Enjoy!
-------------------------------
Kenta nhận ra
Trong giờ học, đầu óc tôi cứ nghĩ về Chihiro.
Hôm qua, Chihiro đã lấy hết can đảm để mời tôi đến tiệm Mizunoya. “Tớ cũng muốn Kenta-san nhìn thấy nơi quan trọng của tớ,” cô ấy nói rồi mỉm cười, có chút ngượng ngùng. Gương mặt ấy đến giờ tôi vẫn không thể quên.
Thầy Tanaka dạy Toán đang viết lên bảng những hàm số phức tạp, nhưng trong đầu tôi thì lại đầy những suy nghĩ hoàn toàn khác. Chủ nhật ngày kia, tôi sẽ đến thăm tiệm Mizunoya của Chihiro.
Một tiệm bánh wagashi lâu đời trăm năm. Nơi Chihiro sinh ra và lớn lên. Thế giới quan trọng của Chihiro.
Khi chợt nhận ra, trong vở của tôi không phải là công thức toán học mà toàn là chữ “Mizunoya”. Hơn nữa, tôi còn viết rất cẩn thận, hết lần này đến lần khác.
“Satou, em giải được bài này không?”
Bị gọi bất ngờ, tôi hoảng hốt.
“Dạ… em xin lỗi.”
Cả lớp khúc khích cười. Thầy thở dài rồi gọi một học sinh khác.
Cậu bạn ngồi bên cạnh, Yamada, nói nhỏ:
“Này, hôm nay cậu lạ thật đấy. Từ nãy giờ cứ ngẩn người ra. Có chuyện gì à?”
“Không có gì đâu.”
“Xạo đi. Tớ thấy vở cậu rồi, toàn viết đi viết lại một thứ.”
Yamada ghé sang nhìn.
“Mizunoya là gì thế?”
“Tiệm bánh wagashi.”
“Hả? Sao lại là tiệm bánh wagashi? Cậu có bao giờ ăn mấy thứ đó đâu.”
Đúng là vậy. Trước giờ tôi chẳng có hứng thú gì đặc biệt với wagashi. Nhưng thế giới bánh truyền thống mà Chihiro kể cho tôi nghe lại có gì đó rất cuốn hút.
“Chỉ là… tiệm của người quen thôi.”
“Người quen à?” Yamada cười nham nhở.
“Chẳng lẽ là nhà cô bạn gái?”
“Không phải!”
Tôi vội vàng phủ nhận, khiến Yamada bật cười.
“Nhưng mặt cậu đỏ kìa. Chắc chắn là thế rồi.”
Quả thật, tôi cảm thấy mặt mình nóng bừng lên. Tại sao cứ hễ liên quan đến Chihiro là tôi lại trở nên như thế này?
“Có phải là cô nàng hay đi cùng cậu trên tàu dạo gần đây không?”
Hóa ra tôi đã bị thấy khi ở cùng Chihiro vài lần. Tuy cùng tuyến tàu nhưng giờ đi thường khác nhau nên tôi chủ quan. Không ngờ lại bị để ý.
“Cô ấy dễ thương thật đấy. Trước giờ cậu có giỏi nói chuyện với con gái đâu, sao tự nhiên lại thân được thế?”
“Không phải như cậu nghĩ đâu.”
“Xạo quá.”
Bỏ mặc Yamada đang trêu chọc, tôi lại nghĩ về Chihiro. Khi nghe người khác nói cô ấy “dễ thương”, trong lòng tôi dâng lên một cảm giác vừa tự hào, nhưng cũng có chút gì đó khó tả.
—----------------
Tối hôm đó, khi ở một mình trong phòng, tôi không thể không nghĩ về Chihiro.
Tôi nhớ lại lần đầu tiên nói chuyện với cô ấy trên tàu điện. Chihiro đang đọc sách, và tôi đã lên tiếng hỏi: “Sách về wagashi à?”. Biểu cảm của Chihiro khi ấy — vừa ngượng ngùng, nhưng cũng vừa vui vẻ.
“Ừm, là sách tớ mượn của bà.”
Giọng nói khi trả lời của Chihiro khẽ run lên. Có lẽ cô ấy đang căng thẳng. Nhưng khi bắt đầu nói về wagashi, đôi mắt Chihiro liền sáng rực lên đầy sức sống.
