「Để ta giải thích lại nhé. Cậu nhóc này là Shima-san, một tinh linh tập sự đang tu nghiệp dưới sự chỉ bảo của một High Elf. Trông vậy thôi chứ cậu ta là một kẻ gan dạ, đã một mình trốn thoát khỏi tổ rồng đấy.」
「Ồ. Trông hiền lành thế mà cũng cừ khôi gớm nhỉ!」
「Tinh linh cũng có tập sự ạ?」
「High Elf khác với Elf ạ?」
Hai câu hỏi của Doran và Giselle vang lên gần như cùng lúc.
「Elf là tên gọi chung của cả chủng tộc, còn High Elf là chủng thượng đẳng, đứng trên cả Elf Rừng và Elf Biển. Họ quản lý Thế Giới Thụ và các mê cung. Trong số các tộc Elf, High Elf có ma lực và tuổi thọ đều vượt trội hơn hẳn, nhưng đến cả đồng loại cũng hiếm khi gặp được họ trong suốt cuộc đời.」
「Elf Rừng và Elf Biển...」
Lại là những thuật ngữ mình chưa từng nghe thấy.
Thấy Giselle có vẻ bối rối, ông Quarts bèn giải thích cặn kẽ hơn.
「Elf Rừng thì sống trong rừng, còn Elf Biển thì ở dưới biển hoặc các thị trấn ven cảng. Những Elf không thuộc về làng nào thì thường được gọi đơn giản là Elf thôi. Elf Biển có màng giữa các ngón tay, da lại rám nắng nên nhìn là biết ngay. Việc phân biệt Elf đã rời làng và Elf Rừng qua ngoại hình thì khá khó, nhưng nghe nói dòng dõi càng thuần chủng thì khẩu vị càng kén cá chọn canh. Tuy nhiên, khác biệt lớn nhất chính là độ tương thích với các tinh linh. Và nói về tinh linh thì...」
「Kyukyukyukkkyuu」
Theo hiệu lệnh của ông Quarts, Shima-san cất tiếng kêu khe khẽ.
Khác hẳn với lúc nãy, tiếng kêu lần này rất nhẹ nhàng. Xung quanh Shima-san, những đốm sáng nhỏ bắt đầu lập lòe bay tới.
Ông Quarts xếp những đứa trẻ đó thành hàng ngay ngắn theo hình dáng của chúng.
「Tinh linh được chia làm hai loại: tinh linh thuộc tính dạng người như những đứa trẻ này, và tinh linh thú như Taa-chan hay Shima-san. Tinh linh thuộc tính có đặc điểm ngoại hình khác nhau tùy theo thuộc tính, theo thứ tự từ phải qua là Tinh linh Gió, Tinh linh Nước, Tinh linh Đất và Tinh linh Lửa. Người Dwarf chúng ta chủ yếu thân với Tinh linh Đất và Tinh linh Lửa, Elf Rừng thì thân với Tinh linh Gió, còn Elf Biển thì thân với Tinh linh Nước.」
Tinh linh Gió có đôi cánh mọc trên lưng.
Tinh linh Nước khoác trên mình một bộ y phục trong mờ.
Tinh linh Đất có dáng vẻ như một người tiều phu.
Còn Tinh linh Lửa thì có móng vuốt dài, đuôi và vảy trông như thằn lằn.
「Thì ra tinh linh cũng có nhiều hình dạng khác nhau đến vậy ạ.」
「Taa-chan cũng chào các bạn~」
Theo lời ông Quarts, dù màu tóc hay màu mắt của chúng có thể khác nhau như con người, nhưng đặc điểm của từng thuộc tính thì không thay đổi. Hình minh họa tinh linh mà Giselle từng thấy trong sách khá giống với Tinh linh Gió.
Ông Quarts lấy quả Perenna từ trong chai Rượu kẹo đặt trên bàn ra rồi đưa cho các tinh linh.
Đây là phần thưởng vì đã tập trung lại chăng. Những tinh linh nhận được quả Perenna lần lượt giải tán.
