Quyển 9

Chương 1: Mùa Xuân Cuối Cùng Với Cô Maka

Chương 1: Mùa Xuân Cuối Cùng Với Cô Maka

Bên ngoài khung cửa, bầu trời tháng Tư trong xanh, tĩnh lặng trải dài. Dù cánh anh đào đã bắt đầu rụng, tiết trời vẫn còn vương vấn hơi Xuân. Thời tiết đã ấm dần lên, chẳng còn cần đến mũ len, khăn quàng hay găng tay nữa. Tiết Xuân cứ thế kéo dài, ấm áp dễ chịu, e rằng đồ đông của tôi có lẽ sẽ nằm yên trong tủ cho đến tận cuối năm mất thôi.

Cùng lúc những ngày trở nên ấm áp hơn – học kỳ đầu tiên của năm ba cũng chính thức bắt đầu. Giờ nghỉ trưa đến, cả lớp học bắt đầu ồn ào náo nhiệt. Dù sao thì đám bạn trong lớp hầu như vẫn là những gương mặt quen thuộc từ năm ngoái, nên khung cảnh này hơn cả một sự mới mẻ, lại mang đến cảm giác hoài niệm.

“Cậu không xuống căng tin à? Hay là muốn ăn tớ làm món ăn kèm hả, mong ước của cậu đó à?”

“Đâu phải vậy!”

Kisou Tenka-san, cô bạn cùng bàn với tôi, vừa nhấm nháp bữa trưa vừa buông lời trêu chọc. Cô ấy có mái tóc hai bím rất hợp với gương mặt đáng yêu, nhưng giọng điệu thì đáng tiếc lại trái ngược hoàn toàn. Nhờ vòng một đẫy đà nhưng lại hoàn toàn không tương xứng với vóc dáng nhỏ nhắn của mình, cô nàng được cánh con trai trong lớp rất mực hâm mộ. Nghe nói có không ít người đã sung sướng hét ầm lên khi biết tin mình may mắn được xếp chung lớp với cô nàng.

“Tớ không phiền nếu phải biến thành món ăn kèm của cậu đâu, Saigi. Tớ sẵn lòng phục vụ, không hề than vãn một lời.”

“Cái quái gì vậy chứ!?”

Thật ra, Tenka-san chính là em gái ruột của Maka-sensei, và bọn tôi đã làm bạn được ngót nghét một năm trời rồi. Sau chuyến dã ngoại Kyoto vào học kỳ trước, bọn tôi đã trở nên thân thiết hơn rất nhiều… Thân đến mức giờ đây có thể cùng nhau dùng bữa trưa.

“À thì, tháng này căng tin đông nghẹt tân binh rồi. Chắc là mấy đứa nó khoái lắm, vì hồi cấp hai đâu có căng tin đâu. Tớ tạm thời né thôi, với lại xem ra Miharu cũng ổn với bánh mì mà.”

Em gái tôi thì cứ khăng khăng đòi ăn bánh mì và sandwich gia đình từ Siêu thị Thiên Hà nằm đối diện chung cư bọn tôi. Với anh em tôi, Siêu thị Thiên Hà này cứ như một cái phao cứu sinh quan trọng vậy, giá mà họ chịu giảm giá cho khách quen thì tốt biết mấy.

“Hừm… Thôi được rồi, tùy cậu vậy.”

“Cứ tự nhiên.”

Ở căng tin, con bé háu ăn ấy không còn ở đó nữa rồi, biết thừa là thế nào cũng bị la mắng sau đó mà. Không có lý do gì để mò xuống đó nữa, tôi cũng chẳng mấy mặn mà với cái căng tin đông đúc như nêm đâu. Nhưng mà, đó cũng chỉ là chuyện của bây giờ thôi. Sớm muộn gì rồi tôi cũng sẽ ngán bánh mì, và lại tìm đến căng tin mà ăn trưa. Chuyện chỉ đơn giản thế thôi.

“Makoto-san, cậu lại ăn mỗi bánh mì thôi sao?”

“Bánh mì trứng gà sốt teriyaki của Galaxy Markt ngon lắm đó, cậu biết không? Ăn thử một miếng không, Enri?”

Enri, một cô bạn cùng lớp của bọn tôi, đi ngang qua bàn, tôi liền mời cô nàng một miếng bánh mì, và Enri cũng vui vẻ nhận lấy.

“A, đúng là ngon thật! Mấy đứa trong câu lạc bộ tennis bọn tớ hay ghé cửa hàng tiện lợi trên đường về… có khi lần tới tớ nên đi cùng bọn nó thử xem sao.”

Shinbou Enri — Cô ấy là người bạn mà tôi quen biết từ hồi còn ở khối tiểu học của trường Seikadai này. Nghe nói cô ấy mang trong mình dòng máu lai, nên sở hữu mái tóc vàng óng ả dài mượt cùng chiếc bờm Alice cài trên đầu trông vô cùng đáng yêu. Hồi năm hai bọn tôi không học cùng lớp, nhưng giờ lại được xếp chung. Dù vậy, trước đây cũng đã không ít lần bọn tôi học cùng nhau rồi, nên cũng chẳng thấy có gì quá mới lạ.

Nói thêm một chút, Enri hiện là Chủ tịch Hội học sinh, át chủ bài của câu lạc bộ tennis, và là một mỹ nhân đẹp tựa như bước ra từ tranh vẽ vậy.

“Hội học sinh mua bánh mì có làm sao đâu, phải không? Đâu có ảnh hưởng đến hình ảnh của cậu nếu mọi người biết cậu cũng chỉ là một người bình thường như bao người khác đâu.”

“Nếu cậu cứ giữ mãi hình tượng đó, người ta sẽ tưởng cậu là một bạo chúa đấy. Cứ dùng mái tóc vàng óng như một hiệp sĩ, và vung thanh thánh kiếm của cậu lên đi.”

“Hai cậu cứ nói như thể đúng rồi ấy! Nếu tớ mà vung kiếm thật thì bị đuổi khỏi chức vụ mất thôi!”

“Vậy thì Miharu sẽ trở thành Chủ tịch Hội học sinh mới… Có khi tớ nên ủng hộ em ấy, với tư cách một người anh trai nhỉ?”

Thật ra thì Miharu đang làm rất tốt vai trò phó Chủ tịch Hội học sinh. Có lẽ em ấy sẽ cực kỳ tỏa sáng nếu được lên làm Chủ tịch chính thức đấy chứ.

“À nhưng mà, không hiểu sao dạo này Miharu cứ lạ lạ kiểu gì ấy.”

“Em ấy bị sao vậy? Lại nghĩ ra cái ứng dụng quái đản nào nữa rồi à?”

Nhắc mới nhớ, Miharu từng làm một cái ứng dụng phục vụ công việc hết sức kỳ quặc cho Tenka-san.

“Đấy mới là chuyện nhỏ nhất của tớ… mà thật ra, cũng chẳng phải thế đâu. Em ấy đang học tiếng Anh trực tuyến, và còn trò chuyện với một lập trình viên nổi tiếng do bố mẹ tớ giới thiệu nữa chứ.”

“À… trước đây tớ đã khá bất ngờ rồi. Tất cả tài liệu em ấy nộp đều toàn bằng tiếng Anh. Em ấy còn bảo ‘Tự nhiên nó thế’ nữa cơ.”

“H-Hừm… Dù trường mình có rất nhiều học sinh trình độ tiếng Anh ở mức 'âm', nhưng tớ nhớ năm ngoái Miharu cũng chỉ ở mức trung bình thôi mà…”

“Anh trai không làm thì em gái làm. Không có chị gái, em cũng đâu có vậy.”

“Ô, Kisou-san, trùng hợp thế, cậu cũng có chị gái à? Hừm… Nói mới nhớ, không hiểu sao tôi thấy cậu cứ quen quen kiểu gì ấy nhỉ…”

“A, ừm, mà quan trọng hơn cả! Enri, cậu có chuyện gì muốn nói với tớ không?”

Suýt nữa thì hỏng bét. Chuyện Maka-sensei và Tenka-san là chị em ruột vốn phải được giữ kín. Nếu lộ ra sẽ gây ra không ít rắc rối phiền phức, nhất là khi Maka-sensei lại là giáo viên chủ nhiệm của bọn tôi nữa chứ.

“Tớ làm gì có chuyện gì kiểu đó đâu. Cậu nói thế chẳng lẽ tớ không có chuyện gì thì không được nói chuyện với cậu à?”

“K-Không, không phải vậy. Hay là mai cậu ăn trưa chung với bọn tớ đi? Tớ sẽ mua bánh mì mà cậu thích nhất luôn.”

“Nghe cũng không tệ lắm. Cơ mà, Makoto-san, cậu lúc nào cũng là kiểu người thẳng thừng mời con gái như vậy à?”

“…Dù sao thì tớ cũng đã là học sinh năm ba rồi mà.”

Tôi tìm đại một cái cớ tiện lợi, và sau khi đã hẹn hò với Enri đâu ra đấy, cô nàng mới chịu quay về chỗ ngồi của mình.

“Phù… Mình thật sự thay đổi nhiều đến thế sao chứ?”

“Ai mà biết được chứ? Cơ mà Saigi này, cậu chắc chứ? Sẽ có thêm một thành viên hậu cung mới đấy.”

“K-Không, bọn tớ chỉ ăn trưa chung thôi mà, có vấn đề gì đâu. Huống hồ Enri cũng đã là bạn của tớ từ lâu rồi.”

Bọn tớ đâu còn học tiểu học nữa đâu, làm gì có chuyện giáo viên chủ nhiệm lại đến ăn trưa cùng bọn tớ chứ. Chẳng cần phải lo lắng Maka-sensei sẽ phát hiện ra đâu… Khoan đã, sao nghe cứ như mình đang lén lút ngoại tình ấy nhỉ?

“Tối nay tớ sẽ ngủ lại nhà Onee-chan, lâu lắm rồi. Ngày mai, tớ sẽ được tận mắt chiêm ngưỡng vũng máu của Saigi, và nở nụ cười thật tươi.”

“Cậu định mách lẻo với cô ấy những gì hả?!”

Sao số tôi lại cứ khăng khăng là ngày mai sẽ toi đời thế này chứ!? Mà thôi, dù đã lên năm ba rồi mà xung quanh tôi vẫn cứ ồn ào như mọi khi. Dẫu biết mọi chuyện sẽ chẳng thể cứ thế này mãi được.

Học viện Seikadai là một trường tư thục danh giá. Đa số học sinh đều được thăng cấp thẳng theo chế độ "thang máy", nhưng điều đó không có nghĩa là họ lơ là chuyện học hành. Trong trường có rất nhiều phòng tự học dành cho học sinh. Hồi còn là học sinh năm hai, tôi đã cố tránh mấy chỗ này, nhưng từ khi lên năm ba, tôi lại tự nhiên bén mảng đến đây lúc nào không hay. Mà nói đi thì cũng nói lại, giờ mới tháng Tư, tôi chỉ vừa mới lên năm ba có mấy ngày thôi. Dùng nhà hàng gia đình hay quán karaoke cũng không tệ, nhưng để học hành nghiêm túc thì mấy phòng tự học này vẫn là nhất.

...

Đương nhiên, bên trong phòng hoàn toàn im lặng. Vài đứa bạn thì đang khẽ thì thầm to nhỏ với nhau, nhưng ai nấy đều đủ tinh ý để không la hét ầm ĩ ở đây. Nhìn vào tập bài tập, tôi bắt đầu giải quyết các bài đọc hiểu tiếng Anh của mình. Thật lòng mà nói, tôi xưa nay chưa từng giỏi tiếng Anh, nhưng giờ thì tôi đang có những tiến bộ đáng kể. Chắc là phương pháp giảng dạy của cô Maka-sensei có vẻ đang phát huy tác dụng rồi.

Lý do tôi lọt vào hàng ngũ học sinh top đầu khối là vì điểm tiếng Anh của tôi bắt đầu tăng, kéo theo điểm các môn khác cũng được cải thiện. Tôi vui vì điểm số của mình tăng lên. Điều này có nghĩa là cô Maka-sensei sẽ vui vẻ hơn, và tôi thậm chí còn có cơ hội để học ở ngoài Seikadai nữa. Dù vậy, càng có nhiều lựa chọn, tôi lại càng có nhiều điều phải lo nghĩ. Thật ra thì, tôi đang phân vân không biết có nên tiếp tục ở lại Seikadai, hay hướng tới một trường đại học bên ngoài.

