• Bạn phải đăng nhập để sử dụng bookmark
Tùy chỉnh

Volume 2 (Light Novel)

Chương 2: Thị trấn bên bờ đối diện

10 Bình luận - Độ dài: 6,915 từ - Cập nhật:

“Chuyến đi vừa rồi đúng là tai họa, nhưng đừng lo, chúng tôi sẽ đưa mọi người sang bờ bên kia. Cứ yên tâm nghỉ ngơi,” một người lính trấn an.

Chiếc phà chở Caim và các hành khách đến đế quốc đã bị không tặc tấn công và đánh chìm. May thay, đội dân binh gần đó đã đưa tất cả tới cảng bằng thuyền nhỏ.

Cuối cùng, họ cũng đặt chân đến đất của đế quốc, thị trấn Faure. Khi họ cập bến, cảng đầy những người dân tò mò đang nhìn ra xa, nơi xác tàu vẫn đang bốc cháy và chìm dần xuống lòng sông.

Một người đàn ông ăn mặc bảnh bao gọi với ra:

“Trời đất...Quả là chuyện lạ. Không ngờ bọn không tặc lại dám đánh vào tàu dân sự! Lần đầu tiên tôi thấy chuyện này!”

“Thưa ngài...nếu được phép thẳng thắn, tôi muốn hỏi vì sao phía ngài không gửi viện trợ?” một binh sĩ từ vương quốc lên tiếng nghi ngờ. Dù vụ tấn công xảy ra gần giữa sông Flumen, nhưng thực tế nó nghiêng về phía lãnh thổ đế quốc. Nếu đế quốc hỗ trợ kịp thời, có thể họ đã đẩy lùi được bọn không tặc và cứu được con tàu.

“Ta chẳng có nhiều lựa chọn đâu,” người đàn ông, có vẻ là lãnh chúa thị trấn Faure trả lời “Lúc đó ta vẫn đang xác minh tình hình thì đã xong xuôi cả rồi. Với lại, tàu bị tấn công là của vương quốc các ngươi. Nếu ta tùy tiện đưa lính qua, chẳng phải có nguy cơ biến thành chuyện quốc tế à?” ông ta lắc đầu ra vẻ tiếc nuối.

Caim không phải người duy nhất nghi ngờ thái độ của ông ta, nhưng lời giải thích nghe cũng có lý. Dù vậy, một binh sĩ như anh ta không thể làm gì khác ngoài nhẫn nhịn trước một quý tộc đế quốc.

“Vậy là ngài cho rằng mình không làm gì sai?” người lính gặng hỏi.

“Thì sự thật là vậy. Các ngươi đâu đoán được bọn không tặc sẽ tấn công? Chúng ta cũng thế.”

Người lính im lặng vài giây, bất lực vì không thể ép thêm, rồi nói:

“Hiểu rồi. Trong trường hợp đó, xin giao các hành khách cho ngài chăm sóc. Họ đều ướt sũng sau khi rơi xuống sông.”

“Tất nhiên, tất nhiên. Ta sẽ sắp xếp chỗ ở cho tất cả! Có lẽ nhiều người mất cả tiền bạc và tài sản, nên ta sẽ đài thọ chi phí đêm nay!” lãnh chúa vỗ ngực, vẻ hào sảng.

Dù vậy, các hành khách vẫn mang vẻ mặt u ám. Điều đó cũng dễ hiểu, họ vừa mất gần như tất cả: tài sản, hàng hóa buôn bán. Một đêm trọ miễn phí chẳng thể xoa dịu lo âu đang đè nặng trên vai họ.

“Chúng ta đi thôi, Caim.”

“Millicia?”

Millicia nắm lấy tay áo Caim, trên người cô là chiếc áo choàng trùm kín đầu, che gần hết gương mặt, trông như kẻ đang chạy trốn.

“Đồ đạc của chúng ta vẫn còn nguyên, nên không cần nhận giúp đỡ từ ông ta. Ở lại đây chỉ tổ rắc rối thêm.”

“Ừ...em nói đúng. Dù còn sớm, nhưng đi tìm nhà trọ vẫn hơn.”

Dù thấy Millicia có phần khác lạ, Caim vẫn đồng tình, hành lý của họ được cất trong món đồ ma thuật có không gian chứa đồ, nên không hề hấn gì. Và thành thật mà nói, anh cũng chẳng muốn nghe thêm lời sáo rỗng từ lão quý tộc kia.

Họ rời khỏi cảng, nhưng một giọng nói bất ngờ khiến cả nhóm phải dừng lại.

“Ê! Đứng lại!”

“Hả?” Caim quay đầu lại, thấy một gã trung niên hói đầu, phải chống gậy mới đứng được. Chính là gã quý tộc đã từng tranh cãi với thuyền trưởng con tàu.

“À, là ông...” Caim lẩm bẩm “Không ngờ ông vẫn sống nổi sau cú chém đó.” Có lẽ lớp mỡ dày đã giúp gã sống sót?

Người đàn ông đỏ bừng mặt, trừng mắt tiến lại gần Caim. “Tất cả là lỗi của ngươi!”

“...Ông nói gì vậy? Tôi không hiểu ông đang nói gì.”

“Bọn chim trời đốt tàu là vì ngươi chống lại chúng! Tất cả tài sản của ta giờ chìm xuống đáy sông hết rồi! Ngươi phải chịu trách nhiệm!”

Caim cau mày. Lời buộc tội vô lý đến mức buồn cười. Gã quý tộc từng phản đối việc giao hàng cho đám người chim, nhưng chuyện tàu bị đốt là do lệnh từ kẻ nào đó, điều mà chính bọn không tặc cũng nói. Dù Caim có chiến đấu hay không, kết cục vẫn thế.

Thực tế, ai đã ra lệnh cho bọn chúng? Tiếc là giờ chẳng còn ai sống sót để hỏi nữa...

“Lố bịch thật.” Caim nhún vai. “Tôi không rảnh đôi co với kẻ ngu ngốc như ông. Bọn tôi đi đây, ông muốn khóc thì cứ việc.”

Anh xoay người rời đi. Nhưng tên béo đó lại hành động ngu xuẩn hơn Caim tưởng.

