Chương 3: Thanh âm gọi xuân
Người ta thường bảo: nốt nhạc chơi khẽ mà loạn, tức là tâm đang động.
Nghe lạ tai nhỉ? Cũng phải thôi, vì câu đó do tôi mới bịa ra gần đây mà.
Tâm lý ảnh hưởng rất lớn đến việc trình diễn. Điều đó thể hiện rõ nhất ở những đoạn có nhịp độ khoan thai hay những câu nhạc ngân dài. Những đoạn solo lướt phím hào nhoáng hay những cao trào rực lửa thì còn có thể dùng khí thế để lướt qua, che đậy đi được. Chính những phân đoạn đòi hỏi sự tiết chế mới là lúc cần tập trung cao độ nhất.
Với một tay trống mà việc giữ nhịp được xem là sinh mệnh, điều đó lại càng lộ rõ. Chơi bass ngay bên cạnh, tôi nhận ra ngay lập tức. Cảm giác bất ổn ấy cứ lan truyền qua da thịt.
Trong buổi luyện tập ở studio vào đầu tháng Ba, tôi đã cảm nhận được sự lồi lõm không đều từ tiếng trống của Shizuki. Bài hát mới hôm đó là một bản ballad nhịp chậm tôi viết tặng lễ tốt nghiệp của Kaya, cả bản phối lẫn cách hát của Akane đều nhẹ nhàng, tình cảm, khiến cho sự chệch choạc của tổ nhịp điệu càng thêm nổi cộm.
Cơ mà Shizuki là tay trống hàng đầu, nên cậu ấy sửa lại được ngay. Chỉ mất vài ô nhịp là cậu ấy đã lấy lại được groove quen thuộc. Thế nên chắc cả Akane và Rinko đều không nhận ra.
Chỉ có tôi, người cùng chia sẻ trách nhiệm trong tổ nhịp điệu, là lờ mờ cảm thấy.
"Bài mới... có gì không ổn à? Cảm giác như cậu cứ vừa chơi vừa do dự suốt ấy."
Đến giờ giải lao, tôi đuổi theo Shizuki khi cậu ấy ra ngoài mua nước và hỏi thử.
"Eh? Kh-Không, đâu có ạ! Bài hát của Makoto-san vẫn tuyệt vời như mọi khi!"
Shizuki hốt hoảng đáp ngay tắp lự, rồi quay ngoắt về phía máy bán hàng tự động. Cậu ấy siết chặt chai nước vừa rơi xuống khay, cứ thế quay lưng về phía tôi, trầm ngâm một lúc rồi thở dài, buông thõng vai.
"...Makoto-san đúng là... cứ nhạy bén vào những lúc mình không muốn bị nhận ra nhất... Có lẽ là do chúng ta đang cùng hòa tấu chăng. Mình vẫn còn phải tu dưỡng nhiều lắm."
"À không, ừm...?"
Lẽ nào mình đã hỏi điều không nên hỏi?
Shizuki uống một ngụm nước để lấy lại bình tĩnh, rồi như đã hạ quyết tâm, cậu ấy nhìn thẳng vào mắt tôi.
"Tối nay, mình gọi điện cho Makoto-san được không?"
*
Tối hôm đó, tôi nhận được cuộc gọi từ Shizuki.
Chẳng hiểu sao nhỏ cứ thản nhiên gọi video call như đúng rồi. Mình tôi tắt camera thì cũng kỳ, nên đành phải bắt máy. Shizuki đang diện bộ váy ngủ cực kỳ gợi cảm, y hệt cái bộ tôi từng thấy hôm nọ, phần cổ áo cứ lồ lộ ngay giữa khung hình khiến tôi chẳng biết phải giấu mắt vào đâu.
Nhưng mà, nếu nhắc nhở thì lại thành ra "Sao cậu lại đi soi đồ ngủ của tớ", nên tôi đành phải vờ như không thấy.
"Makoto-san, cảm ơn cậu đã dành thời gian."
Ở phía bên kia màn hình, Shizuki nói rồi cúi đầu thật sâu.
"À, nhưng chờ mình một chút. Để có thể bình tĩnh nói chuyện thì mình phải đặt gấu Bắc Cực Karelin-kun và chim cánh cụt Natasha-chan trấn giữ hai bên đã."
Cái đầu của hai con thú nhồi bông lấp ló chui vào màn hình.
"Vậy thì, Makoto-san," Shizuki hạ giọng. "Hôm nay mình đã chơi rất tệ, thật sự xin lỗi cậu. Uổng công cậu viết một bài hát mới tuyệt vời như vậy."
"Không, đừng bận tâm... có chuyện gì sao?"
"Vâng... Đây là chuyện xấu trong nhà, lẽ ra không nên để Makoto-san biết, nhưng vì nó cũng không hẳn là không liên quan đến ban nhạc, nên mình sẽ nén xấu hổ để kể cho cậu... Thật ra, chuyện bố mình lại có nhân tình vừa bị lộ tẩy ạ."
Tôi cứng họng, chẳng biết phải đáp lại thế nào.
Nhân tình. Lại còn là "lại".
Trước đây tôi từng nghe chuyện quan hệ vợ chồng của bố mẹ Shizuki đang bên bờ vực thẳm vì ông bố ngoại tình. Chữ "lại" có nghĩa là vụ lùm xùm lần đó tuy đã tạm êm, nhưng giờ ông ta lại cặp kè với một người phụ nữ khác ── ý là vậy sao.
"Chuyện đó... ừm, có vẻ căng thẳng nhỉ. ...Thế còn việc liên quan đến ban nhạc là sao?"
"Từ trước đến giờ bố mình vẫn cứ lảng tránh cho qua chuyện, nhưng lần này, chuyện đã đến tai cả nhà ngoại. Có vẻ như cuối cùng cũng sắp đi đến ly hôn rồi ạ."
Câu chuyện ngày càng trở nên trần trụi, nhưng tôi vẫn không hiểu nó dính dáng gì đến ban nhạc.
"Nếu ly hôn, đương nhiên mình sẽ đi theo mẹ... nhưng mà! 'Yurisaka Shizuki' và 'Murase Makoto' bói theo kiểu nào cũng ra độ tương hợp tuyệt đối, nếu giờ mình về họ cũ là 'Orino Shizuki' thì tiếc lắm ạ! Nghe nó cứ sai sai thế nào ấy!"
"Làm sao tớ biết được mấy cái đó."
Không phải cậu bảo có liên quan đến ban nhạc sao...?
"Hự. Xin lỗi, chuyện vừa rồi chỉ là đại sự đối với một mình mình thôi."
