Vol 1

Case 3: Flesh Golem ghét bác sĩ (Phần 2)

Case 3: Flesh Golem ghét bác sĩ (Phần 2)

Đôi lông mày của Kunai nhíu lại tạo nên một vẻ mặt đầy cô độc. Cô ấy trông giống như một chú chó nhỏ bị bỏ rơi vậy, Glenn thầm nghĩ.

Giờ đây, trong phòng khám chỉ còn lại cậu, Sapphee và Kunai. Skadi có rất nhiều việc khác phải lo liệu, nên cô ấy đã rời đi ngay sau khi bàn giao chi tiết tình hình cho Glenn và Sapphee. Khi không còn chủ nhân để bảo vệ, cô nàng vệ sĩ Flesh Golem chẳng thốt lên lời nào, dù rõ ràng là cô đang rất phiền muộn.

Chẳng còn sót lại chút dấu vết nào của thái độ kiêu ngạo và trịnh trọng mà cô đã thể hiện khi Skadi còn ở bên cạnh.

"Tiểu thư Kunai?"

Sapphee lên tiếng.

"Tôi gọi cô như vậy có được không?"

"Cứ gọi thế nào tùy cô."

Kunai nói.

"Cô là Saphentite Neikes, đúng chứ? Theo các tài liệu tôi đã xem, cô là một Lamia thông thạo việc bào chế dược phẩm và thảo mộc, một thành viên của gia tộc Neikes, những người đã làm giàu nhờ bán thuốc. Tài liệu cũng đề cập rằng tiểu thư Saphentite là một thiên tài vô song trong thế giới y học dược phẩm."

"Tôi đã rời bỏ gia đình rồi, nên họ không liên quan gì đến tôi cả."

Sapphee nói.

"Tôi chỉ có một điều muốn hỏi cô thôi, tiểu thư Kunai."

"Gì?"

"Mặc dù đúng là bác sĩ Glenn am hiểu nhiều lĩnh vực khác nhau, nhưng Golem và các vấn đề huyền học không phải là chuyên môn của anh ấy. Anh ấy chắc chắn không thể sử dụng bất kỳ ma thuật cổ xưa nào. Chúng tôi chỉ thực hiện các phương pháp điều trị khoa học, dựa trên quan sát và y học lâm sàng... Cô vẫn thấy ổn khi được chúng tôi thăm khám chứ?"

"Ngay từ đầu tôi đã chẳng trông chờ gì một bác sĩ thị trấn có thể làm được mấy thứ đó rồi."

Cô đưa tay vỗ mạnh vào gáy mình. Có vẻ như cô đang chỉ vào phía sau cổ, nơi cuộn giấy đang đâm xuyên thẳng qua các đốt sống cổ của cô.

"Thứ viết trên cuộn giấy này là những mệnh lệnh dành cho tôi với tư cách là một Golem."

Cô nói với giọng điệu mạnh mẽ.

"Hiện tại, tôi đang cử động một cách tự do, nhưng đó cũng là vì có một câu chú được ghi trên cuộn lệnh này cho phép điều đó. Người duy nhất có thể thay đổi những gì viết ở đây là chủ nhân của tôi, ngài Draconess. Đây không phải là thứ mà bất cứ ai cũng có thể tùy tiện đụng vào, và tôi không có ý định để cậu chạm vào nó."

Vì không có nghi ngờ gì về việc cô đã tinh thông một loại võ thuật nào đó, thật khó tưởng tượng có ai có thể chạm vào gáy cô ngay cả khi họ muốn. Suy cho cùng, cô là vệ sĩ của một con rồng, và chắc chắn cô sở hữu sức mạnh cần thiết cho vai trò đó.

"Ngài Draconess đang tìm người để khâu cho tôi. Tất cả những gì các người cần làm là dùng chỉ khâu lại cơ thể tôi. Dù đó là một nhiệm vụ đơn giản, nhưng nó khá quan trọng, đặc biệt là khi chính chủ nhân của tôi đã hạ mình chỉ định các người lo liệu việc đó. Hãy biết rằng đó là một vinh dự."