“Đứng lại! Ta bảo ngươi đứng lại! Trả tiền cho ta, không thì bán mấy ả đàn bà kia cho ta!”

“Gì cơ?!”

“Tiểu thư!”

Không ai ngờ hắn lại túm lấy tay Millicia kéo lại. Lenka lập tức lao đến, nhưng chưa kịp chạm vào thì...

“Chết đi.” Caim không nói nhiều, tung cú đá vào bụng tên quý tộc.

“Guhhh!” gã phát ra tiếng kỳ dị, bị đá văng xa. Gã lăn tròn như quả bóng tới tận mép nước, rồi ngã tõm xuống sông.

“Loại rác rưởi như ông không xứng chạm vào người phụ nữ của tôi.” Caim lạnh lùng nói.

Dù xảy ra ngay tại cảng, không một người lính nào ngăn cản Caim. Ai nấy đều nghe rõ câu chuyện và biết gã béo là kẻ đáng trách. Một người lính chỉ thở dài, rồi đi vớt gã lên khỏi nước. Hắn nằm sấp thở hổn hển như con hải cẩu, phun nước không ngừng, nhưng vẫn chưa chết.

“Đúng là cỏ dại khó chết...Nhưng mà ông ta khỏe thật đấy.” Caim lẩm bẩm. Dính đòn từ giáo của không tặc mà còn sống, giờ lại chịu cú đá rồi vẫn ngoi lên được. Không biết do số trời hay do dày mỡ nữa.

“Tiểu thư, cô ổn chứ?” Lenka hỏi.

“Vâng...tôi không sao.” Millicia khẽ xoa chỗ bị nắm tay. May là chưa để lại vết bầm.

“Khoan đã... Cô là...!” giọng nói vang lên từ phía lãnh chúa. Khi bị kéo, chiếc mũ choàng của Millicia rơi xuống, để lộ gương mặt cô. Ông ta tròn mắt kinh ngạc.

“Sao cô lại xuất hiện ở đây?!”

“Caim! Đi thôi! Nhanh lên!” Millicia vội kéo lại mũ, lôi tay Caim đầy vội vã.

“Ừ... đi thôi.” Nhìn thấy vẻ mặt hốt hoảng của Millicia, Caim không hỏi gì thêm và rời khỏi cảng. Nhưng anh vẫn cảm nhận rõ ánh mắt của lãnh chúa dõi theo sau lưng.

Vậy là ông ta biết Millicia, nhưng giữa họ chắc chắn có chuyện gì đó không ổn. Hy vọng chuyện này sẽ không gây phiền phức...

Họ vừa đặt chân đến đế quốc mà rắc rối đã chực chờ.

Tiếc thay cho Caim, mong ước về một chuyến đi yên bình sẽ sớm tan biến. Và linh cảm chẳng lành của anh, không hề sai.

***

Thành phố cảng Faure nằm ở bờ đông của sông Flumen, tức là rìa phía tây của Đế quốc Garnet. Đây là cửa ngõ thương mại nhộn nhịp, chẳng thua kém gì Otarria bên phía vương quốc. Con đường chính của thành phố đông nghẹt người, đến mức nếu không cẩn thận, bạn có thể lạc mất bạn đồng hành lúc nào không hay.

Khác biệt lớn nhất giữa Faure và Otarria là tỉ lệ người đi đường không chỉ toàn con người. Ở Faure, số lượng bán thú và bán nhân nhiều hơn hẳn.

Một người phụ nữ có tai và đuôi thú đang mua hàng ở một quầy rong.

Một gã đầu thằn lằn đang bán cá, miệng rộng gọi mời khách.

Một con mèo biết đi hai chân đang chơi đuổi bắt với lũ trẻ.

Một ông lão mặt cú ngồi ngủ lim dim bên vệ đường.

Những hình ảnh như vậy là điều không tưởng ở Vương quốc Jade, nơi giáo hội thống trị với tư tưởng “con người là tối cao”, và sự kỳ thị chủng tộc lan rộng đến ngạt thở.

Nhưng ở đế quốc này, chẳng ai ngoái đầu nhìn Tea, một hầu gái mang dòng máu hổ, bước đi giữa phố.

“Ừm...Tôi thích nơi này thật đấy. Thành phố dễ chịu phết.” Caim gật gù khi nhìn cảnh tượng đa chủng tộc hiện ra trước mắt. Ở vương quốc, những giống loài không phải người hoặc làm nô lệ, hoặc sống lang thang ngoài đường. Vì vậy, hình ảnh các chủng tộc sống chung trong trật tự như ở Faure quả là khác biệt, nhưng anh lại thấy thích, một sự hỗn loạn mà vẫn bao dung.

“Đế quốc dựa trên thực lực, không quan trọng ngươi là giống loài nào, miễn là chứng minh được năng lực.” Millicia giải thích, vẫn trùm kín đầu trong áo choàng. “Nhiều người nước ngoài đến đây thường ngạc nhiên...dĩ nhiên không phải ai cũng thích điều đó.”

“Hừ! Bên vương quốc tôi thì cổ hủ, bảo thủ. Cứ gặp thứ gì khác mình là sợ như thể gặp quỷ. Không biết nên gọi họ là nhỏ nhen hay hèn nhát nữa... Có lúc tôi tự hỏi: con người thật sự tuyệt vời đến thế sao?” Caim nói, giọng cay đắng.

Dù là con người, Caim từng bị cả thế giới ghẻ lạnh chỉ vì sinh ra mang lời nguyền. Anh hiểu quá rõ cái gọi là kỳ thị ở Vương quốc Jade.

Có lẽ nếu sinh ra ở đế quốc, đời tôi đã khác...Nhưng nghĩ thế cũng vô nghĩa. Nếu Caim không trải qua tuổi thơ cay đắng, anh đã không gặp Nữ hoàng độc dược, và họ sẽ không hòa làm một. Và nếu điều đó không xảy ra, lời nguyền đã nuốt trọn Caim, biến anh thành vật chủ mới cho Nữ hoàng.

