Short Story (Đã Hoàn Thành)
Short Story 2: Chiến tranh sinh ra từ kiến thức và giáo dục (Phần 7-8-9-10-11-12)
0 Bình luận - Độ dài: 10,323 từ - Cập nhật:
Phần 7
Hiệu trưởng Cliff French-Connection đang dần mất kiên nhẫn.
Mới nhìn qua, mọi thứ có vẻ như đang đi đúng kế hoạch và ông ta dường như đang đơn phương thao túng cả học sinh lẫn giáo viên từ vị trí an toàn của mình, nhưng thực tế, tất cả hành động của ông ta ngay từ đầu đều là những bước đi không định trước và đầy tính ứng biến.
Ông đã thất bại trong việc biến vị Chủ tịch Hội đồng Quản trị trẻ tuổi Elritta Champs-Élysées thành con rối của mình.
Ông không thể dùng cô bé làm bình phong, và giờ đây, khi ông cuối cùng cũng sử dụng dự án gây quỹ giả để bỏ túi công quỹ, những người ủng hộ Elritta đã bắt đầu điều tra sai phạm tài chính đó.
Và rồi Chủ tịch Hội học sinh trung học phổ thông, người mà ông ta định dẫn dụ vào ngõ cụt cho Chiến dịch Gan Ngỗng Béo đã suýt chút nữa khám phá ra kế hoạch bán dữ liệu cho các cường quốc khác và tài trợ cho một Object cá nhân của ông ta.
Tấn công cô ấy và đẩy nhanh cuộc xung đột giữa giáo viên và học sinh chỉ là một biện pháp tạm thời.
Ông ta đã thành công trong việc làm suy yếu những người ủng hộ Elritta trong hàng ngũ giáo viên, nhưng dù có lục soát các tòa nhà bao nhiêu lần đi chăng nữa, ông ta vẫn không thể tìm thấy tệp tin bí mật quan trọng của Chủ tịch Hội học sinh.
Tất cả chỉ là vỏ bọc.
Ông ta không có thực quyền.
Vị thế của ông ta cũng giống hệt như những Object không tồn tại kia vậy.
Và rồi…
(Tòa nhà lớp học đặc biệt của trường trung học phổ thông. Chúng đang nhắm đến Phòng Hội học sinh sao?)
Ông ta biết điều này nhờ vào các cảm biến mà ông ta đã thiết lập trong các đường hầm lắp đặt và bảo trì cáp quang ngầm. Có một lý do đơn giản khiến ông ta không lắp bom vào những cảm biến đó. Nếu ông ta tạo ra một tình huống nhạy cảm đến mức một con chuột cũng có thể kích nổ, ông ta có thể vô tình gợi ý cho học sinh và giáo viên về sự tồn tại của các đường hầm. Thêm vào đó, ông ta không đần đến mức tạo ra rủi ro tự bẫy chính mình. Vì vậy, ông ta đã tránh dùng mọi loại bẫy chết người.
Tuy nhiên, dữ liệu về vị trí của một ai đó cũng có thể gây chết người tùy thuộc vào tình huống.
Cliff nghiến răng khi nghĩ về điều đó.
(Mình có nghi ngờ nơi đó không? Dĩ nhiên là có chứ. Mình đã kiểm tra đi kiểm tra lại nơi đó giữa đống hỗn loạn này! Mình thậm chí đã dùng vũ khí laser thực nghiệm để đuổi sạch những đứa học sinh mà mình không thể thao túng rời đi! Vậy mà mình vẫn chẳng tìm thấy gì. Chết tiệt, mình đã bỏ sót điều gì sao!?)
Thực sự thì việc tệp tin bí mật có nằm trong Phòng Hội học sinh hay không không quan trọng.
Hay thậm chí nó có nằm ở bất kỳ đâu trong tòa nhà đó hay không cũng không thế.
Điều quan trọng là nhóm của Elritta đã sử dụng các đường hầm bí mật để vào tòa nhà đó và họ có khả năng đã lấy được tệp tin bí mật từ đâu đó.
Nói cách khác, nếu ông ta giết họ ở đây, nếu ông ta tàn sát tất cả nhóm của Elritta, bí mật đó sẽ không bao giờ lộ ra ánh sáng. Mọi chuyện sẽ kết thúc nếu ông ta chộp lấy tệp tin bí mật nằm cạnh những xác chết đó.
Ông ta không thể ở lại đây mãi mãi.
Nếu không có bằng chứng kết luận đó, lực lượng Áo Đen của quân đội sẽ không thể hành động. Cảnh sát địa phương và các công tố viên cũng vậy. Nếu ông ta bước qua hàng rào và được cảnh sát bảo vệ, ông ta có thể nói dối qua các cuộc thẩm vấn và sau đó chuẩn bị trốn ra nước ngoài. Nếu ông ta bán dữ liệu về học viện cho Liên Minh Thông Tin, tìm đường đến một nơi nào đó mà ông ta có thể dùng làm nền tảng cho một dự án gây quỹ giả tương tự và trộm đủ tiền công quỹ ở đó, ông ta có thể sang Tập Đoàn Tư Bản. Cường quốc đó định nghĩa công lý và hệ thống tự do dân sự bằng tiền mặt, nên ông ta có thể mua một Object ở đó.
Trò chơi chỉ thực sự kết thúc khi điều đó xảy ra.
Chừng nào ông ta còn ở trong khuôn viên Học viện, ông ta vẫn chỉ đang ở giai đoạn mở đầu của ván bài.
Ông ta không thể để hỏng bước đi ban đầu này.
Trong bộ vest sang trọng, Cliff bước tới một chiếc xe ủi tuyết đã được hàn thêm các tấm giáp dày và hét vào mặt gã giáo viên trông có vẻ ngớ ngẩn bên trong.
"Vẫn chưa vào được bên trong sao!? Không thể còn đứa học sinh nào sót lại sau khi dùng laser nhiều như thế được! Chiếm lại tòa nhà đó là một bước quan trọng để bẻ gãy ý chí và hủy hoại tinh thần của chúng mà không cần đổ máu!"
Những người lớn ở đây không phải là người ủng hộ Elritta. Họ chỉ là những con cừu tội nghiệp đang bị học sinh truy đuổi chỉ vì họ là người lớn. Điều đó có nghĩa là không ai trong số họ nhìn Cliff với sự nghi ngờ hay thù địch. Nhưng giáo viên này lắc đầu.
"Tia laser đã làm nhiệt độ bên trong tăng lên rất cao! Tìm kiếm bên trong lúc này là quá nguy hiểm!"
"Việc đó rất quan trọng!"
"Có thể là vậy, nhưng phải chờ thôi! An toàn phải là trên hết!"
(Đồ ngu! Một con tốt sợ chết thì có ích gì chứ!?)
Cliff suýt chút nữa đã thốt ra câu đó, nhưng ông ta đã kịp kìm lại vào giây cuối cùng.
Nếu họ mất quá nhiều thời gian ở đây, nhóm của Elritta sẽ lại trốn thoát qua đường hầm ngầm một lần nữa cùng với tệp tin bí mật trong tay. Ông ta phải tránh điều đó bằng mọi giá. Ông ta có vài cảm biến được thiết lập trong mạng lưới đường hầm dưới khuôn viên trường, nhưng chúng còn lâu mới hoàn hảo. Ông ta chỉ có thể đưa ra những phỏng đoán chung chung như ‘có tín hiệu tại điểm A, điểm B và điểm C theo thứ tự đó, nên chúng có khả năng đang di chuyển từ tây sang đông’. Nếu ông ta đọc sai điều gì vì bất cứ lý do nào, đối phương sẽ trốn thoát. Và nếu điều đó xảy ra, nếu tệp tin bí mật lọt ra ngoài hàng rào và đến tay lực lượng Áo Đen, sẽ không gì có thể ngăn cản được nữa.
Cuộc đời của Cliff French-Connection sẽ kết thúc ngay tại đó.
(Mình phải dứt điểm chuyện này tại đây. Phải làm bằng được! Mình cần tiêu diệt nhóm của Elritta trước khi chúng rời khỏi tòa nhà lớp học đặc biệt.)
Cliff đột nhiên ngẩng lên.
Ông ta tập trung vào thứ mà ông ta đang dùng làm lá chắn: chiếc xe ủi bọc thép.