Glenn nghĩ rằng tốt nhất là họ nên làm theo mọi lời Kunai nói một cách ngoan ngoãn. Cậu hoàn toàn là kẻ nghiệp dư khi nói đến việc tạo ra Flesh Golem, nhưng đúng như Kunai đã nói, nếu tất cả những gì cậu cần làm là khâu cánh tay bị mất trở lại cơ thể cô, thì đó thực sự là công việc của một bác sĩ. Cậu có thể có ý kiến về thái độ của Kunai, nhưng với công việc thì không.

"Tuy nhiên…"

Kunai nói trong khi lườm Glenn và Sapphee.

"Có thể điều này đi ngược lại ý muốn của ngài Draconess, nhưng tôi không có ý định dựa dẫm vào một bác sĩ thị trấn để được giúp đỡ. Tôi sẽ tự khâu cánh tay của mình lại. Suy cho cùng, miễn là cơ thể tôi trở lại hoàn hảo, ngài ấy sẽ hài lòng."

"Hả?"

Glenn thốt lên.

"Ch-chuyện đó nghĩa là sao?"

"Nghĩa là tôi sẽ không nhờ vả các người. Tôi sẽ tự tìm cánh tay của mình và gắn nó lại theo cách tôi thấy phù hợp. Tôi ghét bác sĩ. Tôi không thể chịu đựng nổi việc ở trong một phòng khám như thế này."

Sự xấc xược của Kunai thực sự là không có hồi kết.

Thú thực, Glenn không quá ngạc nhiên trước những lời đó. Suy cho cùng, Kunai đến đây chẳng qua là với tư cách tùy tùng của Skadi. Bản thân Kunai không hề có chút ý định nào để Glenn thăm khám và điều trị cho mình.

"Xin lỗi vì đã làm phiền."

Cô nói, và với những lời đó, Kunai bước ra khỏi phòng khám và bỏ đi.

Glenn thậm chí không thể cố gắng ngăn cô lại. Cứ như thể mọi chuyện đã được quyết định ngay từ đầu. Cô thực sự ghét bác sĩ và điều đó đã khiến Glenn nhận thức rõ ràng rằng cô muốn rời khỏi phòng khám càng sớm càng tốt.

"Luôn có những bệnh nhân ghét bác sĩ, nhưng mà..."

Sapphee bỏ lửng câu nói và chống cằm thở dài. Cô đưa tay xoa nhẹ những lớp vảy nơi khóe mắt.

"Hầu hết trường hợp, khi bệnh càng tiến triển nặng, bệnh nhân buộc phải ở lại phòng khám dù muốn hay không. Tôi đoán đó là vì họ không chịu nổi cơn đau. Nhưng... có lẽ với tiểu thư Kunai thì hơi khác một chút?"

"Liệu ngay từ đầu, cô ấy có cảm thấy đau đớn hay không? Cô ấy là gì nhỉ, một Flesh Golem? Có đúng thế không?"

Theo những gì Glenn quan sát được từ Kunai, cánh tay phải bị đứt lìa dường như không gây cho cô chút đau đớn nào. Thậm chí nếu đầu cô bị chặt đứt, có lẽ cô vẫn sẽ hành động như không có chuyện gì xảy ra. Dù vậy, Glenn tự hỏi liệu để cô ấy một mình như vậy có thực sự ổn không.

Kunai đã nói cô sẽ tự khâu lại cánh tay của mình. Tuy nhiên, liệu cô có khả năng thực hiện một kỳ tích như vậy không? Đó rõ ràng là một nhiệm vụ khó khăn, vừa phải giữ cố định cánh tay phải cần khâu, vừa phải xỏ kim qua da thịt...

Hơn nữa.

"Sống với một cánh tay chắc hẳn là rất khó khăn."

Cậu nói.

"Sống sao? Cô ấy chết rồi mà, phải không?"

Sapphee vặn lại.

Glenn nhún vai.

"Chúng ta vẫn cần đảm bảo bệnh nhân của mình được khỏe mạnh. Dù sao thì bệnh nhân đã chết cũng đâu có hiếm gặp, đúng không? Mới hôm nọ, Frank, anh chàng Zombie ấy, chẳng phải đã đến đây để lấy thuốc sát trùng sao?"

"Ôi trời, giờ anh nhắc tôi mới nhớ..."

