Vol 11 (Đã hoàn thành)

Chương 2: Nguồn tài chính mờ ám - Cuộc pháo kích phá băng tại Mũi Hảo Vọng (Phần 7-8)

Chương 2: Nguồn tài chính mờ ám - Cuộc pháo kích phá băng tại Mũi Hảo Vọng (Phần 7-8)

Phần 7

Mũi Hảo Vọng đang trong cơn bão.

Những con sóng cao ngất của đại dương mang một màu xám xịt, như thể chúng đã hấp thụ hoàn toàn sắc thái của bầu trời đầy mây. Đội quân kiến thợ của Vương Quốc Chính Thống tiến bước bằng động cơ điện của những chiếc thuyền cao su, họ nhanh chóng lướt qua những ‘quả mìn’ trắng xóa. Nói cách khác, đó là băng trôi. Ban đầu, chúng chỉ to bằng tảng đá mà người ta có thể bưng bằng hai tay, nhưng chẳng mấy chốc, chúng đã lớn bằng những chiếc bồn tắm và cuối cùng là bằng cả một dinh thự quý tộc.

"Chết tiệt, lại là cái tảng băng hình ngực lúc nãy. Kevin, nhìn đường đi chứ! Tôi không muốn đâm sầm vào thứ đó rồi chìm nghỉm đâu."

"Oa, chúng bám đầy chim cánh cụt kìa. Ông có nghĩ chúng và đống băng này trôi dạt từ tận Nam Cực đến đây không?"

"Có khi chúng chỉ đang đi nghỉ mát ở khu này thôi."

Mỗi thuyền có khoảng 10 người. Người đàn ông trung niên tên Kevin đang chĩa ống kính thiết bị cầm tay ra xung quanh để chụp ảnh.

"Ông đang làm gì thế, Kevin? Nếu ông đang phân tích băng thì chia sẻ dữ liệu đó cho tôi với được không?"

"Xin lỗi nhé Quenser, tôi chỉ đang chụp ảnh băng trôi thôi. Thằng bé Wells nhà tôi mê chim cánh cụt lắm, chắc chắn nó sẽ thích cái này."

"Này, ông không phải đang triệu hồi tử thần và kéo chúng tôi vào làn đạn đấy chứ?"

Tỉ lệ giữa đại dương và băng dần dần đảo ngược, họ thấy mình đang chèo lái qua những con sông hoặc thung lũng tạo ra bởi các kẽ hở giữa các khối băng. Cuối cùng, không còn không gian trống nào nữa, những chiếc thuyền gặp khó khăn trong việc tiến xa hơn.

Một bức tường trắng cao hơn một mét đợi sẵn phía trước họ. Nếu nó nhô cao khỏi mặt nước chừng đó, họ thậm chí không thể tưởng tượng được nó còn lan rộng bao nhiêu bên dưới mặt nước.

"Đống băng này kỳ lạ thật."

Quenser nói khi vuốt ve bề mặt băng qua lớp găng tay dày.

"Cứ như những khối rubik một mét được nén chặt lại với nhau như kẹo socola giòn ấy. Nhưng nhờ vậy mà có rất nhiều chỗ bám, chúng ta sẽ không gặp khó khăn gì khi leo lên đâu."

Tuy nhiên, cậu sinh viên không nghe thấy bất kỳ lời phàn nàn quen thuộc nào từ gã bạn tồi của mình, nên cậu thở dài.

"Cậu vẫn còn đang trong tâm trạng đấy à, đồ quý tộc u ám?"

"Một cái đấm vào mũi từ một gã gầy nhom chẳng thể nào làm nản lòng Heivia vĩ đại này đâu. Nhưng tớ vẫn không thể tin được là cậu lại đứng về phía Azureyfear và coi tớ như kẻ phản diện, trong khi cậu chẳng biết cái quái gì đang diễn ra ở đây cả. Làm gái đẹp chắc là sướng lắm nhỉ. Chỉ cần một cái nhìn rơm rớm nước mắt là có thể đảo lộn mọi luật lệ luôn!"

"…"

Quenser trông như một người vừa mới thấy một đống báo cũ sau khi xe rác đã đi qua, Kevin trung niên trông có vẻ lo lắng, còn Heivia thì cao giọng vì không thể chịu nổi cái ‘áp lực’ phiền phức đang đè nặng lên mình.

