Lên đường!
Chúng tôi rời nhà trên chiếc xe SUV đã mua từ trước. Điểm đến lần này là Busan. Nghe Seo-eun bảo chưa bao giờ được thấy biển nên tôi quyết định nhân cơ hội này đưa con bé đi chơi một chuyến.
"Da-in à, mình đi tàu KTX không được sao?"
Seo-eun ngồi ở ghế sau bắt đầu lầm bầm than vãn.
"Seo-eun ơi, em có thấy mấy cái túi trong cốp xe không? Toàn là súng ống với đồ nghề thôi, mang đống đó lên tàu sao được?"
"Thật là... Mình định ở đó bao lâu mà anh gói ghém lắm thế? Đi có 3 ngày 2 đêm thôi mà."
Seo-eun ngoái đầu nhìn đống hành lý phía sau. Tôi đang lái xe, còn con bé thì cứ loay hoay làm mấy trò nguy hiểm.
"Da-in, cái mặt nạ này là sao? Lần đầu em thấy nó đấy."
Seo-eun lôi một chiếc mặt nạ ra khỏi túi. Nó không phải loại che nửa mặt thường dùng, mà là loại trùm kín toàn bộ khuôn mặt.
"Chẳng biết chuyện gì sẽ xảy ra ở đó đâu. Cứ mang theo đồ che mặt cho chắc ăn."
Soobin ngồi ở ghế phụ bên cạnh tò mò hỏi:
"Anh không đeo thiết bị gây nhiễu nhận dạng (derecognition device) à?"
"À, anh không. Anh với Seo-eun vẫn chưa bị lộ mặt trước công chúng mà."
"Ồ..." – Soobin khẽ đáp, giọng nhỏ dần ở cuối câu.
Khoan đã, giờ nghĩ lại mới thấy, trong cả nhóm chỉ có mỗi Soobin là phải đeo thiết bị đó đi du lịch. Và chính tôi là kẻ đã đấm thẳng vào mặt cô ấy ngay trên sóng truyền hình trực tiếp.
Hừm. Thôi đừng nhắc chuyện này nữa, thấy tội lỗi quá.
Phía sau, Seo-eun chẳng nghĩ ngợi gì, chỉ mải mê nghịch điện thoại. Mong là con bé cứ vô tư như thế. Và thế là chúng tôi tiến về Busan. Quả thật, lái xe suốt 5 tiếng đồng hồ mệt rã rời.
***
"Biển kìa!"
Chúng tôi đã đến Haeundae. Thấy Seo-eun thích thú như vậy, tôi cũng thấy vui lây. Con bé chạy nhảy tung tăng, còn tôi thì trải thảm, ngồi nghỉ dưới bóng râm của chiếc ô lớn. Mệt đến mức không đứng nổi nữa, phải ngồi xuống thôi.
Soobin ngồi cạnh tôi, cô ấy mua hai phần nước rồi đưa cho tôi một cốc. Thật may là trời nắng đẹp mà bãi biển lại vắng người. Đúng là phải đi du lịch vào ngày thường mới tận hưởng được thế này.
Soobin nhấp một ngụm nước, khẽ vén lọn tóc ra sau tai rồi bảo:
"Lâu lắm rồi... từ hồi còn nhỏ tới giờ em mới lại được ngắm biển."
"Anh cũng thế, lâu rồi mới thấy lại."
Đây là lần đầu tiên tôi thấy biển kể từ khi lạc vào thế giới này. Dĩ nhiên, biển thì vẫn là biển thôi, nhưng trong lòng tôi cứ thấy bồn chồn khó tả.
Ở thế giới này, tôi đã tiêu diệt bốn tên phản diện, thực hiện ba vụ khủng bố. Tôi đã sống những ngày tháng quá đỗi bận rộn. Bận rộn thì tốt thật đấy, nhưng đôi khi cũng cần những phút giây nghỉ ngơi thế này.
"...Lúc nào em cũng thấy biết ơn anh, Da-in à."
Tôi đang mải nhìn ra xa xăm, kiểu như đang "thả hồn theo sóng nước" ấy, thì nghe tiếng Soobin thủ thỉ bên cạnh.
"Biết ơn? Vì chuyện gì cơ?"
"Chỉ là... tất cả mọi thứ thôi. Cảm ơn anh vì lúc đầu đã không giết mà lại cứu em. Cảm ơn vì anh đã đối xử tốt với em..."
