Sau khi hoàn hồn trở lại, quả nhiên Sumire đã phản ứng lại Ayame đúng như cách của cô ấy.
- Cái gì thế này?
Tự tiện xông vào phòng người khác thế này là vô lễ lắm đó. Nếu cô muốn gặp tôi thì phải thông qua người hầu và tới đây một cách đường đường chính chính chứ.
Ayame khẽ nở một nụ cười gượng.
- Tôi xin lỗi vì sự viếng thăm đường đột này, thưa cô Sumire. Nhưng nếu như tôi đến gặp cô một cách chính thức thì có lẽ gia đình Kanzaki đã không để cho tôi gặp được cô.
- Chuyện đó là như thế nào?
- Tôi đến đây để… à nếu nói theo cách của người Mỹ là đến để “scout” (1)
- Scout?
- Thứ mà cô vừa đánh bại… cô nghĩ thế nào về nó?
- Ể?
- Thứ sinh vật đó khiến con người tự nhiên đã có ác cảm… nếu như những thứ như vậy hiện giờ đang ẩn nấp trong bóng tối của Đế Đô, chực chờ cơ hội để tấn công thì sao.
- Vậy ý cô rốt cuộc là đang muốn nói cái gì?
- Ngay lúc này, Đế Đô đang đối diện với một nguy cơ trọng đại. Những tồn tại của bóng tối giống như thứ mà cô đã đánh bại đang nhắm tới Đế Đô. Hôm qua, hôm nay (2), việc chưa có cuộc tấn công thực sự nào diễn ra có lẽ chỉ là sự may mắn. Và vũ khí thông thường không thể chống lại bọn chúng.
- À…
Sumire đang hồi tưởng. Cô nhớ lại rằng mình đã không thể đánh bại được nó trong đòn tấn công đầu tiên bằng trường đao. Đến khi cô phát huy sức mạnh đặc biệt ẩn bên trong mình, mới có thể hạ gục nó.
- Thứ duy nhất đối kháng được với bọn chúng, chỉ có những người sở hữu linh lực (3) mạnh mẽ.
- Linh lực…… Ah!
Sumire thốt lên một tiếng với vẻ kinh ngạc.
- Cô đã biết về linh lực rồi phải không. Bởi vì cô từng điều khiển “Hơi nước hình nhân” (4) hệ Linh tử kết hợp hơi nước, tên gọi khác là Linh Tử Giáp Trụ mẫu thử nghiệm số một – "Anh Vũ" (Oubu).
- Chuyện lúc đó……
Ba năm trước – Sumire đang nhớ lại sự việc lúc cô còn mười hai tuổi.
*
* *
Năm 1919, Sumire, mười hai tuổi, đang trên đường tới công xưởng của Công nghiệp nặng Kanzaki tại Kawasaki để gặp ông nội Tadayoshi.
Trong một lần tình cờ, đi dã ngoại cùng trường đến Kawasaki, Sumire biết được ông nội cũng đang ở đó nên nảy ra ý định ghé qua thăm ông một chút. Sumire bình thường đã ít khi có dịp được gặp cha mẹ, và với ông nội thì điều đó cũng chẳng khá hơn là bao. Vào năm đó, Tadayoshi bảy mươi tư tuổi. Dù danh nghĩa ông chỉ là chủ tịch không có quyền đại diện của Công nghiệp nặng Kanzaki, nhưng thực chất toàn bộ Tập đoàn Kanzaki vẫn đang nằm dưới sự chi phối của ông. Trước quyền uy của Tadayoshi, dù cho là Shigeki cũng không thể làm trái ý ông ấy, vẫn còn lâu lắm. Cũng chính vì thế mà những ngày tháng của ông nội đều trở nên bận rộn hết mức.
- Lâu ngày không gặp ông nội, mình phải đến chào hỏi ông một tiếng.
Khi Sumire tới nhà máy ở Kawasaki, Tadayoshi đang nhốt mình trong Khu Nghiên cứu đang treo biển “Người không phận sự miễn vào”. Dĩ nhiên là Sumire không phải kiểu người dễ nản chí vì những chuyện như thế. Một khi đã quyết định việc gì đó, nhất định sẽ không bao giờ lùi bước.
- Ta là cháu gái của Kanzaki Tadayoshi! Là người có liên quan đấy nhé!
Với một nửa sự bất chấp, Sumire xông thẳng vào tận Khu Nghiên cứu. Bên trong Khu nghiên cứu quả thực rất rộng. Ít nhất cũng gấp mười lần giảng đường của trường nữ sinh.
- Cái gì thế kia?
Sumire mở to mắt nhìn thứ đang được đặt ở chính giữa.
Một người máy hơi nước, hơn nữa còn là khổng lồ. Bản thân Sumire cũng biết một vài mẫu người máy hơi nước do Công nghiệp nặng Kanzaki chế tạo. Tuy nhiên, thứ đang ở đó lại không giống với bất kỳ cái nào.