Shizuki đỏ bừng mặt, ôm chặt con chim cánh cụt vào lòng.
"Tên họ thì tạm gác lại, nếu ly hôn, có lẽ mẹ mình sẽ chuyển về nhà ông bà ngoại ở Fujisawa."
"Fujisawa à. Là vùng Shonan nhỉ? Khá là... xa đấy."
Chắc sẽ mất khoảng hai tiếng để đến trường của chúng tôi. Đi học mỗi sáng như vậy thì vất vả lắm.
"Nếu có chuyện phải chuyển trường, mình sẽ kiên quyết từ chối. Mình không thể chịu đựng được việc phải xa cách Makoto-san."
Shizuki siết chặt hai nắm tay, tuyên bố hùng hồn, rồi ngay lập tức lại xìu xuống như bong bóng xịt hơi.
"Chỉ là, nếu mình thuê phòng ở lại Tokyo một mình ── thì lần này lại phải xa mẹ. Được cái này thì mất cái kia."
"À, ừm, với mẹ cậu."
Đến đây, tôi chợt khựng lại.
Tôi do dự không biết có nên hỏi hay không, nhưng cảm giác đây là mấu chốt vấn đề, nên đã cẩn trọng lựa lời.
"Cậu thân với mẹ nhỉ? À không, ý tớ là, có dạo hai người đã cãi nhau to vì bác ấy phản đối chuyện ban nhạc mà. Chuyện đó qua rồi à? Thế thì tốt quá."
"Không ạ. Quan hệ bọn mình không đặc biệt tốt, và mình cũng không nhớ là đã được xin lỗi câu nào nên chiến tranh lạnh vẫn đang tiếp diễn. Chỉ là bà ấy không còn nói ra nói vào nữa thôi."
Shizuki đáp lại bằng giọng tỉnh bơ.
"Chỉ là, với tư cách là một nghệ nhân hoa đạo thì mình rất kính trọng bà. Mẹ là mục tiêu phấn đấu của mình. Trước khi là mẹ con, bọn mình là thầy trò."
Không phải bình thường người ta hay nói "trước khi là thầy trò, chúng tôi là mẹ con" sao?
"Bởi vậy, quan hệ giữa bố và mẹ mình có lạnh nhạt đến đâu cũng được, nhưng mình không muốn họ ly hôn."
Đúng là một cách nói phũ phàng hết chỗ nói.
"Tớ đã nghĩ từ trước rồi, nhưng về bố cậu ấy, cậu không được, ừm..."
"Vâng. Vì ông ấy là người chẳng có điểm nào đáng để kính trọng cả."
Cậu không nói thẳng vào mặt ông ấy câu đó đấy chứ? Con mình mà nói thế chắc tôi khóc hết nước mắt.
"Vậy nên, mình không thể chỉ ngồi khoanh tay đứng nhìn. Mình định sẽ đi gặp nhân tình của bố để nói chuyện phải trái."
"Hả?"
Tôi bất giác lạc cả giọng. Câu chuyện "cua gắt" quá. Gặp người tình của bố? Rốt cuộc là định nói gì?
"Ể, không lẽ nào, cậu định nhờ cô ta chia tay à?"
"Nếu chỉ cần thế là xong thì tốt quá. Còn về tiền chia tay thì... mình cũng không có nhiều tiền tiết kiệm đến thế..."
Câu chuyện ngày càng đi theo hướng "drama" sặc mùi tiền bạc.
"Không, Shizuki không cần phải trả tiền đó... Người phải trả là người trong cuộc ── à không, ý tớ là, tớ hiểu cậu lo lắng nhưng đó là chuyện bố cậu phải tự giải quyết chứ."
"Vụ ngoại tình lần này, một phần nguyên nhân cũng là do mình."
"Hả?"
"Người tình của bố mình chính là cô gia sư đã dạy kèm mình hồi thi chuyển cấp..."
"Uể."
Lại một âm thanh kỳ quặc nữa phát ra từ họng tôi. Chuyện này ── quả là... rối rắm thật.
"Ra là người quen. Nên cậu mới định đi gặp. Ừm."
"Không chỉ là người quen, bọn mình còn khá thân thiết. Nếu mình không nằng nặc đòi thi vào một trường cấp ba top đầu như vậy, bố đã không quen biết người đó, nên mình cũng có trách nhiệm."
"Tớ thấy cậu hoàn toàn chẳng có trách nhiệm gì sất."
Nếu suy luận kiểu đó thì xung đột ở Trung Đông hay nóng lên toàn cầu cũng thành lỗi của Shizuki hết.
"Từ từ đã, là gia sư tức là cô ấy cũng quen biết mẹ cậu à? Vậy mà vẫn ngoại tình được. Gan to bằng trời thật."
Nếu biết "chính thất" là một người phụ nữ sở hữu khí chất áp đảo đến thế, chẳng phải bình thường người ta sẽ sợ mất mật mà không dám ho he gì sao?
"Sensei chưa từng gặp mặt mẹ mình lần nào ạ."
"Là gia sư mà? Cô ấy đến nhà dạy mà phải không?"
"Vâng. Nhưng mẹ mình rất bận rộn và thường xuyên vắng nhà. Hơn nữa, bà hoàn toàn không quan tâm đến chuyện học hành của mình. Bà còn nghĩ thà mình không đi học cấp ba để có thêm thời gian tu luyện cắm hoa thì tốt hơn."
Đáng sợ thật. Nghe kể lại mới thấy hoàn cảnh gia đình cô ấy thật không bình thường chút nào. Vậy mà Shizuki vẫn lớn lên một cách tử tế được, hay thật.
"Vì vậy, mọi việc liên quan đến thi cử đều do bố mình sắp xếp. Việc trao đổi với sensei cũng đều do bố mình lo liệu. Có lẽ vì thế mà họ đã trở nên quá thân thiết ── chăng."
Hừm.
Mọi chuyện có vẻ khác xa so với viễn cảnh đánh ghen nảy lửa mà tôi tưởng tượng ban đầu. Dù vậy, tôi vẫn cảm thấy đó không phải là việc Shizuki nên làm. Nhưng vì là người quen nên có lẽ sẽ không phải lo lắng về việc xô xát hay nguy hiểm.
"Thế nên, mình đã hẹn gặp cô ấy sau giờ học ngày mai."
"Ngày mai? Nhanh thế!"
"Vì cứ mải nghĩ xem nên nói gì và nói như thế nào mà mình chẳng thể tập trung vào bài hát mới được... Bài đó lại là một bản nhạc tốt nghiệp đầy cảm xúc nữa chứ. Thế là mình lại nhớ về lễ tốt nghiệp của mình, rồi lại không thể không liên tưởng đến sensei... À, xin lỗi, nghe như mình đang đổ lỗi cho Makoto-san vậy."
