Volume 2 (Light Novel)

Chương 3.3

Chương 3.3

Chào buổi sáng! Đúng vậy, bây giờ đã là buổi sáng rồi. Sau khi làm xong việc và trở về nhà, tôi lao thẳng lên giường luôn. Ban đầu chỉ định chợp mắt một chút thôi, ai ngờ ngủ say như chết đến tận sáng hôm sau. Và hình như Dia cũng vậy.

“Nếu hai người mệt đến thế thì đáng lẽ nên đi ngủ sớm hơn một chút chứ,” Aishia góp ý.

“Nhưng bọn tôi đã vui mà, đúng không?” tôi đáp. “Vậy nên không hối hận.”

“Với lại, lúc đó tụi em đâu biết là em sẽ chuyển đến sống chung với chị đâu,” Dia nói thêm.

Hửm, nghe vậy tự nhiên tôi thấy lý do của Dia hợp lý hơn hẳn của mình. Đúng là em trai của chị! Lúc nào cũng lanh lợi!

Nhưng quan trọng hơn, đã đến lúc chế tạo vũ khí bí mật rồi! Tôi kéo Dia vào xưởng. Nhân tiện nói luôn, cậu ấy đang mặc đồ làm việc—một chiếc áo ba lỗ trắng mỏng bên trong bộ yếm công nhân. Trông y hệt một nữ kỹ sư. Đáng lẽ phải chẳng có gì gợi cảm mới đúng, vậy mà vẻ đáng yêu tự nhiên của Dia lại khiến bộ đồ trông quyến rũ một cách kỳ lạ. Có khi nên cho em ấy cầm thêm cái cờ lê cho đủ bộ.

“Vậy chị định làm loại vũ khí bí mật nào?”

“Câu hỏi hay lắm, Dia yêu quý!” Rầm! Tôi đặt con golem mà Gomez từng cưỡi xuống sàn. “Chị sẽ biến thứ này thành golem chiến đấu! Trang bị đủ loại vũ khí luôn!”

“Oa! Golem chiến đấu!” Mắt Dia lấp lánh. Có lẽ vì đã nghỉ ngơi đầy đủ nên ánh nhìn hôm nay còn sáng hơn hôm qua. “Nghĩ lại thì em có nghe nói Vương quốc Giả Kim dùng golem để bảo vệ biên giới thay cho kỵ binh. Nhưng vì chúng tiêu hao quá nhiều ma thạch khi tấn công chủ động nên chỉ dùng cho phòng thủ thôi.”

“Ồ, thật à?” Vương quốc Giả Kim có đồ xịn vậy sao? Mà thôi, chắc Nữ Thần cũng chẳng ấn tượng lắm nên mới tiện tay xóa sổ luôn cả vương quốc.

“Thật ra em luôn muốn xem bên trong mấy thứ này hoạt động thế nào,” Dia thú nhận.

“Ồ? Vậy để chị thử điều khiển nó! Với ma thuật của chị chắc ổn thôi, em cứ đứng xem mà học hỏi— Ơ, khoang lái hôi quá! Ugh... mùi gì thế này?! Thối như phòng câu lạc bộ kiếm đạo nam ở trường vậy!”

Mùi trong khoang lái kinh khủng đến mức tôi suýt nôn, nên tạm thời tháo ghế ra rồi quăng hết linh kiện vào căn cứ của mình. Để lát nữa nhờ Aishia cọ rửa vậy... Giờ thì tôi sắp chịu hết nổi rồi! Tôi chạy sang ôm chặt Dia. Aaa, thơm quá. Hương thơm của em ấy đang cứu cái mũi tội nghiệp của tôi.

“C-Chắc vậy là đủ rồi chứ, chị?”

“Chưa đâu. Cho chị ôm thêm chút nữa.”

Dia đỏ mặt, nhưng không kháng cự. Aaa, hương thơm của một cô gái xinh đẹp... Nói chứ nếu đóng chai bán làm nước hoa chắc kiếm bộn tiền!

“Rồi, giờ nghĩ xem nên gắn loại vũ khí nào nhỉ. À đúng, đó mới là chủ đề chính mà.”

“Ch-Chị còn đang ôm em đó! Ít nhất buông ra trước đã được không?”

“Giờ thì vũ khí nào đây...?”

