Superior Episode: The Southern Cross (SP 1 & 2) (TẠM NGƯNG)
Interlude 1: Tắm rửa và nấu nướng
0 Bình luận - Độ dài: 5,715 từ - Cập nhật:
□ <Nam Hải> - [Adventure II]
Trong những chuyến hải trình của <Infinite Dendrogram>, tình trạng "cạn kiệt vật tư" — nỗi ám ảnh thường trực trong Kỷ Nguyên Khai Phá trên Trái Đất — gần như không hề tồn tại.
Lý do cho chuyện này rất đơn giản: nhờ sự hiện diện của những chiếc Hòm đồ.
Hòm đồ cấp càng cao, sức chứa lại càng khổng lồ, đồng thời còn có khả năng làm chậm thời gian trôi qua bên trong. Chỉ cần tiềm lực tài chính đủ mạnh, dù hải trình có kéo dài đằng đẵng đến đâu, các thủy thủ cũng chẳng bao giờ phải lo lắng chuyện thiếu hụt nhu yếu phẩm. Thêm vào đó, ma pháp lọc nước biển thành nước ngọt và thuật giả kim đã biến một sự xa xỉ từng bị coi là báng bổ trong lịch sử hàng hải Trái Đất thành hiện thực: "Toàn bộ thủy thủ đoàn đều có thể tắm rửa sạch sẽ mỗi ngày ngay trên tàu".
Chính vì thế, hiển nhiên con tàu [Adventure II] cũng được trang bị một khu nhà tắm vô cùng khang trang.
"~♪"
Vào lúc hoàng hôn buông xuống, bên trong khu nhà tắm của [Adventure II] vang vọng một tiếng ngân nga khe khẽ. Dù chỉ là hát nhẩm, nhưng giai điệu lại vô cùng êm ái, âm điệu chẳng hề chệch lấy một nhịp. Đó đích thị là tiếng hát của một người đã từng được đào tạo bài bản về âm nhạc lẫn thanh nhạc. Chủ nhân của giọng hát ấy vừa vui vẻ ngân nga, vừa thong thả dùng loại dầu gội được chuẩn bị sẵn để làm sạch mái tóc của mình.
"Hửm. Đã có người vào tắm trước rồi sao?"
Bất chợt, cánh cửa nhà tắm mở ra, một bóng người chậm rãi bước vào để gột rửa bụi bặm sau một ngày dài.
Đó chính là Thuyền Trưởng Hạm Đội, Riella. Cô thản nhiên bước vào trong tình trạng không mảnh vải che thân, thậm chí chẳng thèm quấn lấy một chiếc khăn tắm.
Riella tiến lại gần và đưa mắt nhìn vị khách đến trước đang ngồi ở khu vực tắm tráng. Người đó để xõa mái tóc đen dài rũ rượi về phía trước, vừa gội đầu vừa lẩm nhẩm hát. Nhìn bóng lưng lạ lẫm ấy, Riella không khỏi nghiêng đầu thắc mắc, tự hỏi rốt cuộc đây là ai.
(Rõ ràng bây giờ đang là khung giờ tắm của nữ cơ mà...)
Quả thực, trên tàu cũng có kha khá nữ thủy thủ để tóc dài, nhưng nếu xét đến đặc điểm tóc đen thì trong ký ức của cô tuyệt nhiên không có một ai trùng khớp. Hơn nữa, cái giọng ngân nga êm tai kia, cô cũng chưa từng nghe qua bao giờ.
(...Hả?)
Dù đã bị mái tóc đen dài và những lớp bọt xà phòng che khuất đi phần nào, Riella vẫn nhận ra người nọ sở hữu một thân hình cực kỳ cường tráng và săn chắc. Ngay cả người cha quá cố của cô khi xưa cũng không sở hữu những khối cơ bắp được rèn giũa và tạc nét hoàn mỹ đến nhường này. Do đó, có một điều cô dám khẳng định chắc nịch: đây tuyệt đối không phải là một nữ thủy thủ.
"............"
Riella giữ im lặng tuyệt đối. Từ chiếc Hòm đồ dạng vòng tay mà cô luôn cẩn thận đeo theo người ngay cả khi đi tắm, cô từ từ rút ra một thanh Cutlass. Không chút ngần ngại, cô vung lưỡi kiếm lạnh lẽo giáng thẳng xuống gáy gã đàn ông khả nghi xa lạ kia.
"Hửm?"
Thế nhưng, gã đàn ông chỉ khẽ thốt lên một tiếng ngạc nhiên, và rồi... dùng đúng hai ngón tay kẹp chặt lưỡi kiếm đang lao vun vút về phía cổ mình, dễ dàng chặn đứng nó ngay giữa không trung.
"Hơ!?"