Nhờ có cô Maka-sensei mà điểm số của tôi tăng lên, giờ tôi cũng có thêm nhiều cơ hội hơn. Cô ấy thậm chí còn giao cho tôi một bài kiểm tra tốt nghiệp thật kỳ lạ. Chết tiệt, tôi không giỏi làm nhiều việc cùng lúc, nhất là khi đó lại là hai chuyện lớn như thế này.

"...Ơ?"

Lúc ấy, tôi mới nhận ra. Hai cô gái đã ngồi xuống hai bên cạnh tôi. Vừa nãy tôi còn chẳng để ý đến điều đó nữa. Tự hỏi hai người này là bạn sao? Hay mình nên đổi chỗ khác nhỉ?

"Lâu quá không gặp, Saigi-senpai. Anh đang trầm tư về chuyện gì đấy à? Đang cố giải quyết một câu hỏi khó như vậy sao?"

"Khối trung học phổ thông cũng có mấy phòng như thế này sao. Giờ em hơi hồi hộp rồi đấy."

"..." "Ai cơ?"

Theo như tôi thấy, hai người này là học sinh năm nhất. Vì đa số học sinh đều được thăng cấp theo chế độ "thang máy" nên ngay cả khi lên cấp học mới, bạn vẫn sẽ gặp rất nhiều gương mặt quen thuộc.

"Chà, trí nhớ của Saigi-senpai vẫn kém như ngày nào nhỉ…"

"Em đã cảm thấy chuyện này sẽ xảy ra rồi. Hồi chúng em lên khối trung học cơ sở, anh ấy cũng phản ứng y chang."

...

Giờ thì họ đã kể lể, khuôn mặt của họ trông lại quen quen một cách kỳ lạ. Một người tóc tết bím nói chuyện với giọng điệu năng động hơn, còn người tóc ngắn thì lại có chất giọng ngọt ngào… À, giọng nói của họ mình đã từng nghe rồi.

"À, ừm… Natsuki và Amae?"

"Anh mất công lắm mới nhớ ra đấy nhỉ."

"Thôi nào, em còn sốc vì anh ấy còn nhớ ra tụi em cơ đấy."

Người tóc tết bím là Natsuki, còn người tóc ngắn là Amae. Tôi không nhớ họ của họ là gì. Vì ký ức về họ quá mơ hồ, tôi còn sốc vì mình đã nhớ đúng nữa là. Natsuki và Amae lúc nào cũng thân thiết một cách kỳ lạ.

"Này, này, Saigi-senpai, giờ anh có rảnh không?"

"Giờ mới hỏi câu đó sao? Cứ giữ yên lặng đi."

Natsuki ghé mặt lại gần tôi hơn.

"Có thật là năm ngoái anh đã dính tin đồn với cái cô Maka-tea đó không?"

...

"Tin đồn thậm chí còn lan đến cả khối trung học cơ sở nữa đấy. Anh biết không, cô Maka-tea là giáo viên tiếng Anh của khối năm nhất đó. Em chưa từng thấy ai đẹp như thế, không tò mò không được." Amae tiếp lời Natsuki, đôi mắt cô bé sáng rỡ vì phấn khích.

Tôi vừa mới nghĩ đến cô Maka-sensei, đúng là cái sự trùng hợp gì đâu không biết…

"…À mà, học sinh năm nhất gọi cô ấy là Maka-tea sao?"

Cái này không phải hơi nổi loạn – thân thiện quá mức với một giáo viên mà họ mới nhận có mấy ngày sao?

"Ơ? Em nghe nói tất cả mọi người ở khối trung học phổ thông đều gọi cô ấy như vậy mà?"

"Đúng vậy, cô Maka-tea cũng chẳng ý kiến gì."

"Th-Thật vậy sao."

Chắc là cái biệt danh đó đã lan rộng thật rồi… Dù vậy, tôi nghi ngờ toàn bộ học sinh có gọi cô ấy như vậy không. Chắc là các học sinh năm nhất không biết đến "Bông hoa không thể chạm tới" Fujiki Maka hoàn hảo, nên họ mới dám hành xử như thế với cô ấy.

"Còn cái tin đồn đó thì sao?"

"Có một bức ảnh lan truyền cho thấy anh đã đẩy cô ấy vào tường, kiểu 'kabedon' ấy. Đó không phải là ảnh ghép đúng không? Không ngờ Saigi-senpai lại nhắm tới một cô giáo xinh đẹp như thế…"

"…Cái đó chỉ là nhất thời thôi. Tôi là đồ cuồng em gái, nên tôi chẳng có mắt nhìn bất kỳ người phụ nữ nào ngoài Miharu cả."

"Này, Onii-chan, đừng có mà hù mấy em năm nhất như thế." Ai đó nhẹ nhàng vỗ vai tôi.

Quay đầu lại, tôi bắt gặp một ánh mắt mệt mỏi, cùng với mái tóc đuôi ngựa đen. Bên dưới chiếc áo khoác blazer, cô bé mặc một chiếc áo hoodie—đó không ai khác chính là đứa em gái đáng yêu của riêng tôi, Saigi Miharu. Trên tay cô bé cầm một chiếc máy tính bảng, thứ mà cô bé hình như vừa dùng để vỗ vai tôi trước đó.

"Hai em năm nhất, những gì Onii-chan nói chủ yếu là nói nhảm thôi. Anh ấy chắc chắn có hứng thú với các cô gái khác ngoài Miharu nữa đấy."

"…Cái cách em nói đó chỉ làm cho mọi chuyện tệ hơn thôi, em biết không?"

Cứ như thể em đang chấp nhận chuyện tôi coi em là phụ nữ vậy.

"Chắc là học sinh cấp ba đúng là cái gì cũng chơi hết nhỉ…"

"Với lại, là SaiMiha-senpai, chị là chủ tịch hội học sinh ở đây phải không ạ?"

Trời đất ơi, tôi không biết nên phản bác cái nào trước nữa. Học sinh cấp ba không có nghĩa là tự dưng sẽ nhắm tới em gái mình đâu nhé? Các em năm nhất gọi Miharu là 'SaiMiha' ư? Em ấy không phải là chủ tịch hội học sinh, mà là phó chủ tịch. Chúng tôi có một vị chủ tịch hội học sinh nổi bật đến thế này, vậy mà hai em lại nghĩ Miharu ở vị trí đó sao?

"Xin lỗi vì đã chen ngang lúc hai em đang nói chuyện rôm rả, nhưng cô Fujiki-sensei đang gọi anh đó."

"Ơ?"

Cô Maka-sensei gọi tôi sao? Qua Miharu ư?

"Hai em năm nhất, Miharu phải mượn Onii-chan một lát. Nếu hai em quan tâm đến tin đồn đó, cứ thử kiểm tra cái red tweet kia xem."

"H-hả? SaiMiha-senpai, sao chị lại biết LINE ID của em?"

"Đ-Đúng vậy. Em có kết bạn với chị ấy, mà không nhớ đã thêm bạn với em rồi."

Mặt Natsuki và Amae đều tái mét khi nhìn vào điện thoại. Hóa ra Miharu lại gửi cho họ mấy cái tin sốt dẻo. Cũng khó trách họ ngạc nhiên đến vậy, con bé em gái tôi đúng là có tài nghịch phá tài khoản người khác mà...

"Đi thôi, Onii-chan."

"...Ừm."

Rõ ràng là tôi đang học bài mà... Nhưng nghĩ lại thì, với Miharu và cả Maka-sensei, kháng cự cũng vô ích. Cứ thuận theo tự nhiên là mọi chuyện sẽ đơn giản nhất. Đó là bài học tôi rút ra được trong suốt một năm qua. Chẳng cần phải làm mấy hành động thừa thãi.

Thật ra, Miharu đã lôi tôi đến văn phòng hội học sinh. Vì đã đến đây vô số lần rồi, nên tôi cũng cảm thấy khá hoài niệm. Tôi thậm chí còn từng bị một tổ chức nào đó dọa treo cổ ngay tại đây nữa cơ...

"...Saigi-kun. Saigi-kun, em có nghe không đấy?"

"Hả? À, vâng. Em có ạ."

Đợi tôi ở văn phòng hội học sinh là Maka-trà—À không, Maka-sensei, trong bộ vest quen thuộc của cô ấy. Ngay sau đó, Miharu lại nói mấy câu kiểu 'Ôi, bận rộn cũng phiền ghê', rồi đi đâu mất. À mà, mấy thành viên khác của hội học sinh đâu rồi nhỉ?

"Chắc chắn là em không nghe rồi, Saigi-kun. Để cô giải thích lại nhé. Người phụ trách công việc tổng vụ của hội học sinh phải nghỉ việc vì lý do gia đình riêng."

"Nghe có vẻ vất vả nhỉ."

Chắc là phải về lo chuyện gia đình rồi.

"Nói vậy chứ, tìm thành viên mới cho hội học sinh đâu phải dễ dàng. Chưa kể, hội học sinh hiện tại còn được xem là một nhóm đổi mới. Đặc biệt là Miharu-san, con bé đã bắt đầu số hóa mọi thứ. Tất cả các khoản ngân sách câu lạc bộ, vốn trước đây đều được xử lý thủ công và ghi trên giấy tờ, thì năm nay sẽ được chuyển hoàn toàn sang kỹ thuật số, và Miharu-san thậm chí còn đang xây dựng một mạng xã hội nội bộ trường học nữa. Các cuộc họp về ngân sách cũng sẽ được lưu trữ lại."

"Con bé em gái tôi đang làm cái quái gì thế này."

Nó đang tiến hành số hóa và bảo quản dữ liệu với tốc độ cao...

"Mỗi năm, chúng tôi nhận được rất nhiều khiếu nại về việc phân bổ ngân sách câu lạc bộ, tất cả đều từ các câu lạc bộ khác nhau. Họ luôn yêu cầu minh bạch hơn, và cả chi tiết của quyết định đó nữa, điều này đã khiến các thủ tục càng thêm chậm chạp."

"............"

Với một đứa như tôi, không tham gia bất kỳ câu lạc bộ nào, thật tình mà nói thì tôi chẳng bận tâm chút nào... Nhưng nếu em gái tôi đang gánh vác hết mọi việc, tôi không thể làm ngơ được. Nghiêm túc đấy, con bé đang làm gì thế không biết... Chừng nào thì nó định đưa công nghệ VR vào trường đây?

"Trong trường hợp đó, chúng tôi sẽ để em tham gia với tư cách là thành viên hội học sinh tạm thời."

"Được rồi, em hiểu. Em phải làm gì đây ạ?"

"Khoan đã, sao em lại dễ tính quá vậy!? Mấy cái trò phản bác sắc bén của em biến đi đâu mất rồi!?"

"Em năm ba rồi, nên em nghĩ mình cũng nên điềm đạm một chút."

Với lại, em cũng đoán được phần nào qua diễn biến câu chuyện rồi. Suốt một năm qua, nhờ có Maka-sensei mà em đã bị cuốn vào đủ thứ chuyện rồi.

"Chán ngắt... Mà thôi, dù sao thì cũng giúp ích được rất nhiều."

"Cô từng là phó cố vấn cho hội học sinh mà, đúng không?"

Em quên tiệt mất. Em vẫn không thực sự biết Maka-sensei làm công việc gì cả.

"Cũng may là năm nay cô đã trở thành cố vấn chính thức rồi. Đây là năm thứ ba cô làm 'người mới' ở đây, vậy mà đã được giao nhiệm vụ này, em thấy sao hả?"

"Ý em là, cô từng là thành viên hội học sinh ở đây hồi còn là nữ sinh cấp ba mà, đúng không? Với lại, cô làm ở đây năm ba rồi thì đâu còn là người mới nữa đâu."

"Cô không thích bị nhắc đến tuổi tác, thấy không... Với lại, cô cũng không có nhiều quyền lực đến thế đâu."

"Có vẻ như em chưa cần phải sợ hãi sự thống trị tuyệt đối của cô ngay bây giờ."

"Em có hình dung gì về cô vậy..."

Trước hết là người kế nhiệm của phó hiệu trưởng. Mà thôi, cô ấy mới có gần 25 tuổi, nên chắc vẫn cần thêm thời gian cho chuyện đó.

"Thôi được rồi, chúng ta đang nói về hội học sinh. Em là học sinh năm ba rồi, nên cô sẽ không đòi hỏi những điều không thể..."

"Dù sao thì em cũng chẳng có lựa chọn nào khác. Không sao đâu, em không ngại giúp đỡ em gái và một người bạn của mình đâu."

"Quả thật, hội học sinh hiện tại toàn là con gái mà."

"Một hậu cung hợp pháp, vâng."