"Không, chuyện đó thì không sao nhưng mà."
Câu hỏi "họ sẽ nói chuyện gì nhỉ" cứ luẩn quẩn trong đầu tôi. Dù vậy, tôi cũng không có tư cách gì để tò mò thêm nữa, đang nghĩ bụng việc mình có thể làm chỉ là cầu chúc may mắn, thì Shizuki ở bên kia màn hình đột ngột dí sát mặt vào camera.
"Makoto-san, cậu đi gặp sensei cùng mình được không?"
"Hả?"
Tôi giật mình ngồi bật dậy, chiếc điện thoại đang tựa vào gối đổ rầm xuống nệm. Vội vàng nhặt lên, tôi thấy khuôn mặt của Shizuki ở đó, trông khẩn thiết hơn gấp bội.
"Tại vì mình không biết phải nói gì khi gặp người tình của bố mình cả!"
"Tớ lại càng không biết nữa chứ!?"
"Makoto-san thì... này, cậu rành về chuyện ngoại tình mà phải không...?"
"Rành cái khỉ mốc! Suy nghĩ đó từ đâu ra vậy?"
"Với lại, mình nghĩ cậu nên biết rõ ngoại tình sẽ gây ra nhiều rắc rối thế nào để còn chuẩn bị tâm lý cho cuộc sống hôn nhân trong tương lai."
Đúng là lo bò trắng răng!
"Không, tớ không cần phải biết chuyện đó... chỉ cần không ngoại tình là được chứ gì..."
"Cậu sẽ không làm phải không? Cậu sẽ thề trước chiếc nhẫn rằng tuyệt đối, tuyệt đối sẽ không làm phải không?"
"Nhẫn ở đâu ra vậy?"
Mà, nhẫn cưới chắc cũng mang ý nghĩa như một lời tuyên thệ ấy nhỉ.
"Chuyện của tớ không liên quan. Tớ có phải là người ngoại tình đâu."
"Nếu một Makoto-san chung thủy, trong sạch và tuyệt đối không ngoại tình đi cùng, mình tin rằng cuộc nói chuyện chắc chắn sẽ diễn ra suôn sẻ."
"Lý do này có hơi khiên cưỡng không...?"
"Tóm lại là mình muốn Makoto-san đi cùng! Đây là giai đoạn mình muốn được ích kỷ mà không cần lý do!"
Shizuki đỏ bừng mặt, la oai oái. Cậu nói thẳng ra như vậy thì tớ biết đỡ thế nào.
"À, mình không bắt cậu phải giả gái đi cùng đâu nhé? Nếu cậu đang lo lắng về chuyện đó thì ──"
"Tớ không có lo! Tớ sẽ đi với bộ dạng bình thường."
"Cậu sẽ đi cùng mình phải không!"
Aaaaa. Chết tiệt. Mải bắt bẻ nên bị gài mất rồi.
*
Ngay sau giờ học ngày hôm sau, tôi và Shizuki hẹn gặp nhau ở cổng trường.
Hôm đó không có lịch tập ở studio, nhưng Akane và Rinko học ngay lớp bên cạnh Shizuki nên đã đánh hơi thấy vẻ vội vàng của cô nàng và bám đuôi theo.
"Hôm nay, ừm, mình và Makoto-san có một cuộc thảo luận quan trọng! Chỉ hôm nay thôi, mình xin phép bao trọn gói Makoto-san!"
Shizuki nói với Rinko và Akane với vẻ khá bối rối.
"Để nghe lý do xong rồi phán xét đã," Rinko đáp với vẻ bề trên, khoanh tay trước ngực.
"Tớ thì lúc nào cũng độc chiếm Makoto-chan trên tàu lúc về rồi nên nhường một chút cũng không sao," Akane cũng ra vẻ đàn chị theo một hướng khác.
"Vì là chuyện xấu trong nhà nên mình không thể nói chi tiết được..." Shizuki lí nhí, liên tục liếc nhìn tôi rồi lẩm bẩm. "Là một cuộc đàm phán để giải quyết dứt điểm chuyện ngoại tình ạ."
"Thà cậu nói toẹt ra chi tiết còn hơn! Tệ nhất rồi! Lại bị hiểu lầm tai hại rồi kìa!"
"Tớ không nghĩ là có hiểu lầm gì đâu. Murase-kun có tính trăng hoa là sự thật mà."
"Đấy, thấy chưa!"
"Một kẻ đã có đủ thành viên ban nhạc rồi mà còn tí tởn đi rủ rê một tay bass xịn sò ngay khi vừa tia thấy thì nhìn góc nào cũng ra dáng tra nam thôi."
"Hự..."
Không thể cãi được. Không, nhưng mà chuyện này không liên quan ── ngặt nỗi nếu không lôi chuyện gia đình Shizuki ra thì không thể giải thích là nó không liên quan được...
"Chờ một chút Rin-chan, người bị đá đít sau khi tí tởn rủ rê cũng là Makoto-chan đấy."
"Hừm. Nghe cũng có lý," Rinko gật gù giả lả. "Kẻ đi ngoại tình và kẻ bị ngoại tình làm cho khóc đều là Murase-kun. Rốt cuộc là sao vậy?"
"Tớ mới là người muốn hỏi đây!"
"Tóm lại hôm nay Makoto-san là của mình!"
Shizuki khoác tay tôi, kéo xềnh xệch ra ngoài cổng trường.
"Nhớ mua quà về nhé!"
"Nếu đối phương cũng chưa kết hôn thì tớ sẽ châm chước cho."
Được tiễn đưa bởi những lời vàng ngọc của hai cô bạn, tôi và Shizuki lầm lũi hướng về phía nhà ga.
Trong lúc chờ tàu ở sân ga, Shizuki hỏi tôi với vẻ mặt nghiêm trọng như sắp đi sứ.
"Trước khi gặp đối phương, mình muốn xác nhận một điều. Makoto-san... ừm... cậu có suy nghĩ như thế nào về chuyện ngoại tình?"
"Hả?"
Từ hôm qua đến giờ, những phát ngôn của Shizuki cứ nằm ngoài quỹ đạo khiến não tôi không load kịp.
"Tớ chưa từng nghĩ đến. Bị hỏi bất ngờ vậy cũng khó trả lời."
"Vậy thì bây giờ hãy nghĩ đi!"
"Sao lại bắt ép thế. Tớ còn chưa từng hẹn hò với ai nên cũng không tưởng tượng ra được."