Riella sững sờ kinh ngạc. Cô tự tin đòn tấn công của mình đã hoàn toàn chiếm thế thượng phong nhờ yếu tố bất ngờ, vậy mà lại bị hóa giải nhẹ tựa lông hồng. Đối phương chỉ sử dụng vỏn vẹn hai ngón tay. Thế nhưng, thanh Cutlass lại cứng ngắc cứ như bị cắm chặt vào đá tảng, không thể nhúc nhích dù chỉ một ly.
"Tên này...!"
Riella toan cất tiếng la lớn để báo động cho các thủy thủ bên ngoài, nhưng...
"Riella. Đứng trơ ra đó là cảm lạnh đấy gấu. Xuống bồn ngâm mình đi gấu."
Gã đàn ông khả nghi lên tiếng, giọng điệu mang theo chút càu nhàu quở trách.
"Hả...?"
Tiếng ngân nga ban nãy thì cô chưa từng nghe qua, nhưng cái từ đệm lạ đời ở cuối câu và chất giọng này thì cô lại thấy quen quen. Đó chính là giọng nói mà cô mới vừa khắc sâu vào não bộ vào ban sáng.
"Anh..."
"À. Nhưng trước tiên cô nên tắm tráng qua vòi sen để gột sạch muối biển đi đã gấu. Nếu không, nước trong bồn sẽ bị vẩn đục, làm phiền những người vào tắm sau đó gấu."
"À, ừ."
Bị nhắc nhở về những phép tắc hiển nhiên bằng một thái độ điềm nhiên như không, Riella vô thức cất thanh Cutlass đi rồi ngoan ngoãn tắm gội sạch sẽ ở khu vực tắm tráng ngay bên cạnh. Có lẽ do tóc của Riella ngắn hơn gã đàn ông kia, nên cả hai người hoàn thành công đoạn làm sạch cùng một lúc. Sau đó, hai người họ sánh vai nhau bước vào bồn tắm lớn, tận hưởng làn nước nóng và đồng thanh thở hắt ra một hơi sảng khoái...
"...Sao thế này! Tại sao lại thành tắm chung rồi!!???"
Mãi đến tận lúc này, Riella mới bừng tỉnh nhận ra sự bất thường của tình huống. Cô bật dậy khỏi mặt nước và hét toán lên.
"Tung hứng hùa theo chán chê rồi mới thét lên phản bác, cô phản ứng chậm quá đó gấu."
Gã đàn ông khẽ nói với vẻ hơi bối rối, dường như vẫn muốn giữ ý tứ với cơ thể trần trụi của Riella nên tuyệt nhiên không quay sang nhìn cô.
"Lúc nãy gấu tự dưng nghĩ 'À, hóa ra tàu này có văn hóa tắm chung', nên gấu coi chuyện đó là điều bình thường luôn đó gấu."
"Bình thường cái đầu anh! Mà khoan, nói 'lúc nãy' nghĩa là anh đã sớm nhận ra mình nhầm giờ tắm rồi đúng không!? Cái tên gấu chết tiệt này!"
Riella mặt đỏ bừng bừng, chỉ tay thẳng vào mặt gã đàn ông――Shu, người lúc này đã trút bỏ bộ đồ thú, và hét lên giận dữ.
"Về chuyện đó thì gấu đành xin lỗi vậy gấu. Nhưng bảo là nhầm thì cũng không đúng, bởi gấu đâu có được ai thông báo lịch tắm rửa cụ thể nào đâu gấu. Do vừa phải ngâm mình dưới nước biển mặn chát, lại vừa bị cá voi nuốt chửng nên gấu chỉ muốn đi tắm cho sạch sẽ càng nhanh càng tốt thôi gấu."
"Cho dù là thế, thì lúc phát hiện ra anh cũng phải lên tiếng nhắc nhở tôi một câu chứ!?"
Chính bởi cách đáp trả quá đỗi tự nhiên của Shu, Riella lại vô tình bị cuốn theo nhịp độ tưng tửng của hắn.
"Mà khoan đã! Hóa ra anh cởi được bộ đồ thú đó ra à!?"
"...Hả? Chứ cái loại đồ thú mặc vào mà cởi không ra chẳng phải mang hơi hướm kinh dị quá sao gấu?"
"Thì đúng là vậy! Nhưng nếu anh cứ giữ nguyên lốt gấu thì tôi đã nhận ra anh sớm hơn rồi! ...Hắt xì!"
Riella vừa chỉ tay vào Shu cằn nhằn, vừa bất chợt hắt hơi một cái.
"Thấy chưa, gấu đã bảo là cảm lạnh rồi mà gấu. Một là cô lên bờ mặc đồ vào, hai là ngâm hẳn người xuống bồn nước nóng đi gấu."
Shu thản nhiên khuyên nhủ, dường như chẳng mảy may bận tâm đến việc đối phương là một người phụ nữ đang phơi bày cơ thể trần trụi trước mặt mình. Phản ứng lạnh nhạt này có lẽ là vì trong mắt hắn, cô thực sự chỉ đơn thuần là một đứa trẻ vắt mũi chưa sạch.