"Được rồi, được rồi! Tớ thừa nhận. Tớ có thể không biết chính xác Azureyfear đứng thứ mấy trong danh sách chị em của mình, nhưng tớ biết rõ con bé! Hồi nhỏ nó khá dễ thương, nhưng mọi thứ đã thay đổi hoàn toàn sau khi tớ bắt đầu hẹn hò với tiểu thư nhà Vanderbilt. Hóa ra con bé chẳng có cá tính riêng nào cả, nó chỉ đang làm theo cái chương trình đã được gia tộc Winchell cài đặt vào đầu thôi. Nó hoàn toàn bị khuất phục bởi dòng máu quý tộc của mình rồi."

"Nên cậu bắt đầu gặp rắc rối với cô em gái nhỏ dễ thương chỉ vì cô bạn gái của cậu sao? Cậu có muốn tớ đấm cho phát nữa không, đồ công tử bột khốn kiếp?"

Nhìn một gã con trai bĩu môi và hờn dỗi thật là nổi da gà. Quenser mặc kệ cậu ta và quay lại với bức tường băng gồ ghề. Chiếc thuyền cao su dập dềnh khiến chỗ đứng không vững, nhưng vì băng cao hơn mặt nước biển, bức tường băng cao 1m chỉ nằm giữa tầm eo và ngực khi cậu đứng thẳng lên.

Mọi người trên thuyền bò lên vùng đất băng giá, nơi họ tìm thấy một thế giới hoàn toàn khác biệt được bao phủ bởi một bình nguyên phẳng lặng trắng xóa. Lớp băng thực sự kéo dài tận chân trời. Nó có lẽ còn lớn hơn cả một sân bay nổi khổng lồ.

"Tảng băng trôi này thực chất là một thềm băng luôn rồi. Nó chẳng khác nào một lục địa cả."

"Quenser, tớ biết mắt cậu chỉ giỏi dòm mông mấy cô gái thôi, nên bớt vờ vịt thưởng ngoạn phong cảnh đi rồi giúp tớ làm việc này."

"Cứ hễ đụng đến chuyện gia đình là cậu lại do dự, than vãn và phiền phức đủ đường. Cậu đang ở thời kỳ nổi loạn hay là một đứa trẻ xấu hổ khi có bố mẹ đến trường vào ngày họp phụ huynh thế? Vấn đề là cậu thực sự nghĩ làm vậy trông mình ngầu lắm ấy."

Họ sử dụng dây thừng sợi tổng hợp đã chuẩn bị sẵn trên thuyền để kéo nó lên khỏi đại dương. Sau đó, chiếc thuyền 10 người bắt đầu biến hình rõ rệt. Khí nén trong lớp vỏ cao su được xả ra, khung xương giống như nan ô gập lại như những cánh tay, và lớp giáp hợp kim mở ra. Trong chưa đầy 20 giây, nó đã trở thành một khối hình chữ nhật kích cỡ bằng một chiếc vali. Nó có xích và trông giống như một chiếc xe trượt tuyết hoặc xe tăng thu nhỏ.

Kevin sử dụng thiết bị cầm tay của mình, nhưng lần này không phải để chụp ảnh chim cánh cụt. Ông ta có vẻ như đang điều khiển cỗ máy mini đó.

"Nó được gọi là Armadillo. Bình thường, nó sẽ tự động đi theo để phân tích hình ảnh và giám sát tình hình, nhưng vẫn cần sự hỗ trợ của con người. Dù vậy, trông nó cũng khá dễ thương đấy chứ."

Quenser gãi đầu trong khi lắng nghe người đàn ông trung niên nói.

"Cái thứ này có thực sự giúp ích không đấy?"

"Lần này chúng ta phải mang vác rất nhiều thứ, nên một con robot sẽ rất có ích."

"Cũng đúng..."

Chẳng có nhiều việc mà bộ binh có thể làm trong một cuộc chiến giữa các Object.

Nhiệm vụ mà những tên ngốc này ‘vui vẻ’ nhận từ Frolaytia là lấy mẫu và phân tích cấu tạo của lớp băng bất thường này, cũng như rải các mảnh giáp và mảnh đạn giả để gây nhiễu công tác phân tích của Spectre Q&A.