"Cậu chưa từng hẹn hò sao?"
Tại sao lại xác nhận lại với nụ cười toe toét như thế hả? Chuyện tôi "trai tân" thú vị lắm sao? Để cho tôi yên đi.
"Vậy thì... vậy thì, cứ giả sử là được! Giả sử, phải rồi, tưởng tượng một ai đó cụ thể chắc sẽ dễ hình dung hơn. Ví dụ như, chỉ là giả sử thôi nhé, mình và Makoto-san đang hẹn hò, và rồi mình ngoại tình ──"
Giọng của Shizuki ngày càng cao vút, khuôn mặt đỏ bừng như quả gấc chín.
"── Làm gì có chuyện đó! Mình mà ngoại tình ư, tuyệt đối không bao giờ! Tuyệt đối không!"
"Tự dưng kích động dữ vậy. Bình tĩnh lại đi."
"Thật đấy ạ! Xin hãy tin mình!"
Cô ấy sắp khóc đến nơi và túm lấy áo tôi, nhưng người bảo tôi tưởng tượng là cậu mà.
"Chỉ là giả sử thôi mà. Tớ không nghĩ cậu sẽ thật sự làm vậy đâu, không sao đâu."
"Thật không ạ?"
Làm ơn đừng làm ầm ĩ ở nhà ga nữa được không. Hành khách xung quanh đang nhìn kìa.
"Vậy thì, chỉ là giả sử thôi, một chuyện viễn tưởng không bao giờ xảy ra, nhưng nếu mình ngoại tình thì Makoto-san sẽ nghĩ sao?"
"Ừm, không, cũng không sao cả."
Tôi định nói rằng đó là tự do của mỗi người, là chuyện không thể tránh khỏi. Thế nhưng, lời nói cứ mắc nghẹn ở cổ họng.
Khi cố gắng tưởng tượng cảnh Shizuki thân mật với một gã trai nào đó, một thứ gì đó sắc nhọn, khó chịu lại găm vào não tôi, khiến hình ảnh ấy không thể hiện ra.
Cái quái gì thế này?
"Sao vậy Makoto-san?"
Shizuki nghiêng người nhìn vào mặt tôi. Có cảm giác như khóe miệng cô nàng đang tủm tỉm cười.
"Không, ừm... kiểu như, tớ không thể hình dung ra được, hay là cứ cố nghĩ là lại thấy bồn chồn khó chịu thế nào ấy."
Nụ cười lan rộng trên khắp khuôn mặt Shizuki.
"Vậy sao. Hừm. Ngay cả Makoto-san cũng vậy sao."
Có gì mà đáng cười thế chứ. Vừa mếu máo xong đã cười được ngay, đúng là cảm xúc thất thường. Ai mà vớ phải Shizuki chắc khổ một đời.
Chúng tôi xuống ở ga thứ sáu. Hình như đây là ga gần nhà Shizuki nhất.
Điểm hẹn là một quán cà phê nằm trong tòa nhà ga.
"Kia rồi," Shizuki thì thầm và rảo bước đến chỗ một người phụ nữ tóc ngắn đang ngồi ở chiếc bàn trong góc, chống cằm lướt điện thoại.
Người kia cũng nhận ra và ngẩng mặt lên.
"Shizuki-chan. Lâu rồi không gặp."
Cô ấy vui vẻ vẫy tay. Dù đeo kính không gọng, mặc áo len cổ lọ và quần jean trông khá giản dị, nhưng cô ấy vẫn toát lên vóc dáng cực chuẩn và vẻ quyến rũ mặn mà của một người phụ nữ trưởng thành. Tuổi tác chắc khoảng ba mươi.
"Kazama-sensei, lâu rồi không gặp ạ."
Shizuki chào bằng giọng cứng nhắc, khẽ cúi đầu.
Người phụ nữ tên Kazama liếc nhìn tôi với vẻ mặt ngạc nhiên. Shizuki nhận ra và đưa tay về phía tôi giới thiệu.
"Đây là Murase Makoto-san. Là, ừm... người bảo hộ của em ạ."
Người bảo hộ là cái nghĩa gì? Đến tôi còn chưa hiểu mình đến đây làm gì nữa là, nên có lẽ cô ấy cũng bí từ để giới thiệu.
"Makoto-san, đây là cô Kazama Mitsuho, người đã từng là gia sư của mình."
"Cháu chào cô ạ..."
Tôi cũng không biết nên cư xử thế nào cho phải phép, nên trước mắt cứ cúi đầu chào.
"Chào em, chị là Kazama. Bạn trai của Shizuki-chan hả?"
Cô ấy đột ngột thu hẹp khoảng cách.
"Dạ k-không, không phải, bọn cháu là thành viên cùng ban nhạc."
"Makoto-san! Sao cậu lại phủ nhận ngay tắp lự thế! Chỗ này phải thừa nhận trước để nắm thế chủ động trong cuộc đàm phán chứ!"
Đến tôi còn chưa nắm được mình đến đây làm gì, thế mà đã phải bàn chuyện chiến thuật là sao.
"Trên tình bạn dưới tình yêu à? Hai đứa học cùng trường phải không?"
Mitsuho-san nói trong khi soi bộ đồng phục của chúng tôi.
"Cấp ba có vẻ vui nhỉ, mừng cho em."
"Vâng! Toàn là chuyện vui thôi ạ!" Shizuki trả lời dõng dạc. "Thật sự là nhờ có sensei cả ạ. Vì đó là trường có điểm chuẩn khá cao so với sức học của em. Nếu không đỗ thì em đã không thể gặp được Makoto-san và cuộc đời em đã chìm trong tăm tối rồi."
Tăm tối có hơi quá lời không...? Với tầm cỡ tiểu thư như Shizuki thì dù ở đâu cũng sẽ sống khỏe thôi mà.
"Người cố gắng là Shizuki-chan mà. Nếu chị giúp được gì thì chị cũng vui."
"Nhưng mà, hồi đó em hoàn toàn không để ý cách dạy của sensei tỉ mỉ đến mức nào, mãi đến mùa đông vừa rồi em có tổ chức học nhóm với một bé đàn em định thi vào trường mình. Bé đó khen cách dạy của em rất dễ hiểu, dù thực ra em chỉ đang bắt chước sensei thôi."
"Thế á? Nghe vậy chị còn vui hơn nữa. Bé đó có đỗ không?"
"Vâng! Nhờ ơn của nhờ ơn chị ạ!"
"Shizuki-chan hợp làm giáo viên đấy chứ? Sao không thử theo nghề này xem? À, mà em phải kế nghiệp cắm hoa nhỉ."
