Enjoy!
---------------------------
Lần đầu đến Mizunoya
Đúng giờ hẹn vào Chủ nhật, tôi đứng trước tiệm Mizunoya với tâm trạng đầy hồi hộp.
Dựa theo bản đồ LINE mà Chihiro gửi, tôi tìm đến đây, và đó là một tiệm nhỏ lặng lẽ nép mình ở sâu trong khu phố mua sắm.
Một căn nhà gỗ cũ kỹ, trên tấm rèm cửa treo trước tiệm có viết: “Mizunoya – thành lập năm Minh Trị 40”.
Bản thân ngôi nhà toát lên sức nặng của lịch sử. Qua cánh cửa kính, tôi có thể nhìn thấy những chiếc wagashi được bày biện đẹp mắt: những món bánh tươi cao cấp mô phỏng hoa cỏ theo mùa, những chiếc daifuku bóng mượt, và những viên rakugan đủ màu sắc.
Tôi hít sâu một hơi rồi mở cửa.
“Kenta-san!”
Chihiro từ phía trong tiệm bước ra. Cô ấy mặc áo kappōgi trắng, trông hoàn toàn khác so với bộ đồng phục thường ngày. Tóc buộc gọn ra sau khiến cô ấy toát lên vẻ trưởng thành hơn hẳn, làm tim tôi khẽ rung lên. Dường như mỗi lần nhìn thấy một diện mạo mới của Chihiro, lòng tôi lại xao động.
“Tớ xin phép làm phiền. Xin lỗi vì đến lúc mọi người đang bận…”
Thấy tôi có vẻ áy náy, Chihiro mỉm cười vui vẻ.
“Không sao đâu. Hôm nay sức khỏe bà tớ cũng khá hơn. Việc cậu đến đây, tớ thật sự rất cảm ơn.”
Từ phía trong, một bà cụ trông rất đỗi tao nhã bước ra.
“Ara, Chihiro. Bạn của cháu à?”
“Dạ vâng. Đây là Satou Kenta-san, người mà cháu hay trò chuyện cùng trên tàu ạ.”
Tôi vội cúi đầu chào.
“Cháu chào bà. Cháu là Satou Kenta. Hôm nay xin phép được làm phiền.”
“Ara, lịch sự quá. Ta là Chise, bà của Chihiro. Rất vui được gặp cháu. Hóa ra người mà Chihiro hay nhắc đến chính là cháu đó sao.”
Mặt Chihiro đỏ bừng lên.
“Bà ơi!”
“Có gì mà ngại. Ngày nào nó cũng kể: ‘Có một cậu con trai tốt bụng trên tàu…’”
Bà cười hiền nhìn Chihiro, còn Chihiro thì đỏ mặt hơn nữa.
“Nào là ‘Hôm nay cháu nói chuyện sách với Kenta-san’, ‘Kenta-san giỏi khoa học lắm’… ngày nào cũng thế.”
“Bà ơi, đừng nói nữa mà!”
“Có gì đáng xấu hổ đâu. Bà vui lắm đấy. Đây là lần đầu tiên bà thấy Chihiro kể về một người bạn với vẻ mặt vui như thế.”
Mặt tôi cũng nóng bừng lên. Việc Chihiro nói về tôi ở nhà — lại còn nói mỗi ngày — khiến tôi thật sự rất vui. Vui đến mức không giấu nổi.
“À đúng rồi, Kenta-san này. Dạo gần đây Chihiro còn bảo ‘cháu muốn thử đọc sách khoa học’. Từ trước đến nay, đây là lần đầu tiên con bé tỏ ra hứng thú với khoa học đấy.”
“Bà ơi!! Thật sự thôi đi mà!”
Lần này Chihiro trông thật sự bối rối. Tôi thì vui đến mức suýt bật cười. Việc Chihiro cũng nghĩ đến tôi khiến lòng tôi ấm áp vô cùng.
“Ôi trời ôi,” bà vừa nói vừa nhanh nhẹn lấy ấm trà và chén từ tủ bát.
“Kenta-san, cháu dùng trà nhé?”
