Volume 2

Chương 2: Lãnh địa thứ Chín (Yesod)

Chương 2: Lãnh địa thứ Chín (Yesod)

Hibiki nhẹ nhàng chạm vào cánh cổng và thì thầm.

“Kết nối, mã Linh phục. Bắt đầu xác thực: <Elohim> • Yêu cầu thông tin/khóa mã hóa • chờ đồng hóa bước sóng.”

Cánh tay của Hibiki chìm vào cánh cổng.

“Hi, Hibiki-san?”

“Làm ơn nói nhỏ hơn một chút.”

“À, được.”

Trước cường độ không thể diễn tả, Kurumi không thể không kìm nén lời nói.

“Chuyển đổi hệ số bước sóng, NZ 1845.003.926.335.01…”

Tiếng lách tách, âm thanh của một cú sốc điện vang lên. Kurumi cảm thấy tay mình đau nhức vì Hibiki siết chặt.

Vì vậy, Kurumi biết Hibiki cũng đang rất khó khăn để chống lại cơn đau. Mồ hôi chảy trên trán cô không phải do tập luyện, mà là dấu hiệu của sự đau đớn.

“Hibiki-san!”

Mặc dù Kurumi hét lớn tên cô, Hibiki vẫn không đáp lại mà tiếp tục thì thầm không chút cảm xúc.

“Ba…xác nhận, thiết lập nhất quán đã hoàn tất! Độ ăn mòn là 32%, độ chính xác truyền tải là 83%! Được rồi, đi thôi Kurumi-san! Nghe này, chỉ có một khoảnh khắc để đi qua cánh cửa thôi. Nếu không làm đúng cách, cô có thể bị hòa làm một vào cánh cửa đấy! Hãy xông qua nào!”

Cánh cửa không hề mở ra. Tuy nhiên, Hibiki vẫn mạnh mẽ bước tới. Thân thể cô đi xuyên qua cánh cửa mà bước chân vẫn không ngừng lại.

Và cuối cùng, với bàn tay nắm chặt, Kurumi cũng lọt qua cánh cửa.

“Hiyaa!?”

Kurumi hét lên kinh hãi, suýt nữa thì dừng lại, nhưng rồi cô lập tức nhớ lại những gì Hibiki đã nói trước đó.

──Cô có thể bị hòa làm một vào cánh cửa.

Làm sao có thể rơi vào tình huống kỳ lạ như vậy chứ? Trong khi đang suy nghĩ về điều đó, Kurumi lao vào cánh cửa mà không hề sợ va chạm.

Cảm giác khi chạm vào cánh cửa giống như chạm vào nước.

Mắt cô bị chói lóa bởi một luồng ánh sáng khi những hạt cầu vồng xoáy tròn xung quanh Kurumi, biến thành những giọt nước bắn tung tóe không ngừng lên người cô.

“Nhanh lên nào!”

Hibiki và Kurumi nắm tay nhau, họ chạy băng qua [Thiên Chí Lộ • <Shamayim Kaveesh>].

Con đường được làm bằng cùng một chất liệu với cánh cổng vừa rồi, nhưng lạ thay họ không bị trượt qua.

“Hừm, sao lại, vội vàng, thế?”

“Phải, vì cô muốn, gặp lại cậu ấy, đúng không?”

Nghe những lời đó, Kurumi lại giữ chặt ước mơ của mình.

“Đúng vậy!”

“Vậy thì nhanh lên! Đừng lãng phí thêm thời gian nữa!”

Bị thôi thúc bởi lời nói của Hibiki, Kurumi lao về phía trước.

“Đừng chạy trước tôi chứ.”

Nghe thấy tinh thần cạnh tranh mạnh mẽ trong những lời nói đó, Hibiki khẽ mỉm cười.

──Sau khi chạy được khoảng 200 mét, cả hai đều gần đạt đến giới hạn của mình.

“Một, nghỉ một chút……tôi đã quá vội vàng rồi…”

“Ừ……a…”

Ở Lân Giới, mỗi hành động đều tiêu hao Linh lực. Không giống như thế giới thực, Lân Giới tràn đầy Linh lực, vì vậy nó sẽ không bao giờ thực sự cạn kiệt. Nhưng mặt khác, sẽ mất một thời gian để hồi phục một khi đã tiêu hao.