"Hà hà, em nói gì thế? Anh mới là người phải cảm ơn em nhiều hơn. Em luôn chăm lo việc nhà, lại còn hỗ trợ cả Seo-eun nữa."
"Cảm ơn anh vì đã nói vậy."
Soobin mỉm cười dịu dàng.
Gì đây? Cái không khí này là sao? Có phải là "điềm báo" (flag) không vậy? Trong truyện tranh, mấy nhân vật nói câu này thường là tập sau sẽ hy sinh hoặc phản bội cho xem. Đáng sợ quá đi!
Trước khi tôi kịp hỏi thêm, Seo-eun đã chạy từ phía biển về.
"Về rồi đấy à? Ngắm xong rồi sao?"
"Vâng, cũng chẳng khác mấy so với biển em thấy trong game. Cảm giác quen thuộc lắm."
Trời đất ơi. Con bé thấy "quen thuộc" vì đã thấy trong game. Đây là tính năng kết nối hay là tác động xấu của trò chơi đây? Không biết nữa, nhưng chắc về nhà tôi phải điều chỉnh lại tần suất chơi game của nó thôi.
"Nhưng đi chân trần trên cát cũng mát mẻ lắm. Chắc được 3 trên 5 sao?"
...Tôi chưa thấy đứa trẻ nào đi ngắm biển mà lại đi chấm điểm "sao" như thế cả. Nhưng mà biển mặn thế này cơ mà! Ít nhất cũng phải cho 4 điểm chứ!
"Thôi mình đi kiếm gì ăn nhé?"
"Duyệt!"
***
Chúng tôi ghé vào một quán canh cơm (Gukbap). Busan vốn nổi tiếng với món này.
"Anh ơi, người ta bảo phải đổ nước Kim chi củ cải vào canh mới đúng điệu, thật hả anh?"
"Thì... nếu em thích ăn kiểu đó thì cứ làm vậy đi."
Riêng tôi thì không thích lắm. Seo-eun đổ cả bát nước kim chi vào canh. Sao người ta lại làm thế nhỉ?
"Vị cũng ổn áp phết."
Ngạc nhiên chưa, Seo-eun lại thấy ngon. Chắc là do khẩu vị mỗi người thôi. Mà thấy con bé ăn ngon lành là tôi mừng rồi. Thay vì lúc nào cũng ăn cơm nhà, thỉnh thoảng ra ngoài xì xụp bát canh nóng hổi thế này cũng thú vị. Thịt ở đây cũng nhiều nữa. Tuyệt!
Lúc đó, tivi treo trên tường quán đang phát bản tin.
[Hiệp hội đã đưa ra tuyên bố lên án tội phạm cấp A Egostic, khẳng định: "Chúng tôi đang dốc toàn lực để truy bắt hắn." Tuy nhiên, cuộc điều tra gặp khó khăn do tên tội phạm có khả năng dịch chuyển tức thời và giỏi thao túng mạng lưới. Cư dân mạng phản hồi: "Egostic đáng sợ thật đấy", "Mọi người có xem trận Stardus đấu với Egostic không? Đúng là huyền thoại", và nhiều ý kiến khác.]
Hóa ra là đang nói về tôi. Nhưng cái tin này cứ thấy lạ lạ thế nào ấy...
Đang vừa nhai kim chi vừa nhìn mặt mình trên màn hình, Seo-eun ngồi đối diện bỗng hỏi:
"Sao anh lại đặt tên là Egostic thế?"
Suýt chút nữa miếng kim chi đã văng ra khỏi mũi tôi. Sao con bé lại dám nói to chuyện đó ở nơi đông người thế này hả trời! Tôi hốt hoảng nhìn quanh, may mà mọi người có vẻ chẳng ai để ý.
Thấy vẻ mặt bàng hoàng của tôi, Seo-eun mới "À!" một tiếng rồi lôi từ túi áo ra một vật nhỏ.
"Đừng lo. Lần trước thấy anh cằn nhằn nhiều quá nên em đã chế ra thiết bị khử nhiễu âm thanh mang theo đây."
Con bé đặt lên bàn một vật trông giống như chiếc bộ đàm nhỏ.
"Cái gì đây?" – Tôi rụt rè hỏi.
Seo-eun nhún vai: "Nó khiến cho những gì chúng ta nói với nhau chỉ chúng ta nghe thấy thôi, người ngoài không nghe được gì đâu."
"Ồ? Em làm cái này từ bao giờ thế?"