Điều đó đồng nghĩa với việc họ phải mang về những thùng chứa đầy băng vừa đục được, cũng như phải vác theo một lượng lớn các mảnh bẫy để rải khắp phạm vi rộng lớn của chiến trường.

"Phải, đây là một công việc khá là nặng nhọc đây."

"A ha ha. Chà, dù sao thì nó vẫn tốt hơn là đi đọ súng với những người khác."

Họ không biết khi nào, ở đâu hay bằng cách nào mà Spectre Q&A sẽ lấy mẫu, vì vậy, họ chỉ có thể đặt các mảnh gây nhiễu ở những khoảng cách đều nhau như thể đang căn chỉnh chúng trên giấy đồ họa. Họ phải mang theo thiết bị và đo đạc mọi thứ, nên con robot giúp ích được rất nhiều.

"Nghĩ lại thì, chúng từng thả robot bò tót đuổi theo chúng ta ở Rio Grande. Hóa ra phe nào cũng đang phát triển mấy thứ này nhỉ?"

"Tớ nghĩ kiểu thiết kế này hợp lý hơn là lắp thêm chân cho nó. Tớ có nghe phong thanh rằng bộ binh đang bắt đầu cần đến cả những chiếc xe trạm điện chỉ để sạc cho đống thiết bị điện tử đi kèm. Cứ để lính tráng phải lo sốt vó về pin điện thoại thì đúng là bi thảm thật mà."

Theo cái cách ngớ ngẩn của riêng mình, Heivia hẳn đã nhận ra tâm trạng tồi tệ chẳng đem lại ích lợi gì, nên cậu ta bắt đầu đáp lời một cách tự nhiên hơn.

"Về cơ bản, nó là một gã phụ tá bền bỉ. Nó có điện, nước, thực phẩm và thậm chí là cả chiếc thuyền chúng ta vừa dùng. Ngày nay, nhu cầu về những loại vũ khí gián tiếp kiểu này, những thứ không trực tiếp chiến đấu nhưng mang theo trang bị cần thiết để duy trì tiền tuyến đang tăng cao. Trong trường hợp khẩn cấp, nó có thể dùng để chắn đạn, nhưng tính toán của bộ phận mô phỏng điện tử không khuyến khích việc đó. Họ bảo hỏa lực có thể kích nổ máy biến áp bên trong và chúng ta sẽ bị thổi bay cùng với nó."

"Hì hì hì. Chẳng phải nó rất dễ thương sao? Nó làm tôi nhớ đến robot hút bụi ở nhà. Mỗi khi bật nó lên, thằng bé Wells lại chạy đuổi theo sau."

"Này, ông có thể nhớ gia đình, nhưng đừng có dùng mực vĩnh cửu vẽ mặt lên đó nhé. Nó là tài sản quân đội đấy."

Dù nói vậy, họ cũng chẳng cần dùng nó để chắn đạn làm gì.

Kẻ thù của họ không phải là bộ binh với súng trường tấn công hay súng ngắn.

"…"

Vùng đất trắng tinh khôi bỗng chốc trải qua một biến động kinh hoàng. Một vết nứt lớn đến không tưởng chạy dọc bề mặt băng vốn kéo dài tận chân trời. Nhìn từ vệ tinh, nó có lẽ giống như một tấm kính bị mũi ô đâm sầm vào, nhưng với những người có mặt tại hiện trường, nó trông như một thung lũng khổng lồ. Sự rung chuyển của những con sóng càng tạo ra sự chênh lệch độ cao khủng khiếp giữa hai bên vết nứt.

"Cô ấy đến rồi."

Heivia thốt ra.

"Đó là Công chúa của chúng ta."

Vùng đất băng giá vốn được tạo thành từ những khối vuông một mét nén chặt như kẹo sô-cô-la giòn khổng lồ, giờ đây đang bị một thực thể khổng lồ đâm sầm vào với chiếc phao hải quân vẫn còn gắn chặt. Đó là Baby Magnum với 7 khẩu pháo chính và hệ thống giá đỡ hình chữ Y ngược.

Và nếu Công chúa đã ở đây, thì Object kia chắc chắn cũng đang ở đâu đó quanh đây.

Object thế hệ 2 của Liên Minh Thông Tin: Spectre Q&A.