Sapphee nói. Tuy nhiên, vì cô chính là người đã bào chế ra loại thuốc sát trùng đó, nên chắc chắn cô chỉ đang giả vờ ngây ngô thôi. Sapphee không phải kiểu người sẽ bảo Glenn rằng cứ mặc kệ bệnh nhân chỉ vì họ đã chết, và Glenn cũng không có ý định bỏ mặc cô ấy.

"Tôi sẽ ra ngoài một lát."

Cậu nói.

"Dù sao thì chúng ta cũng phải đi tìm cánh tay của tiểu thư Kunai mà, phải không?"

Khoác lên mình chiếc áo blouse trắng, Glenn nhanh chóng chuẩn bị rời phòng khám trong khi nhét những dụng cụ sơ cứu khẩn cấp cần thiết vào túi.

"Xin lỗi nhé Sapphee, nhưng tôi cần cô trông coi phòng khám."

"Cứ giao cho tôi. Các Fairy cũng ở đây rồi."

Những Fairy giúp việc của phòng khám đang chạy đôn chạy đáo trên sàn nhà như thể chuỗi biến động do chuyến thăm của Skadi chưa từng xảy ra. Họ rất nhiệt tình với công việc, nhưng lại có xu hướng hơi cuồng tín và không phải lúc nào cũng chú ý đến xung quanh.

Sapphee vỗ tay.

"Được rồi các bạn, xếp hàng nào."

Cô nói.

"Xếp hàng thôiiii!"

"Vâng ạạạạạ."

"Có việc mới hảảảảảả?"

Tất cả các Fairy đồng loạt xếp thành một hàng. Vốn dĩ họ đang không làm việc gì cụ thể. Nên họ lập tức chạy đến theo lệnh của Sapphee.

"Bác sĩ Glenn sẽ ra ngoài để khám bệnh tại nhà và làm phẫu thuật. Anh ấy sẽ khâu lại cho tiểu thư Kunai Zenow, người đã mất đi nửa dưới cánh tay phải. Anh ấy dự tính sẽ cần thực hiện việc khâu vá tại chỗ, nên tùy tình hình mà sẽ cần cồn sát trùng, kim khâu và chỉ. Ngoài ra, chúng tôi cần một số bạn đi vào thành phố và giúp tiểu thư Kunai tìm lại cánh tay phải của cô ấy, rõ chưa?"

"Rõõõõõ rồi ạ!"

"Đã hiiiểu!"

Sau khi nhận lệnh, các Fairy tản ra như một đóa hoa đang nở rộ. Một vài người trong số họ đã vội vã lao ra khỏi phòng khám. Với bản năng nhạy bén trước nguy hiểm và khả năng tự vệ tuyệt vời, khó có thể tưởng tượng được cảnh họ bị đè bẹp hay bị xe ngựa cán qua ngay khi vừa bước ra đường, nhưng dù vậy, đó vẫn là một cảnh tượng khiến Glenn không khỏi cảm thấy bất an khi chứng kiến.

"Hoàn hảo."

Sapphee nói.

"Với việc này, mọi công tác chuẩn bị sơ bộ đã được lo liệu xong. Giờ thì, bác sĩ, xin hãy cẩn thận."

"Ừ... Cô chuẩn bị kỹ thật đấy, Sapphee."

"Tất nhiên rồi."

Cô vươn chiếc đuôi dài của mình ra một cách mượt mà. Nó lướt qua Glenn và đã mở sẵn cánh cửa phòng khám.

"Dù sao thì tôi cũng là trợ lý của bác sĩ Glenn mà. Ngay cả khi không thể đi cùng anh, tôi vẫn sẽ hỗ trợ anh bằng mọi cách có thể."

"Cô giúp tôi nhiều lắm... Được rồi, tôi đi đây."

Sapphee thu đuôi về phía mình và dùng nó để vẫy chào tạm biệt Glenn thay vì dùng tay. Glenn thường tự hỏi tại sao Sapphee lại có xu hướng dùng đuôi thay vì tay trong phần lớn thời gian. Do lười biếng hay vì lý do nào khác?

Khi việc chuẩn bị đã hoàn tất, Glenn chạy ra đường để đuổi theo Kunai. Cậu xuất hiện trên đại lộ chính phía Nam, nơi quái vật và con người đang trộn vào nhau trong đám đông. Glenn đảo mắt nhìn trái nhìn phải, nhưng bóng dáng đầy những vết sẹo chắp vá của cô nàng Flesh Golem chẳng thấy đâu.

