Boushoku no Berserk ~ Ore...
Isshiki Ichika fame
  • Bạn phải đăng nhập để sử dụng bookmark
Tùy chỉnh

⟡ Volume 09 ⟡

Chương 292: Chủ nhân

0 Bình luận - Độ dài: 1,393 từ - Cập nhật:

Việc có Max đi cùng có một cái lợi - đó là chúng tôi hầu như không bị quái vật tấn công.

Theo lời Cecilia, Fenrir thuộc hàng cao cấp trong vương quốc động vật. Với những loài thấp kém hơn, Max là sinh vật có thể ăn thịt chúng bất cứ lúc nào.

Chúng dường như không dám tới gần.

Dù vậy, vẫn có những con dám phát động tấn công.

Những quái vật ngang sức hoặc mạnh hơn Max, hoặc những con chỉ muốn xơi tái tôi và Cecilia.

Ngay lúc này, chúng tôi đang bị tấn công bởi một con quái vật giống gấu rất to.

[Cecilia, để tôi lo.]

Giờ đây khi chỉ số và kĩ năng đã dần phục hồi, việc chiến đấu và nuốt chửng con quái vật này có thể thúc đẩy quá trình đó.

Từ khí chất tỏa ra, nó có vẻ ngang sức với Max.

Nghĩ vậy, tôi liếc nhìn Max thì thấy nó đang ngáp dài.

Hm, con này yếu hơn Max rồi.

『Thiệt luôn đấy... Tên nhóc này! Vẫn chưa đoán được sức mạnh địch sao?』

[Tôi vốn lệ thuộc vào kĩ năng <Giám Định> mà.] 

『Kỹ năng đó vẫn chưa hồi phục nhỉ?』

[Ừa, một thế giới toàn những điều không biết. Việc có kĩ năng <Giám Định> quả thực rất cần thiết.]

Hiện tại, tôi chỉ mới có lại <Thánh Kiếm Kĩ> và <Dạ Nhãn>.

<Dạ Nhãn> vốn có thể dùng được thông qua đôi mắt của tinh linh. Kĩ năng và tinh linh thuật có chút chồng chéo lên nhau. Nhưng khi kết hợp với nhau, <Dạ Nhãn> được cải tiến rõ rệt.

Khi tinh linh thuật và kĩ năng có cùng một khả năng, sử dụng đồng thời sẽ tạo hiệu ứng cộng hưởng.

Nhưng hiện tại là ban ngày. Vẫn chưa cần dùng <Dạ Nhãn>.

[Kết liễu nhanh thôi.]

Tôi giơ hắc kiếm vẫn trong vỏ về phía con gấu.

Có lẽ cảm nhận được sát khí từ tôi, nó run rẩy dữ dội rồi nhảy bổ tới.

Nhưng trước khi đòn tấn công kịp lao tới, tôi kích hoạt bí kỹ Thánh Kiếm Kĩ.

[Grand Cross!]

Ánh sáng thần thánh thanh tẩy con quái vật gấu.

Nó biến mất không một dấu vết, không kịp kêu lên tiếng nào. Giọng nói vô hồn vang lên trong đầu tôi.

《Bạo thực kĩ kích hoạt》

《Linh lực +80, Nguyền chú +90 đã được thêm vào chỉ số》

Lượng chỉ số tăng thêm chứng tỏ nó không mạnh lắm.

Vẫn còn sớm để ước lượng linh lực của quái vật.

《Kĩ năng <Đọc Tâm> và <Giám Định> đã được khôi phục》

Oh!? Không rõ có phải nhờ con quái vật này không nhưng những kĩ năng mà tôi mong mỏi đã trở lại. Có lẽ nguyên nhân là do tôi đã nuốt chửng rất nhiều quái vật trong cơ sở ngầm ở Thành Runebach.

[Greed! Tôi dùng được kỹ năng Giám định rồi!]

『Cuối cùng! Mau thử ngay đi.』

Tôi thử【Giám Định】lên Max.

• Fenrir Lv120

Linh lực: 2345000

Nguyền chú: 1765000

Tinh linh: Photon

Chỉ số cao quá vậy!?

Linh lực kinh khủng thật.

Chỉ số Nguyền chú cũng cao. Nhưng Max vẫn thư thả ngáp ngắn ngáp dài.

Nguyền chú sẽ gây áp lực lên cơ thể tôi khi kích hoạt Bạo thực kĩ.

Nhưng sau khi nuốt chửng thì cơ thể tôi dường như đã hòa làm một với nó.

Có lẽ đó là lý do Max vẫn ổn dù mang lượng Nguyền chú khổng lồ.

『Sao rồi?』

[Giám định được rồi. Tôi có thấy chỉ số của Max.] 

『Vậy là hành trình về sau sẽ dễ thở hơn chút.]』

Tôi kể cho Greed về chỉ số khủng của Max.

Max chở Cecilia trên lưng với vẻ mặt thư thái.

Greed suy nghĩ một lúc, rồi cho rằng có lẽ tôi và Max đã thiết lập sợi dây liên kết, và một phần sức mạnh của tôi chảy vào con Fenrir này.

Cecilia lấy làm ngạc nhiên, rồi vui vẻ xoa đầu Max.

[Đúng là quan hệ chủ - tớ hoàn hảo. Fate cũng nên tỏ ra thân thiết hơn đi!] 