"...Saigi-kun, em đã trở nên mạnh mẽ đến vậy rồi. Với tư cách là giáo viên chủ nhiệm, cô cảm thấy muốn khóc đây."

Em đã sống sót được trong cái môi trường đã ép em phải trở nên mạnh mẽ, vâng, nhờ một ai đó đấy ạ.

"...Vậy, mấy thành viên hậu cung mới của em đâu rồi?"

"Chúng nó đang bận rộn khi năm học mới bắt đầu. Kiểm tra các câu lạc bộ, tham gia vào các ủy ban, có rất nhiều công việc bên ngoài văn phòng hội học sinh."

"Hả..."

Hồi năm ngoái, mấy đứa kia cũng làm mấy cái này à? Với tôi thì, hình như cô cựu chủ tịch hội học sinh chỉ loanh quanh chỉnh sửa đồng phục cho tôi, dọa treo cổ tôi, và chẳng thực sự làm việc gì nhiều.

"Vậy thì, em có thể xử lý nó ngay bây giờ không? Cứ tự nhiên dùng cái laptop đằng kia nhé."

"À, vâng."

Tôi ngồi xuống trước cái laptop đang đặt ở mép cái bàn dài.

"Em sẽ tìm thấy các tệp cần thiết trong thư mục 'Tổng vụ'. Trong đó có ước tính sử dụng ngân sách của các câu lạc bộ khác nhau, vậy em có thể đối chiếu chúng với các bản trước đó để kiểm tra không?"

"Nghe có vẻ là một công việc khá bình thường... Tôi cứ tưởng mình sẽ phải làm mấy việc vô ích, kiểu như đào đất lấp đất chứ."

"Ngoài ra, còn có phần chúng ta cần nhập tất cả các tài liệu từ khi thành lập trường vào máy tính, em có muốn xử lý luôn cái đó không?"

"Thật là một công việc tuyệt vời làm sao~"

Chuyển mấy cái tài liệu cũ rích này thành dạng kỹ thuật số thì hoàn toàn vô nghĩa!

"Cũng đành chịu thôi. Cô sẽ lùi thời hạn hoàn thành việc số hóa toàn bộ mà Miharu-san đã lên kế hoạch xuống cả trăm năm nữa."

"Làm ơn hãy làm vậy đi..."

Nói cách khác, sẽ chẳng ai thèm bận tâm đến chuyện đó nữa. Ơn trời.

"Vậy thì, em bắt đầu đây."

"Thật ngại quá. Em đang ở phòng tự học mà, đúng không? Cô biết bây giờ hỏi thì hơi muộn, nhưng việc học của em có tiến triển không?"

"Đúng là hơi muộn thật. Nhưng không sao đâu. Dù sao thì cô cũng không bắt em giúp đỡ hàng ngày đâu mà."

"............"

"Cô đang đùa em đấy à?"

"Đùa thôi mà. Cô không thể đến đây hàng ngày được. Có thể là khoảng hai lần một tuần, nên nếu em có thể giúp đỡ vào những lúc đó thì cô sẽ rất cảm kích."

"Hả..."

Chẳng phải cô ấy chỉ đang lấy cớ này để gặp mình thôi sao?

“À, tôi cũng phải lo công việc của mình nữa chứ. Giờ là cố vấn chính thức rồi, việc chồng chất lên đầu, cậu thấy không. Không ngờ lại quay về căn phòng này làm việc lần nữa, đúng là không thể tin nổi…” Maka-sensei vừa lẩm bẩm vừa mân mê chiếc máy tính bảng.

“À… Sensei…?”

“Hơn nữa, dù chỉ là những thay đổi nhỏ thôi nhưng lại rất rõ rệt so với thời của tôi. Kiến thức cũ cứ làm vướng chân… À, Saigi-kun, cậu vừa nói gì à?”

“À không… Không có gì cả.”

Biết là đây không phải phòng chuẩn bị tiếng Anh, nhưng tôi nghĩ giờ chỉ có hai người thì cô ấy sẽ vào thẳng vấn đề chính chứ. Không lẽ cô ấy gọi mình đến đây chỉ vì hội học sinh cần giúp đỡ thật sao? Có lẽ im lặng thì hơn, vì trông cô ấy bận rộn thật. Nhưng… tôi không thể không tò mò. Cái “thời điểm thích hợp” mà cô ấy từng nhắc đến ở phòng tư vấn hướng nghiệp là khi nào nhỉ…?

Tối hôm đó, trong phòng khách nhà Saigi… Tôi mượn laptop của Miharu, gõ bàn phím lia lịa.

Trời đất quỷ thần ơi… Dù tôi có nguyên tắc không bao giờ mang việc về nhà…

Thế mà ngày đầu tiên nhận việc mới đã phải “tăng ca” rồi… Kiểm tra dự toán ngân sách câu lạc bộ khá là vất vả. Chắc do tôi khá kỹ tính với mấy khoản này, nên cứ chăm chăm xem việc sử dụng sân thể thao và nhà thi đấu có khớp với nhau không, vân vân và mây mây.

Maka-sensei bảo cứ hôm khác làm tiếp cũng được, nhưng tôi thật sự không muốn để việc sang ngày mai. Chắc tại cái nếp nghĩ của học sinh sao ta?

“Mako, học hành thế nào rồi? Biết là cậu có ý định đi “thang máy”, nhưng nếu lơ là quá, sẽ đi theo con đường của Manasshii đấy.”

“Đâu đến nỗi, được chưa.”

Keimi Shiya-chan ngồi cạnh tôi ở bàn phòng khách. Cậu ấy là bạn thân từ nhỏ của tôi, hiện đang là sinh viên trường Đại học Seikadai. Shiya có mái tóc dài màu nâu hạt dẻ óng ánh, trông khá xinh đẹp, dáng vẻ bên ngoài cứ như một cô nàng “gal” nhưng bên trong lại rất thật thà và chăm chỉ. Nghe nói cậu ấy cũng đã lên năm ba đại học rồi.

“À, hôm qua cậu ấy đóng phim bộ. Mất gần hai tiếng đồng hồ, họ mới tóm gọn được cậu ấy.”

“…Vậy là từ nạn nhân trở thành tội phạm hả.”

Kiểu phim bộ cũ rích, cơ bản vậy mà giờ vẫn còn làm nhỉ.

“Tôi mừng vì công việc của cậu ấy đang tiến triển tốt đẹp. Chắc chuyển trường là đúng đắn thật, vì có lẽ cậu ấy sẽ không có nhiều thời gian đến trường đâu.”

“Mako cậu đúng là không thật thà gì cả. Vui vẻ hơn cho cậu ấy một chút đi chứ.”

“…Tôi vui mà. Nếu ngày nào cũng không được thấy mặt cậu ấy, có khi tôi lại nhớ cậu ấy phát điên lên mất.”

Thật ra thì, tôi vẫn xem video của cậu ấy trên YoutTube thường xuyên. Hồi trước thấy kênh của cậu ấy có người đăng ký đã giật mình rồi, giờ trong ba tháng mà đã lên tới cả triệu người. Thật sự là không có dấu hiệu dừng lại.

“Chắc tôi vẫn chưa thể thả lỏng được. Dù không kiếm tiền bằng cậu ấy, nhưng công việc của tôi cũng không kém cạnh là bao.”

“À đúng rồi, công việc gia sư của cậu thế nào rồi?”

Đến giờ, Shiya-chan vẫn là giáo viên chủ nhiệm của tôi. Trong cái năm học lớp ba quan trọng này, cậu ấy vẫn chăm lo việc học cho tôi chu đáo. Nói vậy thôi, nhưng kiểu như đang dạy em trai mình, nên khó mà gọi đây là công việc. Vì sắp ra trường đi làm rồi, nên cậu ấy muốn có kinh nghiệm làm việc. Thế nên cậu ấy đang làm trợ giảng ở một trung tâm luyện thi gần đây dành cho học sinh cấp hai.

“Không phải cứ học sinh cấp hai là dễ đâu. Khác xa với dạy em trai cậu đấy. Phải để ý đến chúng hơn chứ.”

“Em mong chị cũng để ý đến em trai chị nữa, Onee-san à.”

Cậu ấy ngồi sát bên tôi, đọc giáo trình của trung tâm luyện thi. Mùi nước hoa và hương thơm từ cậu ấy phảng phất qua mũi tôi, kích thích mọi giác quan.

“Chị có thể không để ý hơn, nhưng chị vẫn thích Mako hơn mấy đứa học sinh ở trung tâm luyện thi kia. Phải coi học sinh như người nhà thì chị mới dạy được.”

“…Đành vậy thôi.”

Tôi không hề nghĩ ra cái thứ gì ghê tởm như muốn được chiều chuộng nhất đâu nhé. À thì, nhờ Shiya-chan dạy mà điểm số của tôi mới tăng lên. Chắc chắn cậu ấy sẽ làm tốt ở trung tâm luyện thi thôi.

“Trung tâm luyện thi của bọn chị không phải thuộc dạng tinh hoa gì, nhưng trình độ khá cao, đánh giá cũng tốt.”

“Em cũng có nghe nói.”

Hồi cấp hai cũng có mấy đứa bạn em học ở trung tâm đó.

“Thế nên lương cũng khá ổn, thậm chí chị còn có thể từ nhân viên bán thời gian lên làm nhân viên chính thức nữa.”

“Hửm? Shiya-chan, cậu có định trở thành giáo viên trung tâm luyện thi không?”

“Không muốn tìm việc làm đâu… Bài thi của tôi còn bận tối mắt tối mũi đây.”

“Tự nhiên nói ngang xương vậy.”

“Kagome sướng thật đấy. Cứ tha thẩn trong nhà cả ngày~”

Cậu ấy đang nhắc đến Saigi Kagome, một con mèo trắng mà chúng tôi nuôi từ năm ngoái, hiện đang an tọa ở tầng giữa của tháp mèo trong phòng khách. Bình thường mèo thích ở chỗ cao, nhưng Kagome thì chắc không bận tâm, thế nên cứ ở tầng đó mãi. Thế mà nó cứ ra vẻ ta đây bề trên, lông đáng yêu lắm, cũng chẳng bao giờ than vãn gì. Đúng là giống một ai đó y hệt… Mà nói đến, chính Miharu đó giờ đang bận họp online.

“Tôi còn hai năm đại học nữa. Xong xuôi là phải đi làm vĩnh viễn, bị giam cầm 40 năm trời.”

“Giam cầm…”

“Không được nhuộm tóc tùy ý, lúc nào cũng phải trang điểm, ngày nào cũng mặc vest, cậu biết không? Chưa kể còn phải nghe lời cấp trên răm rắp nữa chứ.”

“Cậu bắt đầu thấy chán đời rồi đấy…”

“Tôi muốn quẩy hết mình khi còn có thể. Hay là nhuộm tóc màu hồng nhỉ?”

“Đại học lần thứ hai rồi mà vẫn còn “debut” nữa hả?”

“Đùa về vụ debut này đủ rồi đó nha!?”

“Nói mới nhớ, nhờ có vụ debut đại học đó mà cậu mới được sành điệu thế này… vậy tốt nghiệp rồi cậu có còn bận tâm không? Liệu cậu có sống nổi không?”

“Khônggg! Tôi muốn khoe hết cả tuổi trẻ của mình ra!” Shiya-chan gào lên.

Nhìn từ góc độ của tôi, đời sống đại học có lẽ là thoải mái lắm, nhưng chắc hẳn các em sinh viên ấy cũng mang trong mình biết bao nỗi lo toan. Tuy Shiya-chan đã gỡ bỏ được những vướng mắc thời cấp ba, nhưng cuộc đời thì vẫn cứ bộn bề chuyện lo âu thôi.

“Pha chút hồng chắc ổn. Hay là màu bạc nhỉ? Ngoài tiệm thuốc tây có bán đó, để chị mua cho em nha?”

“Màu bạc thì hơi quá rồi không!? Cứ thấy như mình quay lại cái thời "hội chứng cấp hai" vậy!”

“Shiya-chan, mai mốt đi làm thì không nhuộm tóc bạc được đâu đó nha?”

“Đúng rồi, sau này mà làm giáo viên luyện thi thì chắc chắn không được rồi.”

“Thế nên là tranh thủ lúc này bung lụa hết mình đi chứ. Thay vì từ một đứa ru rú xó nhà biến thành cô nàng ăn chơi sành điệu, sao không chơi lớn luôn, 'plus ultra' một phát?”

