Tanaka the Wizard
Buncololi M-da S-taro; Makoto Iino
  • Bạn phải đăng nhập để sử dụng bookmark
Tùy chỉnh

Tập 01

Chương 05: Chiến dịch săn rồng I (14)

3 Bình luận - Độ dài: 1,561 từ - Cập nhật:

Chiến dịch săn rồng I (14)

Quý tộc ma đạo đang đối đầu cùng lúc ba con Dực long.

Khi tôi tới nơi, lão sắp hạ gục một con. Lão bắn ra ma pháp băng trụ mang theo hơi lạnh mờ ảo, hạ gục một con đang lơ lửng. Dực long mất sức rơi thẳng xuống đất.

“Còn ổn không!”

Nghe tôi hỏi, quý tộc ma đạo hơi nghiêng đầu liếc ra sau.

“Ngươi tưởng ta là ai chứ!”

“Cũng phải, tôi sẽ yểm trợ.”

Quý tộc ma đạo dùng loại khiên phòng ngự nào đó đỡ hơi thở rồng trông thật ngầu. Ma trận vang lên "oàm" một tiếng trên không trung cách lão vài mét, đánh tan lửa từ hai con còn lại phun ra. Nếu tôi cũng biết chiêu đó, lưng đã không bị nướng giòn tan rồi.

Dáng vẻ lão đứng đó với áo choàng phấp phới khiến người ta ngưỡng mộ.

“Dù sao cũng trị thương trước đã. Trị thương.”

Vai phải lão đại thúc ướt đẫm máu.

Có vết rách dài vài centimet do móng vuốt gây ra. Mau dùng ma pháp trị liệu hồi phục. Tôi giơ tay phía sau lưng lão vài mét thi triển ma pháp, đúng kiểu support. Vết thương lão nhanh chóng lành hẳn, ngừng chảy máu.

“Hừ, vẫn không cần niệm chú…”

Hình như lão nói gì đó, nhưng tôi phớt lờ.

Trong lúc này, một con Dực long vỗ cánh mạnh.

Trong chớp mắt, nó tách khỏi ông chú, đổi hướng lặn xuống dưới phi thuyền. Có lẽ thấy đồng loại bị hạ, địch lại tăng viện, biết không thể thắng nên bỏ chạy. Tâm lý khác hẳn lũ Dực long hiếu chiến bên tôi. Hóa ra Dực long cũng mỗi con mỗi khác.

Nhưng nhận định hời hợt này nhanh chóng bị phủ nhận. Đột nhiên, cả con tàu rung lắc dữ dội.

“Ừm, tên đó muốn đánh rơi cả con tàu sao!”

Ông chú hiểu ngay tình hình gầm lên.

Hóa ra con Dực long kia không chạy trốn.

“Cái gì…”

Dực long cũng thông minh đấy chứ, orc không thể so bì được. Nhưng giờ phải làm sao đây.

“Chỗ này giao cho ngươi, ta đuổi theo nó!”

“Hả? Ừ.”

Còn chưa kịp hỏi đuổi thế nào, quý tộc ma đạo đã bay lên không trung.

Tuyệt thật, lão đại thúc này còn biết bay nữa.

“Đừng hòng!”

Hét một câu đầy nhiệt huyết, quý tộc ma đạo bay xuống đáy tàu đuổi theo con Dực long vừa biến mất. Dáng lão trung niên bay với hai tay duỗi thẳng phía trước hơi lố bịch, suýt nữa tôi bật cười. [note79366]

“A! Đến…đến rồi…”

Cô bé tóc vàng bên cạnh tôi hét lên. Nơi nàng nhìn thấy, một con Dực long đang lao tới. Dực long xác định tôi là kẻ thù, há mồm lướt tới tấn công.

“…!”

Thế này nguy rồi.

Bị con to lớn đó đâm trúng, tôi sẽ không kịp hồi máu mà nát thây cùng cô gái không màng bên cạnh. Hơi thở rồng còn đỡ hơn. Phải tìm cách né tránh.

Đang nghĩ thế, đột nhiên cảm nhận có người đang lao tới phía sau.

“Nếm thử thanh kiếm của hiệp sĩ ta này!”

Là nữ hiệp sĩ đồng tính. Nữ hiệp sĩ đồng tính đến cứu người.

Nàng chạy về phía tôi và cô bé tóc vàng đồng thời vung kiếm chém đứt cổ Dực long khiến hướng va chạm lệch đi chút ít, hai chúng tôi thoát nạn. Xác Dực long lướt qua trước mặt, đâm thẳng xuống boong tàu.

