Tập 05

Chương 4 Khúc cuồng tưởng Macaron

Chương 4 Khúc cuồng tưởng Macaron

Chương 4: Khúc Cuồng Tưởng Macaron

                 

Rốt cuộc thì cái ngày White Day sinh ra để làm cái quái gì không biết.

"Valentine thì dễ rồi. Luật chơi rõ ràng là tặng sô-cô-la. Còn cái ngày White Day này, nào là kẹo cứng, kẹo dẻo, bánh quy, rồi đến cả mấy thứ không phải đồ ăn nữa, thật tình chẳng biết phải mua cái gì cho đặng."

Vào bữa tối ngày 12 tháng 3, khi chủ đề White Day được khơi ra, tôi đã buông lời càu nhàu như vậy.

"Con cứ tham khảo bố con xem," mẹ vừa nói vừa bưng bát súp miso lên, liếc mắt sang ông chồng đang ngồi cạnh.

"Bố có cao kiến gì ạ?"

Bố tôi vênh mặt lên dạy đời:

"Cứ bảo là: 'Xin lỗi, anh cháy túi rồi'. Thời đi học bố toàn làm thế."

"Thế thì hay ho cái nỗi gì..." Sao bố có thể tự hào về chuyện đó được nhỉ?

"Nhưng nói gì thì nói, bố là người một lòng một dạ, nên chỉ cần xin lỗi mỗi mẹ con là xong chuyện."

"Thế nên con mới bảo đấy đâu phải chuyện đáng để khoe?"

"Thế Makoto nhận được của bao nhiêu cô?"

"Ừm... à thì..."

"Này này, nhiều đến mức không đếm xuể ngay được cơ à?"

"Thành viên ban nhạc thì ai cũng tặng nên là bốn cái, rồi còn bị đám con gái trong lớp dúi cho hết đống sô-cô-la nghĩa vụ còn thừa nữa... À, cả lớp bên cạnh nữa, cơ mà mấy cái đó chắc không tính đâu nhỉ."

"Chậc! Mày đi mua đồ Vuitton tặng lại hết cho chúng nó rồi phá sản luôn đi con!"

Đây có phải lời mà một ông bố ruột nên nói với con trai mình không vậy?

"Năm nay bố còn định đưa mẹ mày đến nhà hàng Hy Lạp ở Ginza đấy. Chỉ có người đàn ông chung tình mới làm được việc xa xỉ thế này thôi. Ghen tị chưa?"

"Ghen tị... ưm...?"

"Trong khi tôi chỉ mua cho ông hộp fondant chocolat 500 yên ở siêu thị Seijo Ishii thôi đấy." Mẹ tỉnh bơ nói.

"Thì đấy chỉ là cái cớ để hai vợ chồng mình đi ăn ngon thôi mà!" Bố đáp lại ngay.

Dù sắp đến kỷ niệm đám cưới bạc rồi mà hai người họ vẫn hòa thuận như đôi chim cu vậy. Điểm này thì thú thật là tôi cũng có chút ghen tị.

"Đã hứa rồi nhé, chị sẽ đi mua sắm cùng em," chị gái tôi lên tiếng. "Chị sẽ chỉ cho em món quà đáp lễ nào ngon-bổ-rẻ nhất."

Đúng lúc đó, bố lại chen vào một câu thừa thãi.

"Tờ đăng ký kết hôn thì sao? Vừa là giấy màu trắng hợp với White Day, vừa ra phường xin miễn phí được, xét về hiệu quả kinh tế thì là vô địch thiên hạ."

"Đó chẳng phải là cái trò bố đã làm rồi bị mẹ tát cho lật mặt hay sao. Đừng có xúi dại con trai."

Đúng là một cặp vợ chồng hòa thuận. Tôi rút lại lời ghen tị ban nãy.

*

Chiều hôm sau, tôi cùng chị gái đến một trung tâm thương mại.

Vừa bước vào trong, ngay trên chiếc kệ cạnh quầy thông tin là một tờ rơi quảng cáo rất đúng thời điểm với tiêu đề "Tuyển tập White Day", chị tôi liền rút một tờ đưa cho tôi xem.

"Tham khảo mấy cái này được không?"

"Hả... nhưng mà toàn trang sức với túi xách thôi. Có liên quan gì đến em đâu."

"Ừm, cũng phải. Đây là tờ rơi để dụ người ta mua đồ đắt tiền mà. Hồi xưa thiên hạ hay đồn đại White Day phải đáp lễ gấp ba lần giá trị quà nhận được, nhưng giờ ai chơi kiểu đó nữa."

Vừa nói, chị vừa chăm chú săm soi tờ quảng cáo suốt quãng đường đi thang cuốn.

"Á ha ha. 'Món quà đáp lễ kinh điển cho người thương! Tặng nội y thanh lịch cho người đặc biệt'. Chẳng biết là kinh điển ở cái vũ trụ nào nữa. Mako, em thấy sao?"

"Có điên mới tặng! Tặng nội y xong để bị nhìn như thằng biến thái à, khéo ban nhạc giải tán luôn đấy."

"'Thiết kế màu trắng tinh khôi điểm xuyết trái tim tinh tế sẽ làm hài lòng bất kỳ người phụ nữ nào', nó viết thế đấy."

"Chị này, nếu vào ngày White Day mà được con trai tặng đồ lót thì chị nghĩ sao...?"

"Tởm."

Trả lời cộc lốc thật, quá thất lễ với nhà sản xuất đồ lót rồi đấy.

"Nếu là bạn trai thì chị đá ngay lập tức, còn không phải bạn trai thì chị báo công an."

"Đến mức đó luôn sao?"

"Nói chung là đồ lót mà không vừa size thì có mặc được đâu, mà nếu vừa khít thì lại thành ra 'tại sao mày biết size của bà', đúng không? Đằng nào cũng chết."

"À, ừm, nghe cũng có lý."

"Mako cũng cẩn thận đấy. Mặc áo lót không vừa có hại cho cơ thể lắm đó."

"Em có mặc đâu mà cẩn với chả thận?"

Với lại xung quanh có bao nhiêu người, chị làm ơn đừng phát ngôn thiếu ý tứ như thế được không?

Rốt cuộc, nơi chúng tôi hướng đến là khu ẩm thực dưới tầng hầm. Quầy bánh kẹo Tây tuy không đông nghẹt thở như ngày Valentine nhưng cũng khá nhộn nhịp. Chẳng hiểu sao, bóng dáng những người đàn ông luống tuổi, vốn thường ngày chẳng mấy khi bén mảng tới hàng bánh kẹo, hôm nay lại nổi bật hẳn lên.

"Mấy cô bạn cùng lớp thì em được tặng mấy món rẻ tiền với số lượng lớn đúng không?"

"Vâng. Loại bán theo bịch to ấy ạ."

"Thế thì cứ giải quyết bằng ba gói Country Ma'am là xong chuyện."

"Thế thì đỡ quá."

"Vấn đề là bốn cô bé trong ban nhạc nhỉ," chị tôi vừa nói vừa đảo mắt nhìn quanh quầy bánh kẹo. "Tiện thể, em có biết quà đáp lễ White Day mang ý nghĩa khác nhau tùy theo từng loại bánh không?"