Nói cách khác, sức bền cũng đóng vai trò then chốt ở Lân Giới.

“Nhưng nhờ vậy mà ta sắp đến rồi. Nhìn phía trước xem.”

Cánh cổng đến Lãnh địa thứ Chín đã ở trong tầm mắt.

“Ừm, lần sau có cần phải làm điều tương tự không?”

“Không, vì cô đã đăng nhập thành công rồi, lần sau có thể bỏ qua tuyến đường này.”

Nghe những lời đó, Kurumi thở phào nhẹ nhõm…nhưng rồi nỗi bất an lại len lỏi trong lòng cô.

“Đúng rồi, những lời lảm nhảm vô nghĩa mà Hibiki-san nói lúc nãy là gì vậy?

“Vô nghĩa[note87453] á. Ý cô là sao?”

“Đó không phải là lời chào. Đó là……ừm, những gì cô nói về việc trở thành idol ấy.”

Kurumi nghĩ rằng cô đã hiểu nhầm hoặc những lời đó chỉ đơn giản là nói sai. Dù thế nào đi nữa, việc phải trở thành idol thật là nực cười──

“Đúng vậy. Lãnh địa thứ Chín Yesod có một quan niệm giá trị kỳ lạ, những idol có thể hát và nhảy được yêu mến và kính trọng.”

Vì vậy, điều đó là không thể tránh khỏi──

“Điều đó quá bất thường.”

Kurumi thở dài trong lòng với những nghi ngờ.

“Nhưng, chẳng phải điều đó rất kỳ lạ sao? Ngay cả khi cô nói là ‘yêu mến’, tôi không nghĩ rằng lại có người hâm mộ idol ở Lân Giới này đấy.”

“Không, đáng ngạc nhiên là có rất nhiều Chuẩn Tinh Linh tìm kiếm sự tồn tại bằng cách trở thành fan. Dĩ nhiên, chỉ với lượng fan như vậy thì không thể nào lấp đầy được một địa điểm, vì vậy những Chuẩn Tinh Linh quyết tâm trở thành idol sẽ cố tình thu hút lượng fan với sức mạnh cuồng nhiệt để lấp đầy các địa điểm đó.”

“Sức mạnh cuồng nhiệt……?”

Kurumi rất khó hiểu những từ ngữ mà họ dùng.

“Ừ, chắc sẽ ổn thôi. Dù sao thì, cứ đi qua đây.”

“Được, vậy thì chúng ta cùng đến Lãnh địa thứ Chín Yesod thôi!”

Và thế là, hai cô gái nhảy qua cánh cổng đến Lãnh địa tiếp theo──

“……Vậy, điều này có nghĩa là sao đây?”

“Tôi, tôi không hiểu. Tôi không ngờ lực lượng an ninh ở đây lại cảnh giác đến thế…”

Có mười Chuẩn Tinh Linh đứng sau cánh cổng, mỗi người đều chĩa một Vô Minh Thiên Sứ về phía họ. Có đủ loại súng, kiếm, giáo và cung tên.

“Các người là ai!”

“Tại sao các người vượt qua được cánh cổng!”

“Đ-Đừng nhúc nhích! Tuyệt đối không được nhúc nhích! Hiểu chưa, các người hiểu chưa!?”

Ai nên bị đánh bại trước đây? Khi suy nghĩ đó thoáng qua trong đầu Kurumi, cô lập tức nhận thấy một điều.

──Ara, ara, ara. Những Chuẩn Tinh Linh này sợ chết.

Quan sát kỹ hơn, đầu ngọn giáo rõ ràng đang run rẩy, hướng nòng súng không ổn định, ngay cả cán kiếm cũng siết chặt quá mức vì lo lắng.

Không giống như Lãnh địa thứ Mười Malkuth, những Chuẩn Tinh Linh hiền hòa ở đây dường như đang cố gắng hết sức để đóng vai trò cảnh sát.

Khuôn mặt mọi người đều đầy vẻ bối rối và sợ hãi như thể họ không nỡ tấn công. Hibiki khẽ thúc khuỷu tay vào Kurumi.

“Chúng tôi đầu hàng~~!”

Sau khi nghe Hibiki nói, Kurumi thở dài.

“Rồi, rồi, tôi hiểu rồi.”

