1-100

Chương 7

Chương 7

“Ư!”

Ở một góc sân tập, Celia rên rỉ đau đớn.

Leo chẳng thèm bận tâm đến cô, cậu lau mồ hôi và uống nước dưới bóng râm.

‘Rốt cuộc hắn là loại người gì vậy?’

Celia nhìn cậu với vẻ mặt đầy chán nản.

Mặc dù cậu ta vận động dữ dội hơn cô nhiều, nhưng cậu ta vẫn hoàn toàn bình thường.

Lê đôi chân run rẩy, cô ngồi xuống cạnh Leo.

Cô không còn sức để giữ kẽ nữa.

Cô phải tận dụng giờ nghỉ để hồi phục thể lực nhiều nhất có thể.

‘Nếu không, mình sẽ không thể theo kịp.’

Dù có khó khăn đến đâu, lòng tự trọng cũng không cho phép cô tụt lại phía sau.

‘Cô ta có gan đấy.’

Tài năng xuất chúng.

Và một tư duy không bao giờ bỏ cuộc.

Cậu rất mong chờ xem cô sẽ trở thành vị anh hùng như thế nào trong tương lai.

Khi hai người đang nghỉ ngơi, Gis bước vào sân tập.

Ông vuốt cằm nhìn Celia, người vẫn đang run rẩy.

‘Đây sẽ là một trải nghiệm tốt cho Celia.’

Cô chưa bao giờ tụt lại phía sau so với các bạn đồng trang lứa.

Gis, người đã dõi theo quá trình huấn luyện của Celia từ nhỏ, lo lắng về điều đó.

Cô không kiêu ngạo, nhưng chắc chắn cô đánh giá bản thân rất cao.

Lòng tự trọng và sự tự phụ.

Celia đã đứng ngay trên ranh giới đó.

‘Có được trải nghiệm này trước khi vào Lumene cũng không phải chuyện xấu.’

Chỉ vì bạn giỏi nhất ở Zerdinger không có nghĩa là bạn sẽ giỏi nhất ở Lumene.

Trên thế giới còn rất nhiều gia tộc anh hùng khác ngoài Zerdinger.

Ngay cả trong Đế quốc Lordren, cũng có gia tộc anh hùng ma pháp, Lewellin.

‘Không ai có thể mãi mãi là người giỏi nhất.’

Việc đụng phải một bức tường trước khi sự tự tin biến thành kiêu ngạo không phải là điều xấu.

Leo và Celia.

Nói một cách khách quan, mỗi người đều xuất sắc ở những lĩnh vực khác nhau.

‘Vì Leo chưa học Kỹ thuật Đấu khí nhà Zerdinger, cậu ấy không thể sánh với Celia về Đấu khí. Mặt khác, Leo vượt xa về khả năng thể chất.’

Và theo ý kiến của Gis, điểm yếu của Celia cũng chính là khả năng thể chất.

Tất nhiên, điều đó không có nghĩa là Celia thiếu sức mạnh thể chất.

Đối với một người cầm kiếm, rèn luyện thể chất là nền tảng.

Theo tiêu chuẩn thông thường, Celia cực kỳ khỏe và mạnh mẽ.

‘Nhưng con bé chưa bao giờ phá vỡ giới hạn của mình. Và còn kiếm thuật nữa.’

Kiếm thuật chính là lý do khiến Celia cảm thấy ganh đua gay gắt với Leo.

Cô chưa bao giờ gặp một người đồng trang lứa nào có thể sánh ngang với mình về kiếm thuật.

‘Nhưng theo lời chị tôi, Leo thậm chí còn đi trước cả về kiếm thuật.’

Đối với Gis, Leo là bức tường đầu tiên mà Celia từng gặp phải.

“Chú, chú đến đây có việc gì vậy?”

Celia hỏi, cố gắng đứng dậy.

“Nếu mệt thì cứ ngồi nghỉ đi.”

Nói rồi, Gis quay sang Leo.

“Leo.”

“Vâng, thưa cậu.”

“Ta đang tính xin gia chủ cho phép cháu kế thừa [Hơi Thở Phượng Hoàng].”

Trước những lời bất ngờ đó, mắt Celia mở to.

“Hơi Thở Phượng Hoàng sao?”

Kỹ thuật Đấu khí vốn chỉ những người mang huyết thống gia tộc mới có thể lĩnh hội.

‘Điều đó có nghĩa là tên này sắp chính thức trở thành em họ của mình sao?’

Celia nhìn Leo với ánh mắt tò mò.

“Cháu e là gia chủ Zerdinger sẽ không đồng ý dễ dàng như vậy đâu.”