Cuộc đời chẳng ai biết điều gì là may hay rủi. Một mặt, sự bất định khiến mọi thứ thú vị. Mặt khác, vì không thể kiểm soát được, nên con người hiếm khi đạt được điều mình thực sự muốn...

“Giờ chúng ta làm gì, thưa tiểu thư?” Lenka lên tiếng từ phía sau.

Gương mặt Millicia dưới mũ trùm thoáng vẻ trầm ngâm, nhưng rồi cô trả lời:

“Chúng ta nên tìm nhà trọ nghỉ tạm. Trời còn sáng, nhưng nếu chần chừ, e là sẽ muộn.”

Faure là thành phố buôn bán nên khách thương hồ và lữ hành rất đông. Dù giờ chưa tối, nhưng nếu chậm chân, họ hoàn toàn có thể phải lang thang như lần trước ở Otarria.

“Phải đấy. Tìm phòng nhanh còn hơn, nhất là khi chúng ta có đến bốn người.” Caim đồng ý.

“Vậy Tea sẽ ngủ cùng ngài Caim!” cô nàng hồ hởi ôm lấy cánh tay anh. “Hai người còn lại ngủ riêng.”

“Khoan đã! Sao lại chia thế được?!” Millicia phản đối, khi thấy Tea dụi mặt vào tay Caim đầy âu yếm. Lenka cũng cau mày.

“Phòng bốn người thì khó tìm, nên chia thành hai phòng đôi ở hai chỗ khác nhau là hợp lý.” Tea đáp tỉnh bơ.

“Nghe thì hợp lý...nhưng không có nghĩa cô là người được quyền ngủ với Caim! Tôi mới là người nên ở cùng!” Millicia phản pháo, giọng lạc cả đi.

“Tiểu thư...em nghĩ chuyện này cần cân nhắc lại...” Lenka thì thầm.

“Chị không thấy khó chịu sao, Lenka?! Caim là của tất cả chúng ta, vậy mà Tea cứ muốn chiếm riêng một mình! Thế là phá vỡ thỏa thuận rồi!”

“Khoan đã, thỏa thuận nào cơ? Tôi là người, không phải đồ vật chia phần...” Caim chen vào, giọng đầy bất lực. Đúng là sau những gì xảy ra trên tàu, anh đã thành người tình của Millicia và Lenka, và Tea cũng không ngoại lệ. Nhưng nếu bị đối xử như thứ tài sản có thể tranh giành, thì ai mà không khó chịu?

Chuyện gì đang xảy ra thế này? Caim thầm nghĩ. Bao người đàn ông ngoài kia có lẽ sẽ ghen tị khi biết anh được ba cô gái xinh đẹp giành giật. Nhưng thật lòng mà nói, anh chẳng thấy vui gì cả...

Giấc mơ “harem” mà thiên hạ ca tụng thì ngoài đời lại mệt mỏi đến mức này sao?

Ước gì tìm được một phòng ba người và một phòng đơn là ổn cả... nhưng biết mơ là vô vọng.

Cuối cùng, đúng như dự đoán, họ phải thuê hai phòng đôi ở hai quán trọ khác nhau. Dù đi tìm sớm, nhưng lượng người đông nghịt khiến việc tìm chỗ ở vẫn gian nan. Không quán nào còn chỗ đủ cho bốn người, chứ đừng nói phòng lớn.

Tea được ở cùng Caim, còn Millicia ở với Lenka. Dù Millicia không hài lòng, nhưng cô từng có thời gian bên Caim trên tàu, và Lenka thì không muốn xa tiểu thư mình. Kết quả, Tea đạt được điều mình muốn, ngủ bên “chủ nhân”.

Caim liếc sang Millicia đang cắn khăn tay tức tối mà không khỏi tự hỏi: Liệu có đáng để bận lòng đến vậy không...?

“Giờ thì đi ăn tối, tiện thể dạo quanh thành phố một chút.”

“Vâng! Đi thôi!” Tea hào hứng đáp.

Caim và Tea rời quán trọ sau khi cất hành lý. Thật ra, Caim muốn đợi tới mai để thong thả tham quan, nhưng Millicia muốn rời khỏi đây càng sớm càng tốt. Cô không nói lý do, nhưng Caim đoán là vì chuyện gã lãnh chúa đã thấy mặt cô.

Thật tiếc không được tận hưởng chuyến tham quan trọn vẹn, nhưng Millicia là người thuê mình, mình nên tôn trọng quyết định của cô ấy.

Thay vì ăn tại quán trọ, Caim quyết định đi tìm một nhà hàng ngon và kết hợp khám phá thành phố.

Dĩ nhiên anh có rủ Millicia và Lenka, nhưng họ từ chối.

“Không...em mệt rồi, muốn nghỉ ngơi.” Millicia nói.

“Em chắc chứ? Nếu muốn, anh có thể ở lại với em.”

“Cảm ơn anh, nhưng không cần ép mình. Em sẽ không rời khỏi quán trọ đâu, nên sẽ ổn thôi.”

“Cứ yên tâm, em sẽ bảo vệ tiểu thư. Anh cứ đi ăn thoải mái.” Lenka đảm bảo.

Và thế là, Caim cùng Tea bước đi trên con phố chính, không mục đích rõ ràng. Dù mặt trời đã ngả bóng, đường phố vẫn đông người qua lại. Các quầy hàng đã đóng, nhưng thay vào đó, quán rượu và tụ điểm ăn uống bắt đầu mở cửa. Phía trước họ, vài cô gái ăn mặc hở hang đang mời gọi, quyến rũ những chàng trai trẻ như Caim.

“Phụ nữ ở đế quốc ăn mặc...thoáng thật. Có hơi phản cảm đấy.”

“Ngài Caim! Sao ngài dám nói thế trong khi Tea đang ở ngay cạnh!” Tea phụng phịu rồi...véo vào hông anh.

“Ái!” Caim đau điếng. Hành động có vẻ đáng yêu, nhưng với sức mạnh của người mang dòng máu hổ như Tea thì đúng là “yêu quá...đau thật”.

Tea nhìn chằm chằm một cô gái ăn mặc khiêu khích đang đi ngang qua, rồi cúi xuống nhìn lại bộ đồ hầu gái của mình.