"............"
Riella đắn đo mất một lúc... nhưng cái lạnh đã chiến thắng lòng kiêu hãnh, rốt cuộc cô cũng đành ngoan ngoãn dìm người xuống làn nước ấm ngập đến ngang vai.
"T-Tôi là Thuyền Trưởng của Hạm đội Mạo Hiểm cơ mà! B-Ba cái vụ tắm chung với đàn ông, c-có v-vấn đ-đề gì chứ!"
"Rồi rồi, gấu biết rồi."
Shu ậm ừ trả lời cho qua chuyện, ánh mắt vẫn tuyệt đối không lia sang nhìn cô gái đang đỏ bừng mặt vì ngượng ngùng kia.
"............"
"............"
Cứ thế, hai người họ kề vai nhau ngâm mình trong bồn tắm rộng lớn, để mặc không gian chìm vào sự im lặng.
"...Này, cái bộ đồ thú của anh đâu rồi?"
Một lúc sau, Riella mới lên tiếng khơi mào lại cuộc trò chuyện dở dang.
"Đang vứt trong máy giặt gấu. Tí nữa tắm xong là nó lại sạch bong kin kít ngay gấu."
"...Anh đang không mặc lốt gấu mà vẫn giữ nguyên cái điệu bộ ăn nói đó sao?"
Lúc hắn khoác trên mình bộ đồ thú thì cô không bận tâm lắm, nhưng hiện tại, cách nói chuyện ngộ nghĩnh đó khi ghép với ngoại hình nam tính này quả thực tạo ra một sự lệch pha đến nực cười. Ngay khi Riella vừa phàn nàn về điều đó...
"Nếu tôi nói chuyện bình thường, cô sẽ nảy sinh ý thức phòng bị thái quá rồi lại khó ngâm mình cho thoải mái, đúng không?"
Shu lược bỏ hoàn toàn từ đệm "gấu", dùng một chất giọng trầm ổn, điềm đạm và không còn chút bông đùa nào để trả lời cô. Chỉ một thay đổi nhỏ trong chất giọng ấy thôi... dù trong lòng có uất ức đến mấy, Riella cũng buộc phải thừa nhận tim cô vừa hẫng đi một nhịp.
"...Hứ! Đồ tự mình đa tình!"
Cố tình buông một lời hờn dỗi để phủ nhận, Riella liếc mắt nhìn sang khuôn mặt của Shu và... sững sờ nhận ra.
Diện mạo thật của Shu vô cùng sắc nét, khôi ngô đến mức khó lòng tưởng tượng nổi nếu chỉ nhìn vào cái bộ đồ gấu lố lăng ban sáng.
Riella vốn không phải tuýp người quá coi trọng nhan sắc của cánh mày râu, nhưng ngay cả cô cũng không thể phủ nhận đường nét của hắn chắc chắn thừa sức "hớp hồn phái nữ". Đó là một khuôn mặt dung hòa hoàn hảo giữa sự mạnh mẽ nam tính và nét lãng tử cuốn hút.
"Này... rốt cuộc tại sao anh lại phải mặc cái bộ đồ thú đó?"
"Chính là cái chuyện mà lúc nãy gấu định kể đó gấu."
Chính là câu chuyện mà sau khi thảo phạt xong con [Gujiranda], Riella đã vội vàng gạt đi bằng câu "Vậy thôi khỏi đi".
"...Tôi đổi ý rồi. Anh kể đi, tôi nghe đây."
"Mục đích là để giấu đi cái khuôn mặt này đó gấu."
"...Đừng bảo là anh định nói mấy câu tự luyến rẻ rách kiểu 'Vì tôi sợ khuôn mặt đẹp trai của mình sẽ khiến chị em phụ nữ cắn xé lẫn nhau!' nhé?"
"Không hề, không hề."
Bị Riella ném cho một ánh nhìn khinh bỉ hệt như đang nhìn rác rưởi, Shu chỉ biết bật cười phủ nhận.
"Về cơ bản thì, các <Master> thường sẽ sở hữu diện mạo khác nhau giữa thế giới bên kia và thế giới bên này gấu. Dĩ nhiên cũng tồn tại vài cá nhân ngoại lệ, điển hình như con mắm hồ ly tinh nào đó."
"Hồ ly tinh?"
Riella lờ mờ đoán được hắn không nhắc đến động vật, mà đang ám chỉ một nhân vật cụ thể nào đó, nhưng cô hoàn toàn mù tịt không biết người đó là ai.
"Thay đổi diện mạo ấy hả, bằng ma pháp sao?"
"Có thể hiểu nôm na là chúng tôi sử dụng một cơ thể khác gấu. Bản thân cơ thể này của gấu cũng là một cơ thể mới. Thế nhưng, gấu lại gặp trục trặc trong việc tùy chỉnh ngoại hình gấu."
