• Bạn phải đăng nhập để sử dụng bookmark
Tùy chỉnh

Volume 2 (Light Novel)

Cuộc phiêu lưu oái oăm của Arnette

0 Bình luận - Độ dài: 1,838 từ - Cập nhật:

“Đi thôi! Đừng có tụt lại phía sau!” Cô bé giơ nắm đấm lên, bước đi đầy quyết tâm.

“Tiểu thư, xin tha cho tôiii!” cậu bé vừa khóc vừa chạy theo, nước mắt rưng rưng.

Cô bé buộc mái tóc đỏ thành đuôi ngựa, mặc bộ đồ thoải mái để dễ di chuyển. Dù mới mười ba tuổi, dáng đi vững chãi của cô đủ để người tinh ý nhận ra: đây là một người luyện võ.

Tên cô là Arnette Halsberg, con gái của bá tước Halsberg ở miền bắc Vương quốc Jade. Cô cũng là học trò và người thừa kế của Kevin Halsberg, võ sư vĩ đại nhất đất nước. Arnette, vốn được cha hết mực yêu thương, nay lại bỏ nhà Halsberg để lên đường với vẻ đầy tự tin.

“Tiểu thư...Dừng ở đây thôi. Chủ nhân chắc chắn đang lo lắm, chúng ta nên quay về dinh thự...” cậu bé lên tiếng. Cậu lớn hơn Arnette hai hay ba tuổi, tên là Luzton. Sinh ra trong gia đình thường dân nên không có họ, hiện đang tập sự làm quản gia nhà Halsberg. Vì tình thế bắt buộc, cậu phải đi theo Arnette trong chuyến phiêu lưu này.

“Không. Ta sẽ không quay lại chừng nào chưa trả thù cho cha! Ta nhất định sẽ hạ gục hắn!”

“Nhưng mà...”

“Nếu muốn quay về thì cứ đi một mình! Ta đâu có nhờ ngươi đi theo!”

“Ôi trời...Mình không nên đi theo. Phải chi lúc đó giả vờ không thấy gì...” Luzton tự trách bản thân khi nhìn cô chủ đang hùng hổ tiến bước, chẳng buồn dừng lại.

Mười ngày trước, có kẻ đã đánh bại Kevin Halsberg, người thầy của Luzton và là cha của Arnette, rồi để lại cho ông vết thương chí mạng. May mắn là ông vẫn sống sót, nhưng thầy thuốc nói rằng ông sẽ không bao giờ luyện võ được nữa. Thế nghĩa là, võ sư mạnh nhất vương quốc coi như đã chết. Arnette quyết tâm báo thù cho cha, nên bỏ trốn khỏi nhà, bắt đầu chuyến hành trình săn tìm kẻ địch.

“Ôi trời ơi...Sao mình lại lâm vào cảnh này cơ chứ? Muốn về nhà quá...” Luzton vừa than thở vừa sụt sịt. Nhưng tại sao cậu lại đi theo Arnette? Chỉ vì cậu tình cờ thấy cô trốn ra khỏi dinh thự, và với trách nhiệm người hầu nhà Halsberg, cậu phải ngăn lại. Tiếc là, dù nhỏ tuổi hơn, Arnette vẫn là học trò của võ sư vĩ đại. Cậu hoàn toàn không thể kiềm chế cô bằng sức lực, nên chỉ còn cách dùng lời nói. Một ngày, rồi hai ngày...trước khi nhận ra, cậu đã theo cô rời khỏi lãnh địa Halsberg.

Mình không thể ngăn tiểu thư một mình được, cần phải gọi người giúp. Luzton cuối cùng cũng nhận ra. Nhưng đồng thời cậu hiểu rằng đã quá xa dinh thự để quay lại cầu cứu. Nếu bỏ về một mình, để Arnette lang thang bên ngoài, chắc chắn cậu sẽ bị phạt nặng. Trong tình huống tệ nhất, có khi còn bị nghi ngờ đồng lõa với Arnette để bắt cóc cô.

Mình không thể về một mình. Phải thuyết phục tiểu thư quay lại cùng, để chứng minh mình vô tội. Và thế là ngày nào Luzton cũng ra sức khuyên nhủ, nhưng vô ích. Càng ngày cả hai càng đi xa lãnh địa, giờ thì quá muộn để quay đầu.

“Tiểu thư...Con nghĩ chúng ta không thể tìm ra kẻ đã hại chủ nhân đâu...”

“Tại sao lại không? Không thử thì làm sao biết!”

“Nhưng...tiểu thư có biết tên hắn là gì không?”