[Sao mà…… tôi cứ liên kết vô tội vạ vậy…[

[Cũng tốt mà. Tôi rất vui khi được liên kết với cậu.]

Cecilia nói đỡ cho tôi. Trước giờ chỉ có Aaron là hình thành sợi dây liên kết với tôi.

Tôi cảm thấy an tâm khi sự liên kết được mở rộng. Vì đó là sợi dây mạnh hơn cả tình đồng đội.

Tôi tới gần Max, vừa xoa đầu vừa nói:

[Ngươi cũng sẽ hợp tác với ta chứ?] 

[Gâu!]

Trả lời hay lắm! Nhưng sao lại gặm nhẹ tay mình như muốn nếm thử vậy?

[Ừm ừm, thân thiết lắm rồi đấy.] 

[Vậy sao!? Tay tôi sắp bị ăn mất rồi kìa.] 

[Có lẽ đó là cách Fenrir thể hiện tình cảm chăng?]

Cecilia nhìn Max với vẻ ko thích thú.

Tay tôi dính đầy nước dãi của nó. Dù đã hình thành liên kết, Max vẫn là ma thú. Bản năng hoang dã chắc chắn vẫn còn.

Việc chỉ gặm nhẹ thế này chứng tỏ Max đang cố gắng kiềm lòng.

[Tuyệt đối không được ăn thịt người. Đây là thỏa thuận đấy.] 

[Gâu gâu!]

Nó nhìn tôi với đôi mắt lấp lánh.

Đối diện với ánh mắt đáng thương thế này, tôi muốn thưởng gì cho nó với tư cách chủ nhân.

[Thật không biết làm sao...]

Tôi lấy ra một ít thịt khô từ ba lô.

Ngửi thấy mùi, Max ngay lập tức vẫy đuôi điên cuồng, nước dãi chảy thành dòng. Thở phì phò, có vẻ nó sắp không chịu nổi nữa.

[Fate, đưa nó đi.] 

[Định bắt nó nhịn thêm chút, nhưng có vẻ không được rồi.]

Tôi đưa miếng thịt khô ra trước mặt Max.

Phập!!!

[GYAAAAAA!!]

Max đớp lấy cả tay lẫn thịt khô.

Và hoàn toàn quên mất việc gặm nhẹ, nó cắn luôn tay tôi.

Tôi rút tay ra ngay, kiểm tra vết cắn. Dấu răng của Max in hằn trên tay tôi.

[Đau quá.] 

[Thôi nào, Max là quái vật mà, đâu thể cho ăn như chó nhà được. Đưa tôi xem vết thương nào.]

Cecilia dùng tinh linh thuật chữa lành vết thương cho tôi.

[Đây, không để sẹo đâu.] 

[Cảm ơn cô. Phù~, hết hồn.]

Nhìn sang Max, nó đang cụp tai xuống ủ rũ. Có vẻ nó nhận ra việc mình vừa làm là sai. Fenrir quả là một ma thú thông minh.

Cứ từ từ dạy dỗ là được.

Tôi gãi nhẹ dưới cằm để động viên Max.

Chó thường thích được xoa chỗ này. Liệu Max có giống vậy không?

[Nó thích lắm đấy.] 

[Có vẻ thích hơn cả xoa đầu.]

Càng xoa Max càng khoái.

Cuối cùng, nó nhảy chồm lên người tôi.

[GYAAAA!!] 

[Fate!!]

Thân hình khổng lồ của Fenrir đè lên người tôi. Đó là đòn tấn công bất ngờ khi mà tôi đang bận gãy cằm nó.

Không kịp né tránh dẫn đến tôi bị Max đè bẹp.

Năng lượng vô hạn của Max thật đáng sợ. Các con quái vật hạng hai chắc đã bẹp dí dưới sức mạnh này. Mặc cho tôi giãy giụa, Max chỉ vui vẻ không chịu nhích người ra.

May thay Cecilia kéo ra, tôi hít đầy không khí trong lành thì Greed liền bồi thêm.

『Đi cùng nhau thì cần dạy dỗ nhiều thứ đấy. Cố lên, papa Fate!』

[Thôi đi, tôi không phải là papa ai hết!] 

『Vậy để Cecilia làm mama đi. Cô ấy có vẻ quen chăm sóc động vật.』

[Tất nhiên là được. Hồi nhỏ tôi cũng nuôi rất nhiều chó.]

Cecilia trưng ra biểu cảm như một mama kiểu mẫu. Có vẻ có triển vọng.

Đến khi tới được Đảo Alice thì chắc Max sẽ còn lớn nhiều hơn nữa 

Đang gật đầu nhìn Cecilia và Max, tôi bất ngờ nghe:

[Fate đương nhiên cũng phải hợp tác nhé!] 

[T-Ta biết rồi...Ta là chủ mà.] 

『Cố lên nhé, papa Fate!』

Đừng có gọi tôi là papa!

Tôi chưa già tới mức đó mà…

Max ngoan ngoãn ngồi im quan sát.

Quả là một Fenrir ngoan. Cùng Cecilia dạy dỗ, những hành vi như vừa nãy chắc sẽ dần được cải thiện.

Bình luận (0)
Báo cáo bình luận không phù hợp ở đây

0 Bình luận