Nói xong, Kurumi cất súng lục và giơ tay lên. Ngay lập tức, các Chuẩn Tinh Linh xung quanh cảm thấy nhẹ nhõm. Khi Kurumi giơ tay đầu hàng, phía bên kia cũng hạ vũ khí xuống.

“Tuyệt vời~~”

“Sợ thật sự~”

“Đây là lần đầu tiên tôi gặp phải tình huống này đấy~”

Ngay sau đó, họ bắt đầu bàn tán với nhau. Chắc chắn, Kurumi và Hibiki giờ đã không còn vũ khí. Nhưng, trước hết, một Thiên Sứ hoạt động dựa trên Linh lực có thể được hồi phục bất cứ lúc nào.

“Ừm, xin lỗi.”

Hibiki lên tiếng với vẻ do dự.

“C-Cô, cô đang làm gì vậy!?”

“Không, tôi chỉ muốn hỏi xem liệu bây giờ tôi có thể bỏ tay xuống được không. Nhân tiện, các người định làm gì với chúng tôi thế?”

“À, ừm. Chúng ta nên xử lý chuyện này thế nào đây…đ-đợi một chút nhé!”

Các Chuẩn Tinh Linh lại tập trung bàn bạc.

Kurumi liếc nhìn Hibiki và bật cười “ahaha”.

“Tôi thấy an ninh ở nơi này quả thực khá lỏng lẻo.”

Người gác cổng là một vai trò quan trọng nhưng dễ bị bỏ qua. Nhưng dù lâu đài có kiên cố đến đâu, nó cũng sẽ sụp đổ nếu bị tấn công từ cả bên trong lẫn bên ngoài. Tuy nhiên, dường như chẳng có tiền lệ nào cho việc khu vực này bị tấn công ở Lân Giới này, nhưng…

“Nơi này đẹp đấy, nhưng hơi sẽ thấy khó chịu sau khi đã quen với Malkuth một thời gian.”

“Ba ngày chắc là đủ để tàn sát hết bọn họ rồi.”

“Đừng làm thế!”

Có lẽ đã đi đến kết luận, một Chuẩn Tinh Linh, dường như là đội trưởng, tiến lên và ho khan trước khi nói.

“Ư-ừm…vậy, tên của các cô là gì?”

“À, tên tôi là Higoromo Hibiki… Chuẩn Tinh Linh, hệ thứ Bảy.”

Kurumi thở dài lần thứ ba trước khi thông báo.

“Chuẩn Tinh Linh, hệ thứ Ba…tên tôi là Tokisaki Kurumi.”

Kurumi miễn cưỡng đồng ý với đề nghị của Hibiki về việc không tự gọi mình là Tinh Linh. Theo cô, chỉ cần nhắc đến một Tinh Linh thôi cũng sẽ bị coi là trò đùa. …Tuy nhiên, đôi khi điều này lại bị xem trọng, giống như hồi tự xưng là Tinh Linh khi cố gắng tàn sát ở Malkuth vậy.

(──Vậy tại sao lúc đó cô lại tự xưng là Tinh Linh?

──À, đơn giản thôi. Vì tôi muốn dọa những người khác.)

Hibiki kể lại với vẻ mặt ngượng ngùng. Đối thủ mà cô nhắm đến là Chuẩn Tinh Linh mạnh nhất thống trị Malkuth, Doll Master. Để dọa cô ta, Hibiki đã tự xưng là Tinh Linh. Mặc dù chắc chắn, lúc đó cô cũng sở hữu sức mạnh vô song, không khác mấy so với một Tinh Linh.

“Lối này~Hibiki-chan và Kurumi-chan[note87454]! Rất vui được gặp các cô!”

Không hiểu sao, cô có cảm giác tên mình bị đọc sai. Nhưng cô không ngăn họ lại vì việc đó cũng chả có ích gì.

“Nhưng tại sao các cô lại từ Malkuth đến đây vậy?”

“À, phải rồi. Thống lĩnh Lãnh địa thứ Mười…Doll Master đã chết, nên chúng tôi đang bàn cách trốn thoát trước khi tình hình trở nên hỗn loạn hơn.”

“Tôi hiểu rồi~”

Những Chuẩn Tinh Linh canh gác gật đầu như thể đã bị thuyết phục. Hibiki nhíu mày. Cái chết của Thống lĩnh Lãnh địa thứ Mười Malkuth lẽ ra không nên được lan truyền đến một Lãnh địa khác.