"...Không, em chịu."

"Ví dụ như là—"

Chị tôi rút điện thoại ra tra cứu.

"Bánh quy có nghĩa là 'Hãy làm bạn nhé'."

"Ể, thế cô nào thích ăn bánh quy thì xác định là friendzone à. Tội nghiệp thế."

"Sô-cô-la là 'Tớ cũng có cùng cảm xúc với cậu'."

"Chắc vì tặng lại cùng một thứ. Giải pháp an toàn... chăng?"

"Kẹo dẻo marshmallow là 'Tôi ghét bạn'."

"Hả? Tại sao chứ?"

"Ai biết. Chắc là hiệp hội làm kẹo dẻo quên đóng tiền bảo kê cho Liên đoàn White Day Toàn Nhật Bản chăng."

Chị tôi thỉnh thoảng lại buông mấy câu đùa tỉnh bơ như thế đấy.

"Chắc là do tay viết lách nào đó của tạp chí phụ nữ bịa ra thôi, nhưng cứ tra Google là lại ra kết quả thế này thì đúng là tai bay vạ gió cho mấy hãng kẹo."

"Thôi được rồi, mấy cái chuyện mê tín đó quan tâm cũng chẳng được gì."

"Đồ lót có nghĩa là 'Tôi có ý đồ đen tối' đấy."

"Cái đó thì đương nhiên rồi! Không có ý đồ đen tối thì mới đáng sợ ấy chứ!"

Tôi thực sự đã phát ngán, bèn mặc kệ bà chị mình và bắt đầu lượn một vòng quanh các quầy hàng.

Godiva, Yoku Moku, Gramercy New York, Bel Amer, Morozoff—những gian hàng lộng lẫy nối tiếp nhau.

Rinko, Shizuki, Akane, và cả Kaya nữa. Cả bốn người đều đã tặng tôi những món rất tuyệt, nào là đồ tự làm, đồ của cửa hàng đắt tiền, hay là những món hiếm có. Nhờ bốn người họ mà kênh video cũng kiếm được bộn tiền, nên tôi phải đáp lễ một món gì đó cho ra trò mới được.

Thế nhưng, tôi thầm nghĩ trong lúc ngắm nhìn những viên ngọc ngọt ngào được xếp ngay ngắn trong tủ kính.

Đắt vãi chưởng.

Sô-cô-la của cửa hàng nổi tiếng mà giá chát thế này á? Một hộp chỉ có tám viên mà giá bằng tiền thuê phòng studio một tiếng đồng hồ—à không, quy đổi như vậy cũng chẳng để làm gì.

"...Hay là tặng mấy món đồ tiêu hao như dây đàn guitar thì người ta sẽ vui hơn nhỉ..."

Lời nói thật lòng vô tình thốt ra đã bị bà chị theo kịp ngay sau lưng nghe thấy.

"Đã bảo là tạm quên cái chuyện âm nhạc đi một thời gian cơ mà. Nếu là Giáng sinh thì còn có thể châm chước, nhưng lần này là White Day đấy."

"Nhưng nhìn cái giá này em cứ lấn cấn chuyện có đáng đồng tiền bát gạo hay không. Cùng một số tiền đó có thể mua được phụ kiện, đĩa nhạc, hay sách nhạc..."

"Này nhé, cho dù em có là một thằng ngốc cuồng âm nhạc đi nữa, nhưng trong bữa tối lãng mạn mà người ta dọn ra một bát đầy ắp móng gảy guitar rồi mời em xơi, thì em nghĩ sao?"

"...Vâng, em xin lỗi..." Tôi tiu nghỉu.

"Thế, có bốn người, em có định tạo ra sự khác biệt không?"

"Hả?"

"Ý chị là em có định mua một món đặc biệt hơn cho cô bé mà em thích không."

"Không không. Vốn dĩ đã không có ai là người em thích theo kiểu đó cả. Bên kia cũng chỉ là xã giao—không, phải nói sao nhỉ, giống như sô-cô-la tình bạn thôi. Chắc em chẳng được coi là con trai đâu."

Chị tôi trợn tròn mắt, nhìn chằm chằm vào mặt tôi. Gì vậy, mình lại nói gì khiến chị ấy nổi giận à? Một lúc sau, chị thở dài thườn thượt rồi lẩm bẩm.

"...Tự nhiên thấy thương hại ghê gớm."

"Tại sao ạ? Dù là xã giao hay tình bạn, em cũng đã nhận được quà rồi, em vui lắm rồi nên đâu có đáng để bị thương hại như vậy—"

"Không phải em. Chị thương mấy đứa kia kìa."

"Dạ?"

Vẻ mặt của chị lúc đó thực sự lạnh lùng, khiến tôi vừa muốn hỏi thêm cho rõ, lại vừa sợ đào sâu vào chuyện này.

"Thôi kệ đi. Chị sẽ bắt em mua một món thật đắt tiền, cứ liệu hồn đấy. Tặng cả bốn người cùng một món là được chứ?"

"...Vâng."

"Hừm. Nếu vậy thì..."

Chị tôi dừng lại một chút giữa lối đi đông nghẹt khách, đảo mắt nhìn một vòng khắp các quầy hàng. Lát sau, chị lẩm bẩm.

"Hermé chăng."

Nơi chị dẫn tôi đến là quầy hàng của "Pierre Hermé Paris". Trong tủ kính, những chiếc bánh tròn dẹt nhỏ xinh đầy màu sắc được xếp thẳng hàng như những đồng xu.

"...Macaron?"

"Vì đây là loại bánh mà con gái ít khi tự bỏ tiền ra mua cho mình lắm."

Đúng là ở mấy cửa hàng tiện lợi chẳng bao giờ thấy món này. Cảm giác sang chảnh ngút trời.

Bốn hộp, mỗi hộp ba cái. Chừng này thôi cũng đã là một khoản chi kha khá, nhưng tôi đã nhận được lời động viên mạnh mẽ từ chị gái rằng: "Chẳng có cô gái nào ghét macaron đâu!". Nếu mọi người chắc chắn sẽ vui thì thôi cũng được.

Trên chuyến tàu về nhà, cứ mỗi lần tôi nhìn vào chiếc túi giấy mình đang xách, chị tôi lại có vẻ như sắp phì cười, điều đó làm tôi để ý. Có gì vui chứ? Hay là chị ấy thấy bộ dạng một thằng đực rựa như tôi đi mua bánh kẹo cao cấp trông không hợp?

*

Sáng hôm sau, trước khi buổi học bắt đầu, tôi mang bánh Country Ma'am sang lớp 1-6 bên cạnh.

"Cái này... ừm, tại vì, mình đã nhận được quà, nên coi như là đáp lễ..."

Cả lớp trở nên náo loạn.

"Hả? Murase-kun á? Cái này? Cho tất cả mọi người?"

"Nhận được thật à?"

"Không sao chứ, có bị ai mắng không đấy?"

"Oa, mình sẽ giữ gìn cẩn thận không ăn, để dành suốt đời luôn!"

