Enjoy!
---------------------------
Biết được tên em
Kỳ nghỉ Golden Week đã kết thúc.
“Kenta, kỳ nghỉ dài vừa rồi thế nào?”
Mẹ vừa chuẩn bị bữa sáng vừa hỏi.
“Cũng không có gì đặc biệt. Con chỉ ở nhà thôi.”
“Con không đi chơi với bạn bè à?”
“Ừm… thỉnh thoảng con cũng gặp Yamada.”
Thực tế là Yamada đã rủ tôi nhiều lần, nhưng chẳng hiểu sao tôi lại không có hứng, nên hầu như chỉ ở nhà. Không rõ lý do, nhưng những ngày không được gặp cô ấy, tôi lại thấy mình chẳng còn hứng thú với những việc khác.
“Ở lì trong nhà suốt cũng không tốt đâu. Nghỉ lễ hiếm hoi mà.”
Mẹ nói với vẻ lo lắng. Tôi chỉ gật đầu cho qua.
Nhưng từ hôm nay thì lại đi học rồi. Lại được gặp cô ấy.
Chỉ nghĩ đến điều đó thôi, bước chân tôi cũng trở nên nhẹ nhàng hơn.
“Chào buổi sáng, Kenta-kun.”
“Cháu chào ạ.”
Lời chào với bà hàng xóm cũng đã lâu rồi mới lại nghe.
Lên tàu, tôi tìm bóng dáng cô ấy. Có rồi. Ở chỗ quen thuộc, hôm nay cũng đang đọc sách bìa mềm
Sau cả kỳ nghỉ không gặp, cảm giác vui mừng càng rõ rệt hơn.
Tôi lấy hết can đảm để bắt chuyện. Dạo gần đây, tôi đã nói chuyện được với cô ấy nhiều hơn, nên chắc sẽ ổn thôi.
“Chào buổi sáng. Lâu rồi không gặp nhỉ.”
Cô ấy ngẩng lên khỏi cuốn sách và mỉm cười.
“Chào buổi sáng. Đúng vậy. Tính ra từ lần đầu gặp nhau đến giờ cũng gần hai tháng rồi.”
Cô ấy vẫn nhớ tôi. Thậm chí còn nhớ cả khoảng thời gian hai tháng ấy.
Tôi lấy hết dũng khí nói tiếp:
“À… ừm… bây giờ nói thì có hơi muộn, nhưng hình như chúng ta chưa tự giới thiệu với nhau.”
“Ngẫm lại thì đúng là vậy.”
“T-tớ là Satou Kenta, học trường trung học phổ thông Tamachi công lập.”
“Tớ là Mizuno Chihiro, học trường trung học phổ thông nữ sinh tư thục Sakuragaoka. Rất mong được làm quen.”
Cuối cùng tôi cũng biết được tên cô ấy. Mizuno Chihiro. Cái tên “Chihiro” khiến tôi cảm thấy rất đẹp.
“Chihiro-san hay đọc sách nhỉ. Lúc nào cũng thấy cậu đọc sách khác nhau. Thật ra tớ luôn tò mò, cậu thường đọc những thể loại gì vậy?” [note87260]
“Tớ đọc tiểu thuyết là chủ yếu, nhưng tùy tâm trạng cũng có lúc đọc những loại sách khác. Còn Kenta-san thì có hay đọc sách không?”
Tôi suy nghĩ một chút rồi trả lời.
“Tớ không đọc tiểu thuyết nhiều lắm. Chủ yếu là sách khoa học. Nhưng gần đây tớ cũng bắt đầu thấy hứng thú với văn học.”
Câu nói ấy chỉ đúng một nửa. Tôi thật sự tò mò về những cuốn sách Chihiro đang đọc, nhưng bản thân tôi thì… nói thật là không mấy hứng thú với văn học.
“Là sách khoa học tự nhiên à? Nghe giỏi thật đấy.”
“Không có đâu, chỉ là sở thích thôi.”
“Cậu thường đọc những sách như thế nào vậy?”
Chihiro hỏi với vẻ đầy hứng thú. Tôi thấy vui lên một chút.
“Vật lý với toán là chủ yếu. Gần đây tớ đang đọc sách về thiên văn học.”
