"Lạ thật, vậy mà bụng dạ vẫn ổn nhỉ."
Shirosaki nhấp một ngụm trà đặc, nói với Koharu đang hăm hở gặm bánh donut một cách ngon lành.
Buổi sáng sau vụ chạm trán với Oteki tại cửa hàng tiện lợi, cơn mưa bên ngoài bắt đầu nặng hạt hơn, và một người một "thú" lại đang cùng nhau thưởng thức bữa phụ từ sớm. Shirosaki vì bỏ bữa sáng nên coi đây là bữa chính, còn Koharu thì sau khi nạp xong khẩu phần bánh quy khô khốc buổi sáng lại tiếp tục "tăng hai" với bánh donut. Nhìn cái sự háu ăn của cô, Shirosaki thầm lo không biết cô có vượt qua được kỳ kiểm tra sức khỏe sắp tới không.
"Ngon hế, Hi-hố-ha-hi! Hê-hê, hảm hơn nhé."
"Đừng có vừa ăn vừa nói."
Cô gái Khuyển Nhân vừa nhai vừa mấp máy môi, gương mặt ngập tràn vẻ thỏa mãn như thể vừa khám phá ra chân lý của đường ngọt. Sau khi nuốt ực miếng bánh, cô vẫy đuôi rối rít với gã nghiên cứu viên đã ban phát đặc ân này.
"Cảm ơn nhé. Tôi không ngờ anh lại cho tôi thật, bất ngờ quá. Donut ngon tuyệt cú mèo luôn."
"Thế thì tốt. Cơ thể cô thực sự không có vấn đề gì chứ?"
"Ừm. Vẫn ổn chán."
Shirosaki thở phào. Thú thực, đến tận lúc trao cái bánh, anh vẫn còn đắn đo mãi. Ban đầu anh chỉ định ăn trước mặt cô rồi kể lại cảm giác thôi, nhưng chẳng hiểu sao tay lại tự động đưa bánh cho cô. Một sự vi phạm quy tắc nghiêm trọng, nhưng với kẻ đã có "tiền án" nắm cơm cá hồi như anh thì điều đó chẳng còn là vấn đề. Cái anh lo là phản ứng cơ thể của cô.
Bản chất của Khuyển Nhân là con người, nhưng cơ bắp, thần kinh và nội tạng lại pha trộn những đặc tính của loài chó. Đã có nhiều báo cáo về việc Khuyển Nhân bị dị ứng với các loại thực phẩm mà loài chó tối kỵ. Hành, hẹ, tỏi, socola, hay caffeine trong Coca đều là những thứ "cấm cửa". Cả những món ăn đậm gia vị hay thực phẩm chế biến sẵn cũng được khuyến cáo nên tránh xa.
Cái bánh donut đầy dầu mỡ này cũng không ngoại lệ. Nhưng vì muốn dạy cho Koharu biết "vị ngọt" là gì, Shirosaki đã đánh liều. Anh chọn loại socola để đảm bảo an toàn cho cô, dù thầm nghĩ có khi mối nguy hại của socola đối với Khuyển Nhân cũng bị thổi phồng quá mức.
"Đồ ngọt đúng là nhất. Hạnh phúc thật đấy."
Cô gái khẽ liếm môi, gương mặt giãn ra đầy thư thái.
"Chắc vậy."
Chó vốn có ít gai vị giác hơn con người nên khả năng cảm thụ hương vị kém hơn, nhưng chúng lại đặc biệt ưa thích đồ ngọt. Có lẽ đó là một chiến lược sinh tồn? Giống như loài kiến, dù chẳng biết có vị giác hay không nhưng chúng vẫn miệt mài tha những mẩu đường về tổ. Shirosaki liếc nhìn bảng thành phần dinh dưỡng phía sau vỏ bánh socola mình đang ăn. Con số 430 kcal khiến anh cười khổ.
"Đúng là một quả bom."
"Bom?"
"Calo ấy mà. Khuyển Nhân các cô tiêu thụ năng lượng nhanh nên không sao... chứ con người chúng tôi thì nó cứ tích lại mãi thôi."
Shirosaki khẽ xoa bụng mình qua lớp áo blouse.
"Ý anh là nó biến thành mỡ hả?"