Vì là mẫu đệm khí lưỡng cư, nó trượt lên mặt băng phẳng lì ở đằng xa một cách mượt mà. Nó trông giống như một sự lai tạo giữa nhện và cua, được nâng đỡ bởi 4 chiếc chân dài, mảnh và có 4 cánh tay dạng càng ở phía trước. Bề mặt của những chiếc càng đó có lẽ được bao phủ bởi các thiết bị hút như máy hút bụi. Chúng sẽ thu thập các mảnh giáp hoặc khí pháo plasma đang lơ lửng trong không khí, tìm ra điểm yếu thông qua phân tích mẫu quang học và xây dựng chiến thuật dựa trên đó.

Trận chiến là một đối một, nên chuyện gì xảy ra tiếp theo là điều ai cũng đoán được.

"Quenser, Heivia và mọi người. Hãy cẩn trọng."

Công chúa cảnh báo họ qua bộ đàm.

Ngay lập tức sau đó, một cuộc oanh tạc bừa bãi và đáng sợ bắt đầu.

Họ không bắt đầu bằng pháo chính.

Thay vào đó, vô số pháo phụ bao phủ thân hình cầu như một con nhím biển hay lớp vỏ hạt dẻ mới là thứ khai hỏa trước. Công chúa chẳng buồn dùng mũi phá băng để dọn đường theo cách thông thường. Cô bắt đầu bằng việc bắn các viên đạn railgun và đạn coilgun bằng kim loại để đập tan khung cảnh trắng xóa thành vô số khối nhỏ, rồi bắn laser và pháo plasma để làm bốc hơi chúng. Cô tiến bước bằng cách biến địa hình phía trước thành đại dương và nước cần thiết cho những chiếc phao của mình.

Quenser và những người khác không còn lựa chọn nào khác ngoài đứng nhìn.

Nhưng họ không hề có cơ hội để bình tĩnh đứng nhìn Baby Magnum và Spectre Q&A trao đổi hỏa lực bằng pháo chính plasma và laser.

Một vụ nổ trắng xóa bùng lên ngay sát bề mặt.

Những tảng băng trôi nguy hiểm, thứ vốn có thể đâm thủng mạn một con tàu du lịch đã bị nhiệt độ cực đại cưỡng ép bốc hơi tức thì, gây ra một vụ nổ hơi nước dữ dội. Nhưng trước khi họ kịp nhận ra điều đó, một bức tường trắng dài vài cây số đã ập đến phía các binh sĩ với một áp lực kinh người.

"Oaaaaaaaaaaaaaaaa!?"

Tất cả nằm rạp xuống đất. Cả Quenser và Heivia cùng đổ người xuống, nhận ra chẳng có gì để bám vào, nên họ đành bám chặt lấy chiếc xe tiếp điện Armadillo cỡ vali vốn là con thuyền cao su gấp lại. Một khoảnh khắc sau, bức tường trắng ập đến. Những hạt băng li ti bắn vào mặt một cách đau rất. Tầm nhìn mịt mù như trong một trận bão cát, và Quenser thoáng thấy một bóng đen lớn bay vọt qua ở độ cao hơn cả đầu mình. Thay vì là một chiếc UFO, đó là một binh sĩ tội nghiệp của Vương Quốc Chính Thống, người đã không may mắn tìm được chỗ bám.

"Keviiiiin!"

"Tôi đã bảo rồi! Đó là kết cục của việc mang theo ảnh gia đình ra chiến trường đấy, đồ ngốc!"

"Cứ thế này thì không thể điều tra băng hay rải mảnh nhiễu được. Chúng ta phải làm gì đây!?"

"Im đi! Tập trung mà sống sót ấy, đồ gầy nhom! Cứ đà này, chúng sẽ tóm lấy xác chúng ta rồi dùng phân tích mẫu quang học để vạch trần vị trí của từng nốt ruồi cho đến điểm nhạy cảm trên cơ thể chúng ta mất thôi!"

Tiếp theo, họ lại nghe thấy một tiếng nổ khác như tiếng bóng bay bị vỡ.

Công chúa không dùng những vụ nổ hơi nước này để gây sát thương cho Object đối phương. Chúng đơn giản chỉ là nhằm phá hủy những chướng ngại vật vô tận cản đường cô, vì vậy, những bức tường trắng đó sẽ còn ập đến các binh sĩ hết lần này đến lần khác.

