• Bạn phải đăng nhập để sử dụng bookmark
Tùy chỉnh

Volume 2 (Light Novel)

Chương 6: Hội Mạo Hiểm Giả

0 Bình luận - Độ dài: 9,616 từ - Cập nhật:

Hội Mạo Hiểm Giả là một tổ chức độc lập, không thuộc về bất kỳ quốc gia nào. Cha mẹ của Caim, những người từng được ca ngợi là anh hùng vì đã đánh bại một Ma Vương, cũng từng là thành viên.

Đó là điều mà Caim luôn ngưỡng mộ, và cậu đã mơ từ lâu được một lần tận mắt chứng kiến.

Caim, Tea, Millicia và Lenka cùng nhau tiến về tòa nhà Hội Mạo Hiểm Giả ở trung tâm thị trấn. Nhìn qua, nơi này chẳng khác gì một quán rượu: cửa gỗ đong đưa ở lối vào, bên trong là đại sảnh rộng với nhiều bàn tròn và ghế gỗ. Các bàn đều chật kín người mặc giáp hay áo choàng, vừa uống rượu vừa ồn ào bàn tán.

“Wow!” Caim không kìm nổi mà thốt lên khi vừa bước vào.

Đây chính là nơi tụ tập của những kẻ ồn ào chỉ biết sức mạnh, Hội Mạo Hiểm Giả! Không ngờ có ngày mình lại được đặt chân vào nơi này. Khi còn sống kiếp khổ sở như một đứa trẻ bị nguyền rủa, mình nào dám mơ đến đây...

“Đi thôi, Caim.”

“À...ừ. Ra quầy tiếp tân nào.”

Caim xúc động đến mức dừng lại ngay cửa, Millicia phải nhẹ nhàng đẩy cậu bước tiếp. Cả nhóm tiến thẳng đến quầy ở cuối sảnh.

Trong lúc họ đi qua, những mạo hiểm giả đang uống rượu liếc nhìn rồi xì xào:

“Người mới à? Trông lạ ghê.”

“Hắn đi với toàn gái xinh. Giá mà được một đêm với mấy em đó thì tuyệt...”

“Khốn thật, giữ cả ba cô gái đẹp đến thế cho riêng mình...Nhìn mà muốn giành lấy.”

Đi cạnh ba cô gái xinh đẹp, Caim lập tức thu hút sự chú ý. Đa phần ánh mắt là tò mò, ghen tị, nhưng cũng có vài gã nhìn chằm chằm với vẻ nghiêm túc, như đang thăm dò sức mạnh của cậu.

Ở quầy tiếp tân là một cô gái tóc nâu sáng cắt ngắn, mặc bộ vest chỉnh tề. Tuy thắc mắc về nhóm khách kỳ lạ, một chàng trai đi cùng ba cô gái, nhưng cô vẫn giữ vẻ chuyên nghiệp, lập tức mỉm cười chào:

“Chào mừng đến với Hội Mạo Hiểm Giả. Các vị muốn nhờ làm nhiệm vụ, hay muốn đăng ký làm mạo hiểm giả?”

Millicia bước lên đáp:

“Chúng tôi muốn gặp hội trưởng. Có thể sắp xếp cho chúng tôi không?”

“Các vị có hẹn trước không?”

“Không...”

“Vậy xin cho tôi biết tên và lý do.”

“Tôi...” Millicia lúng túng, tránh ánh mắt. Trong đại sảnh, nhiều người đang chú ý đến nhóm họ, nhất là vì ba cô gái nổi bật. Nếu cô nói tên thật, có thể sẽ bị nhận ra là công chúa đế quốc.

“Xin lỗi, tôi có lý do để giấu tên. Nhưng tôi có lá thư này gửi cho hội trưởng. Xin hãy chuyển giúp.”

“Thư sao?” cô tiếp tân nhíu mày, nhìn Millicia với chút nghi ngờ khi thấy cô từ chối xưng danh. “Được, tôi sẽ nhận. Nhưng hội trưởng rất bận, chắc sẽ lâu mới trả lời. Nếu các vị cho tôi địa chỉ, tôi sẽ cho người liên hệ sau.”

“Umm... nếu được, mong cô có thể chuyển nhanh hơn một chút...”

“Vậy thì xin cho tôi biết tên và lý do. Nếu thật sự quan trọng, tôi sẽ báo ngay cho hội trưởng.” vừa nói, cô vừa tiện tay đặt lá thư vào chồng giấy tờ.

“Ah...” Millicia khẽ thở dài, buồn bã. Rõ ràng, thư của cô chẳng được coi là việc khẩn cấp.

“Cô ta làm việc thật cẩu thả...Có khi còn vứt thư đi mất...” Caim nghĩ thầm. Vì Millicia không thể tiết lộ thân phận, nhóm họ trông rất đáng ngờ, và có khả năng lá thư chẳng bao giờ đến tay hội trưởng.

“Millicia...” Caim thì thầm.

“Ừ, chắc chúng ta không thể gặp hội trưởng rồi.” Millicia đáp khẽ. “Em muốn tìm hiểu tình hình trước khi đến thủ đô, nhưng có lẽ không được.”

Họ đến đây để nắm thông tin về đế đô, nhưng chẳng đáng liều lĩnh tiết lộ thân phận công chúa trong một nơi đông người thế này.

“Chỉ là muốn thu thập thêm tin tức thôi, đâu phải việc sống còn. Có lẽ nên bỏ qua.” Caim nghĩ. “Giờ lãnh chúa Faure đã biết Millicia trở về, chắc chắn sẽ có kẻ khác đang tìm kiếm cô.”

Millicia cũng cùng suy nghĩ, lắc đầu tiếc nuối:

“Có lẽ đành bỏ qua chuyện này, rồi lên đường đến thủ đô th…”

“Ê, đừng có làm phiền cô tiếp tân nữa!” một giọng khàn khàn xen vào.

“Mấy em hư quá, phải phạt mới được!” một tên khác cười đểu.

Caim quay lại, thấy ba gã đàn ông tiến tới.

“Mấy người vừa đến mà đòi gặp hội trưởng ngay à? Đâu có dễ vậy!”

“Lại gần trông còn xinh hơn...Này, hay để anh nắn thử một chút?”

“Đám cặn bã này muốn gì thế?” Lenka gắt, bước lên chắn trước Millicia, mắt lóe giận. Nhìn qua trang bị, họ cũng là mạo hiểm giả. Trên gương mặt thô kệch là những nụ cười dâm dê khi dán mắt vào thân hình các cô gái.

“Thật ghê tởm...ta muốn xé chúng thành từng mảnh.”

“Đúng vậy...ngay cả tôi cũng chẳng thích bị dạy dỗ bởi mấy gã bẩn thỉu thế này đâu.”

Tea và Lenka gật đầu đồng tình, ánh mắt cảnh giác.

“Um...ngài Nick, xin đừng làm phiền khách...” cô tiếp tân lo lắng lên tiếng.

“Ôi Lucy dễ thương, bọn anh chỉ đang giúp em thôi mà! Đừng phàn nàn, em nên cảm ơn mới đúng!”

“Nhưng...họ chỉ là khách, muốn gặp hội trưởng...Nếu các anh gây rắc rối thì...” Lucy lúng túng quay đi.

“Cái gì? Cô dám nói bọn tôi gây chuyện à?!”

“Eek!” Lucy hét nhỏ, run rẩy sợ hãi.

Ở bàn gần đó, vài mạo hiểm giả thì thầm:

“Lại là bọn chúng...”

“Black Lions...dạo này hống hách quá.”

“Cũng phải thôi, giờ chúng là nhóm mạo hiểm giả hạng A duy nhất trong thị trấn mà.”

“Nếu chúng bỏ đi thì phiền, nên hội vẫn làm ngơ, miễn là không quá đáng...”

“Chúng đúng là rác rưởi, nhưng sức mạnh thì thật sự đáng gờm. Tốt nhất đừng dính líu.”

Caim đã nghe được những lời xì xào kia nhờ tăng cường thính giác bằng mana.

Hèn gì bọn chúng hống hách thế, cô tiếp tân cũng chẳng dám mắng mỏ.

Thứ bậc của mạo hiểm giả được chia từ A đến E, trong đó A là cao nhất. Về lý thuyết còn có hạng S trên cả A, nhưng số người đạt được quá hiếm, thường được coi như anh hùng, nên hầu như không tính đến.