Shu đưa đầu ngón tay gõ gõ nhẹ lên mặt mình và giải thích.
"Dẫn đến việc thế giới bên kia và thế giới bên này chung một khuôn mặt gấu. Nếu chỉ vì cái cớ ngớ ngẩn đó mà rước thêm một đống rắc rối không đâu vào người, thì thà khoác quách bộ đồ thú vào giấu nhẹm mặt đi cho xong gấu."
Nghe những lời bộc bạch đó, Riella cũng lờ mờ vỡ lẽ ra vấn đề.
Tóm lại, nếu rước oán thù ở thế giới bên này, đối phương hoàn toàn có thể truy lùng hắn ở thế giới bên kia, và ngược lại. Riella tạm thời đúc kết lại trong đầu: Gã này cảm thấy việc phải gánh vác ân oán nhân đôi từ tận hai thế giới là điều vô cùng phiền phức.
"Nhưng sao anh lại để xảy ra cái cớ sự dở khóc dở cười đó?"
"Chắc do gấu lỡ làm phật lòng người phụ trách tạo nhân vật... hay ngược lại gì đó gấu. Thành thử ra, tạm gác chuyện khuôn mặt sang một bên, gấu vẫn cứ liên tục bị ném vào hết rắc rối này đến rắc rối khác. Nhiều lúc cũng khổ tâm lắm gấu."
"Hừm."
Tuy ngoài miệng than vãn khổ tâm là vậy, nhưng thông qua thái độ của hắn, Riella cảm thấy rõ ràng là gã này "đang khá tận hưởng" những rắc rối đó.
"...Nhưng mà này, từ sự tình về khuôn mặt cho đến cái chức danh người phụ trách gì đó... Anh có cảm thấy mình đang tiết lộ hơi nhiều thông tin mật quá không đấy?"
"Thì cứ xem như đây là cách gấu chịu trách nhiệm vì lỡ nhìn thấy cơ thể trần trụi của con gái nhà người ta đi gấu. Gấu thấy nếu bản thân không chịu phơi bày một hai bí mật ra để trao đổi, thì sổ sách khó mà cân bằng được gấu."
"...Anh nói thế thì tôi lại càng điên tiết hơn đấy, có cảm giác như cơ thể ngọc ngà của tôi đang bị định giá quá rẻ mạt vậy."
"Hahaha, nếu cô thấy chưa đủ thì để sau này gấu đền bù bằng một hình thức khác gấu."
Nói đoạn, Shu vô tư đứng dậy khỏi bồn tắm. Lúc này, toàn bộ cơ thể trần trụi của hắn lại hiên ngang phơi bày ra, khiến Riella đỏ bừng mặt và phải vội vã ngoảnh mặt đi chỗ khác.
"Vậy, gấu xin phép lên bờ trước đây gấu."
"...Bây giờ mà anh vác cái thân đó ra ngoài đụng mặt nữ thủy thủ nào là bị đập cho nhừ tử đấy."
"Không thành vấn đề gấu. Ba cái trò đánh bài chuồn rón rén này gấu đã làm quen như ăn cơm bữa rồi gấu."
Vừa dứt lời, Shu lập tức kích hoạt Skill <Instant Equip> để khoác lên mình một bộ đồ thú hoàn toàn mới. Lần này không phải là bộ đồ gấu đen tuyền quen thuộc, mà là bộ đồ mô phỏng loài tắc kè hoa (Chameleon).
“Vậy, rùa xin phép lặn trước đây rùa.”
Dứt câu, thân hình Shu hòa làm một với môi trường và trở nên trong suốt. Cứ thế, một thế lực vô hình vặn tay nắm cửa rồi chuồn thẳng khỏi nhà tắm một cách trót lọt.
"............"
Chứng kiến chuỗi hành động trơn tru đó, Riella nảy ra đủ thứ suy nghĩ móc mỉa trong đầu như "Hóa ra hắn tàng trữ cả tá đồ thú khác nhau à?" hay "Rõ ràng là mặc đồ tắc kè hoa mà lại xài đuôi câu của rùa là sao!?"... nhưng rốt cuộc, lại chẳng có một lời nào thoát ra khỏi bờ môi cô.
"............"
Chỉ là, sau khi bóng dáng Shu hoàn toàn biến mất, sự xấu hổ tột độ vì màn tắm chung ban nãy mới bắt đầu ập đến... Cô gái với khuôn mặt chín lựng tức tối dùng tay đập nước bồn tắm chát chúa, cố gắng trút bỏ thứ cảm xúc ngượng ngùng không biết giấu đi đâu cho hết.
◇
Một chuyến hải trình nơi tình trạng khan hiếm nước ngọt hoàn toàn bị loại bỏ, nơi tất cả thủy thủ đều được tắm gội sạch sẽ mỗi ngày, duy trì một tiêu chuẩn sống cực kỳ đáng nể.