Dĩ nhiên, nó không chỉ là một chiếc xe ủi. Giống như tất cả các phương tiện khác ở đây, nó có gắn một khẩu pháo tự chế.
Và đó chính là khẩu pháo đã biến toàn bộ tòa nhà đó thành một cái lò nung rực cháy.
(Phải, mình sẽ làm thế. Một khi có được tệp tin bí mật, mình có thể rời khỏi học viện. Vậy thì ai thèm quan tâm những người ở đây nghĩ gì về mình chứ? Nếu mình dùng danh nghĩa Hiệu trưởng để lấy lòng tin của mọi người, mình có thể tuyên bố rằng học sinh đang chuẩn bị vũ khí ABC gì đó bên trong để quân đội san phẳng nơi này. Điều đó sẽ xóa sạch mọi hình ảnh tiêu cực mà mình có thể đã mắc phải. Vậy tại sao phải lo lắng về việc bị lộ diện? Hơn nữa, trong một trận chiến như thế này, họ sẽ không có thời gian để điều tra kỹ lưỡng từng viên đạn chết người đâu.)
"Hiệu trưởng?"
"Xin lỗi vì chuyện này."
Cliff thò tay vào túi bộ vest sang trọng như thể đang lấy một bao thuốc lá để hút.
Nhưng tay ông ta rút ra một khẩu súng ngắn tự vệ.
"Tôi đã hơi bối rối một chút, nhưng đáng lẽ tôi nên làm điều này ngay từ đầu."
Trước khi người giáo viên ngạc nhiên kịp đóng cửa bọc thép lại, khẩu súng ngắn đó đã khạc đạn, giống hệt như nó đã từng làm một lần trước đó.
Phần 8
Họ đã có tệp tin bí mật trong tay.
Nhưng ngay khi Quenser và những người khác vừa rời khỏi kho chứa đồ điện tử cũ, họ nghe thấy một âm thanh xé gió tựa như tiếng súng máy hoặc tiếng que hàn điện rít lên.
Theo bản năng, họ cúi người xuống thấp hơn cửa sổ.
"C-cái gì thế!?"
"Họ đang làm gì đó ở bên ngoài."
Quenser nói.
"Nhưng không phải ở tầng này. Thấp hơn sao?"
"Ồ, tệ rồi đây."
Elritta thốt lên.
Họ cẩn thận tiến về phía cầu thang trong khi vẫn cảm thấy như đang bơi trong bầu không khí đặc quánh của một phòng xông hơi.
Nhưng họ không thể xuống tầng 1.
Cầu thang đang rực lên một sắc cam cháy bỏng.
"…"
Âm thanh kỳ lạ đó lại vang lên lần nữa. Lần này, họ còn thấy thứ gì đó nhấp nháy như ánh đèn strobe hoặc tia chớp, trong khi những vết cháy sáng rực đến đáng sợ đang hằn lên tường và trần hành lang.
Những vết đó là các ô vuông cạnh 10cm.
Khi nhiều vết cam rực lửa đó chồng lên cùng một điểm, khu vực đó biến dạng và loang ra thành một vũng hỗn độn trông như loài amip.
"Họ đang dùng cái laser thực nghiệm đó."
Allen nuốt nước bọt.
"Giờ họ đang tấn công với tốc độ ánh sáng. Thứ này đủ mạnh để bắn hạ một chiếc drone làm bằng hợp kim, nên nếu nó khóa mục tiêu vào con người, chúng ta sẽ bốc cháy ngay lập tức!"
Và việc bốc cháy do trúng đòn trực diện không phải là mối bận tâm duy nhất. Những luồng gió nóng kinh hoàng thổi ra từ trung tâm khu vực bị chiếu. Không khí đang giãn nở với tốc độ bùng nổ. Luồng gió chết chóc đó sẽ phá hủy cổ họng và phổi của họ nếu họ lỡ hít vào.
Nhưng đó không phải là mục tiêu cuối cùng của kẻ thù.
"Vấn đề thực sự nằm ở chỗ họ đang tấn công cái gì."
"Hả? Ý cậu là sao?"
Monica trong bộ váy siêu ngắn hỏi.
Elritta trả lời với một tiếng thở dài khác.
"Không còn học sinh nào khác trong tòa nhà này. Vậy nên giả sử họ không bắn bừa bãi, thì chúng ta chính là mục tiêu. Nhưng họ bắt đầu từ tầng một. Tại sao? Họ đang nhắm vào cái gì?"
"Ồ, hiểu rồi."
Quenser rên rỉ.
"Họ đang cố niêm phong nắp hố ga dẫn xuống lòng đất! Nếu họ làm tan chảy đủ vật liệu đè lên đó, chúng ta sẽ không thể mở nó ra được nữa!"
"Như anh đã nói trước đó, con người hoàn toàn bất lực trước laser. Bất kỳ lối thoát nào khác ngoài đường hầm đều có nghĩa là chúng ta phải lộ diện trên thảm cỏ trống trải, và khi đó chúng ta không có lấy một cơ hội sống sót. Còn nếu chúng ta quyết định cố thủ trong tòa nhà, đối phương có thể tiếp tục bắn laser để tăng nhiệt độ của cái lò nung này lên. Chúng ta sẽ bị nướng chín trước khi kịp làm bất cứ điều gì."
"Khoan đã. Chiến thuật đó đòi hỏi kiến thức về nắp hố ga và các đường hầm ngầm, đúng không?"
"Đầy tớ, ý cậu là chính lão Hiệu trưởng đang điều khiển cái laser đó?"
"Phải. Thật khó hình dung việc ông ta để cho ai khác biết về những đường hầm đó."
Quenser dừng lại một chút trước khi tiếp tục.
"Lão Hiệu trưởng cuối cùng cũng đã lộ diện. Điều đó có nghĩa là ông ta đang cảm thấy bị dồn vào đường cùng!"
Hành lang tầng một đang nóng rực và họ không thể làm gì nếu cứ lảng vảng gần cầu thang.
Nhóm của Quenser quay trở lại tầng hai và bắt đầu quan sát tình hình.
"Tắt điện thoại đi. Bất kỳ ánh sáng nào trong bóng tối lúc này đều là tự sát."
"Được thôi, nhưng chúng ta không có kính nhìn ban đêm đâu đấy."
Quenser và Allen tiến lên phía trước trong khi Monica và Elritta đợi ở chiếu nghỉ cầu thang không có cửa sổ. Họ bò đi, cẩn thận băng qua hành lang tầng hai và di chuyển xuống dưới một trong những ô cửa sổ. Họ nhặt một vài mảnh kính đã bị chảy ra rồi đông cứng lại, dùng nó như một chiếc gương để quan sát bên ngoài. Họ sử dụng mảnh kính đó như một chiếc kính tiềm vọng để quan sát từ nhiều góc độ.
"Nó kia rồi. Con gà tây béo ú đó."
"Chỉ có cậu mới nhìn thấy góc đó thôi. Sao tớ biết cậu đang ám chỉ cái gì?"
"Trông nó giống một chiếc xe ủi tuyết có gắn các tấm giáp. Có thứ gì đó ở phía đuôi xe. Cao khoảng 1,5m. Những thứ trông như ống kính của cung thiên văn đang xoay tròn quanh nó. Nó làm tớ nhớ đến Killer Squall của Công chúa."
"Tớ không biết đó là cái gì. Đưa mảnh kính đó đây."
Allen giật lấy chiếc ‘gương’ và làm y hệt Quenser rồi rên rỉ.
"Lại là cái Branding Iron đó sao? Tớ cứ tưởng thứ đó đã bị tháo dỡ rồi chứ!"
"Branding Iron?"
"Cậu nhớ lão giáo sư khét tiếng đó chứ? Đây là món đồ chơi tự chế mà lão ta đã lắp ráp. Nó là một khối cầu chứa nhiều laser công suất cao được tạo ra bằng cách ghép các thanh YAG 4x4 lại với nhau."
"Hửm? Vậy ban đầu nó là mô hình thử nghiệm cho thang máy không gian laser hay gì đó à?"
"Cậu thực sự nghĩ một thứ vô hại như thế lại được gọi là Branding Iron à? Cái mục đích sử dụng hòa bình đó chỉ là cái cớ lão ta dùng trên giấy tờ thôi. Lão thực sự đã chế tạo vũ khí laser ngay trong khuôn viên trường vì đã quá ngán với những rắc rối do mấy cái drone gây ra dạo gần đây! Lão tuyên bố mình phải tự ra tay vì luật pháp quá chậm chạp. Lão đã sẵn sàng bắn hạ bất cứ thứ gì bay trên bầu trời học viện mà không xin phép, nhưng ban quản trị đã ngăn lão lại vì nó đe dọa đến cả máy bay dân dụng. Ồ, và có tin đồn là một nhóm bảo tồn chim hoang dã cũng đã làm loạn lên vì nó nữa."
