Tập 1 - Sumire

Chương 02 - Thiếu nữ

Chương 02 - Thiếu nữ

-        Một lần nữa, chỉ có một người đạt điểm tuyệt đối. Đó là Kanzaki Sumire.

Giọng nói của cô giáo trung niên thân hình hơi đẫy đà vang lên khắp lớp học, gây nên những tiếng xì xào to nhỏ.

* Cạch…

Một cô gái lặng lẽ đứng dậy. Đó là một thiếu nữ xinh đẹp với mái tóc cắt đều ngang vai, phía sau buộc một chiếc nơ xinh xắn. Đôi mắt tỏ vẻ kiên cường nhìn thẳng về phía trước, và trên gương mặt kiêu hãnh ấy toát ra là tràn đầy sự tự tin.

Sumire chậm rãi bước về phía bàn giáo viên. Đó là một nghi thức. Đúng vậy, đối với cô, việc nhận bài kiểm tra này trước mặt bạn cùng lớp là một nghi thức. Nhưng điều đó hoàn toàn không phải là cô muốn khoe khoang, mà với cô, điều đó có thể gọi là một sứ mệnh.

-        Xuất sắc lắm, em Sumire. Quốc ngữ, Tiếng Anh, Số học, Hình học, Khiêu vũ. Em vẫn luôn đạt điểm tuyệt đối trong tất cả các bài thi từ khi nhập học đến nay. Đây là kỳ tích chưa từng có trong lịch sử của trường chúng ta. Em chính là niềm tự hào của Nữ tử Học tập Viện này.

(Ghi chú: Nữ tử Học tập Viện về sau có thể gọi tắt là Học viện)

Nữ tử Học tập Viện được thành lập vào năm Minh Trị thứ 18 (1885) là hậu thân của Hoa Tộc Nữ Học Hiệu, là ngôi trường đặc biệt chỉ giới quý tộc mới được theo học. Vì vậy trường không thuộc thẩm quyền của Bộ Giáo dục mà thuộc Bộ Nội vụ Hoàng gia. Thông thường, các tiểu thư nhà quyền quý sẽ bắt đầu học Mẫu giáo từ trực thuộc của Nữ tử Học tập Viện, và đến khi 6 tuổi sẽ được nhập học vào bậc tiểu học của trường. Trước đây, Học viện gồm có sáu năm Tiểu học, năm năm Trung học, và trên đó là hai năm bậc Cao học. Tuy nhiên, kể từ tháng Tư năm Đại Chính thứ 11 (1922), hệ thống giáo dục đã thay đổi, bậc Tiểu học và Trung học được gộp lại thành chương trình chính khóa kéo dài mười một năm, và chương trình này lại được chia thành ba giai đoạn: tiền kỳ bốn năm, trung kỳ bốn năm, và hậu kỳ ba năm.

Lúc đó là năm Đại Chính thứ 11. Sumire mười lăm tuổi và đang học năm đầu tiên hậu kỳ trong chương trình chính quy của Học viện.

-        Sumire này. Em hãy tiếp tục học tập chăm chỉ và trở thành một người mẹ tốt, một người vợ tốt của Nhật Bản nhé.

Nữ giáo viên trung niên trước mặt lúc nào cũng lặp đi lặp lại câu “người mẹ tốt, người vợ tốt”. Đó vẫn còn là thời kỳ mà sự phân biệt nam nữ khốc liệt vẫn chưa hề thay đổi. Dù cho ngôi trường nữ sinh này có trình độ cao đến đâu, rốt cuộc, nó cũng chỉ là một “trường đào tạo cô dâu cao cấp” mà thôi.

-        Vâng, thưa cô.

Dù đáp lại một cách ngoan ngoãn, ngay cả khi nở một nụ cười nhẹ, trong đầu Sumire lại đã có một ý nghĩ khác.

(Ta đây sẽ không bao giờ trở thành một thứ như thế)

Giữa những nữ sinh thời ấy, những người bị gắn chặt với mái nhà và coi đó là điều hiển nhiên, thì Sumire là một người khác biệt. Đặc biệt là đối với một tiểu thư xuất thân từ tầng lớp quý tộc như cô.

Khi Sumire nhận bài thi và quay lại, điều chờ đón cô là những ánh mắt ganh tị và ngưỡng mộ. Trong giới nữ, một người nổi bật hơn hẳn đôi khi trở thành đối tượng được ngưỡng mộ, thậm chí là yêu mến. Và Sumire, cho dù là trong học tập, thể thao hay phép ứng xử, ở mọi phương diện cô đều vượt xa tất cả mọi người.

“……”

Nhưng Sumire biết rõ, xen lẫn trong những ánh mắt đó là những cái nhìn ác ý. Và chắc chắn là có không ít ánh mắt như vậy.

  *

*    *

-        Sumire-sama!

Khi Sumire đang bước về phía cổng trường thì nghe thấy giọng nói vang lên từ phía sau, cô quay lại.

