Tôi không phí thêm hơi, chỉ nện một cú thật gọn vào bụng hắn.

Bất chấp chống cự, hắn quỵ xuống đất, chỉ còn rên rỉ.

“Tốt. Giờ thì xem Amelia xử lý xong chưa.”

Tôi trói hắn bằng dây leo gần đó rồi vác lên vai như vác bao cát.

Kẻ dám động vào Amelia không xứng được đối xử nhẹ tay.

Trở lại hiện trường, cô gái trẻ đã tỉnh và đang òa khóc trong vòng tay người phụ nữ lớn tuổi, có lẽ là mẹ.

Tiếng nấc nghẹn vang giữa bãi chiến trường.

Tốt rồi. 

Một kết thúc tạm ổn.

Tôi khẽ thở ra, quay đi để họ có không gian riêng cho khoảnh khắc đoàn tụ hiếm hoi ấy.

Lúc đó, tôi vẫn chưa biết rằng đây chỉ là mở đầu cho chuỗi hỗn loạn kinh khủng hơn rất nhiều.

“Cậu về rồi à, Akira. Không bị thương chứ?”

Amelia chạy tới, ánh mắt vẫn căng thẳng nhưng giọng điềm tĩnh như mọi khi.

“Tất nhiên là không. Cô nghĩ tôi là ai?” 

Tôi nhếch môi, rồi đảo mắt nhìn quanh. 

“Nhưng mà… chuyện quái gì xảy ra ở đây vậy?”

Tôi bước qua những xác người đang nằm rải rác, tiến về trung tâm.

Night thong thả bước tới, bộ lông óng ánh như nhấp nháy dưới ánh sáng.

Binh lính elf lập tức tản ra nhường đường cho nó.

Tôi nheo mắt nhìn con mèo ranh. 

Nó lại giở trò gì đây?

“Chủ nhân, đừng nghĩ oan cho ta.” 

Giọng nó pha chút khoái trá. 

“Ta chẳng làm gì cả.”

“Thật không đấy?”

“Ôi trời ơi! Chủ nhân cũng không tin ta sao?! Xin Tiểu thư Amelia làm chứng! Mà công nhận, ta vẫn thấy vui khi chỉ cần khuôn mặt thôi đã đủ khiến bọn chúng lăn ra bất tỉnh.”

Night vẫn luôn như vậy, nửa kiêu hãnh, nửa hoang dại. 

Và đúng là khuôn mặt của nó, với hình dạng nửa thú nửa ác mộng, đủ để bất cứ ai yếu tim ngất ngay tại chỗ.

Amelia xác nhận lời nó, tôi mới chịu tin, và như thường lệ, áp má vào lớp đệm thịt khổng lồ ở chân nó, sau khi biến hình, mỗi bàn chân đã to bằng cả mặt tôi.

Thiên đường là đây.

Sau này nhất định phải rủ Amelia trải nghiệm thử.

“Night không nói dối đâu, Akira. Chúng vừa trông thấy nó đã ngất hàng loạt.” 

Amelia nói chắc như đinh đóng cột.

Một tổ chức tội phạm “lừng danh” mà lại gục ngã chỉ vì sợ mặt một con mèo…

Tôi chỉ hy vọng vụ này không khiến chúng bị “giáng cấp” từ màu xanh xuống màu xám.

Cuối cùng, chúng tôi giao toàn bộ đám bắt cóc cho binh lính elf xử lý.

Khi mọi người đang bàn bạc bước tiếp theo, William rụt rè tiến lại, mặt vẫn tái mét vì sợ Night.

“Ờm… Ngài Akira? Tôi có điều muốn thỉnh giáo… nếu ngài cho phép.” 

Giọng cậu ta run, mắt vẫn liếc sang Amelia như để xin phép.

Tôi không nhịn được bật cười. 

Câu nệ quá mức, nhưng vẫn cứ chen ngang vào giữa cuộc trò chuyện.

Amelia gật đầu, cậu mới dám nói tiếp.