- ……?
Sumire dần tiến lại về phía người máy hơi nước đó.
* Gakon……
- !
Đột nhiên, cửa khoang tại trung tâm của người máy hơi nước mở ra. Bên trong, xuất hiện một người mặc quân phục.
- Ưa…
Cửa khoang cách mặt đất chừng hai mét. Anh ta từ vị trí đó, tựa hồ xay xẩm mặt mày, mất thăng bằng và rơi xuống đất.
- Á!
Sumire cả kinh đứng nhìn một chuỗi các sự việc vừa diễn ra.
- Thật thảm hại! Quân nhân Đế quốc mà lại như này à!
Một giọng nói nghiêm khắc vang lên ở đằng sau, là giọng của Tadayoshi.
- Ông nội!?
Khi Sumire vừa quay đầu lại thì đã thấy Tadayoshi cùng vài người mặc áo blouse trắng đang tiến về phía mình.
Kanzaki Tadayoshi, một trong những nhân vật chủ chốt của giới tài chính suốt từ thời Minh Trị sang đến thời tận Đại Chính. Với vị thế gã khổng lồ của giới tài chính, ông được ca tụng là ngang hàng với Shibusawa Eiichi hay người sáng lập tập đoàn Mitsubishi, Iwasaki Yataro. Ngay cả hiện tại, ông vẫn có quyền lực ngầm ở giới chính trị và tài chính, số người e ngại ông cũng không ít.
Thế nhưng, trước mặt cháu gái, Tadayoshi lại chỉ là một người ông hiền từ.
- Quả thật là Sumire à. Nhìn cái nơ đáng yêu đó là ông biết ngay.
- Ông nội à!
Sumire đã chạy tới chỗ của Tadayoshi. Cùng lúc đó, những người đàn ông áo trắng đang tất bật kiểm tra xung quanh người máy hơi nước và cả người quân nhân nằm dưới đất. Rồi một người trong đó, hình như là trưởng nhóm, đã tiến lại gần Tadayoshi, trên vai vác theo một cái máy gì đó trông giống như một cái cặp lớn.
- Thưa ngài. Không ổn rồi ạ. Chút linh lực ít ỏi của cậu ta đã dùng hết, giờ đang hôn mê vì kiệt quệ tinh thần.
- Thật đáng xấu hổ! Vậy mà cũng không làm cho Oubu cử động nổi một cánh tay sao!
- Quả nhiên nguyên nhân vẫn là Linh tử lực không đủ. Dẫu chỉ được như vậy, cậu ấy đã là người có linh lực mạnh nhất trong số những người ta từng khảo sát cho đến bây giờ rồi.
- Hãy liên lạc với Yoneda-kun. Chúng ta sẽ yêu cầu phía Quân đội phái đến đây một nhân tài khác.
- Lần này phải thật cẩn thận. Ít nhất kim của Linh tử kế này phải đạt hết mức mới có thể……
Người trưởng nhóm lỡ tay đã bấm vào công tắc của cái máy trên vai, chính là Linh tử kế.
* Bashiiiiiiiiin!
- Uwaaaa!
Linh tử kế bất ngờ phát một tia lửa điện rồi nổ văng ra xa.
- Nà ní!?
Cả Tadayoshi lẫn trưởng nhóm đều đứng sửng người, ngơ ngác nhìn nhau. Những người đàn ông áo trắng đang kiểm tra người máy hơi nước – “Oubu” cũng tỏ ra ngạc nhiên và nhìn chằm chằm về phía trưởng nhóm. Một lúc sau, Tadayoshi và người trưởng nhóm đồng thời quay sang nhìn khuôn mặt Sumire.
- ……?
- Thưa ngài…
- Ừm…
Tadayoshi và người trưởng nhóm bàn bạc với nhau gì đó, rồi Tadayoshi từ từ quay sang Sumire, dịu dàng cất lời.
- Sumire này, cháu có muốn leo lên thử người máy hơi nước kia không?
- Hả?
Tadayoshi, trưởng nhóm, và cả những người đàn ông áo trắng mới chạy đến, rõ ràng đều đang mong đợi một điều gì đó từ cô. Với sự nhạy cảm đặc biệt của một đứa trẻ, Sumire liền hiểu được điều đó. Và, trước những kỳ vọng như thế này, Sumire luôn luôn đáp ứng.
- Cháu hiểu rồi ạ.
- Ồ, tốt lắm. Đây là Linh Tử Giáp Trụ mẫu thử nghiệm số một, tên nó là Oubu.
- Linh Tử Giáp Trụ?
- Sớm thôi, nó chắc chắn sẽ là thứ không thể thiếu đối với nước Nhật, nhất là Đế Đô...
