Tại một khu trung tâm thương mại gần Yeonsinnae, trước cổng một cổng dịch chuyển không xác định, đám đông đang tụ tập bàn tán xôn xao.
"Vẫn chưa có sự hỗ trợ từ các Thợ săn hạng B sao?"
"Không còn thời gian nữa đâu! Rốt cuộc khi nào chúng ta mới tiến vào?"
"Hơ, nói thật đi. Những người kẹt bên trong liệu giờ còn sống không? Nếu cứ cố xông vào với lực lượng thiếu hụt thế này rồi xảy ra thương vong, các người có chịu trách nhiệm được không?"
Đã hai tiếng trôi qua kể từ khi hầm ngục xuất hiện.
Trong tình huống này, có thể coi như cái chết của những thường dân bị cuốn vào bên trong là điều gần như chắc chắn.
Một người đàn ông trung niên đã nói ra điều mà mọi người đều đang ngầm hiểu nhưng không ai dám thốt lên.
Cuộc tranh luận của họ diễn ra gay gắt, nhưng kết luận vẫn không có gì thay đổi.
Người phụ nữ nãy giờ vẫn kiên quyết đòi tiến vào chỉ biết cắn chặt môi, còn chàng thanh niên đóng vai trò hòa giải cũng thốt ra một tiếng thở dài.
Thú thật, ngay cả họ cũng nghĩ rằng, những người bị cuốn vào hầm ngục hạng B4 khó lòng mà bình an vô sự đến tận bây giờ.
Giữa bầu không khí tĩnh lặng bao trùm đó, một người phụ nữ chạy đến, hơi thở dồn dập đầy gấp gáp.
"... Đội cứu hộ đã được thành lập chưa?"
"Cô là ai? Ở đây không được phép tự ý vào——."
"Tôi hỏi là đã lập đội chưa."
Trước câu hỏi đanh thép của Baek Seo-ha, chàng thanh niên đành phải trả lời:
"Như cô thấy đấy, vẫn chưa."
"……."
Nghe vậy, Baek Seo-ha lập tức sải bước tiến thẳng về phía cổng dịch chuyển của hầm ngục.
"Này! Cô đang làm cái gì vậy?"
"Mẹ kiếp, hết đứa này đến đứa khác làm loạn. Đã bảo là không đủ nhân lực rồi mà!"
Các Thợ săn thấy vậy vội vàng lao ra ngăn cản, nhưng ngay khi Baek Seo-ha ngẩng đầu lên, ánh mắt của cô đã khiến tất cả chết trân tại chỗ.
Một cảm giác thô bạo, rõ ràng như muốn xé xác bất cứ kẻ nào dám ngáng đường đang hiện hữu trong đôi mắt ấy.
"Ơ, ơ ơ……."
Trong lúc mọi người còn đang đứng hình, Baek Seo-ha không chút do dự, một mình tiến vào hầm ngục.
Một nhịp sau đó, những tiếng xì xào mới bắt đầu lan rộng.
"Vừa rồi... chẳng phải là Baek Seo-ha sao?"
"Hả? Đúng rồi! Khi tôi đi hỗ trợ hội Thanh Bạch, tôi đã thấy cô ấy từ xa."
"Một hạng A đến hỗ trợ sao?"
"Vậy chúng ta cũng nên đi theo chứ?"
Giữa lúc đó, người đàn ông trung niên thắc mắc:
"Lũ điên này nói cái quái gì thế? Đội công kích số 1 của hội Thanh Bạch lẽ ra vẫn đang chinh phục hầm ngục khác mà."
"Hả? Nhắc mới nhớ……."
Dù chưa có kết luận rõ ràng, nhưng ai nấy có mặt ở đó đều cảm nhận được một điều.
Chắc chắn đang có một chuyện gì đó vô cùng nghiêm trọng diễn ra.
#
Halloween Knight là một trong những Undead nguyên bản mà tôi cực kỳ ưa chuộng ở thế giới bên kia.
Dù không phải Undead cấp cao nhất, nhưng ít nhất trong cận chiến, nó sở hữu hiệu năng đơn giản mà vượt trội.
Xoẹt!
Rắc rắc—!
"Khặc!"
Dưới uy thế của Halloween Knight, con Devourer chỉ còn lại thân mình và con Revenant bị đập cho nát bấy theo đúng nghĩa đen.
Rắc!
Khục!
Rắc rắc!
Hai con Skeleton Archer còn lại định vội vàng hỗ trợ, nhưng mỗi con đều được "chia phần" công bằng bằng một cú đập vỡ sọ.