Và dĩ nhiên, sự sung túc đó cũng được áp dụng triệt để cho cả chuyện ăn uống.
Khẩu phần ăn Kỷ Nguyên Khai Phá trên Trái Đất vốn là một nỗi ám ảnh kinh hoàng với những chiếc bánh quy khô khốc lúc nhúc giòi bọ, những tảng thịt ướp muối chát chúa, và các loại rượu rẻ tiền buộc phải uống thay cho nguồn nước ngọt đã ôi thiu.
Nhưng trong thế giới <Infinite Dendrogram>, mọi nguyên tắc khắc nghiệt đó đều bị phá vỡ.
Nhờ khả năng bảo quản thực phẩm tươi sống với số lượng không giới hạn bên trong Hòm đồ, các thủy thủ luôn được thỏa sức tận hưởng ba bữa ăn nóng hổi, tươi ngon và đầy đủ dinh dưỡng mỗi ngày. Đừng nói là so với thời kỳ Đại Hàng Hải, ngay cả những chuyến hải trình trên Trái Đất vào năm 2045 cũng không thể nào sánh bì được với độ phong phú vật tư của nơi đây.
Hệ lụy duy nhất là họ phải hết sức cẩn trọng trong chế độ sinh hoạt, nếu không muốn mắc bệnh béo phì do lười vận động khi chỉ quanh quẩn trên không gian tàu. Ăn uống luôn là niềm vui lớn lao nhất trong những chuyến đi biển khơi, và hải trình thảo phạt [Abyss Shelder] khốc liệt này cũng không phải là ngoại lệ.
Thế nhưng, khâu chuẩn bị bữa tối hôm nay lại có đôi chút khác biệt so với những ngày thường lệ.
Trong gian bếp rộng lớn được gia cố các lớp ma pháp phòng cháy vô cùng cẩn thận, ngoài những đầu bếp thân quen vẫn thường ngày nhóm lửa nấu nướng... nay lại lù lù xuất hiện một bộ đồ gấu đen tuyền đang đứng chễm chệ.
Không cần nói cũng biết, sinh vật đó chính là Shu.
“Hừ hừ hừ, phải lâu lắm rồi gấu đây mới lại có nhã hứng tự tay xuống bếp nấu cơm cho người khác ăn đó~.”
Shu vừa cầm một con dao thái cùng một loại rau củ trông giống hệt hành tây, vừa lầm bầm đầy vẻ đắc ý. Bao quanh hắn, đội ngũ đầu bếp phụ trách bữa tối đang nín thở, thót tim theo dõi nhất cử nhất động của tay "đầu bếp gấu" này. Lý do dẫn đến cớ sự không phải từ các đầu bếp chính quy, mà lại là Shu đang hiên ngang đứng nấu ăn ở đây, hoàn toàn xuất phát từ việc hắn tự xung phong xin thầu vị trí này.
Sau khi tẩu thoát ngoạn mục khỏi nhà tắm, Shu vẫn ung dung giữ nguyên lốt tắc kè hoa tàng hình để nhẩn nha đi dạo thăm thú quanh tàu. Đúng lúc đó, hắn tạt ngang qua gian bếp đang rục rịch chuẩn bị nguyên liệu cho bữa tối. Vừa lấp ló ngó vào trong, thấy cơ sở vật chất và nguyên liệu chế biến đều vô cùng đầy đủ và tươi ngon, khao khát "được nấu ăn" đã lâu không trỗi dậy trong lòng Shu bỗng bùng cháy dữ dội.
Đó là sự bốc đồng kiểu "thỉnh thoảng cũng muốn lăn xả vào bếp" thường thấy ở những gã đàn ông độc thân vốn dĩ ít khi tự tay nấu nướng. Mặc dù, cái lý do khiến Shu bình thường không tự nấu ăn lại có phần sai sai và khác biệt một trời một vực so với tiêu chuẩn của đàn ông trên thế giới...
Và thế là, với cái điệu bộ hùng hồn tuyên bố: "Bữa nay hãy để gấu trổ tài làm bếp gấu!", hắn ngang nhiên xông thẳng vào bếp, đẩy những đầu bếp chịu trách nhiệm lo bữa ăn cho toàn tàu vào thế tiến thoái lưỡng nan.
Bữa ăn ảnh hưởng trực tiếp đến sức khỏe và thể trạng chiến đấu của thủy thủ đoàn, làm sao họ dám nhắm mắt giao phó cho một tay nghiệp dư vô danh được. Tuy nhiên, ngặt một nỗi đối phương lại là một vị <Siêu Cấp> khét tiếng, người vừa mới hạ gục con <UBM> cá voi khổng lồ chỉ trong một cái búng tay.