“Ờm… vậy Ngài Night là sử ma của ngài đúng không?”

“Tôi cũng không rõ nữa. Có phải thế không, Night?” 

Tôi ngước nhìn con mèo, nửa đùa nửa thật.

“Tất nhiên là thế rồi! Hay mấy cái ấn trên trán ta và cổ tay chủ nhân chỉ là trùng hợp hả?!”

Night gầm lên, đuôi dựng đứng như thể bị xúc phạm nặng nề.

“Đấy, nghe nó nói rồi đấy,” tôi đáp tỉnh bơ, chẳng buồn bận tâm đến cơn cáu kỉnh của nó, rồi quay sang nhìn William.

“Ờm… vậy, ngài có phiền nếu tôi xem qua cổ tay ngài không?”

Tôi khẽ thở dài, nhưng vẫn gật đầu. 

Bình thường tôi luôn giấu hai dấu ấn ấy dưới ống tay áo đen dài, nóng thế nào cũng không kéo lên, đơn giản vì không muốn bị ai nhầm là gã khoe hình xăm đôi.

Nhưng lần này, tôi kéo tay áo lên cho cậu ta xem. 

Hai ấn đen đã đậm màu hơn kể từ khi tôi và Night lập khế ước.

“C-cảm ơn ngài… Thật lòng mà nói, tôi chưa bao giờ nghĩ cả đời mình sẽ có ngày được diện kiến một chủ thú, ngay cả khi tuổi thọ elf chúng tôi dài đến thế.”

“Xin lỗi, một chủ thú là sao cơ?”

Danh xưng đó khiến tôi nhướng mày. 

Nó nghe cứ như kiểu “edgelord” mà ai đó nghĩ ra để làm màu, và thành thật mà nói, hơi khiến tôi thấy ngứa tai.

Thường thì mấy danh hiệu kêu chát như thế chỉ dành cho nhân vật chính thôi.

Mà khổ nỗi, tôi chẳng biết gã anh hùng ấy giờ đang ở đâu. 

Trình độ của hắn chắc đủ để không chết vùi trong cái rãnh nước nào đó rồi, nhưng cũng vì thế mà càng khó đoán hắn ở chỗ quái nào.

“Đó là cách gọi của elf,” Amelia xen vào giải thích. 

“Về sau các chủng tộc khác cũng mượn dùng.”

“Đúng thế,” Night tiếp lời. 

“Ban đầu, đó vốn là từ miệt thị, chỉ dùng cho bọn ma tộc. Nhưng lâu dần, nó mở rộng sang cả loài người, elf hay thú nhân, miễn là họ lập được khế ước với quái thú.”

“Thông thường quái thú gần như không thể gắn kết với các chủng tộc ngoài ma tộc, nên xưa nay hầu như chẳng có nghiên cứu nào về chuyện này. Nhưng nhờ có ngài, chúng ta có thể mở ra bước tiến lớn trong lĩnh vực nghiên cứu chủ thú!”

William mắt sáng rỡ, nhìn Night với ánh mắt ngưỡng mộ gần như sùng bái.

Night giật mình, rõ ràng chẳng quen với sự chú ý kiểu đó. 

Nó vội co nhỏ người lại bằng kích thước mèo nhà rồi phóng lên vai tôi trốn.

William vẫn không chịu dừng, dí sát lại:

“Thật kỳ diệu! Ngài Night còn có thể tùy ý thay đổi kích thước cơ thể sao? Hiếm có quá!”

“Nghe này, William,” tôi nhíu mày cảnh cáo, “cậu là người tốt, ta hiểu cậu hứng thú, nhưng đừng làm con mèo của ta hoảng nữa.”

“Ôi! Thật thất lễ! Xin ngài và Ngài Night thứ tội! Tôi quá phấn khích… có lẽ cả đời này cũng khó được gặp lại cảnh tượng như vậy. Mong được tha thứ!”

Cậu ta quýnh quáng lùi lại, cúi gằm người.

“Ít ra thì cậu ta cũng có lòng nhiệt huyết,” Amelia bình thản nhận xét.