Nhận ra tôi chẳng có ý định buông, Dia thở dài cam chịu. “Ý chị là kiểu kiếm hay giáo?”

“Hửm? Chị đang nghĩ tới súng hay bazooka cơ, nhưng kiếm cũng ngầu đấy.” Với kích thước của con golem, tôi muốn một vũ khí tương xứng. Thứ gì đó quá to để con người bình thường cầm nổi. Với mecha thì phải thế mới đúng bài.

“Em biết súng là gì, nhưng bazooka là gì vậy?”

“Bazooka là… ừm, kiểu đại bác cầm tay ấy?”

“Đại bác! Ra vậy. Đúng là golem đủ to để mang mấy thứ đó.”

Vậy là thế giới này cũng có đại bác à. Cũng không lạ, vì họ đã có súng rồi mà.

“Nhân tiện, Dia, em có biết súng với đại bác hoạt động thế nào không?” tôi tò mò hỏi.

“Chỉ biết nguyên lý cơ bản thôi. Người ta thi triển ma pháp nổ trong nòng súng, rồi dùng nó để bắn viên bi thép bên trong bay đi.”

À, vậy là họ không dùng thuốc súng. Cũng phải, đã có ma thuật thì cần gì.

“Đây là khẩu súng bọn cướp biển dùng,” tôi nói, đặt nó lên bàn. “Còn đây chắc là đạn.” Tôi đã giữ lại cả súng lẫn đạn sau khi đánh bại bọn cướp trên tàu.

“Oa, súng thật… Đây là lần đầu em cầm nó đấy.”

“Chị đang nghĩ là vì có vũ khí thật trong tay, mình có thể phân tích xem họ đã dùng loại ma pháp trận nào để chế tạo nó.”

“Chờ đã, cái gì? Làm sao mà phân tích được vũ khí kiểu này— Ồ. Chị tháo nó ra luôn rồi à.”

Tôi tách thân súng ra, để lộ ma pháp trận ở đáy nòng—thứ có lẽ tạo ra hiệu ứng nổ. Với ma pháp không gian, chuyện này đơn giản như trở bàn tay.

“Lạ thật,” Dia nói. “Em nghe bảo mấy ma cụ kiểu này thường tự hủy nếu ai đó cố tháo ra, để công nghệ không bị sao chép…”

“Với ma pháp không gian của chị đây thì mấy lớp bảo mật yếu ớt đó chẳng là gì. Nào, xem đi!” Thực ra tôi đâu có cắt súng ra—chỉ dùng ma pháp trượt các bộ phận ra thôi. Nhưng nhìn thì cứ như đã tháo rời hoàn toàn.

Chúng tôi bắt đầu kiểm tra cấu tạo bên trong và chép lại ma pháp trận.

“Phần này chắc là chỗ tạo vụ nổ,” Dia nói, chỉ vào vòng tròn. “Ma pháp trận được vẽ ở phía sau nòng súng, còn mặt sau bên ngoài làm từ ma thép. Khi bật công tắc, ma thép sẽ dẫn mana vào ma pháp trận, kích hoạt phép—bùm!”

“Và cò súng chính là công tắc khởi động quá trình. Ra vậy, ra vậy.” Cấu tạo còn đơn giản hơn tôi tưởng. Về cơ bản chẳng khác gì nối bóng đèn với pin rồi bật bằng công tắc—chỉ khác là thay vì phát sáng, nó tạo ra một vụ nổ.

“Được rồi, trước hết mình thử làm viên đạn có dạng hình nón cho khí động học tốt hơn nhé,” tôi đề xuất. “Nhân tiện, khắc thêm rãnh xoắn bên trong nòng súng. Như vậy viên đạn sẽ xoay khi bay, giúp đường đạn thẳng hơn. Rãnh xoắn tức là khắc một hoa văn xoắn chặt bên trong nòng.”

“Làm vậy thì đạn xoay thế nào?”

“Nếu chị nhớ không nhầm, mình làm nòng chỉ nhỏ hơn đạn một chút. Khi bắn ra, viên đạn sẽ cọ sát với rãnh xoắn đó. Sự ma sát khiến nó quay tròn, và trên đạn cũng sẽ để lại vết rãnh.”