“Grrr...Ngài sẽ vui nếu Tea mặc mấy thứ như vậy sao? Ngài hết hứng thú với bộ đồng phục hầu gái của Tea rồi à?”

“Không phải là tôi chán hay gì đâu, chỉ là, ờ thì...” Caim cố gắng giải thích, nhưng lúng túng khi nhận ra Tea trông buồn hẳn đi, điều hiếm thấy. Bình thường cô hay giận dỗi, mè nheo, nhưng ít khi trông buồn bã như thế này. Caim vội liếc quanh tìm lối thoát, và may thay, anh thấy một cửa hàng quần áo ngay gần đó.

“Thật ra...không phải tôi chán đồng phục của em. Tôi chỉ nghĩ thi thoảng thay đổi một chút cũng vui mà. Nhìn kìa, có cửa hàng quần áo kia, mình ghé thử nhé?”

Caim ra hiệu bằng ánh mắt về phía một cửa hàng trông rất sạch sẽ và sang trọng. Dù không phải nơi dành cho quý tộc, nhưng với dân thường thì chắc chắn được xem là cao cấp.

“Grrraoow?! Ngài sẽ mua đồ mới cho Tea sao?!” Tea reo lên, mắt sáng rỡ, cái đuôi sọc dưới váy cũng dựng thẳng.

Caim thầm nghĩ sao cô lại ngạc nhiên như vậy. Rồi nhớ ra, đúng là từ trước đến giờ anh chưa từng mua gì cho cô ấy cả.

Mà cũng đúng...Lúc đó mình chỉ là thằng nhóc mười ba tuổi, đến đồng xu cũng không có. Cha anh chưa từng cho anh lấy một xu nhỏ. Anh còn nhớ từng muốn hái một bông hoa bên đường tặng Tea, nhưng khi vừa chạm tay vào thì độc tố trong người anh khiến nó héo rũ ngay tức khắc.

“Em luôn chăm sóc tôi, nên ít nhất tôi cũng nên mua cho em một bộ đồ mới.”

“Ngài Caim!” Cảm động không để đâu cho hết, Tea nhảy phắt lên người Caim, ôm chặt đầu anh vào ngực rồi vòng chân siết lấy lưng anh.

“Khoan?!”

“Em vui quá! Cảm động muốn khóc luôn ấy! Hôm nay là ngày tuyệt vời nhất đời em!”

“Cái đời của em rẻ quá đấy...Mà buông tôi ra đi.” Caim thở dài, mặt thì bị vùi trong bầu ngực mềm mại của cô nàng.

Sau năm phút vật lộn để xoa dịu cô gái hổ đang quá khích, cuối cùng họ cũng vào được cửa hàng.

“Chào mừng quý khách! Quý khách đang tìm loại trang phục nào ạ?” Một nữ nhân viên chào họ với nụ cười chuyên nghiệp.

“Đồ mặc thường ngày cho cô ấy... À, cho tôi nữa cũng được.” Caim đáp. Từ sau khi hợp thể với Nữ hoàng độc dược, cơ thể anh đã thay đổi nên chẳng còn mặc vừa quần áo cũ. Tủ đồ của anh giờ chỉ còn vài món do Faust nhét vào túi phép.

Cứ mặc đồ do bà ấy chọn mãi cũng thấy rờn rợn. Tự mua lấy còn hơn.

“Nhưng tôi không gấp. Trước hết, cho chúng tôi xem đồ nữ nhé.”

“Vâng ạ, mời lối này.” Nhân viên dẫn họ đến khu dành cho nữ giới, nơi tràn ngập sắc màu rực rỡ và đa dạng đến hoa mắt.

“Wow...Đẹp thật đấy...” Tea trầm trồ. Caim không nói gì, nhưng trong lòng cũng khá choáng.

Đây là lần đầu tiên Caim vào một cửa hàng thời trang lớn, hoặc ít nhất là lần đầu tiên từ khi anh đủ trưởng thành để hiểu giá trị của những thứ này. Anh mơ hồ nhớ rằng từng được mẹ, bà Sasha Halsberg dắt vào một cửa hàng như thế này, nhưng ký ức đã mờ nhạt.

Với Tea thì càng đặc biệt. Ở Vương quốc Jade, bán thú bị khinh rẻ, cấm vào hầu hết các cửa tiệm, nhà hàng. Thêm nữa, vùng đất Halsberg vốn hẻo lánh, nên chẳng có chỗ bán đồ thời trang nào. Cả đời Tea chỉ có đúng hai bộ đồ: đồng phục hầu gái và váy ngủ.

“Nhiều quần áo quá...Như căn phòng đầy đá quý vậy...” Tea thì thầm.

“Tất cả đều bán à? Kỳ diệu thật.” Caim nói thêm.

“Vâng, quý khách có thể thử bất cứ bộ nào muốn.” Cô nhân viên đáp.

“Gì cơ?!” Cả Caim và Tea đều giật mình, nhìn nhau ngơ ngác.

Thấy hai người giống như dân quê lần đầu lên phố, nhân viên chỉ về phía phòng thay đồ với nụ cười thân thiện:

“Ở góc kia là phòng thử riêng. Nếu cần chỉnh sửa kích cỡ, xin cứ nói ạ.”

Hai người lặng người nhìn nhau, cửa hàng trong thành phố đúng là đẳng cấp khác biệt.

“V-Vậy...thử như cô ấy nói nhé?” Caim gợi ý.

“V-Vâng...” Tea gật đầu, hơi run nhưng đôi mắt thì ánh lên tò mò. Cô bắt đầu cầm lấy từng bộ váy để xem xét. Lo lắng ban đầu nhanh chóng tan biến, thay vào đó là sự thích thú. Nét mặt cô rạng rỡ hẳn lên.

Tea cầm đủ kiểu trang phục, áp thử vào người rồi ngắm nghía trong gương.

“Bộ này có hợp với em không, ngài Caim?”

“Ừ, hợp lắm.”

“Còn cái này? Em sẽ thử cả màu khác nữa.”

“Ừ...cũng hợp luôn.”

Thời gian trôi qua, hai tiếng đã qua kể từ lúc họ bước vào. Tea vẫn chưa mệt, cứ thay hết bộ này đến bộ khác. Trong khi đó, Caim thì gần như kiệt sức.

