「Kyukyukkyu~」
「Bái bai~」
「Cảm ơn cậu nhé, bữa ăn ngon lắm.」
「Shima-san cũng cẩn thận nhé.」
Cả nhóm chào tạm biệt Shima-san ở gần xưởng của ông Quarts.
Shima-san băng qua quảng trường, hướng về khu rừng nằm xa hơn căn nhà gỗ nơi cả nhóm đang ở. Nghe nói trong khu rừng ấy có một Lỗ hổng dẫn đến Thế Giới Thụ. Đó cũng là nơi tối nay họ sẽ đến để nhận lời chúc phúc.
Lỗ hổng dẫn đến Thế Giới Thụ, đúng như tên gọi của nó, là một lối vào con đường thông tới Thế Giới Thụ.
Dường như các tinh linh dùng nó để di chuyển giữa các vùng. Nghe đâu Shima-san cũng sẽ đi qua Lỗ hổng này để đến chỗ các vị High Elf.
Lưng cậu vẫn đeo chiếc giỏ đầy rau củ hái trên đường về, tay lại xách thêm một giỏ cá.
Vì hai tay đều bận, cậu chỉ có thể cúi đầu chào mấy lần rồi mới cất bước rời đi.
「Cậu ấy có thể đi vào mà vẫn đeo giỏ, vậy nghĩa là Lỗ hổng dẫn đến Thế Giới Thụ cũng lớn lắm nhỉ.」
「Tớ nghe nói nó chỉ to bằng tổ sóc thôi mà...」
Khi cả hai đang thắc mắc, một giọng nói cất lên từ phía sau. Là ông Quarts. Ông đang vác hai thùng rượu lớn trên vai, có vẻ vừa đi lấy thêm về.
「Ồ, về rồi à. Mấy đứa đang thắc mắc chuyện gì thế?」
「Lỗ hổng dẫn đến Thế Giới Thụ lớn chừng nào vậy ạ? Cháu nghe nói nó chỉ cỡ tổ sóc thôi, nhưng nếu Shima-san có thể đi vào mà vẫn mang giỏ thì nó phải lớn kha khá mới được chứ ạ.」
「À, chuyện đó. Kích thước thật của cái lỗ thì không ai biết cả. Hình như kích thước mà chúng ta thấy và kích thước thực tế là khác nhau. Chỉ những ai có tư cách đi qua Lỗ hổng mới thấy được hình dạng thật của nó thôi. Đó là các tinh linh, những người có tư cách của tinh linh như Shima-san, và các High Elf. Ta còn nghe nói cả những người được High Elf ban cho cái tên cũng đi qua được nữa.」
「Tên ạ? Nhưng những tinh linh tập sự như Shima-san đang chờ được đặt tên, vậy mà không có tên vẫn đi qua được mà phải không ạ?」
「Ta cũng không rành chi tiết, nhưng nghe đồn từ rất lâu rồi, có một con người đã được High Elf ban cho cái tên. Để người đó có thể đi qua Lỗ hổng, các High Elf đã phải thông báo cho làng của Dwarf và Elf về một trường hợp đặc biệt. Mà ta cũng chỉ nghe loáng thoáng là có chuyện như vậy thôi, tên tuổi thì chịu. Dù có thật đi nữa thì chắc người đó cũng qua đời từ lâu lắm rồi.」
Ông Quarts kết luận.
Ngay cả một người thuộc tộc sống lâu như ông mà cũng chỉ nghe phong thanh, thì hẳn đó là một câu chuyện từ rất xa xưa.
「À phải rồi, con gái ta về rồi đấy. Nếu được thì mấy đứa gặp nó một chút được không?」
Cả nhóm được ông Quarts dẫn đi vòng ra sau xưởng.
Việc lấy số đo của Bác Rồng dường như đã xong, bác đang ngồi giữa một đống đĩa trống không và vô số thùng rượu.
Ngay gần đó, một người phụ nữ tóc dài đang ngồi trên chiếc ghế thấp. Với mái tóc đỏ rực như lửa, cô ấy hẳn là Garnet. Cô đang uống rượu và lai rai với thịt gà nướng.
Chiếc cốc bia to bằng cả mặt mình cũng đáng chú ý, nhưng ánh mắt Giselle lại bị thu hút bởi các tinh linh đang tụ tập xung quanh cô gái và một vật thể lạ mắt.
Chúng không phải tinh linh thú như Taa-chan hay Shima-san, mà là tinh linh dạng người.
Trong số đó, có cả những tinh linh có cánh hệt như trong sách tranh hay bách khoa toàn thư. Lại có những tinh linh trông như tiều phu, hoặc khoác trên mình bộ y phục mỏng manh. Không biết có phải là do thuộc tính khác nhau không.
Cô không ngờ mình lại có dịp được thấy nhiều tinh linh đến vậy. Có vẻ ở gần Garnet rất dễ chịu, chúng trông hoàn toàn thư thái. Vài tinh linh còn đang ăn quả Perenna.
Thế nhưng, thứ khiến cô tò mò hơn cả lại là vật thể lạ mắt kia.
Cái thứ dựng cạnh gốc cây kia có phải là một phương tiện di chuyển không? Nó có một bánh xe ở phía trước và một ở phía sau. Với một cái yên ở giữa để người ngồi và tay lái phía trên bánh trước, có vẻ đây là một phương tiện không cần đến sức kéo của động vật hay ma thú.
