Tập 1: Lần hồi quy từ 1 tới 5

Chương 24: Luyện (3)

Chương 24: Luyện (3)

Một thế giới mới xuất hiện trước mắt tôi.

Mặc dù vẫn chưa hoàn toàn bước vào Tam Hoa Tụ Đỉnh, nhưng tôi có cảm giác rằng một khi chuyện đó xảy ra…

Cuộc đời tôi sẽ hoàn toàn khác trước.

Ý định màu tím.

Làm quen với hướng đi của đường màu tím này, tôi đồng thời nhớ lại nội dung của Việt Tu Cùng Võ Lục.

Tôi đã ghi nhớ từng chữ một trong cuốn sách, nhưng tới giờ tôi vẫn chưa thể hiểu được nội dung bên trong.

Dù công pháp có mạnh mẽ tới đâu, nếu không hiểu được thì cũng vô dụng.

Tuy nhiên bây giờ…

Vào khoảnh khắc nhìn thấy đường màu tím, tôi có cảm giác mình hoàn toàn có khả năng học được Việt Tu Cùng Võ Lục.

Đây là võ công ‘đã’ làm đảo lộn lịch sử võ học của toàn bộ Diên quốc.

Và nền tảng của nó theo tôi biết là chạy trốn và tấn công bất ngờ các tu tiên giả.

Nhưng nếu được dùng đúng cách, đây hoàn toàn có thể là..

‘Một công pháp nhằm bắt giữ và giết chết các tu tiên giả!’

Rất lâu trước đây, Kim Young-hoon đã từng nhận xét như vậy sau khi hoàn toàn thông thạo Việt Tu Cùng Võ Lục.

Đúng vậy, nếu dùng đúng cách, võ công này hoàn toàn có thể giết được tu tiên giả!

Nội dung Việt Tu Cùng Võ Lục từ từ chạy trong đầu tôi.

[Trong một trận tỉ thí, nếu màu sắc va chạm đại diện cho bản chất của võ thuật… Liệu tấn công vào chính màu sắc có khả thi?’]

Một câu không thể hiểu nổi trước khi tiến vào Tam Hoa Tụ Đỉnh.

Nhưng bây giờ tôi đã hiểu.

‘Màu sắc là ý đồ. Và tấn công vào màu sắc là…’

Tấn công trực tiếp vào ý đồ của đối thủ!

Ở một mức độ cao hơn việc trao đổi các chiêu thức bằng ý định, là tấn công trực tiếp vào ý định. Và đi sâu hơn nữa, là tấn công vào chính ý thức của đối phương. Đó là nền tảng của Việt Tu Cùng Võ Lục.

Và lấy đó làm gốc, những võ giả tập luyện võ công này sẽ có thể cắt qua thần thức của những tu tiên giả, từ đó tiến vào điểm mù của chúng.

Chiêu thức thần thánh mà Kim Young-hoon thường dùng khiến anh ấy biến mất như một bóng ma không phải một bộ pháp. Mà anh ta đã cắt đi ý thức của tôi với tốc độ cực nhanh, làm tôi tạm thời không thể cảm nhận anh ấy.

shing!

Kiếm của tôi tiến vào thần thức của thái tử điện hạ.

Ngay cả ý thức của con người cũng có những sợi tỏa ra, để tiếp nhận thông tin từ xung quanh.

Nhằm vào khoảng trống giữa những sợi ý thức theo đường màu tím, tôi tập trung ý định của chính mình, đồng thời thi triển Việt Tu Cùng Võ Lục và chém vào thần thức của hắn.

vung!

Một phần những sợi ý thức của hắn bị tách ra.

Mặc dù tôi đang đứng trước mặt tên thái tử, dưới con mắt của hắn, tôi đã biến mất như một bóng ma.

Tôi đã tiến vào điểm mù của hắn.

Một võ giả bình thường không thể nào cảm nhận ý định vì không gian xung quanh bị áp đảo bởi thần thức của một tu tiên giả.

Ngược lại, một tu tiên giả có thể thấy rõ từng chuyển động của một võ giả đã tiến vào trong vùng thần thức.

Nhưng Việt Tu Cùng Võ Lục cho phép một võ giả có thể xuyên qua điểm mù của tu tiên giả, từ đó khiến hắn không thể nhận biết được chuyển động của võ giả.

Một công pháp cho phép võ giả tạm thời được đứng ngang hàng với tu tiên giả!

Đây là..

‘Một võ lý được sáng tạo bởi phàm nhân nhằm vượt qua những tu tiên giả.’

Chém qua những sợi ý thức của thái tử, tôi tiếp cận và vung kiếm.

Đoạn Nhạc Kiếm Pháp.

Chiêu thứ nhất.

Việt Nhạc!

vút!

Thanh kiếm của tôi bao bọc bởi một lớp Kiếm ti nhắm vào cổ tên thái tử.

keng!

Một rào chắn vô hình quanh hắn chặn lấy đường kiếm.

“!! Hở? Cái gì! Ngươi… ngươi đã dùng thủ đoạn gì?”

Có lẽ vì ngạc nhiên trước sự biến mất của tôi và đòn tấn công bất ngờ, hắn đan hai tay kết ấn.

vùuuu

Linh lực từ hắn tỏa ra, làm biến đổi dòng không khí xung quanh.