“Nhiệt huyết thì cũng tốt, nhưng cậu ta cần học cách kiềm chế thì hơn,” tôi nhún vai.

“Ta không ưa hắn. Một chút cũng không.”

Night xen vào, giọng nặng trĩu sự khó chịu.

Trong lúc chúng tôi còn đang bàn về William, tôi cảm thấy gã cầm đầu bọn bắt cóc khẽ cựa mình.

Hắn vẫn nằm vắt trên vai tôi, chỗ mà thường là chỗ ngồi yêu thích của Night khiến con mèo phải chen sang vai bên kia và trông vô cùng bực bội vì “ghế riêng” bị chiếm.

Đủ rồi. 

Đến lúc thẩm vấn chút ít. 

Hy vọng hắn biết điều để khỏi phải dùng biện pháp mạnh.

Tôi ném hắn xuống đất cái bịch. 

Tiếng va chạm đủ mạnh để khiến hắn bật dậy và tỉnh táo ngay lập tức.

Hắn ngẩng đầu lên nhìn tôi, ánh mắt tóe lửa căm hờn.

Ồ, có vẻ kiểu người này mỗi sáng đều bật dậy với đầy năng lượng để đi làm việc ác. 

Thành thật mà nói, là người “không của buổi sáng”, tôi hơi ghen tị với mức năng lượng ấy.

“Được rồi, khai hết đi. Bắt đầu bằng việc nói cho ta biết thằng ‘Gram’ kia là ai?”

Tôi dí mũi dao găm vào cổ hắn, ánh mắt lạnh lẽo.

Hắn run bắn, ánh mắt lập tức nhuốm màu sợ hãi. 

Tôi không định giết, ít nhất là lúc này, chỉ dọa cho hắn sợ thôi.

Nhưng tận sâu trong đầu, tôi vẫn có khoảnh khắc thoáng nghĩ: 

Liệu chuỗi hành động tàn nhẫn gần đây có đang khiến tôi dần giống ma tộc hơn là con người không?

“T-tao… tao không cần nói gì hết, thằng nhãi!”

Hắn khóc rống, cả người run lập cập như sắp ngất lần nữa. 

Có lẽ hắn thật sự thà chết còn hơn hé môi.

Tôi thở dài, thu dao lại.

“Thôi, kệ. Khác với mày, tao chẳng phải ác nhân. Tao cũng chẳng buồn quan tâm cái gã Gram nào hết mà chỉ tiện hỏi thử thôi. Nhưng nếu sau này các người không tự lo nổi, thì cứ việc gọi tao.”

Cằm hắn há hốc, và cả đám elf xung quanh cũng há hốc không kém.

Sao mọi người lại nhìn tôi như thể tôi vừa nói điều gì khủng khiếp vậy? 

Tôi có nói gì kỳ quặc đâu.

“Akira, ý cậu là cậu không định ở lại giúp điều tra vụ bắt cóc này sao?”

“Ừ, đúng thế. Xin lỗi nhé, Amelia.”

Tôi vốn chẳng phải kiểu “anh hùng cổ tích” thích nhảy vào bất kỳ chuyện bất bình nào mình tình cờ thấy. 

Chỉ cần bạn bè và những người tôi quan tâm được an toàn, còn thiên hạ ra sao thì mặc xác.

Hơn nữa, elf vẫn là một dân tộc thống nhất. 

Quốc gia nào mà chẳng có tội phạm. 

Nếu chỉ mấy vụ bắt cóc vặt vãnh đã là vấn đề lớn nhất của họ, thì họ vẫn còn may mắn lắm, ít ra vẫn được sống yên bình, tránh xa khỏi khói lửa chiến tranh.

“Ừm, được thôi,” Amelia nói, giọng có phần kiên quyết. 

“Dù cậu quyết thế nào, tôi cũng sẽ đi theo, nên tôi sẽ nghe theo cậu.”

“Cái gì?! Không được!”

“Công chúa Amelia, người không thể bỏ chúng thần mà đi được!”