Dù các đầu bếp cũng lờ mờ đoán được Shu không phải hạng người hở tí là nổi cơn thịnh nộ rồi sát hại người vô tội, nhưng khi kết hợp với cái ngoại hình đồ sộ kia, trông hắn chẳng khác nào một con thú hoang dã cực kỳ nguy hiểm. Ngay cả loài gấu trúc hiền lành nhai lá trúc còn có thể dễ dàng lấy mạng một người trưởng thành, huống hồ chi đây lại là một con gấu đen to lớn.
Nghĩ bụng nếu từ chối thẳng thừng thì kiểu gì cũng rước họa vào thân, sau một hồi thì thầm to nhỏ bàn bạc... họ quyết định trước mắt cứ coi như một bài kiểm tra năng lực, để hắn thử nấu một món xem sao.
Yêu cầu được đưa ra rất đơn giản: Nấu một đĩa thịt xào cỡ lớn.
Họ muốn kiểm chứng xem liệu hắn có thể nấu ra một thứ bỏ bụng được hay không, và liệu hắn có biết cách kiểm soát gia vị khi chế biến đồ ăn phục vụ cho số lượng lớn người hay không. Giả sử món ăn đó có dở tệ đến mức ma chê quỷ hờn, thì với lượng nguyên liệu hao hụt đó, nó cũng chẳng ảnh hưởng gì mấy đến cái kho vật tư khổng lồ. Cùng lắm thì tập thể đầu bếp sẽ cắn răng chịu trách nhiệm "tẩu tán" đống tàn dư đó vào bụng mình.
“Chương trình vào bếp cùng chú Gấu bây giờ xin phép được chính thức bắt đầu!”
Tuyên bố dõng dạc xong, Shu tiến đến trước thớt, bắt đầu thoăn thoắt dùng dao xử lý củ hành tây.
“Hành tây hăng làm cay xè con mắt của gấu quá gấuuuuu~...”
Trước câu than vãn dở khóc dở cười của con gấu, các đầu bếp đồng loạt bật ra tiếng châm biếm gào thét trong bụng: "Rõ ràng là đang trùm kín mít cái đầu bằng đồ thú mà cũng bày đặt cay mắt à!?", nhưng tuyệt nhiên chẳng một ai dũng cảm dám hó hé nửa lời.
Chưa dừng lại ở đó, rất nhiều người đã phải trố mắt kinh ngạc khi nhìn vào sự linh hoạt trên đôi tay của Shu. Dù mang hai bàn tay gấu tròn vo cồng kềnh tưởng chừng như cầm con dao cũng khó, thế nhưng những nhát cắt của hắn lại cực kỳ điêu luyện... hay phải nói chính xác là những lát hành tây được thái ra có độ mỏng và sắc sảo hoàn hảo đến mức khó tin. Xử lý xong hành tây, Shu tiếp tục sơ chế nhanh gọn những quả ớt chuông, rồi lập tức quay sang chuẩn bị một chiếc chảo sâu lòng. Trong lúc đặt chảo không lên bếp lửa để làm nóng, hắn đã nhanh chóng dùng tay thoăn thoắt pha chế các loại gia vị nêm nếm phức tạp. Đúng lúc các đầu bếp đang ngơ ngác thắc mắc "Khoan, thịt đâu rồi nhỉ?", thì chẳng biết từ bao giờ, những lát thịt sống đã được tẩm ướp gia vị đậm đà và nằm ngoan ngoãn trong một chiếc bát lớn. Rốt cuộc hắn đã sử dụng ma thuật gì để làm điều đó từ lúc nào vậy?
Bước sang công đoạn dùng lửa, đẳng cấp thực sự của Shu mới càng bùng nổ rực rỡ hơn bao giờ hết. Hắn xào thịt và rau củ bằng những thao tác hất chảo điệu nghệ, trông chẳng khác nào một vị tổng bếp trưởng đã rèn giũa kỹ năng qua hàng chục năm trời. Cứ như thể hoàn toàn không cảm nhận được sức nặng của chiếc chảo sắt khổng lồ, Shu múa chảo nhẹ nhàng, hất tung nguyên liệu lên không trung để chúng hòa quyện cùng ngọn lửa bỏng rát.
...Thực ra, nếu mang chỉ số STR khủng khiếp của Shu ra mà đong đếm, thì trọng lượng của cái chảo sắt đó đúng là nhẹ tựa lông hồng. Vấn đề nan giải nhất đối với hắn lúc này lại nằm ở việc phải nắn nót kiểm soát lực tay, sao cho không vô tình bóp nát bấy cái chảo thành một đống sắt vụn. Chẳng mấy chốc, thành phẩm cuối cùng đã ra lò: một đĩa thịt heo xào gừng tỏa hương thơm lừng với kích cỡ siêu to khổng lồ.