"Giỡn chơi hả! Đùa chắc luôn! Quay lại vết nứt trên thềm băng mau. Nếu cứ ở trên này, chúng ta sẽ chẳng khác gì một hàng kiến bị xịt bằng vòi rồng đâu!"

"Trong khi mặt đất đang rung chuyển thế này á!? Các khối băng đang dập dềnh theo sóng, nếu chui vào giữa chúng, chúng ta sẽ bị một cái miệng khổng lồ nghiền nát đấy!"

Một cơn gió Nam Phi lạnh giá thổi qua.

Nó nhanh chóng cuốn trôi hơi nước và khung cảnh lại mở ra một lần nữa.

Quenser cảm thấy mình đang nhìn thấy một thứ mà lẽ ra không nên thấy.

Một đám mây hình nấm khổng lồ bao phủ bán kính 100m. Trông nó như một cảnh quay từ những thước phim cũ kỹ.

Đó cũng có thể là một vụ nổ hơi nước khổng lồ, và mắt Heivia trợn trừng khi cậu ta hét lên.

"Tớ không nghĩ thời tiết có thể kỳ quái hơn được nữa đâu!"

Họ không có thời gian để chần chừ.

Một áp lực dữ dội ập đến, như thể bàn tay của một gã khổng lồ vô hình đang quét sạch họ đi. Lần này, họ bị nhấc bổng lên không trung. Không có sự lựa chọn nào khác, họ bị hất văng thẳng xuống vết nứt giống như hẻm núi gần đó.

Cả đám lao thẳng xuống vùng biển xám xịt.

Armadillo rơi xuống cùng họ, nó tự động mở ra và ngay lập tức được bơm căng khí để trở lại hình dạng một chiếc thuyền cao su.

Làn nước lạnh ngắt như sâu thẳm không đáy bóp nghẹt lấy trái tim họ, khiến cả hai phải điên cuồng quẫy đạp để ngoi lên mặt nước và bám lấy chiếc thuyền. Đúng lúc đó, họ nhận ra có ai đó khác cũng đang ở cùng mình.

Đó là Kevin.

Ông ta dường như đã rơi xuống vết nứt trước cả họ.

"Khụ, khụ! H-hai cậu không sao chứ? Ch-cho tôi bám với."

"Kevin, bám vào đây. Vừa rồi là do Công chúa đấy. Bảo hiểm nhân thọ của chúng ta chỉ chi trả nếu bị kẻ thù bắn thôi, nên ông sẽ lỗ nặng nếu người nhà giết mình đấy."

"Đừng lo, đừng lo. Tôi chưa chết được đâu. Wells con trai tôi đã đưa cho tôi một lá bùa may mắn để tránh đạn mà. Chết ở đây nghĩa là vứt bỏ nỗ lực của thằng bé, tôi không muốn nó phải buồn đâu."

"Áaaa! Ai đó làm ơn ngăn cái gã này lại đi, ông ta đang triệu hồi thêm vận rủi đấy!"

Ngay cả những người lính được trang bị tận răng bằng thiết bị tối tân cũng không tránh khỏi việc mê tín. Hai tên ngốc bịt miệng Kevin lại để ông ta không thể thốt thêm lời nào nhằm triệu hồi một gã tử thần vô danh nào đó nữa.

Ngoài ra...

"Tôi mặc kệ hết! Tại sao chúng ta lại phải ra đây một lần nữa hả!?"

"Có rất nhiều việc cần làm. Nhắc lại nhé Heivia: chúng ta phải làm cho Spectre Q&A thu thập các vật liệu giả để nó thực hiện phân tích mẫu quang học sai lệch, đồng thời thu thập mẫu từ lớp băng bất thường này. Nếu biết được hệ thống đằng sau việc đóng băng, chúng ta có thể dùng hóa chất để làm tan nó ngay lập tức."

"Cứ để hết đó cho Công chúa đi! Với hỏa lực đó, chút băng bõ bèn gì? Nếu muốn, chẳng phải cô ấy có thể bắn vài phát plasma xuống Nam Cực để xóa sổ toàn nhân loại sao?"

"Không, không hẳn vậy đâu."

Quenser leo lên chiếc thuyền Armadillo, đứng dậy và quan sát chiến trường như một kẻ biến thái đang nhìn trộm qua hàng rào nhà tắm nữ.

