Tập 1 - Sumire

Chương 05 - Chạm trán

Chương 05 - Chạm trán

Sau khi Sumire về dinh thự, người đã đón cô ấy chính là người phụ trách quản lý nội vụ của gia đình Kanzaki, hầu gái trưởng Yata. Bà Yata là một người phụ nữ năm nay đã ngoài năm mươi tuổi, bình thường rất ít khi bộc lộ cảm xúc. Ngay cả với Sumire, bà cũng không nói nhiều hơn mức cần thiết, nhưng bà thường lặng lẽ đứng gần bên Sumire. Có lẽ đó là sự quan tâm bà dành cho Sumire theo cách riêng.

- Tôi đã về rồi đây.

- Mừng cô đã về, tiểu thư.

- Cha và mẹ tôi đâu rồi?

- Dạ thưa tiểu thư, được biết là họ có việc ở công ty và buổi ghi hình nên sẽ về trễ ạ.

- Vậy sao…

Đó là câu trả lời mà cô đã biết trước.

Cả cha và mẹ của Sumire hầu như không bao giờ có ở nhà.

*

* *

Cha của Sumire là Kanzaki Shigeki. Ông là Tổng giám đốc của Công ty Công nghiệp nặng Kanzaki - hạt nhân của Tập đoàn Kanzaki, vì thế dĩ nhiên ông cũng là người đại diện của Tập đoàn này. Thời thanh niên, ông từng đi du học ở Anh và Pháp. Nhờ bắt chước phong thái thanh lịch, được trau chuốt tinh tế theo kiểu Anh, nên trong giới xã giao ông cũng từng nổi danh một thời. Thế nhưng có người cho rằng, so với người cha là Tadayoshi thì ông vẫn còn kém hơn vài phần khí thế.

Trong khi đó, mẹ của Sumire là Kanzaki Hinako (tên trước đây là Saiki Hinako, nghệ danh Saiki Hina), từng là minh tinh màn bạc.

Hoạt động ảnh (phim) (1) vốn bắt nguồn từ Kinetoscope do “vua phát minh” Edison chế tạo năm 1894. Đây là một loại máy, khi một người nhìn vào từ lỗ quan sát có thể xem được hình ảnh chuyển động trong chừng 90 giây. “Hoạt động ảnh” là cách dịch của “Kinetoscope”, nó được nhập vào Nhật Bản vào năm 1896 (năm Minh Trị thứ 29), và sang năm sau, các thiết bị chiếu lên màn như Cinematograph và Vitascope cũng lần lượt được nhập khẩu. Sau cùng, tất cả đều được gọi chung là hoạt động ảnh.

Kanzaki Tadayoshi (khi ấy 52 tuổi), vốn là người thích những thứ mới mẻ và có khiếu kinh doanh vượt trội, đã nhận thấy đây là thứ có thể làm ăn được nên liền lập tức thành lập một công ty hoạt động ảnh. Vài năm sau, hệ thống rạp chiếu hoạt ảnh trực thuộc công ty tại khắp các địa phương cũng đã dần hoàn thiện và thu được những đồng lời đầu tiên.

Vào năm Minh Trị thứ 33 (1900), Kanzaki Shigeki khi đó hai mươi hai tuổi đã được bổ nhiệm làm Tổng giám đốc Công ty Cổ phần Hoạt động ảnh Kanzaki. Với Shigeki, đây là lần đầu tiền ông thử sức với vai trò một người quản lý, nói cách khác, đó có thể xem là thời kỳ rèn luyện. Shigeki đã lên kế hoạch cho kỳ “Thần Ánh Tân Nhan” (2) lần thứ nhất, với tham vọng tạo dựng nên các ngôi sao. Và gương mặt mới trong cuộc tuyển chọn lần đầu tiên đó, người đã có màn ra mắt ngoạn mục chính là Hinako – con gái của một gia đình bình dân hạ thành Tokyo.

Nhờ ngoại hình cùng lối diễn xuất quyến rũ, chỉ trong chớp mắt Hinako đã chiếm trọn trái tim của những người hâm mộ điện ảnh, từng bước tiến nhanh trên con đường trở thành đại minh tinh. Tuy cô không có sở trường về kỹ năng nhả chữ, nhưng trong thời đại phim câm thì điều đó cũng không phải một khuyết điểm lớn.

Năm 1906 (năm Minh Trị thứ 39), Shigeki và Hinako kết hôn (Cuộc hôn nhân giữa Tổng giám đốc một công ty điện ảnh và nữ minh tinh hàng đầu dù vào thời điểm đó cũng được xem như là sự kiện tương đối chấn động. Hàng trăm người hâm mộ cuồng nhiệt của Saiki Hina phản đối cuộc hôn nhân này, thậm chí còn đã tổ chức biểu tình ngồi lì trước cổng dinh thự Kanzaki). Sang năm sau, ngày 8 tháng 1 năm 1907 (năm Minh Trị thứ 40), con gái đầu lòng của họ - tức Sumire - chào đời. Cho đến hiện tại, hai người họ chỉ có một người con duy nhất là Sumire. Dù đã kết hôn nhưng Hinako (Saiki Hina) vẫn không giải nghệ, điều này khiến người hâm mộ thở phào nhẹ nhõm. Nhưng đồng thời, điều đó đã khiến cho Sumire phải gánh chịu sự cô đơn.

Có cha và mẹ luôn bận rộn, với Sumire, cái gọi là gia đình sum họp gần như không có. Những việc như ba người có một chuyến đi chơi cùng nhau cũng chưa từng xảy ra. Không khó để tưởng tượng điều đó đã ảnh hưởng đến quá trình hình thành nhân cách của cô bé Sumire nhiều đến nhường nào. Sumire lớn lên trong những cảm xúc phức tạp, vừa khao khát tình yêu thương lại vừa không muốn để người khác nhìn thấy bộ dạng ấy của mình.