Dù tình hình có vẻ khả quan, nhưng tôi vẫn giữ vẻ mặt nghiêm trọng.
Bởi vì tôi nhận thức rõ vấn đề sắp xảy tới.
'Sẽ không trụ được lâu đâu.'
Dù may mắn thoát khỏi cơn nguy biến trước mắt, nhưng đây là sản phẩm tôi tạo ra bằng cách mượn Tử Khí của một Tử Linh Sư nghiệp dư như Song Ha-yeon.
Đương nhiên độ bền của nó sẽ không tốt.
Thực tế, đạt được hiệu năng thế này đã có thể coi là một phép màu rồi.
'Bảo nó vả luôn con Giant thì rõ ràng là quá sức…….'
Dù có tiết kiệm sức mạnh đến mấy, giới hạn của nó cũng chỉ là hạ thêm hai con Undead tầm cỡ Devourer nữa thôi.
Ma thạch tôi mang theo chỉ có một viên, nên dĩ nhiên không thể thực hiện lại phép triệu hồi lần nữa.
Nói cách khác, nếu đội cứu hộ không đến trong khoảng thời gian đó, chúng tôi coi như cầm chắc cái chết.
Bình tĩnh đúc kết lại thực tế, tôi nhắm mắt giữ im lặng. Giờ đây thứ duy nhất tôi có thể làm là cầu nguyện.
'.......'
Ngay khoảnh khắc tôi định gửi gắm tâm nguyện đến cả Serezia - người vốn được gọi là Nữ thần Hòa hợp ở thế giới bên kia - thì một lần nữa, tôi lại cảm nhận được nhiều luồng khí tức từ phía bên ngoài lối đi.
Rắc.
Rắc rắc.
Không phải đội cứu hộ, mà là khí tức của lũ Undead.
Tôi gào thét trong lòng với một cảm giác bị phản bội dâng trào.
Serezia! Sao cô có thể làm thế với tôi!
Ngay sau đó, những con Undead mới xuất hiện. Cô gái bên cạnh nhìn tôi với gương mặt vừa tuyệt vọng vừa hy vọng, gửi gắm một ánh nhìn đầy mong chờ.
Tôi lảng tránh ánh mắt đó và lúng túng đáp.
"C-Có lẽ chúng ta sẽ chết ở đây……."
"……."
Trong tích tắc, ánh sáng hy vọng trong mắt cô gái biến mất.
Và rồi, một tia hy vọng mới thực sự xuất hiện.
Rầm—!
"Có ai nghe thấy thì trả lời đi!"
Một giọng nói vang lên từ phía bên kia lối đi.
Dù là sự xuất hiện đầy bất ngờ, nhưng tôi dễ dàng nhận ra chủ nhân của giọng nói đó. Là Seo-ha.
Tôi cứ nghĩ con bé đang ở hầm ngục kia, nhưng có vẻ nó đã phá đảo hầm ngục đó nhanh hơn tôi tưởng rất nhiều.
"Hức. Ở đây! Chúng tôi ở đây!"
Cảm nhận được đó là đội cứu hộ, cô gái vội vàng kêu cứu. Những tiếng nổ của trận chiến ngày càng gần hơn.
Rầm!
Rắc!
Trong lúc nín thở chờ đợi, tôi thấy con Skeleton Giant đang canh giữ bên ngoài lối đi bị đánh cho tứ chi nát bấy, xương cốt văng tung tóe.
Chứng kiến cảnh đó, tôi lập tức biến Halloween Knight - vốn đã sắp hết hạn sử dụng - trở lại thành đống tro bụi.
Tôi thầm nghĩ, thế là bằng cách nào đó mình vẫn giữ được mạng.
#
【 "Thần Thương" Baek Seo-ha, giải cứu an toàn 2 dân thường kẹt trong hầm ngục hạng B4. 】
【 Tấm gương của giới Thợ săn, tinh thần Noblesse Oblige. 】[note89026]
【 Vừa kết thúc chinh phục hầm ngục hạng B3 đã lập tức lao đến hiện trường khi nghe tin. 】
Sau khi xác nhận lại, hầm ngục xuất hiện tại tầng hầm trung tâm thương mại Yeonsinnae được phân loại là hạng B4.
Và Boss của nó là Kobold Bane.
Một con Kobold sống lâu năm đã chuyển hóa thành một tồn tại cấp thấp của Lich.
【 Ban Quản lý Thiên tai và An toàn một lần nữa nhấn mạnh tầm quan trọng của việc cảnh giác với Dungeon Seed. 】
Sau sự kiện, trong khi mọi người đang thương tiếc cho những nạn nhân không thể cứu thoát, thì trên Internet lại bùng nổ hoàn toàn.