"Và sao nó lại đang ở kia?"
"Tớ đoán lão giáo sư đó đã nhõng nhẽo như một đứa trẻ và từ chối vứt nó đi. Và giờ có kẻ ngốc nào đó đã đào nó lên và lắp vào sau một chiếc xe ủi. Chuyện này sẽ không dễ dàng đâu. Tớ đã xem qua video trình diễn của lão dị hợm đó. Lão làm video vì hy vọng mấy bộ phim opera không gian sẽ lấy đó làm cảm hứng. Phạm vi hiệu quả trên lý thuyết của nó là 400km và nó có thể cưỡng chế xuyên qua sự suy giảm của không khí bằng cách kết hợp nhiều chùm laser lại với nhau. Dù điều đó không mấy quan trọng với chúng ta ở dưới mặt đất vì bị đường chân trời cản trở. Tuy nhiên, lão tuyên bố nó có thể bắn hạ hơn 20 mục tiêu với độ chính xác 98.8%. Video đó trông không có vẻ là giả, nên tớ không nghĩ lão đang bốc phét đâu."
Đúng lúc đó, những tia laser đang bắn phá tập trung vào tầng một bỗng dừng lại.
Họ cảm thất một điềm báo chẳng lành.
Ngay sau đó, những vệt sáng hình vuông của khẩu Branding Iron bắt đầu tràn ngập tầng 2. Âm thanh và ánh sáng chói lòa như máy hàn điện dội vào từ những ô cửa sổ vỡ và bức tường đối diện của hành lang. Những đốm sáng cam hình vuông lưu lại trên bề mặt, rồi một luồng gió nóng rát bùng nổ. Giấy dán tường đã biến màu vì nhiệt nay bắt đầu quăn mép lại, cái nóng làm hỏng cả hệ thống vòi phun cứu hỏa trên trần vốn đã cháy trụi từ trước.
"Oái!"
"Đừng hoảng loạn, Allen. Ông ta không biết chúng ta ở đâu đâu. Ông ta chỉ đang lấp đầy tòa nhà bằng ánh sáng và nhiệt độ, bắt đầu từ dưới lên với hy vọng hun khói lũ chuột mà ông ta biết chắc là đang ở bên trong thôi."
Quenser rút khăn tay ra, ấn mạnh vào miệng gã bạn tồi của mình.
"Đừng hít thở quá sâu. Laser phòng không là thứ xuất hiện nhiều như cát ngoài sa mạc trên chiến trường giữa các Object thôi. Chúng nguy hiểm đấy, nhưng rồi cậu sẽ quen. Thở khẽ và nông thôi. Chúng ta cần quay lại chỗ Monica và Chủ tịch."
"Gớm thật. Một chiếc Object có hơn 100 cái thứ đó bao quanh đúng không? Làm sao cậu sống sót nổi trước cái thứ như thế hả!?"
"Thế hệ 2 được chuyên hóa để đấu với các Object khác, nên chúng có số lượng điểm mù đáng ngạc nhiên đấy. Cậu thực sự chỉ nên lo lắng về thế hệ 1 thôi. Đời cũ được thiết kế để diệt bộ binh và xe tăng. Giống hệt cái khẩu Branding Iron kia kìa."
Nếu họ ngẩng đầu quá cao, hộp sọ của họ sẽ bị bốc hơi ngay lập tức.
Nhưng chừng nào còn có lớp bê tông cốt thép của bức tường ngoài che chắn, họ vẫn tránh được cái chết tức tưởi. Họ chẳng muốn tưởng tượng xem phía bên kia bức tường đã biến màu đến mức nào, nhưng dù sao bê tông cũng chịu nhiệt tốt hơn thép hay nhựa đơn thuần.
Khi quay lại chiếu nghỉ cầu thang nơi Monica và Elritta đang co cụm chờ đợi, họ thấy khuôn mặt hai cô gái đã cắt không còn giọt máu. Quenser tự hỏi liệu sự lo âu khi không biết gì hay nỗi sợ hãi khi đã biết rõ cái gì tệ hơn, nhưng cuối cùng cậu vẫn quyết định tóm tắt nhanh tình hình.
"Đ-đầy tớ. Đây mới chỉ là tầng 2. Hay là chúng ta thoát ra bằng cửa sổ phía bên kia trong lúc ông ta bận bắn laser từ phía sân trong? Độ cao này nhảy xuống cũng không quá nguy hiểm."
"Dùng rèm cửa làm dây thừng thì an toàn hơn, nhưng thoát ra khỏi tòa nhà thì có ích gì?"
Quenser chậm rãi thở ra.
"Nếu cô quên rồi thì, chiếc xe ủi bọc thép đó đang chạy vòng quanh tòa nhà đấy. Và ngoài kia là một không gian trống trải hoàn toàn. Hàng rào gần nhất cũng cách đây vài trăm mét, chúng ta sẽ chết ngay khoảnh khắc ông ta phát hiện ra. Băng qua con đường lộ thiên đó là tự sát. Nhưng cứ tự nhiên nếu cô nghĩ mình có thể chạy nhanh hơn tốc độ ánh sáng."
"Ư..."
"Chúng ta có tệp tin bí mật ngay đây rồi. Giá mà có thể gửi nó cho chính quyền."
Elritta siết chặt xấp giấy dày giữa hai bàn tay và cắn môi đầy uất ức.
"Này Quensette, hay là chúng ta chụp ảnh tài liệu rồi gửi cho lực lượng Áo Đen bên ngoài?"
"Trong lúc hỗn loạn thế này, ai sẽ tin những bức ảnh mờ căm gửi từ một cái điện thoại mà bất kỳ ai cũng có thể nhặt được chứ? Dữ liệu này chỉ có sức nặng thực sự khi được trao tận tay bởi chính Chủ tịch Hội đồng Quản trị. Đó mới là điều tạo nên sự tin cậy. Chưa kể, dùng điện thoại trong này nghĩa là ánh sáng đèn nền sẽ hắt đi khắp nơi. Và cậu sẽ cần bật đèn flash để chụp rõ chữ nữa. Chưa chụp xong thì chúng ta đã bị laser nướng chín rồi."
"Tớ biết chứ, nhưng còn cách nào khác đâu!?"
Tiếng nổ lách tách của tia laser bóp nghẹt lồng ngực họ. Cái nóng như trong phòng xông hơi vẫn tiếp tục tăng lên. Cứ đà này, họ sẽ bị mất nước trầm trọng ngay cả khi tránh được đòn bắn trực diện.
Họ im lặng.
Họ suy nghĩ.
Và rồi, Dragon Killer đưa ra một gợi ý.
"Chúng ta sẽ phải tự tay giải quyết thôi. Mọi người định để gã khốn tham lam đó giày xéo lên danh dự của Chủ tịch Hội học sinh xinh đẹp thêm bao lâu nữa? Hãy tự mở đường máu bằng cách cho nổ tung chiếc xe ủi bọc thép chở khẩu Branding Iron đi. Đây là tình huống khẩn cấp, nên nó sẽ được tính là tự vệ chính đáng. Đây chắc chắn là một lựa chọn thông minh hơn nhiều so với việc chạy rông trên bãi cỏ trống kia."
"Tớ hiểu cảm giác của cậu mà. Vậy hãy đến câu hỏi tiếp theo: Chính xác thì chúng ta phải làm cái quái gì!?"
"Gào thét cũng chẳng giúp ý tưởng từ trên trời rơi xuống đâu, nên hãy tận dụng thời gian tốt hơn đi. Trước mắt, hãy đi lên trên trong lúc lão Hiệu trưởng rác rưởi đó đang tập trung vào tầng 2. Đây là tòa nhà lớp học đặc biệt, vậy tầng 3 và tầng 4 còn những gì hả Allen? Điều đó sẽ ảnh hưởng lớn đến các lựa chọn của chúng ta đấy."
Vị Chủ tịch nhỏ tuổi trả lời thay cho Allen.