"Thay vì kế nghiệp, em muốn thành lập trường phái của riêng mình, nhưng ngoài ra em cũng có những việc khác muốn làm ──"
Hai người bắt đầu trò chuyện rôm rả như chưa hề có cuộc chia ly.
Nhân viên đến lấy order, tôi gọi café au lait, còn Shizuki và Mitsuho-san thì gọi hẳn set bánh ngọt full-topping.
Hương trà thơm ngát, bánh tart chanh và bánh gatô sôcôla được bày ra, tạo nên một bầu không khí ấm cúng nơi cô trò cũ cùng nhau ôn nghèo kể khổ. Còn tôi thì co rúm người ở một góc, nhấm nháp ly café au lait và tự hỏi mình đang làm cái quái gì ở đây...
Này, ừm, không phải chúng ta đến đây để "xử lý" vụ ngoại tình của ông bố sao?
Tôi vừa liếc nhìn Shizuki vừa dồn toàn lực để bắn tín hiệu bằng mắt. Chen ngang vào cuộc trò chuyện vui vẻ của hai người thì thật vô duyên nên tôi không dám mở miệng.
Đương nhiên là vô tác dụng! Vì tôi đâu phải là nhà ngoại cảm! Rốt cuộc, tôi chỉ có thể im lặng chờ đợi dòng đời xô đẩy câu chuyện về đúng hướng.
"── Toshio-san có vẻ muốn Shizuki-chan theo con đường khác, không phải cắm hoa đấy. Chị cũng được anh ấy hỏi han đủ thứ về chuyện học lên đại học mà. Nào là trường đó trình độ ra sao, tỷ lệ đỗ vào các đại học tư thục danh tiếng thế nào, có lợi cho việc xin việc làm đến đâu, hỏi đủ thứ trên trời dưới đất."
Ngay khi tên ông bố được nhắc đến, ánh mắt của Shizuki đổi sắc.
"Phải rồi sensei. Suýt nữa thì em quên mất chủ đề chính!"
Tớ tưởng cậu quên béng rồi cơ đấy.
"Em sẽ nói thẳng. Xin cô hãy chia tay với bố em."
Dù đã đi lạc đề cả cây số, nhưng cú chốt hạ thì lại thẳng thắn đến kinh ngạc.
"À, ừm. ...Đúng là em gọi chị ra vì chuyện đó thật nhỉ."
Mitsuho-san cười khổ, uống cạn tách trà.
"Ừ. Chị sẽ chia tay. Bị lộ rồi thì cũng đến lúc dừng lại thôi."
Mọi chuyện kết thúc chóng vánh đến mức hụt hẫng. Shizuki cũng ngớ người ra.
"Ể, đ-được ạ? Dễ dàng như vậy sao? Em đã chuẩn bị tinh thần là cô sẽ khóc lóc hoặc làm ầm lên nên mới dẫn theo vệ sĩ Makoto-san đến đây mà."
"...Đừng có gán cho tớ mấy cái vai diễn kỳ cục đó chứ..."
"Đó chỉ là cái cớ thôi nên không sao đâu ạ! Nếu cô ấy thật sự làm ầm lên thì mình sẽ bảo vệ Makoto-san!"
Nếu đã không định giấu nữa thì cần quái gì cớ.
"Thân nhau nhỉ. Ghen tị thật đấy. Chị cũng muốn có một tình yêu như vậy thời cấp ba. Giờ đã là bà cô già rồi nên chỉ toàn dính vào mấy mối tình thối nát thôi."
Tôi nghĩ cô ấy còn quá trẻ để tự nhận là "bà cô", nhưng việc cô ấy thản nhiên thừa nhận mối quan hệ sai trái còn nặng nề hơn. Tôi im lặng quan sát khóe miệng cô ấy, rồi lại liếc sang biểu cảm của Shizuki.
"...Cô và bố em, từ khi nào ạ?"
Shizuki hỏi, cố kìm nén cảm xúc.
"Chẳng lẽ từ lúc cô đến làm gia sư cho em đã...?"
"Không không," Mitsuho-san xua tay quầy quậy. "Hồi đó Toshio-san hình như đang mê mệt một em gái ở club Roppongi nào đó. Còn chị với anh ấy là sau khi Shizuki-chan đỗ cơ. Khoảng một năm nay thôi."
Cô ấy nói chuyện tỉnh bơ đến mức đáng sợ.
"Chị ấy à, sau khi nghỉ việc ở công ty nước ngoài thì thất nghiệp chơi dài. Thỉnh thoảng chỉ làm thêm ở club cho vui. Đúng lúc tiền tiết kiệm sắp cạn thì Toshio-san rủ làm gia sư. Nhưng mà Shizuki-chan đỗ rồi thì chị lại quay về kiếp thất nghiệp. Đang không biết tính sao thì Toshio-san bảo sẽ tiếp tục trả lương cho. Dù thấy rất có lỗi nhưng túng quá, chị không từ chối được. Rồi thì, cứ thế mà lằng nhằng dây dưa đến giờ."
Giọng điệu bình thản đó lại phơi bày một sự thật trần trụi của người lớn. Shizuki thở dài thườn thượt.
"Cô có biết em đã sốc đến mức nào khi biết chuyện giữa thầy cũ và cha mình không ạ?"
"Chị cũng thấy có lỗi với Shizuki-chan lắm chứ. Nhưng vì đang túng thiếu nên... chậc, không để tâm đến sĩ diện được."
"Xin cô hãy để tâm đi ạ! Mà nói đến chuyện tiền bạc, cô biết ông ấy là người đã có vợ, nếu ra tòa thì chắc chắn sẽ thua và phải bồi thường đấy ạ?"
Shizuki dường như cũng bắt đầu mất bình tĩnh.
"Toshio-san bảo vợ anh ấy kiêu ngạo lắm, nếu có trách thì cũng chỉ trách anh ấy thôi chứ sẽ hoàn toàn coi người tình như không khí."
"...Dù là cha mình... nhưng đúng là một người không ra gì thật..."
Tôi không thể không gật đầu đồng ý.
"Nhỉ. Cũng thuộc dạng cặn bã đấy."
Mitsuho-san cũng cười khúc khích hùa theo, đúng là bó tay.
"Sensei cũng vậy. Chắc chắn cô có thể tìm được người đàn ông tuyệt vời hơn nhiều. Tại sao lại là người như bố em chứ... Một người chẳng có gì ngoài tiền."
Lúc đó, một thoáng chân thành hiếm hoi lướt qua gương mặt Mitsuho-san.
"Shizuki-chan, em không hiểu gì về bố em cả."
Shizuki nhíu mày.