“Wagashi cao cấp thể hiện hoa cỏ và phong cảnh của từng mùa. Mùa xuân là hoa anh đào, mùa hè là hoa triêu nhan, mùa thu là lá đỏ…”
Thế giới wagashi mà Chihiro kể là một thế giới đẹp đẽ mà tôi chưa từng biết đến. Kỹ thuật của người thợ, tình cảm dành cho bốn mùa, những truyền thống được truyền lại qua nhiều thế hệ. Qua lời nói của Chihiro, chiều sâu của thế giới ấy được truyền tải rõ ràng.
Rồi đến phản ứng của Chihiro khi tôi giới thiệu cô ấy với bác Nozaki.
“Thật sự… thật sự cảm ơn cậu rất nhiều.”
Khi ấy, trong mắt Chihiro đã ngấn lệ. Lúc đó tôi mới lần đầu hiểu được đề xuất của mình quan trọng với Chihiro đến mức nào.
Chihiro lúc nào cũng rất cố gắng. Ở trường thì học hành nghiêm túc, ở nhà thì học làm wagashi, lại còn chăm sóc bà. So với cô ấy, tôi còn kém xa về sự chín chắn.
Thế nhưng, đôi khi Chihiro lại để lộ vẻ mặt bất an. Biểu cảm bối rối mỗi khi lo lắng cho tương lai của Mizunoya. Mỗi khi nhìn thấy Chihiro như vậy, tôi lại muốn trở thành một phần sức mạnh giúp đỡ cô ấy.
Tại sao tôi lại nghĩ về Chihiro nhiều đến thế?
Khi nói chuyện với Chihiro, thời gian trôi qua trong chớp mắt. Khi Chihiro cười, tôi cũng tự nhiên mỉm cười theo. Những chuyến tàu không có Chihiro, bỗng trở nên trống trải và thiếu vắng.
Cảm giác này là gì vậy?
Nghĩ mãi không ra câu trả lời, tôi quyết định tìm hiểu về những vấn đề mà Chihiro đang phải đối mặt.
Tôi dùng điện thoại tìm kiếm “kinh doanh tiệm wagashi khó khăn”, và hiện ra nhiều bài viết nghiêm trọng hơn tôi tưởng.
“Các tiệm wagashi lâu đời liên tiếp đóng cửa”
“Thiếu người kế thừa, hương vị truyền thống đứng trước nguy cơ biến mất”
“Ngành wagashi bị bánh phương Tây lấn át”
Càng đọc, lòng tôi càng nặng trĩu. Hóa ra những điều Chihiro lo lắng chính là như thế này.
Nhưng cũng có những bài viết mang sắc thái tích cực.
“Tiệm wagashi lâu đời hồi sinh nhờ SNS”
“Wagashi ‘check-in sống ảo’ được giới trẻ yêu thích”
“Bí quyết số hóa giúp doanh thu tăng gấp đôi”
Đọc các bài viết ấy, tôi dần nhận ra một điểm chung. Họ không thay đổi kỹ thuật truyền thống, mà thay đổi cách truyền đạt. Bằng việc đăng những bức ảnh wagashi đẹp mắt lên SNS, thế hệ trẻ đã nhận ra sức hấp dẫn của wagashi. Việc cho thấy quá trình thủ công của các nghệ nhân qua video cũng làm tăng sự quan tâm đối với wagashi.
Nói cách khác, bản thân wagashi đã có giá trị rất lớn. Chỉ là cách để mọi người biết đến giá trị ấy vẫn còn quá cũ.
Chính là đây. Số hóa.
Tôi nhớ lại những điều Chihiro từng kể. Wagashi của Mizunoya thật sự rất ngon. Tay nghề của các nghệ nhân cũng tuyệt vời. Nhưng với giới trẻ, tiệm vẫn chưa được biết đến nhiều.
Nếu có thể truyền tải sức hấp dẫn của Mizunoya đến với nhiều người hơn thì…
Tôi lấy vở ra và bắt đầu ghi chép ý tưởng.
“Làm trang web”
“Quảng bá sức hấp dẫn của wagashi qua SNS”
“Bán hàng online trên toàn quốc”
“Tổ chức sự kiện trải nghiệm làm wagashi”
“PR sản phẩm theo mùa”
Ý tưởng cứ thế tuôn ra không ngừng. Tôi muốn để nhiều người biết hơn về thế giới wagashi mà Chihiro đã kể cho tôi nghe. Tôi không muốn để những nỗ lực của Chihiro trở nên vô ích.