"Tin xấu là phòng kỹ thuật và phòng y tế đang bị thiêu rụi rồi. Tầng 3 có các phòng hóa học, vật lý, sinh học và kho thiết bị cho mỗi phòng. Tầng 4 có phòng nghe nhìn, kinh tế gia đình, phòng nhạc và phòng mỹ thuật."
"Nghe tuyệt đấy. Khi đã chuẩn bị xong xuôi, chúng ta có thể tự lên dây cót tinh thần bằng cách xem vài bộ phim người lớn hoặc vẽ một bức tranh khỏa thân."
Bài diễn văn động viên kiểu quân đội của Quenser không được các quý cô thanh lịch tiếp nhận nồng nhiệt cho lắm. Vị Chủ tịch dẫm lên chân cậu trong khi cô nàng thần tượng dí thẳng thanh kiếm điện vào mông cậu. Monica ít nhất vẫn còn đủ nhân từ để không bật công tắc điện.
Dù sao thì, họ cũng phải leo lên cầu thang thôi.
Tầng 3 vẫn còn an toàn, nhưng nếu họ bị nhìn thấy qua những ô cửa sổ vỡ, một tia laser sẽ lao thẳng về phía họ. Cả nhóm quyết định tốt nhất là nên cúi thấp người và di di chuyển cẩn thận bên dưới bậu cửa sổ.
"Vậy chúng ta bắt đầu từ đâu?"
"Chúng ta không đang nói về một vũ khí quân sự chính quy ở đây. Nó mạnh khủng khiếp, nhưng vẫn chỉ là một món đồ thử nghiệm tự chế. Nó sẽ có hàng tấn điểm yếu, nên chúng ta cần nhìn nhận vấn đề này theo chiều ngược lại. Việc cái thứ đó còn chạy được đã là một phép màu rồi."
Ví dụ như...
"Giống như railgun, laser tiêu thụ một lượng điện khổng lồ. Điều đó không thành vấn đề khi được trang bị trên một tàu tuần dương hay Object, nhưng động cơ của một chiếc xe ủi tuyết sẽ không bao giờ là đủ."
"Chẳng phải nó đang sử dụng đường dây cao thế của học viện sao? Chúng ta có nguồn cung cấp điện công suất lớn cho các thí nghiệm mà. Nó đủ để chạy các thí nghiệm 10 tỷ eV như máy gia tốc hạt hadron nằm bên dưới khuôn viên trường đấy."
"Chiếc xe ủi không hề nối với bất kỳ sợi cáp dày nào cả."
"Vậy thì một viên pin dung lượng lớn thì sao?"
Monica hỏi trong khi nhìn xuống thanh kiếm điện của mình.
"Về lý thuyết thì có thể, nhưng tôi hơi nghi ngờ điều đó. Như vậy ông ta sẽ bị giới hạn số lần bắn và phải lo lắng về đạn dược. Ông ta hẳn phải là một tên ngốc mới tiếp tục nã pháo vào tòa nhà như thế này nếu trường hợp đó xảy ra."
"Vậy thì nó là cái gì???"
Allen hỏi.
Quenser suy nghĩ một chút trước khi trả lời.
"Một máy phát điện siêu dẫn."
"Cái gì?"
"Họ sử dụng nitơ lỏng hoặc heli để làm mát các đầu cực ứng máy xuống nhiệt độ cực thấp. Hệ thống này tạo ra rất ít hao tổn, vì vậy, ngay cả một máy phát điện nhỏ cũng có thể tạo ra công suất lớn. Những chiếc megawatt công nghiệp thì to bằng một nhà máy nhiệt điện, nhưng những chiếc kilowatt yếu hơn thì có thể làm nhỏ gọn hơn nhiều. Tớ cá là những thiên tài lập dị của học viện có thể chế tạo một chiếc đủ nhỏ để nhét vừa vào cái xe ủi đó."
"Nitơ lỏng và heli sao? Cả hai nghe chừng đều rất khó sử dụng."
"Phải, nhưng đó không phải là vấn đề thực sự."
"?"
Elritta nghiêng đầu trong khi vẫn đang cúi người, nên Quenser giải thích thêm.
"Chúng ta thực chất không biết nó dùng nguồn điện gì, nhưng chúng ta biết rằng vũ khí laser đó yêu cầu một lượng điện cực lớn. Nghe này, chúng ta đang nói về mức năng lượng mà không ai thèm chớp mắt khi nhắc đến máy gia tốc hạt. Ngay cả một chiếc máy photocopy 100V cũng có thể gây đoản mạch nếu không cắm vào ổ có tiếp đất. Vậy ông ta làm cách nào để ổn định lượng năng lượng khổng lồ đó?"
"Chết tiệt, nhắc mới nhớ!"
"Thấy chưa? Chỉ cần chọc ngoáy một chút là cậu có thể tìm thấy đủ loại khiếm khuyết. Đừng để nó dọa cậu, Allen. Đây chỉ là một thí nghiệm ở trường học, một thiết bị thủ công được lắp ghép từ những linh kiện có sẵn. Nó không phải là một sản phẩm quân sự chính thức đã trải qua hàng nghìn lần kiểm tra độ bền. Hãy nhìn thấu bản chất của nó, cậu sẽ thấy kẻ thù này hoàn toàn có thể bị đánh bại."
Quenser mỉm cười khi họ đến phòng kho hóa chất.
Họ lại một lần nữa đập mạnh vào núm cửa để phá vỡ cái khóa rẻ tiền, rồi mở cửa trong khi dùng chiếc áo khoác làm miếng lót. Một mùi hóa chất nồng nặc ngay lập tức xộc vào mũi họ.
Elritta nhăn mặt.
"Cái nóng có vẻ đã gây ra phản ứng kỳ lạ ở một số hóa chất."
"Anh chắc chắn không muốn ở lại đây lâu đâu. Kết thúc nhanh chuyện này thôi."
Một khi họ đóng cửa lại, lão Hiệu trưởng không có cơ hội nhìn thấy họ khi đang vận hành khẩu Branding Iron ở phía hành lang của tòa nhà. Quenser và những người khác cuối cùng đã có thể đứng thẳng người và kiểm tra các kệ hàng khác nhau.
"Đầy tớ, kế hoạch ở đây là gì?"
"Hãy dùng hiện tượng đánh thủng điện."
Chàng học sinh nói.
Câu trả lời dứt khoát của cậu cho thấy cậu đã có sẵn một viễn cảnh trong đầu.
Người duy nhất vẫn vẻ mặt bối rối là Elritta, cô bé 10 tuổi dù là Chủ tịch Hội đồng Quản trị, nhưng cô vẫn cần các Chủ tịch Hội học sinh dạy kèm.
"Không khí thường là một chất cách điện. Điều đó có nghĩa là điện không thể truyền qua nó. Nhưng em có biết tại sao sét vẫn có thể đánh từ trên trời xuống không?"
"Ồ, nhắc mới nhớ."
"Đó gọi là hiện tượng đánh thủng điện. Điện không thể truyền qua cao su hay thủy tinh, nhưng nếu đặt vào một điện áp đủ lớn, điện trở sẽ bị đánh thủng và nó sẽ truyền thẳng qua. Có những chi tiết khác về thác lũ điện tử này nọ, nhưng thực sự em chỉ cần biết một điều thôi: khi các điều kiện hội đủ, điện có thể truyền qua những vật liệu mà bình thường nó không thể. Và chuyện gì sẽ xảy ra nếu chúng ta đang nói về lượng điện đủ để cung cấp cho một vũ khí laser? Cú đoản mạch sẽ ngay lập tức thổi bay chiếc xe ủi bọc thép như một quả pháo hoa vậy."
"Nhưng Quensette, có rất nhiều vật liệu cách điện khác nhau: cao su, nhựa, bê tông, không khí, nước tinh khiết, và thậm chí tớ nghĩ là cả chân không nữa. Chúng ta chẳng làm được gì nhiều nếu không biết khẩu Branding Iron sử dụng biện pháp an toàn nào."
"Chúng ta chỉ cần suy nghĩ giống như lão ta thôi."
"Giống như Hiệu trưởng Cliff sao?"
"Tại sao lại là ông ta? Ý tớ là lão giáo sư khét tiếng đã chế tạo ra thứ đó cơ."