Có một cô gái khuôn mặt trông như trẻ con hình như đang đuổi theo Sumire, vừa chạy vừa thở hổn hển, hai má hơi ửng lên.

-        Yukiko-sama

Sumire nở nụ cười rạng rỡ nhất trong ngày. Nụ cười khác hẳn với nụ cười mà cô dành cho giáo viên hay người khác, chứa đựng đầy niềm vui chân thành.

Cô gái ấy là Ayano-Maro Yukiko. Cô là dòng dõi danh môn Fujiwara Nhất tộc Thanh Hoa Gia, là con gái của Hầu tước Ayano-Maro (1).

-        Có chuyện gì vậy, Yukiko-sama?

Sumire nhẹ nhàng cất tiếng hỏi.

-        À… ờm… hôm nay tớ vẫn chưa nói chuyện với Sumire nên…

Yukiko nói với giọng bẽn lẽn. Sumire là người mà Yukiko ngưỡng mộ. Mọi thứ cô ấy đều đứng nhất, vậy mà vẫn là một người dịu dàng. Nếu cố tình nói theo cách gây hiểu lầm thì, vào thời điểm đó, Yukiko đã phải lòng Sumire. Với Yukiko, người mà hầu như chẳng có cơ hội nào tiếp xúc với đàn ông, thì nói Sumire là hình mẫu lý tưởng của cô, cũng không hề sai.

-        Được rồi. Để tớ đưa cậu về nhà, Yukiko-sama.

Sumire nắm tay Yukiko. Chỉ như thế thôi cũng khiến cho Yukiko đỏ bừng lên đến mức không thể nhìn thẳng được nữa. Nhìn thấy Yukiko như thế, Sumire cũng không thể không cảm thấy đáng yêu, có lẽ là vậy.

Yukiko gần như là người duy nhất ở trường khiến Sumire cảm thấy an ủi. Bạn bè đồng trang lứa nhìn cô với những ánh mắt pha trộn giữa sự ngưỡng mộ, sự e dè, sự ganh ghét đố kị, thậm chí là sự khinh miệt.

Suy cho cùng họ vẫn xem dòng tộc Nam tước Kanzaki là kẻ ngoại đạo. Thứ công nhận cái danh quý tộc của họ chỉ là chính quyền, chứ không phải là xã hội.

Nhưng Yukiko thì khác. Cô quý mến Sumire từ tận đáy lòng. Được nuôi dạy trong môi trường trong sáng và ngây thơ tuyệt đối, Yukiko chưa bao giờ nghĩ đến việc ghét bỏ hay khinh thường bất kỳ ai.

-        Đi nào, Yukiko.

Cách cổng trường một đoạn ngắn, một chiếc xe hơi nước(2) màu đen đang đỗ trong con hẻm. Mặc dù mọi người không còn tò mò nhìn chằm chằm vào những chiếc xe mỗi khi chúng chạy trên phố nữa, nhưng xe hơi vẫn là thứ xa vời đối với người dân bình thường. Ngay cả ở Nữ tử Học tập Viện, việc được đưa đón bằng xe hơi cũng không có mấy người. Và Sumire là một trong số ít đó.

Bản thân chiếc xe không phải là loại quá lớn. Đó là chiếc "Suima" (3), do gia đình Sumire, Công nghiệp nặng Kanzaki, thiết kế lại dựa trên chiếc xe Ford Model T nổi tiếng của nước Mỹ. Khác với Ford Model T, loại xe này có ống khói hơi nước đặc trưng, nên trong giới kỹ sư, nó còn được gọi là “ke-gata” (4). Một chiếc xe đại chúng ở Mỹ, khi đến Nhật Bản lại được xem là xe hạng sang.

* Bufon… bufon…

Khi Sumire và Yukiko đã lên xe, chiếc xe kiểu-ke bắt đầu lăn bánh, vừa đi vừa nhả ra làn khói trắng đặc trưng của động cơ hơi nước.

-        Wow…

Ngồi trong xe, Yukiko nhìn ra ngoài reo lên vui sướng bởi gia đình cô không có xe hơi.

Ngoại trừ những lúc đi tàu hơi nước để đến Kyoto họp họ hàng, chỉ khi được đi nhờ xe của Sumire cô mới có thể tận hưởng được sự thay đổi của cảnh sắc dọc hai bên đường.

-        Yukiko, cậu có thích xe hơi không?

Sumire đột nhiên hỏi.

-        Vâng. Sumire thật may mắn. Lúc nào cũng được ngồi xe hơi.

-        Hả, tớ thì có gì đâu chứ… Hiện giờ công ty của cha tớ đang cố gắng làm cho xe rẻ hơn đấy. Chẳng mấy chốc nữa, nhà của Yukiko cũng sẽ có thôi…

-        Nhà tớ… không có tiền.

Yukiko khẽ nói, nét mặt của cô có thoáng chút u buồn.

-        Ể?

-        Cả cha và mẹ tớ đều không nói gì, nhưng gần đây… liên tục có đồn đoán và cãi vả…

-        Yukiko-sama…

Yukiko im lặng. Đó là lần đầu tiên cô nói về gia đình của mình.