[- Wow, làm sao mà sống sót được ở hầm ngục hạng B hay vậy? Số đỏ thật đấy.]
[- Nghe nói đây là trường hợp dân thường đầu tiên được cứu sống khi kẹt trong hầm ngục hạng B trở lên. Báo chí nước ngoài cũng đang xôn xao kìa ㅋㅋㅋ.]
[- Nhưng mà Baek Seo-ha đỉnh thật sự. Nghe đồn là cô ấy solo phá đảo luôn.]
[- Thật sự luôn, một người thức tỉnh mới 2 năm mà một mình hạ hầm ngục hạng B là chuyện có thể sao? Đúng là máy sản xuất niềm tự hào dân tộc mà.]
Ngay cả những người bình thường chỉ biết sự việc qua báo chí cũng phản ứng như vậy.
Còn trong giới cấp cao có liên quan trực tiếp đến vụ việc, Baek Seo-ha càng trở thành chủ đề quan tâm hàng đầu.
"Thực tế là cô ấy đã một mình hạ gục hai con Boss hạng B chỉ trong một ngày."
Tại một hội trường nào đó ở Seoul, nơi tập trung các nhân vật quyền lực từ nhiều lĩnh vực của Hàn Quốc, một cuộc thảo luận sôi nổi về cô đang diễn ra.
"Thậm chí Puppet Spider còn là con Boss nổi tiếng khó nhằn ngay cả trong hạng B."
"Quả nhiên là cô ấy, chẳng bao lâu nữa sẽ chạm tới hạng S thôi phải không?"
Hạng S.
Ý nghĩa của từ đó tuyệt đối không hề đơn giản.
Ở thời đại này, có câu nói rằng Hunter hạng S chính là quốc lực.
"...Chỉ sau 2 năm mà đã đạt đến mức này thì khả năng đó là rất cao."
Hiện tại, Hàn Quốc có ba Hunter hạng S.
'Ma thuật sư' Seo Min-ah, 'Kim Cang' Choi Ha-min, và Lee Ji-chul - người được gọi là bạo quân theo cả nghĩa bóng lẫn nghĩa đen.
So với dân số thì đây không phải là con số ít, nhưng thật lòng mà nói, để bảo vệ cả một quốc gia thì vẫn là quá thiếu thốn.
"Mọi người chắc vẫn còn nhớ chuyện ở Hungary chứ."
Khi hầm ngục hạng S4 xuất hiện, Hungary đã huy động Hunter hạng S duy nhất của mình là Gerze cùng hàng chục Hunter hạng A.
Tuy nhiên, cuối cùng họ vẫn thất bại trong việc chinh phục hầm ngục, mất đi toàn bộ quốc lực và cho đến nay vẫn phải sống dựa dẫm vào các cường quốc.
Không có gì đảm bảo chuyện đó sẽ không xảy ra với Hàn Quốc.
"Nếu như Chae Hwa-in còn sống……."
Thực tế, Hàn Quốc vốn dĩ từng có thêm một Hunter hạng S nữa.
Hay đúng hơn, phải nói rằng ban đầu chỉ có duy nhất một mình cô ấy.
Chae Hwa-in.
Cô là Hunter xuất sắc nhất thế hệ đầu tiên, người đầu tiên trên thế giới được công nhận danh hiệu hạng S.
Nhưng giờ cô không còn nữa.
Vào thời điểm mà các cấp độ hầm ngục còn chưa được phân loại rõ ràng, cô đã bị ép buộc phải đi hỗ trợ chinh phục một hầm ngục cấp S tại Mỹ, và sau đó đã hy sinh.
"...Đến giờ tôi vẫn còn thấy căm phẫn."
Cho đến nay vẫn có rất nhiều tin đồn xung quanh sự kiện đó.
Nào là nước Mỹ cảm thấy bị đe dọa bởi sức mạnh của Chae Hwa-in nên đã bày ra âm mưu, hay họ đã hy sinh cô - một người ngoại quốc - trong tình huống nguy cấp. Những lời đồn thổi dù có vẻ viển vông nhưng không ai dám khẳng định là sai hoàn toàn.
Cảm giác cay đắng khi phải gửi người hùng của dân tộc mình ra xứ người vì áp lực, để rồi nhận lại một thi thể lạnh lẽo là điều không lời nào diễn tả xiết.
"Đó là một tổn thất quá lớn, về nhiều mặt."