“Hửm? Nhưng như vậy chẳng phải viên đạn phải làm từ kim loại mềm hơn thì rãnh xoắn mới có tác dụng sao? Có phải vì thế mà người ta thường dùng chì làm đạn không? Nếu đạn với súng làm từ cùng một loại kim loại thì có khi súng bị hỏng mất à? Khiếp thật… Chỉ một vết cọ nhẹ vào bên trong nòng mà có thể phá hỏng vũ khí ngay tức khắc sao!”

Xem ra việc điều chỉnh nòng súng và đạn để tạo rãnh xoắn cần phải cân nhắc kỹ hơn tôi tưởng. Mà thôi, với ma pháp không gian thì tôi có thể chỉnh kích thước chính xác đến từng nanomet, rồi sao chép lại thông số đó để khỏi phải làm lại lần nữa.

“Có một điều em hơi lo,” Dia nói. “Có vẻ như việc nạp đạn sẽ khá phiền phức.”

“Thế nếu chị dùng ma pháp đặt sẵn viên đạn vào trong súng ngay từ đầu thì sao?” Dù vậy, nếu đã làm đến mức đó, liệu còn cần ma pháp trận nữa không? Vụ nổ chẳng qua chỉ là sự giãn nở mạnh của khí thôi mà, đúng chứ? Sao tôi không tạo một khối không khí nén phía sau viên đạn rồi giải phóng nó? Nghĩ lại thì, vì đã nghỉ một ngày rồi nên tôi chỉ còn đúng một ngày nữa (hôm nay) để hoàn thành thứ này. Tôi có thực sự đủ thời gian để loay hoay với ma thuật học không?

“Dù sao thì với ma pháp của chị, chị gần như làm được mọi thứ rồi, nên cũng chẳng cần dùng ma thuật học làm gì,” tôi nói. “Dia, nếu em có ý tưởng nào khiến con golem ngầu hơn thì cứ nói. Gợi ý nào cũng được.”

“Gì cũng được ạ?”

“Ừ. Thời gian gấp lắm rồi. Chị sẽ để phần ma thuật học lại sau, giờ dùng ma pháp của chị cho nhanh, nên em muốn chỉnh gì cũng được.”

Dia suy nghĩ một lúc. “Chị muốn con golem này để bắt Thuyền trưởng Maririn, đúng không?”

“Ừ, đúng vậy.”

“Vậy thì sao mình không làm thiết bị bắt giữ gì đó cho nó? Ví dụ như một cái lưới.”

“Ý hay đấy! Lại còn thực tế nữa!” Nghĩ lại thì Maririn đã thoát khỏi tôi một lần rồi, có khi tôi thực sự cần vũ khí ngăn cô ta chạy trốn.

“Hoặc dùng thứ gì đó dính dính. Giống như cách người ta bắt côn trùng bằng bề mặt keo dính.”

“À, hiểu rồi! Đạn dính! Cũng không tệ chút nào!” Nhưng thực hiện kiểu gì đây? Tôi và Dia cùng ngồi suy nghĩ. Dù ma pháp không gian cho phép tôi làm gần như mọi thứ, một số ứng dụng vẫn cần chút sáng tạo.

“Tóm lại thì chị đang nghĩ thế này,” tôi nói. “Gắn bazooka ở tay trái, có thể chuyển đổi giữa đạn thường và đạn dính. Nhưng mà ý tưởng kiếm với khiên cho cận chiến cũng quá đỉnh để bỏ… Chết thật, phải làm sao đây?” Tôi đang lắp ráp một con robot khổng lồ để chiến đấu. Nhưng vì chỉ có một con nên số vũ khí có thể trang bị cũng có hạn. Phải chọn lọc thôi.

“Khoan… Chị định dùng ma pháp của mình để nạp đạn luôn à?” Dia hỏi.

“Ừ, kế hoạch là vậy. Từ không gian lưu trữ trượt vào ngay lập tức, vù một cái!” Tôi đáp, vừa rút con dao ra cầm ở tay phải.

“Vậy thì sao mình không làm hết tất cả vũ khí có thể nghĩ ra trước đã? Rồi chị chỉ cần đổi bằng ma pháp khi cần. Ở đây đâu thiếu chỗ chứa… Chỉ là có lẽ chị nên mang theo vài cái hộp rỗng bên mình, để trông không quá đáng ngờ.”