Vào thời điểm đó, phần lớn giới quý tộc từng sống như một tầng lớp thượng lưu suốt từ thời Edo đã bắt đầu sa sút. Họ không hề nhận được sự trợ cấp kinh tế nào từ chính phủ, những mảnh đất tổ tiên truyền lại thì cũng lần lượt bị chiếm đoạt bởi các thương nhân khôn khéo.

Nếu là xã hội phong kiến, dù thế nào đi nữa họ cũng không đến nỗi mất hết cả lâu đài và dinh thự, nhưng đây đã là thời đại của chủ nghĩa tư bản rồi.

Gia đình Ayano-Maro của Yukiko cũng đã từng đầu tư vào một lĩnh vực kinh doanh lạ lẫm và đã thất bại, dẫn đến khó khăn tài chính, Sumire đã nghe người khác nói, nhưng không ngờ giờ lại nghe điều đó từ chính miệng của Yukiko.

-        Xin lỗi, Sumire. Tớ lỡ nói ra điều vô nghĩa mất rồi.

-        Không, chuyện đó không hề vô nghĩa đâu.

-        Ồ, phải rồi, Sumire này. Có điều này tớ muốn hỏi cậu.

-        Là gì vậy?

-        “Thành kim” (5) nghĩa là gì?

-        Sao cơ!?

Sumire ngạc nhiên liếc nhìn Yukiko. Yukiko vẫn ngây thơ mỉm cười như không biết gì cả, không biết cô đã nghe được từ đó từ đâu.

-        Chuyện đó…

Sumire nhìn chằm chằm vào mặt Yukiko, người như cứng đờ lại, lời nói trở nên nghẹn ngào.

Đúng vào lúc đó, người lái xe Okamura, từ nãy đến giờ vẫn im lặng, bỗng cắt ngang.

-        Thưa tiểu thư, chúng ta đã tới nhà của tiểu thư Ayano-Maro.

Người tài xế lớn tuổi dừng xe lại, sau đó ông nhanh chóng bước ra ngoài và mở cửa phía của Yukiko.

-        Sumire, cảm ơn cậu vì ngày hôm nay nhé.

Hoàn toàn chẳng hay rằng, từ câu hỏi ban nãy, một làn sóng khuấy động khẽ dấy lên. Yukiko cúi chào thật sâu và bước ra ngoài.

-        Được rồi, Yukiko…

Sumire cố gắng gượng cười. Cũng lại là một nghi thức… Nụ cười ấy rõ ràng rất khác với nụ cười khi Yukiko cất tiếng gọi cô ở cổng trường.

Yukiko bước qua cổng dinh thự, có một người phụ nữ đang đứng bên trong đợi cô. Song ánh mắt bà ta không nhìn vào Yukiko, mà hướng về phía Sumire đang ngồi trong xe. Một ánh mắt sắc bén.

-        Thưa mẹ.

Nghe thấy giọng nói của Yukiko. Ánh mắt mẹ của Yukiko và Sumire chạm nhau. Chỉ trong một cái chớp mắt. Nhưng trong khoảnh khắc ấy, vang vọng bên tai của Sumire là tiếng nói của Yukiko cùng với những lời khi nãy – "Thành kim".

Chiếc xe đã lăn bánh được một đoạn, Sumire vẫn chưa hề nhận ra.

-        Tiểu thư!

Nhờ Okamura gọi nên cô mới sực tỉnh, trở về thực tại.

-        Cô đừng bận tâm đến chuyện đó nữa.

-        Tôi biết rồi!

Sumire hét lên, như muốn phản kháng lại.

------

Chú thích:

(1) Ayano-Maro (綾乃磨): một họ ghép của giới quý tộc Nhật thời xưa;

(2) Xe hơi nước: nguyên văn “Chưng khí Tự động xa” (蒸気自動車). Được ghép bởi hai cụm từ “Chưng khí” (hơi nước) và tự động xa (xe ô tô/automobile). Ghép lại có nghĩa là: xe chạy bằng động cơ hơi nước, và tên gọi “xe hơi” cũng chính là bắt nguồn từ loại xe này.

Các cách dịch: “xe hơi” đối với từ “tự động xa”/“chưng khí tự động xa”, ngắn gọn, dễ hiểu nhưng vẫn đúng nghĩa gốc; hoặc “xe hơi nước” đối với “chưng khí tự động xa”, nhấn mạnh đến bối cảnh steampunk.

(3) Suima: Ngựa sao chổi;

(4) Ke-gata: kiểu-ke, viết tắt của “kemuri”=khói;

(5) “Thành kim” (成金, narikīn): giàu mới nổi; mang ý nghĩa tiêu cực, ám chỉ những người giàu lên nhanh chóng do lợi dụng thời thế, ăn may. Trong tiếng Việt có một từ gần nghĩa với “narikin” đó là “trọc phú” (chỉ những kẻ làm điều bất chính mà trở nên giàu có).

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!