Ăn đi chứ mấy bà nội. Để lâu là hỏng đấy.

"Dù chỉ là món quà như vậy nhưng cậu tặng là bọn tớ vui rồi."

"Năm sau tớ sẽ tặng món xịn hơn!"

Không, chuyện đó—đáp lễ cũng mệt lắm nên năm nay như vậy là đủ rồi, thật đấy—

Khi tôi mang bánh sang lớp 1-8, sự náo loạn còn lan rộng hơn nữa. Chẳng biết câu chuyện đã bị tam sao thất bản thế nào mà chi tiết "quà đáp lễ White Day" đã bị lược bỏ hoàn toàn, chỉ còn lại tin đồn "Murase đi phát bánh kẹo miễn phí cho con gái" được lan truyền. Không hiểu sao cả các anh chị năm hai, năm ba cũng kéo cả một đoàn xuống lớp của học sinh năm nhất.

"Nghe nói được Murase-kun cho bánh quy hả?"

"Ai đến trước được trước à?"

"Mỗi người được mấy cái?"

"Có được xin chữ ký không?"

Tôi hoàn toàn không hiểu tại sao câu chuyện lại có thể phát triển đến mức này, nhưng tiếng chuông bắt đầu giờ học đã cắt ngang tình hình hỗn loạn. May phước.

Đến giờ nghỉ trưa, sau khi mua vội bánh mì ở căng-tin, tôi đi đến phòng chuẩn bị âm nhạc. Rinko, Shizuki và Akane đều đã có mặt ở đó.

"Murase-kun, nghe nói sáng nay cậu hoạt động năng nổ lắm nhỉ."

"Makoto-san, xem ra cậu đã vất vả rồi, bữa trưa nay chúng ta cứ thong thả ăn nhé."

"Makoto-chan có dùng trà không? Trà sữa nhé?"

Cả ba người trông có vẻ vừa háo hức vừa bồn chồn. Dù cô Komori không có ở đây nhưng có vẻ họ đã tự ý sử dụng ấm đun nước, trên bàn xếp đủ số cốc cho mọi người, và một mùi trà thơm ngát lan tỏa. Lạ thật, tôi thầm nghĩ. Mọi khi lúc tôi đến thì cả ba đã bắt đầu ăn trưa rồi, vậy mà hôm nay không một ai mở hộp cơm của mình ra cả.

"Bữa trưa thì sao? Mọi người không ăn à?"

Khi tôi hỏi, cả ba ngượng ngùng nhìn nhau.

"Tớ ăn sớm mất rồi!"

"Hôm nay tớ đã nhờ mẹ làm ít hơn mọi khi."

"Vì tôi có linh cảm là sẽ có món tráng miệng xuất hiện từ đâu đó."

Hửm? Àà—ra là vậy. Chuyện là thế sao. Được mong chờ đến mức này khiến tôi cũng hơi áp lực. Liệu mọi người có thích không đây. Tôi rụt rè lấy chiếc túi giấy ra khỏi cặp.

Sắc mặt của ba người lập tức thay đổi.

"...Hermé."

"Là Pierre Hermé sao Makoto-san?"

"Oa, macaron của Hermé á?"

Tôi giật mình. Có gì không ổn à?

"Mà sao mọi người biết là macaron vậy?" Tôi còn chưa lấy ra khỏi túi mà.

"Nói đến Hermé thì phải là macaron chứ còn gì nữa. Cậu mua mà không biết gì về Hermé à?"

"À, vậy sao? Hóa ra đây là cửa hàng nổi tiếng về macaron à."

Tôi định khai là do chị gái chọn giúp, nhưng rồi lại nuốt lời vào trong. Chính chị ấy đã đưa ra lời khuyên chí lý rằng cứ nói là tự mình chọn thì người ta sẽ vui hơn.

"Kiểu như... tớ thấy nó có vẻ ngon ấy mà."

"Thật sự là macaron sao? Cả ba đều là macaron hết à?"

Akane mắt sáng rực, phấn khích đến mức nhổm cả người dậy. Cô nàng thích macaron đến thế cơ à.

"Ừm. Xin lỗi vì mọi người đều giống nhau nhé."

"Macaron của Makoto-san... tức là Makoron..."

Shizuki mơ màng lẩm bẩm những lời vô nghĩa.

"Không ngờ lại là macaron. Cho tớ chuẩn bị tâm lý một chút."

Ngay cả Rinko mà má cũng hơi ửng hồng. Phản ứng này thật sự nằm ngoài dự đoán của tôi. Lúc nghe chị gái nói chẳng có cô gái nào ghét macaron, tôi còn bán tín bán nghi.

"Nè nè, mở ra được không? Ăn được không?"

"Ừ, ừm. Mời mọi người."

Mà ngay từ đầu mọi người đã định thế rồi còn gì? Đến cả trà cũng đã pha sẵn.

Như đã hẹn trước, cả ba người cùng lúc mở giấy gói, mở hộp. Rinko nheo mắt lại như thể đang nhìn thứ gì đó chói lóa, Shizuki thì mang vẻ mặt ngây ngất thoát tục, còn Akane thì hai chân cứ đập loạn xạ như một đứa trẻ mẫu giáo đòi quà. Đến cả thời điểm cắn miếng đầu tiên cũng đồng loạt.

Rinko sau khi nhai một lúc lâu thật lâu đã nhắm mắt lại và thở ra một hơi đầy cảm xúc, Shizuki lấy tay che miệng, nước mắt rưng rưng, còn Akane thì phấn khích đến mức nếu tôi không giữ vai lại chắc cô nàng đã chạy vòng quanh phòng mấy vòng rồi.

"...Makoto-san, ơn huệ này cả đời tôi khắc cốt ghi tâm..."

Có làm quá không vậy? Chỉ là một cái bánh thôi mà?

"May mà là hộp ba cái. Nếu nhiều hơn chắc tớ đã tắt thở vì xúc động mất."

Rinko cũng thì thầm với giọng hơi run, rồi nhấp một ngụm trà cho ướt môi.

"Haizz, hạnh phúc thế này có hợp pháp không nhỉ. Lỡ ăn hết một lèo rồi, có lẽ nên chia ra ba ngày để ăn thì tốt hơn."

Akane âu yếm vuốt ve chiếc hộp rỗng rồi đậy nắp lại. Quả nhiên tôi bắt đầu thấy hơi sợ rồi đấy.

"...Không, ừm, mọi người vui thì mình cũng mừng, nhưng mình không nghĩ là sẽ nhận được phản ứng dữ dội thế này, nên hơi bị khớp..."

"Chắc là vậy rồi," Rinko đột nhiên trở lại vẻ bình tĩnh thường ngày và nói. "Vì muốn truyền đạt chính xác sự cảm động này đến Murase-kun nên bọn tớ đã diễn sâu hơn một chút."

"Hả? Ể, vậy là... là xạo à?"

"Không phải xạo đâu. Bọn tớ thật sự rất vui đấy!" Akane vừa nói vừa ấn nắm đấm vào bắp tay tôi. "Nhưng vì vui quá nên đã diễn lố một chút cho nó kịch tính thôi."