Nhưng những việc này, một mình Chihiro thì rất khó làm. Trong khi còn phải chăm sóc bà, tôi không thể để cô ấy gánh thêm nhiều áp lực hơn nữa.
Chihiro không giỏi mấy chuyện liên quan đến kỹ thuật số. Nhưng tôi thì có thể giúp. Dù tôi chỉ biết những điều cơ bản về lập trình, nhưng tôi hiểu cách dùng SNS, và nếu bắt đầu học từ bây giờ thì chắc cũng xoay xở được. Đây là những việc mà không phải Chihiro, mà chính “tôi” mới có thể làm.
Nghĩ đến đó, tôi dừng tay lại.
Tại sao tôi lại suy nghĩ nghiêm túc về Chihiro đến mức này?
Là với tư cách bạn bè? Hay là…
Khi Chihiro gặp khó khăn, tôi không thể làm ngơ. Khi Chihiro vui, tôi cũng thấy vui theo. Tôi muốn ủng hộ ước mơ của Chihiro.
Nhưng có lẽ không chỉ có thế.
Khi ở bên Chihiro, tôi có một cảm giác rất đặc biệt. Nhìn thấy nụ cười của Chihiro, ngực tôi ấm lên. Khi tay Chihiro chạm vào tay tôi, tim tôi chợt đập mạnh.
Chẳng lẽ…
Đúng lúc đó, tiếng thông báo LINE vang lên.
“Kenta-san, việc cậu đến vào Chủ nhật khiến tớ thấy cứ như đang mơ vậy.”
Niềm vui của Chihiro truyền đến tôi qua từng dòng chữ.
“Tất nhiên rồi. Tớ đang rất mong chờ đây.”
Vừa gõ câu trả lời, tôi cũng thật sự mong đợi. Được Chihiro cho xem nơi quan trọng của cô ấy. Được tiến thêm một bước vào thế giới của Chihiro.
“Tiệm nhà mình hơi cũ kỹ, mong cậu đừng thất vọng nhé.”
Một tin nhắn rất đúng kiểu Chihiro, khiêm tốn và lo lắng. Nhưng nỗi lo ấy hoàn toàn không cần thiết.
“Đó là tiệm mà Chihiro trân trọng mà. Tớ nghĩ chắc chắn đó là một nơi rất tuyệt.”
Một lúc sau, tin nhắn trả lời đến.
“Kenta-san lúc nào cũng dịu dàng như vậy. Tớ thật sự rất vui vì đã gặp được cậu.”
Lòng tôi nóng lên. Không ngờ Chihiro lại nghĩ về tôi như thế.
“Tớ mới là người nên nói vậy. Nói chuyện với Chihiro giúp tớ biết thêm nhiều thế giới mà trước đây tớ chưa từng biết đến, nó rất thú vị.”
“Ngày mai phiền cậu mất thời gian rồi, tớ xin lỗi. Nhưng… tớ rất mong chờ.”
Rồi, sau một lúc, một tin nhắn có kèm biểu tượng trái tim được gửi tới.
“Cảm ơn cậu, Kenta-san ♥”
Tôi nhìn chằm chằm vào màn hình điện thoại. Một trái tim từ Chihiro. Chỉ là một ký hiệu nhỏ thôi, vậy mà ngực tôi lại ấm áp đến thế.
Chihiro nghĩ về tôi như thế nào nhỉ? Là bạn bè? Hay là… Có lẽ đã đến lúc tôi phải đối diện với cảm xúc mơ hồ của chính mình rồi.
Tôi thử nhìn lại những kỷ niệm giữa tôi và Chihiro, từng chuyện một, thật cẩn thận.
Lần đầu tôi bắt chuyện với Chihiro trên tàu, tại sao tôi lại lên tiếng? Bởi vì hình ảnh Chihiro đang đọc sách về wagashi khi ấy trông thật đặc biệt.
Khi tôi giới thiệu cô ấy với bác Nozaki, Chihiro đã rưng rưng nước mắt vì vui mừng. Cảm xúc của tôi lúc đó là gì nhỉ? Việc có thể giúp được Chihiro khiến tôi vui như thể đó là chuyện của chính mình.
Kể từ khi bắt đầu nhắn LINE, mỗi lần nhận được tin từ Chihiro là tim tôi lại rộn ràng. Ngay cả khoảng thời gian chờ đợi hồi âm của cô ấy cũng thật dễ chịu.