“À, em hiểu rồi… Nghe chị nói xong tự nhiên thấy nhuộm bạc cũng hay hay…”

Con bé này sao mà dễ dụ thế không biết? Tuy là tôi khơi chuyện ra, nhưng nếu nó mà nhuộm tóc bạc thật, tôi sẽ ngăn cản bằng mọi giá. Hình như không chỉ có cô Maka mà ngay cả tôi cũng cảm thấy thời gian đang trôi đi quá nhanh vậy.

“—Vậy nên, thay vì chỉ tăng cường vốn từ vựng đơn giản để đọc hiểu tiếng Anh, các em nên tập trung vào những đoạn văn dài hơn. Dù có gặp phải từ mới không biết thì cứ tiếp tục đọc và thử đoán nghĩa. Ngay cả trong sách tiếng Nhật hay báo chí của chúng ta cũng có lúc xuất hiện từ lạ đúng không? Các em không cần phải hiểu từng từ một, miễn là có thể nắm bắt được ngữ cảnh—”

“………”

Cô Maka đứng trên bục giảng, say sưa truyền đạt bài học ôn thi cho chúng tôi. Dù nhiều học sinh chọn học tiếp lên Đại học Seikadai, nhưng cô vẫn không quên chỉ dạy những kỹ năng làm bài thi tuyển sinh. Tất nhiên, cô còn dạy chúng tôi cả những kiến thức quan trọng, đặc biệt là tiếng Anh, có ích cho cuộc sống sau này… Chà, đúng là còn nhiều thứ phải học hỏi quá.

“Ôi, Saigi-kun, sao trông em có vẻ đang suy nghĩ đăm chiêu thế? Có chỗ nào em chưa hiểu không?”

“Ể? À, dạ không ạ.”

Cô Maka bất chợt gọi tên, tôi liền trả lời theo bản năng.

“Vậy thì tốt. Giờ em thử dịch cả trang này xem nào.”

“Ớ!?”

Tôi đã lơ là cảnh giác, bởi bình thường cô ấy chẳng mấy khi gọi tên học sinh. Chết tiệt, bài hôm nay lại khó nhằn đặc biệt… Không đọc trước thì tôi chịu thôi. Tenka-san, Enri ơi, cứu tôi với!

““………””

…Tôi nghĩ thế, nhưng cả hai đứa đều chẳng thèm liếc nhìn tôi lấy một cái. Chắc là tôi chưa "tăng điểm thân thiết" với tụi nó đủ rồi… Dù sao thì, tụi nó khác hẳn mấy thành viên của cái tổ chức nọ mà.

“Ơ-Ưm… 'Đổ nát… Cung điện bỏ hoang còn hơn cả chức năng của một pháo đài… của các chiến binh. Theo lẽ đó, cả thế giới đã tập hợp các chiến binh… đội hình.'”

“Xem ra em cần luyện tập thêm nhiều, Saigi-kun à.”

“Ực… Em-Em xin lỗi.”

Mà đây là cái thể loại fantasy chiến đấu gì thế này?

“Vậy thì, Shinbou-san. Em có thể cho chúng tôi thấy khả năng của một học sinh top 3 toàn khối, đồng thời là hội trưởng hội học sinh được không?”

“Dạ. 'Cung điện đổ nát nức tiếng đã được biến đổi thành một pháo đài kiên cố dành cho các chiến binh dũng cảm. Theo lẽ đó, các chiến binh đã tề tựu từ khắp nơi trên thế giới, tạo thành nhiều nhóm nhỏ, tập hợp bên trong và bên ngoài cung điện. Dù vậy, điều này vẫn là quá đủ cho—'”

“Ôi dào…”

Đúng là Enri có khác, tôi chẳng thể nào mà bì lại được. Enri vẫn luôn là học sinh giỏi, nhưng giờ lên làm hội trưởng hội học sinh thì điểm số của em ấy còn tăng vút lên nữa. Mà thôi, vì có một người tiền nhiệm lẫy lừng nên chắc em ấy cũng chịu áp lực phải nối gót lắm đây.

“Thôi được rồi. Shinbou-san, em làm tốt lắm. Saigi-kun, mong em học hỏi được chút ít từ ví dụ này nhé. Giờ thì, sang trang tiếp theo…”

Cô Maka nghiêm khắc nhắc nhở tôi, còn Enri thì quay sang nhìn tôi, tủm tỉm cười. Chết tiệt, tôi có thật sự phải học hành chăm chỉ hơn thế này nữa không…

“Trang tiếp theo này trông có vẻ phức tạp, nhưng nhờ bản dịch xuất sắc của Shinbou-san—”

“………”

Bài giảng của cô Maka lúc nào cũng dễ hiểu, cách giải thích cũng dễ áp dụng. Chính vì vậy, tất cả các học sinh xung quanh đều chăm chú lắng nghe. Tôi không phải là người duy nhất bỗng nhiên bắt đầu học hành nghiêm túc từ năm ba này. Phần lớn học sinh đang có mặt ở đây có lẽ đều đặt mục tiêu ở lại Seikadai. Tuy nhiên, đời mà, ai biết trước được tình hình sẽ thay đổi lúc nào. Thế nên, những bài học định hướng thi cử chẳng bao giờ thừa, và hình như ai cũng đồng tình với điều đó.

Với các học sinh ở Seikadai, cô Maka là một người rất quan trọng. Từ trước tới giờ, ngay cả bây giờ—và cả sau này nữa.

Buổi học trong ngày kết thúc. Sau khoảng một tiếng tự học trong phòng, tôi liền đi thẳng về nhà. So với mọi khi thì học hơi ít hơn một chút, nhưng hôm nay phải đi mua sắm nên đành chịu. Cuộc sống viên mãn thế này, đương nhiên tôi phải chăm chỉ học tập rồi. Miharu cũng đang cố gắng hết mình ở hội học sinh, vậy nên tôi muốn nấu cho em ấy món gì thật ngon.

“Hừm… Hay là mình mua hơi quá tay rồi nhỉ.”

Vì đứa em gái mê thịt của mình, tôi đã mua một ít thịt bò đắt tiền. Lại còn kiếm được hành tây và cải thảo tươi ngon, thế nên món ăn hôm nay sẽ là sukiyaki.

“À, Makoto-kun?”

“Ể? Ồ.”

Ngay lúc tôi đang nhìn xuống chiếc túi nilông trên tay, một giọng nói bất chợt cất lên gọi tôi. Trên đời này, chỉ có duy nhất một người phụ nữ gọi tôi là ‘Makoto-kun’.

“Chào cô Kouko-sensei.”

“Lâu rồi không gặp nhỉ. À, em đi mua sắm à? Vẫn chăm chỉ việc nhà như mọi khi ha.”

“Vâng, em phải chăm sóc em gái mà… Trông cô có vẻ vui vẻ quá, Sensei.”

Cô ấy có mái tóc đen dài ánh xanh navy, buộc gọn gàng sau lưng, cùng với chiếc áo sơ mi mỏng và quần jean bó sát. Tuy được cho là đã ngoài ba mươi, nhưng cô ấy trông cứ như mới đôi mươi vậy. Nếu có gì thay đổi thì cũng không nhiều lắm so với hồi tôi còn học mẫu giáo. Cô ấy là loại ma cà rồng nào vậy trời? Người này chính là Shinju Kouko, tên thời con gái là Kyoji.

Cô ấy từng là giáo viên của tôi hồi mẫu giáo, và cũng chính là người đã lừa tôi để tự mình "kết hôn" với tôi.

“Kouko-sensei lúc nào cũng tràn đầy năng lượng~”

“Nghe vậy thì tốt quá, Sensei.”

“Chồng yêu của tôi giờ đã ra ở riêng rồi, nên ít người lòng vòng trong nhà, nhẹ cả người hẳn đi~”

“Cô không thể đối xử tốt với anh ấy hơn một chút sao? Anh ấy đã tự mình dọn đi và tôn trọng quyết định của con gái cưng của cô rồi mà.”

“Làm sao tôi biết khi nào thì có người phụ nữ khác bước vào căn hộ anh ấy ban đêm chứ.”

“Cô đã mặc định là anh ấy sẽ ngoại tình rồi sao!?”

Tôi đã quen biết chồng của Kouko-sensei một thời gian rồi, anh ấy là kiểu người ngay cả nói chuyện với phụ nữ khác ngoài vợ mình cũng tránh né!

“Cô đùa thôi mà. Chính vì tin tưởng anh ấy nên cô mới nói được những lời như vậy.”

“Em cũng đoán vậy, nhưng mà cô nói đùa hay nói thật thì em không bao giờ đoán được.”

Tính cách của cô ấy là như vậy đó.

“Giờ chúng ta đã gặp nhau rồi thì đi uống trà chút đi. Cô vẫn còn trẻ mà, đôi khi cũng cần thử cưa cẩm học sinh cấp ba chứ.”

“…Vâng, được thôi ạ.”

Nếu Maka-sensei mà biết được mối tình đầu của mình lại đi cưa cẩm mình thì chắc chắn sẽ có một trận long trời lở đất mất. Với những suy nghĩ đó, tôi đi theo cô ấy đến một quán cà phê gần đó, và được chiêu đãi món trà Anh tuyệt vời. Hừm… Chắc là uống trà trên đường về nhà từ trường cũng chẳng sao đâu nhỉ.

“Giờ em đã là học sinh năm ba rồi nhỉ? Đúng là đã lâu rồi đó.”

“Đúng vậy ạ. Nhưng mà, con gái cô cũng lớn nhanh như thổi đấy.”

“Ngực con bé lại còn lớn hơn nữa, thật sự khiến cô sợ hãi đấy.”

“Em không nghĩ cô nên lan truyền thông tin kiểu này đâu ạ!”

“Mà nói thật, chắc Muku sẽ vui khi cô làm thế này. Em biết đấy, giờ con bé đã có thể mặc áo lót ngực rồi, nhưng lại ngại ngùng, vẫn cứ chọn cái áo ngực thể thao trông nhàm chán ấy.”

“Em không nghĩ nhàm chán hay không là vấn đề ở đây đâu ạ…”

Shinju Muku – Kuu – đang học lớp năm ở phân khoa tiểu học của Seikadai… À thật ra bây giờ con bé lên lớp sáu rồi.

“Kouko-sensei, ừm… Kuu dạo này thế nào rồi ạ?”

“Hừm… Tàm tạm?”

“T-Tàm tạm? Con bé không khỏe ạ…?”

“Không, con bé khỏe re, lớn lên bình thường thôi. Nhưng mà, con bé vẫn còn hơi bận tâm chuyện bố bị ‘trục xuất’ ấy mà.”

“Trục xuất… Nhưng mà, em cũng hiểu mà.”

Kuu có lựa chọn giữa việc cùng cả nhà chuyển đi, hoặc ở lại đây với mẹ, và con bé đã chọn vế sau. Tất nhiên, tôi không ngây thơ đến mức nghĩ rằng sự tồn tại của mình không ảnh hưởng đến quyết định của con bé…

“Con bé vẫn đang thực hiện đúng điều kiện không bỏ nhà đi. Mặc dù cô chưa bao giờ cấm con bé không được đến thăm em.”

“Nhắc mới nhớ, đây có lẽ là lần đầu tiên em không gặp Kuu lâu như vậy.”

Kể từ đêm Giáng sinh đó, tôi chưa hề gặp lại Kuu, mặc dù trước đó con bé luôn ở lại nhà tôi. Vì lời hứa không bỏ nhà đi là do con bé tự đưa ra, nên có vẻ như con bé đang nghiêm túc giữ lời. Tất nhiên, Miharu khá cô đơn vì chuyện đó, và ngay cả Kagome cũng bắt đầu bồn chồn rồi.

“Nếu muốn, Makoto-kun có thể đến thăm nhà cô mà.”

“À… vâng.”

“Vì chồng cô đã đi rồi, em có thể tự do thoải mái mà, em biết đấy?”

“Cô nói cứ như thể em là tình nhân của cô vậy! Nhưng, em có thể mang Kagome theo được không?”

“À, mèo của em hả? Cứ mang theo đi. Dù sao thì chồng cô cũng đi rồi mà. Cô sẽ chuẩn bị sẵn đường thoát cho em.”

“Em không phải là tình nhân, được chứ!”

Cô muốn em phải làm gì đây, Kouko-sensei?! Thôi, gạt mấy lời đùa của cô ấy sang một bên, thỉnh thoảng ghé thăm gia đình Shinju cũng chẳng sao. Xét cho cùng, tôi cũng là ‘Sensei’ của con bé mà.

“…Kouko-sensei, tại sao cô lại nghỉ dạy mẫu giáo vậy?”

“Hửm? Giờ này em còn để bụng chuyện đó sao?”

À, tôi lỡ buột miệng nói ra điều kỳ quặc rồi… Nhưng giờ thì không rút lại được nữa.