Một tiếng sau, Sumire đã ngồi trong Oubu. Cô đã nghe qua cách điều khiển cơ bản. Những gì Sumire cần làm là khiến Oubu đi được vài ba bước và cử động đôi tay. Chỉ có bấy nhiêu thôi.
- Được rồi, Sumire, bắt đầu nhé.
- Vâng, thưa ông nội.
Sumire gật đầu đáp lại giọng nói của ông vang lên từ bên kia máy vô tuyến (5). Đôi bàn tay nhỏ nhắn vặn chìa khóa khởi động Oubu. Buồng lái của Oubu quá rộng đối với một cô bé mười hai tuổi. Bên trong, chỉ riêng vị trí này của chìa khóa khởi động là nằm ở nơi cô có thể dễ dàng với tới.
* Gagon…
Âm thanh khởi động của Oubu vang lên chậm rãi. Và rồi một chuyện bất ngờ đã xảy ra.
* GOOOOOOOOOON! GAGOON! DOGOOOOON!
- Áa!
Sumire hét lên. Đột nhiên, Oubu cử động tay chân loạn xạ và bắt đầu mất kiểm soát.
- Cái gì!?
- Chuyện quái gì thế này!?
Oubu quơ tay vù vù và chạy khắp Khu nghiên cứu. Sau đó, toàn thân nó toé ra những tia lửa điện và bốc khói──
* Gagiiiii……
Sau mười phút, cuối cùng Oubu cũng đã dừng lại. Rõ ràng nó đã bị quá nhiệt. Điều mà sau này mới biết là do linh lực của Sumire quá mạnh đã làm cho bo mạch phản ứng linh tử Oubu không thể xử lý nổi. Vấn đề này sẽ dần được giải quyết thông qua ba đơn vị thử nghiệm, thường gọi là “Sumire ba màu” (6) – gồm Trắng, Tím và Vàng. Chúng được chế tạo từ bài học sau sự cố của Sumire.
Bằng vào dữ liệu thu được từ các đơn vị thử nghiệm đó, họ dự kiến sẽ hoàn thành một cỗ máy mới vào năm 1922 (năm Đại Chính thứ 11), cũng chính là năm nay và đặt tên cho nó là Koubu.
*
* *
- Tôi biết mình có sức mạnh đặc biệt, nhưng…
Sumire vừa nhìn Ayame vừa nói như thể đang thì thầm.
- Sumire-san, sức mạnh đó, liệu cô có thể sử dụng nó vì Đế Đô này, vì Nhật Bản, và vì thế giới, có được không?
- Hả!?
- Đế Quốc Hoa Kích Đoàn… một lực lượng bí mật đặt ở Đế Đô này, chuyên chiến đấu với những kẻ thuộc bóng tối như vừa nãy. Và nơi đó đang cần sức mạnh của cô, Sumire-san.
- ……
Sumire vẫn im lặng và tiếp tục nhìn chăm chú vào khuôn mặt của Ayame. Một câu chuyện nghe có vẻ hoang đường, nhưng thông qua biểu cảm chân thành của Ayame, Sumire nhận ra đó không phải là lời nói dối. Ở Ayame có một sức hút kỳ lạ, khiến người khác không thể nào nảy sinh lòng nghi ngờ.
Nhưng rồi Sumire đã lắc đầu.
- Cảm ơn lời đề nghị của cô, nhưng tôi xin phép từ chối.
- Sumire-san…
- Với tư cách là con gái duy nhất của Tập đoàn Kanzaki, tôi còn có nhiều việc bắt buộc phải làm. Lúc này, tôi không thể trốn chạy khỏi điều đó được.
- ……
Ayame thoáng lộ vẻ thất vọng trong chốc lát, nhưng ngay sau đó lại nở nụ cười.
- Sumire-san, Đế Quốc Hoa Kích Đoàn sẽ luôn chờ cô. Nếu cô có thay đổi ý định, hãy đến bất cứ lúc nào.
Dứt lời, Ayame đã khuất bóng khỏi ban công.
- Thật là một người phụ nữ kỳ lạ…
Sumire nhìn về phía ban công và thì thầm.
------------
Chú thích:
(1) Scout (v) trinh sát; trong ngữ cảnh này mang nghĩa do thám đối tượng để chiêu mộ tài năng.
(2) Hôm qua, hôm nay: một cách nói của người Nhật, ý chỉ “từ trước đến giờ”, “cho tới nay”;
(3) linh lực: sức mạnh tinh thần;
(4) “Hơi nước hình nhân”: nguyên văn “人型蒸気” (nhân hình chưng khí), có nghĩa là cổ máy hơi nước hình người (người máy hơi nước). Về sau, 人型蒸気 sẽ được dịch thành “người máy hơi nước” cho dễ hiểu.
(5) máy vô tuyến: bộ đàm;
(6) Sumire trong tiếng Nhật có nghĩa là Hoa tím, chỉ các loài hoa thuộc Chi Hoa tím (danh pháp: Viola)
0 Bình luận