Quyển 17 - Nữ Giới Thiên

Chương 34 - Anh Danh Thê Chủ

Chương 34 - Anh Danh Thê Chủ

“Ể?” Gương mặt có phần trưởng thành của Lily lộ ra một vẻ e thẹn, “Phải, phải làm gì vậy?”

Nanako hai tay chống hông, dường như rất tự tin nói: “Đây là bí pháp dạo đầu song tu do em tự sáng tạo. Sao? Chị không phải nói là sẽ tin tưởng em, nghe lời em sao?”

Dạo đầu song tu? Ngay cả với cảnh giới của Lily cũng không thể hoàn toàn kết luận tư thế mà Nanako nói nhất định không phải là một khúc dạo đầu song tu hiệu quả. Tuy khả năng không lớn, tư thế này cũng quá xấu hổ, nhưng dù sao thì có những chuyện phải thử qua mới biết được.

Lily cô có thể tùy ý sáng tạo bí pháp, muốn kéo ai đến luyện tập cùng thì luyện tập, lẽ nào Nanako lại không thể tự sáng tạo bí pháp dạo đầu sao? Thân là chị em cũng tốt, thân là… vợ cũng được, lẽ nào không nên tin tưởng Nanako sao?

Cho dù biết rõ khúc dạo đầu này chưa chắc đã hiệu quả, nhưng cũng nên tin tưởng Nanako mới phải.

Lily vốn định hỏi thêm về căn cứ của cô bé hoặc đưa ra nghi vấn, nhưng lại không muốn làm tổn thương lòng tự trọng của Nanako. Tuy cô bé trông chỉ như một thiếu nữ, nhưng dù sao cũng là Thê chủ, cũng có lòng tự trọng của riêng mình, mình nên cho cô bé sự tự tin mới phải. Dù cho không có hiệu quả gì, chỉ cần không có tác dụng phụ là được rồi?

“Hiểu rồi… chị sẽ làm theo bí pháp dạo đầu của em.” Lily dịu dàng nói. Cô quay người lại, trong lòng thầm nghĩ, có lẽ mình đã quá dựa dẫm vào thực lực cá nhân và cảm ngộ tu luyện, nên mới khiến Nanako cảm thấy thất vọng. Cô cũng nên dựa dẫm vào các chị em nhiều hơn, giúp họ phát huy ra tài năng thật sự của chính mình mới phải.

Các cô ấy không phải là những đóa hoa chỉ biết nhận sự bảo vệ của cô, là chị em, là thiên nữ, là các Thê chủ của mình.

Lily khẽ thở dốc, trong lòng cũng đã nghĩ thông suốt về sự giác ngộ của mình thân là một người vợ. Cô quay lưng về phía Nanako, cúi người xuống, dùng hai tay chống khuỷu tay xuống đất: “Như thế này được chưa? Nanako?”

“Nanako gì chứ? Chị quên đây là động phòng rồi sao, chị phải gọi em là Thê chủ đại nhân! Chị có còn nhớ danh phận của chúng ta không? Nói xem em tên là gì?” Nanako nghiêm mặt chất vấn.

Nanako trước đây được đại thần Amaterasu phong làm Anh Danh Thê chủ. Thành thật mà nói thực lực của Lily đã vượt qua Tam Giới, không phải chỉ là Amaterasu nói gì thì là đó, nhưng việc sắc phong này của chị Amaterasu, chính Lily cũng đã chấp nhận, bằng lòng. Hơn nữa thực lực có mạnh đến đâu cũng là vợ của các chị em…

Nhưng, bảo mình gọi Nanako là Thê chủ, thật sự khiến Lily có chút chống cự.

Thôi vậy, cứ coi như là cho Nanako một chút an ủi và tự tin đi? Không phải là mình thật sự muốn gọi như vậy đâi.

“Anh Danh Thê chủ đại nhân…” Lily một tay vén mái tóc dài của mình ra sau gáy, để lộ ra một bên mặt và tai, khẽ gọi.

Quả thật, việc Lily gọi cô là Thê chủ đã cho Nanako sự tự tin rất lớn. Trước đây, người chị Tsukuyomi cao cao tại thượng, vẫn luôn gánh vác trọng trách này, bản thân cô đã tưởng rằng không còn tư cách để tiếp cận nữa, trong lòng mình còn có những chuyện rất muốn làm, tưởng rằng đã không còn cơ hội để làm.

Nhưng bây giờ, Nanako muốn thực hiện chấp niệm trong lòng.

Tsukuyomi điện hạ cũng tốt, chị Lily cũng được, dù cô có mạnh đến đâu cũng là vợ của Nanako mà thôi!

“Chổng mông cao lên một chút.” Ánh mắt tĩnh lặng của Nanako mang theo ánh nước mơ màng, ra lệnh.

“Nanako, rốt… rốt cuộc em muốn làm gì vậy?” Lily quay mặt lại nghi hoặc hỏi.

“Làm gì? Em, em đương nhiên là phải dạy dỗ vợ của mình rồi. Ai bảo chị ấy luôn phớt lờ em, kết hôn lâu như vậy cũng không chịu thực hiện một chút trách nhiệm của mình, còn lý lẽ hùng hồn nữa chứ?” Nanako thở dốc, đỏ mặt nói nũng nịu.