“Ừm…vậy các cô đồng ý sao?”

“Đúng vậy.”

Một trong những cảnh vệ khẳng định chắc chắn.

“Dù sao thì, Thống lĩnh Banouin-sama của chúng tôi đã tuyên bố điều đó lần trước rồi, nên chẳng có lý do gì để nghi ngờ cả~”

“Banouin…!? Chờ một chút. Chắc chắn rồi, Thống lĩnh vùng Yesod là một người có nghệ danh là ‘Mellow’. Tên của người đó là… “

Hibiki đột nhiên nhớ ra cái tên.

“Đúng rồi, tôi chắc chắn đó là Kirari Rinemu-san!”

Những người gác cổng quay lại nhìn khi nghe thấy cái tên Hibiki vừa nói.

“Cô ấy đã đi rồi.”

“Không còn ở lại Yesod nữa… “

“Ô, sao lại như vậy? Cô ấy đã bị giết giống như Thống lĩnh ở Malkuth sao?”

Tất cả những người gác cổng đồng loạt lắc đầu trước câu hỏi tò mò của Kurumi.

“Chúng tôi sẽ không làm thế! Đây không phải là Malkuth đâu! Nhưng mà, ừm, so điều đó với…cái chết…cũng chẳng khác nhau là mấy.”

“Cô ấy còn sống sao?”

“Phải. Cô ấy còn sống──”

Lúc đó, một trong những cảnh vệ đã giải thích rất rõ ràng về khái niệm ‘cái chết’ ở Lãnh địa này.

“Vì không còn có thể cất tiếng hát, nên cô ấy không còn là Thống lĩnh của nơi này nữa.”

“Không thể cất…tiếng hát……?”

“Ở Yesod này, phải trở thành idol. Phải là idol có thể tỏa sáng khi hát và nhảy.”

“Nếu không làm được điều đó, cô phải trở thành cảnh vệ như chúng tôi, hoặc trở thành fan và lập fandom để đóng góp đủ thứ~”

Thì ra là như vậy. Lãnh địa này không cực đoan như Malkuth. Nhưng không có nghĩa là việc sống sót sẽ dễ dàng hơn.

“À, không có gì đâu, đi thôi. Tạm thời, chúng tôi sẽ báo cáo chuyện này cho Banouin-sama.”

“Ồ, xin thứ lỗi. Tôi muốn gặp Thống lĩnh của nơi này, Banouin-san.”

“Không thể nào!”

“Banouin-sama…… ‘Thánh Nữ’, hiện là idol hàng đầu của Lãnh địa này sao!”

“Tất cả chúng tôi đều muốn gặp cô ấy!”

“Cùng lắm thì chỉ được gặp quản lý thôi!”

“Nhưng quản lý cũng rất đẹp trai mà!”

“Từ đẹp trai có thể dùng để miêu tả con gái không vậy?”

Kurumi và Hibiki phớt lờ nhóm cảnh vệ ồn ào và nhanh chóng rời đi.

“Được rồi, chúng ta đi thăm idol hàng đầu của nơi này thôi.”

“Làm ơn, hãy chỉ sử dụng vũ lực khi không còn cách nào khác nhé!”

“Được, tất nhiên rồi. Tôi là người lịch sự và tao nhã nhất trong số các Tinh Linh đấy.”

“Được rồi, tôi tin cô. Hibiki-chan này tin tưởng Kurumi-san! Vậy nên làm ơn, xin cô hãy cất ngay Thiên Sứ nguy hiểm vừa xuất hiện lại đó đi!”

*Chậc*. Kurumi tặc lưỡi trong khi cất khẩu súng lục cổ đi.

Khi cả hai tiếp tục đi bộ một lúc sau khi qua cổng, bầu không khí nhộn nhịp dần tăng lên. Những người gác cổng gọi khu vực này là phường trung tâm. Bất kể vùng nào, sự phát triển thường tập trung vào nơi ở của Thống lĩnh.

Phong cách của Lãnh địa thứ Chín Yesod hơi khác so với Lãnh địa thứ Mười Malkuth. Mọi thứ ở đây đều được xây dựng để tôn vinh idol.

Thứ đầu tiên ập vào mắt là một tòa nhà khổng lồ đằng xa khi họ đi thẳng về phía trước trên con đường này. Có lẽ, nó được thiết kế để mô phỏng nhà thi đấu.