"Lần trước anh bảo không được nói chuyện danh tính ở nơi công cộng, nên em tìm thử bản thiết kế ở nhà rồi làm luôn. Tập đoàn HanEun cái gì cũng có."
"Thật là vi diệu."
"Vậy, Da-in à, sao anh lại đặt tên là Egostic?" – Seo-eun hỏi với nụ cười tinh quái. Hình như nó hỏi câu này rồi mà nhỉ?
"Nó bắt nguồn từ 'Egoistic', nghĩa là ích kỷ. Nghe không giống sao?"
"Không, em chỉ nghĩ đến mấy cái que (stick) thôi... Mà sao anh lại bỏ cái đuôi 'ic' đi thế?"
"Tại sao á? Thì... thích thì bỏ thôi."
Stardust còn rút gọn tên thành Stardus được, thì việc gì tôi không được rút Egoistic thành Egostic chứ.
"Lại là Stardus... Thật tình em không hiểu sao chị ấy lại bỏ chữ 's' cuối. Sao anh không lấy tên là 'Egois' cho rồi? Nghe hay hơn nhiều."
Soobin ngồi cạnh cũng góp vui:
"Em cũng nghĩ nếu lúc đó có tụi em góp ý, chắc anh đã có cái tên hay hơn rồi. Tiếc cho anh quá."
"...Mấy đứa mà còn trêu nữa là anh đổi tên thành 'Mango Stick' (Gậy Xoài) luôn đấy. 'Chào mừng các bạn đến với Mango Show của Mango Stick trong vụ khủng bố tiếp theo'. Anh sẽ làm thế thật đấy nhé."
"Em thấy tên đó dễ thương mà. Duyệt luôn!"
Tim tôi như tan vỡ khi thấy Seo-eun cười rạng rỡ đồng tình. Anh đùa thôi mà... đùa thôi mà...
Bản tin tivi kết thúc phần về tôi và chuyển sang tin tiếp theo.
[Tin khẩn. Anh hùng cấp A Shadow Walker hiện đã ngất xỉu. Hiệp hội cho biết: 'Nguyên nhân là do sử dụng năng lực quá mức cho các hoạt động đặc biệt trong ngày', và tuyên bố sẽ điều trị sớm nhất có thể. Cư dân mạng phản ứng: "Lo ngại cho sự yếu kém của Hiệp hội", "Chẳng lẽ là bệnh giả vờ?", "Chủ tịch Hiệp hội nên chịu trách nhiệm cho lỗ hổng an ninh này và từ chức đi."]
"Ơ, sao tự dưng lại ngất xỉu?"
Tôi vội vàng dán mắt vào tivi. Đừng nói là do vụ bắt Stardus bay đi bay lại đảo Jeju đấy nhé? Nếu thật thế thì tội nghiệp ông chú đó quá.
[Số lượng thành viên của 'Stardust Team' – fan cafe của Stardus đang tăng chóng mặt. Được thành lập sau vụ rơi máy bay vừa qua, hội quán này đã nhanh chóng vượt mốc 100.000 thành viên chỉ sau vài ngày. Đây là một hiện tượng vô cùng hiếm thấy đối với một fan cafe anh hùng tại Hàn Quốc.]
"Ồ!"
Tôi bỏ dở miếng ăn để tập trung nhìn tivi. Đúng rồi, anh tin em mà! Quả nhiên là công sức "lên bờ xuống ruộng" của mình không uổng phí!
"...Anh còn vui hơn cả lúc tự mở fan cafe cho mình nữa đấy. Nhìn anh người ta tưởng anh là bố của Stardus không bằng." – Seo-eun ngồi đối diện lầm bầm. Ờ thì, chắc là tôi có hơi phấn khích quá thật.
[Tin khẩn. Các chuyên gia đang gây xôn xao khi công bố kết quả giám định vụ rơi máy bay của Egostic: 'Có vẻ như không hề có vụ nổ bom nào'. Mặc dù máy bay hiện đang chìm dưới biển và chưa được xác định chính xác, nhưng dựa trên bức ảnh cuối cùng, không thấy dấu vết của vụ nổ. Chúng tôi đang trục vớt máy bay và ngay khi có kết quả...]
"Sao họ lại biết hay vậy?" – Thế giới này định dồn tôi vào đường cùng sao.
"Anh ơi, bỏ cuộc đi. Em thấy hashtag #1 xu hướng bây giờ là '#MangoStick' rồi đấy."
Seo-eun chìa điện thoại cho tôi xem sự thật tàn khốc. Không, không thể nào.
