Tạm biệt Bác Rồng vẫn còn đang mải mê với tiệc rượu, nhóm Giselle đẩy chiếc xe đầy ắp dụng cụ đến tiệm gốm. Tiệm nằm cách vườn của Shima-san một quãng không xa. Vừa rung chuông cửa, một ông lão đã bước ra đón họ.
「Mọi người đến rồi à. Nào, mời vào trong.」
Tóc và râu ông đều đã bạc trắng như cước, nhưng lưng vẫn thẳng tắp. Nhận lời mời của ông, cả nhóm đi vào xưởng ở phía sau tiệm, mượn một góc bàn làm việc rồi bắt đầu bày biện dụng cụ.
「Hôm qua, ta cũng đã xem qua mẻ thủy tinh mà cháu đưa cho Quarts rồi. Màu sắc cháu tạo ra đẹp lắm đấy.」
「Cháu cảm ơn ông ạ.」
「Vậy hôm nay cháu sẽ làm màu gì cho ta xem đây?」
「Cháu đã mang theo bộ thuốc nhuộm thường dùng nên hầu hết các màu đều có thể làm được ạ. Cháu sẽ làm màu nào tiện cho ông quan sát quá trình pha chế nhất ạ.」
「Màu hồng.」
Ông đáp lời không chút do dự, dường như đã quyết định từ trước. Ông tiếp tục mô tả tông màu mình muốn một cách chi tiết.
「Cháu có thể làm ra màu hồng dịu như cánh hoa không?」
「Cái này ạ~?」
Taa-chan nhanh nhảu lấy ra một lọ thuốc nhuộm từ trong hộp.
Đó là màu được tạo ra từ việc trộn lẫn nhiều loại cánh hoa. Ông lão chăm chú nhìn thứ thuốc nhuộm trong chiếc lọ nhỏ, rồi khẽ gật đầu.
「À, đúng rồi. Màu như thế này là được.」
「Còn cái này nữa nè~」
Cô bé lại lấy ra hai màu tương tự. Vì đã từng phụ Giselle pha màu, Taa-chan chọn màu rất sành, cô bé liên tục tìm ra những sắc thái gần với ý của ông lão nhất.
「Cũng có thể trộn vài màu lại với nhau ạ.」
「Vậy thì phiền cháu trộn cái đầu tiên với cái bên phải.」
「Cháu nên làm kích thước nào ạ?」
「Cỡ bằng lần giao dịch trước là được. Dĩ nhiên, lần này ta cũng sẽ có quà đáp lễ. Cứ nghĩ xem cháu muốn gì đi nhé.」
「Lần này cháu đến là để nhờ ông làm giúp một chiếc nồi giả kim mới mà. Ông không cần bận tâm đâu ạ.」
「Nhưng mà...」
「Taa-chan và Giselle sẽ làm ra màu đẹp, nên ông làm cho tụi con một cái nồi thật tốt nhé~」
「Được rồi. Ta hứa sẽ làm một cái nồi thật vừa vặn cho hai cháu.」
「Vâng ạ!」
Taa-chan vui vẻ đáp lời, rồi ngay lập tức cùng Giselle bắt tay vào việc pha chế thủy tinh màu.
「Thế nào ạ?」
「Ta hiểu cơ bản rồi. Cây phới đó, là cái cháu vẫn thường dùng à?」
「Vâng ạ. Khi làm những món không phải thực phẩm, cháu đều dùng cây phới này.」
「Vậy thì cháu nên sớm đổi cái khác đi. Chẳng bao lâu nữa là nó gãy đấy.」
「Có phải là do cháu dùng sai cách không ạ?」
Đã khoảng mười năm kể từ khi mình trở thành giả kim thuật sư. Mình vẫn luôn dùng duy nhất cây phới gỗ này.
Cô cứ ngỡ mình đã bảo quản nó rất cẩn thận... Giselle thoáng tiu nghỉu.
Nhưng lời của ông lão lại hoàn toàn bất ngờ.
「Không, đó là do tải trọng ma lực tác động lên cây phới gỗ mỗi lần chế tác và tần suất sử dụng của cháu— nói gọn lại là nó đã hết tuổi thọ rồi. Nếu sau này cháu vẫn tiếp tục pha chế cùng cô tinh linh kia thì nên chọn một cây phới gỗ làm từ vật liệu có khả năng kháng ma lực cao hơn. Có một cửa hàng chuyên về dụng cụ nấu ăn ở bên cạnh quảng trường, ở đó cũng bán một vài dụng cụ dùng để chế biến nguyên liệu từ ma vật, cháu nên ghé qua xem thử.」
「Cháu cảm ơn ông nhiều ạ.」
Đó cũng là cửa hàng mà ông Quarts đã chỉ cho cô.
Sau khi bàn bạc về kích thước chi tiết, họ ghé thăm cửa hàng chuyên dụng cụ nấu nướng.
Nào là khuôn nướng bánh, nồi hầm, rồi cả nồi và nắp vừa với giá đặt, khuôn bánh quy và phới gỗ, không thiếu thứ gì. Chiếc xe đẩy mà Giselle mang theo nhanh chóng chất đầy, nên cô phải mượn thêm một chiếc xe đẩy khác ở cửa hàng.