Cô ấy đã đi đâu rồi? Nên đuổi theo Kunai trước hay đi tìm cánh tay phải của cô ấy trước đây?

Dù đã vội vàng lao ra như thế, cậu vẫn chưa biết phải làm gì. Cậu suy nghĩ một lát. Thuộc hạ của Skadi và các Fairy đều đang đi tìm cánh tay đó rồi. Có lẽ cậu nên đuổi theo Kunai. Tuy nhiên, cậu có cảm giác rằng làm vậy sẽ càng kích động lòng căm ghét bác sĩ của cô ấy hơn.

Trước khi cậu kịp đưa ra quyết định, một tiếng hét thất thanh đã cắt ngang dòng suy nghĩ.

"Á á á á á!!!"

Glenn đã nghe thấy giọng nói đó trước đây. Không một chút do dự, cậu chạy thẳng về phía tiếng hét.

***

Tisalia đang la hét.

Một đám đông đã tụ tập trong con hẻm dẫn thẳng về phía đấu trường. Đứng giữa đám đông đó không ai khác chính là nàng công chúa Centaur. Tisalia vừa nhìn thấy bóng dáng Glenn đã lập tức lao bổ về phía cậu.

"B-Bác sĩ!"

"Ối!"

Tisalia sở hữu vóc dáng đồ sộ như một chú ngựa kéo xe. Việc một người có kích thước như cô lao thẳng tới chỉ có thể dẫn đến chấn thương, hoặc ít nhất cậu đã nghĩ thế. Glenn tưởng mình sẽ bị cán bẹp dí trong nháy mắt, nhưng chỉ một giây trước khi va chạm, Tisalia đã tung một cú dừng ngoạn mục và điêu luyện. Đúng như mong đợi từ một chiến binh đấu trường, cô dường như có thể kiểm soát hoàn toàn mọi chuyển động của mình mà không để xảy ra bất kỳ sai sót nào dẫn đến tai nạn.

"C-có chuyện gì vậy, tiểu thư Tisalia?"

Glenn hỏi.

"Hức! Bác sĩ, tôi đang đi dạo... Tôi chỉ định đi mua ít rau củ nên đã đi một mình mà không có Kay và Lorna, nhưng mà..."

Glenn nhận ra Tisalia không mặc giáp trụ đấu trường. Trang phục của cô thêu họa tiết ca-rô, dù trông có vẻ cao cấp nhưng cũng không phải là bộ đồ lộng lẫy nhất. Tisalia dường như đang mặc những gì cô coi là quần áo bình thường hàng ngày.

"Rồi sau đó, tôi thấy... tôi đã thấy..."

"À."

Nhìn theo hướng ngón tay đang run rẩy của Tisalia, Glenn đã hiểu chuyện gì vừa xảy ra.

Đó là một cái chân, một cái chân trái đầy những vết khâu chắp vá mà cậu đã thấy trước đó. Mảnh giáp bảo vệ ống chân đã bị rơi ra và nằm gần đó. Kunai vốn chỉ đeo giáp thép ở chân trái, nên không thể nhầm lẫn được, đó chính là chân của cô ấy.

Glenn tiến lại gần cái chi bị lìa. Cậu phớt lờ việc đám đông xung quanh đang lùi lại một bước khi cậu tiếp cận nó. Cậu nhẹ nhàng nhấc cái chân lên khỏi mặt đất.

"B-Bác sĩ...?"

Tisalia thốt lên.

"Có vẻ như nó bị đứt lìa quanh phần cơ đùi. Không, có lẽ là do các mối khâu bị tuột? Giáp bảo vệ bị móp méo... Chắc hẳn tác động từ một loại vũ khí cùn nào đó đã làm đứt các sợi chỉ khâu cũ. Có vẻ như những mối khâu của cô ấy không được làm từ loại chỉ chất lượng cao cho lắm nhỉ?"

"Sao anh có thể bàn luận về chuyện này một cách bình tĩnh như thế hả?!"

Tisalia nói.