Không biết đây là tính cách của Tea hay phụ nữ nói chung đều thế khi mua sắm nữa...

Caim thở dài. Anh đã chọn đại vài bộ cho mình từ nãy, còn Tea thì như thể khám phá được thiên đường.

Cái này có gì vui đâu cơ chứ...

Sau khi chọn xong váy áo, Tea tiến tới khu đồ lót, ánh mắt tập trung như chuẩn bị...chiến đấu.

“Grrraoow...Nhiều loại quần lót thật. Ngài thích loại nào nhất?”

“...Sao cũng được.”

“Cả áo ngực giống Millicia và Lenka cũng có kìa. Ngài thích màu đỏ hay đen?”

“Cái gì cũng được!!” Caim hét lên khi Tea cứ chìa ra đủ loại đồ lót rồi hỏi ý kiến. Thật không hiểu sao cô nàng lại thoải mái đến thế khi bàn chuyện nhạy cảm này trước mặt nhân viên cửa hàng.

Đàn ông có bạn gái đều phải chịu cảnh này sao...?

Caim rầu rĩ. Ngoài bố mẹ mình ra, anh chẳng biết cặp đôi nào để tham khảo.

“Em biết ngài không rành đồ lót, nên đừng nghĩ nhiều quá. Ngài là người sẽ cởi nó ra mà, chỉ cần chọn loại nào khiến ngài muốn...phối giống là được!”

“Thế càng khó chọn hơn!!”

“Vậy còn loại dây này thì sao?” Nhân viên chen vào, vẫn giữ nụ cười chuyên nghiệp, và đưa ra một chiếc quần ren cực kỳ mỏng, gần như để hở hoàn toàn vòng ba.

“Grrr...Trời ơi. Hở hang quá. Kích thích thật.” Tea mắt sáng rỡ. “Em sẽ thử ngay. Ngài Caim, chờ em chút nhé!”

“Em định thử thật hả?!”

“Tất nhiên! Nhân viên bảo phải thử đồ lót cho chuẩn mới giữ dáng được! Ngực và mông của em là của ngài, nên em phải chăm sóc chúng chứ!”

...Cái gì vậy trời.

Caim thở dài đầu hàng. Anh liếc quanh xem có ai khác trong cửa hàng không. May mắn là không có người đàn ông nào có thể "vô tình" nhìn thấy Tea lúc thay đồ.

Một lúc sau, rèm phòng thay đồ mở ra từ bên trong.

“Ngài Caim...thấy sao ạ? Hợp với em không?”

67246fd1-353b-41a5-bdaf-d9f98d820144.jpg

Caim gần như nghẹn họng. Tea bước ra trong bộ nội y đỏ rực, gồm áo ngực, quần lót ren và dây garter, kết hợp với mái tóc bạc khiến cô trông quyến rũ đến choáng ngợp. Bộ đồ không hề che giấu, mà còn làm nổi bật đường cong mềm mại của cơ thể cô. Vòng một căng tròn, vòng ba đầy đặn được tôn lên hơn cả...lúc không mặc gì.

“Em lấy bộ này. Mặc luôn nhé! Và em cũng muốn mặc một trong các bộ váy vừa mua luôn được không?”

“Tất nhiên rồi. Cảm ơn quý khách đã mua sắm.” Nhân viên cúi đầu lịch sự.

Tea chọn vài bộ nội y với các màu sắc khác nhau và như vậy, buổi mua sắm của cô chính thức kết thúc.

Bộ cô đang mặc lúc này đẹp đến mức khó tin đó chỉ là trang phục “thường ngày”, một chiếc váy trắng điểm những họa tiết tinh xảo, đường xẻ sâu bên tà váy để lộ đôi chân dài, cùng phần cổ áo khoét rộng làm nổi bật vòng một đầy đặn.

Khi cô vừa gấp xong đống đồ vào túi, cô nhân viên cửa hàng vỗ tay nhẹ, ánh mắt sáng rỡ khi ngắm Tea trông như một tiểu thư đang chuẩn bị đi dự tiệc.

“Cô đẹp lắm đấy! Anh cũng thấy vậy, đúng không?” cô quay sang hỏi Caim.

“...Ừ. Hợp với em lắm. Tôi không phản đối gì đâu.” Caim gật đầu, giọng ấp úng rõ rệt, như thể đang giấu sự ngại ngùng sau lời khen.

“Grrraoooow...Vui quá đi mất, ngài Caim! Tea thật sự, thật sự hạnh phúc!” cô nàng hổ rạng rỡ nói.

Rồi bằng cách nào đó, Caim lại bị kéo vào việc mua luôn một bộ lễ phục đắt tiền cho mình, để xứng đôi với bộ váy của Tea. Anh đã định từ chối, nhưng cô nhân viên khéo léo thuyết phục rằng nếu người đàn ông ăn mặc lôi thôi thì sẽ ảnh hưởng đến hình ảnh của người phụ nữ đi cùng.

Chưa dừng lại ở đó, cô còn gợi ý một nhà hàng có yêu cầu trang phục sang trọng và thế là, Caim chẳng còn đường lui.

Cảm giác như bị lừa một cách nhẹ nhàng, Caim đành ngậm ngùi móc hầu bao. Và như thế, sau ba tiếng đồng hồ, buổi mua sắm hoành tráng cũng khép lại.

***

Nhà hàng mà cô nhân viên gợi ý là một trong những nơi sang trọng bậc nhất thị trấn.

Yêu cầu về trang phục nghiêm ngặt, nhưng nhờ vừa “tậu” đồ mới, họ không gặp rắc rối nào: Caim mặc bộ vest tím, còn Tea thì diện chiếc váy trắng nổi bật. Dù cả hai không quen với kiểu ăn mặc kiểu này, nhưng với ngoại hình của một chàng trai điển trai và một cô gái xinh đẹp, chỉ cần họ ngồi cạnh nhau đã đủ khiến người ta phải ngoái nhìn.