“Trông thì mạnh đấy, nhưng áp lực chúng tạo ra chẳng bằng cha ta ngày trước. Không phải hạng tầm thường, nhưng cũng chẳng khủng khiếp gì.” Caim thầm đánh giá. Với con mắt của mình, cậu thấy sức mạnh của chúng chỉ ngang hàng với lũ quái vật cấp Tử Tước. Bình thường, để hạ được một con như vậy phải cần đến nhiều mạo hiểm giả phối hợp. Nếu ba tên này có thể tự mình làm được, rõ ràng chúng rất mạnh. Nhưng Caim không hề nghĩ rằng mình sẽ thua.

“Nếu muốn gặp hội trưởng thật, thì để bọn tao thử xem các người có xứng không!” kẻ cầm đầu ba gã, Nick, hét lớn.

“Ý ngươi là sao?” Millicia hỏi, đứng sau lưng Lenka.

Nick nở nụ cười đểu:

“Tỉ thí đi. Nếu thắng, bọn tao sẽ giúp các người gặp hội trưởng!”

“Còn nếu thua...thì chắc các em cũng biết sẽ ra sao rồi, hơ hơ!”

“Tụi này sẽ chăm sóc các em tới sáng.”

“Đúng là chỉ giỏi giở trò bẩn. Vừa nhìn đã thấy chẳng ra gì.” Caim nhổ toẹt, đầy khinh bỉ.

Ba gã chẳng thèm để tâm, ánh mắt dán chặt vào Millicia, Lenka và Tea. Rõ ràng, chúng chỉ kiếm cớ để động tay chân với các cô gái.

“Chúng tôi chẳng có lý do gì phải chiều theo, nhưng nếu được đánh một trận thì tôi cũng sẵn lòng.” Caim nói.

“Nhưng chẳng phải đây là cơ hội tốt sao?” Millicia ghé tai thì thầm.

“Ý em là sao?”

“Em không mong chúng giữ lời, nhưng nếu gây ầm ĩ, hội trưởng có lẽ sẽ phải ra xem. Hơn nữa, vì chính bọn họ quấy rối chúng ta, hội trưởng có thể cảm thấy cần phải bồi thường, bằng cách kể cho ta tình hình ở thủ đô.”

“Ra vậy...coi như bắt bà ta chịu trách nhiệm vì nuôi lũ chó không biết dạy dỗ.” Caim khẽ cười. Không đúng như cách họ mong đợi, nhưng nếu có thể gặp hội trưởng bằng cách này thì cũng đáng để nhận lời thách thức rẻ tiền kia.

“Còn nữa, xem ra Lenka và Tea cũng sốt ruột lắm rồi.” Millicia liếc về phía hai cô.

“Graooow! Ta không chịu nổi nữa! Giết chúng thôi!”

“Dám có ham muốn bẩn thỉu không chỉ với ta mà cả tiểu thư...Tội đó phải trả giá!”

Thật bất ngờ, Tea và Lenka còn giận dữ hơn cả Caim. Ánh mắt cả hai bùng cháy quyết tâm, sẵn sàng lao vào trận.

“Được rồi...nếu hai người đã hứng thế thì cũng tốt. Ta cũng muốn thử xem mạo hiểm giả hạng A mạnh cỡ nào.” Caim gật đầu.

“Nghĩ kỹ lại, chẳng phải có lời đồn rằng mạo hiểm giả kỳ cựu thường hay bắt nạt kẻ mới vào hội sao? Mình từng đọc chuyện như thế trong sách khi còn nhỏ...Có lẽ nên coi đây là trải nghiệm thú vị, giống truyện mình thích ngày xưa.” Caim tự nhủ, xem như để an ủi bản thân, rồi chấp nhận cuộc đấu tay đôi với ba gã đàn ông.

***

“Vậy...tôi sẽ giải thích luật trận đấu.” cô tiếp tân Lucy lo lắng cất lời, khi mọi người tập trung tại sân huấn luyện phía sau hội.

Ở giữa sân, một bên là Caim, Tea và Lenka; bên kia là ba mạo hiểm giả hạng A của nhóm Black Lions. Những người không tham chiến, như Millicia hay các mạo hiểm giả khác, thì đứng xem từ xa, thậm chí có kẻ còn đặt cược kết quả, tay cầm ly rượu hò hét.

“Đây là trận giao đấu thử sức, không phải sinh tử. Giết chóc bị cấm, nhất là khi chỉ một bên là mạo hiểm giả thật sự. Ngoài ra, dùng ma pháp quá mạnh sẽ bị coi là phạm luật. Các vị sẽ đấu ba chọi ba, đến khi bên kia hoặc bỏ cuộc, hoặc không thể tiếp tục.” Lucy ngừng một chút, rồi quay sang phía Caim và các cô, vẻ mặt xen lẫn lo lắng và áy náy. “Tôi sẽ can thiệp nếu cần, nhưng xin hãy cẩn thận. Dù các vị đã đồng ý, nếu xảy ra chuyện, hội vẫn phải chịu trách nhiệm.”

“Bọn tôi sẽ ổn thôi. À mà...nếu chúng tôi lỡ làm họ bị thương thì sao?” Caim cười hỏi.

“Không thể nói là không có rắc rối...nhưng chính họ là người gây sự trước. Miễn các vị tuân luật, họ sẽ không có cớ để than phiền.” Lucy gượng cười đáp.

“Tốt.” Caim quay sang Black Lions, nở nụ cười hiếu chiến. “Được rồi, bắt đầu thôi.”

Caim dành chút thời gian quan sát đối thủ. Là mạo hiểm giả hạng A, họ không lộ rõ điểm yếu.

Người ở giữa, thủ lĩnh Nick, là một kiếm sĩ cầm đại kiếm. Gã bên phải, tạm gọi là Tên Đệ một, mang cung, thắt lưng đeo dao găm, trông giống trinh sát. Rắc rối hơn là gã bên trái Tên Đệ hai, cầm một cây gậy sắt đầu tròn dẹt, vũ khí gọi là chùy.

“Trang phục lạ thật...là nhà sư à?” Caim nhíu mày. Trên chùy còn có hình ngôi sao như một biểu tượng tôn giáo, càng khiến cậu nghĩ vậy. “Một nhà sư mà lại chiến đấu vì ham muốn phụ nữ...Thật mục ruỗng.”

“Không, thưa Caim. Biểu tượng đó là của Giáo hội Siegzelon.” Lenka nói.

“Cái gì?” Caim chưa từng nghe. Cậu chỉ biết Giáo hội Thánh Linh, vốn phổ biến nhất. Không rõ chúng khác nhau thế nào.

“Đức tin Siegzelon bắt nguồn từ phía đông lục địa.” Lenka giải thích. “Họ tôn vị anh hùng huyền thoại Siegzelon là thần, và tin rằng luyện võ đến tột đỉnh sẽ dẫn đến thần thánh.”

“Nghe giống võ đường hơn là tôn giáo.” Caim nhún vai.

“Ngài nói không sai. Với họ, sức mạnh là luật. Kẻ mạnh có thể cướp của kẻ yếu, cả của cải lẫn phụ nữ. Nói thẳng ra, họ là dị giáo. Đế quốc cho phép tự do tôn giáo nên không đàn áp, nhưng cứ vài năm lại có tín đồ gây chuyện, rất phiền toái.”

Tóm lại, với gã nhà sư kia, việc thách đấu để cướp phụ nữ chỉ là hành động hợp với tín ngưỡng của hắn và nếu thắng, việc cưỡng đoạt cũng là giáo lý.

“Quả thật là méo mó...nhưng mình cũng chẳng đủ tư cách để trách.” Caim lẩm bẩm. Dù sao, cậu cũng có hoàn cảnh đặc biệt trong chuyện với các cô gái. Cậu chẳng có quyền đứng trên Black Lions để lên án. “Dù gì đi nữa, ta cũng không định thua. Đã muốn đánh thì cứ đánh thôi!”

“Đúng thế! Chúng dám mơ tưởng đến chúng ta, trong khi chúng ta thuộc về ngài Caim. Chúng phải trả giá!” Tea hét lên.

“Là một kỵ sĩ, ta cũng có nghĩa vụ trừ khử dị giáo. Ta sẽ trừng phạt lũ này!” Lenka nghiêm giọng.

Tea và Lenka bước theo sát sau Caim, sẵn sàng nhập trận, trong khi Lucy cất giọng run run tuyên bố:

“Vậy thì...trận đấu bắt đầu. Chuẩn bị...chiến đấu!”

Ba gã mạo hiểm giả lập tức lao thẳng vào Caim và các cô gái, những người cũng chẳng hề nao núng.