"Khoan đã. Dù có bom hay không thì chính anh là người làm nó rơi mà, sao vẫn có người bênh anh là thế nào?"
"Họ bảo chắc chắn anh đã tính toán một 'bức tranh lớn' (big picture) nào đó. Sau cùng thì họ khẳng định lần này không có thiệt hại về người. Hội 'Mangodan' ủng hộ anh nhiệt tình lắm."
"Vô lý! Anh rõ ràng đã làm điều xấu mà!"
"Em cũng thấy kỳ quặc. Chắc họ uống nhầm thuốc hết rồi, sự ủng hộ này quá là bất thường. Anh nhìn này."
Tôi cầm lấy điện thoại từ tay Seo-eun.
[Mango Stick <— Ai tin anh ấy thì nhấn like đi nào. Ha ha ha] [Tôi nhấn đầu tiên nhé LOL] [Đề xuất: 1355 | Phản đối: 32] [Thật luôn? Có ai mà không tin anh ấy không?] [Sao anh ấy không dùng bom? Vì anh ấy muốn cứu mọi người mà. Ha ha ha] [Đúng là một 'bức tranh lớn'. Ha ha ha]
"Seo-eun... em đào đâu ra mấy cái bình luận này thế?"
"Da-in, nhìn cái này đi. Đăng trên diễn đàn trường em đấy."
[Tác giả: Ẩn danh] [Tiêu đề: Phỏng vấn hành khách trên máy bay đây!]
(Hành khách 1): Sợ chứ, nhưng xuống máy bay rồi nghĩ lại thấy cũng là một trải nghiệm ý nghĩa. Nó nhắc tôi về giá trị của sự sống. Cảm giác như vừa đi tàu lượn siêu tốc cảm giác mạnh vậy.
(Hành khách 2): Tôi thấy cũng vui mà. Lúc rơi xuống hơi chóng mặt tí thôi. Nhưng cuối cùng vẫn đến Jeju bình thường nên tôi chơi chán rồi về.
[Bình luận]:
Tàu lượn siêu tốc ha ha ha.
Toàn hành khách gan dạ.
Hàn Quốc – vùng đất của những người đàn ông thép.
Đi tàu lượn siêu tốc thì ai mà sợ cho được ha ha ha.
Cảm xúc của tôi lúc này chỉ có thể gói gọn trong một câu:
"Thế giới này điên thật rồi."
Tận thế đến nơi rồi.
Sau khi ăn xong, chúng tôi đi dạo quanh. Ghé qua chợ quốc tế và vài quán ăn nổi tiếng khác. Chơi bời thỏa thích, đêm cũng đã về.
"Seo-eun, em đặt khách sạn chưa?"
"Dĩ nhiên rồi! Em đặt khách sạn 5 sao hẳn hoi nhé."
"Ồ, tên là gì thế?"
"Hình như là Signature Hotel."
"Vậy sao? Nghe tên quen quen..."
"Là khách sạn lớn nhất, nổi tiếng nhất và đắt nhất Busan đấy! Khó khăn lắm em mới đặt được chỗ."
"Ừ, em làm tốt lắm. Mau về nghỉ ngơi thôi."
Tôi mệt lử rồi. Ôi trời. Phải về đánh một giấc thật ngon mới được. Thật tốt khi sau bao nhiêu vụ khủng bố, cuối cùng cũng được nghỉ ngơi tử tế. Chắc là mọi chuyện sẽ ổn định trong một thời gian dài thôi, nhỉ?
Tại một không gian tối tăm.
Những người đàn ông vũ trang hạng nặng đứng xếp hàng ngay ngắn. Đứng trước họ, một người đàn ông trông giống như đại tá lên tiếng:
"Đêm nay, chúng ta sẽ tiến hành không kích. Rõ chưa?"
"RÕ!!!"
"Mục tiêu tấn công của đơn vị ta là ở đâu?"
"LÀ KHÁCH SẠN SIGNATURE BUSAN!!!!"
Tiếng hô vang của những người lính lấp đầy căn phòng.
Chà. Mọi chuyện rồi sẽ ổn thôi... đúng không?
"Tự nhiên thấy lo lo sao ấy..."
"Da-in, đừng có lầm bầm một mình nữa. Mau đi thôi anh."
"Biết rồi mà..."
Ừ thì, chuyện gì xảy ra thì xảy ra, ít nhất cũng không phải là ngày hôm nay đâu.
1 Bình luận