"Ý cô là sao ạ?"
"Toshio-san là một người đàn ông cực phẩm đấy. Anh ấy thay bồ như thay áo phải không? Một gã đàn ông chỉ có tiền thì không làm được điều đó đâu."
"Lúc nãy chính sensei cũng bảo ông ấy là cặn bã mà...?"
"Là cặn bã và quyến rũ đâu có mâu thuẫn với nhau."
Trước những lời của Mitsuho-san, Shizuki mở to mắt, im lặng một lúc lâu. Rồi cô nàng thốt ra một câu đầy thấm thía.
"...Em hiểu ạ...!"
Này, vừa rồi có phải cậu liếc nhìn tớ không? Là tớ tưởng tượng thôi đúng không?
"Với lại Shizuki-chan, em thích mẹ em phải không?"
"Không phải là thích ạ. Có rất nhiều điểm em không thể hòa hợp được. Nhưng em kính trọng mỹ cảm tuyệt đối và sự nghiêm khắc với bản thân của bà."
Đó là những lời lẽ cứng nhắc, nghe chẳng giống tình cảm con gái dành cho mẹ chút nào. Mitsuho-san mỉm cười nhạt.
"Đó là người bạn đời mà mẹ em đã chọn đấy. Là người đã cùng bà sinh ra một đứa con ngoan như Shizuki-chan và cùng nhau nuôi nấng. Chắc chắn ông ấy phải có vô số sức hấp dẫn khác ngoài tiền bạc chứ."
"Nghe cô nói cũng có lý..."
Hôm nay chúng ta đến đây để làm gì vậy? Cất công đến tận đây chỉ để nghe "tiểu tam" khoe mẽ về ông bố ngoại tình sao?
"Thế nên chị cũng không muốn chia tay, nhưng mà, thôi thì đành vậy."
Mitsuho-san đứng dậy, cầm lấy tờ hóa đơn.
"Coi như hết duyên nhé. Vậy thôi Shizuki-chan, lâu lắm mới được nói chuyện, vui lắm đấy."
"À, là em đã mời cô đến nên tiền thanh toán để em ──"
"Thôi khỏi. Tiền trong ví chị cũng toàn là tiền Toshio-san cho cả mà."
Buông lại một câu xanh rờn, Mitsuho-san thong dong bước về phía quầy thu ngân.
*
"...Hôm nay thật sự xin lỗi cậu, vì đã bắt cậu đi cùng thế này."
Trong lúc chờ thang máy sau khi rời quán, Shizuki lí nhí nói.
"Không, đừng bận tâm. Tớ cũng chẳng giúp được gì..."
Lần đến công ty giải trí cùng Akane trước đây, tôi đã thấy mình thừa thãi, nhưng hôm nay mức độ vô dụng còn đạt tầm cao mới. Sau màn chào hỏi xã giao, tôi câm như hến suốt buổi. Rốt cuộc mình đến đó để làm gì chứ.
Không chịu nổi sự im lặng gượng gạo, tôi lên tiếng.
"...Hay là đi đâu chơi nhé? Nhân tiện đang được nghỉ."
"Được không ạ?"
Shizuki hỏi lại, mắt sáng rực như muốn lao vào ôm chầm lấy tôi.
"À thì, chỉ vì mỗi việc này mà giải tán thì hơi phí một ngày đẹp trời."
"Ư ư ư, đúng vậy ạ, xin lỗi cậu..."
"A, không, tớ không có ý trách cậu đâu."
"A, vậy thì, cậu có muốn ghé nhà mình không? Ngay gần đây thôi!"
"Nhà Shizuki á?"
"Vâng. Từ lâu mình đã muốn cho Makoto-san thấy mình cắm hoa rồi."
Đó là điều mà... thú thật, tôi cũng từng muốn được chứng kiến một lần.
Chúng tôi ghé vào một tiệm hoa ở tầng một tòa nhà ga. Đôi mắt Shizuki khi nhìn quanh cửa tiệm ngát hương và rực rỡ sắc màu vừa ánh lên vẻ sắc bén của một người thợ săn, vừa pha lẫn sự háo hức ngây thơ của một đứa trẻ, khiến kẻ ngoại đạo như tôi cũng thấy phấn chấn lây.
"Cậu mua ở tiệm hoa bình thường sao? Tớ cứ tưởng phải có những nơi chuyên cung cấp cho dân hoa đạo chứ."
Tôi hỏi trong lúc chờ gói hoa.
"Thường thì mình hay mua ở chợ đầu mối, nhưng mua ở đâu thì hoa vẫn là hoa thôi ạ," Shizuki mỉm cười. "Mình cũng thích mua ở các tiệm hoa phố thị. Dù các loại cành không đa dạng lắm, lựa chọn có phần hạn hẹp, nhưng sao nhỉ... mình cảm nhận được cái tâm của người bán hàng."
Ra khỏi ga và đi về phía khu dân cư, đến một con dốc, Shizuki đột nhiên ngồi thụp xuống ven đường.
"Hoa Mắt Bồ Câu! Đẹp quá."
Loài cỏ dại mọc chen chúc trong kẽ nứt bê tông, nở ra những bông hoa nhỏ xíu màu xanh biếc. Shizuki chẳng ngần ngại dùng tay nhổ bật cả một cụm lên.
"Hả, cái đó á? Cậu định dùng nó sao? Đó là cỏ dại mà?"
"Vì hoa nào cũng là hoa mà."
Nụ cười của Shizuki lúc đó như một mũi tên xuyên thẳng vào tim tôi.
*
Tư dinh nhà Yurisaka là một cơ ngơi bề thế vượt xa sức tưởng tượng nghèo nàn của tôi.
Vừa bước qua cánh cổng gỗ mộc mạc, một khu vườn rải sỏi với những tán cây được cắt tỉa công phu hiện ra trước mắt, lối đi lát đá phiến dẫn thẳng vào gian nhà chính. Chỉ riêng khu nhà phụ bên trái thôi cũng đã to bằng cả một căn nhà vườn mơ ước của người bình thường rồi. Còn ngôi nhà chính lớn đến mức liếc qua một cái không thể bao quát hết được.
Tôi rụt rè đi theo Shizuki băng qua khu vườn.
Bên cạnh lối vào, một người đàn ông tóc bạc trắng đang lau chùi xẻng.
"A, tiểu thư. Mừng cô chủ đã về."
Nhìn bộ dạng đi ủng, đeo găng tay và mặc đồ bảo hộ, có lẽ ông là người làm vườn.
"Cháu đã về rồi đây ạ, Joujima-san," Shizuki lễ phép chào. "Mẹ cháu có nhà không ạ?"