Boong tàu thủng lỗ lớn, nhưng giờ chẳng cần để ý.

“Ester-sama, không sao chứ?”

Chém hạ Dực long xong, Mercedes lập tức đến bên cô bé tóc vàng.

“Không…không sao… Cảm ơn cô đã đến cứu.”

“Không dám. Tiểu nữ vô cùng cảm tạ.”

Mercedes đáp lời với ánh mắt không khác gì gã trung niên dâm đãng.

Tôi biết rõ trong đôi mắt xanh biếc thanh tú kia ẩn chứa vũng xoáy đục ngầu không thể thổ lộ. Chắc chắn nàng định nhân cơ hội này dẫn dắt đối phương vào con đường đồng tính. Hoả lực lesbian này về sau cũng đáng mong đợi lắm đây.

“Mà này…sao anh lại thành thế này…”

Mercedes nhíu mày nhìn tôi.

Hình ảnh lão trung niên quấn vải ngang hông khiến nàng khó chịu.

Tôi cũng thấy không thoải mái.

“Áo…áo của anh ấy bị Dực long đốt cháy rồi!”

“Thì ra vậy… Nhưng đó không phải áo choàng của đại nhân sao?”

“Không sao, chỉ là một chiếc áo. Còn hơn là nhìn thứ bẩn thỉu lắc lư trước mặt.”

“…Vâng, đại nhân chịu thiệt rồi.”

Sao phải nói thế chứ, tôi cũng có cảm giác tội lỗi mà. Mỗi khi lông áo chà xát vào "cậu bé" và "hai hòn ngọc", lòng tôi lại nhói đau. Cảm giác như đi giày dính bùn lên chiếu tatami vừa quét sạch. Nghiện cái này thì toi. [note79367]

“Rất cảm ơn cô, một kiếm hạ gục Dực long đấy.”

Thôi thôi, đừng quan tâm háng tôi nữa, xem tình hình trước đi. Nhát kiếm của nàng dường như thật sự kết liễu Dực long. Có thể thấy Dực long khi đấu với quý tộc ma đạo đã bị thương nặng bởi phép băng.

Quan sát vết kiếm, thấy lớp vảy ở đó bị mất mảng lớn. Rõ ràng Mercedes không phải liều mạng chém bừa, mà đã nhìn ra điểm yếu mới ra tay. Quả không hổ là hiệp sĩ cấm vệ.

“Ta không vì ngươi, mà là để bảo vệ ngài Ester.”

“Nên tôi mới cảm ơn cô đã bảo vệ Ester đó.”

“…!”

Cô bé tóc vàng bên cạnh bỗng chao đảo. Hình như một chân cô xuyên qua boong tàu bị Dực long đâm thủng. Vẻ mặt nàng ngạc nhiên, sau đó đỏ bừng xấu hổ, trông thật dễ gần. Khác hẳn thái độ nhăn mặt khi mới gặp tôi.

“Có điều ta muốn xác nhận. Quan hệ giữa ngươi và ngài Ester là gì?”

“Trước là bạn đồng hành phiêu lưu, giờ là bạn học cùng trường.”

“…Ngươi là học sinh trường đó?”

“Có vấn đề gì sao?”

“Người là, quý tộc?”

“Không? Ta là thường dân, nhờ Farlen-san giúp đỡ mới nhập học được.”

“………”

Mercedes có vẻ phân vân. Dễ hiểu nàng đang suy đoán thân phận tôi, nhưng không im lặng lâu. Khi cô bé tóc vàng rút chân khỏi boong, nàng đã chuyển sự chú ý về tôi, nói như không:

“Được rồi, ngươi đã nói thế thì ta tạm tin. Giờ không phải lúc tán gẫu, để ta nắm rõ tình hình.”

“Dạ vâng.”

Mercedes giờ có lẽ đang dùng giọng điệu với đồng liêu. Dù đôi lúc vẫn gắt gỏng, ít nhất không vô cớ chém giết nữa. So với lúc mới quen, đã tốt hơn nhiều.

Chắc do cuộc trò chuyện tục tĩu hôm trước đã rút ngắn khoảng cách. Tục tĩu vạn tuế. Tôi yêu mấy trò seg joke.

“Đám dực long khác thế nào? Không thấy Farlen-san, nếu đang chiến đấu nơi khác, chúng ta phải lập tức đến ngay.”

“Lão ấy xuống đáy tàu đối phó Dực long rồi.”

“Cái gì, đáy tàu?”