"Phải đấy. Ăn quá nhiều đồ ngọt sẽ béo phì. Béo phì thì sức khỏe đi xuống. Nghĩa là rủi ro 'về chầu ông bà' sẽ tăng lên."
"...Đường cũng đáng sợ quá nhỉ."
"Chẳng riêng gì đường đâu. Có một thời, đám con gái trẻ còn rộ lên cái mốt chụp ảnh đồ ngọt rồi đăng lên mạng để khoe khoang đấy."
Nghe Shirosaki kể về cái "Internet" mà cô vừa mới biết qua sách vở, Koharu há hốc mồm kinh ngạc, thốt lên một tiếng kêu đầy thảng thốt.
"Uầy... Đúng là đỉnh cao bệnh hoạn. Chẳng khác nào đang bô bô với cả thế giới rằng 'Này mọi người ơi, tôi sắp trở nên không khỏe mạnh đây này!' hay sao?"
"Ha ha ha ha! Koharu, cô nói chuyện buồn cười thật đấy."
"Hứ, ý kiến của tôi buồn cười lắm sao?"
Shirosaki ngừng cười, nhìn cô rồi khẽ lắc đầu.
"Ngày xưa tôi cũng từng nghĩ y như cô. Ba cái món bánh kem, parfait gì đó, thích thì cứ lẳng lặng mà ăn đi. Đâu cần phải đi xin xỏ thiên hạ công nhận làm cái gì."
"Ra vậy. Shirosaki cũng nghĩ giống tôi à... vui ghê."
"Koharu."
"Gì thế?"
"Cô có nịnh tôi bao nhiêu thì tôi cũng không cho cái này đâu nhé."
Từ nãy đến giờ, ánh mắt của Koharu vẫn dán chặt vào mẩu bánh donut socola còn lại trên tay anh. Cái vẻ mặt đó giống hệt chú chó cưng năm nào, khiến anh chẳng nỡ trách cứ mà cứ để cô nhìn thỏa thích, nhưng sợ cô sẽ chồm lên cướp mất nên anh phải lên tiếng cảnh báo.
"Không được sao?"
"Không. Tôi còn đang hơi sợ cho cô ăn socola."
"Anh ‘sợ cô la’ hay sao mà không cho tôi hả?"
"Đừng có bắt chước cái trò chơi chữ nhạt nhẽo của người lớn thế chứ."
"Thì tôi vẫn là trẻ con mà. Tôi chỉ là... không kìm lòng được thôi..."
Nhìn kỹ thì Koharu đã bắt đầu chảy nước miếng, đôi mắt dán chặt vào mẩu bánh với sự tập trung cao độ. Shirosaki nén cơn cắn rứt lương tâm, lẩm bẩm:
"Rồi, xong bữa."
Cảm nhận được Koharu định chồm dậy, anh nhanh tay tống nốt miếng cuối cùng vào miệng ngay trước mắt cô. Koharu lập tức lè lưỡi phản đối đầy uất ức.
"Áaa! Đồ keo kiệt! Ăn thật luôn kìa, trời đất ơi. Này, tôi muốn ăn thêm donut nữa. Shirosaki!"
"Ồn ào quá đấy..."
"Shi-ro-sa-ki! Do-nut! Mau đi mua cho tôi đi mà~"
Cô gái nhỏ nhõng nhẽo như một đứa trẻ đòi quà. Shirosaki liếc nhìn cô rồi lại hướng mắt về tấm lịch treo tường đầy vẻ đăm chiêu. Thời gian đến kỳ thi không còn bao lâu khiến anh không khỏi sốt ruột. Việc luyện viết và giao tiếp đã tiến bộ rõ rệt, đạt mức ổn định trong hai tháng qua, nhưng anh vẫn không tài nào hình dung nổi viễn cảnh cô vượt qua được kỳ thi. Một cô bé lúc nào cũng nhõng nhẽo, một cá thể chẳng bao giờ tiếp xúc với ai khác ngoài anh...
Cứ tiếp tục như thế này liệu có ổn không?
Ngay lập tức, Shirosaki quyết định đẩy nhanh tiến độ huấn luyện. Anh nhìn cô gái đang làm loạn kia bằng ánh mắt thách thức:
"Koharu. Nếu đã nói thế thì từ hôm nay, chúng ta đánh liều tập huấn luyện làm 'chó dẫn đường' luôn nhé?"