Khi Chihiro lộ vẻ mặt bối rối, tôi không thể bỏ mặc. Khi Chihiro cười, tôi cũng tự nhiên mỉm cười theo. Những chuyến tàu không có Chihiro khiến tôi thấy trống trải, thiếu thiếu điều gì đó.
Và bây giờ, chỉ cần nhìn thấy trái tim Chihiro gửi đến, tôi đã thấy ngực mình ấm lên đến thế này.
Khi kiểm chứng từng điều một, câu trả lời đã quá rõ ràng.
Tất cả những điều đó đều là tình yêu.
Tôi thích Chihiro.
Không phải với tư cách bạn bè. Mà là một người đặc biệt. Một người mà ở bên cạnh thì thấy hạnh phúc, muốn giúp đỡ, muốn hiểu hơn, và muốn ở bên mãi mãi.
Đây chính là cảm giác khi yêu một ai đó.
Nhìn thấy nụ cười của Chihiro khiến tôi hạnh phúc. Nghe Chihiro tâm sự khiến tôi muốn làm gì đó cho cô ấy. Tôi muốn ủng hộ ước mơ của Chihiro. Tôi muốn được ở bên Chihiro nhiều hơn nữa.
Thời gian ở bên Chihiro, đối với tôi, quý giá hơn bất cứ điều gì.
Đây chính là việc thích một người. Chính là yêu.
Từ trước đến nay, tôi chưa từng có cảm xúc như thế này. Chưa từng nghĩ về một người nhiều đến vậy, cũng chưa từng muốn làm nhiều điều vì ai đó như thế này.
Nhưng kể từ khi gặp Chihiro, mọi thứ đã thay đổi.
Thời gian đi tàu mỗi ngày trở thành điều tôi mong đợi. Tôi thấy vui khi được lắng nghe câu chuyện của Chihiro. Tôi bắt đầu muốn trở thành chỗ dựa, muốn giúp đỡ Chihiro.
Và bây giờ, việc được Chihiro mời đến nơi quan trọng nhất của cô ấy như thế này khiến tôi cảm thấy đặc biệt hơn bất cứ điều gì.
Ngày mai, tôi sẽ đến thăm nơi quan trọng của người mình yêu. Tôi muốn hiểu thêm thế giới của Chihiro. Muốn trở thành một phần trong thế giới ấy. Và nếu có điều gì tôi có thể làm, tôi muốn làm tất cả vì cô ấy.
Trên màn hình điện thoại, biểu tượng trái tim của Chihiro lại như đang tỏa sáng.
Đêm đó, tôi rất khó ngủ.
Chỉ cần nghĩ đến Chủ nhật thôi, trong lòng tôi đã tràn đầy cả căng thẳng lẫn mong chờ. Gặp bà của Chihiro. Tận mắt nhìn thấy wagashi của Mizunoya. Bước chân vào nơi mà Chihiro vẫn sinh hoạt hằng ngày.
Và nếu có thể, tôi muốn thử đề xuất điều gì đó. Những ý tưởng về số hóa. Những cách để truyền tải sức hấp dẫn của Mizunoya đến với nhiều người hơn mà không tạo thêm gánh nặng cho Chihiro.
Nhưng hơn tất cả, tôi mong chờ khoảng thời gian được ở bên Chihiro.
Khoảng thời gian ở bên người mình yêu. Một thứ thời gian đặc biệt mà trước đây tôi chưa từng trải nghiệm.
Nghĩ vậy, cuối cùng tôi cũng chìm vào giấc ngủ.
Trong giấc mơ, tôi thấy Chihiro mỉm cười, chăm chú làm wagashi. Cô ấy đang tỉ mỉ, đầy yêu thương tạo nên những chiếc bánh mang vẻ đẹp của bốn mùa. Bên cạnh đó, tôi cũng đang mỉm cười. Có một tôi đang ở cùng thế giới với Chihiro.
Khi tỉnh dậy vào buổi sáng, tôi đã chắc chắn.
Kể từ hôm nay, cuộc đời tôi sẽ thay đổi. Những ngày tháng mà tôi thật sự muốn cố gắng hết mình vì người mình yêu, cuối cùng cũng bắt đầu.
4 Bình luận
Mà cứ lo vớ vẩn thế thôi =))