"Tự đắm mình trong cảm xúc không ngờ lại dễ chịu đến thế..." Shizuki cũng cười ngượng. "Là khóc giả đấy ạ. Không sao đâu, tôi bình tĩnh rồi. Tôi sẽ bình tĩnh thưởng thức cái cậu Makoto mà tôi nhận được từ ngài Macaron đây ạ."

"Nói ngược rồi bà nội ơi!" Có thật là bình tĩnh không vậy?

Vừa nhấp trà, ba người vừa thủ thỉ với nhau.

"Mọi người đang nói gì tớ chẳng hiểu gì cả, giải thích đi chứ!"

"Giải thích cho Murase-kun hiểu được thì lại là 'fan service' quá đà, bên này sẽ phải chịu thiệt thòi mất, nên là không được."

"Thiệt tình là sao vậy chứ!"

Đúng lúc đó, cửa mở và cô Komori bước vào.

"Xin lỗi xin lỗi, cô có chút việc kéo dài! Mọi người ăn cơm hết rồi à? Ồ, ồ, ồ? Đang ăn gì ngon thế này!"

Phát hiện ra hộp macaron trên bàn, mắt cô giáo sáng rực lên.

"Cái này là quà White Day của Murase-kun à? Chơi hẳn Hermé luôn, oách quá nhỉ. Biết thế cô cũng tặng sô-cô-la cho em."

"Tuyệt đối không được ạ. Đó là tội ác. Cô cứ đi tìm tình yêu người lớn của mình đi ạ."

"Khoa Chỉ huy ở trường nhạc thì làm gì có cơ hội gặp gỡ ai! Tỷ lệ nam nữ vốn đã chênh lệch kinh khủng rồi, lại còn phân biệt rõ khoa nào được yêu thích, khoa nào ế chỏng chơ nữa chứ, à, chuyện này kể ra thì dài lắm, cô cũng muốn uống trà, rồi thì con trai chỉ cần mặt mũi bình thường mà chơi nhạc cụ giỏi là sát gái thôi rồi—"

Từ đó, chủ đề câu chuyện chuyển sang những vấn đề tình ái ở trường nhạc mà cô Komori kể lể, những câu chuyện trải nghiệm Valentine và White Day nghe mà đẫm nước mắt, và thắc mắc của tôi cứ thế bị lờ đi.

*

Trường của Kaya là một ngôi trường liên cấp từ trung học cơ sở đến phổ thông, tọa lạc tại một vị trí đắc địa ở Omotesando. Chỉ cần liếc qua cổng cũng đủ thấy khuôn viên rộng thênh thang cùng khu học xá có kiến trúc tao nhã. Những học sinh trong bộ đồng phục sang trọng bước ra từ cổng, ai nấy đều toát lên một vẻ rạng rỡ, hòa hợp một cách hoàn hảo với bầu không khí thời thượng của khu phố.

Tôi hẹn gặp Kaya ở một quán cà phê nhìn ra cổng trường từ phía bên kia đường.

"Senpai, em xin lỗi vì đến trễ ạ!"

Khi mặt trời đã xế bóng, một bóng dáng trong bộ đồng phục thủy thủ tối màu tất tả chạy vào quán. Là Kaya. Tìm thấy tôi, cô bé liền đi thẳng tới, cúi đầu chào một cái rồi ngồi xuống chiếc ghế đối diện.

"Lớp học phụ đạo của em kéo dài quá... Bài kiểm tra cuối kỳ môn Khoa học và Công dân của em nát bươm luôn ạ."

"Hả, học phụ đạo? Kiểm tra cuối kỳ? Em thi xong hết rồi mà?"

"Vì đây là trường liên cấp mà anh. Chỉ có mình em là chuyển đi trường khác, còn lại mọi người đều học lên thẳng thôi."

"À, ra vậy... Hử? Nhưng nếu thế thì Kaya đâu cần phải tham gia cũng được mà."

"Chỉ vì mình chuyển trường mà cúp cua thì cũng kỳ lắm. Vả lại, dù gì đây cũng là kiến thức trong phạm vi cấp ba nên học cũng chẳng phí đi đâu."

Một lối suy nghĩ tích cực đến chói mắt.

"Em mong đến ngày vào cấp ba lắm luôn. Em mua đồng phục rồi này! Em mặc thử rồi, trông thế nào ạ?"

Kaya rướn người về phía trước, đưa cho tôi xem màn hình điện thoại. Là một bức ảnh tự sướng trong bộ đồng phục của trường cao trung chúng tôi. Dù là sự kết hợp giữa bộ trang phục quen thuộc và gương mặt quen thuộc, nhưng không hiểu sao lại có cảm giác thật mới mẻ.

"Trường mình thì được mỗi cái thiết kế đồng phục là đẹp nên em thích lắm. Nghĩ đến việc đây là lần cuối cùng được mặc bộ đồ này, em cũng thấy hơi buồn một chút. Nhưng mà đồng phục cấp ba cũng dễ thương lắm đúng không anh!"

Lúc đó, tôi chợt nghĩ ra một điều và hỏi.

"Lễ tốt nghiệp của em xong chưa? Anh nhớ cấp hai hình như là vào khoảng thời gian này thì phải."

Nét cười trên gương mặt Kaya chợt tắt.

"...Cấp hai không có lễ tốt nghiệp đâu ạ. Vì là trường liên cấp mà. Chỉ có lễ bế giảng thôi. Nhận sổ liên lạc, nghe dặn dò vài điều về kỳ nghỉ xuân là xong."

Cô bé tắt nguồn điện thoại rồi cất vào cặp.

"À... ra vậy,... anh xin lỗi."

"Dạ không. Không sao đâu ạ."

Kaya cố gắng nở một nụ cười gượng gạo.

"Dù sao thì em cũng chẳng có quyến luyến gì với ngôi trường này. Bạn bè cũng không có."

Nhân viên phục vụ đến, Kaya gọi một ly trà đá. Bầu không khí đang dần trở nên khó xử đã được giải tỏa một cách hợp lý, tôi bèn lấy chiếc túi giấy từ trong cặp ra.

"Cái này, để đáp lễ sô-cô-la của em..."

Tôi vừa đưa chiếc hộp ra vừa dò xét biểu cảm của cô bé. Kaya tròn xoe mắt.

"Oa, Hermé? Là macaron ạ?"

Macaron của Pierre Hermé là kiến thức phổ thông của con gái hay sao vậy nhỉ?

"E-em nhận macaron có được không ạ, đứa như em mà lại..."

"'Đứa như em', cách nói đó là sao..."

"Nhưng mà, nhưng mà, liệu chị Rinko, chị Shizuki và chị Akane có để tâm không ạ, nếu em lại nhận được macaron."

"Tại sao chứ? Chuyện này thì có liên quan gì đến senpai hay kouhai đâu. Với lại, ai cũng nhận macaron hết mà."

"Ai cũng ──"

Gò má Kaya bất chợt ửng lên một màu đỏ thắm.

"Đ-đúng vậy nhỉ. ...Vì là Murase-senpai mà. Em xin lỗi, không hiểu sao em lại vội vàng kết luận linh tinh."