Một cô bé kiều diễm như vậy lại nói ra những lời như dạy dỗ mình, không hiểu sao lại càng khiến Lily cảm thấy xấu hổ hơn. Nếu là một người chị lớn thì còn được, nhưng bị Nanako dạy dỗ thì cũng quá…

“Nanako, như vậy cũng quá… làm gì có cô bé kiểu em gái lại đi dạy dỗ chị gái của mình chứ?” Lily không cam tâm biện giải.

“Sao chứ? Nanako là Anh Danh Thê chủ của chị, xếp hạng cao nhất trong tất cả các Thê chủ, sao chị có lỗi mà lại không thể dạy dỗ chị được?”

“Vậy…” Quả thật, Thê chủ có thể quản vợ, điều này Lily thừa nhận, cô nhất thời không thể phản bác, đành phải hỏi: “Vậy chuyện này có liên quan gì đến khúc dạo đầu không?”

“Đương nhiên rồi, đây chính là một phần của bí pháp dạo đầu của em.” Nanako tự tin nói.

“Thiên hạ làm gì có bí pháp như vậy…”

“Bí pháp của chính chị Lily thì tốt đẹp đến đâu chứ? Những bí pháp song tu khó nói của chị là bí pháp, của Nanako lẽ nào lại là trò đùa sao?” Nanako có chút tức giận, trực tiếp tiến lên một bước, thân hình mềm mại nhẹ nhàng xoay người ngồi lên eo thon của Lily, một tay vén váy cô lên đến hông: “Còn không mau chổng cao lên cho em!”

Bốp!

Sự nhẫn nhịn, nỗi uất ức cô đơn đã lâu, chấp niệm, lúc này đều không chút lưu tình mà phát tiết ra. Bàn tay nhỏ bé dùng sức đánh lên hai cánh mông trắng như tuyết, đầy đặn tròn trịa của Lily, tạo nên một trận rung động sóng lượn lóa mắt.

“Nanako… sao em có thể như vậy! Mau xuống đi, chị sắp nổi giận rồi…”

Bốp!

“Gọi Thê chủ đại nhân! Trong động phòng của Nanako, Lily chị phải nghe lời em!”

Bốp, bốp, bốp!

Hang động bí mật của dị thế giới này hoàn toàn bị Nanako xem như là động phòng, cô bắt đầu thật sự giống như một Thê chủ, dạy dỗ vợ của mình.

Nếu không phải vì sự tự tin của Nanako, vì để nghiệm chứng bí pháp dạo đầu này, thực lực của Lily sớm đã không biết đã chế phục Nanako được mấy vạn lần rồi. Nhưng Lily lại không thật sự dùng thực lực để phản kháng, chỉ là chống cự một cách tượng trưng, lại đổi lấy thêm nhiều lần trách phạt của Nanako.

“A… ưm… tất cả đều là vì khúc dạo đầu của bí pháp…”

Đương nhiên cũng là vì để thực hiện trách nhiệm của một người vợ, từ điểm này mà nói, mình làm cho Nanako quả thật không đủ, có lẽ cũng nên chịu phạt.

Đột nhiên, Nanako trực tiếp kéo mảnh vải che giữa vùng tuyết trắng sang một bên, tiếp đến là một sự trừng phạt triệt để hơn.

Khoảng nửa giờ sau.

Trong hang động truyền đến tiếng hỏi chuyện ái muội mà nũng nịu của Nanako: “Chị Lily, biết lỗi chưa? Nếu biết rồi thì để bản Thê chủ giúp chị xoa bóp nhé.”

“…” Lily dường như đã trả lời mà cũng như thế không.

Nhưng bất kể có hay không, Nanako đều xem như Lily đã ngầm đồng ý, đến quỳ nghiêng sau lưng Lily, quả thật vô cùng mảnh mai, tỉ mỉ, dịu dàng giúp chị xoa bóp.

Ánh mắt Nanako long lanh như nước, trong mắt phản chiếu một mảng lớn màu trắng tuyết, và phần có lẽ giống như đồng tử giữa mảng trắng tuyết đó. Hai bím tóc đuôi ngựa như liễu rủ hai bên, đuôi tóc rơi trên vùng ngọc trắng sau lưng Lily.

Không thể tin được, sự trách phạt và sự vỗ về sau trách phạt này vậy mà thật sự lại khiến Lily cảm nhận được sự gắn kết giữa cô và Nanako đã sâu sắc hơn. Trước đây cái gọi là Thê chủ và Ngự thê chỉ là danh phận, còn lúc này đã có được một chút chân thật. Mà sự gắn kết này, ngay cả nội tâm Lily cũng thừa nhận, đối với việc song tu, có hiệu quả!

“Nanako quả nhiên cũng rất lợi hại…” Lily vừa xấu hổ không chịu nổi vừa được an ủi, tâm tư có chút mâu thuẫn mà thừa nhận.

Lửa trại trong hang bập bùng, chiếu rọi hai cơ thể, một nhỏ nhắn mảnh mai, một thon thả tuyệt mỹ. Nanako để Lily lật người lại, bản thân quỳ trên đất tiến lại gần Lily thêm vài bước, một tay nắm lấy tay Lily, cằm nhỏ nhắn tựa lên ngực cô, đôi mắt to long lanh nhìn cô.

“Lily…” Lúc này, Nanako gọi thẳng tên Lily như thể đang tuyên thệ thân phận Thê chủ của mình. Cô ghé sát lại, đôi môi nhỏ hồng hồng hôn lên đôi môi anh đào của Lily, như một nụ hôn của hoa…

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!