Bà ấy đặt ba chén trà lên chiếc bàn thấp rồi rót trà đã hãm sẵn từ ấm ra.
“Dạ, cháu xin cảm ơn.”
Được dẫn vào gian phòng trải chiếu phía trong, tôi càng cảm nhận rõ lịch sử của tiệm. Chiếc đồng hồ quả lắc cũ, bàn thấp đã nhuốm màu thời gian, những tấm tatami được chăm sóc cẩn thận. Tất cả đều được gìn giữ và sử dụng đầy trân trọng.
“Kenta-san, đây là bánh tươi tớ làm từ sáng nay.”
Chihiro mang ra một khay bánh wagashi tuyệt đẹp. Đó là chiếc bánh mô phỏng hoa cúc màu tím nhạt, tinh xảo đến mức chỉ nhìn thôi cũng đủ say mê.
“Thật tuyệt… Cái này là Chihiro-san làm sao?”
“À ừm. Tớ vẫn còn vụng về, nên cũng ngại lắm…”
Tôi nếm thử một miếng rồi sững sờ. Vị ngọt thanh tao lan tỏa trong miệng, hòa quyện hoàn hảo với vị đắng của trà.
“Ngon quá! Thật sự rất ngon!”
Khi tôi bày tỏ sự cảm động, gương mặt Chihiro lập tức bừng sáng.
“Thật vậy sao?”
“Ừ. Hương vị tinh tế và dịu dàng đến thế này…”
Bà cũng gật đầu vui vẻ.
“Từ sau khi được anh Nozaki chỉ bảo trong kỳ nghỉ hè, tay nghề của nó tiến bộ rõ rệt lắm. Cháu làm giỏi thật đấy.”
Bà khen Chihiro, khiến cô ấy mỉm cười hạnh phúc.
“Chihiro đã rất cố gắng làm wagashi.”
Bà chợt trầm xuống một chút.
“Nhưng dạo gần đây, với những người trẻ như Chihiro, wagashi lại không còn quen thuộc nữa. Bánh Tây hay đồ ngọt tiện lợi dễ gần hơn. Khách hàng thì ngày càng lớn tuổi, còn giới trẻ lại không mua, nên số người ăn wagashi cứ giảm dần.”
“Trước khi được Chihiro giới thiệu, cháu cũng phải thú thật là không có nhiều dịp tiếp xúc ạ.”
“Không có gì phải xấu hổ cả. Đó là xu thế của thời đại thôi. Các tiệm wagashi lớn cũng đang cảm thấy nguy cơ nên đã bán hàng qua mạng, tìm đủ cách xoay xở. Nhưng với thế hệ như bà, không rành máy tính, thật sự rất khó…”
Bà nói với giọng có chút buồn bã.
Chính là lúc này. Tôi quyết định nói ra những ý tưởng mà mình đã chuẩn bị.
“À… ừm…”
Khi tôi mở lời, cả Chihiro và bà đều nhìn về phía tôi.
“Cháu biết là có thể hơi đường đột, nhưng nếu được phép… cháu có thể giúp làm trang web cho tiệm được không ạ?”
Vừa nghe tôi nói, bà liền mở to mắt.
“Ara, cháu làm được cả việc đó sao?”
“Dạ vâng. Cháu cũng có nghe Chihiro-san nói sơ qua về việc nhu cầu với wagashi đang giảm, nên cháu đã nghĩ xem mình có thể giúp gì. Thực ra cháu khá rành máy tính, cũng có thể làm website.”
Thực ra là tôi đã cố gắng học rất nhiều chỉ để chuẩn bị cho dịp này.
“Ôi trời… nhờ cháu như vậy có được không nhỉ?”
Bà nhìn tôi với vẻ lúng túng.
“Kenta-san này, bà có thể dựa vào cháu được không?”
Chihiro cũng nhìn tôi.
“Dạ, tất nhiên rồi ạ.”
Tôi hơi ngượng, rồi tiếp lời:
“Nếu sau này có thời gian, cháu có thể xin phép được trao đổi kỹ hơn xem cháu có thể làm được những gì không ạ?”