Phía trên bánh sau có một cái hộp, không biết có phải để đựng đồ không. Chỉ có hai bánh xe, nếu chất cả hành lý lên đằng sau nữa thì có vẻ sẽ rất khó giữ thăng bằng. Giá mà nó có bốn bánh như xe ngựa hay xe thồ thì sẽ vững hơn...
Không, chắc chắn phải có lý do gì đó người ta mới cố tình thiết kế như vậy. Ví dụ như là để đi cho nhanh. Bánh xe cũng khác với xe ngựa. Nó khá dày. Vật liệu là cao su chăng?
Mắt Giselle sáng rực lên trước vật thể lần đầu tiên được thấy.
「Sao thế?」
Bị ông Quarts gọi, Giselle giật mình.
「A, không ạ. Cháu không sao ạ!」
Đúng rồi, bây giờ phải là Garnet chứ không phải cái xe bí ẩn kia. Cô chợt nhận ra Garnet, người lúc nãy còn đang uống rượu, đã đứng ngay trước mặt mình.
「Vậy à? Vậy để ta giới thiệu nhé. Đây là con gái ta, Garnet. Nó là con út nhưng lại mạnh mẽ nhất trong mấy anh chị em. Nó đi nhiều nơi nên cũng rành mấy món ngon các xứ lắm đấy.」
「Lần đầu gặp mặt, Giselle. Tui là Garnet. Rất vui được gặp.」
「Lần đầu gặp mặt ạ, tôi là Giselle Starwyn.」
「Starwyn?」
Nét mặt Garnet thoáng sa sầm. Thấy vậy, ông Quarts cũng tỏ vẻ khó hiểu.
「Họ của Giselle có vấn đề gì à?」
「Chỉ là tui thấy cái tên này nghe hơi quen thôi. Ngạc nhiên chút ấy mà. Xin lỗi nhé.」
Cảm thấy có điều gì đó lấn cấn, nhưng Giselle quyết định không đào sâu. Nếu cô ấy đã nói vậy, cô cũng không hỏi tới nữa. Cô nhẹ nhàng chuyển chủ đề.
「Có lẽ chị đã gặp họ hàng của tôi ở đâu đó chăng. Mà nhân tiện, nghe nói chị Garnet có thể nghe được tiếng của tinh linh ạ.」
「À thì, nghe được thì cũng nghe được thôi... nhưng chẳng có gì hay ho đâu. Cứ hễ biết là nói chuyện được là chúng nó lại ùn ùn kéo tới bất kể ngày đêm.」
Cô bực bội vẫy vẫy tay trước mặt.
Nghe vậy, các tinh linh đi cùng Garnet liền phản đối. Đứa thì chống nạnh, đứa thì dùng tay phải vỗ bôm bốp vào không khí. Dù vậy, có thể thấy mối quan hệ giữa họ rất thân thiết.
「Tui nói thật chứ gì nữa! Mấy người quên chuyện rạng sáng tuần trước đột nhiên kéo tới bắt tui làm tận năm mươi bảy cái ghế rồi hả!? Vì mấy người cứ liên tục mang đồ tới hết kêu không ưng chỗ này, rồi đòi sửa chỗ kia, nên lần này tui mới giao hàng sát nút còn gì! Đáng lẽ hôm qua tui đã có thể cùng ba ra đón nhóm Giselle rồi.」
Khóe miệng Garnet giật giật. Các tinh linh dường như cũng biết mình đã đòi hỏi quá đáng nên đồng loạt nhìn lảng đi. Vẻ mặt bĩu môi giả vờ không biết của chúng khiến cho ngay cả Giselle, dù không hiểu tiếng, cũng có cảm giác như đang nghe thấy tiếng huýt sáo lảng tránh.
Taa-chan cũng bắt chước, cố gắng thổi phù phù để tạo ra âm thanh.
Dáng vẻ đó dường như đã làm Garnet nguôi giận. Cô thở dài một hơi đầy cam chịu.
「Mà thôi, cũng phải. Đã thấy tay nghề của Garnet này rồi thì còn muốn nhờ vả Dwarf nào khác nữa chứ.」
「Chị Garnet thường ngày làm những thứ gì ạ? A, chẳng lẽ vật thể ở đằng kia cũng là...!?」
「Cậu nói cái Xe máy ma thuật hả? Đó là phương tiện được một cặp anh em giả kim thuật sư thân quen tặng cho tui khoảng hai mươi năm trước đó. Nó có thể chạy vun vút trên mọi con đường dốc đứng hay gồ ghề, là người bạn đồng hành của tui đấy.」
“Có thể đi khắp đại lục luôn đó!” Garnet ưỡn ngực tự hào.
Trông cô hãnh diện như thể chính tác phẩm của mình vừa được khen vậy. Ngoài sự hứng thú với chiếc Xe máy ma thuật, Giselle cũng tò mò về cặp anh em giả kim thuật sư đã tạo ra nó.
Kỹ thuật để sản xuất các bộ phận chi tiết và kỹ thuật để bảo trì liên tục là hai chuyện hoàn toàn khác nhau. Huống chi để nó hoạt động suốt hai mươi năm thì đòi hỏi một tay nghề đáng nể. Họ còn làm ra những thứ gì khác nữa nhỉ.
Nếu có cơ hội, với tư cách là một giả kim thuật sư, mình cũng muốn được xem những sản phẩm khác mà họ làm ra.
0 Bình luận