William cùng các elf khác đồng loạt kêu lên, vẻ mặt như thể thế giới sắp sụp đổ.

Thật tình, đừng gán cho chúng tôi vai anh hùng nữa được không? 

Không thể cứ mãi trông chờ người khác đến giải quyết mọi vấn đề thay cho mình như thế chứ.

“Xin lỗi, nhưng đời là vậy đấy. À mà này, tôi vừa giải cứu được ba con tin, họ đang ở bên kia kìa. Chắc họ sẽ nhập đoàn với các người ngay thôi,” tôi nói, chỉ tay về hướng mình vừa đi tới.

Quả nhiên, lát sau ba người bước ra từ trong rừng. 

Cô bé nhỏ tuổi nhất lao tới ôm chầm lấy tôi.

“Cảm ơn chú đã cứu chúng cháu ạ!”

Cô bé cười rạng rỡ.

“Ừ, không có gì đâu, nhóc,” tôi mỉm cười đáp lại.

Hai con tin còn lại cũng rối rít cảm tạ.

Khóe mắt tôi bắt gặp Amelia đang chu môi giận dỗi. 

Xem ra tối nay tôi phải dỗ dành cô kỹ một chút rồi.

“Chủ nhân chắc chắn với quyết định này chứ?”

Night khẽ thì thầm bên tai.

Tôi chỉ xoa nhẹ bộ lông mềm mại của nó thay cho câu trả lời.

Bất chợt, tôi nhớ đến biểu tượng lạ lẫm khắc trên thanh kiếm của một tên bắt cóc.

“Này, Night? Ngươi từng thấy ký hiệu hình tròn có ba móng vuốt phía trên bao giờ chưa?”

“Đương nhiên. Đó là quốc huy của Uruk, vương quốc lớn nhất của thú nhân. Sao ngươi lại hỏi vậy?”

Night đáp, rồi đôi mắt nó bỗng mở to.

“Khoan… chẳng lẽ ngươi muốn nói—?!”

“Ừ.”

Tôi gật đầu.

“Biểu tượng ấy khắc trên kiếm của một tên. Ta đoán bọn bắt cóc này có thể do thú nhân thuê, hoặc chính là hiệp sĩ Uruk cải trang.”

“Hiệp sĩ Uruk đi bắt cóc elf? Nhưng tại sao họ lại không dùng vũ khí bình thường hơn? Chẳng lẽ không biết một chi tiết như thế sẽ bại lộ sao?”

“Ta cũng không rõ. Có thể hắn làm gãy hết số vũ khí mang theo, đành dùng tạm thanh kiếm ấy thôi,” tôi đoán.

Thực ra, tôi thấy hắn vung vẩy khá vụng về, chắc cố tình che đi quốc huy, nhưng tiếc thay, mấy đường chém loạn xạ đó làm sao qua nổi đôi mắt tinh tường của tôi.

“Ngươi đã báo Tiểu thư Amelia và các elf khác chuyện này chưa?”

“Chưa, và cũng không định nói. Ta đâu có bằng chứng gì, mà đây lại là chuyện quá nghiêm trọng để suy đoán vu vơ. Thêm nữa, Amelia sau này có thể trở thành lãnh tụ của elf. Ta không muốn để lại cho cô một xã hội vốn đã kỳ thị thú nhân nay lại càng nặng nề hơn.”

Nói thì nói vậy, nhưng tôi biết rõ mình chẳng còn đường lui.

 Dù có muốn dửng dưng, tôi cũng sẽ phải tự tìm hiểu thôi.

“Được. Ta sẽ làm theo quyết định của chủ nhân.”

“Cảm ơn, Night.”

Tôi vẫn chưa có lời giải thích hợp lý nào về việc Uruk lại bắt cóc phụ nữ và trẻ em elf, hay tại sao chúng cứ nhất mực muốn bắt Amelia.

Nhưng có một điều tôi biết chắc:

Nếu muốn chạm vào cô, chúng sẽ phải bước qua xác tôi trước.