Tôi bị thổi bay về sau, và gió bắt đầu nổi lên xung quanh tên thái tử.

“Thú vị đấy, nhưng mẹo của ngươi bé lắm! Tất cả đều là vô nghĩa trước tu tiên giả thực thụ như ta!”

vù! vù!

Một vài lưỡi đao gió bắn ra từ cơn gió cuốn quanh hắn ta.

Tôi nhanh chóng lùi lại và né tránh ở bên ngoài thần thức của thái tử.

Nhìn từ đây, những ý định của hắn giờ đã có thể đọc được.

Đoạn Nhạc Kiếm Pháp.

Khối Nham!

bùm! bùm! bùm!

Tôi về thế thủ và phản lại những phong đao với chuyển động tối thiểu, rồi chuẩn bị tiến vào thần thức của hắn ta một lần nữa.

Tuy nhiên, tên thái tử lại kết ấn, và một phong cầu kích cỡ bằng nửa thân trên của tôi phóng ra từ cơn gió.

‘Tôi cần phải né ngay.’

Cau mày, tôi dùng bộ pháp và chuồn vào sâu hơn trong cứ địa của Mạc Ly gia.

đoàng, đoàng, đoàng!

Một vài ngôi nhà tranh bị phong cầu thổi bay, máu và xác thịt của phàm nhân trong đó bay tứ tung ra ngoài.

‘Tôi cần phải tiếp cận cơn gió xung quanh hắn.’

Nhưng khi quan sát kỹ càng hơn, tôi vô thức tặc lưỡi một tiếng.

‘Cơn gió được tạo thành từ vô số lưỡi đao ti li. Nếu tiến vào đó sẽ bị xé xác ngay tức khắc.’

Kể cả nếu như tôi có cắt qua thần thức của hắn, rào chắn bằng gió ấy cũng khiến tôi không thể chạm vào người hắn.

‘Không, vẫn chưa hết.’

Kể cả nếu tôi có xuyên qua rào chắn gió, vẫn còn thuật pháp phòng ngự của hắn.

Thứ mà Kiếm ti của tôi không thể xuyên qua.

‘Làm sao để tiếp cận hắn đây…’

đoàng! đoàng! đoàng!

Tôi luồn lách qua những con hẻm của ngôi làng, dùng nhà ở xung quanh làm lá chắn trước những đòn phong đao của tên thái tử.

Né tránh không phải việc gì khó.

Miễn là tôi cứ ở bên ngoài vùng thần thức của hắn và cẩn thận quan sát vị trí của những phong đao.

Tuy nhiên, nếu nói về thực lực thô, nội lực của võ giả không thể nào tinh khiết bằng linh lực của tu tiên giả, vì vậy võ giả sẽ luôn cạn kiệt nội lực trước tu tiên giả dù nội công có thâm hậu đến đâu.

‘Tôi không thể đánh tiêu hao.’

Cần phải đánh nhanh thắng nhanh.

Và để làm điều đó.

‘Bây giờ, vào chính khoảnh khắc này, tôi phải đột phá lên Tam Hoa Tụ Đỉnh.’

Tôi không được phép buông bỏ giác ngộ này và phải đột phá ngay.

Với tinh thần liều chết!

vút

Nhảy lên một mái nhà bằng Việt Nhạc Bộ, tôi chém vào phong cầu đang bay tới.

keng!

bùm!

Dùng Đăng Mạch tung một nhát từ dưới lên trên, phong cầu bị chia đôi và bay đi hai hướng khác nhau.

run run

‘Bàn tay tôi run rẩy.’

Uy lực từ quả cầu đúng là rất đáng gờm.

Tay cầm kiếm đang đau đớn tột độ.

‘Tiếp tục nhận đòn!’

Nhưng tôi bỏ qua toàn bộ suy nghĩ né tránh và tiếp tục đâm kiếm vào phong cầu và phong đao.

Những đường màu đỏ từ chúng nhắm vào tôi.

Tôi quan sát những đòn tấn công từ hai bên và vào thế.

Đoạn Nhạc Kiếm Pháp

Sơn Thủy Họa!

Một nhát chém chéo từ trái qua phải cắt đi phong cầu và phong đao đang lao vào.

Nhưng nối đuôi chúng là vô số phong đao dồn dập bay tới tôi.

‘Tôi sẽ không dừng lại.’

Tiếp tục vung kiếm và thi triển chiêu thức.

Đoạn Nhạc Kiếm Pháp.

Lạc Sơn Lạc Nhạc.

Lưu Lăng.

Kỳ Thạch.

Khối Nham.

Tôi di chuyển khắp bốn phương tám hướng, đồng thời chém vào những lưỡi đao gió.

Và đâm vào những phong cầu để kích nổ chúng.

Tôi tấn công rồi lui về thế phòng ngự phản công.

Và cùng với đó, tôi tiếp cận hắn, từng bước một.

vút! vút! vút!

Với từng bước tiến lên, một số phong đao bay với tốc độ không thể bắt kịp chém vào người tôi, và những vết thương khắp cơ thể xuất hiện ngày càng nhiều.

