* Gatan… gakon…
Sự dằn xóc của chiếc xe liên tục truyền lên cơ thể Sumire. Thời đó, không phải chỗ nào cũng trải nhựa đường. Vài nơi như ở Ginza, chỉ có những con đường lát gạch, ngoài ra gần như không có đường trải nhựa. Bởi vậy, mỗi lần ngồi trên xe, người ta thường bị rung lắc dữ dội. Thế nhưng, ngay cả những chấn động ấy cũng không thể kéo Sumire ra khỏi thế giới im lặng của mình.
“……”
Sumire thững thờ, ánh mắt cô hướng vào khoảng không vô định.
(Tôi tự hỏi, rốt cuộc mỗi ngày mình đang làm gì vậy…?)
Một cảm giác trống rỗng trồi lên. Nhìn lại những ngày tháng dốc hết tâm sức để sống một cách mù quáng, Sumire không tìm thấy trong đó một chút cảm giác viên mãn nào.
(Thành kim…)
Những lời nói đó cứ chạy vòng quanh trong đầu Sumire. Nếu từ đó do bất kỳ người nào khác nói ra, có lẽ nó chẳng thể nào gây nên cú sốc gì đáng kể. Không, trái lại, có khi cô chỉ cảm thấy điều đó giống như những lời cay cú của kẻ thua cuộc(1) mà thôi. Thế nhưng, lời nói ấy lại được thốt ra từ chính miệng của Yukiko. Cho dù bản thân Yukiko không hiểu ý nghĩa của từ đó đi nữa, nhưng những người xung quanh cô ấy nghĩ như vậy cũng là điều không thể phủ định được.
(Nếu một ngày nào đó Yukiko biết được ý nghĩa của từ này, thì cậu ấy sẽ nghĩ về mình như thế nào…?)
Không phải là sự phẫn nộ, mà là Sumire đang rơi vào một nỗi buồn sâu thăm thẳm, như bị nó cuốn lấy.
Tuổi thơ của cô là những ngày tháng được nuôi dưỡng trong hoàn cảnh không thiếu thốn thứ gì. Thế nhưng, ngay từ lúc cô biết đến sự tồn tại của một xã hội đặc thù mang tên quý tộc, cô bị ép buộc phải nhận ra rằng tất cả những điều đó chẳng còn ý nghĩa gì nữa. Thứ mà cô nhận được từ những người xung quanh chỉ là ánh mắt khinh miệt xen lẫn ganh ghét.
(Chính vì thế mà ta tuyệt đối không cho phép mình thua cuộc!)
Điều duy nhất mà Sumire có thể làm, là không ngừng chiến thắng. Học tập, thể thao, phép tắc, dù là gì đi nữa chỉ cần cô liên tục vượt lên trên người khác, thì chí ít, sẽ không có những lời dè bỉu công khai.
… Nhưng như thế thì có ích lợi gì chứ? Chỉ là họ không nói ra trước mặt của cô mà thôi. Bên trong, ý thức phân biệt với tầng lớp quý tộc mới nổi, hay nói thẳng ra là đối với những kẻ “thành kim” như gia tộc Kanzaki, vẫn không hề thay đổi. Chính vì những lời ấy chỉ được nói trong bóng tối, nên khi hay biết được nó, lòng của Sumire đau đớn tột cùng như bị đâm sâu một mũi dùi sắc nhọn.
(Chẳng hiểu sao mình có cảm giác không còn chút sức lực nào vậy…)
Rốt cuộc thì mỗi ngày chính mình đang làm gì? Tiếp tục những việc như thế rồi sẽ đi về đâu? Và thực sự mình muốn gì cho tương lai? Trong cái thời đại này, nếu suy nghĩ theo lối thông thường, theo cái đà này tốt nghiệp Học viện, xem mắt người thích hợp qua sắp đặt, kết hôn và sinh con. Đó đã là điều hiển nhiên.
Nói cho cùng, thế nào đi nữa Sumire vẫn là đứa con gái duy nhất của gia đình Kanzaki. Rồi đây Tập đoàn Kanzaki sẽ được giao lại cho cô và chồng của cô tiếp quản. Trước đó, cha mẹ cô đã nhận được vô số lời mai mối từ giới chính trị và doanh nhân, những người có tầm nhìn xa. Ngay cả những đại quý tộc từng khinh miệt gia đình Kanzaki trong quá khứ cũng có trong số đó.