"Phụt! Cậu điên à!? Có nốc hết số kẹo đá bất hợp pháp trên thế giới này cũng không đủ để đồng bộ với suy nghĩ của lão đâu! Thậm chí có cắm một chiếc ăng-ten vào đầu và kết nối với Hồ sơ Akashic với tốc độ 800 megahertz cũng không đủ đâu!"
Allen phản đối, nhưng họ không có thời gian để Quenser giải thích từng li từng tí.
Tiếng ồn liên tục từ tia laser đã chạm tới tầng 3.
Lão Hiệu trưởng đã dùng xong khẩu Branding Iron để lấp đầy tầng 2 bằng ánh sáng và nhiệt độ, nên ông ta đang chuyển dần lên tầng tiếp theo.
"Nằm xuống! Tường bê tông còn đỡ, chứ mấy cánh cửa đó không chặn nổi thứ kia đâu!"
"Đó không phải vấn đề duy nhất. Nếu tia laser bắn trúng mấy kệ hóa chất, axit sunfuric và axit clohydric sẽ bốc hơi và lấp đầy căn phòng này! Tớ không dám nghĩ chuyện gì sẽ xảy ra với chúng ta nữa!"
Quenser vẫn đang cố vơ vét thêm hóa chất, điều đó khiến Monica phải túm lấy tay cậu và lôi đi xềnh xệch.
Bốn người họ nhanh chóng di chuyển sang phòng hóa học bên cạnh rồi tiến về phía cửa hành lang, dù biết rằng ngoài đó còn nguy hiểm hơn. Họ cúi rạp người để giữ mình dưới tầm cửa sổ, bám vào điểm mù của những tia laser phòng không chết chóc.
"Tầng 3 coi như bỏ. Cầu thang gần nhất ở đâu? Chúng ta sẽ bị nướng chín nếu không lên được tầng tiếp theo!"
"Chẳng phải quay lại đường cũ sẽ nhanh hơn sao?"
Elritta hỏi.
"Lối này. Chúng ta có thể…"
Cô bé bỏ lửng câu nói vì một trong những ô vuông màu cam của khẩu Branding Iron vừa thiêu cháy bức tường ở khoảng cách gần đến mức rợn người. Quenser chộp lấy Monica và lăn tròn trên sàn nhà nóng rát. Allen cũng làm tương tự với Elritta. Hai cặp đôi bị chia cắt bởi những luồng gió nóng và ánh sáng rực lửa hơn nữa.
"Ông ta không thực sự biết chúng ta ở đâu đâu! Allen, hai người hướng về phía cầu thang đằng kia đi. Chúng tớ sẽ đi đường ngược lại. Hẹn gặp lại ở tầng 4!"
"Rõ rồi. Đừng có chết đấy, Quensette! Tớ quên chưa nói, nhưng nhân vật chính trong kịch bản dưới lớp áo tớ được lấy nguyên mẫu từ cậu đấy."
"Đừng có tỏ tình vào lúc này được không? Cậu đang dựng death flag cho tớ đấy!"
Dù sao thì, họ cũng bắt đầu chia nhau tiến về hai lối cầu thang khác nhau.
Quenser và Monica cúi thấp người di chuyển dưới các ô cửa sổ.
"Đầy tớ, là tôi tưởng tượng hay tia laser đang đuổi theo chúng ta thế!?"
"Nó đang bắn ngẫu nhiên từ đầu này sang đầu kia thôi. Chỉ là tình cờ nó di chuyển cùng hướng với chúng ta."
Họ đang leo từ tầng 3 lên tầng 4. Ở độ cao này, việc nhảy qua cửa sổ nghe chừng khó mà sống sót được. Họ không còn lựa chọn nào khác vào lúc này, nhưng việc lao vào một ngõ cụt như thế này quả thực không tốt cho tim mạch chút nào.
Monica tóc buộc hai bên rên rỉ trong cái phòng xông hơi từ địa ngục này.
Khẩu súng nỏ và thanh kiếm điện của họ đều vô dụng trước một vũ khí laser thực thụ.
"Cậu chắc là chúng ta làm được chứ?"
"Cô có biết con đường nào là an toàn nhất không, tiểu thư? Đó là tiêu diệt kẻ thù nguy hiểm nhất của mình."
Sau khi tách khỏi Quenser và Monica, Allen cảm nhận một cảm giác tồi tệ thắt nghẹt trong lồng ngực.
Cậu có thể nghe tiếng khẩu Branding Iron ngày một xa dần.
Cậu cảm thấy sự lạc lõng giống như khi bị bỏ lại trong rạp hát sau khi bộ phim kết thúc. Cậu cảm thấy mình như đâm vào ngõ cụt như khi nộp một kịch bản mà mình cực kỳ tự hào nhưng chẳng bao giờ nhận được phản hồi.
(Phải rồi.)
Cậu đúc kết suy nghĩ khi đang bế Elritta.
(Chuyện này, chà, nên nói sao nhỉ? Giống như nữ thần may mắn vô tình đã rời bỏ mình vậy. Giống như vận may của kẻ mới bắt đầu cuối cùng đã cạn sạch, và cái chết đã quay trở lại thế gian như một lẽ thường tình.)
Những ô vuông ánh sáng cam của Branding Iron vốn đang đuổi theo Quenser và Monica dọc theo các cửa sổ và tường hành lang giờ đây đột ngột quay ngược lại phía Allen và Elritta. Ánh sáng, nhiệt độ và tiếng ồn đều cực kỳ dữ dội. Cậu biết nó không thực sự nhắm vào họ, nhưng cậu vẫn thu mình lại như khi sét đánh ngay bên cạnh.
Và rồi cậu cảm nhận được một sự run rẩy.
Cậu cứ ngỡ đó là cơ thể mình đang run lên vì sợ hãi.
Điều đó không sai.
Nhưng cũng không hoàn toàn đúng.
"…"
Cô bé 10 tuổi trong vòng tay cậu đang run rẩy. Cô bé hẳn cũng cảm nhận được sự cô lập và lạc lõng như cậu. Cô bé hẳn cũng ngửi thấy mùi của cái chết. Và khi thấy nỗi sợ hãi của một người anh lớn như Allen, khi cảm nhận được cậu đang run lên, cô bé biết rằng mình không hề tưởng tượng.
Allen Jackrose không phải là một diễn viên.
Cậu từng muốn đứng trên màn bạc, nhưng cậu nhanh chóng nhận ra mình không có tố chất đó.
Thế nhưng, thế giới điện ảnh vẫn không chịu buông tha trái tim cậu.
Cả cái kịch bản nhỏ nhoi giấu dưới lớp áo kia cũng vậy.
Cậu không phải là một hiệp sĩ trong bộ giáp sáng ngời.
Kẻ diệt rồng thực sự là cậu thiếu niên đang chạy băng qua chiến trường với không gì ngoài một quả bom, đối đầu với những vũ khí khổng lồ mà ngay cả bom hạt nhân cũng không thể phá hủy kia.
Nhưng.
Dẫu vậy.
Cậu biết nhân vật chính trong kịch bản của mình sẽ nói gì khi đối mặt với một cô gái đang run rẩy sợ hãi, đôi mắt nhòa lệ trước cái chết cận kề. Cậu biết chính xác lời thoại mà cậu sẽ dành cho một kẻ đại ngốc, kẻ sẽ không ngần ngại đứng dậy và chìa tay ra với cô gái đó.
"Đừng lo."
Nhân cách đó tồn tại trong một góc tâm trí của Allen Jackrose.
Vì vậy, cậu chỉ việc diễn nó ra cho chính mình xem.
"Không có gì phải sợ cả. Sau cùng thì, những anh hùng không bao giờ thất bại."
Allen vẫn giữ nguyên tư thế bất động ngay cả khi những tia laser phòng không tàn bạo quét qua ngay trên đầu.
Cậu chỉ đơn giản ôm lấy bờ vai nhỏ bé của cô bé cho đến khi cô ngừng run rẩy.
Cho đến khi cô có thể thấy cậu kiên định đến nhường nào.
Cậu sẽ không thua, không chạy trốn, không khóc và không bỏ cuộc.
Allen Jackrose thầm hạ quyết tâm.
"Đi lên nào. Chiến thắng đang chờ chúng ta."
Chẳng quan trọng việc cậu đang nói khoác.
Chẳng quan trọng việc cậu chỉ đang đóng vai một ngôi sao điện ảnh.
Nếu điều đó giúp cậu bảo vệ được nụ cười của ai đó, thì đêm nay cậu sẽ là người hùng trên màn bạc.