Vai, hông, má, đùi.

Những vụn thịt từ vết thương bay tơi tả trong không khí.

“Tên sâu bọ nhà ngươi dám tới gần ta? Chết đi!”

Tên thái tử kết ấn. Cơn cuồng phong xung quanh hắn gào thét dữ dội, và vô số phong đao bắt đầu hợp lại.

Không lâu sau những chúng tạo thành hình con phượng hoàng.

Một luồng ý định màu đỏ đậm nhắm vào tôi.

Tôi không thể chặn.

Tôi không thể né.

Vào khoảnh khắc nó được phóng đi, tôi sẽ chết.

Bản năng sinh tồn của tôi đã mách bảo vậy.

Nhưng tôi không cảm thấy lo sợ.

Mà tôi chỉ vô thức đuổi theo đường màu tím len lỏi giữa ý định màu đỏ kia.

‘Màu tím nghĩa là gì?’

Màu xanh là ý định tự vệ(hộ ý).

Đỏ là ý định giết chóc(sát ý).

Vậy thì tím là gì?  

Tím là…

Bỗng nhiên, khi nhìn các ý đồ màu đỏ và xanh đan vào nhau, tôi liên tưởng tới biểu tượng Thái cực.

Mặc dù màu xanh đang yếu thế, nó vẫn hòa trộn với màu đỏ.

Và giữa đỏ và xanh.

Là những đoạn màu tím tạo thành con một con đường.

‘Tím là đỏ và xanh hòa trộn với nhau.’

Địch ý và thiện ý.

Ý định bảo vệ người khác và ý định giết họ.

Tại sao hai ý định đó có thể dung hợp vào nhau? [note90020]

Tôi bỗng nhìn xuống thế đứng hiện tại của mình, và cứng họng.

Trước uy thế như vũ bão sắp được tung ra đó, tôi đã tự động chuyển sang thế đứng của chiêu thứ nhất trong Thiếu Tu Cùng Võ Lục, Việt Nhạc.

‘Tôi chán sống rồi sao?’

Không, không phải vậy.

Tôi lúc nào cũng muốn được sống.

Tức là, tư thế hiện tại đến từ ý chí sinh tồn của tôi.

‘Được rồi.’

Đây không chỉ đơn giản là một chiêu thức có tên Việt Nhạc.

Việt Nhạc còn là chiêu khởi đầu và kết thúc của Đoạn Nhạc Kiếm Pháp.

Vì vậy, nó cũng là tư thế bắt đầu của sát chiêu mạnh nhất, Đoạn Nhạc.

kétttt!

Con phượng làm từ phong đao xé gió bay tới tôi.

Đối mặt với nó, tôi bắt đầu thi triển chiêu thứ hai mươi hai của Đoạn Nhạc Kiếm Pháp, Đoạn Nhạc.

Việt Nhạc.

Nhập Sơn.

Đăng Mạch.

Lưu Lăng.

Khối Nham.

Kỳ Thạch.

Thâm Sơn.

U Cốc.

Sơn Thủy Họa.

Long Mạch.

Đoạn Nhai.

Thập Nhị Quang Nhất Xuất Sơn.

Tôi chém ngang, theo sau là chém xuống, rồi lên, rồi đâm về trước, rồi xoay người đổi tư thế phòng ngự phản công, rồi lao lên trước và chém lên.

Tôi xoay cổ tay và phản lại một phần uy lực, tồi chém theo hình chữ X một vài lần.

Tôi cường hóa kiếm khí trong thoáng chốc để chém xuống một nhát thật nhanh.

Rồi chém lên với tốc độ còn nhanh hơn, và phóng ra mười hai đường kiếm khí theo sau.

Tất cả những chuyện này xảy ra trong chớp mắt.

Tôi điên cuồng thi triển Đoạn Nhạc Kiếm Pháp nhằm đuổi theo đường màu tím đó.

Sức mạnh của con phượng trở nên mạnh hơn.

Phong đao từ người nó chém tứ tung lên người tôi, để lại vô số vết thương.

Tầm nhìn của tôi mờ dần, có lẽ là mất máu quá nhiều.

‘Một chút nữa, chỉ một chút nữa thôi.’

Cứ tiếp tục vung kiếm đi.

Dù chỉ tiến gần hơn một bước cũng được, chạm tới màu sắc đó đi!

Dù có phải chết ngay sau đó!

‘Nếu như tôi thiếu tài năng.’

Lạc Sơn Lạc Nhạc.

Khí Sơn Tâm Thiên.

Điệp Điệp Sơn Trung.

Sơn Trung Hào Kiệt.

Lăng Cốc Chi Biến.

Không Cốc Truyền Thanh.

‘Tôi phải điên!!!!’

Dù có phải chết ngay bây giờ cũng được.

Cầu xin ông trời, xin người hãy cho ta thấy được con đường đó!

Tôi nhìn luồng sát ý màu đỏ khổng lồ và thoáng nghĩ.

‘Có lẽ trong một trận chiến, không hề có ta hay ngươi.’

Cho tới giờ, tôi luôn mặc định coi ý định của đối phương là màu đỏ.