Kẻ ra tay trước là Đệ tử một, tên trinh sát của Black Lions. Hắn giương dây cung ngắn, nhanh như chớp bắn một mũi tên nhắm vào chân Caim. Tuân thủ luật cấm giết, hắn không ngắm vào chỗ hiểm.

“Khá nhanh đấy, ấn tượng thật.” Caim nghĩ thầm, rồi giậm mạnh xuống, dập tắt mũi tên ngay dưới chân.

“Ha ha! Lại đây nào!”

“Ồ?”

Đợt tấn công mới chỉ bắt đầu. Nick, thủ lĩnh Black Lions, giơ cao đại kiếm, lấy đà rồi lao vút tới trước mặt Caim.

“Có thể di chuyển nhanh như vậy trong khi vác vũ khí nặng...Xem ra danh hiệu hạng A không phải để khoe suông.” Caim nhận xét.

“Caim-sama!”

“Không sao, để ta lo.” Caim đáp, giơ tay trần chặn thẳng lưỡi kiếm. “Toukishin-ryu: Huyền Vũ”

Bằng cách nén mana tập trung vào bàn tay, cậu dễ dàng dừng được cú chém khổng lồ mà không hề trầy xước.

“Cái gì?! Chặn được đại kiếm của ta...bằng tay không?!” Nick hét lên.

“Ngạc nhiên sớm quá đấy, mạo hiểm giả hạng A.” Caim giữ chặt lưỡi kiếm, rồi truyền mana ngược lại. “Xà!”

“Ugh!”

Nick bị hất văng, lăn trên đất. Nhưng ngay lập tức hắn xoay người, bật dậy, động tác dày dạn kinh nghiệm.

“Ngươi vừa làm gì vậy?!” hắn nghiến răng, trợn mắt.

“Hah! Đã không hiểu thì cứ nằm yên dưới đất là hơn!” Caim nhếch mép trêu ngươi.

“Cái gì?!” Nick gầm lên, mặt méo xệch vì giận dữ.

Trong Toukishin-ryu, Huyền Vũ là chiêu phòng thủ cơ bản, dùng nén mana vào một điểm để tạo lớp giáp bùng nổ sức phòng thủ. Xà là chiêu phản công ghép đôi với Huyền Vũ: sau khi đỡ đòn, toàn bộ mana phòng thủ được giải phóng, đánh trả vào kẻ địch. Tựa như huyền thú Huyền Vũ: mai rùa phòng thủ, đuôi rắn phản công, cái tên của chiêu cũng từ đó mà ra.

“Khốn kiếp! Chặn nổi kiếm ta...nghĩa là ngươi không phải hạng tép riu!”

“Giờ mới nhận ra à? Đến lượt ta rồi!” Caim lao lên, rút ngắn khoảng cách, tung cú đá thẳng vào bụng Nick, hất hắn bay xa hơn nữa.

“Gaaah?!”

Caim toan đuổi theo kết thúc ngay, nhưng hai tên đệ đã kịp ra tay cùng lúc.

“Uwaaa!” bên trái, Đệ tử hai, gã nhà sư, giáng chùy sắt từ trên xuống.

“Dính lấy!” bên phải, Đệ tử một núp vào góc mù, bắn thêm một mũi tên.

Nhưng cũng như Nick có đồng bọn, Caim đâu chiến đấu một mình.

“Đừng hòng!”

“Haaah!”

Tea xoay côn tam khúc, gạt văng cú chùy. Lenka thì vung kiếm, chém đôi mũi tên ngay giữa không trung.

“Hãy để bọn này cho chúng em, Caim-sama!”

“Ngài không thể làm hết được! Đã đến lúc em thể hiện đúng danh hiệu kỵ sĩ của mình!”

“Được. Ta giao hai tên đó cho các em.”

Thế là Tea và Lenka đối đầu với hai kẻ còn lại, còn Caim lao đến chỗ Nick vừa ngã. Trận đấu ba chọi ba lập tức biến thành ba trận đơn đấu.

“Whoa!”

“Bọn họ là ai vậy?!”

“Khủng khiếp ngang Black Lions!”

Đám khán giả ồ lên kinh ngạc. Ban đầu hầu hết tin rằng Caim và các cô sẽ bị nghiền nát, nhưng thực tế lại trái ngược hoàn toàn.

“Chắc chắn họ không phải mạo hiểm giả bình thường! Hay là kỵ sĩ hoàng gia cải trang?!”

“Chết tiệt, đáng lẽ ta phải cược cho bọn họ!”

“Yeah, hạ gục chúng đi! Ha ha! Ta vốn đã thấy Black Lions thối nát lắm rồi! Đập cho chúng nhừ xương đi!”

Tiếng la ó xen lẫn tiếng reo hò vang khắp sân, trong khi Caim và các cô tiếp tục chiến đấu.

“Đồ khốn...nhóc con...” Nick ho sặc sụa, ôm bụng. “Ngươi dồn hết lực vào cú đá đó à?!”

“Nếu đau quá thì bỏ cuộc đi.” Caim bình thản đứng trước mặt hắn.

“Đừng hòng...! Ta chưa chịu thua đâu!” Nick gầm lên, mắt đỏ ngầu.

“Ồ, cũng cứng đấy. Quả nhiên ngươi cũng phải có lý do mới leo được tới hạng A.” Caim gật gù. Cú đá vừa rồi tuy không đến mức vỡ nội tạng, nhưng cũng đủ khiến kẻ thường liệt tại chỗ. Vậy mà Nick, dù ôm bụng một tay, vẫn dựng kiếm, sẵn sàng tiếp tục.

“Phải công nhận, mình đã đánh giá thấp họ.” Caim nghĩ. “Tưởng chỉ là bọn du côn chuyên bắt nạt kẻ mới, nào ngờ chúng đúng là hạng A thực thụ. Đội hình phối hợp chặt chẽ, kỹ năng chẳng kém ai.”

“Xem ra ta sai khi đánh giá ngươi chỉ qua hành động bẩn thỉu. Từ giờ ta sẽ nghiêm túc.” Caim hạ thấp người, thủ thế. “Trong khi đồng đội ta lo hai tên kia, ta sẽ tự mình nghiền nát ngươi. Dồn hết sức mà chống đỡ đi.”

“Đừng vội vênh váo! Ban đầu ta chỉ định cho ngươi ê mặt trước bàn dân thôi...nhưng đủ rồi! Giờ thì ta sẽ dạy ngươi cách kính trọng kẻ trên!” Nick gầm lên, giơ cao đại kiếm. Mana từ cơ thể hắn bùng phát, bao phủ quanh người như một lớp hào quang. Rõ ràng, hắn thật sự nghiêm túc.

“Hay lắm...tới đây!” Caim siết chặt nắm đấm, cơ thể bọc trong lớp mana nén dày đặc.

Màn hai của trận đấu chính thức mở màn. Cuộc chiến thực sự giờ mới bắt đầu.

***

Khi Caim và Nick bắt đầu giao đấu thật sự, ở một khoảng cách không xa, hai cặp còn lại cũng đang quyết liệt va chạm.

“Yah!”

“Khốn kiếp! Con đàn bà này nhanh quá!”

Lenka liên tục ép sát kẻ phụ tá số một bằng những nhát kiếm dồn dập. Hắn ta chẳng còn cơ hội dùng cung ngắn nữa, buộc phải rút hai con dao găm để chống đỡ.

Lenka chỉ cầm một thanh kiếm mảnh, còn hắn có tới hai lưỡi dao. Xét về số lượng vũ khí, hắn nhỉnh hơn. Nhưng nhờ sự linh hoạt của mình, Lenka không để đối thủ có lấy một khe hở để phản công, bắt hắn chỉ biết chống đỡ trong thế bị động.

“Mày mạnh thật đấy...nhưng đàn bà thì chỉ giỏi lắc hông thôi chứ gì!” gã phụ tá nghiến răng chửi rủa, vừa kịp đỡ một nhát chém.

Dù từng thất bại trước bọn cướp và làm chủ nhân phải gặp nguy hiểm, Lenka vốn không hề yếu. Chỉ là khi so với quái vật như Caim thì cô mới trở nên mờ nhạt. Thực tế, cô hoàn toàn xứng tầm với một mạo hiểm giả hạng A.

“Đồ khốn! Đừng có tưởng phụ nữ thì dễ bắt nạt!”

“Đừng coi thường ta chỉ vì ta là phụ nữ...Xem đây! Chỗ hở của ngươi đây rồi!”