Vội vàng kết luận cái gì cơ chứ? Hôm nay sao ai cũng có vẻ lạ lùng thế nhỉ. Hay là trong macaron có thành phần gây ảo giác à?

Kaya siết chặt chiếc hộp macaron nhỏ vào ngực, thì thầm.

"Em cảm ơn anh. Em thật sự rất vui."

Sau đó, chúng tôi trao đổi vài điều về lịch tập ở studio, và khi công việc đã xong, tôi đứng dậy. Vừa thanh toán xong và chuẩn bị rời khỏi quán, Kaya đột nhiên cất giọng căng thẳng.

"A, ừm, Senpai! ...Hôm nay... anh về luôn rồi đúng không ạ. Cũng hơn năm giờ rồi..."

"...Nếu em có việc gì thì anh đi cùng cũng được."

"Dạ không, nhưng mà, từ giờ trở đi sẽ đến giờ cơm tối mất."

"Hôm nay bố mẹ anh đều không có nhà. White Day nên hai cụ dắt nhau đi ăn ngoài rồi."

Kaya mở to mắt. Rồi cô bé nín thở, nhổm người dậy, nuốt nước bọt một cái thật mạnh rồi nói với vẻ quyết tâm.

"V-vậy thì, anh có muốn ghé nhà em lần nữa không ạ?"

*

Đây là lần thứ hai tôi đến thăm dinh thự nhà Shigasaski ở Shoto, quận Shibuya.

"Nhà em hôm nay bố mẹ cũng đi làm vắng cả rồi ạ."

Trên đường đi, Kaya nói một câu như vậy khiến tôi giật thót. Việc không phải tái ngộ Shigasaski Kyohei, người sở hữu lực hấp dẫn mạnh mẽ kia, vừa làm tôi nhẹ nhõm lại vừa có chút tiếc nuối.

"Hả, chờ, chờ một chút, vậy là chỉ có mình Kaya thôi à?"

Ở một mình với một cô gái trong nhà của cô ấy ư? Chuyện đó có ổn không đây? Trong lúc tôi đang cảm thấy bất an, Kaya vội vàng đính chính.

"A, ừm, có chị gái em đến chơi ạ. Hôm nay là ngày chị ấy dạy em nấu ăn. Thế nên, em nghĩ tiện thì mời ai đó đến nếm thử."

"Chị gái của Kaya ── ý em là..."

Cha của Kaya, Shigasaski Kyohei, mang biệt danh 'Hoàng tử nhạc Kayokyoku', thời trẻ là một người đàn ông vô cùng tuấn tú với gương mặt ngọt ngào, đã từng có tin đồn tình cảm với nhiều nữ nghệ sĩ nổi tiếng. Người vợ hiện tại là người thứ ba. Kaya có hai người anh trai và một người chị gái cùng cha khác mẹ.

"Shigasaski ── không phải, là Takida Ruriko, đúng không? Nữ diễn viên ấy."

"Vâng ạ. Dạo gần đây thì chị ấy giống một nhà nghiên cứu ẩm thực hơn."

Nhắc đến Shigasaski Ruriko, trong đầu tôi vẫn chỉ hiện lên hình ảnh nữ chính của một bộ phim truyền hình dài tập, nhưng theo lời Kaya, sau khi kết hôn và đổi sang họ Takida, cô đã giảm đáng kể việc xuất hiện trong các bộ phim truyền hình và chuyển hướng sang điện ảnh. Gần đây, hầu hết các lần xuất hiện trên tivi của cô đều là trong các chương trình tạp kỹ hoặc nấu ăn. Nghe nói cô còn có một chương trình mang tên mình trên đài truyền hình địa phương Saitama.

"Khoảng một tháng một lần, chị ấy lại đến nhà em nấu cơm cho ăn. Món nào cũng ngon ơi là ngon luôn. Em nhờ thì chị ấy cũng bắt đầu dạy em nấu. Chị ấy là thần tượng của em đấy."

Cách nói của Kaya nghe không giống như đang nói về chị gái mình chút nào. Có lẽ vì họ cách xa tuổi nhau, lại khác mẹ, và khoảng thời gian sống chung một nhà gần như không có, nên cảm giác chị em cũng nhạt nhòa.

"Ừm, anh không làm phiền chứ? Chị của em có thấy phiền không?"

"Không hề đâu ạ! Chị Ruriko cũng muốn gặp senpai lắm."

Muốn gặp ư? Chuyện đó thì khó tin quá. Em ấy đã kể gì về tôi nhỉ?

Trong lúc đó, chúng tôi đã đi vào khu dân cư cao cấp và đến một dinh thự lớn nằm giữa con dốc.

"Con về rồi đây ạ."

Kaya bước qua cổng, nói lớn vào trong rồi mời tôi vào nhà.

Trong căn bếp rộng lớn, có một người phụ nữ cao ráo mặc tạp dề màu be đậm.

"Kaya-chan về rồi à," cô ấy quay lại nhìn chúng tôi. "Em có biết mirin ở đâu không? Lâu rồi chị không đến nên quên mất. Tự ý lục tung lên thì sợ bị dì Ranko mắng."

Lúc đó, cô ấy mới để ý thấy tôi đang đứng sau lưng Kaya.

Cho đến nay, tôi đã gặp gỡ rất nhiều người phụ nữ lộng lẫy trong giới giải trí, nhưng cô ấy lại là người nổi bật nhất. Dù chỉ mặc một bộ trang phục vô cùng giản dị đậm chất gia đình với chiếc áo sơ mi dài tay xắn lên, quần jean và tạp dề đơn giản, nhưng cô ấy lại toát ra một sức quyến rũ mãnh liệt đến mức như thể muốn cướp đi toàn bộ ánh nhìn và sự chú ý của những người xung quanh.

Như thường lệ, tôi không đoán được tuổi. Chắc là khoảng giữa ba mươi. Trông cô ấy cũng không già hơn mẹ của Kaya, Mayuzumi Ranko, là mấy, nhưng mà ngay từ đầu thì bà ấy đã quá trẻ so với tuổi rồi.

"Á à, cậu bạn trai-kun đấy hả? Dẫn về ra mắt rồi sao? Phải rồi ha, hôm nay là White Day mà lị!"

Takida Ruriko nở một nụ cười rạng rỡ và sấn tới gần tôi.

"Chào em, lần đầu gặp mặt! Em biết không, cả bố và dì Ranko cứ nhắc mãi về bạn trai-kun thôi, chị cũng muốn gặp lắm. Hên ghê. Cứ tự nhiên nhé, em sẽ ở lại ăn cơm đúng không?"

"Dạ, à, v-vâng."

Bị tấn công dồn dập ngay từ lần đầu gặp mặt, tôi thậm chí còn không có thời gian để đính chính rằng mình không phải là bạn trai.

"Đây là chị của em, chị Ruriko ạ," Kaya ngượng ngùng giới thiệu. "Còn đây là trưởng nhóm của ban nhạc, anh Murase Makoto. Từ mùa xuân này sẽ là senpai của em ở trường cấp ba."