Cậu sẽ dùng logic của kịch bản mình viết ra để bảo vệ trái tim của cô bé ấy.
Lo lắng vì mãi không thấy Allen và Elritta xuất hiện, Quenser đi vòng quanh hành lang tầng 4 để kiểm tra lối cầu thang mà hai người kia đáng lẽ phải sử dụng. Nhưng khi thấy họ ở đó, cậu đưa ngón trỏ và ngón giữa lên hai bên đầu làm thành hình sừng bò.
Cậu dậm chân thình thịch trong khi thúc hai cái sừng đó vào không trung.
"Chết tiệt, Allen! Bớt diễn sâu đi rồi lên đây mau lên!"
"Dừng lại đi đầy tớ. Cậu cần phải kiên nhẫn chứ. Thật đấy, cậu nên coi đây là bài học về cách trở thành một thành viên kiêu hãnh và hào hiệp của Vương Quốc Chính Thống."
Phần 9
Hiệu trưởng Cliff French-Connection đang cảm thấy bối rối.
(Mình không nhận thấy bất kỳ chuyển động nào bên trong cả.)
Ông ta nghi ngờ việc đối phương đã tẩu thoát bằng đường hầm ngầm. Không có cái nào trong số các cảm biến đặt ngẫu nhiên của ông ta phát hiện ra điều gì. Cũng khó có khả năng chúng đã thoát ra qua các cửa sổ ở phía đối diện tòa nhà. Ông ta đã tranh thủ đặt vài chiếc camera trên giá ba chân ngoài bãi cỏ đằng đó, nhưng chúng cũng không ghi nhận được gì.
Lựa chọn duy nhất còn lại là chúng vẫn ở trong tòa nhà, nhưng…
(Chúng đang co rúm lại vì sợ hãi, không còn nơi nào để đi trong khi mọi thứ xung quanh đang tan chảy sao? Hay là…)
Chiếc đài radio được dán băng dính vào ghế lái của chiếc xe ủi bọc thép liên tục nhận được tin nhắn gửi cho gã giáo viên đáng lẽ phải điều khiển khẩu Branding Iron.
"Hans! Kế hoạch của anh là gì thế? Phe học sinh đã rời khỏi tòa nhà lớp học đặc biệt rồi, chẳng có lý do gì để tiếp tục tấn công nó cả!"
"Anh nghe thấy yêu cầu tiếp viện chứ? Chúng ta đã chịu rất nhiều thương vong tại tòa nhà phòng thí nghiệm vật lý rồi! Khẩu Branding Iron là vũ khí mạnh nhất của chúng ta và sự hiện diện của nó đóng vai trò phô trương lực lượng thôi. Mau quay lại vị trí ngay!"
"Khoan đã. Đó… đó không phải Hans sao? Ông là ai!?"
Cliff chẳng cần trả lời.
Ông ta có thể chặn đứng họ đơn giản bằng cách xoay nòng pháo dạng cung thiên văn của Branding Iron và khai hỏa vào một vài mục tiêu. Branding Iron mang tốc độ ánh sáng đến chiến trường, vì vậy, nó là một sự tồn tại tuyệt đối trong không gian mở. Bất kể họ có phòng thủ kiên cố đến đâu, họ cũng không thể tiếp cận.
Và nhờ vào máy phát điện siêu dẫn được tích hợp vào hệ thống, vấn đề năng lượng gần như đã được giải quyết hoàn toàn, không giống như dùng pin hay đường dây cao thế. Gần như không thể đánh bại nó bằng một chiến thuật ngớ ngẩn kiểu như ‘đợi nó hết xăng’.
Ông ta có một vấn đề quan trọng hơn nhiều cần tập trung vào.
(Mình không nghĩ chúng tiến lên tầng cao hơn chỉ để trốn chạy mối đe dọa tức thời. Nếu chúng hèn nhát đến thế, chúng đã không bao giờ đi tìm tệp tin bí mật. Nhưng đó là gì? Chính xác thì chúng đang nghĩ gì?)
Đó là lúc khả năng về một trận chiến dài hơi nảy ra trong đầu Cliff.
Sau cùng thì, ông ta sợ nhất là ý tưởng về một kết cục bế tắc, nơi ông ta không biết đối phương còn sống hay đã chết. Ông ta đang thiêu rụi cả tòa nhà, nên sẽ là vấn đề không nhỏ nếu chẳng còn chuyện gì khác xảy ra. Ông ta càng sa lầy vào việc này, học sinh và giáo viên sẽ càng nghi ngờ có uẩn khúc đằng sau. Và khi thời gian trôi qua, các nghị viên có thể vượt qua cơn sốc và gạt bỏ lòng tự trọng của một quốc gia pháp trị để cấp quyền đặc biệt cho quân đội vào vãn hồi hòa bình trong quốc gia an toàn này.
Ông ta muốn tẩu thoát ra ngoài hàng rào trước khi điều đó xảy ra. Nếu có thể, ông ta muốn thổi bùng ngọn lửa lo âu để đảm bảo một cuộc ném bom quy mô lớn vào học viện nhằm bốc hơi các giáo viên… không, là những người ủng hộ Elritta đang cố tìm bằng chứng về sai phạm tài chính của ông ta.
Vì thế, nhóm của Elritta thực sự chẳng có lý do gì để đánh trả.
Họ thậm chí không cần để lộ chút dấu hiệu nào cho thấy họ đã trúng đòn laser.
Không hành động chính là một hành động.
Nói cách khác, chỉ cần chờ đợi và để thời gian trôi qua cũng đủ gây sát thương lớn cho Cliff.
Toàn bộ sự cố này vốn được dự định là một liều thuốc kích thích cho Cliff vì vòng vây đang dần khép lại quanh ông ta. Nếu dòng chảy thời gian đưa mọi thứ trở lại bình thường, ông ta coi như xong đời. Theo nghĩa đó, ông ta giống hệt như một tên khủng bố. Những kẻ khủng bố ích kỷ sử dụng bạo lực để gây bất ổn xã hội nhằm kiểm soát thế giới theo ý mình, nên điều chúng sợ nhất là chẳng có gì đặc biệt xảy ra và mọi người cứ tiếp tục sống cuộc đời bình thường. Bởi vì nếu chúng phải cầm súng và gào thét vào mặt mọi người, điều đó có nghĩa là chúng đã bị dồn vào đường cùng tuyệt vọng ngay từ đầu.
(Mình muốn một bằng chứng. Một bằng chứng cho thấy chuyện này đã kết thúc.)
Từ phải sang trái. Từ đầu này đến đầu kia. Cliff nghiến răng trong khi liên tục nã laser để biến tầng 3 của tòa nhà lớp học đặc biệt thành một phòng xông hơi nóng rực.
(Mình sẽ không chỉ giả định là nó đã xong. Mình cần phải biết chắc chắn. Mình cần biết rằng mình đã hủy diệt tệp tin bí mật mà Elritta và lũ ủng hộ cô ta đã tìm thấy!)
Về lý thuyết, lặp lại những hành động thẳng tuột này là phương pháp chắc ăn nhất mà ông ta có.
Ông ta sẽ lấp đầy cả 4 tầng bằng ánh sáng và nhiệt độ. Và trong khi nhiệt độ đó vẫn còn âm ỉ, ông ta sẽ bắt đầu lại từ dưới lên trên. Sau đó, ông ta chỉ việc để thời gian trôi qua. Nếu ông ta giữ cho toàn bộ tòa nhà quá nóng để có thể sống sót ngay cả khi mặc bộ đồ chống cháy, thì việc đối phương co cụm ở góc phòng nào cũng không quan trọng. Ông ta không thích việc không biết tệp tin bí mật nằm ở định dạng nào, nhưng ông ta có thể lục lọi đống xác chết và cướp lấy nó sau đó.
Ông ta phải đảm bảo đối phương đã chết và sau đó đợi nhiệt độ tản bớt để có thể vào bên trong.
Điều đó có nghĩa đây thực sự là một cuộc chạy đua với thời gian. Nếu mất quá lâu, học sinh và giáo viên hoặc cảnh sát và quân đội bên ngoài có thể ập đến chỗ ông ta.
Vì vậy, ông ta đặt laser ở mức sát thương tối đa.
Nhóm của Elritta đã bám víu vào ảo tưởng về sự thật đến mức từ bỏ cả sự an toàn của chính mình. Ông ta biết họ sẽ chọn cách hy sinh mạng sống một cách cao thượng nếu ông ta dồn họ vào đường cùng.