“Ugh?!”

Thanh kiếm của Lenka cắt vào vai hắn. Vết thương không sâu, nhưng đủ làm hắn đau buốt, phải lấy tay ghì chặt, mặt méo xệch vì tức tối.

“Con đĩ...!!” hắn gầm lên. Cơn giận sôi sục, bị thương dưới tay một kẻ hắn khinh thường, lại là người đàn bà hắn vốn muốn làm nhục.

Thực chất, gã phụ tá vốn là cung thủ kiêm kẻ dò đường, sở trường là phục kích và đánh xa, chứ không giỏi cận chiến. Đối đầu trực diện với Lenka, hắn đương nhiên rơi vào thế bất lợi. Chính vì vậy, sự nôn nóng càng bộc lộ rõ, và Lenka không bỏ lỡ cơ hội.

“Lại hở sườn nữa rồi!”

“Arghhh!”

Lần này, mũi kiếm đâm vào đùi hắn. Vết thương không chí mạng, nhưng đủ phá hỏng lối di chuyển nhanh nhẹn vốn là ưu thế của một do thám.

Lenka tưởng như chiến thắng đã nằm chắc trong tay, nhưng…

“Đừng có vội đắc ý, con khốn!”

Hắn bất ngờ quăng con dao bên trái đi, rút từ túi hông ra một lọ nhỏ rồi ném thẳng vào Lenka. Cô giơ kiếm chắn, nhưng lọ thủy tinh vỡ tung, tung ra một làn bột xanh phủ đầy mặt cô.

“Đó là... độc dược?!”

Ngay lập tức, Lenka thấy người rũ nặng xuống, đầu óc choáng váng, gối khuỵu xuống một bên. Thứ bột xanh ấy hẳn là thuốc gây mê.

“Ha ha ha! Thấy sao hả?!” gã phụ tá cười gằn.

“Đồ hèn!”

“Gọi mình là hạng A mà lại dùng mánh bẩn thế à?! Đấu đàng hoàng đi!” khán giả phẫn nộ la ó.

“Câm mồm! Luật có cấm dùng độc đâu! Bọn mày chỉ là khán giả, thì im đi cho tao nhờ!” hắn gào trả.

Quả thật, trong luật đấu không hề có điều khoản cấm độc dược. Nhưng chẳng ai nghĩ một mạo hiểm giả hạng A lại giở trò như vậy. Người giữ sổ sách là Lucy chau mày, định bước ra ngăn trận, thì…

“Ha ha ha”

“Ngươi sơ hở rồi!”

Lenka bật dậy từ tư thế quỳ, như thể dưới chân có lò xo, lao tới khi hắn còn đang cười khoái trá. Thanh kiếm trong tay cô quét ngang, rạch một đường sâu trên ngực hắn.

c9462b40-07bc-479b-9953-68d6f1fcccee.jpg

“Gaaahhh! Đau...chết mất! Sao mày còn đứng dậy nổi?!” gã phụ tá số một gào lên, lăn lộn trên mặt đất. Nhờ bộ áo giáp da nên hắn tránh được một vết chém chí mạng, nhưng chỉ cần sâu thêm chút nữa thì đã toi mạng. Giờ thì hắn đã thương tích quá nặng, chẳng thể tiếp tục chiến đấu.

“Phù...Vậy là trận đấu kết thúc. Người thắng là ta.” Lenka tuyên bố, lạnh lùng nhìn xuống kẻ đã gục ngã. Dáng cô vẫn vững vàng, không hề có dấu hiệu buồn ngủ hay lảo đảo, như thể thứ bột gây mê kia chưa từng có tác dụng.

“Ngươi...ngươi lừa ta! Đồ hèn! Ngươi giả vờ bị trúng độc dù thực ra đã tránh hít phải rồi!” hắn rên rỉ, chẳng mảy may nghĩ đến việc bản thân mới là kẻ chơi bẩn trước.

“Không, ta có hít phải. Và đúng là nó có tác dụng...nhưng chắc liều quá ít. Ta chỉ thấy buồn ngủ thoáng chốc, rồi cơ thể tự cân bằng lại.” Lenka đáp gọn.

“Không thể nào! Chỉ một hơi cũng đủ hạ gục cả một con quái khổng lồ cơ mà!” hắn trợn mắt, rên trong cơn đau.

Thực ra, Lenka đã hít phải khá nhiều. Nhưng cô không nhận ra vì cơ thể mình vừa mới có sức đề kháng mạnh với độc tố. Nguyên nhân chính là do nhiều lần tiếp xúc và hấp thụ dịch độc từ Độc Vương, khiến cơ thể cô trở nên miễn nhiễm với các loại độc nhẹ. Nhờ đó, những thứ như bột gây mê chỉ thoáng qua rồi bị trung hòa ngay. Nếu là một loại kịch độc có thể ăn mòn xương thịt thì còn khác, nhưng với loại thuốc ngủ này thì hoàn toàn vô hiệu.

“Khốn...thật...” gã phụ tá rên lên, trước khi được một mạo hiểm giả khác bế ra khỏi sân tập theo lệnh của tiếp tân.

Lenka liếc nhìn hắn lần cuối, gật đầu hài lòng:

“Thế là ta đã rửa sạch nỗi nhục và lấy lại danh dự của một kỵ sĩ. Chiến thắng này, ta xin dâng cho chủ nhân của mình!”

“Lenka!” Millicia mỉm cười, vẫy tay từ ngoài sân tập. Lenka cũng mỉm cười rạng rỡ, vẫy lại đầy tự hào với người mà cô hết lòng kính yêu.

***

Gã phụ tá số hai liên tục vung cây chùy sắt, tung ra những đòn nặng như bão tố về phía Tea. Cô hầu gái khéo léo dùng côn tam khúc đỡ lấy tất cả. Đòn đánh của hắn vừa mạnh vừa nhanh, đủ sức nghiền gãy vũ khí của một chiến binh bình thường, nhưng Tea vẫn trụ vững.

“Thân hình mảnh dẻ thế mà lại có sức mạnh và sức chịu đựng đáng nể...Quả là một nữ chiến binh đáng gờm!” hắn gằn giọng.

“Còn ta thì lại thấy thất vọng! Vung chùy liên tục mà vẫn chẳng làm gì được ta! Đống cơ bắp kia chỉ để khoe thôi sao?!” Tea đáp trả đầy mỉa mai.

“Ha! Ngon đấy!” hắn nhe răng cười, càng hứng thú hơn. “Ta thích nhất là mấy đứa đàn bà mạnh miệng như cô! Không gì sung sướng bằng việc quật ngã, giẫm đạp, rồi bắt chúng sinh con cho ta!”

“Ghê tởm! Ngươi mà cũng gọi là tu sĩ ư?!” Tea cau mày.

“Giáo lý của thần ta dạy rằng: kẻ mạnh có quyền gieo giống cho thật nhiều đàn bà! Đó vừa là bổn phận, vừa là mong ước của nữ giới, sinh ra những đứa con để nối dõi huyết thống của người đàn ông mạnh mẽ! Tình yêu chỉ là thứ phù phiếm, sinh con cho kẻ mạnh mới là chân lý duy nhất!” hắn gào lên, vừa nói vừa bổ mạnh cây chùy xuống côn của Tea.

“Rắc!” một thanh gỗ trong côn tam khúc nứt toác. Nếu tiếp tục, vũ khí của cô sẽ gãy.

“Hừm...Lý lẽ ích kỷ quá mức...Nhưng Tea cũng không hoàn toàn phản đối.” Tea đáp lại bất ngờ.

Nhiều phụ nữ chắc chắn sẽ phẫn nộ trước lời hắn. Nhưng Tea, vốn sinh ra trong giống loài hổ nhân hiếu chiến, không phủ nhận hẳn. Trong tự nhiên, kẻ mạnh thống trị kẻ yếu. Trong thế giới ngầm loài người cũng thế, nơi luật pháp chẳng với tới. Nhưng...

“Đáng tiếc cho ngươi, bụng của Tea đã có chủ nhân rồi! Ta chẳng cần thứ giống nòi yếu ớt của ngươi!” lợi dụng sơ hở, cô thúc mạnh côn tam khúc vào bụng hắn.

“Ghh...!” hắn gập người, cơn đau quặn thắt khiến ruột gan như xoắn lại.