"Phải rồi nhỉ, Kaya-chan đỗ cấp ba rồi! Chúc mừng em nhé, để lần sau chị mừng tuổi sau được không?"

"A, vâng, em cảm ơn chị ạ."

"Vậy thì, ừm, bạn trai-kun, em ngồi đợi một lát được không? Khoảng ba mươi phút nữa là xong thôi."

Mỗi lần từ "bạn trai-kun" được Ruriko thốt ra, Kaya lại đỏ mặt bối rối. Cô bé ghé sát vào tôi thì thầm.

"Em xin lỗi, senpai. Ừm, vậy thì, em cũng vào bếp đây. Em sẽ mang trà ra ngay, anh ngồi đợi ở bàn nhé."

"À, ờ, ừm."

Bị khí thế của Ruriko áp đảo suốt, nên việc được ở một mình tại bàn ăn khiến tôi thấy nhẹ nhõm. Cuối cùng cũng có chút thời gian để thở.

Tôi ngắm nhìn hai chị em đang bận rộn di chuyển trong bếp ở phía bên kia quầy bar. Họ không giống nhau lắm. Chắc một phần cũng là do khác mẹ. Cả hai đều có nét của người cha, Shigasaski Kyohei, nhưng Kaya dường như thừa hưởng sự ngọt ngào, còn Ruriko lại thừa hưởng sự uy nghiêm, sắc sảo. Mối liên kết huyết thống thật là một điều kỳ diệu.

Ba mươi phút sau, các món ăn được dọn ra bàn. Hôm nay hình như không có người giúp việc, nên việc bưng bê đĩa cũng do Kaya và Ruriko đảm nhiệm. Thật bất ngờ, đó là một bữa ăn thuần Nhật. Gà kho củ quả, cải ngồng luộc, cơm trộn măng, súp kasujiru, và cá Sawara nướng muối.

Trước khi ăn, Ruriko dùng điện thoại chụp lại toàn bộ bàn ăn.

"Chị viết lên Instagram là một nửa do Kaya-chan nấu có được không?"

"A, vâng, được ạ."

Kaya vừa trả lời vừa cởi chiếc tạp dề màu hồng đào ra, rồi rón rén ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh tôi. Ruriko ngồi ở phía đối diện bên kia bàn. Cách sắp xếp chỗ ngồi này giống hệt như buổi gặp mặt bốn người với bố mẹ Kaya lần trước, nên tôi cảm thấy căng thẳng một cách kỳ lạ.

Tuy nhiên, khi bữa ăn bắt đầu, sự căng thẳng đó cũng tan biến sạch sẽ. Bởi vì nó ngon đến mức không thể tin được.

"Tuyệt vời quá ạ... Em không ngờ lại có thể ngon đến thế này..."

Vì trông chúng chỉ là những món ăn gia đình hết sức bình thường, nên tôi đã không kìm được mà buột miệng thốt ra lời cảm thán chân thành.

"Nghe chưa! Tốt quá rồi nhé Kaya-chan."

"Dạ không, em chỉ phụ một tay thôi ạ ──"

"Đâu có đâu. Em thực sự tiến bộ nhiều lắm đấy. Lần tới thử tự mình nấu một bữa cho bạn trai-kun ăn xem."

Phải đính chính ngay lúc này, tôi hắng giọng, đặt bát và đũa xuống.

"Ừm, thực ra thì... bọn em không phải là bạn trai bạn gái... đâu ạ..."

Giọng điệu của tôi cứ yếu dần đi. Bên cạnh, Kaya xấu hổ rụt cổ lại, còn Ruriko thì tròn mắt ngạc nhiên.

"Ủa? Nhưng mà theo lời bố thì..." Cô ấy nhìn đi nhìn lại giữa tôi và Kaya. "Ông ấy nói cứ như thể việc cậu trở thành con rể cái nhà này chỉ là vấn đề thời gian thôi."

"Dạ không, hoàn toàn không có chuyện đó đâu ạ."

Kyohei-san, bác đã đi rêu rao cái gì vậy ạ? Chuyện này liên quan đến danh dự của con gái rượu của bác đấy biết không?

"A, hay là ông ấy định nói về chuyện công việc nhỉ? Cái gọi là 'Gia đình Shigasaski' ấy. Người trong công ty cũng hay gọi nhau như vậy mà. Cậu sẽ vào công ty của nhà tôi đúng không?"

"Dạ, cũng không có chuyện đó nốt ạ."

"Ồ. Bố chém gió ác liệt thật. Mà ông già ấy từ xưa đã là người như vậy rồi."

Tiếng cười của Ruriko, dù trong một câu chuyện rắc rối như thế này, vẫn vô cùng hào sảng và dễ chịu.

Lúc đó, Kaya ngồi bên cạnh rụt rè lên tiếng.

"Nhưng mà, senpai, anh đang tìm quản lý cho ban nhạc đúng không ạ?"

"Hả? À, ừm. Em nghe từ ai à?"

"Chị Akane có nói chuyện đó ạ."

Mình đã để Akane phải lo lắng nhiều rồi. Phải nhanh chóng làm gì đó thôi.

"Em nghĩ việc gia nhập công ty của nhà em cũng là một phương án..."

Kaya dè dặt nói, đôi mắt ngước lên nhìn tôi. Tôi chớp mắt.

"...Chẳng phải em đã nói là không muốn dựa vào mối quan hệ của bố nữa hay sao."

Mặt Kaya đỏ bừng lên.

"Chuyện đó...! Thì chẳng phải chính senpai đã nói là cứ tận dụng những gì có thể tận dụng hay sao!"

Cũng đúng.

Ruriko mỉm cười nhìn chúng tôi và nói.

"Chị nghĩ công ty của nhà mình cũng không tệ đâu. Shirashi-san còn tài năng đến mức chị muốn cướp anh ấy về làm quản lý cho mình nữa là. Nhưng mà, các em chắc chắn sẽ bị gắn mác là thành viên của 'Phái Shigasaski'. Vì bố có cá tính mạnh như thế mà. Không thể nói chắc rằng điều đó sẽ không trở thành gánh nặng, nên các em hãy suy nghĩ kỹ nhé."

"Nhưng nếu các em vào thì chị sẽ vui lắm đấy," cô ấy nói thêm với một nụ cười quyến rũ chết người, không thể phủ nhận rằng trái tim tôi đã có chút rung động.

"Em nghĩ việc đó cũng sẽ thuận tiện cho việc sắp xếp các công việc khác của em." Kaya cũng nói trong khi dò xét sắc mặt của tôi.

Tuy nhiên, gia nhập một công ty giải trí, sao. Cảm giác cứ như là cuộc đời của một người khác vậy. Chẳng có chút thực tế nào cả. Tôi có thể dễ dàng tưởng tượng ra cảnh Akane, Rinko hay Shizuki cùng gia nhập công ty với Kaya và hoạt động trong giới giải trí. Mọi người cùng mặc chung đồng phục, tan học là đến thẳng studio, tham gia buổi chụp hình hay phỏng vấn, hoặc họp bàn cùng nhà sản xuất và nhân viên công ty thu âm.