“Lần trước tôi đến đây, đó là một địa điểm tổ chức hòa nhạc và nơi ở của Thống lĩnh.”

Suy đoán của Kurumi có lẽ đã được chứng minh là đúng.

“Hibiki-san, cô đã từng gặp Thống lĩnh trước đây chưa?”

“Tôi đã đến và đi khỏi đây vài lần, nên mỗi lần đều chào hỏi cô ấy. Lúc đó, vẫn còn một số hoạt động giao lưu giữa các Lãnh địa khác nhau.”

“……Tại sao bây giờ các Lãnh địa lại đóng cửa và cắt đứt liên lạc với nhau?”

“Tôi không biết, vì lúc đó tôi chẳng quan tâm đến chuyện đó cả.”

“……Cũng hợp lý.”

“Ừ.”

Kurumi quay lại nhìn xung quanh để xua đi bầu không khí đang dần trở nên khó xử.

Cảnh tượng toàn con gái ở đây thật kỳ lạ, nhưng cũng gần giống với thế giới thực nhất.

Dù vậy, các con phố ở đây đều được dành riêng để quảng bá cho buổi hòa nhạc trực tiếp của idol, thu hút mọi người đến tham dự. Nhưng thay vì những tòa nhà cao tầng, ở đây lại có những địa điểm biểu diễn dành riêng cho các idol hát và nhảy.

Có vô số Chuẩn Tinh Linh trông như xác sống, vẫy những chiếc gậy phát sáng theo nhịp điệu của một giọng hát tuyệt vời.

“Này, nhìn kìa. Đó là sức mạnh của fan đó.”

“Sức mạnh của fan sao…”

……Hóa ra, từ ánh sáng hóa học, có thể thấy vài bóng đen đang vẫy tay từ các nhóm Chuẩn Tinh Linh. Thỉnh thoảng, một âm thanh vang lên khi một idol trong bộ đồ màu hồng dễ thương đang nhảy múa theo tiếng hát của họ.

Một bài hát dễ chịu đến nỗi có thể nghe thấy từ đây.

Đứng dưới ánh đèn sân khấu hào nhoáng, đúng như hình tượng idol mà Kurumi quen thuộc.

“Này, nhìn sang đây.”

Tại một địa điểm biểu diễn nhỏ, một cô bé đang chào họ. Chỉ có hai Chuẩn Tinh Linh khác ở đó, không có bóng đen khổng lồ nào xuất hiện.

“V-Vậy thì, mời mọi người nghe bài hát ra mắt của tôi!”

“Là người mới đó. Mong cô ấy sẽ cố gắng hơn nữa.”

Sau khi bật bài hát, cô bé bắt đầu hát, nhưng điệu nhảy của cô bé tệ hơn nhiều so với cô gái vừa nãy.

“À… Vì mới bắt đầu nên toàn thân cô bé đều trông rất hồi hộp. Hình như cô bé suýt hát sai lời rồi.”

“Những con phố lắc lư thật quyến rũ──á!”

Đúng như Hibiki đã nói, cô gái dường như hát sai lời, vẻ mặt thì ngơ ngác suốt cả bài. Những Chuẩn Tinh Linh được cho là bạn của cô đã cố gắng hết sức để động viên cô: “Cố lên!”; “Nhanh hát đi!”. Cô gái gật đầu với họ và tiếp tục hát mà không hề nản lòng.

Mặc dù giọng hát và điệu nhảy còn rất vụng về, nhưng cô bé không hề nản chí trước những lỗi sai giữa chừng, cô vừa hát xong lại cúi đầu cảm ơn khán giả.

Kỳ lạ thay, những bóng đen trước đó không hề hay biết dường như càng lúc càng đông hơn nhờ tiếng vỗ tay. Mặc dù thêm hai người nữa vẫn chưa đủ mười người, cô gái vẫn cúi đầu cảm ơn một lần nữa trong nước mắt.

“Mina, Tomo! Tớ làm được rồi… Tớ làm được rồi…!”

Cô gái vừa ra mắt đã chia sẻ niềm vui với hai người bạn Chuẩn Tinh Linh của mình.