"Hả? Tập cái gì cơ?"
Cô gái ngơ ngác, đôi tai thú đang dựng đứng bỗng chùng xuống.
"Nghe tôi nói đây. Chó dẫn đường. Là huấn luyện để hỗ trợ cuộc sống cho người khiếm thị. Nói trước là độ khó cực kỳ cao đấy."
"Chó dẫn đường... mà không, còn cái donut của tôi thì sao?"
"Này, đừng có lỳ lợm thế... Nếu hoàn thành tốt, tôi sẽ mua bù cho cô bao nhiêu cũng được, tùy thích."
"Thật á? Anh hứa nhé?"
Cô gái Khuyển Nhân cuống cuồng chạy lại gần, mặt sát vách với gã nghiên cứu viên. Anh không thèm gật đầu, chỉ đưa tay chặn mũi cô đẩy ra xa. Phải làm thế này mới kìm hãm được sức mạnh của cô, ngay cả những con chó lớn cũng sẽ lùi bước khi bị chặn mũi như vậy.
"Thật. Nhưng một khi đã tập thì phải nghiêm túc. Từ giờ là giờ huấn luyện. Nhớ lời hứa lúc trước không?"
"Hứa? Là cái vụ phải dùng kính ngữ và xưng hô đàng hoàng khi ra ngoài ấy hả?"
"Đúng. Học lý thuyết trong phòng này thì sao cũng được, nhưng thực hành thì không. Chúng ta phải ra ngoài. Làm được không?"
"Ừm! Tôi hiểu rồi Shirosaki. Ra ngoài tôi sẽ gọi anh là anh Shirosaki."
"Tốt. Bây giờ tôi sẽ lên báo cáo với cấp trên. Phải viết đơn xin huấn luyện đã."
***
Trong giới chóp bu của Dream Box, vẫn còn nhiều kẻ thuộc phe bảo thủ luôn nghi ngờ về mức độ an toàn của Cá thể 204. Cũng phải thôi, cô vốn là một "cái gai" đã nhiều lần tìm cách đào tẩu. Có kẻ còn lớn tiếng khẳng định rằng sự ngoan ngoãn hiện tại chỉ là màn kịch cô dựng lên để lấy lòng Shirosaki. Minh chứng là trước đó, khi anh xin gỡ bỏ lệnh hạn chế di chuyển trong khu vực hẹp để tập luyện, họ gạt phăng yêu cầu của anh không thương tiếc.
Thế nhưng lần này, khi Viện trưởng Sanaka đích thân phê duyệt đơn xin của Shirosaki, mọi rào cản bỗng chốc sụp đổ. Dù vẫn phải tuân thủ điều kiện đeo vòng cổ và dây xích, nhưng việc được tự do huấn luyện ở bất kỳ đâu trong cơ sở nghiên cứu đã là một thắng lợi vẻ vang của anh.
Ngoại trừ Notoya vốn dĩ hời hợt, anh vẫn chẳng rõ tại sao Sanaka — kẻ từng phản đối kịch liệt việc gỡ bỏ hạn chế — lại đột ngột đổi phe ủng hộ mình. Nhưng dù sao thì đây cũng là tin vui. Shirosaki hăm hở quay về phòng thì thấy Koharu đã đợi sẵn ở cửa.
"Ko... 204. Vui lên đi, đơn xin được duyệt rồi."
"Ơ. Shirosaki, thật sao ạ? Tuyệt quá ạ!"
Họ nhìn nhau. Sự khách sáo đột ngột trong cách xưng hô khiến cả hai đều thấy không tự nhiên.
"...Lúc không có ai cứ gọi như cũ đi."
"Ừm. Tôi biết rồi."
Dẹp bỏ sự gượng gạo, cả hai bắt tay vào buổi huấn luyện chó dẫn đường đầu tiên. Bước một: đeo thiết bị khống chế.
Shirosaki lồng chiếc vòng cổ qua đầu Koharu, siết lại vừa đủ để cô không thấy khó thở. Anh dùng một chiếc ổ khóa nhỏ hình cái chuông để cố định, đảm bảo sợi dây không bị nới lỏng. Cất chìa khóa vào túi áo blouse, anh khẽ chạm vào cổ cô.
"Có thấy khó chịu không?"