*

* *

Dù cha và mẹ Sumire đều vắng nhà như mọi khi, nhưng ngày hôm đó tâm trạng của Sumire lại có phần đa cảm. Cái cảm giác khoan khoái khi được múa trường đao hí lộng đám phu xe từ lúc nào đã không còn nữa. Trở về phòng, ngồi trên mép giường, Sumire đang khao khát một cái ôm từ ai đó. Không phải là cái ôm thể xác, mà là sự ôm ấp về tinh thần.

(Cha... Mẹ... Yukiko...)

Cảm giác đói khát về mục đích sống cùng tình yêu thương đã tạo nên một phản ứng hoá học phức tạp, khiến Sumire thu mình lại trên giường. Co rúm tay chân, giống như một em bé đang chìm vào giấc ngủ.

Thứ gì đó bất an. Ai đó hãy ở đây đi. Ai đó hãy ôm tôi thật chặt──

Chính vào lúc đó.

Rợn...

Thứ chạm vào trái tim trần trụi của Sumire không phải là một sự ấm áp có khả năng bao dung mà là một ý niệm đen tối với ý muốn nuốt chửng tất cả.

Một cảm giác ớn lạnh chạy dọc sống lưng, Sumire bật dậy.

Có thứ gì đó ở góc phòng. Không nhìn thấy bằng mắt thường, nhưng Sumire cảm nhận được. Cô hiểu rõ đó là một mối nguy hiểm đối với cô. Không, một sự tồn tại nguy hiểm đối với tất cả mọi sự sống!

(Cảm giác đó...!)

Đây không phải lần đầu tiên mà cô có cảm giác như vậy. Cách đây không lâu cô cũng đã từng trải qua.

Và mỗi lần như thế, cô đều đã chiến đấu.

- Đến rồi!

Sumire nhanh chóng chộp lấy trường đao trên tường. Không phải thứ bằng gỗ vừa nãy cô dùng để đối phó với đám phu xe, mà là hàng thật.

- Ha!

Cô quét thanh trường đao ngang một đường rất mạnh. Nhưng phản ứng… không có gì cả.

- !

Cô chắc chắn rằng mình đã chém trúng. Vậy mà hoàn toàn không có chút cảm giác phản hồi nào, lưỡi đao cứ thế xuyên qua. Đối phương là thứ không thể bị ảnh hưởng bởi đòn tấn công vật lý thông thường──

(Phải rồi nhỉ!)

Ánh mắt sắc lạnh của Sumire đang lườm chằm chằm vào thứ đó, vừa rồi đã di chuyển sang phía bức tường đối diện. Từ bàn tay của Sumire phát ra một luồng ánh sáng mà người bình thường không nhìn thấy được, dần bao phủ lấy thanh trường đao.

Thực thể màu đen tỏ ra sợ hãi, tìm cách bỏ chạy.

- Ha!

Xoẹt!

Lần này có cảm giác đã đánh trúng.

Khi thanh trường đao tiếp xúc với thứ đó, Sumire đã thấy được hình dáng của sinh vật quái dị đó. Nó to cỡ một con mèo, có bốn chi và đuôi, ngoài ra còn có đôi cánh giống như cánh dơi. Nhưng hơn tất thảy, phần đầu của nó mới thật sự là gớm ghiếc. Một hàm răng khổng lồ khiến con người ghê sợ theo bản năng.

* Hà… hà… hà… (3)

Vẫn ở trong tư thế thủ đao, Sumire đứng lặng người tại chỗ trong một lúc. Ngay lúc đó, sau lưng cô bỗng dấy lên cảm giác có người từ phía ban công.

- Rất ấn tượng.

- Ai đó?

Khi Sumire quay người lại, trước mặt cô là một người phụ nữ xinh đẹp - người mà đã theo dõi cô từ con hẻm trước đó.

- Cô là…?

- Tên tôi là Fujieda Ayame. Cô Kanzaki Sumire, tôi đến đây vì có một việc muốn nhờ cô.

- Ể?

Sumire ngẩn người nhìn khuôn mặt tươi cười của người phụ nữ.

------------

Chú thích:

(1) Hoạt động ảnh (phim): nguyên văn là 活動写真(映画);

活動写真 : “hoạt động tả chân”, là thuật ngữ sớm nhất để nói về phim hoặc điện ảnh của người Nhật. Từ này tương đương với từ 映画 (eiga) trong tiếng Nhật hiện đại. Từ này có các nghĩa là: bộ phim, phim (nói chung), (ngành) điện ảnh.

· 写真 : tả (ghi lại, sao chép) + chân (thật)

=> ghi lại hình ảnh thật, từ này có nghĩa là ‘hình ảnh’, ‘ảnh chụp’,…

· 活動 : ‘hoạt động’, bổ nghĩa cho từ “tả chân” 写真.

=> 活動写真 (hoạt động tả chân) = “hình ảnh chuyển động”;

Trong bản dịch này, người dịch xin tạm dịch là “hoạt động ảnh”, ở mức vừa đủ hiểu, không quá cứng nhắc nhưng cũng giữ lại được cách dùng từ cổ điển của tác giả.

映画 (eiga/“ánh hoạ”) : nghĩa đen là “chiếu hình”, là thuật ngữ hiện đại thay thế cho 活動写真.

(2) Thần Ánh Tân Nhan (神映新顔): Tên một cuộc thi hoặc cuộc tuyển chọn các ‘gương mặt mới’ (tân nhan) để đào tạo và lăng xê để họ trở thành siêu sao; được tổ chức bởi Công ty Hoạt động ảnh Kanzaki (viết tắt là Thần Ánh).

(3) tiếng thở gấp;

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!