Nhưng nếu nhìn theo một góc độ khác, từ góc nhìn của đối phương, ý định của họ sẽ là xanh, còn của tôi sẽ là đỏ.

Tôi từng nghĩ trong thế giới của các cao thủ tuyệt đỉnh chỉ gồm có ý định của bản thân và đối phương.

Nhưng có lẽ đó là lối suy nghĩ sai lầm.

Ý định của đối phương.

Ý định của bản thân.

Có lẽ, chúng chỉ là vấn đề về góc nhìn, và bản chất của chúng là cùng một màu.

Tôi nhắm mắt lại, và mở mắt ra.

Dưới góc nhìn mới này, ý định của tôi có màu đỏ, và con phượng có màu xanh.

Tôi chớp mắt một lần nữa, và màu sắc quay trở lại bình thường. Nhưng giờ thì tôi đã ngộ ra.

‘Nếu ý định về cơ bản là như nhau, thứ khác biệt chỉ còn là võ thuật của chính tôi.’

Sự khác biệt giữa màu sắc ý định của tôi và tên thái tử bắt đầu mờ dần.

Hai màu đỏ và xanh trộn lẫn vào nhau, và thế giới trước mặt tôi chỉ toàn một màu tím.

Cơ thể tôi đang bị chém thành thịt vụn trong thế giới thực, nhưng hiện tại tinh thần tôi đang ở trong trạng thái thăng hoa.

Võ thuật không thể tự nó hoàn thiện chính mình.

Với mỗi một võ giả như tôi, cần phải có thêm một đối phương để cùng nhảy múa.

‘A, tôi hiểu rồi.’

Cuối cùng tôi cũng đã hiểu được cảnh giới Tam Hoa Tụ Đỉnh.

Cảnh giới đồng cảm và giao tiếp với đối phương.

Cảnh giới nơi ranh giới giữa địch và ta biến mất, và tôi có thể đọc ý định của đối phương rõ ràng hơn, tinh tế hơn.

Cảnh giới mà, bằng cách thấu hiểu ý định của đối phương, tôi có thể quán chiếu[note90021] lại những hành động của chính mình, và toàn bộ lỗi sai trong các chiêu thức được sửa lại và biến mất.

Ý định của thái tử phản chiếu lại những từng hình thái trong mỗi chiêu thức của tôi như một tấm gương, và tôi nhận ra cho tới giờ mình đã lãng phí bao nhiêu nội lực.

Bao nhiêu động tác thừa thãi trong khi thực hiện các chiêu thức.

hít….

Tôi hít một hơi sâu.

Và toàn bộ nội lực rải rác xung quanh từ những chiêu trước đó được thu lại vào người!

.

.

.

Các thành viên của Ảnh Vệ, đang bị tê liệt bởi độc, đang quan cuộc chiến giữa Seo Eun-hyun và thái tử điện hạ khi đang nằm dưới đất.

Một cao thủ tuyệt đỉnh trăm trận trăm thắng với vốn kinh nghiệm thực chiến khổng lồ dù còn rất trẻ!

Đó là những lời nhận xét về Seo Eun-hyun từ hồi gia nhập Ảnh Vệ.

Vị cao thủ lão luyện ấy đã mài giũa kỹ năng của mình trong hàng thập kỷ.

Vậy mà không một ai trong Ảnh Vệ tin rằng vị đó có thể đánh bại thái tử điện hạ.

Vì hắn ta là một tu tiên giả.

Là sinh vật ở đẳng cấp khác hoàn toàn với võ giả phàm nhân.

Đúng vậy, Seo Eun-hyun đang bị hành ra bã trong thời gian thực.

Những cơn gió mở ra vô số vết thương trên người ngài ấy, và máu phun ra liên tục từ miệng.

Tuy nhiên, ngài ấy không hề bỏ cuộc mà cứ tiếp tục tiến lên phía trước từng bước một.

Nhưng tất cả mọi người ở đây đều biết.

Nỗ lực tuyệt vọng này là thừa thãi.

Bỗng nhiên.

Toàn bộ đội Ảnh Vệ mở to mắt kinh ngạc.

Seo Eun-hyun bắt đầu thi triển các chiêu thức.

Từ bên ngoài nó trông giống một điệu múa kiếm hơn.

Một chuỗi các chiêu thức tuôn ra gọn gàng và chuẩn xác, không có động tác thừa.

Nhưng thứ xảy ra tiếp theo mới khiến họ thực sự kinh ngạc.

Những đường ý định của Seo Eun-hyun bắt đầu được mài giũa.

Đồng thời, chúng đan vào nhau vô cùng vô tận, đến nỗi các cao thủ tuyệt đỉnh sơ kỳ và trung kỳ không thể nhìn thấu hết .

Rồi, toàn bộ ý định tỏa ra từ Seo Eun-hyun hội tụ lại vào một điểm duy nhất, không, nói đúng hơn là ba điểm.

“T-Tam…”

Trên đầu ngài ấy, ba bông hoa nở rộ.

“Tam Hoa… Là Tam Hoa Tụ Đỉnh!!”

Ba bông hoa lơ lửng bên trên ngài ấy trong chốc lát rồi chui vào mũi và miệng của Seo Eun-hyun.

.

.

.

húup!