“Người duy nhất có quyền đè Tea xuống...chỉ có Caim-sama! Người mạnh nhất và cũng là người dịu dàng nhất! Còn hạng tép riu như ngươi thì chỉ có trong mơ!” Tea gầm lên, xoay vũ khí phản công dữ dội.

“Graaaahhh! Grrraaahhh!” cô liên tiếp quật đòn vào đầu, vai, ngực, bụng, và cả chân của đối thủ.

“Ugh!” gã tu sĩ cố chống đỡ bằng chùy, nhưng không theo kịp tốc độ của Tea. Thân thể hắn bắt đầu dính thêm vô số vết thương.

Côn tam khúc vốn khó sử dụng, nhưng một khi đã thành thục thì còn lợi hại hơn cả gươm đao. Vòng quay của nó nhờ lực ly tâm khiến cú đánh nhanh và mạnh hơn, lại khó đoán. Vũ khí này không thiên về phòng thủ, nhưng khả năng liên kích liên tục khiến đối phương không kịp phản đòn.

“Chết tiệt...Con đàn bà này!” hắn quyết định liều mạng. Dồn ma lực vào cơ thể, hắn tăng cường sức bền rồi vung chùy với toàn bộ sức mạnh. Đòn ấy nếu trúng thì ngay cả hổ nhân như Tea cũng bị nghiền nát xương cốt.

Nhưng đúng lúc đó.

“Grrrraow!” Tea bất ngờ vứt bỏ phòng thủ. Cô...ném luôn côn tam khúc đi.

“Cái gì?!” hắn vô thức nhìn theo vũ khí. Khi quay lại thì Tea đã biến mất. Đòn chùy chỉ đánh trúng không khí. “Cô ta đâu rồi?!”

“Ngay dưới chân ngươi.”

“!!” hắn nhìn xuống. Tea đã trượt người trên mặt đất, chui lọt qua đòn chùy và áp sát ngay dưới hắn.

“GRRAAAAAH!” Tea gầm vang, vung móng vuốt.

Cô liên tiếp xé mặt hắn bằng bộ móng sắc nhọn.

“GAAAHHHH!” hắn thét lên trong cơn đau tột cùng.

Móng vuốt của hổ nhân chẳng khác nào dao găm. Tea lại còn truyền ma lực vào chúng, khiến sức cắt xé càng khủng khiếp, có thể rạch cả đá cứng.

“AAARGH! Mắt ta!” hắn lăn lộn, ôm lấy khuôn mặt bê bết máu. Dù không chết ngay, nhưng đôi mắt đã bị rách sâu đến mức ngay cả phép trị liệu cũng không thể phục hồi.

“Hừm...Tà ác đã bị tiêu diệt. Ngươi hãy xuống địa ngục mà xin lỗi tất cả những người phụ nữ ngươi từng làm hại đi!” Tea ưỡn ngực, tuyên bố chiến thắng. Rồi cô lấy khăn tay ra, chậm rãi lau máu trên móng.

Còn gã tu sĩ vừa mất đôi mắt kia...cuộc đời chiến binh của hắn coi như chấm dứt. Và hắn sẽ chẳng bao giờ chạm được vào bất kỳ người phụ nữ nào nữa.

***

Sau khi Lenka và Tea kết thúc trận đấu, chỉ còn lại một đối thủ duy nhất: Nick, thủ lĩnh của Black Lions.

“Đến đây nào, mạo hiểm giả hạng A! Mong là ngươi còn cầm cự được đôi chút!” Caim nói, ánh mắt sáng lên.

“Hừ! Ngươi sẽ chết ngay bây giờ!” Nick đáp lại, vung đại kiếm nhắm thẳng đầu Caim. Hắn rõ ràng định hạ sát, bất chấp luật đấu.

“Ui chà, nguy hiểm thật...Nhưng ta cũng phải cảm ơn, cuối cùng ngươi cũng chịu đánh thật.” Caim khẽ cười, né đòn bằng động tác tối giản. Dù đấu vì các cô gái của mình, trong lòng anh vẫn luôn ngưỡng mộ mạo hiểm giả từ thuở nhỏ, nên việc được đối mặt một kẻ hạng A khiến anh cảm thấy hứng khởi. “Đừng khiến ta thất vọng. Ít nhất cũng hãy cho ta chút niềm vui đi!”

“Có nói nhiều thì ngươi cũng chết!” Nick gầm lên.

Ngay lúc ấy, Caim nhận thấy lưỡi kiếm của Nick phủ đầy băng, hơi lạnh khiến da anh rùng mình dù đứng cách xa mấy mét.

“Tao sẽ xiên mày thành từng mảnh...Băng Đạn!”

“Whoa!”

Nick vung kiếm, một mũi băng dài gần một mét lao về phía Caim. Anh xoay người, tung cú đá từ dưới lên, khiến mũi băng vỡ nát.

“Không phải kiếm ma thuật...Mà là ngươi tự bao phủ kiếm bằng ma pháp!” Caim thốt lên.

Đúng vậy, Nick là một kiếm sĩ ma pháp, vừa sử dụng kiếm thuật vừa dùng được phép. Loại người này rất hiếm, và điều đó chứng minh sức mạnh hạng A của hắn không phải chỉ là danh hão, dù tính cách đáng khinh.

“Chưa hết đâu! Băng Trường!” Nick cắm đại kiếm xuống đất. Tức khắc, một luồng hàn khí bùng phát, đóng băng mặt đất xung quanh.

“Hả?” chân Caim bị băng siết chặt, cả gấu quần cũng đông cứng, khiến anh đứng yên bất động.

“Ấn tượng đấy...Có vẻ ngươi cũng không phải chỉ biết khoác lác.” Dù bị trói chân, Caim vẫn mỉm cười tán thưởng. Trong lòng anh chỉ dâng trào niềm vui, vì nghề mạo hiểm giả mà anh mơ ước từ nhỏ nay chứng minh được sức mạnh thực thụ.

Nick thì bực bội, nghĩ rằng Caim đang chế nhạo mình. “Đến nước này mà vẫn dám cười ư?! Giờ ngươi không thể né nữa! Tao sẽ xé xác mày ra!”

Hắn giơ đại kiếm, lập tức hàng chục mũi băng nhọn xuất hiện xung quanh, tất cả chĩa về phía Caim.

“Chết đi! Tuyệt kỹ, Băng Liên Chùm!”

“Dừng lại! Quá đáng rồi!” cô lễ tân làm trọng tài hét lên, nhưng đã muộn. Hàng chục mũi băng phóng vun vút về phía Caim như cơn mưa tử thần.

Nếu là người thường, chắc chắn sẽ bị xuyên thủng toàn thân. Nhưng…

“Đòn hay đấy...nhưng với ta thì chưa đủ!” Caim gầm, vận dụng Toukishin: Huyền Vũ, nén ma lực tối đa để gia tăng khả năng phòng ngự.

Những mũi băng đâm vào lập tức vỡ nát, không để lại lấy một vết xước.

“Cái gì?! Sao có thể?!” Nick kinh hãi.

“Giờ đến lượt ta...Kỳ Lân!”

Caim dồn sức vào nắm đấm, tung sóng xoắn ốc ma lực thẳng vào bụng Nick.

“Ghhhaaah!” Nick bị hất bay, lăn lộn hàng chục mét trước khi đập mạnh vào tường. Hắn không chết, vì Caim đã cố ý kìm lại để không xuyên thủng cơ thể. Nhưng cú va chạm đủ làm nội tạng tổn thương nặng, khiến Nick ngất lịm.

“Ta thắng.” Caim lạnh lùng chỉ về phía Nick bất tỉnh. “Ngươi may mắn vì ở đây cấm giết người. Nếu ta đánh thật, ngươi đã chết rồi.”

Khi cộng với chiến thắng của Tea và Lenka, điều đó đồng nghĩa cả Black Lions đã hoàn toàn bại trận.

“Ư-ừm...Bên khách thắng!” Dù chậm trễ vì còn choáng váng trước kết cục ngoài dự đoán, Lucy cuối cùng cũng tuyên bố kết quả.

Khán giả ban đầu ngỡ ngàng, nhưng ngay sau đó, tiếng hò reo và vỗ tay vang dội khắp khán đài.

***

“X-Xin mời đi lối này!” Lucy vội vã dẫn Caim và các cô gái vào phòng tiếp khách của hội.

Chỉ vì họ đã đánh bại Black Lions không có nghĩa là mọi chuyện đã được giải quyết xong. Giờ đây, họ đang chờ đợi trong phòng khách của hội, Caim và Millicia ngồi trên ghế sofa, trong khi Tea và Lenka đứng phía sau như những hầu cận đúng mực.