Thế nhưng, Sumire hoàn toàn không để tâm đến chuyện đó. Chính xác hơn là cô không có ý định kết hôn. Ngày qua ngày, một cảm giác thiếu hụt không thể gọi tên. Cơn đói khát của tâm hồn. Việc tìm ra lời giải cho bí ẩn đó, có thể nói, chính là mục đích lớn nhất(2) của Sumire lúc bấy giờ. Một thứ gì đó khiến cho cô có cảm giác đáng để sống, đáng để làm mà không dính dáng gì đến sự ganh ghét hay đố kị của những người khác. Rốt cuộc thứ mà cô khao khát tới mức không thể dừng lại ấy là gì!?
* Kíttt…
Chiếc xe phanh gấp, cắt ngang dòng suy nghĩ của Sumire.
- Có chuyện gì vậy?
Okamura khẽ cau mày và nhìn về phía trước.
- Thưa tiểu thư, phía trước có một đám người đang gây sự.
- Hở?
Lúc này, chiếc xe đã đến ngay bên bức tường bao quanh dinh thự nhà Kanzaki, cổng chính đã ở ngay trước mặt.
Nhưng tại đó có năm, sáu người đàn ông, không, thậm chí là nhiều hơn kéo tới và đang gây náo động. Họ đang xô xát dữ dội với các học trò và người hầu của nhà Sumire. Những người đàn ông đó đều mặc quần đen, bụng quấn một chiếc tạp dề lao động vừa dày vừa rộng, chân đi tất tabi, có người còn đội chiếc nón hình tam giác màu đen. Chỉ liếc mắt một cái cũng có thể nhận ra được họ là những người kéo xe.
Những tiếng quát giận dữ vang lên.
- Gọi giám đốc ra đây!
- Kanzaki Shigeki ra đây mau!
- Các ngươi muốn cướp mất chén cơm của bọn tao à!?
Sumire hiểu ra lý do bọn họ kéo tới đây, cô nhẹ nhàng thở dài một tiếng.
- Lại là chuyện đó nữa rồi nhỉ…
Xe kéo bằng sức người có nguồn gốc vào năm Minh Trị thứ nhất (1868), một người đầu bếp tại Nihonbashi, Tokyo, tên là Izumi Yoshuke đã dựa vào rendai (một loại sàn dùng sức người khiêng để chở người khác qua sông thời Edo) và xe ngựa của phương Tây kết hợp lại để sáng chế ra. Vào giai đoạn hưng thịnh nhất, đã có hơn 25 ngàn chiếc xe kéo chạy khắp Thủ đô. Nhưng đến lúc này, nghề kéo xe đã và đang hứng chịu một cảm giác khủng hoảng nghiêm trọng, vì sự xuất hiện của những chiếc xe hơi nước.
Vào tháng một năm Đại Chính thứ mười một (1922), Hiệp hội Xe hơi nước Nhật Bản(3) được thành lập, do Công nghiệp nặng Kanzaki giữ vai trò chủ đạo. Với mục tiêu là cơ giới hoá, phổ biến việc sử dụng xe hơi.
Trong buổi họp báo nhậm chức Chủ tịch đầu tiên của Hiệp hội, Kanzaki Shigeki, Tổng giám đốc Công ty Công nghiệp nặng Kanzaki cũng là cha của Sumire, đã lớn tiếng tuyên bố rằng.
- Trong vòng 5 năm nữa thôi, tôi sẽ làm cho toàn bộ xe kéo tay trên Thủ Đô này biến mất, xin các vị hãy chứng kiến điều đó.
Điều này đã gây nên sự phẫn nộ cho những người kéo xe. Hơn nữa trên thực tế, khi những chiếc xe chạy bằng động cơ hơi nước bắt đầu xuất hiện quanh thị trấn, dù theo một cách từ từ, chậm rãi, nhưng một bộ phận phu xe đã cảm thấy sốt ruột, họ bắt đầu có những hành động chống đối. Cụ thể, họ trực tiếp gởi thư phản đối tới cho Hiệp hội Xe hơi nước Nhật Bản. Nhưng thực tế thì, họ xông vào nhà riêng của những người nắm vai trò quan trọng trong Hiệp hội để náo động, một kiểu quấy rối.
- Thưa tiểu thư, hay là đi bằng cổng sau…
- Đợi một chút. Kanzaki Sumire này mà quay lưng bỏ chạy trước những kẻ như thế ư, ta bao giờ chấp nhận điều đó cả. Nếu không tự đi, ta sẽ buộc bọn chúng phải biến đi.