“Thiên văn học! Là nói về các vì sao à?”
Đôi mắt Chihiro sáng lên. Tôi khá bất ngờ. Tôi không nghĩ cô ấy lại hứng thú với những chuyện thuộc khối tự nhiên như vậy.
“Ừ. Về các chòm sao, cấu trúc của vũ trụ các thứ.”
“Hay thật đó. Tớ thích ngắm sao lắm, nhưng những chuyện chi tiết thì lại không biết gì cả.”
“Vậy sao? Lần sau nếu có cuốn nào hay, tớ sẽ giới thiệu cho cậu nhé.”
Khi tôi nói vậy, Chihiro mỉm cười. Đó là nụ cười rạng rỡ thực sự của cô ấy mà tôi lần đầu được thấy.
“Cảm ơn nhé. Lần sau tớ cũng sẽ giới thiệu cho cậu một cuốn tiểu thuyết hay.”
“Rất sẵn lòng.”
Tim tôi đập thình thịch. Có thể nói chuyện tự nhiên đến mức này — vài tháng trước tôi còn không dám tưởng tượng.
“Ga tiếp theo là Sakuragaoka.”
Tiếng thông báo vang lên. Chihiro khép cuốn sách lại.
“Vậy nhé, hẹn gặp lại ngày mai.”
“Ừm, hẹn gặp lại ngày mai.”
Nhìn theo bóng lưng Chihiro bước xuống tàu, tôi nghĩ thầm.
Tôi đã biết được tên cô ấy. Lại còn nói chuyện về sở thích của nhau nữa. Cả ngày hôm đó, tôi cứ mãi nhớ lại cuộc trò chuyện với cô ấy mà cười ngây ngô. Và rồi bị Yamada chọc: “Cậu cười cái gì thế hả?”
—--------------------------------------
Từ ngày hôm đó, mối quan hệ giữa tôi và Chihiro đã thay đổi một chút. Trên tàu, chúng tôi bắt đầu trao đổi những cuộc trò chuyện ngắn. Chuyện sách, chuyện trường lớp, chuyện thời tiết.
“Hôm nay ấm thật nhỉ.”
“Sắp sang hè rồi.”
“Chihiro-san có thích mùa hè không?”
“Thích thì thích, nhưng tớ không chịu được nóng lắm. Còn Kenta-san thì sao?”
“Tớ thích mùa hè. Vì bầu trời đêm đẹp, dễ nhìn thấy sao.”
“Đúng vậy nhỉ. Bầu trời đêm mùa hè thật đặc biệt ha.”
Chỉ là những câu chuyện rất đỗi bình thường, nhưng với tôi, đó là khoảng thời gian vô cùng quý giá.
Chỉ mười hay mười lăm phút ngắn ngủi mỗi buổi sáng. Nhưng chỉ cần có khoảng thời gian đó thôi, cả một ngày của tôi đã trở nên khác hẳn.
Đến trường, Yamada nhận ra ngay.
“Kenta, hôm nay trông cậu vui thế.”
“Vậy à?”
“Kỳ nghỉ lễ thì trông cậu uể oải lắm, vậy mà giờ lại bỗng dưng tràn đầy sức sống.”
Sự quan sát tinh tế của Yamada khiến tôi hơi cuống.
“Chắc tại bắt đầu đi học lại.”
“Cậu bắt đầu thích đi học rồi à? Hiếm thấy ghê.”
Yamada trông có vẻ khó hiểu, nhưng không hỏi sâu thêm.
Tôi thở phào nhẹ nhõm. Tôi vẫn chưa muốn kể cho ai nghe về Chihiro. Cảm giác như đó là một bí mật quan trọng của riêng mình.
Trong giờ học, tôi cũng không ngừng nhớ lại những cuộc trò chuyện với Chihiro. Đặc biệt là việc cô ấy tỏ ra hứng thú với những câu chuyện khoa học — điều đó khiến tôi rất vui.
Lần sau, mình sẽ thật sự giới thiệu cho cô ấy một cuốn sách thiên văn thú vị. Và mình cũng sẽ thử đọc cuốn tiểu thuyết mà Chihiro giới thiệu.
Cứ mải nghĩ những điều đó, một ngày trôi qua lúc nào không hay.
6 Bình luận