Toàn bộ nội lực bị lãng phí quay trở lại cơ thể.

Phần nội lực dùng để thi triển Đoạn Nhạc được hồi lại ngay lập tức.

Tôi dường như đã hiểu câu nói của Đội trưởng rằng Không Cốc Truyền Thanh có liên quan tới cảnh giới Tam Hoa Tụ Đỉnh.

‘Một chiêu thức nhận lấy và phản lại sức mạnh của đối phương.’

Theo một cách nào đó, có thể coi nó là bài luyện tập trao đổi ý định với đối thủ cho tới khi đạt tới sự thấu cảm.

‘…Cảm ơn anh nhiều lắm, anh Young-hoon à.’

Tôi thể hiện lòng biết ơn từ tận đáy lòng dành cho Kim Young-hoon của những kiếp trước và tiếp tục vung kiếm.

Không có ta hay ngươi.

Trong thế giới này, chỉ có võ thuật tồn tại.

Tới bây giờ tôi mới hiểu vì sao các cao thủ Tam Hoa khuyên tôi phải tiến vào trạng thái vô ngã.

Đó không phải một câu trả lời siêu hình, mà là lời khuyên phải nhận ra ý định của ngươi hay ta đều không tồn tại.

Sơn Minh Cốc Ứng.

Cửu Sơn Bát Hải.

Trong trạng thái vô ngã, tôi ra đòn.

Không có một chút nội lực nào bị lãng phí trong màn múa kiếm này.

Trong thế giới màu tím, vượt qua hai màu xanh đỏ, tôi tiếp tục truyền vào ý định.

‘Nếu như không có bản thân hay đối thủ, và chỉ có võ thuật là tồn tại, vậy thì cũng không có ý định của ngươi hay của ta.’

Nếu kiếm khí là hoà làm một với lưỡi kiếm và truyền nội lực vào đó.

Và Kiếm ti là hình thành và dung hợp ý định với thanh kiếm…

Vậy bước tiếp theo là…

‘Ý định từ thanh kiếm phải tương thông với ý định trong thế giới xung quanh.’

quang!

Kiếm ti tiến hóa.

Lớp màng mỏng như sợi chỉ dày lên và bắt đầu tỏa ra ánh sáng chói lòa.

Như thế thanh kiếm của tôi được những vì sao chúc phúc.

Kiếm Cang!

Lý do tôi không thể duy trì Kiếm Cang lâu hơn một giây chỉ với sức mạnh của bản thân, kể cả khi dồn toàn lực vào đó, giờ đã rõ ràng ở cảnh giới Tam Hoa Tụ Đỉnh.

Đó là bởi vì võ thuật không thể được thi triển chỉ với sức lực của một người.

Ý định của đối thủ.

Và ý định của thế giới. Chỉ khi toàn bộ đều hòa hợp với nhau, võ thuật mới thực sự hoàn thiện.

Đoạn Nhạc Kiếm Pháp.

Thiên Trì!

Tôi trở thành mặt hồ trong suốt, thanh kiếm của tôi lặng lẽ quét qua ‘dòng khí’ của con phượng.

Mặc dù đó chỉ là một thuật pháp, không có kinh mạch hay huyệt đạo, tôi cảm thấy mình có thể hiểu được cấu tạo của nó.

Từng dòng ý định chảy bên trong con phượng trở nên rõ ràng như ban ngày.

Sức mạnh của nó bị hút vào bên trong thanh kiếm chỉ trong thoáng chốc, và tôi thi triển sát chiêu tối thượng của Đoạn Nhạc Kiếm Pháp bằng thanh kiếm giờ đang trong vỏ.

Đoạn Nhạc Kiếm Pháp.

Áo nghĩa.

“Đoạn Nhạc!”

vút!

Rút kiếm ra một lần nữa, tôi chém vào thân phượng.

Thanh kiếm giờ đang tỏa ra ánh sáng chói lóa từ Kiếm Cang.

phăng!

Kiếm Cang chém vụn con chim phượng.

“Hộc… hộc…”

Tôi thở dốc và nhìn vào tên thái tử, người đang nghiến răng từ bên trong cơn cuồng phong. Hai mắt tôi trong vắt như nhìn thấu vạn vật trên đời.

“Ha ha, tên kia! Đừng có vội mừng chỉ vì ngươi đã chặn được một chiêu của ta. Nhận lấy đi!”

Vô số phong đao hợp lại thành hình một con rồng khổng lồ.

Nhưng chúng không còn có vẻ gì đe dọa tới tôi được nữa.

bứt tốc

Tôi lao lên bằng Việt Nhạc Bộ.

gàooo!

Phong long gầm lên và bay tới tôi.

Trong khi đang thi triển bộ pháp, tôi nhận ra thêm một điều.

‘Sơn Quân Võ và Việt Nhạc Bộ bấy lâu nay là cùng một võ công.’

Cho tới giờ tôi không nhận ra điều này vì tài năng có phần hạn hẹp.

Và chỉ hiểu ra sau khi đạt tới Tam Hoa Tụ Đỉnh lúc mới đây.

Ý đồ mà Kim Young-hoon để lại trong bộ pháp.

Hổ trèo lên ngọn núi cao nhất! (Sơn Quân Việt Nhạc)

‘Và rồi, hổ bay!’