“E-Em luôn tò mò là tại sao cô lại nghỉ việc ạ.”

“Suốt bấy lâu nay sao? Em cứ hỏi cô thôi mà. Cô nghỉ cùng lúc với việc em tốt nghiệp đó. Vì họ thiếu người nên cô không thể nghỉ việc giữa chừng được.”

“À… thật ạ?”

Tôi có cảm giác như cô ấy thông báo kết hôn ngay sau khi tôi cầu hôn, rồi vài ngày sau thì nghỉ việc…?

“Cô không thể cứ thế nghỉ ngang rồi biến mất được. Đặc biệt là đối với bọn trẻ ở đó, chúng đều cần được quan tâm.”

“…………”

Cô ấy nói nghe như thể trường mẫu giáo đó là một dạng công ty đen vậy. Tôi cứ nghe thuật ngữ này ở Seikadai mãi, nên chúng ta giữ nguyên ở đó được không?

“Em đã tặng cô chiếc nhẫn đó ngay trước khi các em tốt nghiệp mẫu giáo mà. Em không nhớ sao?”

“H-Hừm…”

Khi còn bé con, tôi đã làm một chiếc nhẫn hoa. Mặc dù lúc đó tôi còn là một đứa trẻ, nhưng tôi đã làm nó với ý định cưới cô ấy, nên tôi cảm thấy ngay cả mình cũng phải nhớ chuyện đó chứ…

“Thôi, đó chỉ là mấy chi tiết nhỏ nhặt thôi. Giờ này cô việc gì phải nói dối chuyện đó chứ?”

Kouko-sensei là kiểu người nói dối tùy tiện, nhưng tôi đoán cô ấy sẽ không thèm bận tâm nói dối vào lúc này.

“Đúng vậy… Nhưng mà, thời điểm không quan trọng lắm, em chỉ tò mò thôi. Rốt cuộc có phải vì chuyện kết hôn không ạ?”

“Đó là lý do quan trọng nhất.”

“Vì chồng cô bảo cô làm thế ạ?”

“Không đời nào. Chồng cô là kiểu người tự mình dọn đi để không làm con gái mình khóc mà, em nhớ không? Anh ấy sẽ không gây áp lực bắt vợ mình nghỉ việc đâu.”

Em hoàn toàn đồng ý.

“Cô đoán chủ yếu là vì cô kiệt sức vì công việc. Bọn trẻ thì dễ thương thật, nhưng cần rất nhiều sức chịu đựng khi làm việc ở trường mẫu giáo. Makoto-kun, em có biết không? Hầu hết các giáo viên làm việc ở đó hồi đó đều đã nghỉ rồi.”

“Ơ kìa…”

“Tỷ lệ người ra vào nghề này khác nhau tùy từng loại công việc, nhưng ở trường mẫu giáo của chúng ta thì luôn như vậy.”

Càng nhớ lại, tôi càng thấy buồn chán.

“Này, cái cô Fujiki-sensei đó đã nghỉ ở Seikadai chưa?”

“Ể? K-Không… Sao cô lại nghĩ vậy ạ?”

“Chỉ có thể có một giáo viên mà em tò mò ngay cả khi họ đã nghỉ việc, đúng không?”

“…Không đúng đâu ạ.”

Còn có Hiyori-sensei, Hoshina-sensei, và cả hiệu phó nữa.

“Không, không có chuyện cô ấy nghỉ việc đâu.”

“Cũng phải thôi, dù sao cô ấy vẫn còn trẻ mà. Mà nói đến đây…”

“Chuyện gì vậy ạ?”

“Những người tài năng thường có xu hướng nghỉ việc khá đột ngột. Theo những gì tôi nghe được thì chuyện đó xảy ra rất nhiều. Chưa kể, có rất nhiều người muốn nghỉ việc ngay lập tức… À, cô không nên nói những điều này trước mặt một học sinh, phải không?”

“Cô thật sự không nên…”

Người tài thì hay bỏ đi đột ngột. Nghĩ lại thì thấy đúng. Họ có đủ năng lực để tìm được nơi làm việc tốt hơn, lương cao hơn, nên chẳng việc gì phải bám víu vào một công việc. Với Maka-sensei, cô ấy có thể làm bất cứ đâu, chứ không chỉ mỗi nghề giáo viên. Giờ nghĩ lại, chuyện đó cũng không phải là bất khả thi như mình vẫn tưởng trước đây…

“Makoto-kun, con lại đang suy nghĩ gì vậy? Lo lắng tuổi trẻ là điều tốt, nhưng giờ con đã là học sinh năm ba rồi, nên tập trung vào việc học đi chứ.”

“…Thế mà mình lại nhận được lời khuyên nghiêm túc từ Kouko-sensei đấy.”

“Có vẻ con không đánh giá cao cô lắm nhỉ.” Cô ấy nhíu mày nhìn tôi.

Dù vậy, lời cô ấy nói không sai. Năm cuối này sẽ trôi qua rất nhanh. Giờ mới tháng Tư thôi, nhưng cũng không phải lúc để chần chừ. Dù rất trân trọng Maka-sensei, nhưng tôi cũng cần tập trung vào tương lai của chính mình. Điều đó tôi biết rõ. Nhưng mà, năm học cuối này... năm cuối cùng tôi được ở bên Maka-sensei ở trường, tôi không muốn nó chỉ toàn là học hành.

Tôi nghĩ vậy, thế mà thời gian vẫn cứ trôi đi không ngừng nghỉ. Đúng như lời Maka-sensei nói, năm cuối này sẽ kết thúc trong nháy mắt. Rồi thì những buổi kiểm tra sức khỏe, kiểm tra thể lực, thể thao cũng đến. Mặc dù là học sinh năm ba, nhưng chúng tôi vẫn phải quyết định các ủy ban và thứ bậc trong lớp. Mọi thứ vẫn bận rộn như trước, thế nên tháng Tư trôi qua thật nhanh.

“K-Không ổn rồi…”

Chúng tôi bước vào nửa cuối tháng Tư, Tuần Lễ Vàng sắp đến. Kỳ học thứ ba của năm ba thì chủ yếu là tự do, nên tôi cần làm gì đó trước thời điểm đó. Nghĩ đến cả tháng Tám là kỳ nghỉ hè, tôi còn chưa đầy... Bảy tháng á?!

“…Saigi-kun. Saigi-kun.”

“Hả? À, vâng ạ?”

Tôi đang ở văn phòng hội học sinh, sau giờ học. Đang làm công việc hành chính tổng hợp thường ngày, thì có tiếng gọi từ phía sau. Quay lại, tôi thấy Maka-sensei đang nhíu mày nhìn mình.

“Cô gọi con mấy lần rồi đấy. Thật ra cô có chuyện muốn nhờ.”

“C-Con xin lỗi. Có chuyện gì ạ?”

Hôm nay, các thành viên khác của hội học sinh đều đi họp rồi. Khi xong việc, họ sẽ có thêm thời gian, và tôi sẽ được giải thoát khỏi nhiệm vụ của mình.

“Xin lỗi nhé, con có thể đi cùng cô đến phòng chuẩn bị môn tiếng Anh không?”

“Vâng, tất nhiên ạ.”

Tôi gập laptop lại và đứng dậy. Tôi đi theo Maka-sensei đến phòng chuẩn bị môn tiếng Anh. Đã lâu rồi tôi mới đến đây.

“Ơ? Hả?”

“Sao vậy?”

“Con chỉ thấy có gì đó là lạ thôi ạ…”

Phòng chuẩn bị môn tiếng Anh quen thuộc không thay đổi gì so với trước, nhưng tôi vẫn cảm thấy có gì đó khác lạ. Một trong những chiếc bàn, ngoài chiếc của Maka-sensei, đã bị xê dịch.

“À, có giáo viên mới cũng sẽ dùng phòng này. Họ bảo là vào phòng giáo viên sẽ thấy ngại lắm.”

“Nhắc mới nhớ, trường mình có giáo viên tiếng Anh mới. Một cô gái nhỏ nhắn và trẻ tuổi, đúng không ạ?”

“Đúng là Saigi-kun có khác, lại đang đi ‘săn’ thành viên mới cho hậu cung của mình rồi.”

“K-Không phải vậy ạ! Cô ấy không phụ trách các lớp tiếng Anh năm ba, con không hề...!”

“Hừm... Thôi được rồi, cô không hỏi nữa. Cô ấy giống như người được cô bảo hộ ấy mà. Thế nên cô cho cô ấy ở trong ‘lâu đài’ của riêng mình.”

“Con hiểu rồi... À mà, ‘lâu đài’ của cô có vẻ hơi bừa bộn rồi đấy ạ.”

“C-Cái này thì chịu thôi.”

Bàn làm việc của Maka-sensei lúc nào cũng đầy ắp tài liệu và giấy tờ, nhưng lần này thì đúng là quá mức rồi. Giấy tờ, ghi chú chất đống cao hơn cả Maka-sensei.

“Mình dọn dẹp một chút nhé? Nếu động đất thì phiền lắm đấy.”

“K-Không! Không được chạm vào bàn của cô một ngón tay nào cả!”

“…Cô không cần phải phủ nhận một cách dữ dội thế đâu…”

Maka-sensei đứng chắn trước bàn làm việc, bảo vệ nó như con ruột. Tôi đoán là có vài tài liệu tôi không nên thấy, nhưng mà...

“Thôi được rồi. Vậy cô cần gì ở con?”

“À, đúng rồi. Cô cần con giúp bê mấy cái thùng các-tông.”

“Mấy cái này ạ?”

Cạnh bàn của Maka-sensei có ba cái thùng các-tông. Trên đó có ghi: ‘Tài liệu giáo viên hội học sinh’, ‘Văn phòng hội học sinh PC để bàn Số 1 Laptop Số 2’, và ‘Hội học sinh khóa XXX’.

“Trong kỳ nghỉ xuân, chúng tôi đã kiểm tra lại tài liệu của hội học sinh, bổ sung những cái chưa có trên máy tính, và cả cập nhật phần mềm hệ thống nữa.”

“Đến cả bảo trì máy tính cũng làm…”

“Thuê chuyên gia thì tốn tiền, mà hội học sinh thì ngân sách có hạn. Ngày trước cô cũng tự làm hết.”

“……”

Đúng rồi, Maka-sensei không chỉ vì Enri và Miharu, mà còn vì những người khác trong hội học sinh nữa. Cô ấy có lẽ đang giúp đỡ hết mức có thể để Enri và những người khác không phải làm việc quá nhiều. Điều đó chỉ càng làm tăng thêm gánh nặng cho cô ấy, nhưng tôi mừng vì cô ấy đã trở thành một cố vấn thực thụ.

“Con sẽ bê thùng máy tính ạ.”

“Không được. Cô không thể để con bê thứ nặng như thế. Tài liệu của giáo viên nhẹ hơn, con lo mấy cái đó đi.”

“Con là con trai học sinh cấp ba đấy nhé? ...Cô thì... chắc không yếu đến vậy đâu, nhưng con không thể để một người phụ nữ bê đồ nặng như thế được.”

“Cô tò mò không biết con nghĩ gì khi nói vậy đâu, nhưng có lẽ lực tay cô khỏe hơn con đấy.”

“Chắc là thế…”

Tôi có thể thấy cánh tay cô ấy tràn đầy sức mạnh.

“Ơ? Khoan đã, cái thùng các-tông này, có phải tài liệu từ hồi cô còn làm hội trưởng hội học sinh không?”

Cái thùng ‘Hội học sinh khóa XXX’ này trông quen lạ. Chẳng phải đây là cái thùng mà năm ngoái tôi đã bê vào kho khi chúng tôi xem xét về lễ hội văn hóa sao?

“Thôi đủ rồi. Tôi cần loại bỏ những bằng chứng không cần thiết— à nhầm, những tài liệu cũ không còn hữu ích cho tương lai.”

“Vậy con sẽ mang cái này về kho ạ.”

“Saigi-kun, con có nghe cô nói không đấy!?”

Thật ra không có lý do gì để giấu giếm Maka-chan hồi học sinh cấp ba (JK) cả, nhưng tôi rất tò mò muốn khám phá quá khứ của Maka-san hiện tại. Dường như tất cả điều này là để bảo vệ hình tượng “Bông hoa không thể hái” của cô ấy. Thế nhưng, dạo gần đây hình tượng của cô ấy cứ vỡ vụn dần, nên tôi cảm thấy đây đã là hành động “cấp cứu” quá muộn rồi.