Việc điểm xuyết thêm hành tây và ớt chuông xanh đỏ để cân bằng giá trị dinh dưỡng cũng như tạo màu sắc bắt mắt thị giác, quả thực là một điểm nhấn tinh tế của tay thợ nấu này. Dù nguyên gốc chỉ là một món thịt xào khá đỗi bình dân, nhưng không hiểu sao trong mắt các đầu bếp chuyên nghiệp, đĩa thức ăn ấy lại như đang tự thân tỏa ra thứ ánh hào quang lấp lánh đầy mê hoặc.
“Đồ ăn lên mâm rồi đây! Xin mời các vị thưởng thức nha gấu!”
Shu vui vẻ chìa đĩa thịt xào gừng bốc khói nghi ngút ra, khiến các đầu bếp lập tức nhìn nhau trao đổi ánh mắt ngập ngừng.
"Vậy, để tôi thử nếm trước cho..."
Vị bếp trưởng chầm chậm bước lên phía trước làm người tiên phong.
Ông là một đầu bếp lão làng với bề dày hơn ba mươi năm kinh nghiệm đứng bếp. Mang trên mình một phong thái đầy uy nghiêm và luôn được các phụ bếp khác vô cùng kính trọng, ông từ tốn vươn nĩa xiên lấy một miếng thịt xào gừng đẫm sốt rồi nhã nhặn đưa lên miệng.
Thế nhưng, ngay khoảnh khắc nhai miếng thịt đầu tiên,
"K-Ku... pi... pọttt... phẹc... ựa..."
――Kèm theo một chuỗi âm thanh lầm bầm kỳ dị rớt cả não nghe chẳng có vẻ gì là ngôn ngữ của loài người, vị bếp trưởng khả kính bất ngờ đổ gục xuống sàn bếp cái rầm.
"B-Bếp trưởnnnnng!?"
"Bị trúng độc!? Trong thức ăn có độc ư!?"
"Này! Mau chạy đi lấy [Elixir] dự phòng ra đây nhanh lên!"
Các đầu bếp khác nháo nhào bu quanh vị bếp trưởng đang nằm sùi bọt mép, vội vã tiến hành các biện pháp sơ cứu khẩn cấp. Đứng nhìn cảnh tượng hỗn loạn do chính mình gây ra, Shu giấu nhẹm vẻ mặt nhăn nhó khó xử bên dưới lớp lốt thú.
“...Toang rồi, lâu quá không đứng bếp nên gấu lỡ tay bung xõa nêm nếm quá đà rồi gấu.”
Ngay trước mắt hắn, công tác sơ cứu cứu nạn cho vị bếp trưởng đang vấp phải muôn vàn khó khăn trắc trở.
Các đầu bếp lập tức cố gắng cạy miệng để cho ông uống thuốc hồi phục và dự định tiến hành rửa ruột, nhưng khổ một nỗi, chính bản thân người trong cuộc lại ngoan cố mím chặt hai vành môi, nhất quyết không chịu hé nửa lời.
Dù bề ngoài đang trong tình trạng bất tỉnh nhân sự, nhưng cái lực mím môi kinh hồn đó lại toát lên một sự cố chấp đến mức đáng sợ: "Sống chết gì ông đây cũng quyết không nhả miếng thịt này ra".
Hết cách, họ đành rưới thẳng [Elixir] lên cơ thể ông với hy vọng mong manh, nhưng thứ thần dược đó lại hoàn toàn vô hiệu, khiến cả dàn đầu bếp lâm vào cảnh bó tay bất lực. Tuy nhiên, chỉ vài phút ngắn ngủi sau đó, vị bếp trưởng bỗng nhiên bật nảy dậy khỏi mặt sàn hệt như một món đồ chơi đứt lò xo.
Hai mắt mở trừng trừng, hằn lên những tia máu, ông duy trì sự im lặng tuyệt đối, và hiển nhiên là vẫn không chịu hé răng... mà chỉ hướng ánh nhìn chòng chọc như bị thôi miên vào đĩa thịt xào gừng khổng lồ. Ngay sau đó, cổ họng ông chuyển động cái "ực", nuốt trọn toàn bộ thức ăn trong miệng xuống dạ dày, rồi từ từ chỉ tay run rẩy vào đĩa thịt và rống lên như một dã thú khát mồi.
"NGON.. NGON… ĐKM NGON VKL...!"
Dứt lời, vị bếp trưởng lại một lần nữa hung hãn vung chiếc nĩa lao thẳng vào đĩa thịt xào gừng. Những người xung quanh hốt hoảng lao vào can ngăn nhưng tốc độ không tài nào bì kịp, bếp trưởng đã thành công đưa thêm một miếng thịt đẫm sốt nữa vào miệng.
"HỨC... HỘC... HỐ Ố Ố... KHÀ À À À À!"
Ông lại tiếp tục ngửa cổ hú lên những chuỗi âm thanh ma chê quỷ hờn, nhưng lần này ông đã kiên cường không bị ngất xỉu nữa.