“Vậy thì câu hỏi lớn tiếp theo là: thằng Gram kia rốt cuộc là ai?”

Tôi lẩm bẩm, giọng dửng dưng như thể chỉ đang nhắc lại một chi tiết vụn vặt.

“Ta không nhớ đó là tên quốc vương hiện tại của Uruk… nhưng nếu trí nhớ không nhầm, đã từng có một vị tể tướng mang tên ấy.”

“Thôi, mặc kệ. Miễn hắn không định dây vào chuyện của Amelia thì ta chẳng rảnh để bận tâm. Chó sủa thì cứ để nó sủa.”

“E hèm, hình như thành ngữ đó dùng sai rồi, thưa chủ nhân.”

“Thì kệ nó, miễn là hiểu ý.” 

Tôi nhún vai.

Amelia từ xa dõi theo chúng tôi, khẽ thở dài khi thấy tôi và Night vừa đấu khẩu vừa cười đùa. 

Trong đáy mắt cô thoáng qua một nỗi buồn lặng lẽ.

“Tôi chỉ mong… một ngày nào đó, cậu chịu để tôi bước vào thế giới của mình, Akira.”

Cuối cùng, chúng tôi quyết định thả tên cầm đầu vào rừng.

Tôi và binh lính elf đều biết rõ, ép thêm cũng chẳng moi nổi gì từ hắn. 

Loại người như vậy chỉ là quân tốt thí, chẳng nắm chút thông tin quan trọng nào.

Với trình kiếm pháp lụp chụp đó mà gọi là thủ lĩnh thì đúng là trò hề.

Còn cái “bang tội phạm hạng xanh” mà hắn khoe khoang, tôi không rõ nó khét tiếng tới đâu, chỉ thấy hành động của chúng thì vụng về đến khó tin.

Sau khi hắn biến mất khỏi tầm mắt, đội cung thủ elf chia làm hai:

Một nửa đưa con tin về Thánh Thụ, nửa còn lại hộ tống chúng tôi ra bến cảng.

Có binh lính yểm trợ, tôi chẳng cần cảnh giác quá mức mà vẫn có thể thong thả bước đi.

Dọc đường, Amelia mỏi chân liền bảo Night hóa lớn để cưỡi, hoàn toàn tự nhiên như thể đó là chuyện thường ngày.

“Akira, cậu có chắc thả hắn đi là quyết định đúng không? Nếu đúng là bọn chúng thuộc một tổ chức lớn, lẽ ra ta đã có thể lĩnh thưởng khi giao nộp chúng.” 

Cô phụng phịu, ánh mắt sáng lên như đang tưởng tượng cảnh được tổ chức tiệc xa hoa bằng tiền thưởng.

“Này, cứu được con tin là đủ rồi. Người ta có câu ‘chim trong tay còn hơn chim trên cây’.”

Tôi đáp tỉnh queo, tay đút túi áo như thể vừa nói ra chân lý ngàn đời.

“Người ta có nói thế thật à?”

Amelia nghiêng đầu, vẻ bán tín bán nghi.

“Ta thì chưa từng nghe,” Night góp lời.

Cả hai nhìn tôi chằm chằm, rồi cùng khoanh tay gật gù ra vẻ hiểu ra sau khi tôi giải thích ý nghĩa câu thành ngữ.

Cảnh tượng đó khiến tôi phì cười.

“Đến rồi đây!”

William, người dẫn đầu, hô lớn.

Cả đoàn dừng bước.

Dù tán cây vẫn còn che khuất tầm nhìn, tôi đã thấy thấp thoáng bóng một con tàu lớn neo ở cầu cảng hoang vắng.

Amelia và Night gần như chết lặng, ngây người trước biển xanh bao la trải dài bất tận.

“Đó chính là Searunner, thuyền duy nhất đi lại theo tuyến cố định giữa Brute và Thánh Lâm. Hôm nay các ngài sẽ lên con thuyền này.”

William nói rồi đưa tôi một bức thư đóng ấn hoàng tộc elf.