Mercedes đang kinh ngạc thì con tàu đột nhiên rung lắc dữ dội. Lần này mạnh hơn lần trước, như động đất cấp 10, khiến tôi ngã nhào.

Cô bé tóc vàng, Mercedes và tôi đều không đứng vững, ngã lăn ra boong, đầu gối và khuỷu tay đập mạnh, đau điếng. Giờ tình hình đáy tàu càng đáng lo. Lão đại thúc huênh hoang thế, chẳng lẽ làm hỏng chuyện rồi.

Đang lo lắng, từ phía rìa boong ngăn cách thân tàu và bầu trời, quý tộc ma đạo chầm chậm bay lên. Dáng vẻ lão lúc bay có phần thảm hại hơn. Tóc cháy xém một mảng, chắc bị hơi rồng quẹt qua. Nhân tiện, không biết ma pháp trị liệu có chữa được hói không?

“Đám còn lại thế nào rồi?”

“Ừ…ừm, hạ được rồi.”

“Tốt quá.”

Hình như vượt qua được rồi.

“Nhưng con tàu cũng bị hư hại nặng, không điều khiển được nữa.”

“Hả? Vậy phi thuyền này…”

“May mắn là núi Pepe - điểm đến của chúng ta đã ở phía trước, ta sẽ hạ cánh khẩn cấp. Với độ cao hiện tại, có thể đáp xuống sườn núi.”

Tiếc thật, hình như vẫn chưa qua khỏi.

“Hạ cánh khẩn cấp à.”

“Động cơ đang tăng công suất bất thường, có lẽ bộ giới hạn ma thạch hỏng rồi.”

“Thế…thế à…”

Tôi không rõ tình hình lão đại thúc nói. Chỉ biết rất lo lắng, vì phi thuyền này tốc độ cực nhanh, cỡ ngang ngửa tàu Shinkansen. [note79368]

Thứ này mà đáp bằng bụng, ai chẳng sợ. Nhân tiện hạ cánh bằng bụng gọi tắt là "belly landing", nghe như đòn thế võ thuật vậy. Có cách giảm chấn động thì tốt.

“Còn bao lâu nữa mới hạ cánh?”

“Ừm.”

“Vậy tập hợp mọi người báo cáo tình hình trước đi.”

“Biết rồi, làm thế đi.”

Sóng yên biển lặng chưa được bao lâu, sóng gió lại nổi lên. Chúng tôi liền hướng về cầu lái, chuẩn bị hạ cánh khẩn cấp. [note79369]

Ghi chú

[Lên trên]
Dáng bay của Superman
Dáng bay của Superman
[Lên trên]
Miệng lưỡi thì cay cú nhưng tâm hồn lại thích thú, thôi tôi đổi ý rồi, chú rước cô ta về đi
Miệng lưỡi thì cay cú nhưng tâm hồn lại thích thú, thôi tôi đổi ý rồi, chú rước cô ta về đi
[Lên trên]
Khoảng hơn 300 km/h
Khoảng hơn 300 km/h
[Lên trên]
Lời tác giả: “Chúng ta đã vào chế độ Kakuhen”. Kakuhen (theo nghĩa đen là 'thay đổi xác suất' trong tiếng Anh) là một thuật ngữ được sử dụng trong Pachinko, theo đó người chơi có khả năng nhận được một chuỗi giải độc đắc liên tiếp sau lần đầu tiên và phần thưởng tiếp theo có thể có tỷ lệ cược cao hơn khoảng 10 lần so với phần thưởng ban đầu.
Lời tác giả: “Chúng ta đã vào chế độ Kakuhen”. Kakuhen (theo nghĩa đen là 'thay đổi xác suất' trong tiếng Anh) là một thuật ngữ được sử dụng trong Pachinko, theo đó người chơi có khả năng nhận được một chuỗi giải độc đắc liên tiếp sau lần đầu tiên và phần thưởng tiếp theo có thể có tỷ lệ cược cao hơn khoảng 10 lần so với phần thưởng ban đầu.
Bình luận (3)
Báo cáo bình luận không phù hợp ở đây

3 Bình luận

CHỦ THỚT
TRANS
AI MASTER
Còn 2 chương nữa để kết thúc tập 1.
Xem thêm
TRANS
AI MASTER
tính cả chương đấy thì mấy anh tung của bôi ra 89 chap =)) kbt có mấy chap ss k nữa
Xem thêm
CHỦ THỚT
TRANS
AI MASTER
@CongChuaPhanDong: Ấy không, là 2 'chương' to ấy, mỗi chương lại chia ra hơn 10 phần :v, tổng là 24k từ.
Xem thêm