Sơn Quân Việt Nhạc Phi[note90022].

Tôi nhảy lên để né con rồng gió, và tiến vào thần thức của thái tử.

“Cẩn thận nhé, thái tử điện hạ.”

Bây giờ không còn hạn chế nào khi thi triển Việt Tu Cùng Võ Lục nữa.

Vào khoảnh khắc xuyên qua vùng thần thức, tôi cảm thấy những luồng ý định quét qua thân người tôi.

Sử dụng Thiếu Tu Việt Võ Quyết, tôi mài giũa ý định đến cực hạn và trực tiếp cắt đi thần thức của hắn.

Chỉ vài phút trước, tôi vẫn còn chém những luồng ý định một cách lung tung trong trạng thái vô thức, nhưng bây giờ tôi đang tỉnh táo hơn bao giờ hết và ra đòn một cách chuẩn xác!

“Ha ha, lại dựa vào mấy mẹo vặt vãnh! Ngươi tưởng có thể xuyên qua cơn gió này sao?”

Cơn gió bao quanh thái tử.

Đó là hàng ngàn, hàng vạn phong đao kết lại thành dòng.

Tuy nhiên, tôi đang tràn ngập sự tự tin.

‘Rằng mình có thể cắt xuyên qua chúng.’

Vào điểm yếu nhất trong thuật pháp.

Điểm mà tốc độ quay của gió là thấp nhất.

Tôi lao tới điểm ấy.

keng!

Hàng trăm, hàng ngàn lưỡi đao bắn về phía tôi.

Nhưng tôi không giật mình, mà đã cảm nhận được ý định của chúng.

keng! keng! keng!

Sơn Thủy Họa!

Hàng tá đòn chém tỏa ra mọi hướng đập tan những phong đao, và tôi thành công chui vào bên trong cơn gió cuốn.

Ở đây, thần thức của tên thái tử dày đặc và khó cắt hơn nhiều.

‘Không quan trong.’

Với khoảng cách này, kiếm của tôi có thể chạm tới hắn.

Tôi truyền Kiếm Cang vào thanh kiếm.

quang!

Ánh sáng chói lòa tỏa ra từ lưỡi kiếm, và thái tử kinh hãi sau khi nhận ra sự tồn tại của tôi.

‘Trước kia tôi không thể xuyên qua pháp thuật phòng ngự với Kiếm ti.’

Nhưng Kiếm Cang ở một đẳng cấp hoàn toàn khác.

vỡ tan!

Chỉ một đòn là đủ đập tan rào chắn xung quanh hắn như thủy tinh.

“Ựa..aaa”

phăng!

Thanh kiếm chém rách một phần cổ của hắn.

Tên thái tử vội thi triển phong thuật để né tránh.

Lần đầu tiên kể từ lúc bắt đầu trận đánh này, hắn bắt đầu cảm thấy sợ.

“Á! Đừng có lại gần ta! Biến đi!”

vút!

Tôi lao lên sau khi dùng Việt Tu Cùng Võ Lục và cắt qua thần thức của hắn một lần nữa.

Khi thấy tôi biến mất khỏi tầm nhìn, mặt hắn trở nên tái nhợt.

“B…Biến đi! Đi ra! Tránh xa ta ra!”

Gió gào thét điên cuồng.

Hắn rải toàn bộ phong thuật pháp ra khắp nơi, hy vọng có thể đánh trúng được tôi. Nhưng tôi nhanh chóng xé qua những con gió và tiếp cận hắn một lần nữa.

phăng!

Kiếm Cang tiếp tục nhắm vào hắn.

Thái tử hét lên rồi dùng thêm một pháp thuật gì đó, và thoát chết trong gang tấc.

“Chết đi! Làm ơn hãy chết đi!”

vút!

Hắn niệm chú, kết ấn, và phong long, phong phượng, phong điểu, và phong kỳ lân bay tới.

Bây giờ, sau khi hoàn toàn bước vào Tam Hoa Tụ Đỉnh và sử dụng Việt Tu Cùng Võ Lục, những chiêu thức này là vô dụng với tôi.

phăng!

Tôi dùng Thâm Sơn lao tới con phượng, chém nó làm đôi, rồi đâm tới con rồng bằng Lưu Lăng. Né tránh những sinh vật còn lại bằng Sơn Quân Việt Nhạc Phi, tôi đuổi theo thái tử.

Một lần nữa, hắn lại thi triển pháp thuật để trốn chạy.

Thế trận đã đảo chiều.

“Hức! Há!! Áaaaaa!!!!!”

Tên thái tử khốn khổ kia chạy thừa sống thiếu chết và đồng thời liên tục niệm chú.

So sánh với tôi, người đang dùng nội công mà không có chút thừa thãi, thái tử đã luôn tung ra những chiêu thức diện rộng mà không bao giờ trúng đích, và giờ hắn đang tái nhợt mặt mũi.

“Chết, chết đi! Xin trời đấy! Chết đi cho ta nhờ!!”

‘Đòn tiếp theo sẽ là kết thúc.’

Tôi vào tư thế của chiêu Khí Sơn Tâm Thiên và hít một hơi.