Nhà vua dặn ông chuyển bức thư đó đến hội trưởng chi nhánh Hội Mạo Hiểm tại thành Ur, cảng lớn nhất lãnh địa thú nhân. 

Họ sẽ hỗ trợ chúng tôi trong chặng hành trình kế tiếp.

Ông ta thật chu đáo.

Nhưng chắc trong bụng cũng nghĩ rằng “vậy là huề” rồi chứ gì?

Xin lỗi nhé, nhưng sau vụ tôi vừa liều mạng cứu con tin, đừng mong chuyện coi như xong nợ.

Giá mà tôi được nhìn mặt ông ta khi nhận lại họ… chắc sẽ tái mét khi nhận ra bản thân lại càng mang ơn tôi thêm.

“Đây là điểm tiễn đưa xa nhất chúng tôi có thể đi cùng,” William nói.

“Ngài Akira, ngài Night… nói ra có lẽ hèn hạ, nhưng tôi mặc kệ. Tôi có một thỉnh cầu, không phải với tư cách đại diện dân tộc elf, mà chỉ là một người đàn ông tên William.”

Khuôn mặt ông nhăn lại, cố kìm nước mắt.

“Thực ra tôi đã dùng phong thuật nghe lén cuộc trò chuyện trước đó, và biết ngài nghi ngờ bọn bắt cóc đến từ Uruk. Nếu đúng là vậy… xin hãy cứu lấy vợ và con gái tôi, đưa họ trở về bình an!”

“T-tôi cũng vậy! Xin hãy cứu gia đình tôi!”

“Cầu xin ngài!”

Các elf đồng loạt cúi đầu trước tôi.

Với một dân tộc kiêu hãnh, hầu như không bao giờ nhờ cậy ngoại tộc, thì hành động ấy là cực kỳ bất thường.

Trong mắt họ, loài người như tôi vẫn bị xem là thấp kém, vậy mà giờ đây, họ lại cúi đầu thể hiện sự tôn kính tuyệt đối.

Tôi nhìn thấy sự quyết tâm khắc sâu trên từng gương mặt.

“Tò mò nghe lén người khác thì chẳng hay ho gì đâu. Xin lỗi, nhưng ta còn mẹ và em gái bệnh tật đang chờ ở quê nhà. Ta phải về nhanh thôi. Chào nhé.”

“Ngài Akira!!”

Tôi nắm chặt tay, suýt nữa quay lưng bỏ đi. 

Nhưng rồi tôi dừng lại.

“Nhưng nếu dọc đường ta tình cờ gặp được người thân của các cậu, ta cũng không ngại giải cứu đâu.”

Đó là câu nhượng bộ hiếm hoi từ tôi, điều mà trước khi gặp Morrigan, có lẽ tôi chẳng bao giờ thốt ra.

Có lẽ tôi đã thay đổi khá nhiều… từ khi gặp Amelia.

Khuôn mặt các elf sáng bừng.

“Cảm tạ ngài, Ngài Akira!”

“Xin công chúa Amelia hãy bảo trọng!”

“Chúc mọi người thượng lộ bình an!”

Tiếng hò reo tiễn đưa nối gót khi chúng tôi bước lên thuyền.

Tôi lỉnh ngay khỏi lan can, nhường Amelia đứng lại đáp lễ.

“Các người cũng vậy, nhớ cẩn thận trên đường về nhé,” Amelia nói.

“Vâng thưa công chúa!”

Và thế là cánh buồm giương lên, con thuyền rẽ sóng.

Night ngồi vắt vẻo trên vai tôi, hít hà gió biển mằn mặn.

“Thật tuyệt diệu, thưa chủ nhân.”

“Ừ, tuyệt thật.”

Riêng tôi thì ghét mùi muối bám dai dẳng trên da thịt và quần áo.

Thế nào tôi cũng phải tắm rửa sạch cho Night, kẻo lông nó ám đầy mùi.