Nhưng khi cố gắng đặt mình vào bức tranh đó thì lại lệch tông hoàn toàn. Một tấm màng ảo tưởng vừa dày vừa trong suốt đang tàn nhẫn ngăn cách tôi với thế giới trong mơ ấy.

Thấy tôi im lặng, Ruriko cất giọng đặc biệt vui vẻ.

"Xin lỗi xin lỗi, đây không phải là chuyện nên nói trong bữa ăn nhỉ! Chúng ta hãy nói chuyện gì vui hơn đi. Sô-cô-la Valentine thế nào?"

"...A, vâng. Rất ngon ạ. À mà em nghe nói là chị đã dạy Kaya làm."

"Đúng vậy. Kaya-chan cứ nằng nặc nhờ chị. Nấu ăn và làm bánh là hai chuyện hoàn toàn khác nhau nên chị cũng không làm được món gì ghê gớm đâu, nhưng em ấy tuyên bố là 'nhất định phải thắng trận này' nên chị đành phải ra tay."

"Chị Ruriko!"

Kaya đỏ mặt đứng bật dậy. Cô bé vung vẩy hai tay, quay sang tôi và giải thích bằng một giọng cao vút.

"Ừm, là em đang thi xem ai có thể chuẩn bị được sô-cô-la tuyệt vời nhất với các chị trong nhóm, nên em không muốn thua, là một cuộc thi như vậy đó ạ, ừm!"

"À, ừm, hình như các em có tổ chức một buổi đánh giá thì phải."

"Em thắng không?" Ruriko hỏi với giọng điệu rõ ràng là đang thích thú. "Hay là lẽ ra nên làm hình trái tim thì tốt hơn? Dùng cả mâm xôi hay gì đó."

"Ưư, c-chuyện đó, ừm, chỉ cần senpai vui là được rồi ạ..." Kaya thì thầm bằng một giọng lí nhí.

Từ đó, chủ đề tất yếu chuyển sang White Day, và Ruriko cũng vô cùng phấn khích khi nghe món quà đáp lễ của tôi là macaron.

"Ra vậy. Là macaron à. Lại còn được mời đến nhà nữa. Công sức chị giúp cũng đáng đồng tiền bát gạo thật."

"...Vâng ạ. Chuyện đó thì, thật sự là. Em cảm ơn chị nhiều ạ."

Kaya vẫn cúi đầu, mặt đỏ bừng, nhưng vẫn lên tiếng.

Khi bữa tối kết thúc, Ruriko đứng dậy.

"Vậy, chị về đây."

"Hả, chị về rồi ạ?" Kaya lộ vẻ mặt buồn thiu.

"Ở lại lâu sẽ làm bóng đèn cản trở hai đứa. Mai chị phải đi Nagano ghi hình từ sáng sớm. Phải về chuẩn bị đồ đạc nữa."

Ruriko liếc nhìn tôi một cái.

"Bạn trai-kun, đồ tráng miệng cũng có trong tủ lạnh đấy, cứ ở lại thêm một chút nhé. À, nhớ giúp em ấy rửa bát đấy."

"A, vâng. ...Hôm nay cảm ơn chị nhiều ạ."

Tôi tiễn Ruriko ra đến cửa. Khi cánh cửa đóng lại, bầu không khí đột nhiên như thể quay ngược về mùa đông của hai tuần trước. Trong lúc đi dọc hành lang để quay lại phòng khách, tôi cảm thấy dinh thự này sao mà rộng thênh thang đến lạ.

Cuối cùng thì mình vẫn bị gọi là 'bạn trai-kun' cho đến lúc về...

"À, vậy thì, chúng ta dọn bàn nhé."

Sau khi cho bát đĩa bẩn vào máy rửa bát, tôi lấy chiếc bánh kem trong tủ lạnh ra bàn. Kaya pha cà phê cho tôi.

"Hôm nay cảm ơn em vì bữa ăn. Thật sự rất ngon."

"D-dạ không, chính em mới là người đã cưỡng ép mời anh..."

Cuộc trò chuyện sao mà gượng gạo quá. Nghĩ lại thì, đây là nhà của một cô gái và chúng tôi đang ở một mình. Có ổn không đây? Cô ấy nói là bố mẹ đều đi làm và không về.

"...Ừm."

" ── À."

Chúng tôi lại còn mở miệng cùng một lúc rồi cả hai cùng lúng túng. Mình đang làm cái quái gì thế này.

"Mời em."

"A, mời senpai nói trước ạ."

"...Không, ừm, ...về chuyện công ty."

Kaya giật mình, người cứng đờ lại.

"Anh rất vui vì em đã suy nghĩ cho ban nhạc, nhưng mà anh nghĩ một công ty giải trí có lẽ không hợp. Chúng ta vẫn còn là học sinh cấp ba, nên anh nghĩ có lẽ nên tìm một người nào đó ở mức độ cá nhân, người có thể để chúng ta tự do làm điều mình thích và chỉ lo liệu những việc cần thiết thôi."

"...Vậy ── sao ạ. ...Đúng vậy nhỉ. Em cũng sắp phải... bàn bạc với Shirashi-san về tương lai của mình. Em không thể ở mãi trong công ty của bố được, và em muốn cùng với các senpai ──"

"A, về chuyện đó. Anh nghĩ Kaya cứ ở lại công ty hiện tại thì sẽ tốt hơn."

Nghe lời tôi nói, Kaya mở to mắt, đôi môi run rẩy.

"T-tại sao ạ. ...À, ừm, có phải vì em không phải là thành viên chính thức...?"

"À, xin lỗi, không phải không phải."

Thấy dấu hiệu của nước mắt trong đôi mắt Kaya, tôi vội vàng xua tay.

"Không phải anh lại định cho Kaya ra rìa đâu, thật sự xin lỗi em. Ừm, tóm lại, lý do là vì..."

Vì chính tôi cũng chưa sắp xếp được những điều mình muốn nói, nên tôi ngắt lời một lúc, hít một hơi rồi suy nghĩ. Tốt nhất là nên bắt đầu nói tuần tự từ đầu.

"...Anh đã xem phim rồi. Cái phim mà Kaya đóng ấy."

"Dạ?"

Đôi mắt to tròn ngấn nước của cô bé rung động vì kinh ngạc.

"Vì nó có trên Amazon Prime, nên anh đã tò mò không biết Kaya đóng vai gì. Bản thân bộ phim thì anh không có hứng thú lắm, chỉ định tua nhanh để tìm cảnh Kaya xuất hiện thôi. Nhưng khi xem, anh lại hoàn toàn không nhận ra Kaya. Mặc dù em xuất hiện trên màn ảnh khá thường xuyên. Mãi đến cảnh nhân vật bị nguyền rủa chết anh mới nhận ra."

"Đó là vì... em chỉ là vai phụ thôi ạ. Chỉ là một vai diễn làm nền để làm nổi bật sự đáng sợ của lời nguyền thôi."

"Ừm. Vì vậy, anh đã nghĩ là em rất tuyệt vời."