Kevin ngập ngừng hỏi.

"C-có chuyện gì thế, Quenser?"

"Cô ấy đang làm tan băng trước khi di chuyển. Điều đó có nghĩa là lộ trình của cô ấy bị lộ trước, nên Spectre Q&A có thể dự đoán được bước đi tiếp theo của Công chúa. Di chuyển linh hoạt là tất cả trong một trận chiến Object. Nó có thể dự đoán cô ấy sẽ ở đâu sau một giây nữa và khai hỏa pháo laser chính vào đó."

"Vậy chúng ta phải làm gì?"

"Làm đúng việc chúng ta được cử ra đây: tìm cách làm tan những núi băng này mà không cần dựa vào Công chúa. Nếu chúng ta có thể dọn sạch lớp băng bất thường này, chúng ta có thể lật ngược lợi thế của Liên Minh Thông Tin..."

Quenser bỗng im bặt và cúi nhìn bộ quân phục ướt sũng của mình. Sau đó cậu nhìn ra xung quanh: Heivia và Kevin vẫn đang ngâm mình dưới nước bám vào thuyền, vùng biển xám xịt, và bức tường băng được tạo thành từ những khối rubik nhân tạo nén chặt.

"Lạ thật."

"Hả?"

"Chết tiệt, có phải những định kiến của tớ về biển mùa đông và đống trang bị chống thấm, chịu lạnh này đã đánh lừa tớ không? Đúng thế rồi, phải không!? Chuyện này hoàn toàn không đúng!"

Heivia nhìn gã bạn tồi của mình đầy bối rối khi thấy Quenser tháo găng tay và thọc thẳng tay xuống nước biển.

"Và kể cả cô ta vừa ở trong phòng xông hơi đi nữa, việc Azureyfear có thể đi lại quanh tàu chỉ với một bộ đồ bơi vẫn là điều quá kỳ lạ."

"Con nhỏ biến thái đó! Chẳng lẽ em gái mình thuộc cái kiểu người chỉ có thể ngủ khỏa thân sao!?"

"Chuyện hai người có thể ngâm mình trong nước biển mà chỉ thấy hơi lạnh, và bộ quân phục của tớ không hề bị đóng băng sau khi trèo lên giữa cơn gió cắt da cắt thịt này cũng rất lạ! Và trên hết là cái này đây!"

Quenser vỗ mạnh xuống mặt nước từ trên thuyền.

"Nước này không hề lạnh."

"Hả? Hả?"

Kevin hỏi.

"Ý cậu là sao, Quenser?"

"Nó chỉ là nước biển bình thường thôi. Chẳng hề giống môi trường giữa mùa đông cần thiết để đóng băng chút nào! Đúng vậy. Nếu ở đây đủ lạnh để tạo ra một thềm băng kiểu Nam Cực, chúng ta có lẽ đã chết chỉ vài phút sau khi rơi xuống nước rồi. Nhiệt độ trung bình ở điểm cực nam Châu Phi là 11 độ C. Đây hoàn toàn không phải môi trường thích hợp để băng hình thành tự nhiên!"

Heivia và Kevin hoài nghi tháo găng tay ra và tự mình kiểm tra.

Tên ngốc đó nói đúng.

Họ không cảm thấy cái lạnh thấu xương của nước đá. Họ cảm thấy nhiệt độ âm ấm của nước để trong cốc một lúc.

"Đợi đã. Khoan, khoan đã. Thế thì sao? Đống băng này trôi dạt từ Nam Cực đến đây, đúng không? Vậy thì những tảng băng khổng lồ này nổi trong nước biển bình thường cũng không có gì lạ, phải không?"

"Những khối băng hình vuông một mét được nén chặt thành thềm băng khổng lồ này rõ ràng là nhân tạo. Và không có dấu hiệu nào cho thấy các góc cạnh bị tan chảy hay bo tròn. Nó sẽ không trông như thế này nếu bị bỏ mặc trong nước biển bình thường suốt thời gian dài."

"Vậy thì nó là cái gì?"