Thi thể của cô hiện vẫn đang được an táng tại một góc của Nghĩa trang tưởng niệm Seoul.
Biết đâu, đến tận bây giờ cô vẫn chưa thể siêu thoát mà vẫn đang luẩn quẩn ở nơi đó.
"Dù sao thì, đây là thời điểm quan trọng. Dù tôi nghĩ sẽ không có chuyện đó vì cô ấy còn người thân là một 'người trở về', nhưng xin hãy theo dõi sát sao động thái của các nước khác nhằm lôi kéo nhân tài."
Sau câu nói đó, mọi người có mặt đều giải tán về vị trí của mình.
#
Sau sự kiện bị cuốn vào hầm ngục, tôi lại tiếp tục vùi mình trong chăn và đắm chìm vào thế giới Internet.
【 Cô Lee, người sống sót sau sự cố hầm ngục: "Tôi không nhớ rõ chuyện bên trong, chỉ biết đó là chuỗi những khoảnh khắc vô cùng gấp gáp." 】
【 Chuyên gia Yoo Hae-man: "Cấu trúc hầm ngục rất đặc biệt. Đó là lý do những người sống sót có thể ẩn nấp được." 】
Cái này thường được gọi là ego-searching [note89027] phải không nhỉ?
Xem phản ứng của thế giới về sự kiện mình vừa trải qua hóa ra lại khá thú vị.
"Phép thuật cuối cùng có vẻ cũng hiệu quả đấy……"
Viên ma thạch tôi mang theo đã bị bóp nát trong miệng con Devourer, nhưng tôi đã dùng một mảnh vỡ còn sót lại để niệm chú gây nhiễu lên cô gái đi cùng ngay trước lúc được cứu.
Nhờ đó, cô ấy có thể nhớ việc đã cùng tôi bỏ chạy, nhưng những chi tiết cụ thể thì chắc chắn sẽ không thể nhớ ra được.
[- Giờ này còn ai là người Hàn mà không ủng hộ Baek Seo-ha không?]
[- Baek Seo-ha! Baek Seo-ha! Baek Seo-ha! Baek Seo-ha!]
[- Một tia sáng giữa đám Thợ săn thế hệ 3 chỉ biết làm màu…….]
Tôi vốn đã biết, nhưng khi dạo quanh các diễn đàn thế này, tôi thấy sự nổi tiếng của Seo-ha còn khủng khiếp hơn tôi tưởng.
Nhìn sơ qua thì phản ứng còn nồng nhiệt hơn cả các ngôi sao thể thao hay nhạc sĩ hàng đầu.
[- Có giỏi thì cũng chỉ là hạng A thôi. Sao so được với Shin Yu-ha hay Choi Ha-min. Có tâng bốc mấy thì cũng không lên nổi S đâu.]
┗ [Kinh nghiệm sao mà so được? Thêm 1 năm nữa thôi là đảo ngược tình thế ngay!]
Cạch cạch cạch cạch.
Thỉnh thoảng thấy những bình luận dìm hàng Seo-ha, tôi lại gõ phím cành cạch để phản bác một cách nhiệt tình.
Cộc cộc.
Đang mải mê giết thời gian thì có tiếng gõ cửa phòng nhẹ nhàng. Là Seo-ha.
"Anh ơi, hôm nay đi dạo với em không? Cứ ở lỳ trong phòng mãi không tốt cho sức khỏe đâu……."
Kể từ sau vụ hầm ngục, Seo-ha vừa lo lắng cho tình trạng sức khỏe ngày càng lười biếng của tôi, vừa thấp thỏm không biết tôi có bị sang chấn tâm lý gì không.
Nhờ vậy, tôi tha hồ tận dụng điều đó để lười chảy thây.
"...Để lần sau được không em?"
"À, vâng. Em biết rồi."
Nghe giọng nói buồn bã đó, tôi cũng thấy hơi áy náy, nhưng biết sao được. Hôm nay tôi phải hoàn thành chuỗi thăng hạng Grandmaster mà lần trước đã thất bại.
'2 thắng 0 bại thì ếu thể nhịn được.'
Chỉ cần thắng một trận nữa thôi là thăng hạng. Xác suất gần như là 100%.
Đây là chuỗi thăng hạng lần thứ ba rồi, giờ là lúc thực sự phải thành công.
Bùm!
[DEFEATED.]
[DEFEATED.]
[DEFEATED.]
Bộp! Bộp! Bộp! Bộp!
Tôi tắt máy tính, rồi không thương tiếc mà trút giận lên cái chăn của mình.
1 Bình luận