“Đó là lý do tại sao có một điều kiện.”

“Điều kiện gì ạ?”

“Vượt qua kỳ thi tuyển sinh Lumene sắp tới.”

“Thưa chú, kỳ thi tuyển sinh Lumene là hàng thật giá thật đấy. Tên này—à, ý cháu là, Thiếu gia Leo—còn chưa học được Đấu khí! Bài kiểm tra đó quá nguy hiểm với cậu ta.”

“Cô đang lo lắng cho tôi sao?”

Leo nhếch mép hỏi, và Celia lập tức đáp trả thẳng thừng.

“Hừ. Tôi chỉ đang nói sự thật thôi.”

Đấu tập và thực chiến là hai chuyện hoàn toàn khác nhau.

“Hơn nữa, cậu đâu có kinh nghiệm thực chiến nào, đúng không?”

Hầu hết các thí sinh thi vào Lumene đều đã có kinh nghiệm thực chiến.

Celia cũng từng tham gia các cuộc chinh phạt quái vật và chiến đấu với chúng.

Việc có hay không có kinh nghiệm thực chiến tạo ra sự khác biệt rất lớn.

Leo khẽ mỉm cười trước lời nói của cô.

Cậu vốn quen thuộc với chiến trường nơi ranh giới sinh tử mong manh hơn là cuộc sống thường ngày yên bình.

“Leo, cháu nghĩ sao?”

“Chú đã hỏi cha và mẹ cháu chưa ạ?”

“Họ nói sẽ tôn trọng quyết định của cháu.”

“Vậy cháu sẽ tham gia kỳ thi.”

Cậu vốn đã định thuyết phục cha mẹ cho phép mình tham gia kỳ thi tuyển sinh năm nay.

Thấy Leo trả lời không chút do dự, Gis cười toe toét.

“Ta cũng nghĩ vậy. Cháu đã định thi vào năm nay rồi, phải không?”

Với nụ cười hài lòng, ông quay người rời đi.

“Vậy thì, ta sẽ rất mong chờ đấy.”

* * *

Cho đến ngày thi, Học viện Hoàng gia Delan tạm thời đóng cửa.

Vì vậy, Leo dành toàn bộ thời gian đó để luyện tập.

Celia tuyệt vọng cố gắng theo kịp lịch trình đó.

“Haha! Thấy chưa? Ta làm được rồi! Đồ nhãi ranh tóc trắng chết tiệt! Làm thế nào mà—hự?!”

Vào ngày cuối ccùng.

Chống thanh kiếm gỗ như một chiếc gậy, Celia lê những bước chân run rẩy trở về dinh thự.

Trên đường về, cô bắt đầu nôn khan.

Cơ thể cô, kiệt quệ vì bị hành hạ, rũ rượi như một tấm giẻ rách.

Loạng choạng, Celia đến trước phòng Leo.

Cốc cốc—

“Vào đi.”

Rầm— Khi mở cửa, cô thấy Leo đang đổ thứ gì đó vào chậu.

“Cái gì đấy?”

“Dược phẩm.”

“Đừng bảo là cậu nói không dùng dược phẩm nhưng lại lén lút dùng đấy nhé?”

Nếu cô chịu dùng thuốc hồi phục, việc luyện tập đã không khắc nghiệt đến thế.

Nhưng Leo từ chối dùng thuốc vì cậu cho rằng như thế không tính là luyện tập.

Thấy vậy, Celia cũng bướng bỉnh không dùng theo.

“Quản lý thể trạng trước ngày thi là điều cơ bản mà, đúng không?”

Cơ thể Celia đã đến giới hạn.

Nhờ biết điều tiết sức lực trong suốt tuần lễ huấn luyện tàn khốc, cô mới không hoàn toàn gục ngã.

Tất nhiên, nếu thiếu ý chí, cô đã bỏ cuộc từ lâu rồi, dù có điều tiết hay không.

Ban đầu, cậu định trêu chọc cô, nhưng Leo thực sự ấn tượng trước sự kiên trì không bỏ cuộc của cô.

“Cũng đúng.”

“Xắn tay áo và ống quần lên, nằm sấp xuống giường đi. Tôi sẽ bôi thuốc cho.”

“Tôi cũng có đầy thuốc mà.”

Celia sử dụng những loại thuốc được chế tạo bởi các giả kim thuật sư giỏi nhất.

“Loại này hiệu quả hơn nhiều so với loại gia tộc cô dùng.”

“Hừ. Tôi nghi ngờ điều đó đấy, nhưng vì là cậu đưa, tôi sẽ chấp nhận.”