Thân phận gã trai tóc tím đã đánh bại Kevin vẫn là bí ẩn. Không biết hắn là ai, hay vì lý do gì mà ra tay, thì chẳng có cách nào tìm được.

Arnette bất ngờ dừng bước. Luzton thở phào, tưởng lời mình có tác dụng. Nhưng ngay sau đó, cô bé lại tiếp tục đi.

“Tiểu thư?!”

“Ta biết tên hắn.”

“Hả?”

“Tất nhiên ta biết! Hắn là anh song sinh của ta, Caim Halsberg!” Arnette nói trong cay đắng, chẳng buồn ngoái lại.

“Ơ...Ý tiểu thư là cậu chủ Caim? Không thể nào là cậu ấy được, đúng không?” Luzton lẩm bẩm rồi tự gật gù. “Ừ, chắc chắn là không thể.” Bởi Caim Halsberg, anh trai song sinh của Arnette, là một đứa trẻ bị nguyền rủa, cơ thể có những vết tím lạ lùng. Thể trạng yếu ớt đến mức đi lại còn khó khăn, người hầu vẫn thường bảo: chẳng biết lúc nào cậu sẽ gục ngã mà chết. “Không đời nào cậu Caim đánh bại được Bá tước Halsberg. Với lại, nhân chứng nói gã đó tóc tím, trông như thiếu niên mười mấy tuổi. Hoàn toàn không giống cậu Caim!”

“Nhưng ta chắc chắn là hắn...”

“Tiểu thư...?” Dù không quay mặt lại, Luzton vẫn thấy vai cô run lên, như cố kìm nước mắt.

“Ta chỉ biết. Dù hắn có thay đổi ra sao, ta vẫn nhận ra, hắn chính là anh trai song sinh của ta.” Có lẽ đó là sự gắn kết chỉ song sinh mới hiểu. Thật trớ trêu, khi hai người đã dứt tình, Arnette lại cảm nhận rõ máu mủ ruột rà hơn bao giờ hết. “Ta sẽ không tha thứ! Hắn không chỉ khiến mẹ ta bệnh nặng rồi qua đời, mà còn hại cả cha ta! Chưa kể...hắn đã làm nhục ta nữa!”

“Hắn đã làm gì tiểu thư?!”

Arnette giật mình, lần đầu quay phắt lại, mặt đỏ bừng, trừng mắt vào Luzton. “Nếu còn hỏi nữa ta đấm thẳng vào mặt đấy!”

“Xin lỗi ạ!” Luzton vội vàng nhận lỗi. Nếu không vướng mấy túi đồ trên tay, chắc cậu đã quỳ rạp xuống đất. Dù lớn tuổi hơn, nhưng là người hầu và lại yếu hơn hẳn Arnette. Dẫu còn non nớt, Arnette vẫn là học trò của Toukishin. Cô chẳng khác nào một vũ khí sống. “Nhưng mà, tiểu thư ơi, thế giới bên ngoài rất nguy hiểm. Chúng ta có thể bị cướp, hoặc gặp quái vật...”

“Đi đường lớn thì sẽ không gặp quái vật đâu! Mà thật ra nãy giờ ta có thấy con nào đâu? Với lại, nếu có xuất hiện thì ta sẽ hạ nó! Không cần lo!”

“Nhưng mà...”

“Đừng có nhây nữa! Ta là con gái của võ sư vĩ đại đấy! Nếu có quái vật tấn công thì ta sẽ dùng nắm đấm của mình mà…”

“GRÀÀÀÀÀÀ!” Bỗng một tiếng gầm vang lên từ khu rừng bên đường.

“Á!” Arnette và Luzton ôm chặt lấy nhau, mặt tái mét.

Một con gấu sừng khổng lồ lao ra từ rừng cây.

“Q-Q-Quái vật!” Luzton hét toáng.

“Đ-Đâu phải lỗi của ta! Sao lại có quái vật ở đây?!” Arnette la lên.

Thông thường, quái vật sống trong rừng sâu hay núi cao, hiếm khi tới gần đường cái. Nhưng hiếm khi không có nghĩa là không bao giờ. Khi đói khát, mất lãnh địa, hoặc bị thiên tai xua đuổi, chúng sẽ mò về nơi con người ở. Chính vì vậy mà nghề mạo hiểm giả mới tồn tại.

Con gấu sừng trước mặt hai đứa vốn từng sống trong lãnh địa Halsberg, nhưng bỏ đi sau trận tàn sát của Caim. Nay lưu lạc, đói khát, nó ngửi thấy mùi mồi ngon liền lao ra khỏi rừng.