Tôi nhấp một ngụm cà phê, rửa trôi đi cảm giác lợn cợn trên lưỡi rồi tiếp tục nói.

"Người ở trong màn ảnh không phải là Shigasaski Kaya, mà là một cô gái vô danh đóng vai nạn nhân. Một cách hoàn hảo. Đúng là một nữ diễn viên chuyên nghiệp."

"V-vậy ạ?"

Kaya tỏ ra bối rối, đưa tay nghịch lọn tóc trong khi ánh mắt nhìn quanh quất. Về âm nhạc thì cô bé rất tự tin, nhưng về diễn xuất thì có vẻ không quen được khen.

"Được senpai nói như vậy, em cũng thấy vui, nhưng mà..."

"Và rồi anh đã nghĩ. Kaya nói là không muốn làm công việc diễn xuất nữa, nhưng thật ra, em vẫn muốn tiếp tục làm diễn viên, phải không?"

Kaya mím chặt môi, chăm chú nhìn vào mặt tôi.

"Lúc nãy em cũng nói chị Ruriko là người em ngưỡng mộ mà. Nếu không phải là em ghét công việc diễn xuất, mà chỉ là cảm thấy khó chịu với những chuyện phiền phức như cái mác con gái của bố, thì anh nghĩ em không cần phải ép mình từ bỏ đâu."

Một lúc lâu, Kaya cúi mặt im lặng. Đó là một sự im lặng dài đến mức khiến tôi bất an. Hay là mình đã nói một điều hoàn toàn sai lệch và làm cô bé nổi giận?

"...Senpai..."

Một lời thì thầm rơi nhẹ xuống mặt bàn.

"Tại sao anh lại nhìn thấu em đến mức đó cơ chứ..."

"...Hả?"

Kaya lắc đầu, ngước mắt lên. Đôi mắt vẫn như đang bơi trong làn nước sâu.

"...Nhưng mà, cả âm nhạc và diễn xuất, em sợ cả hai sẽ trở nên dở dang. Là một diễn viên em vẫn còn chưa trưởng thành chút nào."

"Không đâu. Nhưng mà, Shizuki còn đang có ý định chinh phục cả trống và cắm hoa đấy thôi. Khi còn chưa vào cấp ba, em không cần phải tự quyết định giới hạn khả năng của mình như vậy đâu. Không, ý anh là, người như anh thì rõ ràng là chẳng có tài năng nào khác, nhưng Kaya lại có tài năng diễn xuất, nên bỏ phí thì tiếc lắm. Nếu em cũng thích công việc diễn viên, thì cứ tiếp tục nhờ cậy công ty hiện tại sẽ tốt hơn, đúng không."

"Vậy ── sao ạ."

Trong ánh mắt ngước lên của Kaya, vẻ bối rối gần như đã biến mất.

"Đúng vậy, nhỉ. ...Sẽ có rất nhiều khả năng. Từ giờ trở đi."

Tôi thở phào nhẹ nhõm và gật đầu. Chúng ta chỉ mới ở giữa tuổi thiếu niên. Một tương lai mà còn chưa rõ màu sắc gì đang trải dài dưới chân, dẫn đến mọi hướng.

"Biết đâu được, em lại chẳng liên quan gì đến giới giải trí cả, mà lại trở thành cô dâu thì sao ạ?"

Kaya đỏ mặt đột nhiên nói một câu như vậy khiến tôi thốt lên "Hả?".

"Em nghĩ em cũng có khiếu làm cô dâu lắm đấy! Senpai nghĩ sao, lúc nãy anh đã ăn món em nấu rồi đúng không ạ?"

Bị cô bé dí sát mặt vào hỏi một câu như vậy, tôi cũng khó mà trả lời cho đặng.

"Ể ể ể...? Không, món ăn thì rất ngon, nhưng mà. Làm cô dâu thì vừa đi làm vừa làm vợ cũng được mà. Cũng đâu phải cô dâu nhất thiết phải nấu ăn đâu. Nhà anh cũng vậy, bố anh nấu ăn giỏi hơn nên toàn bộ việc bếp núc đều là bố anh phụ trách."

"Hay là senpai cũng biết nấu ăn ạ?"

"Ừ-ừm. Một chút. Bố mẹ anh cũng hay đi vắng."

Tôi vừa kéo ghế lùi lại để tránh xa Kaya đang ngày càng áp sát, vừa trả lời.

"Anh đừng có giỏi hơn nữa nhé! Vì từ giờ em sẽ còn giỏi hơn nữa cơ!"

Sao lại cạnh tranh với tôi chứ? Hơn thua với tôi khoản này thì được cái tích sự gì?

*

Về đến nhà đã hơn tám giờ tối.

Trên bàn ăn là chiếc hộp pizza rỗng tuếch và ba lon bia không xếp hàng.

"White Day thế nào rồi?"

Bà chị gái ngà ngà say cười nhăn nhở hỏi, tôi chỉ đáp "Ừm, thì, mọi người đều vui. Cảm ơn chị" rồi đuổi bả đi, chui tọt vào phòng tắm.

Bố mẹ dường như vẫn chưa về. Hai người đó, cứ có cớ là lại uống tới bến. Thỉnh thoảng còn lỡ cả chuyến tàu cuối.

Tắm rửa xong xuôi, tôi rút vào phòng mình. Ngay khoảnh khắc đặt mông xuống ghế, một cảm giác mệt mỏi tột độ đè nặng lên vai tôi.

Mình có làm gì to tát đâu ── chỉ đến trường, phát Country Ma'am, đưa macaron, lết xác ra tận Shibuya rồi được mời ăn tối ── mà lại mệt kinh khủng khiếp thế này.

Tại sao vậy.

Mọi người đều vui thì tốt rồi, nhưng phản ứng kỳ lạ đối với macaron bây giờ lại khiến tôi bận tâm. Có ẩn tình gì sao?

Chợt nảy ra ý định, tôi mở máy tính lên và gõ từ khóa "macaron White Day ý nghĩa".

Tôi bấm vào một trong những trang kết quả tìm kiếm và chết lặng.

"Macaron mang ý nghĩa: Bạn là một người đặc biệt đối với tôi."

Tôi suýt thì hét toáng lên bằng cái giọng chẳng giống ai. Hả, chuyện này là thật sao? Tôi thử xem các kết quả tìm kiếm khác nhưng tất cả đều dẫn đến những thông tin tương tự. Dường như đây là kiến thức phổ cập toàn dân rồi.

Tôi mệt mỏi vật người ra giường.

Thảo nào mọi người đều có phản ứng lạ... Macaron cho tất cả mọi người...

Rồi tôi nhớ ra và bật dậy như lò xo. Người chọn macaron là bà chị quý hóa chứ ai! Nhớ lại thì sau khi bắt mình mua, bà ấy cũng cười cười cái gì đó, con mụ đó biết tỏng mà vẫn bày trò hại mình đây mà!

Tôi hùng hổ quay lại phòng khách định cằn nhằn một trận, thì bà chị say xỉn đã gục người một cách bừa bộn trên ghế sofa, ngáy khò khò.

Cơn giận cũng chẳng có chỗ để trút.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!