Celia xắn tay áo đồng phục huấn luyện lên và nằm xuống.

Tứ chi thon dài, trắng trẻo của cô lộ ra.

Leo nhúng một chiếc khăn vào chậu thuốc và đặt lên cánh tay Celia.

Cảm giác mát lạnh ngay lập tức làm dịu cơn đau của cô.

Mắt Celia mở to khi ngửi thấy mùi hương dịu nhẹ.

“Khoan đã! Đây là thuốc do elf điều chế sao?”

“Chắc vậy.”

“Làm sao cậu có được thứ này?”

Thuốc của elf!

Trong giới dược phẩm, nó được xếp vào loại thượng hạng.

Chỉ có người thuộc elf mới biết công thức—các chủng tộc khác thậm chí không thể bắt chước.

Cô không bao giờ tưởng tượng được con trai một hầu tước từ vương quốc nông thôn lại có thứ như thế này.

“Tôi mua ở tiệm tạp hóa góc phố.”

“Tiệm tạp hóa? Ở đâu cơ?”

“Giờ nó dẹp tiệm rồi. Tôi đã mua tất cả những gì họ có.”

“Hự. Chà… Dù sao thì, sao cậu có thể dùng thứ quý giá thế này chỉ để hồi phục đau cơ chứ?”

“Tôi muốn dùng thế nào là quyền của tôi.”

Thực ra, đây là loại thuốc do chính Leo chế tạo.

Người dạy cậu phương pháp này là [Thi Nhân Tinh Tú] Luna.

“Cậu hào phóng đến bất ngờ đấy, Thiếu gia.”

Mặc dù trông có vẻ tiếc nuối, Celia vẫn để Leo chăm sóc phục hồi cho mình.

Những chiếc khăn tẩm thuốc lần lượt được đặt lên tay và chân cô.

Cơn đau cơ khủng khiếp biến mất như thể chưa từng tồn tại.

“Thiếu gia.”

“Gì.”

“Ngày mai tôi sẽ không thua đâu.”

Celia bộc lộ tinh thần hiếu thắng.

Sau một tuần luyện tập cùng nhau, cô nhận ra Leo không phải là người có thể xem nhẹ.

‘Cậu ta thậm chí có thể đỗ kỳ thi.’

“Tôi sẽ không phạm sai lầm lơ là cảnh giác lần nữa đâu.”

Celia cười toe toét.

“Nên nếu cậu đụng độ tôi và thua, đừng có oán trách đấy nhé.”

“Đang khoác lác đấy à?”

Ngay khi Leo định đặt khăn lên đùi Celia, cậu bóp mạnh vào đùi cô.

Bóp—!

“Á! Này! Đau đấy!”

“Gì cơ? Này á? Cô vẫn đang là hầu nữ mà, phải không? Hành xử cho đúng mực đi.”

“Được lắm! Cứ đợi đấy! Ngày mai tôi sẽ trả đủ nỗi nhục hôm nay! Tôi sẽ nghiền nát cậu nếu chúng ta gặp nhau—!”

Siết mạnh!

“Á! Dừng lại! Tôi đầu hàng! Tôi sẽ không làm loạn nữa! Làm ơn! Thiếu gia!”

Tiếng hét của Celia vang vọng khắp dinh thự.

* * *

Sáng hôm sau.

Một đám đông lớn lấp đầy sân tập trung tâm của Học viện Hoàng gia Delan.

Họ ở đó để xem kỳ thi tuyển sinh.

Trong số đó có cả vua của Delard.

Sau một tuần, Celia trút bỏ bộ đồng phục hầu nữ và vuốt ngược mái tóc ra sau.

“Hừ! Lũ nhóc nhà Lewellin đáng ghét đó vẫn chưa tới.”

“Họ là gia tộc anh hùng cùng quê hương với cô mà, phải không? Nói vậy không phải hơi quá lời sao?”

“Gặp rồi cậu sẽ hiểu thôi, Thiếu gia. Tại sao tôi lại nói như vậy.”

“Thật sao? Dù vậy, cô cũng nên sửa lại cách nói chuyện của mình đi.”

“Á!”

Celia vội vàng che miệng.

Chắc là cô đã quen miệng sau một tuần qua.

Trong khi đó, các thí sinh khác ở đằng xa liếc nhìn Celia.

“Đó là Celia Zerdinger sao?”

“Nghe nói cô ta là một trong những ứng cử viên hàng đầu của khu vực phía tây, trông tự tin thật đấy.”

“Cá cược không? Vị trí đứng đầu sẽ thuộc về Lewellin hay Zerdinger?”

Leo nhếch mép cười trước những lời bàn tán của các thí sinh khác.