Thế nhưng, cũng chính vì ý thức vẫn còn trụ lại được, nên chiếc nĩa ma thuật trên tay ông cũng không màng dừng lại nghỉ ngơi phút nào. Vị bếp trưởng đáng kính giờ đây trông chẳng khác nào một kẻ đang lên cơn cuồng thực, dốc toàn lực lùa sạch bách đĩa thức ăn khổng lồ vào dạ dày một cách điên cuồng và man rợ.
Chứng kiến cảnh tượng dở khóc dở cười đó, "tác giả" của đĩa thịt xào gừng - Shu chỉ biết chắp tay sau lưng lí nhí lầm bầm đánh giá: “Chà, có vẻ thịt để hơi nguội nên hương vị đã bị sụt giảm đi đôi chút mất rồi gấu. Coi bộ việc làm thành một đĩa lớn để chia nhau đúng là một bước đi sai lầm đối với món này gấu.”
Shu Starling, tên thật ngoài đời là Mukudori Shuichi.
Gã đàn ông này nấu ăn cực kỳ, cực kỳ giỏi.
Thậm chí phải dùng từ là "giỏi đến mức phi lý".
Các món ăn do chính tay hắn chế biến luôn sở hữu một sự phối hợp hương vị đa tầng vô cùng phức tạp. Phức tạp đến mức lượng thông tin truyền tải đến vị giác hoàn toàn có thể vượt quá giới hạn chịu đựng của hệ thần kinh trung ương, đôi khi khiến người ăn bị ép buộc "sập nguồn" ý thức ngay tại chỗ.
Hơn nữa, mức độ khủng khiếp đó mới chỉ là câu chuyện xảy ra ngoài đời thực. Ở trong <Infinite Dendrogram> này, nguyên liệu thực phẩm thậm chí còn mang hương vị mỹ vị hơn ngoài đời gấp ngàn vạn lần. Đó là chưa kể đến việc các trang thiết bị nhà bếp tại đây còn được nhà phát triển ưu ái tích hợp thêm chức năng "Khiến người ăn cảm thấy ngon miệng"... một dạng hệ thống buff tự động khuếch đại hương vị món ăn lên mức tối đa. Với sự cộng hưởng từ những yếu tố đó gộp lại, chẳng có gì lạ khi sức công phá trong những món ăn do hắn làm ra tại thế giới ảo này lại tăng vọt đến mức hoàn toàn không thể đem ra so sánh với ngoài đời thực.
Đó cũng chính là lý do cốt lõi khiến Shu bình thường chẳng bao giờ dám vác xác tự lăn vào bếp. Đồ ăn hắn nấu quá ngon, ngon đến mức vượt xa khỏi ngưỡng chịu đựng của một sinh vật bình thường.
Thế nhưng, trong lần thử nghiệm ngẫu hứng này, đáng lý ra hắn đã nỗ lực bóp phanh, tiết chế hết sức có thể rồi. Mục tiêu ban đầu của hắn chỉ đơn giản là nhắm đến việc tạo ra một món ăn "Ngon, nhưng không đến mức ngon chấn động tâm can".
Nhưng xui xẻo thay, vì đã quá lâu không động vào dao thớt nên hắn vô tình lỡ tay bung xõa quá trớn. Dẫn đến hậu quả nhãn tiền chính là những chuỗi hành động và âm thanh quái đản đang phát ra từ vị bếp trưởng đáng kính trước mặt.
"A-AAA-AAAAAAAAAAA! TA THẤY NÓ RỒI! TA CUỐI CÙNG THẤY RỒI! TA ĐÃ THẤY THIÊN ĐÀNG CỦA LỢN VÀ BÒ RỒI REEEEEEEEEEEEEE!"
"B-BẾP TRƯỞNNNNNNNNG!?"
“...Ngàn lần xin lỗi nha gấu…….”
Nhìn vị bếp trưởng tội nghiệp đang hú hét quay cuồng trong cơn "lứng" ẩm thực cực độ với nước dãi tứa lưa, trông bộ dạng thê thảm đến mức thà để ổng bị hạ độc chết quách đi có khi còn giữ được danh dự hơn, Shu chỉ biết nhăn nhó hối lỗi từ tận đáy lòng.
◇
Khá lâu sau đó, khi tác dụng phụ của đĩa thịt xào đi qua, vị bếp trưởng cuối cùng cũng vất vả lấy lại được lý trí. Tuy nhiên, nguyện vọng được phép đứng bếp nấu ăn hàng ngày của Shu đã bị hội đồng bác bỏ một cách phũ phàng và triệt để.
Bởi lẽ, nếu để mặc cho cái nhà ăn của chiến hạm này biến thành một bãi thảm họa sập nguồn diện rộng, thì đó sẽ là một rắc rối mang tầm cỡ thảm họa quốc gia. Đó là một phán quyết vô cùng hiển nhiên, hợp tình hợp lý và cũng chẳng có gì đáng để tiếc nuối đối với tay "đầu bếp gấu" này cả.
0 Bình luận