"Đ-Đây chẳng phải là một vụ giết người sao?! Chúng ta cần phải gọi Đội Tuần tra ngay lập tức!"

"Nếu cái chân này bị cắt rời trong một vụ án mạng gần đây, màu sắc của da thịt sẽ không nhợt nhạt thế này. Chưa kể, thực tế là hầu như không có vết máu nào cả. Đây là chân trái của tiểu thư Kunai."

"Kunai... Kunai Zenow?"

Tisalia ngập ngừng và không thốt nên lời. Có vẻ như bằng cách nào đó, cô biết vệ sĩ của Skadi. Sau một lúc, cô mới tìm lại được giọng nói.

"Anh đang nói về chiến binh đã xuất hiện như một tia chớp tại đấu trường năm năm trước, có chuỗi thắng chưa từng có và được chiêu mộ làm vệ sĩ cho ngài Skadi dựa trên những thành tích đó sao? Võ sĩ xếp hạng cao nhất đấu trường, chính là Kunai Zenow đó ư?"

Năm năm trước, có nghĩa là chuyện này đã xảy ra trước khi cậu mở phòng khám. Tisalia hẳn phải biết vì cô cũng là một võ sĩ tại đấu trường. Hóa ra Kunai cũng từng là một chiến binh. Nếu cô ấy là võ sĩ xếp hạng cao nhất, thì chắc chắn cô đã được ghi danh vào đại sảnh danh vọng của đấu trường, nơi vinh danh dành riêng cho những chiến binh mạnh mẽ nhất. Đó là mục tiêu của mọi võ sĩ, bởi võ sĩ đứng đầu được tôn vinh như một anh hùng trên khắp lục địa.

Tisalia là một võ sĩ hạng trung, hiện vẫn ở hạng ba, nói cách khác, Kunai thậm chí còn mạnh hơn cả Tisalia.

"Tôi không thể tin được một người như cô ấy lại có thể để mất một chiếc chân."

Tisalia nói.

"Đối thủ của cô ấy có thể là ai chứ?"

"Tiểu thư Kunai vốn đã bị thương sẵn rồi."

Glenn giải thích.

"Rất có thể cô ấy bị nhắm mục tiêu vì những điểm yếu trên cơ thể."

"Anh bình tĩnh đến mức đáng sợ đấy, bác sĩ!"

Nhưng tất nhiên là cậu phải bình tĩnh, suy cho cùng, việc thăm khám bệnh nhân là một phần cơ bản trong công việc của một bác sĩ.

"Từ những gì tôi có thể nhận thấy khi nhìn vào chân trái của cô ấy, các sợi chỉ dùng để khâu đã bị thoái hóa khá nhiều."

Cậu nói.

"Cô ấy có thể từng là võ sĩ đứng đầu trong quá khứ, nhưng hiện tại, tôi tin rằng khả năng của cô ấy đã bị hạn chế đi ít nhiều."

Các điểm nối trong cơ bắp ở chân cô ấy được khâu lại với nhau bằng chỉ, điều đó có nghĩa là toàn bộ cơ thể cô ấy chắc chắn cũng được khâu lại theo cách tương tự để tạo thành một Flesh Golem. Glenn chắc chắn rằng những sợi chỉ đang mục nát và các mối liên kết lỏng lẻo sẽ ảnh hưởng đến mọi cử động của cơ thể cô.

Mức độ thối rữa khác nhau tùy thuộc vào phần da thịt đó là gì. Xét về hình dáng cơ bắp, có vẻ như nó được khâu lại thành một khối thống nhất, bất kể giới tính gốc của cơ thể mà nó được lấy ra. Glenn tự hỏi làm thế nào người tạo ra cô có thể làm tất cả những điều đó mà vẫn tạo ra được một cơ thể có thể cử động? Không chỉ vậy, kết quả cuối cùng lại là một đôi chân phụ nữ rất cân đối, làm sao chuyện đó có thể xảy ra?

Càng nhìn vào chân của Kunai, Glenn càng cảm thấy đó là một thứ gì đó phi thường, vượt xa kiến thức y khoa hiện tại. Chắc chắn đây là một ví dụ về bí thuật thu thập các tử thi để tạo ra một Flesh Golem.

Cổ chân của Kunai đột nhiên co giật.