“Tiểu thư Arnette! Xin hãy làm gì đó điiii!” Luzton cầu cứu, nhưng Arnette chết lặng, chân tay run rẩy.

Mình sợ quá...Dù đã học võ từ cha, nhưng đó chỉ là tập luyện. Đây là lần đầu cô đối mặt chiến đấu thật sự, đối mặt sát khí ghê gớm của một con quái vật. Mình sợ...nhưng...Arnette chợt nhớ đến gã Caim đã trưởng thành. Hắn còn khủng khiếp hơn nhiều, mạnh mẽ, đáng sợ, vậy mà chẳng hề toát ra chút sát khí nào.

Đó không phải vì hắn nhân từ...mà là hắn coi thường mình. Hắn chẳng thèm giết mình vì thấy mình không đáng! Một cảm xúc khác trào dâng trong ngực Arnette: phẫn nộ và nhục nhã vì bị kẻ mình khinh ghét xem nhẹ. Ta sẽ không tha thứ! Ta nhất định sẽ bắt hắn trả giá! Và để làm được điều đó...ta không thể gục ngã ở đây!

“U-AAAAAAAA!” Arnette hét lên, tung nắm đấm nhỏ về phía trước. Một khối năng lượng từ tay cô phóng ra, đánh thẳng vào đầu con gấu.

“GRUUU?!” Con quái rống lên, chiếc sừng vỡ tan, cả thân hình khổng lồ ngã rầm xuống. Không còn sừng, nó chẳng khác nào một con gấu thường.

“H-Hết rồi sao...?” Luzton ngã ngồi xuống đất.

Arnette thì nhìn nắm đấm run run của mình, thở gấp. “Mình...thắng rồi?”

Con gấu nằm im, không động đậy. Nhìn kỹ, một mảnh sừng gãy đã cắm xuyên vào sọ nó.

Arnette vừa vô thức dùng chiêu Kỳ Lân, thuộc thế cơ bản của Toukishin. Nhờ khổ luyện, cơ thể cô phản xạ tung chiêu để kết liễu quái vật.

“Tiểu thư thật tuyệt vời!” Luzton reo lên. “Tôi từng nghĩ tiểu thư chỉ là một đứa bướng bỉnh, kiêu căng thôi, ai ngờ mạnh mẽ đến thế! Tôi thay đổi suy nghĩ rồi!”

“Ừ...Ta mạnh mà! Khoan...bướng bỉnh, kiêu căng á?”

“À...” Luzton quay mặt đi, lỡ để lộ ý nghĩ thật.

Mặt Arnette đỏ gay, trừng mắt. “V-Vậy ra ngươi nghĩ ta như thế?!”

“Xin lỗi! Tại miệng tôi trượt lời ra thôi!”

“Ngươi nghĩ nói vậy là xong hả... Á?!” Arnette giơ nắm đấm lên, nhưng bỗng khựng lại, nhăn mặt.

“Tiểu thư? Có chuyện gì không ổn sao?”

Cô không trả lời.

“Đừng nói là...tiểu thư bị thương?! Mau cho tôi xem đi!”

“Đ-Đừng lại gần!” Arnette hoảng hốt lùi lại. “T-Ta chỉ là...ờm...Thôi! Ngươi đi lấy nước suối gần đây đi! Nhớ đi lâu lâu vào!”

“Hả? Nhưng mới gặp quái vật đó, để tôi đi một mình thì...”

“Đi ngay! Đó là lệnh!” Arnette hét.

“Thật bất công quá...” Luzton ấm ức đi tìm nước.

Đợi cậu đi hẳn, Arnette mới đứng chụm gối, hai tay che phía dưới quần.

“Lại...lại thế này nữa...” Cô nhăn mặt.

Luzton không nhận ra, nhưng quanh Arnette thoang thoảng mùi khai. Từ sau lần chạm trán Caim khi hắn thức tỉnh thành Vua Độc, nỗi sợ hãi khắc sâu đã để lại cho cô thói quen xấu: hễ kinh hãi quá độ thì tè dầm.

“Phải thay quần và đồ lót thôi...Trời ơi, sao mình phải chịu cảnh này chứ...” Arnette gần như bật khóc khi thay đồ ngay giữa đường. “Tất cả là lỗi của hắn! Ta nhất định sẽ bắt hắn trả giá!” Cô ngẩng mặt lên trời, gào thét, một lần nữa thề sẽ trả mối hận thù với người anh sinh đôi của mình.”

Hết Tập 2

Bình luận (0)
Báo cáo bình luận không phù hợp ở đây

0 Bình luận