“Akira, tôi muốn nói với cậu một chuyện,” Amelia lên tiếng, khuôn mặt vô cảm đến mức người lạ khó đoán nổi tâm trạng cô.

Tôi biết ngay cô định hỏi gì.

“Chuyện gì vậy, Amelia?”

“Cậu có chắc… tôi không thể giúp gì sao?”

“Giờ thì chưa. Thời cơ của cô chưa đến đâu.”

“Ra vậy…”

Cô cúi đầu, giọng trĩu nặng.

Bình thường, có lẽ tôi sẽ xoa đầu trấn an cô nhưng lần này thì không.

“Nghe này, Amelia. Nếu cô còn chưa thực sự tin tưởng vào con đường chúng ta đi, thì tốt hơn hết hãy quay về. Vẫn còn kịp để theo kịp toán quân elf và trở lại Thánh Thụ.”

“Cái gì…? Tại sao cậu lại nói thế…?”

Tin tôi đi, nói những lời này cũng chẳng vui vẻ gì.

Nhìn Amelia thất thần khiến tim tôi đau nhói.

“Ý tôi là… tôi chẳng quan tâm elf hay xã hội của họ sống chết thế nào. Điều duy nhất tôi quan tâm là những người gần gũi nhất với tôi được bình an, hạnh phúc.”

“Vậy… chẳng phải tôi cũng nằm trong số đó sao?”

“Đương nhiên rồi.”

Chính vì thế, tôi tuyệt đối không thể tha thứ cho Uruk vì đã dám động đến cô.

Nhưng nếu cứ theo đuổi vụ bắt cóc này đến tận hang ổ Uruk, hành trình đến lâu đài Ma Vương sẽ bị trì hoãn.

Tôi đã lo lắng đủ nhiều cho đám anh hùng và lũ bạn học còn kẹt lại ở Retice, giờ mà tiếp tục sa chân vào hết vấn đề này đến vấn đề khác… thì bao giờ tôi mới có thể trở về Nhật gặp lại gia đình?

Lúc nào trong tôi cũng giằng xé giữa khát khao được về nhà và mong muốn bảo vệ Amelia.

Có lẽ Amelia đoán được tâm tư ấy, hoặc cũng có thể không.

Nhưng cô bất chợt kiễng chân, xoa rối mái tóc tôi.

“Cậu có quyền đi con đường riêng của mình, Akira. Và tôi cũng sẽ đi theo cách riêng của mình.”

“Được thôi.”

Tôi bật cười mệt mỏi.

Cô quá mức tin tưởng tôi… quá mức ngây thơ.

Nhưng nếu nói thẳng ra, chắc cô sẽ giận, nên tôi nuốt lại trong lòng.

“Xin lỗi cắt ngang, chủ nhân,” Night lên tiếng.

“Ta không phiền bị kéo vào màn đối thoại cảm động này, nhưng có lẽ chúng ta nên chọn chỗ kín đáo hơn, thay vì phơi bày giữa boong tàu cho thủy thủ xem?”

Lời nó kéo tôi trở lại thực tại.

Ngẩng nhìn quanh, quả nhiên mấy thủy thủ đều giả vờ chăm chỉ làm việc, cố tỏ ra không nghe thấy gì.

Ba chúng tôi đúng là đang chiếm chỗ, vướng chân vướng tay.

Nghĩ lại, tôi nhận ra giai tầng lao động của thế giới này hầu hết vẫn là con người, bất kể lục địa nào.

Thủy thủ trên con tàu này toàn là người.

Đám bắt cóc trước kia cũng vậy.

Có lẽ bởi dân số loài người không ngừng tăng, trong khi elf và thú nhân thì gần như giữ nguyên, buộc người phải tha phương cầu thực, sang cả những châu lục xa lạ để kiếm sống.

Những gì tôi chứng kiến ở Retice mới chỉ là phần nổi của tảng băng.

Họ không tỏ ra bất mãn, nhưng rõ ràng con người trong thế giới này vẫn bị đối xử khác biệt, có khi là tốt, có khi lại chẳng ra gì.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!