“Cô nổi tiếng phết nhỉ.”

“Hừ, đương nhiên rồi.”

“Tôi chỉ muốn nói là, giữ mồm giữ miệng chút đi.”

“Hả?”

‘Cái này thành thói quen mất rồi!’

Khi cô đỏ mặt và che miệng lại, có ai đó gọi to.

“Tiểu thư Celia!”

“Hửm? Leo Plov. Sao cậu lại ở đây?”

Gullivan cau mày bước tới.

“Tôi đến đây để thi tuyển vào Lumene. Còn lý do nào khác sao?”

“Cái gì? Cậu thi tuyển á? Hahahahaha!”

Gullivan phá lên cười.

“Cậu điên rồi. Cậu thậm chí còn không dùng Đối khí mà đòi thi vào Lumene sao? Đừng làm xấu mặt đất nước chúng ta là được.”

Hắn phớt lờ Leo và quay sang Celia.

“Tiểu thư Celia, chúng ta hãy cùng cố gắng trong kỳ thi nhé.”

Celia nheo mắt lại.

“Xin lỗi, tôi có quen cậu không?”

“Sao cơ ạ?”

“Tôi không giỏi nhớ mặt người khác lắm.”

“Chúng ta đã gặp nhau tại Học viện Hoàng gia Delan một tuần trước. Tôi là Gullivan Traden, đại diện của trường.”

“À, vụ đó. Phải rồi. Chúc cả hai chúng ta may mắn.”

“Ơ… vâng. Phải…”

Celia nở một nụ cười xã giao lịch sự.

Gullivan làm một bộ mặt ngớ ngẩn để đáp lại.

Ngay lúc đó, một phía của đấu trường trở nên ồn ào.

Celia liếc nhìn về hướng đó.

“Này, Leo. Đi với tôi.”

“Sao lại là tôi?”

“Cứ đi thôi.”

Celia nắm lấy cổ tay Leo và kéo cậu về phía đám đông hỗn loạn.

‘Chậc! Tỏ ra thân thiết với Tiểu thư Celia quá nhỉ!’

Mắt Gullivan lóe lên tia ghen tị.

Việc gia tộc Zerdinger đang ở tại nhà Plov đã được nhiều người biết đến.

Chuyện Leo là em họ của Celia là một bí mật.

Nên Gullivan không có cách nào biết được.

‘Cứ đợi đấy. Mình sẽ cho cô ta thấy kỹ năng của mình trong kỳ thi!’

Trong khi đó, đi theo Celia, Leo gặp hai người có mái tóc và đôi mắt màu xanh da trời nhạt.

“Lâu rồi không gặp, Celia.”

“Chào, Abad Lewellin.”

Abad Lewellin mỉm cười dịu dàng.

Leo thầm nghĩ,

‘Nụ cười đó có chút giả tạo.’

“Celia, cô đã chuẩn bị tốt cho kỳ thi chưa?”

“Tất nhiên! Giành vị trí đứng đầu sẽ không thành vấn đề.”

“Hả, vậy sao? Nhưng biết nói sao đây nhỉ? Tôi nghĩ tôi sẽ là người giành vị trí đứng đầu đấy.”

“Ồ? Cậu cứ việc mơ đi. Hahaha!”

Đúng như mong đợi từ những gia tộc đã cạnh tranh danh hiệu đứng đầu đế chế trong nhiều thế kỷ, sự căng thẳng vô cùng gay gắt.

“Đi thôi, Chelsea.”

“Vâng, anh hai.”

Sau khi kết thúc màn chạm mặt, Abad dẫn Chelsea bước đi.

Celia cau có.

“Thấy chưa? Hắn ta là tệ nhất, đúng không?”

“Hắn hơi quá đáng, nhưng tôi không biết liệu có nên gọi là tệ nhất không.”

“Không. Cứ đợi đấy. Thái độ của hắn cực kỳ tồi tệ.”

Celia siết chặt nắm tay.

“He he he—Cứ đợi đấy, tên công tử bột trơn tuột như bơ kia. Ta sẽ làm ngươi tan chảy như bơ trên chảo nóng.”

Với nụ cười đầy đe dọa, Celia trừng mắt nhìn Leo.

“Đừng có thua mấy tên đó! Tôi không thể chấp nhận việc Zerdinger thua Lewellin đâu!”

“Tôi còn chưa phải là người của Zerdinger mà.”

“Chuẩn bị đi, Lewellin! Leo và ta sẽ nghiền nát các ngươi!”

Leo trả lời hờ hững, nhưng Celia chẳng hề lắng nghe.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!