「Tụi con về rồi ạ~」
「Ồ, về rồi à.」
「Mua nhiều ghê~」
Khi họ quay lại nơi Bác Rồng đang nghỉ, ông Quarts và vợ ông đã ra chào đón. Trước mặt Bác Rồng là một chồng đĩa thủy tinh mà lúc nãy không có ở đó.
Chắc là sau đó bác ấy đã được đãi thêm cả món tráng miệng. Bác Rồng đang xoa xoa cái bụng căng tròn trông vô cùng mãn nguyện.
「Bác đã đặt sẵn phòng tắm riêng cho gia đình rồi, nếu được thì sao mọi người không đi suối nước nóng một chuyến nhỉ?」
Nghe nói cách làng không xa có một con suối nước nóng tự nhiên và người ta đã dẫn nước từ đó về để dùng. Suối nước nóng được chia thành khu nam, khu nữ và khu tắm riêng cho gia đình. Khu tắm chung nam nữ lúc nào cũng ồn ào như lễ hội, nên khu tắm riêng được dành cho khách từ xa đến hoặc những ai thích yên tĩnh.
「Suối nước nóng là gì ạ~?」
Taa-chan tò mò nghiêng đầu.
「Là nhà tắm tự nhiên.」
「Nhà tắm! Taa-chan biết nhà tắm!」
「Vì là quán trọ nên có bồn tắm lớn nhỉ. Nhưng suối nước nóng còn tuyệt hơn thế nhiều!」
「Đây là đồ tắm của Giselle và Doran. Còn của con, bác không biết con mặc loại nào dễ hơn nên đã làm hai kiểu, con thích cái nào hơn?」
Phần của Taa-chan, có vẻ như bà đã dựa vào số đo của bức tượng thủy tinh để may mới.
Vợ ông Quarts bày ra hai kiểu: một bộ gồm áo thun ngắn tay và quần đùi, và một bộ váy hai dây.
「Giselle mặc cái nào? Taa-chan muốn mặc đồ đôi.」
「Lần này chị mặc bộ giống Doran, là bộ áo với quần đó.」
「Vậy Taa-chan cũng lấy bộ đó ạ~」
「Được rồi. Bác nghĩ là vừa rồi, nhưng bác muốn kiểm tra lại độ dài cho chắc, nên con quay lưng lại và đứng yên nhé.」
「Vâng ạ~」
Vợ ông Quarts lấy bộ dụng cụ may vá từ trong túi tạp dề ra, rồi chỉnh sửa lại những chi tiết nhỏ ngay tại chỗ.
「Ông chú mặc gì ạ?」
「Làm gì có đồ tắm cho rồng. Chỗ rồng tắm ở gần nguồn nước nên nhiệt độ cũng cao lắm.」
「Chỉ có ông chú là bị ở riêng thôi ạ? Mai mốt có tổ mới ông chú cũng ở chung với tụi con mà?」
Taa-chan có vẻ nghĩ rằng chỉ có Bác Rồng bị bỏ lại một mình. 「Sao lại không được ở chung ạ?」 cô bé xịu mặt xuống.
「Bồn tắm của người Dwarf quá nhỏ so với ta. Taa-chan cứ thong thả đi cùng thằng nhóc và Giselle đi.」
「Giá mà ông chú cũng nhỏ thì đã được tắm chung rồi... Hừm...」
「Nếu ta mà nhỏ, thì chỉ chở được mỗi Taa-chan trên lưng thôi. Vả lại, ta cũng thích nước nóng hơn một chút.」
「Nhưng mà con muốn ở chung cơ...」
「Ta dẫn con đi cùng cũng được, nhưng như vậy thì sẽ không được tắm chung với Giselle đâu?」
Bị bắt phải chọn một trong hai, Taa-chan ôm đầu suy nghĩ. Sau một hồi ưm... ưm... đắn đo, cô bé cuối cùng cũng đưa ra câu trả lời.
「Con muốn ở chung với Giselle.」
「Vậy thì đi đi.」
Taa-chan nắm lấy vạt áo của Giselle, nhưng suốt quãng đường đến khu tắm gia đình, cô bé cứ ngoái lại nhìn Bác Rồng. Ngay cả lúc ngâm mình trong suối nước nóng cũng vậy. Trông cô bé thật ủ rũ.
Thấy vậy, Doran không đành lòng bèn đưa ra một lựa chọn thứ ba.
「Lát nữa mình qua chỗ ông ấy luôn nhé? Ông ấy tắm lâu lắm, nên mình tắm xong rồi qua vẫn kịp.」
「Được không ạ!?」
「Dù mọi người không thể tắm chung, nhưng chỉ mình Taa-chan tận hưởng cả hai thì không sao cả. Nhưng ngâm mình lâu quá sẽ bị say nước nóng đó, nên lúc qua đó nhóc chỉ được trèo lên lưng ông ấy ngồi thôi nhé? Hứa được không?」
Nghe Doran nói, vẻ mặt Taa-chan liền rạng rỡ hẳn lên.
「Vâng ạ!」
Tiếng đáp lời đầy năng lượng của Taa-chan vang vọng dưới bầu trời xanh. Sau khi thỏa thích tận hưởng suối nước nóng ở khu tắm gia đình, cô bé cứ thế mặc nguyên đồ tắm chạy đi tìm Bác Rồng.
0 Bình luận