"Á á á á!"

Tisalia lùi lại với mặt tái mét. Đám đông tụ tập xung quanh cũng đã bỏ chạy tán loạn.

Bàn chân vẫn còn mang chiếc dép kiểu phương Đông đang cử động nhẹ.

"Thật kinh ngạc."

Glenn nói.

"Nó vẫn cử động ngay cả khi bị tách rời khỏi cơ thể. Điều đó có nghĩa là các bộ phận khác nhau trên cơ thể cô ấy không hề chết, mà mỗi bộ phận đều có ý chí riêng sao?"

"Bác sĩ, sao anh có thể phân tích một cách lạnh lùng như thế được chứ?!"

Tisalia nói trong sự kinh hãi.

Câu trả lời tất nhiên rất đơn giản: để học cách điều trị cho quái vật, Glenn đã thăm khám một số lượng lớn bệnh nhân. Trong thời gian ở học viện, cậu thậm chí còn tham gia giải phẫu tử thi của cả con người và quái vật. Tất cả thứ đó đều cần thiết để tiếp thu kiến thức kỹ thuật cho việc trị liệu. Việc nhìn vào một cái xác đơn giản là không làm cậu sợ hãi.

Hơn nữa, giờ đây khi Glenn đã hiểu rằng cái chân của Kunai là lý do khiến Tisalia la hét, cậu biết mình không có lý do gì để hoảng sợ. Tuy nhiên, Glenn vẫn không chắc tại sao chân trái của cô, thứ rõ ràng vẫn còn dính trên người khi ở phòng khám, giờ lại nằm trên mặt đất giữa đại lộ.

"Có rất nhiều người kỳ lạ trong thị trấn này."

Tisalia nói.

"Nhưng... có vẻ như chính anh, bác sĩ, anh thực sự cũng khá kỳ lạ đấy, phải không?"

"Ồ, xin lỗi nhé."

Glenn nói.

"Tôi lỡ chìm đắm vào chuyên môn một chút, chuyện này hồi ở học viện vẫn thường xuyên xảy ra. Đáng sợ lắm hả?"

"Không hề, tôi lại thấy yêu anh thêm lần nữa rồi!"

Tisalia thốt lên. Nhìn vào đôi tai trên đỉnh đầu cô đang co giật liên hồi, có vẻ  như cô lại vừa bị vẻ ngoài đầy chuyên tâm của bác sĩ hớp hồn.

"Dù sao đi nữa, việc tôi đối xử với chân của bệnh nhân như một mẫu vật thí nghiệm là không tốt... Tôi phải cẩn thận hơn."

"Vậy có thể khẳng định đây là chân của Kunai Zenow không?"

Nàng công chúa nhân Centaur hỏi.

"Đúng vậy. Ban đầu, tôi và Sapphee được nhờ giúp khâu lại cánh tay phải của cô ấy, nhưng xem xét tình hình hiện tại, có vẻ như cánh tay không phải là thứ duy nhất cần được khâu lại..."

Tisalia chỉ vào chiếc giáp bảo vệ ống chân trong tay Glenn và nói.

"Cho tôi xem cái đó một chút."

Cậu đưa nó cho cô.

Chiếc giáp này vốn chỉ bảo vệ phần ống quyển, nhưng ngay từ đầu, Kunai cũng không mặc nhiều giáp trụ, Glenn cũng không nhớ là cô ấy có mang theo vũ khí nào không. Xét việc mục tiêu của cô là bảo vệ một nhân vật quan trọng, người ta sẽ nghĩ rằng cô mang theo ít nhất là một loại đoản đao nào đó. Glenn tự hỏi liệu việc chỉ đeo giáp ở chân trái có nghĩa là phong cách chiến đấu của Kunai chú trọng vào sự linh hoạt hơn là phòng thủ kiên cố hay không.

Tisalia nhìn chằm chằm vào vết móp trên giáp.

"Có vẻ như thứ này đã bị đánh bởi một cây chùy hoặc loại vũ khí cùn nào đó. Dù nó là gì, lực đánh cũng không quá mạnh. Tôi nghĩ đó phải là thứ gì đó có thể giấu dưới một chiếc áo khoác dài."

"Th-thật ấn tượng."

Glenn nói.