“Đề nghị này thật đáng quý. Nhưng còn chuyện tiền bạc thì…”
“Không cần trả đâu ạ. Cháu coi như đây là lời cảm ơn vì Chihiro-san luôn giúp đỡ cháu.”
“Không được. Nhận thứ gì đó mà không trả công thì với tư cách người làm nghề là không chấp nhận được. Nếu trang web cháu làm tốt, bà nhất định sẽ trả tiền đàng hoàng.”
“Bà ơi, thật sự ổn chứ ạ?”
“Chihiro à, nhà mình chưa đến mức bị dồn vào đường cùng đâu. Con đừng lo.”
“Vậy thì… cháu sẽ cố gắng hết sức.”
Tôi cúi đầu thật thấp trước bà.
“Vậy mong được cháu giúp đỡ nhé.”
Bà cũng cúi đầu lại với tôi.
Mình phải cố gắng thôi.
Sau đó, Chihiro dẫn tôi tham quan trong tiệm. Ở khu sản xuất, bố của Chihiro đang lặng lẽ làm wagashi. Khi tôi chào, ông chỉ khẽ cúi đầu đáp lại. Một người ít nói, nghiêm túc nhưng có vẻ rất hiền. Đúng chất một người thợ. Có lẽ tính cách chăm chỉ, nghiêm túc của Chihiro cũng là thừa hưởng từ bố.
“Đây là album ảnh sản phẩm của tiệm.”
Chihiro cho tôi xem một cuốn album cũ. Bên trong là những bức ảnh wagashi tuyệt đẹp theo từng mùa.
“Tuyệt thật… tất cả đều là sản phẩm của Mizunoya sao?”
“Vâng. Do bà và bố tớ làm đó.”
“Nếu đăng những bức ảnh này lên trang web, chắc chắn sẽ có rất nhiều người xem. Biết đâu sẽ có người vì tò mò mà ghé tiệm.”
“À… cho cháu xin phép được chụp ảnh tiệm và sản phẩm được không ạ? Để dùng cho trang web.”
Khi tôi đề nghị, Chihiro và bà nhìn nhau.
“Tất nhiên rồi. Cháu cần chụp những gì?”
Tôi lấy điện thoại ra, chụp mặt tiền tiệm, kệ trưng bày, và cả chiếc wagashi hình hoa cúc tuyệt đẹp do Chihiro làm. Chihiro cũng giúp tôi sắp xếp sản phẩm cho gọn gàng, đẹp mắt.
“Chihiro-san cũng chụp chung được không? Khi khách thấy gương mặt của người làm ra sản phẩm, họ sẽ yên tâm hơn.”
“Ơ… tớ sao?”
Chihiro tỏ ra ngượng ngùng, nhưng được bà nhẹ nhàng thúc đẩy, cô ấy cầm wagashi và để tôi chụp vài tấm ảnh.
Ngoài ra, tôi còn hỏi han về những điểm mạnh của Mizunoya cũng như các vấn đề mà tiệm đang gặp phải. Có những điều ngay cả Chihiro cũng chưa từng nhận ra, nên cô ấy nghe rất chăm chú.
Thời gian trôi qua nhanh chóng. Khi tôi chuẩn bị về, Chihiro ra tiễn.
“Kenta-san, hôm nay thật sự cảm ơn cậu rất nhiều.”
“Không có gì đâu. Wagashi rất ngon, mà tớ cũng thấy rất vui.”
“Tuần sau… cậu có thể đến nữa không?”
Chihiro hỏi với vẻ ngượng ngùng.
“Tất nhiên rồi. Lần sau tớ sẽ nói cụ thể hơn. Tớ sẽ sắp xếp lại những gì hôm nay đã nghe.”
“Mình mong chờ lắm.”
Nhìn nụ cười của Chihiro, tôi càng tin chắc rằng Mizunoya sẽ được nhiều người biết đến hơn. Và việc được cùng Chihiro tạo dựng nên điều gì đó, khiến tôi cảm thấy vô cùng hạnh phúc.
4 Bình luận