“Hội trưởng sẽ sớm trở về sau công chuyện, xin mọi người hãy chờ ở đây! Tôi cầu xin đấy!” tiếp tân năn nỉ.

“Ờ...Tôi cũng không thấy phiền...” Caim nói, hơi khó hiểu trước thái độ của cô.

“Để tôi chuẩn bị trà cho mọi người! À, mọi người thích đồ ngọt hay mặn?! Hay chua thì hơn?!”

“...Ngọt đi.”

“Rõ rồi ạ!” Lucy hét lên rồi hấp tấp chạy ra ngoài.

“Vậy...sao cô ta lại cư xử kỳ lạ thế nhỉ?” Caim nghiêng đầu.

“Em cũng không biết...” Tea cũng làm theo.

“Có lẽ là do chúng ta đã thể hiện sức mạnh trong trận đấu vừa rồi,” Lenka lên tiếng giải thích. “Hội mạo hiểm giả là nơi tụ tập những kẻ ồn ào, coi trọng sức mạnh trên hết. Nếu anh đủ mạnh, họ sẽ tôn trọng anh, thậm chí còn bỏ qua một số hành động sai trái.”

“À, ra thế. Vậy nên bọn kia mới ngạo mạn như vậy.” Caim gật gù.

“Hơn nữa, đừng quên là chúng ta đang ở Đế quốc Garnet, quốc gia của sư tử. Nếu có thể đánh bại một mạo hiểm giả hạng A, ngươi thậm chí có thể được phong tước quý tộc. Đương nhiên cô ta sẽ phải thay đổi cách đối xử với chúng ta.”

“Ra vậy...Tóm lại là cô ta đang cố lấy lòng chúng ta.” Caim tự nhủ, ra vẻ đã hiểu.

Dù Lucy đã khiển trách Black Lions, nhưng thực ra cô chẳng hề ngăn họ lại. Đối với nhân viên hội thì đó là chuyện bình thường, bởi vì họ là mạo hiểm giả hạng A. Nhưng Caim và đồng đội thì không nghĩ vậy. Thêm nữa, nếu sau này họ thực sự được phong quý tộc và muốn trả thù vì chuyện đã xảy ra, có khả năng Lucy sẽ phải chịu trách nhiệm vì đã không can thiệp. Để tự bảo vệ mình, cô quyết định làm mọi cách để tạo ấn tượng tốt với Caim và các cô gái.

“Cảm ơn vì đã chờ! Đây là trà của mọi người!” Lucy quay lại, vẫn với thái độ cung kính.

“Ồ?” Caim nhìn khay lớn Lucy mang theo. Trên đó có một ấm trà nóng bốc khói, mấy tách trà, và một đĩa đầy những hạt tròn màu đen bóng mà cậu chưa từng thấy.

“Xin mời mọi người cứ thong thả thưởng thức! Vậy, xin phép!” Lucy cúi gập người chào rồi vội vã rời phòng.

“Này...thứ kia có phải đồ ăn không?” Caim hỏi, chỉ vào đĩa hạt đen. Chúng bóng loáng, không mấy hấp dẫn, nhưng lại tỏa ra hương ngọt ngào nhẹ nhẹ.

“Vâng, đó là chocolate,” Millicia trả lời.

“Choco...gì cơ?”

“Chocolate,” cô lặp lại, cầm một viên lên tay và dịu dàng giải thích. “Đây là loại kẹo ngọt được làm từ một loại quả ở miền nam lục địa. Ngay cả trong đế quốc, nó vẫn là món hiếm mà ít người có thể mua được.”

“Từ phương nam sao...” Caim nhớ lại sách vở từng ghi: miền nam lục địa có vô số quốc gia chen chúc, nơi nhiều chủng tộc sinh sống, thực vật và động vật cũng vô cùng độc đáo, tạo nên một nền văn hóa chẳng giống nơi nào khác.

“Thôi thì ăn thử vậy.” Caim cầm một viên chocolate, ngắm nghía tò mò, rồi bỏ vào miệng.

Ngay lập tức, mắt cậu mở to. Nhiệt độ trong miệng làm viên chocolate tan chảy, hương vị lan tỏa trên đầu lưỡi, mang đến cảm giác mà cậu chưa từng nếm qua.

“Ngọt quá! Mà ngon nữa!” Caim không kìm được phải thốt lên.

Vị ngọt ẩn dưới chút đắng, hoàn toàn khác hẳn bất cứ món bánh kẹo nào Caim từng ăn. Cậu ngỡ ngàng vì thế giới này lại có món ngon đến thế, cảm giác như bị sét đánh ngang tai.

“Thật sự tuyệt vời.”

“Trà cũng ngon nữa. Lenka, chị cũng nên thử đi.”

“Cảm ơn tiểu thư.”

Tea, Millicia và Lenka thưởng thức trà đen và kẹo ngọt, trong khi Caim lặng lẽ tiếp tục bỏ từng viên chocolate vào miệng. Căn phòng ngập tràn bầu không khí thư giãn, trà và kẹo xua đi mệt mỏi sau những trận đấu kịch liệt.

Cuối cùng, sau khoảng một giờ, có tiếng gõ cửa vang lên.

“Tôi xin phép vào.” Cánh cửa mở ra và một cô gái trẻ mặc âu phục bước vào. “Xin lỗi vì đã để chờ. Tôi là Sharon Ildana, phụ trách chi nhánh Hội Mạo Hiểm này.”

“Cô là hội trưởng à?” Caim nhìn cô, hai má vẫn phồng lên vì đầy chocolate. “Bắt bọn tôi chờ lâu thật. Mạo hiểm giả của cô đã gây rắc rối và...”

“Nuốt hết rồi nói tiếp. Chúng ta đâu có vội.”

“Ờ...Xin lỗi.” Caim nhai nốt chocolate trong miệng rồi uống một ngụm trà đen. Dù đáng lẽ nên giữ vẻ nghiêm túc, nhưng vị ngon của chocolate và trà khiến khóe miệng cậu không ngừng giãn ra thành một nụ cười.

a2ce02c3-f650-4dd0-958d-12c25adcf5cd.jpg

“Chà, ít ra ta cũng vui vì các vị thấy thoải mái trong lúc chờ. Những món ngọt này được nhập từ phương nam, giá khá đắt đấy.” Hội trưởng Sharon mỉm cười nhẹ, một tay đặt lên má.

Sharon trông như đang ở cuối tuổi hai mươi, là một người phụ nữ xinh đẹp với sống mũi thẳng, đôi môi mềm có tô son, thân hình gợi cảm, toát lên vẻ chín chắn, trưởng thành.

“Ta có nghe qua rồi, nhưng các cậu còn trẻ quá. Ta nghĩ ít ra phải lớn tuổi hơn, nhiều kinh nghiệm hơn chứ,” Sharon nói rồi ngồi xuống ghế đối diện Caim, bắt chéo chân. Khí chất của cô đầy bình tĩnh và duyên dáng, khác hẳn sức hút của Tea và Lenka dù họ cũng đang ở tuổi đôi mươi. “Với lại...ta cũng không ngờ lại có dịp tiếp đón một vị khách đặc biệt thế này. Không bao giờ nghĩ hội của ta lại nghênh đón được một thành viên hoàng tộc.”

“...Vậy ra cô biết về ta, cô Ildana,” Millicia nói.

“Xin cứ gọi tôi là Sharon, thưa công chúa.” Sharon đặt tay lên ngực, cúi chào duyên dáng. “Tôi từng thấy ngài khi ngài đi làm việc thiện ở ngôi đền trong kinh thành. Nhưng từ lúc nghe tin ngài biến mất, tôi cứ nghĩ ngài đã chạy sang nước khác rồi. Vậy sao giờ ngài lại có mặt ở vùng xa xôi này?”

“Đúng là ta có lánh sang một nước khác một thời gian. Nhưng rồi ta quyết định quay lại để làm tròn bổn phận của một công chúa trong đế quốc. Hôm nay ta đến đây là để hỏi thăm tình hình ở kinh thành. Cô có thể cho ta biết đã có thay đổi gì kể từ khi ta rời đi không?” Millicia hỏi nghiêm túc. “Ta nghe nói cuộc tranh giành giữa các anh trai ta ngày càng dữ dội. Vì anh trai cô đang là đội trưởng hiệp sĩ Bạch Sói, chắc cô biết gì đó.”