Tài liệu cấp này thì đâu đáng để mang ra làm gì, chưa kể còn bị nhét tận vào kho của phòng hội học sinh nữa. Mà thôi, nói chi, cái tấm ảnh kia… Tôi chợt nhớ ra, liền mở thùng giấy cát-tông. “…Maka-sensei, cái tấm ảnh đó…?”

“Ư…ưm…” Maka-sensei lộ vẻ mặt khó xử, mở khóa ngăn kéo bàn làm việc của cô ấy ra. Cái đó cũng có khóa sao? Kĩ càng thật đấy.

“Nếu có ai đó nhìn thấy cái này, chắc họ sẽ nhớ lại hành vi đáng xấu hổ của tôi hồi đại hội thể thao… Cứ giấu đi không ai biết là tốt nhất rồi…”

“Trận đấu biểu diễn chẳng phải đã thành công tốt đẹp lắm sao? Mà thôi, nếu cô muốn cất kĩ tấm ảnh này, tôi cũng không ngăn cản đâu…”

Tôi cầm lấy tấm ảnh cô ấy đưa ra. Đó là cùng một tấm ảnh, có mặt Hội trưởng Hội Học sinh Fujiki Maka và các thành viên khác trong hội. Phía sau họ là cố vấn lúc bấy giờ, cũng là giáo viên của Maka-sensei – Fuuka Shiki-sensei. Cô ấy mặc một bộ vest xanh hải quân, trông rất giống Maka-sensei.

“Không, không hẳn vậy. Miễn sao nó không đến tai công chúng là được, tôi không bận tâm đâu. Hay là tôi giao cho cậu giữ hộ nhỉ?”

“Hả? Cô chắc chứ?”

Maka-chan JK trong ảnh có mái tóc ngắn hơn bây giờ một chút. Không như bộ đồng phục cosplay trước đó, lần này cô ấy mặc đồng phục học sinh thực sự, toát lên một vẻ đáng yêu khác hẳn. Nếu mà đem tấm này đấu giá ở trường, chắc cũng kiếm được bạc nghìn đấy chứ.

“Cậu không được bán nó đâu nhé?”

“Ô-Ôi chà, làm gì có chuyện đó chứ…”

Đúng là Sensei có khác, cô ấy có thể đoán vanh vách tôi đang nghĩ gì. À thì, tôi cũng đâu định bán thật đâu, cô biết đấy. Tôi đâu có nghĩ rằng có thể nhờ nó mà ngân sách hội học sinh sẽ khá hơn chút nào đâu.

“…Tôi đã muốn tìm hiểu thêm về Fuuka-sensei lắm, nhưng thời gian trôi qua nhanh quá.”

“Fuuka-sensei à…? Cậu tò mò về cô ấy đến vậy sao?”

“À thì, cũng một chút…”

Ngay cả vào đêm Giáng sinh đó, Maka-sensei cũng đã nhắc đến Fuuka-sensei rồi. Không thể nhầm lẫn được rằng Fuuka-sensei vẫn là một sự tồn tại quan trọng đối với cô ấy. Có lẽ Maka-sensei cũng có tầm quan trọng tương tự đối với tôi.

“Haizzz… Được rồi, tôi hiểu rồi.” Maka-sensei thở dài. “Nếu cậu tò mò đến vậy… Cậu có muốn xem cái này không?”

“Một ổ USB sao? Trong đó có gì vậy?”

Tôi từng thấy vài ổ USB trên bàn cô ấy trước đây rồi, nhưng tôi chưa bao giờ thực sự bận tâm đến chúng. Chắc cũng phải thôi, họ sẽ lưu trữ dữ liệu cũ trên những phương tiện như thế này. Ngày nay, mọi thứ đều được tải lên đám mây hết rồi.

“Đợi một lát.” Maka-sensei nói, rồi cắm ổ USB vào máy tính xách tay, khởi động nó. Sau đó, cô ấy cầm điều khiển từ xa chĩa vào chiếc TV gần đó, bật nó lên. Chuyện này làm tôi nhớ lại hồi chúng tôi xem mấy video R15 hơi nhạy cảm. Thật là hoài niệm làm sao.

“Ưm… À, tệp này.”

Vừa dứt lời, một đoạn video bắt đầu phát trên TV.

‘Ơ, đang phát sao?’

Bỗng nhiên, một người phụ nữ được quay cận cảnh hiện ra. Trong giây lát, tôi không nhận ra đó là ai, nhưng sau một hồi suy nghĩ, tôi nhận ra đó là Fuuka Shiki-sensei. Cô ấy có vẻ đang chớp mắt đầy bối rối. Tuy nhiên, đúng như tôi nghĩ, cô ấy quả nhiên là một mỹ nhân.

‘Tôi quay video này thì có ý nghĩa gì chứ nhỉ. Nó phải thể hiện các hoạt động của hội học sinh chứ.’

‘Cô là cố vấn của chúng tôi, Fuuka-sensei, vậy nên cô phải là người xuất hiện chứ.’

“À.”

Giọng nói vang lên sau Fuuka-sensei nghe quen lạ lùng. Chất giọng có hơi khác một chút, nhưng chắc chắn là của Maka-sensei. Mà hơn cả giọng nói, chính là cách nói chuyện của cô ấy. Giọng điệu của cô ấy khi còn là học sinh trung học nghe nhẹ nhàng hơn, đúng kiểu một nữ sinh trung học, nhưng sau này khi trở thành giáo viên thì đã trầm ổn hơn rất nhiều.

‘Với lại, đây chỉ là quay thử thôi mà. Ai quay cũng được cả.’

‘Vậy thì để tôi quay Fujiki-san đi. Ai chẳng muốn xem đóa hoa không thể chạm tới chứ, đúng không?’

À ra là hồi đó cô ấy đã là đóa hoa không thể chạm tới rồi, hở. Fuuka-sensei, người đang quay, đứng cạnh chiếc bàn bên trong phòng hội học sinh. Maka-sensei từng nói rồi, nhưng bố cục của căn phòng không thay đổi quá nhiều.

‘Không được đâu, cô từng nói là không biết dùng mấy cái máy có hơn ba nút mà, phải không Fuuka-sensei?’

‘T-Tôi sẽ không làm hỏng nó đâu. Dù sao thì cái máy quay này cũng là của trường mà.’

Nhắc mới nhớ, Fuuka-sensei đúng là không biết dùng mấy thứ đồ công nghệ kiểu này thật.

‘Nếu cậu dạy tôi cách dùng, tôi có thể làm tốt thôi mà. Tôi muốn lưu giữ một phần cuộc sống học sinh của Fujiki-san. Tôi sẽ ở đây một lát, cậu đừng bận tâm đến tôi.’

‘Thật không đấy? Nếu cô không ngừng đánh học sinh sớm, cô có thể bị đuổi việc đấy?’

‘Ư…ưm… Fujiki-san, cậu thật sự không kiêng dè gì cả…’ Fuuka-sensei nở một nụ cười gượng gạo.

Cô ấy thật sự đánh học sinh mặc dù trông có vẻ yếu ớt vậy ư? Trông cô ấy cứ như thể một con kiến cũng không dám giết ấy chứ…

“Nghĩ lại thì, đó đúng là một điềm báo.” Ngay sau khi cô ấy nói sẽ ở lại trường này, cô ấy lại rời bỏ chúng ta.”

“…………”

Tôi cũng nghĩ vậy, nhưng không muốn nói ra thành lời…

‘Mà nói vậy chứ, nếu tôi lên hình thì chán lắm… Chi bằng cứ lột đồ luôn đi!’

‘Nếu làm vậy, chúng ta sẽ bị đuổi khỏi hội học sinh hết. Một giáo viên mà lột đồ trước mặt học sinh là chuyện không thể nào.’

Ồ thế hả, Maka-chan JK!? Nếu mà cậu thấy bản thân của tương lai, chắc cậu sẽ tuyệt vọng mất thôi. Nhưng, trước khi tôi kịp vặn lại, cảnh quay bỗng nhiên thay đổi. Có vẻ đó là một tuyển tập các video. Họ dường như đã rời khỏi phòng hội học sinh, nhưng Fuuka-sensei vẫn xuất hiện trong khung hình.

‘Cái này ngày càng chẳng liên quan gì đến công việc hội học sinh cả nhỉ…’

‘Quan trọng là phải cho thấy chiếc xe yêu quý của cố vấn chúng ta, thứ mà cô dùng để đi làm về muộn sau giờ làm việc, và chở học sinh về nhà nữa chứ.’

“…………”

Cơn ác mộng… Không, chiếc xe Fiat màu đỏ đứng trong bãi đậu xe của trường. Nó trông mới hơn và lấp lánh hơn bây giờ nhiều.

‘Maka-chan! Đây là bí mật mà! Họ sẽ nghĩ là tôi đối xử khác biệt với các thành viên hội học sinh mất!’

‘Em tưởng việc gọi là ‘-chan’ cũng là bí mật mà… Nếu người khác không còn xem trọng em nữa thì em sẽ mất hết sĩ diện và ảnh hưởng mất.’

‘Tôi không nghĩ việc thêm ‘-chan’ cho một nữ sinh thì có gì là kì lạ đâu.’

Đúng là Maka-sensei có khác, ngay cả hồi còn trẻ cô ấy cũng đã rất chú trọng đến hình tượng của mình rồi.

Mà này, mấy đứa khác cũng biết là cô chở em về bằng cái xe Fiat màu đỏ đó. Có cả khối nhân chứng đấy nhé. Vậy mà chẳng đứa nào ghen tị gì sất.

Chắc tại chúng nó thích đi tàu về hơn?

Không… Tại cô lái xe cẩn thận đến đáng sợ, lại còn tuân thủ luật giao thông tuyệt đối nữa chứ. Không bao giờ chuyển làn nếu không thật sự cần thiết, cứ nhìn trái nhìn phải cẩn thận quá mức thành ra chẳng chịu rẽ góc nào cả. Rồi khi ra khỏi chỗ đỗ xe, dù thế nào cô cũng giữ khoảng cách tối thiểu với xe khác.

Nghe cũng có lý. Nhưng nhờ vậy mà tôi chưa bao giờ gặp tai nạn cả.

Chẳng biết nói gì luôn…

Có vẻ như phong cách lái xe của cô Maka và cô Fuuka trái ngược hoàn toàn. Nhưng cả hai lại đều tuân thủ luật giao thông, lạ thật đấy.

Nếu không tự tin vào khả năng lái xe an toàn của mình, thì tôi đã chẳng dám chở học sinh rồi. Đối với giáo viên, chẳng gì quan trọng hơn học sinh của mình đâu.

…Cô mà cũng nói ra được mấy lời sến súa vậy luôn á, Sensei.

Đúng là… Mà cũng phải, nếu không phải chuyện nghiêm trọng thì cô Maka cũng chẳng nói ra mấy lời bẽ bàng thế này đâu.

Không có gì đáng xấu hổ cả. Đó là điều quan trọng nhất đối với một giáo viên. Tôi sẽ nói lại điều đó bao nhiêu lần cũng được, cho đến khi không ai quên nữa mới thôi.

Vậy thì em chẳng thể làm giáo viên được rồi. Sao em phải quan tâm người khác chứ, ngoài bản thân mình ra.

Maka-chan ăn nói ghê gớm thật đấy nhỉ.

Thật sao? Cô lại nghĩ em làm được đó, Maka-chan. Giờ em có thể chỉ bận tâm đến bản thân mình thôi, nhưng một khi đã trưởng thành…

…Cô Fuuka đúng là thích nói mấy lời không có căn cứ nhỉ. Cô đừng nói thế nữa được không?

Phải rồi, tôi nên ngừng trói buộc học sinh bằng lời nói của mình mới phải.

Cô Fuuka trong video mỉm cười. Trông cô ấy đúng là một người điềm tĩnh, dịu dàng. Đến cả khi nói chuyện, giọng cô ấy cũng chẳng mấy mạnh mẽ. Hơn nữa, trông cô ấy rất mong manh, như thể sẽ biến mất bất cứ lúc nào. Cái cảm giác ‘thoáng qua’ này ở cô ấy thật sự nổi bật.

Dù sao thì, đó cũng là công việc của chúng tôi, những người làm giáo viên, là phải mang đến cho các em, những đứa trẻ, càng nhiều lựa chọn tương lai càng tốt.

…Em giờ là học sinh năm ba rồi, nên nhiều lựa chọn quá cũng phiền lắm chứ.

Maka-chan, nếu em dễ thương hơn một chút, có lẽ sẽ nổi tiếng hơn đó… Mà, nổi tiếng quá cũng là một vấn đề nhỉ.

Thì, tôi quen với cơn bão đàn ông rồi.