Nhưng rồi một chuyện khác đã xảy ra.
Một mũi tên được bắn ra nhắm thẳng vào chiếc xe ủi bọc thép.
Đó là một đòn đánh ngắn hạn. Kẻ thù của ông ta chưa bao giờ cân nhắc việc chọn một trận chiến dài hơi mà trong đó có giả định cái chết của chính mình.
Phần 10
Trong khi đó, Quenser và những người khác đã tập hợp lại và leo thẳng lên sân thượng.
Họ đã bắn ra một mũi tên.
Một tia laser lập tức bắn trả.
Đáng lẽ ngay khi thấu kính cung thiên văn dưới mặt đất di chuyển, Quenser và đồng đội đã bị quét sạch.
Thế nhưng họ vẫn bình an vô sự.
Bởi vì...
"Nhận lấy này!"
Theo sau tiếng hét của Allen là một sắc cam rực cháy xuyên qua không gian tối tăm xung quanh cậu. Nhưng đó không phải là những đốm lửa ma trơi bí ẩn.
Đó chính là kịch bản phim mà cậu đã giấu kỹ dưới lớp áo của mình.
Cậu đã tung hàng trăm tờ giấy copy lên không trung.
"Khẩu Branding Iron chỉ có thể khóa tối đa 20 mục tiêu cùng lúc, bấy nhiêu đây là quá đủ để làm nó loạn rồi!"
"Nhưng đó là kịch bản của cậu mà!"
"Không sao đâu."
Allen mỉm cười giữa những tàn lửa đang bay lơ lửng.
Cậu cười và vỗ nhẹ lên đầu vị Chủ tịch Hội đồng Quản trị nhỏ tuổi.
"Thế này là tốt rồi. Tớ sẽ không để nó lãng phí đâu. Chúng ta không thể thua, chúng ta không cho phép bất kỳ sự hy sinh nào, và chúng ta sẽ làm mọi thứ để thành công! Đúng không hả, Quensette!?"
"Phải."
Cậu thiếu niên bên cạnh không hề do dự trả lời.
Quenser cầm chắc cây nỏ trong khi nhìn xuống qua màn hình điện thoại mà Allen đang chìa ra cho cậu.
"Tớ đã lo lắng về nhiều thứ, nhưng cuối cùng nó lại trúng đích. Tớ không ngờ mấy cái chương trình tính toán quỹ đạo lại tạo ra sự khác biệt lớn đến thế."
"Nguyên bản nó là ứng dụng tập đánh golf đấy."
"Quan trọng hơn là, đầy tớ! Cái mũi tên mỏng manh đó thì làm được gì? Ngay cả khi cậu gắn vào đó một túi sợi thủy tinh chứa đầy axit sunfuric, tôi thực sự nghi ngờ việc nó có thể xuyên thủng lớp giáp dày đó!"
Monica lên tiếng.
"Lớp giáp đó giống như mấy lớp tấm thép dùng trong xây dựng, ngay cả súng trường phản vật chất cũng không xuyên qua được. Nhưng tôi đâu có định bắn xuyên qua nó."
"Vậy cậu đã làm gì?"
"Bản thân khẩu Branding Iron là bộ phận hình cầu trông giống thấu kính cung thiên văn ở trên nóc xe ủi. Và dĩ nhiên, nó cần dây cáp để kết nối. Nhưng chúng ta đang nói về một đường dây cao thế. Nó sẽ đốt cháy lớp cách điện nhựa thông thường ngay lập tức. Giờ thì, một câu hỏi: chất cách điện nào dễ sử dụng nhất mà cô có sẵn trong tay?"
"???"
Elritta không có kiến thức cơ bản cần thiết, nên đây có lẽ là một câu hỏi không công bằng với cô bé.
Allen đã trả lời thay.
"Dầu silicone, đúng không? Tớ đoán nó sử dụng hai lớp cách điện với dầu chảy ở giữa, hoặc sợi cáp kim loại bên trong được phủ chất đó."
"Tớ cũng nghĩ vậy. Nó cung cấp khả năng cách điện gấp 30 lần không khí và hơn 10 lần so với nhựa, lại có thể dễ dàng mua ở các cửa hàng phụ tùng ô tô địa phương. Lão giáo sư khét tiếng đó có thể là một kẻ lập dị, nhưng lão làm việc rất nghiêm túc. Lão đưa ra một lý thuyết khả thi, thu thập vật liệu cần thiết từ bất cứ đâu lão tìm thấy, và rồi dùng tài năng của mình để làm cho nó hoạt động. Lão sẽ không đi đường vòng nếu không cần thiết. Việc sử dụng quyền lực của học viện đòi hỏi phải viết và nộp giấy tờ. Người bình thường ghét những kẻ lập dị, nhưng những kẻ lập dị còn ghét việc phải cư xử bình thường vì lợi ích của người khác hơn. Vì vậy, lão sẽ tránh đống giấy tờ đó bất cứ khi nào có thể. Và điều đó có nghĩa là lão sẽ dùng những vật liệu sẵn có. Điều đó đúng cho dù cậu là người bình thường, một kẻ lập dị, hay một gã điên hoàn toàn."
Bộ phận laser hình cung thiên văn của Branding Iron lại di chuyển một lần nữa.
Nhưng đã quá muộn. Mũi tên đã được phóng đi và nó đã trúng đích.
"Vấn đề của dầu silicone là, nó không chỉ có điện trở cực cao mà còn chịu được cả nhiệt độ cao lẫn thấp. Nó cũng chống nước cực tốt và bọt khí khó có thể hình thành bên trong. Vì nó bắt nguồn từ silicon, vốn là họ hàng của thủy tinh, nó cũng kháng được rất nhiều loại hóa chất khác nhau. Nó là một chất cách điện tuyệt vời đến mức được dùng trong các động cơ công nghiệp, nhưng dĩ nhiên, không có thứ vật liệu nào là vạn năng cả. Nó sẽ bắt đầu bị ăn mòn nếu tiếp xúc với kiềm hydroxit, thành phần có trong các loại chất tẩy rửa hóa học vốn hơi có hại cho da một chút. Lý tưởng nhất là thứ này cũng sẽ làm tan chảy luôn cả lớp phủ nhựa."
Nói cách khác...
"Dầu silicone là một chất cách điện cực kỳ mạnh mẽ, nhưng chuyện gì sẽ xảy ra nếu chúng ta biến đổi nó thành một chất khác? Nếu khả năng cách điện đột ngột biến mất, năng lượng của khẩu Branding Iron sẽ nhe nanh múa vuốt về phía chính kẻ đang sử dụng nó."
Ngay khi cậu vừa dứt lời, một góc trời đêm của học viện bỗng tràn ngập ánh sáng trắng xóa.
Phần 11
Hiệu trưởng Cliff French-Connection gào lên khi vụ nổ xảy ra.
"Aaaaaaaaaaaaaahhhhhhhhhhhhhhhhh!?"
Ông ta thực sự chẳng hiểu chuyện gì vừa xảy ra.
Ông ta chỉ cướp quyền điều khiển khẩu Branding Iron, nên dù biết cách vận hành, ông ta cũng chẳng hiểu gì về thiết kế hay cách bảo trì nó. Vì vậy, ông ta đơn giản cho rằng nguồn năng lượng khổng lồ của nó đã bị đoản mạch và gây ra một vụ nổ.
Và khi ánh sáng cùng tiếng ồn bùng phát ngay sau lưng, tất cả những gì ông ta có thể làm là co rúm người lại trên ghế lái được bảo vệ bởi những tấm giáp bọc thép.
Tuy nhiên...
"C-cái gì?"
Ông ta vẫn có thể nói.
Ông ta vẫn còn sống.
"Chuyện gì đã xảy ra thế này!?"
Nếu bộ phận laser không còn sử dụng được, ông ta sẽ phải tính toán lại kế hoạch từ đầu. Ưu tiên hàng đầu là ngăn không cho nhóm của Elritta thoát khỏi tòa nhà để chúng bị nướng chín bên trong. Ông ta nghĩ cách nhanh nhất có lẽ là rút nhiên liệu từ bình xăng của xe ủi và đổ vào tầng một đang nóng rực qua một ô cửa sổ.
Nhưng ông ta không hề hay biết rằng thứ tự ưu tiên của mình đã hoàn toàn đảo lộn.