Glenn có thể kiểm tra cái chân bị rơi ra, nhưng cậu không có kiến thức để đoán loại vũ khí đã được sử dụng chỉ bằng cách nhìn vào dấu vết của cú đánh để lại trên giáp. Những thứ đó thuộc về chuyên môn của Tisalia với sự hiểu biết của cô về vũ khí và chiến đấu.

"Tôi đoán cú đánh này là từ một cuộc phục kích?"

Tisalia lẩm bẩm suy đoán.

Ngón chân của cái chân trong tay Glenn co giật. Phải chăng nó đang đồng tình với nàng công chúa? Tuy nhiên, làm thế nào một cái chân không có tai lại có thể nghe lỏm được cuộc trò chuyện thì nằm ngoài hiểu biết của cậu.

Xâu chuỗi những gì Tisalia vừa nói với những gì Skadi đã nói trước đó, Glenn bắt đầu hình dung ra chuyện đã xảy ra. Kunai lại bị kẻ nào đó tấn công. Trước đó, Skadi và thuộc hạ của cô ấy đã truy đuổi bọn buôn nô lệ, và Kunai đã trực tiếp chiến đấu với lũ đó, chính trận chiến đó đã khiến cô phải đến tìm Glenn trong tình trạng mất một cánh tay.

Câu trả lời đã rõ ràng: Kunai chắc hẳn đã bị bọn cướp đó tấn công lần nữa.

Trên hết, có khả năng cao là kẻ thủ ác đã lẻn trở lại vào đám đông cùng với vũ khí của chúng. Nếu là bọn buôn nô lệ, Glenn cũng chẳng làm gì được bọn chúng, nhưng...

"Cái này... có thể chữa khỏi không?"

Tisalia hỏi.

"Tôi tin rằng nó sẽ hoạt động bình thường nếu tôi khâu nó lại với nhau. Có vẻ như cấu trúc của các vùng xương vẫn ổn định. Nó sẽ tốt như trước nếu tôi nối lại các khối cơ một cách chính xác."

Nếu khâu lại cẩn thận bằng loại chỉ mới, Glenn nghĩ cậu có thể gắn nó lại còn chắc chắn hơn cả trước đây. Tất nhiên, chỉ đơn thuần khâu những phần thịt chết lại với nhau sẽ không đủ để nó cử động, nhưng... Glenn chắc chắn rằng sự chuyển động đó được xúc tác nhờ vào ma thuật bí mật của một Flesh Golem.

Thực tế, điều thực sự khiến Glenn bận tâm chính là những dấu vết khâu. Có thể hiểu được rằng các mối khâu cũ là những nơi lỏng lẻo nhất. Việc kiểm tra bàn chân của cô đã làm rõ điều đó. Một số đường nối ở đó được khâu bằng chỉ đen tuyền, một loại chỉ cũ. Glenn đoán đó là những mũi khâu đầu tiên của Kunai. Liệu chúng có được khâu bởi chính vị bác sĩ đã ‘tạo ra’ cô? Với tư cách là một bác sĩ, Glenn không khỏi nghi ngờ kỹ năng khâu vá của người tạo ra cô.

Và nếu họ đã kém cỏi trong việc khâu vá như vậy, thì cũng không quá khó hiểu khi phỏng đoán rằng các kỹ năng khác của họ có lẽ cũng tệ hại không kém. Glenn tự hỏi liệu người tạo ra cô có thực sự là một bác sĩ hay không.

Giọng nói của Tisalia cắt ngang dòng suy nghĩ của cậu, cô nói với một nụ cười gượng gạo.

"Có thể không phải việc của tôi khi nói điều này, nhưng... việc anh cứ vuốt ve chân của một người phụ nữ như thế này, bác sĩ ạ, khiến anh trông giống như một kẻ biến thái bất thường đấy, anh biết không?"

Cô ấy không sai, mọi người xung quanh đều đang né tránh Glenn khi họ đi ngang qua.

Không chắc chắn nên trả lời thế nào, Glenn nhìn xuống và nói.

"Ngay cả khi cô nói vậy, tôi nghĩ mình cũng không thể dừng lại được. Chỉ là, cô tuyệt đối không được nói với Sapphee là tôi đã nói thế, được chứ?"

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!