Đồ ăn và thức uống ở đây đúng nghĩa cao cấp và tất nhiên, đi kèm là cái giá “chát”. Nếu không có tiền thưởng từ vụ tiêu diệt đám cướp trước đó, Caim hẳn đã không dám bước vào.

“Tôi muốn thử mọi loại rượu các người có.” Caim mạnh miệng gọi, chẳng buồn tính toán, trong khi Tea đang vui vẻ thưởng thức bữa tối.

Người phục vụ thoáng sững người trước yêu cầu bất ngờ, nhưng với bản lĩnh chuyên nghiệp, anh ta không để lộ cảm xúc gì, chỉ lặng lẽ mang ra một loạt rượu như đã đặt.

Caim và Tea nhấm nháp món ăn tuyệt hảo cùng rượu ngon – cả hai đều lần đầu được thưởng thức trải nghiệm sang trọng đến vậy. Một vài khách xung quanh tỏ ra sửng sốt khi thấy Caim tu rượu như cá voi nuốt nước, nhưng anh mặc kệ, tiếp tục uống từng ly vang và cocktail không ngơi nghỉ.

Đó là đêm đầu tiên của họ tại Đế quốc Garnet, sau khi rời khỏi Vương quốc Jade. Một đêm đầy cảm xúc, có lẽ sẽ trở thành kỷ niệm không thể nào quên...

Nếu như mọi chuyện cứ thế tiếp diễn.

“Trời ạ, sao lại thành ra thế này cơ chứ...”

“Grrraow...Dám phá thời gian riêng tư của ngài Caim và Tea à? Bọn chúng sẽ phải trả giá!”

Trên đường quay về quán trọ từ nhà hàng, Caim và Tea bất ngờ bị bao vây bởi một nhóm người mặc toàn đồ đen.

Mọi chuyện bắt đầu ngay khi họ bước ra khỏi nhà hàng.

Caim, đang trong trạng thái lâng lâng vì rượu đi bên cạnh Tea, tay cô vòng qua tay anh. Chỉ cần nhìn nét mặt đỏ hồng và ánh mắt long lanh của cô nàng hổ, ai cũng có thể đoán được tối nay hai người định làm gì khi trở về phòng...

Nhưng rồi, Caim cảm nhận được điều gì đó không ổn.

“...Chúng ta đang bị theo dõi à?” anh cau mày, ánh mắt sắc lại. Dù đang ngà ngà say, nhưng Caim không thể nào nhầm lẫn được cảm giác địch ý đang âm thầm nhắm vào họ.

Kẻ theo dõi ẩn mình rất khéo, nhưng với người luyện Toukishin, một phái võ chuyên cảm nhận sát khí, giác quan của Caim còn nhạy hơn cả thú nhân.

“Thật đấy à?! Là ai vậy? Làm phiền tụi mình đúng lúc hay ho thế này, đúng là bất lịch sự!” Tea nhăn mặt, vẻ giận dỗi hiện rõ. Cô vừa được người mình yêu mua quần áo, cùng đi ăn tối ở nhà hàng sang trọng, và giờ...chỉ còn bước cuối cùng để kết thúc buổi hẹn hò trong mơ. Vậy mà ai đó lại phá ngang? Cô có quyền cáu.

Thú vị thay, Caim sợ Tea giận còn hơn sợ kẻ thù.

“Họ là ai chứ? Sao lại bám theo chúng ta?” Caim tự hỏi. Anh từng nghĩ có thể là sát thủ từ gia tộc Halsberg cử đến, nhưng điều đó không giống phong cách của cha anh, mà kể cả nếu có thì cũng quá nhanh. Anh mới đầu độc Kevin không lâu, không thể nào bên đó phản ứng kịp thời như vậy.

Hay là cướp? Loại chuyên nhắm vào người vừa rời khỏi nơi sang trọng, nghĩ họ giàu có. Dù thế nào đi nữa thì...Cũng chẳng thay đổi được việc tôi cần làm. Tea đang khó chịu, và anh nên xử lý nhanh gọn...

Khoan đã.

Đột nhiên, Caim cảm thấy ngoài những người phía sau, còn có kẻ đang chờ sẵn phía trước. Họ đều nín thở, ẩn mình. Rõ ràng đây là bẫy mai phục, không phải trùng hợp.

“Ơn trời...tụi nó đông thật đấy.” Caim thở dài.

Như thể đã chắc chắn không còn ai khác quanh khu phố, nhóm người mặc đồ đen đồng loạt xuất hiện, bao vây Caim và Tea trong im lặng. Tất cả đều mặc áo choàng đen trùm đầu, che kín mặt để giấu danh tính.

7b715528-b218-4e57-ad11-fcde43ffed2c.jpg

Cảm thấy phiền phức đến tận cổ, Caim lên tiếng:

“Không biết các người là ai, nhưng chắc chắn là không nhận nhầm người đấy chứ? Tôi vừa đặt chân đến đất nước này, đâu có lý do gì để ai đó nhắm vào mình.”

Tuy nhiên, câu hỏi của anh chỉ được đáp lại bằng im lặng, khi đám người mặc đồ đen từ từ rút vũ khí.

Caim lắc đầu ngán ngẩm, hiểu ngay rằng chẳng có ai định nói chuyện.

“Ừ, tất nhiên là không trả lời rồi. Hết chuyện này tới chuyện khác...Phiền thật.”

“Grrraaaoow! Dám phá thời gian riêng tư của ngài Caim và Tea à?! Phải trả giá thôi!” Tea gầm lên, rút một tam tiết côn từ vạt váy xẻ bên hông. Cô đã giấu nó sẵn, buộc sát đùi khi thay đồ.

Hành động đó như tín hiệu khai chiến, đám sát thủ mặc đen lập tức đồng loạt xông tới.

“Tea, em lo phía sau nhé!”

“Grrraow!” cô đáp lại bằng tiếng gầm đầy khí thế.

Phía trước có năm người, phía sau ba. Tám kẻ địch, ít hơn so với số lượng bọn cướp hay không tặc mà họ từng đối đầu. Nhưng...

“Gì cơ?!” Tea bật thốt, còn Caim cũng không khỏi sững người.

Đám này nhanh quá.