“Há! Hức!!”

Trong khi chạy trốn, hắn ta đổi hướng và dùng một thuật để nhảy sang bên.

‘Khí Sơn Tâm Thiên.’

vút!

Kiếm Cang bay tới và cắt lìa hai chân hắn.

“Aaahhh! Chết… chết tiệt! Võ giả! Chỉ là một tên võ giả thôi mà!!”

Trong cơn đau đớn vì đôi chân đứt lìa, hắn nghiến răng hỏi tôi.

“Ngươi! Ngươi nghĩ rằng việc mình đang làm là đúng sao? Ngươi nghĩ rằng Trần gia khác với bọn ta sao?”

Tôi im lặng chĩa kiếm về phía hắn.

“À! Ahahaha! Đúng rồi, ngươi đã nhận được một viên Trúc Hư Đan từ Phụ hoàng nhiều năm trước đây! Ngươi có biết Trúc Hư Đan được làm từ cùng nguyên liệu với Trúc Cơ Đan không!!!”

“Và ngươi biết Trúc Cơ Đan rồi chứ? Là đan được mà tu sĩ Luyện khí ăn để thăng lên Trúc cơ đó?”

“Một nguyên liệu để điều chế nó là một trăm năm sinh lực và máu thịt của phàm nhân đấy! Và ngươi đoán xem, tu tiên giả nào mà không ăn một viên trước khi thăng lên Trúc cơ chứ?”

“Hơn 99% tu sĩ lên được Trúc Cơ đều nhờ có Trúc Cơ Đan cả! Lũ Trần gia mà ngươi đi theo cũng chẳng khác biệt gì đâu! Bọn chúng cũng ăn thịt người cả thôi!”

“Và chính ngươi cũng đã ăn một viên Trúc Hư Đan, nên ngươi cũng chẳng khác gì-“

bụp!

Tôi đá vào ngực của tên thái tử. Hắn phun ra máu và thở dốc.

Tuy nhiên, tôi cũng đang thở hổn hển.

Tôi đã mất quá nhiều máu.

Vài chỗ trên cơ thể không còn tí thịt nào, để lộ ra xương trắng, và đùi tôi không còn cảm giác gì nữa.

Tôi nhìn xuống tên thái tử đang ho sặc sụa trên nền đất, rồi lấy ra một hộp lụa từ trong áo.

Bên trong là viên Trúc Hư Đan còn nguyên.

Một viên đan đầy cám dỗ tỏa ra ánh đỏ.

Một đan dược có thể tăng mười năm tuổi thọ.

Ngày hôm nay tôi đã nhận ra nguyên nhân thực sự đằng sau ánh sáng đỏ ấy.

bụp!

giẫm!

Tôi ném viên thuốc bẩn thỉu đó xuống bên cạnh hắn ta và nghiền nát nó dưới chân mình.

“Đừng lo. Ta không hề muốn dùng thứ đan dược mà lũ tu tiên giả ác độc các ngươi luyện ra đâu.”

Lửa nhuộm đỏ bầu trời đêm.

Căn cứ của Mạc Ly gia giờ đang chìm trong biển lửa từ hỏa thuật của Trần gia.

Trên trời, trận chiến giữa các tu tiên giả Trúc cơ vẫn đang diễn ra.

Kim Young-hoon cũng đang tham gia vào trận chiến ấy.

‘Tôi cần phải nhanh lên… và giúp anh ấy.’

Liệu tôi có thể di chuyển nhanh hơn một chút nếu dùng Trúc Hư Đan không?

Không quan trọng, vì tôi không hề hối hận.

Tôi không muốn chạm vào thứ thuốc bẩn thỉu làm từ mạng người đó.

Bây giờ, với thanh kiếm giơ quá đầu…

“Vĩnh biệt.”

Tôi chém xuống tên thái tử.

vút!

Chuyện gì vậy?

Tại sao mọi thứ lại lộn ngược?

Tôi bỗng cảm thấy phần cổ thiếu thiếu thứ gì đó.

‘Ah… đầu tôi bị chém rồi.’

Một lưỡi đao gió bỗng nhiên bắn ra từ chiếc dây chuyển trên ngực hắn.

Một đòn mà tôi không kịp chặn hay né tránh.

‘Tôi phải… chém.’

Cuối cùng tôi cũng đạt tới cảnh giới đó.

Để có ích thêm một chút.

Liệu tôi sẽ chết như vậy sao?

‘Không… không được.’

Dù có phải chết ở đây.

Ít nhất tôi phải giúp ích gì đó!

Dù có ngộ được Đạo đi chăng nữa, nhưng chết mà chẳng làm được gì sao?

‘Không được!’

‘PHẢI CHÉM ĐẦU HẮN!’

‘CHÉM! CHÉM! CHÉM HẮN!’

Kể cả nếu có chết, tôi phải chém đầu hắn!

.

.

.

“Hộc… hộc… hộc….”

Mạc Ly Hiền, Thái tử của Diên quốc, đang thở hổn hển sau khi chứng kiến cái đầu của Seo Eun-hyun rơi khỏi thân.

‘Sống rồi.’

Pháp khí hộ thân được ban tặng cho Thái tử Diên quốc.