- …Vâng, tôi hiểu rồi.
Okamura cho chiếc xe di chuyển.
- Ê!?
Khi thấy chiếc xe kiểu-ke bất ngờ áp sát đến gần, một trong các phu xe đã quát lên một tiếng đầy hoảng hốt.
Chiếc xe không giảm tốc độ, cứ thế lao thẳng vào cổng.
- Ư… ưaaaa!
Hung hăng như những tên kéo xe cũng phải ngưng bạo loạn, đồng loạt nhảy sang hai bên để né. Chiếc xe vừa tiến vào trong cổng thì đột ngột dừng lại.
* Cạch…
Một thiếu nữ dáng vẻ hiên ngang bước ra, đám phu xe trợn tròn mắt kinh ngạc. Nhưng rồi ngay sau đó, bọn họ ôm bụng cười ha hả.
- Tưởng gì, hóa ra chỉ là một đứa con nít!
- Này, muốn gì hả nhóc con?
- Muốn chơi đồ hàng thì đi sang chỗ khác mà chơi!
Phớt lờ những lời chế nhạo, Sumire cầm hai thanh gỗ trên hai tay ghép vào với nhau. Cạch một tiếng, một cây trường đao bằng gỗ xuất hiện.
- Đến lúc bổn cô nương thể hiện rồi.
Sumire nở một nụ cười nhẹ. Ngay lúc đó, thanh trường đao đã chuyển động. Thanh trường đao đang được cầm ở tư thế “trung đoạn” (4) gần như song song với mặt đất, cô thuận đà vung lên rồi bổ mạnh xuống một hơi. Đó là động tác chém dọc. Ngay sau đó, cô dựng thẳng trường đao lên và chuyển sang tư thế chân hình chữ Bát(5) và chém xuống theo đường chéo, đó là động tác chém chéo. Kế đến, cô thực hiện ngược lại với động tác vừa rồi, một cú chém xéo từ dưới lên. Sau cùng, cô cầm thanh đao quay lưỡi ra đằng sau, quét ngang một vòng, đó là động tác chém ngang. Liên hoàn chiêu thức đánh tám hướng vừa rồi, Sumire chỉ mất có vài giây để thi triển. Mỗi động tác đều rất thanh nhã nhưng đầy uy lực, mê hoặc bất kỳ ai chứng kiến nó.
- Kanzaki Fujin Ryu – Hồ Điệp Chi Vũ (6)
Đám phu xe người nào người nấy bị đánh trúng vào thượng vị, gục ngay tại chỗ. Tất cả đều đã bất tỉnh một cách hoàn hảo.
- Hứ, chẳng đáng gì cả… Nhưng ít ra cũng thấy thoải mái hơn rồi.
Dù chỉ mới mười lăm tuổi, Sumire đã đạt đến trình độ Menkyo Kaiden (7) của trường phái Kanzaki Fujin.
Sumire đi vào trong dinh thự. Từ một con hẻm cách đó không xa, một bóng người đang chăm chú dõi theo cô. Đó là một người phụ nữ tóc dài, mình mặc một bộ Âu phục ôm sát người - kiểu trang phục khá hiếm thấy thời đó. Tuổi khoảng chừng hai mươi hai, hai mươi ba tuổi. Là một mỹ nữ.
“……”
Khi hình bóng Sumire khuất hẳn, người phụ nữ đó gật đầu với chính mình, như đã hiểu ra điều gì đó.
------------
Chú thích:
(1) nguyên văn là “tiếng sủa của chó thua cuộc” – một câu thành ngữ của Nhật Bản;
(2) nguyên văn là “duy nhất”;
(3) nguyên văn là “Nhật Bản Chưng khí Tự động xa Hiệp hội”;
(4) tư thế trung đoạn (中段の構え): chân trái trước phải sau, nối gót, lưng đứng thẳng, mắt nhìn thẳng;
(5) hai chân đứng dang rộng như chữ “bát” (八);
(6) Kanzaki Fujin Ryu - Kojou no Mai;
(7) Menkyo Kaiden: “miễn hứa giai truyền”, một trình độ rất cao trong võ thuật Nhật Bản, người mang đẳng cấp này đã nắm hết tinh hoa võ học của môn phái, có thể truyền thụ lại cho người khác;
0 Bình luận