Ngay cả Caim, người có phản xạ vượt trội, cũng phải mở to mắt khi thấy tốc độ ra đòn của chúng. Những con dao găm được vung lên nhanh như chớp. Dù vậy, anh vẫn né được nhát đầu tiên chỉ bằng cách nghiêng đầu. Nhưng bọn sát thủ đã đoán trước, hai tên khác lao tới, chém chéo từ hai bên.

“Chết tiệt...Chúng là sát thủ chuyên nghiệp sao?!” Caim rít lên. Điều khiến anh bất ngờ không phải chỉ là tốc độ, mà là chúng di chuyển hoàn toàn không phát ra tiếng động. Điều đó khiến anh không thể đọc được đòn cho đến khi nó gần kề sát mặt.

“Nguy hiểm thật đấy!” anh hét lên, giơ tay đỡ lấy hai nhát chém cùng lúc. Cánh tay anh được bao phủ bởi nén ma lực, nên dù không có vũ khí, vẫn đủ cứng để đỡ đòn.

Nhưng, một kẻ khác, ẩn phía sau lưng đồng bọn, nhanh như chớp ném ra một con dao nhắm thẳng Caim. Phối hợp cực kỳ ăn ý.

Caim kịp ngoạm lấy con dao bằng răng.

“Khặc! Ghê quá! Có độc...” lưỡi anh tê rần, một vị tanh như trứng ung lan khắp miệng. Loại độc này cực mạnh, nhưng vô dụng với Kẻ Mang Độc.

Mình thì không sao...nhưng Tea thì sao? Mình phải xử lý nhanh rồi sang hỗ trợ cô ấy.

“Grrraow! Grrraow! Grrraaow!” giọng Tea vang lên từ phía sau, đang chiến đấu quyết liệt.

Không muốn kéo dài thêm, Caim quyết định tung hết sức:

“Toukishin, Thức cơ bản: Thanh Long!”

Anh giơ tay phải, ngón tay xếp thành hình kiếm, bao phủ bởi lớp nén ma lực. Trong khoảnh khắc, khí chất của anh thay đổi hoàn toàn, sát khí dày đặc lan ra như cơn bão.

Năm kẻ phía trước khựng lại, cảm nhận được uy lực đang bao trùm.

“Chính các người là bên khơi màu chuyện này...Giờ thì đừng có run nữa. Không lao vào thì để tôi lao!” vừa dứt lời, Caim xông tới như cơn lốc.

Đám sát thủ giơ dao định cản, nhưng Caim không cần né, chỉ đơn giản vung tay theo vòng cung.

“Haah!”

“Gah?!” ba tên hét lên cùng lúc, tiếng rên rỉ thậm chí còn đồng bộ như thể được tập dượt.

Caim chém ngang người chúng, chia đôi thân thể.

Hai tên còn lại lùi lại, bàng hoàng hiện rõ qua cả lớp mũ trùm. Chúng không thể tin một người tay không có thể xé toạc cơ thể đồng đội chỉ bằng một nhát vung tay.

Đó chính là “Thanh Long” kỹ thuật cơ bản trong Toukishin, nén ma lực thành lưỡi kiếm dao động ở tần số cao, tạo ra lưỡi dao năng lượng sắc bén không kém gì thanh kiếm huyền thoại, thậm chí cắt thép dễ như cắt vải.

“Và tôi còn có thể thay đổi hình dạng nữa!” Caim nói, rồi kéo dài lưỡi dao mana, đâm xuyên ngực một tên. Tên đó gục xuống đống xác đồng đội mà không kịp kêu một tiếng.

Lưỡi kiếm mana của Caim có thể thay đổi hình dạng và tầm đánh, tuy nhiên nếu kéo dài quá ba mét hoặc tạo hình quá phức tạp thì sức mạnh sẽ giảm. Nhưng dưới mức đó, nó vẫn cực kỳ hiệu quả.

Tên cuối cùng hiểu rõ không thể đánh thắng, vội bỏ chạy. Gã lao lên tường như một con vượn, định trèo lên mái nhà tẩu thoát. Nhưng...

“Kỳ lân!” Caim tung một cú sóng xung kích bằng mana, xuyên thủng người hắn từ phía sau.

Cơ thể tên sát thủ như bị xuyên bởi mũi tên ánh sáng, gã rơi xuống như chim trúng đạn, máu loang khắp nền đất.

“Có vẻ tôi vẫn giỏi đánh tầm xa hơn ngươi đấy.” Caim thở ra, rồi quay lại. “Giờ thì phải hỗ trợ Tea thôi...”

“Và thế là xong rồi! Grrraaoow!” tiếng Tea vang lên.

“Gah?!” một tên gào thét.

Khi Caim quay lại, anh thấy Tea đang xé toạc một tên áo đen bằng móng vuốt. Ba kẻ đã tấn công cô, hai tên bị đập vỡ đầu bằng côn, còn tên cuối cùng bị cô xé nát bằng tay không. Dù trước đó Caim lo rằng Tea sẽ gặp khó khăn, nhưng cô đã tự mình hạ gục cả ba mà không hề bị thương.

“Xem ra mình đã đánh giá thấp sức mạnh của Tea rồi. Cô ấy mạnh thật.” Caim lẩm bẩm. Anh từng thấy cô luyện tập cùng lính trong dinh thự, nên biết Tea không phải người yếu đuối. Nhưng việc cô đánh bại ba sát thủ chuyên nghiệp một lúc, mà còn không sứt mẻ gì, quả thật vượt ngoài kỳ vọng.

“Nhưng...vẫn chưa đủ triệt để.”

“Grrraow?!” Tea ngạc nhiên khi Caim bất ngờ xuất hiện bên cạnh và dùng tay trần bắt gọn một con dao đang bay về phía cô.

“Hả?” Caim cảm thấy trơn trượt trong lòng bàn tay. Khi nhìn xuống, anh thấy một vết cắt nhỏ đang rỉ máu. Dù anh đã dùng nén ma lực, con dao này vẫn đủ sắc để cắt được tay anh, nghĩa là nó cực kỳ nguy hiểm.

Một tiếng cười nham hiểm vang lên trong đêm.

“Giờ thì...ngươi sẽ chết.”