“Ra là thế...Đó là điều ngài muốn. Và ngài đi đường vòng đến tận đây là để tránh lọt vào tay những kẻ muốn lợi dụng ngài, đúng không?”

Millicia khẽ gật đầu.

Sharon đưa ngón tay lướt trên môi, như đang suy nghĩ. “Nói thật thì tôi cũng chẳng rõ lắm. Từ khi anh trai tôi dặn tránh xa kinh thành, chúng tôi đã không liên lạc được nữa.”

“Ý cô là sao?” Millicia hỏi ngay.

“Tôi đã cử vài người đi dò tin, nhưng đáng tiếc là con đường từ đây đến kinh thành đã bị chặn, không ai được phép qua.”

“Bị chặn?!” Millicia đứng bật dậy, giọng đầy kinh ngạc. “Đừng nói là...cuộc tranh giành đã dữ dội đến mức họ phải làm vậy?! Có khi nào chiến tranh đã nổ ra?!”

“Không, đường bị chặn vì một lý do khác. Có trận lở đất lớn trên đoạn đường núi, nên họ cấm đi lại cho đến khi dọn dẹp xong.”

“Nhưng thế thì chúng ta chẳng đến được kinh thành sao?”

“Đúng vậy. Có vẻ sẽ mất khá lâu mới khắc phục. Vì vậy, chúng tôi vừa không lấy được tin tức, vừa bị ảnh hưởng nặng về buôn bán.”

“Rắc rối thật...Vậy giờ chúng ta đến kinh thành bằng cách nào đây?” Millicia đặt tách trà xuống bàn, nét mặt nặng nề.

Caim và các cô gái vốn đã chọn đi vòng qua đường phía bắc thay vì đi thẳng tới kinh thành để tránh kẻ truy đuổi Millicia, sau chuyện lãnh chúa Faure bắt cóc cô, họ không muốn rơi vào tình cảnh ấy nữa. Vậy mà cuối cùng, quyết định cẩn thận ấy lại phản tác dụng.

“Trời ạ, đúng là xui. Chẳng khác nào chúng ta phí công đến đây?”

“Nghe mà nhức đầu thật. Hay là quay lại rồi đi hướng khác?”

Caim cau mày, Tea rót thêm trà cho cậu.

Millicia im lặng suy nghĩ, rồi lắc đầu: “Không được. Tên lãnh chúa Faure có thể đã cho người đuổi theo hướng này. Nếu quay lại, chúng ta sẽ rơi đúng vào tay hắn.”

“Thần đồng ý. Đám quý tộc kiểm soát vùng phía tây kinh thành đều ủng hộ hoàng tử cả. Điều đó sẽ nguy hiểm cho công chúa, vì ngài đứng về phía hoàng tử thứ hai. Quay lại Faure để đi hướng đông cũng không ổn,” Sharon nói. Lúc này họ thật sự chẳng thể tiến cũng chẳng thể lùi, bị dồn vào đường cùng. “Theo tôi thì tốt nhất các vị nên tạm ở lại thị trấn này cho đến khi dọn xong đoạn đường. Khi đó, những người tôi cử đi sẽ trở về và mang tin tức từ kinh thành.”

“Có lẽ chúng ta chẳng còn cách nào khác...Ta sẽ làm theo gợi ý của cô.” Millicia gật đầu, vai trĩu nặng. Cô rất muốn đến ngay kinh thành để chặn đứng cuộc tranh giành của các anh trai, nhưng cô hiểu vội vã chưa chắc mang lại kết quả. Giờ điều sáng suốt nhất là ở lại, chờ tin tức từ những người Sharon đã phái đi. “Có lẽ ta đã chọn sai. Ta xin lỗi mọi người.”

“Không đâu, công chúa! Chính thần là người đã đề nghị đi đường bắc. Lỗi là ở thần!” Lenka phản đối.

“Không phải lỗi của chị, Lenka. Chị chỉ đưa lời khuyên với tư cách người theo hầu, còn ta mới là người quyết định.”

“Công chúa...!”

Millicia và Lenka cứ tranh nhau, ai cũng muốn nhận lỗi về mình.

“Không ai có lỗi cả. Làm sao mà chúng ta đoán trước được thiên tai chứ?” Caim nhún vai, rồi lại bốc thêm một viên kẹo đen bỏ vào miệng. “Anh thấy tội cho em, Millicia, nhưng cá nhân anh thì lại mừng. Vì ít ra bây giờ anh có thể ở lại đây tắm suối nước nóng, chứ không phải vội vã lao thẳng về kinh thành. Hôm qua anh chưa được thư giãn gì, nên lần sau nhất định anh sẽ tự mình đi ngâm cho đã.” Dù đêm trước đã có một trải nghiệm đáng nhớ, nhưng Caim cũng muốn được tận hưởng suối nóng một cách bình thường. “Mà nghĩ lại, cũng đâu thể ngồi trong bồn cả ngày...Không biết thời gian rảnh thì nên làm gì nhỉ?”

“Ồ? Sao không thử trở thành mạo hiểm giả?” Sharon gợi ý, chắp hai tay lại. “Nếu có thời gian, chi bằng đăng ký gia nhập hội, rồi nhận vài việc làm. Vừa có cái để giết thời gian, vừa kiếm được tiền, một công đôi việc.”

“Ừm...cũng hay đấy.” Caim gật gù.

Mạo hiểm giả vốn là những kẻ gan dạ, không chịu sự quản thúc của bất kỳ ai, tự mình đi khắp vùng đất chưa ai khai phá, giết quái vật, tìm kho báu. Với Caim, người từng không thể bước đi bình thường vì lời nguyền, thì đó từng là ước mơ, là cuộc sống lý tưởng mà cậu chỉ có thể ngắm trong sách.

“Có lẽ được làm điều mà mình từng ngưỡng mộ từ khi còn nhỏ cũng thú vị lắm.” Caim thầm nghĩ. Thực ra cậu vốn đã sống tự do theo ý mình, chẳng cần phải làm mạo hiểm giả, nhưng được đi cùng con đường mà mẹ cậu, Sasha Halsberg, từng đi, chắc cũng rất tuyệt. “Ừ thì, như vậy cũng đồng nghĩa mình lại chung nghề với lão già khốn kiếp kia...nhưng thôi kệ, một kẻ từng bỏ rơi con rồi còn bị chính nó đánh bại thì có gì đáng để bận tâm đâu.”

“À mà, thẻ mạo hiểm giả có thể dùng thay giấy tờ tùy thân, đúng không? Tôi cũng đâu có giấy tờ gì, ít ra làm cái thẻ cũng tiện.”

“Tea đồng ý. Chủ nhân chắc chắn sẽ nhanh chóng lên hạng S thôi, và với một hầu gái, chẳng có vinh hạnh nào lớn hơn việc chủ nhân mình thành công rực rỡ!” Tea cười tươi, nói đầy phấn khích. Với cô, chỉ cần Caim chứng minh được sức mạnh và được cả thế giới công nhận thì đã đủ để hạnh phúc.

“Còn hai người thì sao?” Caim quay sang hỏi Millicia và Lenka.

“Em cũng đồng ý.”

“Nếu tiểu thư đã cho phép, thì em cũng vậy.”

Thấy mọi người đều đồng thuận, Caim nhìn về phía Sharon. “Nghe rồi đó. Đăng ký cho bọn ta đi.”

“May quá. Tôi sẽ lo thủ tục ngay.”

“Khoan, may quá là sao đây?”

“Ôi trời, tôi lỡ miệng hả?” Sharon đưa tay che miệng, quay mặt đi.

“Cô đang giấu gì phải không? Nếu không nói rõ thì bọn ta sẽ không đăng ký đâu.”

“Cậu lanh thật đấy...” Sharon thở dài. “Tôi cũng chẳng có ý giấu gì. Chỉ là...vốn dĩ tôi định giao một nhiệm vụ cho Black Lions, nhưng giờ chúng bị hạ gục, không thể động đậy nữa. Tôi cần một nhóm khác đủ sức thay thế.”

“Hóa ra là bọn ta. Nhưng mạo hiểm giả mới toanh mà lại được nhận nhiệm vụ vốn dành cho nhóm hạng A sao?”

“Chuyện đó không thành vấn đề. Các cậu đã chứng minh được sức mạnh, nên tôi có quyền bỏ qua mấy bậc hạng. Với việc hạ được Black Lions, ít ra tôi có thể trực tiếp đưa các cậu lên hạng B.”