“Em là thiên tài thật đấy à?!” Đúng vậy, đâu cần giới hạn vũ khí vào những thứ con mech có thể mang trên khung! Nếu tôi mang theo vài cái thùng, có thể viện cớ là chứa linh kiện dự phòng, việc đổi vũ khí giữa chừng sẽ trông tự nhiên hơn nhiều.

“Vậy theo ý em, mình làm càng nhiều vũ khí càng tốt. Còn vật liệu… chị có mấy tảng đá nhặt ở núi. Có thể dùng chúng nếu chị làm nhẹ đi bằng ma pháp.”

“Chị đúng là làm được mọi thứ với ma pháp đó thật. Vậy em sẽ đảm nhận việc khắc ma pháp trận lên thiết bị.”

“Ồ?” Tôi hỏi tại sao cần làm vậy.

“Chỉ là… vì chị sẽ tiếp cận thuyền trưởng hải tặc với tư cách thương nhân, nên em nghĩ… Nếu lỡ cô ta cướp vũ khí của chị, thì như vậy nó sẽ trông như được làm bằng ma thuật học, và ma pháp của chị sẽ không bị lộ.”

“Hiểu rồi! Sắc sảo lắm, Dia!” Tôi xoa đầu cậu đầy trìu mến. Aaa, tóc em ấy mượt quá, xoa mãi không chán.

“A-À, với lại, dù chị nói không cần thiết, nhưng em thật sự muốn thử dùng ma thuật học. Kiến thức của em chỉ giới hạn trong cuốn sách chị cho mượn hôm trước thôi, nhưng nếu kết hợp các ma pháp trận khéo léo, em nghĩ mình có thể tạo ra thứ khá hay ho. Chỉ là sẽ tốn nhiều năng lượng hơn, nên nếu đó là vấn đề thì…” Cậu đỏ mặt, vừa nói vừa hạ thấp ý tưởng của mình.

“Không lo chi phí, chỉ nhắm đến sức mạnh và hiệu năng tối đa—nghe thôi đã thấy máu phiêu lưu sôi lên rồi!”

“Vâng, em cũng nghĩ vậy! Nên làm ơn, chị cứ tạo càng nhiều vũ khí càng tốt!”

“Cứ giao cho chị! Ồ, hay là làm mũi khoan? Hoặc pile bunker cũng được. Ooh, còn súng phun lửa thì sao?!”

Trời ơi, phấn khích quá đi mất!

Thế là tôi và Dia mải mê chế tạo vũ khí và trang bị cho golem đến mức quên luôn thời gian. Trận quyết chiến là ngày mai, vậy mà chẳng biết từ lúc nào mặt trời đã mọc. Chúng tôi lại thức trắng thêm một đêm nữa, y hệt hôm trước.

Nhìn đống vũ khí chất thành núi trước mặt, tôi và Dia nhìn nhau cười, bắt tay đầy tự hào về thành quả đạt được. Rồi cả hai cùng ngáp dài.

“Ha… Chết thật, lại thức trắng nữa rồi à?”

“Chắc buổi sáng lén đến lúc nào không hay…” Dia đưa tay che miệng khi ngáp—có lẽ do được dạy dỗ tử tế—nhưng trong mắt tôi thì hành động đó chỉ khiến cậu ấy càng đáng yêu hơn… Chết tiệt! Mắt tôi cay xè khi nhìn một tác phẩm nghệ thuật sống động như vậy! Giá mà em ấy thực sự là con gái, tôi đã cưới làm vợ ngay tức khắc rồi. Nghiêm túc đấy. Dù sao thì còn gì tuyệt hơn một người vợ vừa chia sẻ vừa nhiệt tình tham gia sở thích của mình chứ?

“Hửm? Sao thế, chị? Chị khóc à?”

“À—không có gì đâu. Rồi, hôm nay là ngày quan trọng đấy!”

Dù sao đi nữa, chúng tôi đã chuẩn bị được kha khá vũ khí bí mật để đối phó với thuyền trưởng.

Cứ chờ đó đi, Maririn! Không, thật sự là chờ tôi với nhé, nếu không tôi sẽ không có cơ hội dùng mấy món đồ chơi mới ngầu lòi này lên cô đâu! (Chắc do thiếu ngủ nên tôi đang phấn khích quá mức rồi.)

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!