“…Thôi, đến đây là được rồi.”

Phụt một tiếng, màn hình TV tắt ngúm. Cô Maka có vẻ đã dừng đoạn video lại.

Hình như chưa hết mà cô…

Sau đoạn hội thoại đó thì chẳng có gì hay ho nữa đâu. Thật sự là chán ngắt à, nên cậu đừng bận tâm. Cậu cũng đã hiểu rõ về cô Fuuka rồi đúng không?

Vâng… Cả về Maka-chan nữa.

Tôi lại nhìn vào bức ảnh.

Em có thể thấy cô và cô Fuuka tin tưởng nhau rất sâu sắc.

Saigi-kun, cậu xem có đàng hoàng không đấy? Cô ấy chỉ đang trêu tôi thôi mà.

Em tự hỏi… Không, nếu cô đã nói vậy thì chắc là như thế rồi.

Cậu có vẻ không vừa lòng lắm nhỉ. Sao không nói hết những gì chất chứa trong lòng đi? Cô giáo mới đang nghe phó hiệu trưởng cảm ơn, nên một lúc nữa mới quay lại đấy.

Em không biết sao cô lại kể chuyện đó cho em…

Tôi biết Phó hiệu trưởng không phải kiểu trùm cuối đáng sợ, nhưng nghe vậy vẫn thấy ghê ghê.

Cô Maka.

Ừ.

Em… không muốn cô nghỉ việc ở Seikadai.

…Cái gì mà tự nhiên vậy. Cô Maka nói, mắt nhìn ra ngoài cửa sổ.

Tôi có thể nghe tiếng nói chuyện của các câu lạc bộ thể thao vọng lên tới đây. Tự nhiên à… Có lẽ đúng vậy. Chuyện này tôi vẫn luôn nghĩ tới, nhưng có lẽ cô Maka không ngờ lại được nghe vào lúc này.

Tôi không có ý định nghỉ việc đâu. Giờ bố tôi vẫn trả phần lớn chi phí sinh hoạt, nhưng tôi cũng cần phải góp một phần của mình chứ.

Nhưng… tùy vào hành động của em, cô sẽ nghỉ việc đúng không?

Đúng vậy. Cô ấy nói, không hề chút do dự.

Một năm đã trôi qua kể từ khi ‘mối quan hệ đặc biệt’ của chúng tôi bắt đầu. Tôi có thể nhận ra khi nào cô ấy nói thật, và khi nào chỉ đùa.

Nhưng em không muốn cô nghỉ việc, dẫu cho điều đó có bỏ qua cảm xúc của riêng em đi chăng nữa. Giờ em đã là học sinh năm ba, với một môi trường mới, em muốn được cùng cô chứng kiến mọi thứ—đó là cảm xúc của em.

Ngoài tôi ra còn có giáo viên khác mà. Năm nay còn có giáo viên mới nữa mà.

Em không quan tâm điều đó. Em nghĩ ngôi trường này cần một giáo viên tuyệt vời như cô, cô Maka. Em… Những người như em, cần một người như cô.

Vậy sao… Cô Maka lẩm bẩm, ánh mắt xa xăm nhìn ra ngoài cửa sổ.

Tôi muốn cô ấy nhìn tôi. Quan tâm đến tôi, và trả lời lời tôi nói. Nhưng tôi biết mình đang đòi hỏi điều không thể. Ngay từ đầu, cô Maka đã nói sẽ nghỉ làm giáo viên nếu tôi tỏ tình với cô. Đây không phải là điều cô ấy quyết định một cách mơ hồ. Vậy mà, giờ tôi mới nhận ra điều mình thực sự mong muốn. Làm sao tôi có thể lay chuyển được quyết tâm của cô Maka bằng những lý lẽ mong manh của mình chứ.

Phải rồi, có một chuyện tôi cũng muốn nói.

…Chuyện gì ạ?

Tôi đã hoãn lại một thời gian vì thấy cậu bận rộn hồi đầu năm học, nhưng giờ là thời điểm thích hợp rồi. Chúng ta hãy tiếp tục cuộc nói chuyện từ hôm lễ tốt nghiệp đi.

Là chuyện…

Kỳ thi tốt nghiệp. Saigi-kun, đây là một kỳ thi đặc biệt chỉ dành riêng cho cậu thôi.

Vì dù sao em cũng là một đứa trẻ gây rắc rối mà. Em quen với những hình phạt đặc biệt rồi.

Tôi không gọi đó là hình phạt. Cô Maka nở nụ cười gượng gạo. Saigi-kun. Tôi muốn biết cảm xúc của cậu. Nếu tôi không nhầm, đó chính xác là những gì tôi mong muốn.

…………

Tôi không trách cậu im lặng đâu. Tôi hiểu rõ mà. Cô Maka hướng ánh nhìn về phía tôi.

Dù muốn cô ấy nhìn mình, tôi lại đột nhiên thấy sợ hãi.

Nó không phức tạp như cậu nghĩ đâu. Thời hạn cho câu trả lời của cậu—là lễ tốt nghiệp của chính cậu.

Ơ… cho tới lúc đó luôn ạ?

Tôi biết nghe có vẻ lâu, nhưng giờ cậu cũng đang bận rộn với nhiều chuyện khác mà, đúng không?

…Vâng.

Tròn một năm sau lần đầu tôi nghe cô ấy nhắc đến kỳ thi tốt nghiệp này…

Nội dung bài thi này – là do em quyết định. Thú nhận tình cảm với cô, để cô nghỉ việc giáo viên, hay tốt nghiệp với tư cách học trò của cô, và để cô tiếp tục làm giáo viên. Chọn một trong hai. Maka-sensei tuyên bố, thái độ lạ lùng đến mức thờ ơ.

911.png?w=535

Cũng cùng lúc đó, tôi thấy mình khá bình tĩnh. Thật bất ngờ, nhưng tôi dường như đã lường trước điều này. Mọi điều tôi đã suy nghĩ bấy lâu, cô ấy chỉ đơn thuần gói gọn lại trong cái gọi là 'bài thi'. Tuy vậy…

“Đây là bài thi tốt nghiệp à? Ngoài giới hạn thời gian, nó gần như y hệt những gì tôi từng nghe nói…”

“Cô chỉ biến nó thành hình thức bài thi thôi. Cứ đà này, thời gian sẽ trôi qua mà em chẳng nghĩ ra câu trả lời nào mất, phải không?”

“Đ-Đúng… Có lẽ vậy…”

Tôi đang có một lựa chọn. Đồng thời, cô ấy cũng đã loại bỏ lựa chọn thứ ba của tôi, đó là thú nhận sau khi tốt nghiệp, có lẽ vì cô ấy đã nhận ra tình cảm của tôi. Cũng đồng thời, tôi không thể chọn không làm bài thi này. Như vậy có nghĩa là tôi đã phản bội lại tình cảm nghiêm túc của Maka-sensei. Tôi cũng không thể làm thế được.

“Tôi… phải quyết định ư?”

“Đúng vậy, trước đây cô chưa bao giờ cho em nhiều lựa chọn, nên lần này – cô muốn em là người tự quyết định.”

“…Đây không phải là một lựa chọn dễ dàng cô đưa ra cho em đâu.”

Đây có lẽ là bài thi tàn nhẫn nhất mà tôi từng phải đối mặt. Maka-sensei chỉ đưa ra các lựa chọn cho tôi. Nhưng mà, điều đó cũng dễ hiểu thôi. Cô ấy không ép buộc tôi, chỉ đơn thuần là để chúng ở đó.

“Gương mặt em có vẻ phiền muộn nhỉ… Nhưng mà, cũng phải thôi. Ra một bài thi mà không có buổi phụ đạo nào thì đúng là cô không xứng đáng làm giáo viên rồi.”

“Hả…? Maka-sensei?”

“Vậy thì, cô sẽ dành ra một ngày cho chuyện đó.”

“À, cô định giở trò gì vậy, Sensei?”

“Đương nhiên rồi, một lớp học đặc biệt dành riêng cho bài thi này.”

Ngày hôm sau, sau khi các tiết học kết thúc. Trong phòng học không còn bạn học nào khác. Dù sao thì, tôi cũng không phải là người duy nhất bận rộn với tư cách là học sinh năm ba.

“Vậy thì, chúng ta bắt đầu buổi học đặc biệt trước kỳ thi tốt nghiệp của Maka-sensei nào.”

“Lớp học đặc biệt… Chúng ta thực sự làm vậy sao?”

Trong buổi sinh hoạt cuối ngày, Maka-sensei đã yêu cầu tôi ở lại để tham gia lớp học phụ đạo đặc biệt. Cô ấy còn dán dòng chữ 'Lớp phụ đạo đang diễn ra – Cấm vào' lên cửa phòng học, viết bằng bút mực đỏ tươi trên giấy.

“Cô đã nhận được sự cho phép của trưởng ban học sinh. Với những chuyện như thế này, tốt nhất là cứ làm công khai cho mọi người biết.”

“Em thấy những lần 'giáo dục' trước đây cô toàn làm lén lút sau lưng mọi người mà…”

“Nếu em cho mọi người biết, họ sẽ không dám rón rén nhìn trộm đâu.”

“Cho mọi người biết!?”

“Nếu đạt đến trình độ như cô, chỉ cần nói một lần là đủ để họ hiểu rồi.”

“…Dù lần trước thầy phó hiệu trưởng đã bắt gặp chúng ta ư?”

“Vậy thì, chúng ta bắt đầu thôi!”

Cô ấy hoàn toàn phớt lờ lời phản bác của tôi. Maka-sensei quả thực đã mạnh lên nhiều… Mặc dù trước đây cô ấy đã rất bá đạo rồi. Hôm nay, cô ấy mặc bộ vest xanh navy thường ngày, cùng với chiếc kính gọng đỏ trên mũi. Cô ấy trông y hệt như cô giáo trong đoạn video nóng R15 mà chúng tôi đã xem năm ngoái. Cứ như thể cô ấy đang cosplay một giáo viên vậy… Ồ đợi đã, cô ấy vốn dĩ là một giáo viên thật mà.

“Cô nói thế… nhưng liệu có thực sự có gì cần phải dạy tôi cho bài thi tốt nghiệp này không?”

“Chúng ta đang ở trường, và cô là giáo viên. Cô không thể để em làm bài thi mà không dạy gì cả. Ngay cả khi đó là bài thi tốt nghiệp đặc biệt có giới hạn thời gian, chỉ dành riêng cho em, Saigi-kun.”

“Hả…”

Nếu nói thật lòng, bản chất của bài thi này khá đơn giản. Cô ấy còn định dạy lớp kiểu gì nữa đây?

“Đầu tiên, một buổi diễn tập nhỏ. Đây là Fujiki Maka-sensei, còn đây là Saigi Makoto-kun.”

Maka-sensei vẽ những bức chân dung phác thảo của cả hai chúng tôi lên bảng đen. Sao cô ấy lại giỏi đến thế chứ…

“Mặc dù là giáo viên, Maka-sensei đã phải lòng học trò của mình, Saigi-kun.”

………

Nghe cô ấy nói thẳng thừng như vậy, tôi thực sự thấy xấu hổ.

“Tuy nhiên, Saigi-kun lại là một kẻ ngang bướng đến tận xương tủy, và đã mang trong lòng một mối hận thù sâu sắc với giáo viên vì một sự cố nào đó, bị coi là học sinh cá biệt từ tiểu học cho đến trung học. Liệu một học sinh như vậy có thể yêu một giáo viên không? Để giải quyết vấn đề này, cô đã quyết định thực hiện 'giáo dục' của mình.”

Phải, điều đó thì tôi biết từ lâu rồi.

“Phải mất cả một năm, nhưng cuối cùng – Saigi-kun đã thay đổi.”

“…Vậy, tóm tắt lại có thực sự cần thiết không?”

Cô ấy vẽ một đường từ hình đại diện của mình đến của tôi, thêm chữ 'Yêu <3' lên trên, rồi lại vẽ một đường ngược lại từ hình đại diện của tôi đến của cô ấy, kèm theo chữ 'Tiêu diệt'. Thôi nào, tôi chưa bao giờ nghĩ đến việc làm điều gì thô tục như thế.

“Bọn cô giáo bọn cô rất thích giải thích những chuyện như thế này, nên đừng để tâm nhé.”

“Thế à…”

“Đồng thời, để được ở một mình với em như thế này giữa ban ngày ban mặt, cô đã đề nghị 'cải tạo' em, đứa học sinh cá biệt.”

“Cô đúng là làm công khai thật!”