“Khoan...Vậy từ đầu kế hoạch của cô là thế hả? Cái vụ đường bị chặn có khi nào chỉ là bịa để giữ bọn ta ở lại đây không?” Caim nheo mắt nhìn Sharon.

“Không đời nào!” Sharon vội xua tay lia lịa trước ngực. “Dù tôi có khó khăn riêng đi nữa thì cũng chẳng bao giờ lừa dối công chúa và các vị! Hơn nữa, chuyện đó rất dễ kiểm chứng, nói dối thì có ích gì?”

“Nghe cũng có lý...Thôi tạm tin cô vậy.” Caim nhấp ngụm trà, vẫn còn chút nghi ngờ. “Dù sao thì, có thể cho bọn ta biết nhiệm vụ đó là gì không?”

“Tất nhiên rồi. Tôi sẽ gọi người mang tài liệu đến. Xin chờ chút.” Sharon lấy cái chuông nhỏ trên bàn, lắc một tiếng để gọi cô tiếp tân.

Sau khi nghe Sharon giải thích chi tiết, Caim và các cô gái rời hội mạo hiểm giả, trở về quán trọ họ đã ngủ hôm qua. Dù chưa lấy thêm được tin tức gì từ kinh thành, nhưng đổi lại, họ đã có một thân phận mới, mạo hiểm giả.

Tối đó, Caim quyết định lần này sẽ tự mình tận hưởng suối nóng. Nhưng thật không may, ba con thú đói đã bất ngờ lao vào quấy rầy cậu. Kết quả là lại thêm một khoản tiền phạt dọn dẹp, kèm theo trận mắng té tát từ bà chủ quán trọ, người còn dọa sẽ đuổi họ đi nếu dám tái phạm.

***

“Phù...Cuối cùng cũng xong...” Sharon Ildana ngã phịch xuống ghế sofa ngay sau khi Caim và các cô gái rời phòng tiếp khách. Cô buông thả cơ thể, khiến bộ đồ công sở chỉnh tề lúc nãy trở nên xộc xệch, để lộ thoáng qua cả ngực và đùi.

Nếu cô tiếp tân hay mấy mạo hiểm giả khác nhìn thấy cảnh hội trưởng nghiêm túc, nghiêm khắc mọi khi giờ lại thả lỏng thế này, chắc chắn họ sẽ không tin nổi mắt mình.

“Thằng nhóc quái vật gì thế không biết...Lâu lắm rồi ta mới thấy một tài năng kinh khủng đến vậy...” Sharon lau mồ hôi trán bằng mu bàn tay. Chỉ vừa nghĩ đến thôi mà tim cô đã đập mạnh, khiến cả người rịn đầy mồ hôi lạnh.

Trước mặt Caim và các cô gái, Sharon đã giữ được vẻ điềm tĩnh, nhưng thực ra bên trong cô căng thẳng đến mức tim đập loạn. Cô cố gắng hết sức để không lộ ra ngoài, và may mắn thay, cuối cùng cũng giữ được vẻ bình thản, dù chỉ suýt soát thôi.

Sharon sở hữu một năng lực đặc biệt: nhìn thấu con người. Chỉ cần quan sát, cô có thể nhận ra người đó đáng tin hay không, có nói dối hay không, đồng thời còn đoán được sức mạnh, tiềm năng, cũng như khả năng thành công của họ nếu chọn con đường mạo hiểm giả. Chính nhờ tài năng đó mà ở tuổi hai mươi sáu, Sharon đã trở thành hội trưởng của một chi nhánh hội mạo hiểm giả, dù chỉ ở vùng quê hẻo lánh.

Và những gì đôi mắt ấy nhìn thấy ở chàng trai trẻ vừa rồi...thật sự khiến cô rùng mình. Caim hoàn toàn vượt xa mạo hiểm giả hạng A, tiềm năng thì gần như không có giới hạn. Cho dù sau này nổi danh như anh hùng hay tai tiếng như ác quỷ, Sharon chắc chắn tên tuổi cậu cũng sẽ được ghi vào lịch sử.

Không lạ khi công chúa Millicia say mê cậu ta. Một chàng trai như rồng dữ đội lốt người, thì cô ấy tìm thấy ở đâu chứ?

Sharon ngay lập tức để ý đến sự thân mật giữa Millicia và Caim, công chúa ngồi sát bên cậu, vai chạm vai rất tự nhiên. Sharon đoán rằng hai người đã bước qua ranh giới thân mật. Một phần trong cô thấy ghen tị, khi nghĩ đến việc một kẻ “trẻ ranh” lại có thể chạm đến sự trong trắng của công chúa. Nhưng rồi cô lại tự nhủ: Nếu là Caim, thì điều đó cũng chẳng phải chuyện gì quá đáng.

Cậu không phải dạng đàn ông sẽ e ngại vì đối phương là hoàng tộc. Ngược lại, Caim sống theo ý mình, bất chấp luật lệ. Dù có ai dám lên tiếng chỉ trích việc cậu làm ô uế công chúa, Sharon tin chắc Caim sẽ thẳng tay nghiền nát hết thảy. Ý chí và sức mạnh để làm điều đó, cậu hoàn toàn có.

“Ta đã lo lắng khi Black Lions không còn có thể hành động nữa, nhưng nghĩ lại...có lẽ giao nhiệm vụ cho nhóm này còn đáng tin hơn.” Sharon thì thầm.

Vẫn nằm dài trên ghế sofa, Sharon vươn tay lấy xấp tài liệu đặt trên bàn. Trong đó ghi rõ chi tiết công việc mà cô vừa giao, hay đúng hơn là đẩy sang cho Caim và nhóm của cậu: điều tra một ngôi làng kỳ lạ.

Ngôi làng ấy nằm biệt lập sâu trong núi, cách Jarro không xa. Tên làng gần như chẳng ai biết, thậm chí chính dân làng có lẽ cũng không quan tâm, nó hẻo lánh và khép kín đến vậy. Gần đây, tin tức từ làng bỗng ngừng hẳn. Bình thường, cứ định kỳ lại có người xuống núi bán sản vật đặc trưng, nhưng năm nay chẳng thấy bóng dáng ai.

Sharon đã từng cử một nhóm mạo hiểm giả đến xem xét, nhưng họ biến mất không trở lại. Đó là một nhóm hạng C, năng lực suýt soát hạng B. Việc cả đội mất tích cho thấy tình hình không hề bình thường. Bởi vậy Sharon mới định nhờ Black Lions, nhóm mạnh nhất của Jarro, nhận nhiệm vụ này.

Liệu ngôi làng đã bị quái vật tàn phá? Hay bọn cướp chiếm giữ? Hay...một điều gì đó ngoài sức tưởng tượng của cô đã xảy ra?

“Dù thế nào đi nữa...chắc nhóm đó cũng đủ sức xử lý.” Sharon lẩm bẩm, buông xấp tài liệu, để chúng rơi vãi tung tóe dưới sàn. Cô sẽ phải dọn sau, nhưng giờ thì chẳng còn chút hơi sức nào.

“Quan trọng hơn...mình phải tìm cách kết thân với cậu nhóc ấy.”

Khi con đường được khai thông, Caim và các cô gái chắc chắn sẽ lập tức rời đi về kinh thành. Trước lúc đó, Sharon muốn tạo sợi dây liên kết với họ, nhất là với Caim. Dù tiến gần một người như cậu chẳng khác nào tự bước vào lãnh địa của rồng, nhưng khả năng nhìn người mách bảo Sharon rằng nguy hiểm ấy hoàn toàn đáng giá.

“Lâu lắm rồi mình chưa thử...nhưng hay là dùng chút nữ tính để quyến rũ cậu ấy nhỉ?” Sharon lẩm bẩm, khóe môi cong lên đầy ẩn ý.

Nhìn dàn mỹ nhân xung quanh Caim, hẳn cậu là kẻ khá dễ xiêu lòng trước sắc đẹp. Sharon lại cực kỳ tự tin vào vóc dáng của mình, đặc biệt là những đường cong khiến nhiều phụ nữ khác phải ghen tị. Biết đâu nếu tận dụng nó, cô có thể tạo được một mối quan hệ thân thiết với Caim.

“Mình thấy hơi áy náy cho công chúa Millicia...nhưng có lẽ cũng nên thử thật xem sao?”

Sharon thì thầm, giọng nửa thật nửa đùa. Cô ôm lấy vòng ngực đầy đặn của mình, bóp nhẹ như để kiểm tra, rồi mỉm cười một cách bí ẩn.

Bình luận (0)
Báo cáo bình luận không phù hợp ở đây

0 Bình luận