「Con gái ta và cả Taa-chan nữa, chúng nó chẳng bao giờ để tâm đến những gì mình không hứng thú cả...」
「Vì tôi chưa từng nghĩ sẽ có ngày gặp được tinh linh trong đời...」
Giselle bối rối gãi má.
Một phần cũng vì Taa-chan chẳng giống tinh linh tẹo nào, nhưng có lẽ mình nên thể hiện sự quan tâm nhiều hơn một chút.
「Theo những gì ta biết, đối với tinh linh thú có tố chất, cha mẹ chúng thường là những loài vật bình thường như trường hợp của Shima-san, chúng có thể trở thành tinh linh thông qua quá trình tiến hóa. Có nhiều cách để tiến hóa, nhưng tu luyện ở chỗ một người có ma lực mạnh mẽ xem ra là con đường nhanh nhất.」
「Nhưng dù có tiến hóa thì bản chất của chúng cũng không thay đổi. Ngay cả khi trú ngụ trong vật gì đó, nếu bản chất là tinh linh thuộc tính thì chúng vẫn sẽ là tinh linh thuộc tính— mà nói vậy thôi chứ đây cũng chỉ là những gì ta nghe được từ tộc Elf, không biết có chính xác không đâu nhé! Biết đâu mười năm nữa người ta lại nói khác hoàn toàn. Nếu hiện tại không gặp vấn đề gì thì ta nghĩ cứ để vậy cũng được.」
「Vậy ạ?」
「Vừa hiếm có người hiểu được tiếng tinh linh, mà cũng chẳng có mấy tinh linh nói được tiếng người, đã thế cách chúng dùng từ cũng có vẻ rất oái oăm nữa. Ở làng này, người duy nhất hiểu được tiếng tinh linh là con gái ta, Garnet, nhưng nó suốt ngày than rằng đẽo gọt mấy mô hình thu nhỏ còn dễ hơn là hiểu chính xác lời của tinh linh. À mà tiện thể, tại sao Taa-chan lại ký hợp đồng với Giselle vậy? Cấp bậc của con bé cũng đã khá cao rồi mà nhỉ?」
「Taa-chan á~? Taa-chan ký hợp đồng là vì Taa-chan thích Giselle đó!」
「Còn phần thưởng thì sao?」
「Là kẹo ạ! Xong rồi á, Taa-chan còn được đặt tên nè, còn được cho cả một cái tổ nữa đó」
Taa-chan ưỡn ngực tự hào, như muốn nói ‘Thích không nè~’.
Ông Quarts ngớ người ra, nhưng người bạn tinh linh Shima-san lại nhìn cô bé với ánh mắt đầy ngưỡng mộ.
「Chỉ có vậy thôi à?」
「Còn có cơm ngon nè, đồ ăn vặt nữa, cả bộ quần áo với cái túi này là do ông bà chủ làm cho Taa-chan đó. Được ký hợp đồng với Giselle, Taa-chan hạnh phúc lắm luôn.」
Taa-chan sà vào lòng Giselle. Giselle cũng cảm thấy hạnh phúc y như vậy.
Cô xoa đầu Taa-chan đang rúc vào người mình. Dáng vẻ cô bé cười ehehe~ thật sự rất đỗi bình yên.
「Dù có cho người mình thích mượn sức mạnh thì thường cũng không đến mức ký hợp đồng đâu... Hay là ta lẩm cẩm rồi?」
「Chỉ là do Taa-chan đặc biệt thôi.」
Bác Rồng bồi thêm, 「Cái hợp đồng đó còn xong nhanh hơn cả nước sôi nữa là.」
Khóe miệng ông Quarts giật giật. Đặc biệt đến mức đó cơ à? Vì không có gì để so sánh nên mình cũng không rõ nữa.
=====
Chú thích của tác giả:
Nếu tính cả các ngoại truyện và truyện ngắn đặc biệt, đây vừa tròn là chương thứ 100 đấy ạ (´▽`)
Tôi có thể đi được một chặng đường dài như vậy là nhờ vào sự ủng hộ của tất cả mọi người.
Từ nay về sau, mong mọi người sẽ tiếp tục ủng hộ Kẹo Dẻo Giả Kim của Giselle.
0 Bình luận