“Ngươi là ai?” Caim hỏi, ánh mắt chuyển sang người đàn ông gù lưng bước ra từ bóng tối. Hắn mặc đồ đen giống tám kẻ kia, nhưng khác ở chỗ không đội mũ trùm, và hắn có thể nói chuyện.

“Ta khá bất ngờ khi ngươi giết được đám đệ tử của ta, nhưng đến đây là hết. Cuối cùng thì ngươi vẫn sơ suất.” lão già hói gù cười khoái trá. “Con dao đó được tẩm độc của rắn hổ mang vùng sa mạc phía tây lục địa. Một loại độc hiếm, ngươi sẽ không thể tìm thuốc giải kịp đâu. Ta không thù oán gì ngươi, nhưng người thuê ta muốn ngươi chết, nên...ngươi phải chết thôi.”

“Ngài Caim! Em xin lỗi! Tất cả là vì ngài bảo vệ Tea!” cô nàng vội vã nói.

“Không sao. Lùi lại đi.” Caim nói, vung tay ra hiệu cho Tea giữ khoảng cách, rồi trừng mắt nhìn thẳng vào lão già.

“Ta hỏi lại, rốt cuộc ngươi là ai?”

Lão già nhe răng cười kỳ dị, lè lưỡi dài như rắn.

“Đưa tên cho kẻ sắp chết thì ích gì? Hy vọng ngươi sẽ quằn quại trong đau đớn mà chết vì chất độc, đó là món quà ta dành cho ngươi, để trả thù cho các đệ tử thân yêu.”

Caim im lặng.

“Gì thế? Chất độc bắt đầu phát tác rồi à? Không nói được nữa đúng không? Ô hô hô! Thật là tuyệt vời. Ta rất thích nhìn mấy thằng trẻ tuổi như ngươi chết dần chết mòn! Sắp tới chân rồi đó, ngươi sẽ ngã quỵ, rồi thì…”

“Đạn độc.” Caim lạnh lùng nói, búng ngón tay, bắn ra một viên đạn mana chứa độc.

“…rồi ngươi sẽ không cử động được...Hả?!” lão già bị bắn thẳng vào mặt, cơ thể văng xuống đất, tay chân giật loạn như ếch bị dẫm bẹp. Hắn cố gắng đứng dậy, nhưng...không thể.

“Cái gì...chuyện gì đang xảy ra...?” lão thở dốc.

“Xem ra chính ngươi mới là kẻ không đứng dậy nổi, lão già. Đừng lảm nhảm giữa lúc giao đấu.”

“L-Làm...sao ngươi vẫn còn cử động được?!”

“Độc không có tác dụng với ta.” Caim lạnh lùng đáp. “Giờ thì, trả lời đi.”

Caim bước tới, dẫm mạnh lên cánh tay gầy trơ xương của lão.

“GAAH?!”

“Ngươi nói kẻ thuê muốn ta chết, đúng không? Tên của hắn là ai?”

“T-Tôi... tôi không thể nói!” mặt lão co rúm, quay đầu tránh ánh mắt Caim. Vừa nãy còn ra vẻ lãnh đạo, giờ thì như con chuột bị dồn vào góc “Tôi là người chuyên nghiệp! Dù chết cũng không bán đứng người thuê mình! Tôi…”

“Thế à? Vậy thì khỏi cần hỏi tiếp.” Caim cắt ngang.

“…không tra tấn...Hả?” lão khựng lại. Hắn không hiểu vì sao Caim lại dễ dàng từ bỏ việc tra khảo như vậy.

Nhưng Caim chưa từng nói là không tra tấn.

“Ta sẽ chờ đến khi ngươi tự khai. Lúc đó, ngươi sẽ van xin để được nói. Sẽ không lâu đâu.”

“Ngươi...ngươi định làm gì...?”

“À mà này, ngươi biết về độc rắn, nhưng ngươi đã nghe tới kiến axit chưa?” Caim vừa nói, vừa đưa đầu ngón tay ra, nơi đó xuất hiện một giọt chất lỏng không màu trong suốt.

“Đây là loại axit do loài kiến tạo ra. Các dạng mạnh hơn có thể gây chết người, chưa kể đến đau đớn khôn tả. Có trường hợp người bị cắn phải...tự chặt chân để thoát đau.”

Đây là kiến thức mà Caim có được từ Nữ hoàng độc dược.

“KHÔNG! Không...ngươi không định?! DỪNG LẠI! Làm ơn!” lão già hoảng loạn giãy giụa dưới đất, người co rúm lại vì sợ hãi.

“Khi nào ngươi sẵn sàng khai ra kẻ thuê, thì ta sẽ dừng lại.” Caim nói đều đều. “Còn giờ thì... bắt đầu từ bàn chân nhé?”

“GAAAAAAAAAAAHHH!!” tiếng hét của lão vang vọng cả con phố tối om.

Nhưng...chẳng ai xuất hiện. Bọn áo đen hẳn đã dọn sạch dân cư quanh đây trước khi hành động. Vì thế, không ai cứu lão già khỏi cơn ác mộng mà chính hắn tạo ra.

Cuối cùng, chỉ mất mười phút.

Lão ta đã khai hết: tên của kẻ đứng sau vụ ám sát, và cả mục đích thực sự của hắn.

Bình luận (10)
Báo cáo bình luận không phù hợp ở đây

10 Bình luận

Ozu
Ngủ đi bro
Xem thêm
CHỦ THỚT
AI MASTER
Sắp đạt chuỗi 3 sống giờ mẽo 💀
Xem thêm
Xem thêm 2 trả lời
Đánh dấu đã đọc
Xem thêm
CHỦ THỚT
AI MASTER
Nay mình sủi 1 hôm nha, định làm chương 3 mà lúc nãy bị lỗi minh họa nên phải cập nhật lại :<
Xem thêm
CHỦ THỚT
AI MASTER
@Ozu: khả năng sủi 1 2 hôm nữa, do mình chỉ làm 3 bộ cùng lúc thôi. Khi xong bộ kia mình sẽ quay lại làm bộ này tiếp =))))
Mấy nay cảm giác thiếu ngủ quá =)))
Xem thêm
Xem thêm 2 trả lời