"Không sao. Nhưng mà..."
"Nhưng sao?"
"Vẫn không quen lắm. Cái này... giống hệt hồi tôi bị nhốt trong hầm."
Hình ảnh căn phòng biệt giam dưới tầng hầm Tòa nhà Nam, nơi Koharu bị giam cầm suốt mười ngày sau vụ đào tẩu hồi tháng Tư, bất chợt hiện về. Shirosaki im lặng, rút tay lại. Anh đưa tay xoa nhẹ đầu cô, tránh đôi tai thú ra.
"Xin lỗi. Tại lũ cấp trên cứ lải nhải bắt phải đeo. Chịu khó một chút nhé."
"...Ừm."
Nghe tiếng cô đáp lại, Shirosaki mới kéo sợi dây xích từ thiết bị quấn quanh cổ tay trái của mình ra. Anh móc móc khóa vào vòng cổ của cô rồi lại khóa trái lại.
"Thế là xong... Giờ trừ khi cô đánh gục được tôi, bằng không thì đừng hòng chạy thoát. Chúng đúng là nghĩ ra đủ trò tàn nhẫn thật."
"Chuẩn bị xong chưa? Đi thôi Shirosaki."
"Đợi chút. Còn cái quan trọng nhất đây."
Shirosaki cười nhạt, đeo lên mắt một tấm che mắt chuyên dụng. Khi ánh sáng bên ngoài hoàn toàn bị dập tắt, biến thế giới thành một màu đen đặc quánh, anh đặt tay trái lên vai Koharu.
"Koharu. Kiểu huấn luyện này, người ta thường tưởng rằng nó hạn chế chuyển động của người khiếm thị, nhưng thực tế là nó đang trói buộc hành động của Khuyển Nhân đấy."
"Hạn chế... tôi ư?"
"Thử bước đi xem."
Vừa đi được vài bước.
"A—"
Koharu khẽ thốt lên. Cô lập tức cảm nhận được sự bất thường. Dù là hành lang bằng phẳng không có bậc thang, nhưng nhịp chân của hai người ngay lập tức bị loạn. Đó không phải do sự chênh lệch sải chân vì chiều cao, mà là vì Koharu không tài nào bắt kịp nhịp độ của Shirosaki.
Bình thường, khi hai người đi cạnh nhau, họ có thể nhìn thấy nhau và tự điều chỉnh tốc độ để hòa hợp một cách vô thức. Nhưng khi Shirosaki không còn nhìn thấy gì, mọi thứ thay đổi hoàn toàn. Koharu, kẻ nhìn thấy, buộc lòng phải gò mình theo nhịp bước của anh để duy trì sự đồng hành.
"K-Khoan đã Shirosaki!"
Shirosaki dừng khựng lại.
"Phía trước có gì à? Tôi nghĩ vẫn còn xa mới đến cầu thang mà."
"À, không có gì cả... Chỉ là lúc nãy tôi cứ như bị anh lôi đi ấy. Tôi hoảng quá nên dừng lại."
"Thấy chưa? Tôi đã bảo là khó rồi mà. Để phối hợp bước chân với một kẻ không biết linh hoạt như người mù, kẻ còn lại — tức là Khuyển Nhân mắt sáng — buộc lòng phải chịu sự gò bó khủng khiếp. Nếu không làm được điều cơ bản này thì việc vượt qua kỳ thi chó dẫn đường chỉ là giấc mơ hão huyền thôi."
Shirosaki nói bằng giọng nghiêm nghị, anh không còn tâm trí đâu để cười. Anh cũng chẳng nhìn thấy lúc này gương mặt cô đang biểu hiện thế nào.
"...Cô làm được chứ?"
"Tôi làm được. Tôi muốn đỗ kỳ thi. Với lại..."
"Với lại sao?"
"Tôi lại muốn được ăn đồ ngọt nữa."
Giọng nói đó y hệt như lúc cô hạ quyết tâm dự thi khi nghe anh kể lần đầu. Shirosaki mỉm cười.
"Được rồi. Vậy chúng ta bắt đầu thật chậm nhé."
Nói đoạn, cảm nhận hơi thở của Koharu ngay bên cạnh, Shirosaki bước chân vào thế giới tối tăm mù mịt của cơ sở nghiên cứu.
0 Bình luận