Cô thực sự nên nói rằng cô đã lợi dụng công việc của mình để được ở riêng với tôi sao? Cải tạo – nói dễ hơn làm, nhưng cuối cùng mọi chuyện lại tốt đẹp. Đồng thời với việc cô ấy 'chơi đùa' với tôi trong quá trình 'giáo dục', cô ấy thực sự đã biến tôi thành một học sinh đúng nghĩa. Chúng tôi đã thực hiện 'giáo dục' trong bóng tối, tránh mọi ánh mắt.

“Tuy nhiên, nếu cô không dạy em như thế này, thì việc 'cải tạo' của em cũng chẳng có ý nghĩa gì, phải không?”

“Ngồi lên bàn là mất lịch sự đấy.”

Maka-sensei tiến đến phía trước bàn của tôi, và ngồi lên đó. Đôi chân cô ấy, được che bởi chiếc tất bó sát, ngay trước mắt tôi.

“Ôi chao, dám cảnh cáo giáo viên à, đúng là hành vi nổi loạn. Em đúng là một đứa trẻ hư mà.”

“…Cô đang làm gì vậy?”

Maka-sensei cởi chiếc áo vest xanh navy bên ngoài ra, ném lên một cái bàn gần đó. Bên trong cô ấy chỉ mặc một chiếc áo cánh, và sau khi từ từ mở cúc ra…

“Chúng ta đang ở trong lớp học đấy, cô hiểu không!? Nếu có người nhìn thấy thì sao!?”

“Sau bao nhiêu lần 'giáo dục', em vẫn chưa quen với làn da của cô à?”

“Cô thì quá quen với việc bị nhìn thấy như thế này rồi! Hãy nghĩ xem chúng ta đang ở đâu chứ!”

Từ khoảng trống của chiếc áo cánh, tôi có thể nhìn thấy chiếc áo ngực màu đen và làn da trắng nõn. Nếu có học sinh khác nhìn thấy chúng tôi trong tình trạng này, thì không còn lời biện minh nào được nữa!

“Đừng lo, đây là áo ngực có thể nhìn thấy được mà.”

“Trên đời này có cái áo ngực nào mà học sinh có thể nhìn thấy được sao!?”

“Cô đùa thôi, nó là một chiếc áo ngực hoàn toàn bình thường và gợi cảm mà.”

“Tôi thích cái kia hơn…”

"Thật là biết càu nhàu quá đi mất. Đồ mặt dày." Cô Maka dùng ngón trỏ chọc chọc vào má tôi.

Tôi đâu có mặt dày, chỉ là có quá nhiều chuyện cô ấy nói mà tôi cần phải "phản pháo" lại thôi.

"Mà thôi, những chuyện thế này chúng ta cũng chỉ có thể làm trong trường một thời gian có hạn thôi."

"Ơ?"

Cô Maka thở dài thườn thượt. Cô ấy tiến sát người lại, như muốn cố tình khoe chiếc áo ngực bên trong.

"Kể từ hôm nay... công cuộc 'chỉnh đốn' Saigi Makoto-kun, học sinh lớp 3A, sẽ chính thức kết thúc."

"...Kết thúc ư?"

"Cô cũng bất ngờ đây này. Hôm nọ, cô hiệu phó còn bảo cô là 'Mất cả năm trời, nhưng cô đã làm rất tốt việc chỉnh đốn Saigi-kun', cậu biết không!"

"Thế ư..."

Công cuộc chỉnh đốn tôi lại quan trọng đến thế ư? Cô hiệu phó kính mến, chẳng lẽ tôi là một học sinh cá biệt đến mức đó sao?

"Nếu đã thế, cô cũng không thể gọi cậu lên phòng tư vấn học sinh hay phòng ngoại ngữ được nữa. Giờ cô chỉ có thể bịa ra vài trò nổi loạn giả thôi..."

"Em không phải James D*en..."

"Cô cũng không mong cậu nổi loạn ở năm ba đâu."

"Cũng có những học sinh năm ba bỗng dưng nổi loạn muộn đấy."

Quả thật là có... Chẳng hạn như cựu chủ tịch hội học sinh chẳng hạn.

"Vậy nên, mục tiêu hôm nay là để kiểm tra xem Saigi-kun có thực sự thay đổi chưa... coi như là một lời xác nhận cuối cùng."

"Vậy là cuối cùng em cũng được tự do rồi... Không khí trong lành làm sao."

"Cậu xem phim gì mà bị ảnh hưởng đến mức đó vậy chứ..."

"Nói đi cũng phải nói lại, năm hai em hầu như không gây ra rắc rối nào mà. Có lẽ em đã thực sự thay đổi rồi..."

"K-Khoan đã nào, Saigi-kun. Cậu đang cố tình bịa đặt ký ức giả đấy à?" Cô Maka nhìn tôi cứ như tôi là một tên ngốc vậy. "Cậu đã từng đưa một nữ sinh trung học mặc đồ bơi vào phòng giáo viên khối cấp hai, cậu còn kích động học sinh khi chủ tịch hội học sinh nhuộm tóc vàng, cậu đã tổ chức một trận đấu biểu diễn kỳ quặc đầy những pha hỗn loạn, và suýt phát điên vì 'Cơn bão Lửa' tại lễ hội văn hóa nữa chứ. Chưa kể chuyến đi dã ngoại thì..."

"À, em xin lỗi ạ. Em sai rồi."

Giờ cô ấy bắt đầu liệt kê hết mấy vụ đó ra thì có lẽ đúng là tôi đã sai rồi thật. Hầu hết các vụ việc đó tôi đều bị cuốn vào mớ rắc rối, nhưng khi đến lúc dọn dẹp mớ hỗn độn thì tôi lại thường đóng vai trò không hề nhỏ. Cô hiệu phó ơi, có lẽ công cuộc "chỉnh đốn" tôi rốt cuộc vẫn thất bại rồi.

"Tuy nhiên, những chuyện này khác với những rắc rối cậu từng gây ra trước đây. Cậu làm vậy là để giúp đỡ người khác, và cô hiệu phó dường như cũng biết điều đó, nên cô ấy mới quyết định chấm dứt. Cô chấp nhận điều đó. Làm tốt lắm, cậu đã cố gắng hết sức rồi."

"D-Dạ."

Dù đang nói về kỳ thi tốt nghiệp và lớp học đặc biệt dành cho nó, chúng tôi lại bỗng dưng lạc đề. Có lẽ đây là một gánh nặng vừa được trút bỏ khỏi vai cô hiệu phó.

"Thật lòng mà nói, cô thấy nhẹ nhõm hẳn. Cô đã phải chịu trách nhiệm về chuyện này, và cô mừng vì cậu đã thay đổi. Nhất là khi sắp tốt nghiệp thế này."

"Em xin lỗi vì đã gây phiền phức cho cô..."

Với việc tôi đã ghét giáo viên gần như cả đời thì quả thật, đây là một thành tựu đáng nể mà cô Maka đã đạt được.

"Hm? Vậy là cô quyết định bắt đầu kỳ thi tốt nghiệp ngay khi công cuộc chỉnh đốn tôi thành công sao?"

"Cậu có thể nói vậy. Nếu cậu chưa hoàn toàn trở thành một học sinh đúng nghĩa, thì làm sao cả cô và cậu có thể tập trung vào kỳ thi tốt nghiệp được chứ?"

"Ừ-Ừm... chắc là vậy."

Vì việc "chỉnh đốn" tôi vốn là một công việc riêng rồi, nên nếu chưa xong thì cô ấy cũng chẳng thể bận tâm đến kỳ thi tốt nghiệp được.

"Chúng ta cần giải quyết xong chuyện thi cử khi còn có thể. Một khi công cuộc 'chỉnh đốn' này chính thức kết thúc, chúng ta sẽ không thể dành nhiều thời gian cho nhau như vậy nữa đâu."

"Em đã hiểu về kỳ thi rồi mà. Chúng ta không cần lớp học đặc biệt này đâu."

Tôi đoán chủ đề chính hôm nay là về việc "chỉnh đốn" tôi. Và, ngoài ra thì...

"Từ giờ trở đi, thời gian chúng ta có thể ở bên nhau sẽ giảm đi đáng kể. Đó là ý cô khi nói chúng ta sẽ không còn nhiều thời gian nữa đâu."

"...Phải rồi."

Thời gian của năm học cuối cùng này sẽ trôi qua rất nhanh. Ấy vậy mà, chúng tôi lại còn có ít thời gian bên nhau hơn cả năm hai. Tôi đoán cô ấy đã thích thú khi dành thời gian cho tôi như thế này, mà không cần phải lo lắng về việc giữ bí mật. Dù sao thì, cái kiểu khoe đồ lót ấy vẫn không ổn chút nào.

"Nếu đã thế, hôm nay là ngày cuối cùng cậu được 'nếm trải' cơ thể cô ở trường đấy, cậu biết không?"

"Làm gì có chuyện em được 'nếm trải' bao giờ, đúng không hả!?"

"Cậu dám nói thế à?"

"...K-Không hẳn."

Tất cả những sự kiện của năm vừa qua, đặc biệt là đêm Giáng sinh ấy, bỗng chốc ùa về trong đầu tôi. Chúng tôi đã làm những chuyện điên rồ ở trường này, phải không? Dù mọi thứ đã kết thúc an toàn, nhưng những ký ức từ đêm Giáng sinh đó đôi khi vẫn len lỏi trở lại. Làm sao tôi có thể quên được chứ?

"N-Nhưng mà, em bất ngờ khi cô lại để lần cuối cùng là với bộ dạng của giáo viên và khoe đồ lót cho em xem đấy."

"Khà khà, Saigi-kun, cậu ngây thơ quá đi mất."

Cô Maka ép sát ngực cô ấy lại gần tôi hơn nữa. Đôi gò bồng đảo rung rinh ngay trước mặt tôi.

"Sau khi cô đã cho cậu xem đủ loại trang phục và dáng vẻ kích thích rồi, thì giờ chỉ cần những cái liếc mắt gợi tình thế này lại hiệu quả hơn nhiều. Khoe da thịt nhiều nhất không phải lúc nào cũng là quan trọng đâu."

"Giờ cô mới đi đến kết luận này thì cũng hơi muộn rồi đấy..."

Chiếc áo ngực lấp ló đó quả thật rất gợi cảm... Hơn nữa, cô ấy còn thơm thật...

"Cậu chỉ bị quần áo của cô làm cho kích thích... mà lại không hề than phiền gì cả... Tuyệt vời, có vẻ như cô đã thành công rồi."

"Em nghĩ có lẽ có cách kiểm tra tốt hơn đấy chứ!"

"Cô chỉ có thể làm cách này thôi... Phải không nào?"

"......!"

Cô Maka ôm chặt lấy người tôi. Mặt tôi vùi vào bộ ngực mềm mại, ấm áp của cô ấy.

"C-Cô ơi...!"

"Nghĩ đến việc mọi chuyện sẽ kết thúc như thế này. Dù đáng lẽ cô phải vui, nhưng cô lại không muốn nó kết thúc chút nào. Cô đúng là một giáo viên thất bại rồi, phải không?"

"........."

Cô Maka ôm tôi như ôm một con thú nhồi bông của cô ấy. Cứ như thể cô ấy không muốn buông tôi ra vậy — mặc dù ngày mai, rồi ngày kia, chúng tôi vẫn sẽ gặp nhau.

"Cô muốn nghe cậu nói rằng cậu thích cô. Sẽ tuyệt vời biết mấy nếu chúng ta có thể hẹn hò, khi đã biết rõ tình cảm của đối phương..."

"...Nhưng, chúng ta không thể làm vậy."

"Đúng là không thể." Cô Maka nói không chút do dự.

Cứ ngỡ cô ấy sẽ thoáng chùng lòng đôi chút—ai ngờ cô ấy lại trấn tĩnh lại ngay lập tức. Nhờ sự chỉ dạy của cô ấy, tôi cảm thấy mình đã cứng cỏi hơn nhiều. Nhưng vốn dĩ, cô Maka vẫn luôn là một người mạnh mẽ. Có lẽ điều đó không đơn thuần chỉ vì cô ấy đã trưởng thành. Ngay cả những người mạnh mẽ cũng có lúc yếu lòng. Còn tôi, tôi vẫn thiếu đi sự kiên cường ấy. Đến cả việc đáp lại cái ôm của cô ấy, tôi cũng không thể.

Giai đoạn rèn giũa bản thân của tôi đã kết thúc, giờ là lúc tôi phải dốc sức cho kỳ thi tốt nghiệp. Nhưng, rốt cuộc tôi nên viết đáp án nào vào bài thi đây?

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!