"Chắc hẳn mọi người đều đã quen thuộc với nitơ lỏng."
Quenser nói trên sân thượng.
"Chất làm mát cực độ đó tồn tại ở nhiệt độ âm 195°C. Tất nhiên, nếu làm nóng nó, chất lỏng sẽ chuyển hóa thành chất khí. Và điều đó có nghĩa là thể tích của nó sẽ giãn nở nhanh chóng."
Cậu đã từng thấy một vũ khí sử dụng nguyên lý đó. Bằng cách đổ đầy nitơ lỏng vào một ống thay vì thuốc nổ, rồi nhanh chóng dùng nhiệt làm nó bốc hơi, áp suất sinh ra sẽ phóng đầu đạn về phía xe bọc thép của các giáo viên.
Vậy nên họ chỉ cần làm điều tương tự ở đây.
"Máy phát điện siêu dẫn đó sử dụng nitơ lỏng. Khi hiện tượng đánh thủng điện cho phép toàn bộ nguồn năng lượng đó chạm tới nó, nhiệt lượng sinh ra sẽ đủ để làm tan chảy cả kim loại, vậy thầy nghĩ chuyện gì sẽ xảy ra sau đó? Chắc chắn thầy có thể trả lời em câu đó mà, giáo sư."
"Và một khi em làm thế, phải, làm thế và em sẽ thấy rằng..."
Trong khi đang gieo rắc nỗi sợ hãi cho cả phe học sinh lẫn phe giáo viên bằng cách nã khẩu coilgun tự chế khắp học viện từ một chiếc xe rơ-moóc nhỏ, lão giáo sư khét tiếng bỗng ngừng lẩm bẩm bài giảng và ngước nhìn lên. Lão nhìn vào hư không và đôi mắt lão tập trung vào thực tại trong một khoảnh khắc ngắn ngủi.
"Phải, làm tốt lắm."
Lão nói.
"Ta cho điểm 100 tuyệt đối."
"À."
Cliff French-Connection không hiểu chính xác lý thuyết đằng sau nó.
Nhưng khi ông ta quan sát hiện trường qua kẽ hở giữa các tấm giáp bọc thép, ông ta thấy chiếc xe ủi của mình đang trương phình lên từ bên trong.
Ông ta chỉ biết rằng một bức tường chết chóc rắn chắc sắp sửa đập thẳng vào cơ thể ông ta.
Và một khoảnh khắc sau, tất cả mọi thứ đều bị thổi bay thành trăm mảnh.
Phần 12
Mọi chuyện đã thực sự kết thúc.
Mọi thứ diễn ra rất nhanh chóng ngay khi Hiệu trưởng Cliff French-Connection bị thổi bay thành từng mảnh.
Đầu tiên, họ đưa Chủ tịch Hội đồng Quản trị Elritta Champs-Élysées sang phía bên kia hàng rào. Ngay khi tập hồ sơ bí mật dày cộp nằm gọn trong tay cảnh sát, các sĩ quan đã chào nghiêm chỉnh và vỗ nhẹ vào đầu cô bé trước khi tức tốc tiến vào khuôn viên bên trong hàng rào.
Giao tranh giữa học sinh và giáo viên giờ đây không còn quan trọng nữa.
Những sợi dây điều khiển những con rối đó đã bị cắt đứt, vì vậy họ sẵn sàng giơ tay đầu hàng như thể toàn bộ cuộc xung đột vừa qua chỉ là một lời nói dối. Đó là minh chứng cho thấy thế giới mà lão Hiệu trưởng tạo ra đã bất thường đến nhường nào.
Trong khi đó.
Allen kiểm tra thời gian trên chiếc điện thoại gần hết pin của mình, rồi cậu đổ gục xuống bãi cỏ.
"Kết thúc rồi! Tất cả kết thúc rồi! Ôi chết tiệt! Giờ thì không đời nào mình thắng được cuộc thi viết kịch bản đó nữa! Đó là ước mơ của mình, cậu biết không!? Dù nó có ngây ngô đến mức nào đi nữa!"
"Xin lỗi nhé. Em ước mình có thể bù đắp cho anh, nhưng em không có quyền lực gì trong ngành giải trí cả."
Vị Chủ tịch nhỏ tuổi Elritta nghe có vẻ đầy hối lỗi, nhưng Quenser đã kịp thời xoa đầu cô bé.
Cậu mỉm cười và đặt một câu hỏi cho Allen.
"Cậu nói thế thôi, chứ nếu được làm lại ngày hôm nay, cậu có bỏ mặc cô bé này để chạy đến cuộc thi không? Điều đó cũng đồng nghĩa với việc bỏ mặc Chủ tịch Hội học sinh xinh đẹp đấy."
"Chết tiệt thật."
Vẫn nằm trên mặt đất, Allen đưa tay lên mặt như thể đang rửa mặt.
Nhưng cậu không hề khóc lóc thảm hại.
"Mình sẽ cứu họ. Phải, mình vẫn sẽ cứu họ! Ý mình là, mình đã dồn hết tâm huyết vào kịch bản đó, nên mình không thể để nó bị vấy bẩn bởi những tin đồn đẫm máu về một cái chết xảy ra ngay trong bối cảnh của nó được! Nên mình vẫn sẽ cứu họ. Một câu chuyện hay hơn nhiều là đã cứu thế giới trong tích tắc trên đường đi thi!"
Sau khi liếc nhìn Allen lần cuối, Quenser quay sang Monica trong bộ váy siêu ngắn.
"Tiểu thư Monica, không có biện pháp đặc biệt nào cho những trường hợp như thế này sao? Ý tôi là, chúng ta vừa thực sự trải qua một cuộc chiến nổ ra ngay trong trường học đấy."
"Đó không phải lĩnh vực của tôi, nhưng với các buổi thử giọng idol, cậu sẽ bị loại nếu đến muộn dù chỉ một giây ngay cả khi có thiên thạch rơi trúng đầu. Có một điều là, thành công trong ngành giải trí không chỉ đạt được nhờ thực lực cá nhân. May mắn và xu hướng cũng quan trọng đối với cơ hội kinh doanh như kỹ năng vậy. Thật không may, nỗ lực của con người có thể không được đền đáp nếu họ đến sai thời điểm. Quy luật của nó là vậy."
Monica tóc buộc hai bên thở dài.
Nhưng cô vẫn chưa nói xong.
"Tuy nhiên, nếu bản năng của tôi đúng, một sự thay đổi sắp sửa diễn ra trong ngành này. Và trong công việc của tôi, cái mũi thính như linh cẩu là cực kỳ quan trọng."
"?"
"Này, Allen. Ngành giải trí là một thế giới nhỏ bé và nó không hề tử tế đến mức luôn cho ai đó thứ họ muốn đâu. Và với hàng trăm hay thậm chí hàng nghìn người tham gia vào quá trình sản xuất một bộ phim, ý kiến của một cá nhân rất dễ bị thay đổi. Mọi thứ có thể không đi theo đúng kế hoạch, nhưng cậu vẫn quan tâm đến việc gõ cửa thế giới mà cậu hằng mơ ước chứ? Cậu đã sẵn sàng để làm một bộ phim, ngay cả khi nó chẳng giống gì với kịch bản cậu đã viết không?"
Monica mỉm cười ẩn ý.
"Nếu cậu sẵn lòng theo đuổi chuyện này đến cùng, thì tôi nghĩ sự cố lần này có thể sẽ có lợi cho cậu đấy."
Đúng lúc đó, chiếc điện thoại gần cạn pin của cậu nhận được một cuộc gọi. Khi cậu ngồi dậy và bắt máy, người sản xuất ở đầu dây bên kia lập tức nói liến thoắng với tốc độ chóng mặt.
"Này cậu bạn! Nghe có vẻ cậu vừa có một ngày thực sự vất vả nhỉ! Dù sao thì, chúng tôi vừa được bật đèn xanh để sản xuất một bộ phim dựa trên sự kiện chiếm đóng học viện. Chúng tôi rất muốn có một lời kể trực tiếp từ người trong cuộc. Chúng tôi đặc biệt quan tâm đến một số thông tin nội bộ của học viện về việc cái gì được phép đưa lên phim và cái gì là bí mật. Vậy cậu thấy thế nào nếu gia nhập đội ngũ biên kịch của chúng tôi hả, lính mới!?"
0 Bình luận