“Cứ như vậy, một người có thể dần dần gia tăng sức mạnh của fan. Sức mạnh này chuyển hóa thành Linh lực giúp các idol sống sót. Sau đó, các idol sử dụng nguồn Linh lực này để lay động trái tim của những Chuẩn Tinh Linh là fan. Đây là phương pháp để tồn tại ở Yesod.”

“Quả là một cơ chế thông minh…”

Điều này khác xa so với việc giết chóc ở Malkuth.

“Nói sao cũng được, mức độ giết chóc ở Malkuth vượt xa các Lãnh địa khác. Tất nhiên, còn có những nơi nguy hiểm nữa. Lãnh địa thứ Tám thậm chí còn nguy hiểm hơn cả những khu vực nguy hiểm nhất.”

“Dù sao thì với chúng ta cũng không quan trọng.”

Vừa nói, Kurumi nheo mắt nhìn về phía địa điểm tổ chức buổi hòa nhạc, nơi tiếng ồn đặc biệt lớn.

“Hả? Kurumi-san, không lẽ cô quan tâm đến idol──”

Câu nói đùa của Hibiki dừng lại ở đó. Vì Kurumi không nhìn chằm chằm vào địa điểm tổ chức concert, mà lại đang ngắm nhìn những Chuẩn Tinh Linh đi lại trên đường phố.

……Không. Cô không nhìn các idol hay Chuẩn Tinh Linh. Lúc này, có lẽ cô đang tìm kiếm những ký ức trong quá khứ của chính mình.

Sau khi Tokisaki Kurumi trở lại là chính mình, cô đã lờ mờ tiết lộ điều này cho Hibiki.

──Kurumi hầu như không có chút ký ức nào về quá khứ.

Cô đã trở thành một Tinh Linh như thế nào và cuộc sống của cô ở thế giới thực ra sao? Những ký ức toàn diện như vậy chắc chắn tồn tại, nhưng cô thậm chí không thể nhớ mình đã đến đây bằng cách nào.

Dĩ nhiên, Hibiki cũng hoàn toàn không biết gì. Cô chỉ bắt chước tính cách và ngoại hình. Để bảo vệ quá khứ của chính mình, ký ức về cuộc sống của Kurumi trước khi đến Lân Giới cũng đã bị phong ấn đối với cô.

Mặc dù vậy, Kurumi vẫn thỉnh thoảng nhìn về quá khứ.

Nhìn chăm chú và mơ hồ vào một cảm giác vừa buồn vừa vui, điều gì đó đã bị lãng quên giống như một giấc mơ.

Có lẽ, đó hẳn là về ‘người đó’.

──Đừng để ý đến những tiếng ồn này.

──Dòng người ồn ào thường ngày giờ đây giống như một dòng chảy êm dịu.

──Với người đó, cậu ấy sẽ mỉm cười gượng gạo với cô, có chút thích thú như thể đang chạm trán với một con cá mập trắng khổng lồ.

──Không, có lẽ là như vậy.

──Vì cậu ấy, cô sẽ nuốt chửng cả một con cá mập trắng khổng lồ. Dường như không còn lựa chọn nào khác ngoài việc nghĩ như vậy.

──Dù vậy, dù thế nào đi nữa, cô vẫn……

“……Kurumi-san, sắp đến lúc đi rồi.”

Khi Hibiki thì thầm như vậy, Kurumi nhẹ nhàng đáp lại bằng một tiếng “ừ”.

Ảo tưởng đã tan biến. Cằn nhằn với những hối tiếc còn vương vấn này chẳng khác nào lãng phí thời gian.

“Chúng ta đi gặp Thống lĩnh của Yesod──Banouin-san nào.”

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Ghi chú

[Lên trên]
Hibiki bối rối về cách Kurumi dùng từ 妄言 (vô nghĩa) ở đây và hỏi về chữ hiragana もーげん (vô nghĩa).
Hibiki bối rối về cách Kurumi dùng từ 妄言 (vô nghĩa) ở đây và hỏi về chữ hiragana もーげん (vô nghĩa).
[Lên trên]
Từ Kurumi (狂三) ở đây được viết thành 胡桃, phát âm giống nhau về mặt ngữ âm, nhưng theo nghĩa đen là quả óc chó.
Từ Kurumi (狂三) ở đây được viết thành 胡桃, phát âm giống nhau về mặt ngữ âm, nhưng theo nghĩa đen là quả óc chó.