"Vâng, bà chủ vừa mới về."
Mẹ cậu ấy cũng có nhà sao. Tự nhiên tôi thấy căng thẳng đột độ. Bác làm vườn nhìn sang tôi, khẽ gật đầu chào rồi quay lại với công việc.
Tôi cởi giày ở khoảng sân trong rộng thênh thang, bước lên sàn gỗ bóng loáng.
Quả không hổ danh là nhà của một nghệ nhân hoa đạo, không chỉ lối vào mà dọc hành lang cũng được bài trí những kệ gỗ đặt bình hoa. Tất cả đều là những tác phẩm trang nhã, toát lên vẻ an yên, khiến tôi cảm thấy bớt hồi hộp đôi chút khi bước theo bóng lưng Shizuki.
Thế nhưng, ở một khúc quanh hành lang, chúng tôi chạm mặt một người phụ nữ mặc kimono đi ngược chiều. Máu trong người tôi như đông cứng lại.
Đó là mẹ của Shizuki, người mà tôi từng chạm mặt một lần. Có lẽ vì ở nhà nên bà xõa tóc, trông trẻ hơn rất nhiều so với lần trước. Trông bà có nhiều nét giống Shizuki.
"Mẹ."
Giọng Shizuki cũng đanh lại.
"Con đã về. Xin lỗi vì đường đột, nhưng con đã mời Makoto-san đến chơi ạ."
Mẹ Shizuki ném ánh nhìn sắc như dao cạo về phía tôi. Chắc hẳn khi bình phẩm tác phẩm của học trò, bà cũng dùng ánh mắt này.
"Mời cậu cứ tự nhiên."
Bà nói một cách lịch sự nhưng đầy khoảng cách, rồi cúi đầu chào.
"Ch-Cháu xin phép ạ."
Tôi chỉ lắp bắp được bấy nhiêu.
Sau đó, ánh mắt bà dừng lại ở bó hoa trên tay Shizuki.
"Con định để Makoto-san xem con cắm hoa ạ."
Nghe con gái nói vậy, bà khẽ gật đầu.
"Hãy tạo ra một tác phẩm không làm hổ thẹn thanh danh môn phái."
Đây là lời một người mẹ nói với con gái sao? Câu nói "trước khi là mẹ con, họ là thầy trò" quả không ngoa chút nào.
"Hãy dùng phòng Shobu."
Buông một câu ngắn gọn, bà lướt qua chúng tôi, đi về phía hành lang.
Căn phòng chúng tôi được dẫn đến là một phòng kiểu Nhật rộng mười hai chiếu tatami. Ánh nắng chiều xiên qua khung cửa giấy shoji, tạo nên những vệt sáng tối đầy nghệ thuật. Hốc tường trang trí (tokonoma) trống trơn, có lẽ đang chờ bình hoa sắp được hoàn thành.
Shizuki trải một tấm thảm lớn ra sàn, xếp các loại hoa, kéo, xô nước và bình gốm lên trên, rồi ngồi xuống trong tư thế chính tọa (seiza), lưng thẳng tắp. Cô đặt hai tay xuống sàn, cúi đầu thi lễ.
"Vậy thì, mình xin phép bắt đầu."
"Ể... à, ừ, ừm. Nhờ cậu chỉ giáo."
Tôi lóng ngóng không biết nên ngồi đâu. Nghĩ rằng nếu ngồi đối diện sẽ làm Shizuki phân tâm, tôi lùi lại cạnh cửa lùa và ngồi xuống.
Một lúc lâu, Shizuki vẫn bất động, chỉ chăm chú nhìn vào những cành hoa bày la liệt trước mặt.
Sự tĩnh lặng toát ra từ dáng vẻ ấy khiến tôi rùng mình.
Tôi hiểu cậu ấy đang làm gì. Dù mù tịt về hoa đạo, nhưng tôi biết đó là quá trình bắt buộc trước khi bắt tay vào bất kỳ loại hình sáng tạo nào.
Cậu ấy đang nhào nặn hình ảnh trong đầu.
Một lát sau, Shizuki khẽ chuyển động. Cô quỳ gối, đặt bàn chông xuống đáy bình, rồi lặng lẽ rót nước vào.
Cô nhấc một cành lớn nở đầy hoa trắng, tỉa bớt nhánh con, đưa kéo cắt gọn, rồi dùng tay uốn nhẹ tạo thế trước khi cắm vào bàn chông. Những đóa thủy tiên vàng với phần nhụy vương sắc hồng nhạt được cắm nương theo dáng cành. Cuối cùng, cô rải cụm hoa Mắt Bồ Câu ở gần mặt nước, để chúng khẽ tràn ra khỏi miệng bình.
Mỗi một động tác đều mềm mại và thanh tao, hoàn toàn không vương chút bụi trần của sự toan tính hay máy móc.
Đến mức tôi có cảm giác như nghe thấy cả tiếng chuông gió ngân nga đâu đây.
Khi Shizuki hoàn thành và quay lại tư thế chính tọa, thở phào nhẹ nhõm, tôi mới nhận ra mình cũng đã nín thở theo dõi từ lúc nào.
"Xin cảm ơn."
Cúi chào thật sâu, Shizuki vừa thu dọn dụng cụ vừa nói.
"Vì kiếm được một cành cây Chót dáng rất đẹp, nên chủ đề là 'Thanh âm gọi xuân'. Hoa Mắt Bồ Câu cũng là loài hoa báo hiệu đầu xuân nữa. Cậu thấy sao?"
Mất vài giây tôi mới nhận ra đó là câu hỏi dành cho mình.
"...Makoto-san?"
"Hả? À, àà, ừm... Ừm thì. Rất ──"
Những từ ngữ tiếp theo cứ mắc kẹt trong họng.
Từ chiếc bình miệng rộng, những cành cây mảnh mai vươn lên trời theo đường xoắn ốc nhẹ nhàng, nâng đỡ những đóa hoa trắng tinh khôi tựa như tuyết tan đọng lại, bồng bềnh trôi trên những phiến lá non. Ba đóa thủy tiên điểm xuyết: một đóa ngước lên tìm ánh dương, một đóa cúi đầu e ấp, và một đóa như đang ngoái lại đầy lưu luyến. Sắc xanh non nớt của đám hoa cỏ dại mang lại cảm giác kiên cường, như đang vươn mình trỗi dậy từ mặt nước.
Tiếng gọi mùa xuân về, quả thực, tôi có thể nghe thấy rõ ràng.
"── Tuyệt vời lắm... Thật sự đấy."