Pháp khí dùng một lần có thể tung ra một đòn ngang với tu sĩ Trúc cơ đã được kích hoạt.

“… Ha, ha ha… Hahahahaa!!”

Thái tử đang cười một cách điên loạn.

“TA THẮNG RỒI! CUỐI CÙNG TÊN PHÀM NHÂN ĐÓ CŨNG CHẾT! ĐỪNG CÓ THÁCH THỨC TU TIÊN GIẢ TA ĐÂY! HAHAHAHAkhụ! khụ! khụ!”

Hắn ta ho ra máu.

Quá nhiều thuật pháp cao cấp đã được tung ra.

Linh lực trong người hắn cạn kiệt, và hắn không thể đi được.

‘Mình phải hồi phục linh lực ngay.’

Hắn ta nhìn lên bầu trời.

Trong số những võ giả đi cùng với Seo Eun-hyun có một con quái vật đang đánh ngang cơ với các trưởng lão Trúc cơ.

‘Đáng ra mình không nên đến đây để lấy công. Cần phải trốn nhanh trước khi quá muộn…’

Và rồi…

động đậy

“…?”

Cơ thể mất đầu của Seo Eun-hyun bắt đầu di chuyển.

“Cái gì?”

Mạc Ly Hiền ngơ ngác nhìn cái xác.

Cơ thể không đầu đó đang vào tư thế chiến đấu.

“Cái… cái quái gì vậy? Đừng! Đừng mà!!!”

Không có linh lực điều khiển chuyển động của nó, không phải cương thi.

“Tại sao hắn di chuyển được??!!?”

Thái tử cố gắng đứng dậy và chạy đi, nhưng hắn làm gì còn chân nữa…

Và rồi, cơ thể đó của Seo Eun-hyun cảm nhận được sự hiện diện của hắn.

‘Đây… đây là…’

Chấp niệm!

Một chấp niệm khổng lồ về việc chém đi đối phương ở trước mặt dù có chuyện gì xảy ra đang trỗi dậy từ cơ thể của Seo Eun-hyun.

‘Vô lý! Làm thế nào một phàm nhân lại có chấp niệm sâu nặng đến vậy!’

Phần thân Seo Eun-hyun vào tư thế.

Mặc dù anh ấy không thể truyền nội lực vào thanh kiếm như lúc còn sống, Mạc Ly Hiền hiện đang bất lực chờ chết, không thể di chuyển, và hết sạch thủ đoạn phòng thân.

Thanh kiếm bắt đầu di chuyển.

“Chuyện điên rồ gì đây? Chỉ là một phàm nhân mà sao sống dai như vậy? Thế quái nào thứ này xảy ra được! TẠI SAO? TẠI SAO TỚI LÚC CHẾT NGƯƠI VẪN KHÔNG BUÔNG BỎ HẢ!?”

Đó là cơ thể của Seo Eun-hyun.

Cơ thể mà anh đã dùng để rèn luyện võ thuật cả đời.

Bàn tay mà đang nắm chặt lấy thanh kiếm qua hàng thập kỷ khổ luyện hà khắc.

Nỗ lực suốt đời để tinh luyện võ thuật của mình, kể cả sau khi chết, đã khiến cơ thể ấy tự mình di chuyển, và thực hiện nhiệm vụ cuối cùng được giao.

“TẠI SAO NGƯƠI KHÔNG CHỊU BỎ CUỘC! TẠI SAO NGƯƠI VẪN CỐ GẮNG ĐẾN THẾ KỂ CẢ KHI ĐÃ CHẾT CHỨ!??”

phăng!

Thanh kiếm của Seo Eun-hyun gọn ghẽ chém ngang qua mang tai của Mạc Ly Hiền.

Miệng hắn vẫn đang mở to, không thể tin vào mắt mình cho tới lúc chết. Đôi mắt hắn tràn ngập sự chối bỏ và sợ hãi.

Cái đầu của Seo Eun-hyun, sau khi lìa khỏi cổ, đang nhẹ nhàng mỉm cười.

Và đó là kết cục của một người đã dành cả đời liên tục tôi luyện chính mình.

Đó là lần hồi quy thứ năm của Seo Eun-hyun.

 

----------

Hết quà Tết. Sry dạo này tui bận quá :D

Note: Hoàn thành vào 4h46 sáng…. Sao càng ngày càng muộn hơn thế nhỉ :D. Btw kịp manga ss1 rồi haha

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Ghi chú

[Lên trên]
note: Dùng Hư thức tử của thầy go/jo đi, yap lâu thế :)))
note: Dùng Hư thức tử của thầy go/jo đi, yap lâu thế :)))
[Lên trên]
Là tự chiêm nghiệm sâu về chính mình. Nói chung là rút kinh nghiệm :D
Là tự chiêm nghiệm sâu về chính mình. Nói chung là rút kinh nghiệm :D
[Lên trên]
Sơn Quân Việt Nhạc Phi (山君越岳飛). Phi = bay. Nghĩa ở trên. note: tôi đang dịch cái quái gì thế này???
Sơn Quân Việt Nhạc Phi (山君越岳飛). Phi = bay. Nghĩa ở trên. note: tôi đang dịch cái quái gì thế này???