Sao vốn từ của mình lại nghèo nàn đến thảm hại thế này, tôi tự trách bản thân. Tôi không tìm đâu ra từ ngữ xứng tầm để ca ngợi vẻ đẹp và sức sống mãnh liệt của những bông hoa này.
Nhưng Shizuki lại mỉm cười ấm áp.
"Vâng. Chính mình cũng thấy khá ưng ý ạ."
Sau khi dọn dẹp nhanh gọn, cô di chuyển bình hoa đến hốc tường tokonoma. Ánh nắng chiều từ ô cửa sổ nhỏ rọi xuống mặt nước trong bình, khiến màu sắc bừng lên một cách dịu dàng, lung linh.
"Nghệ thuật cắm hoa có rất nhiều trường phái và phong cách, nhưng mà..."
Shizuki nói trong khi cùng tôi ngắm nhìn tác phẩm.
"Mình nghĩ điều cốt lõi thì bất biến. Đó là sinh mệnh lực. Làm thế nào để phản chiếu được vẻ đẹp trong sức sống của hoa. Cho nên, dù nó là nghệ thuật không gian ── mình tin rằng nó cũng mang khía cạnh của nghệ thuật thời gian."
Nghệ thuật thời gian.
Được sinh ra, được giải phóng, chuyển động, biến đổi, nở rộ, và rồi một ngày nào đó sẽ lụi tàn.
Giống như âm nhạc vậy.
"Cho nên, chuyện đó..."
Giọng Shizuki ngập ngừng, đượm vẻ xúc động.
"Đối với mình, tình yêu dành cho hoa và tình yêu dành cho âm nhạc là một thể thống nhất, không thể tách rời ── Vì vậy, ừm, với tư cách là tay trống của PNO, từ giờ mình sẽ ngày càng mài giũa kỹ năng hơn nữa, nhưng với hoa, mình cũng thật sự nghiêm túc. Mong muốn trở thành người kế thừa gia tộc cũng là thật lòng. Đây không phải là sự 'ngoại tình' hay đứng núi này trông núi nọ, mà là mình đang dốc toàn bộ sinh mệnh cho cả hai."
"...Ể? À, ừm."
Tôi ngẩn người ra.
Tôi hiểu ra vì sao Shizuki lại có vẻ tha thiết đến vậy, và cảm thấy hơi hụt hẫng vì sự nghiêm túc thái quá của cô nàng.
"Không... ừm. Tớ hiểu mà, chuyện đó."
"Thật không ạ...?"
Shizuki nhìn tôi chằm chằm như muốn ăn tươi nuốt sống, khiến tôi bất giác phải quay đi.
"Tớ đã hiểu ngay từ đầu rồi. Từ lần đầu tiên chúng ta gặp nhau ── không, không phải. Là từ trước khi gặp cơ. Tớ biết đến Shizuki khi nhìn thấy bình hoa được trưng bày ở lối vào trường. Nhìn cái là biết ngay. Rằng cậu là người đặt cả sinh mệnh vào những đóa hoa. Cho nên, này, cái tác phẩm thứ hai có phần rụt rè đó đã khiến tớ thất vọng, rồi sau đó tác phẩm thật sự nghiêm túc của cậu đã khiến tớ tê tái. Tớ đã bị Shizuki thu hút bởi hoa còn trước cả tiếng trống nữa cơ."
Mặt Shizuki thoáng tái đi rồi bùng nổ sắc đỏ.
"Ma-Makoto-san, c-câu vừa rồi!"
Cậu ấy lao tới với tốc độ ánh sáng khiến lưng tôi đập mạnh vào cánh cửa lùa phía sau.
"Xin cậu hãy nói lại câu vừa rồi một lần nữa!"
"Hả? Rằng cậu đặt cả sinh mệnh vào hoa á?"
"Sau đó một chút ạ!"
"Tác phẩm rụt rè làm tớ thất vọng ──"
"Sau đó nữa ạ!"
"Tác phẩm nghiêm túc khiến tớ tê tái ──"
"Thêm chút nữa ạ!"
"Bị Shizuki thu hút bởi hoa..."
"Aaaaaaaaaaa một lần nữa! Xin hãy nói lại một lần nữa!"
Đừng có dí sát mặt vào như sắp chạm trán rồi gào lên thế chứ. Đau màng nhĩ quá.
"Tớ bị Shizuki thu hút bởi hoa... à, cái đó, tất nhiên là sau khi nghe tiếng trống của cậu cũng ──"
"Aaaaaaaaaaa hạnh phúc quá đi mất! Giờ thì hoa lá hay trống phách gì cũng chẳng còn quan trọng nữa, em sẽ chỉ nhắm đến mục tiêu làm cô dâu của anh thôi!"
Thế còn cái vụ "dốc toàn bộ sinh mệnh" lúc nãy vứt đi đâu rồi?
*
Vào giờ nghỉ trưa ngày hôm sau, khi tôi đến phòng chuẩn bị âm nhạc sớm nhất và đang ăn trưa cùng Komori-sensei, thì Shizuki, Akane và Rinko cùng nhau bước vào. Có vẻ họ bị muộn do phải thay đồ thể dục.
"A, Makoto-san, hôm qua cảm ơn cậu nhiều nhé!"
Shizuki nhanh nhảu sà xuống ngồi cạnh tôi, giọng phấn khởi ra mặt.
"Sau đó, mẹ có nói với mình. Rằng lần tới hãy dẫn cậu đến chơi. Mẹ muốn chào hỏi đàng hoàng cho phải phép."
"Cái gì đấy, cái gì đấy?"
Akane hóng hớt xáp lại ngay.
"Hôm qua hai người đã đi đâu và làm gì thế? Có phải cậu đã đến nhà Shizu-chan không?"
"À, ừm, thì ──"
Tôi cũng không thể bô bô kể chuyện nhân tình nhân ngãi này nọ nên cứ ấp úng, và điều đó lại càng làm tăng sự khả nghi. Từ bên cạnh, Shizuki nhanh nhảu đỡ lời.
"Không sao đâu ạ. Chuyện ngoại tình đã được giải quyết êm đẹp rồi."
Rinko nheo mắt, giọng đầy gai góc và sặc mùi thuốc súng.
"Bên này thì chưa có gì được giải quyết cả đâu nhé. Giải thích lại từ đầu xem nào."
"Ngoại tình? Ý là sao, cô có được nghe chuyện này không? Hay là cô nên ra ngoài để người trong cuộc đóng cửa bảo nhau nhỉ?"
Đến cả Komori-sensei cũng mắt chữ O mồm chữ A hóng chuyện.
Làm ơn tha cho tôi đi mà!
1 Bình luận