"Cậu sẽ hiểu nếu dùng dao gọt một miếng và nếm thử. Trong khi bề mặt đã tiếp xúc với gió biển, bên trong sẽ không có vị mặn. Bí quyết để tạo ra loại băng không tan là giảm thiểu tạp chất. Nếu đây là một vũ khí khí tượng, chúng hẳn đã sử dụng bộ lọc hoặc máy ly tâm để loại bỏ muối, xác sinh vật phù du và những thứ tương tự."

"Chờ một chút. Vậy thì… cậu đang đùa đấy à!?"

"Nó đang tạo ra băng ngay tại đây. Ngay lúc này. Không có ai khác hỗ trợ nó cả."

Quenser thực sự đã gọt một miếng băng bằng dao, bỏ vào bình giữ nhiệt và tiếp tục cuộc trò chuyện.

"Và nó đã tạo ra đủ lượng băng để hình thành nên vùng đất trắng xóa trải dài đến tận chân trời này. Đây là chướng ngại vật lớn nhất trong lịch sử. Ngay cả một tàu chở đầy loại polyme dùng cho tã lót cũng không thể xây dựng một khối băng như thế này. Nếu muốn tuân theo định luật bảo toàn khối lượng, cách tốt nhất là sử dụng nước biển, thứ mà cậu có nguồn cung gần như vô hạn."

"Đợi, đợi, đợi đã. Thế để tớ hỏi cậu một câu. Chúng cần bao nhiêu chất làm lạnh để tạo ra cả một lục địa mới cho hành tinh này? Chúng dùng Freon, nitơ lỏng hay heli lỏng? Bất kể là thứ gì, chúng đang vi phạm định luật entropy hay cái gì đó tương tự rồi! Chuyện đó không bao giờ thành công được. Ngay cả tủ lạnh hay tủ đông cũng cần hơn một tấn điện. Cậu cần một loại chất làm lạnh nào đó và cậu chỉ có thể làm lạnh ở mức độ mà thông số của chất làm lạnh đó cho phép thôi!"

"…"

Cậu sinh viên suy nghĩ một chút về lời phản bác của gã bạn tồi.

"Không, có lẽ nó hoàn toàn không làm lạnh nước."

"Thế thì… cái gì? Chúng đang sử dụng một loại thiết bị ma thuật nào đó đến từ tương lai à?"

"Không có quy luật nào bắt buộc nước chỉ đóng băng khi được làm lạnh xuống 0 độ C cả. Điểm nóng chảy và điểm sôi thay đổi tùy thuộc vào môi trường."

"Ờ, cái vụ mì ly ăn dở tệ khi nấu trên dãy Andes hay xuất hiện trong mấy chương trình đố vui lắm. Marie mê mấy cái đó, nhưng thằng Wells cứ hay bĩu môi mỗi khi mẹ nó không cho chuyển kênh."

"Ông kể về vợ con sau đi. Mấy ly mì đó mới là vấn đề đấy. Đó là vì điểm sôi của nước thay đổi do sự khác biệt về áp suất khí quyển. Băng cũng vậy thôi. Tác động áp suất và nhiệt độ đóng băng sẽ thay đổi."

"Cái gì? Vậy chúng ta phải nhìn nhận ngược lại à? Như kiểu đào sâu xuống 4000m dưới lòng đất ấy hả?"

"Không, nước bình thường sẽ hóa băng ở áp suất khoảng 7000 atm. Có một giáo sư ở trường tớ bên quốc gia an toàn luôn làm thí nghiệm về chuyện đó. Hình như là tạo ra một loại đạn thánh bằng cách làm cho các phân tử nước phản ứng như phân tử kim loại."

"7000 á!? Làm thế quái nào mà chúng làm được chuyện đó hả đồ ngốc!? Thật là phi thực tế. Đây không phải là phòng thí nghiệm cấp độ vi mô. Đây là chiến trường cấp độ vĩ mô!"

"Ồ, thật sao? Các Object nặng tới 200000 tấn. Gấp đôi trọng lượng của những chiếc hàng không mẫu hạm cũ. Nó có thể dễ dàng tạo ra áp suất đó bằng cách tập trung trọng lượng vào một điểm duy nhất như kiểu dẫm gót giày cao gót xuống ấy. Cứ nhìn bốn cái chân đó mà xem."

Kevin rên rỉ, không biết là vì những ý tưởng điên rồ mà Quenser có thể nghĩ ra hay vì những thông số phi thường của Object đối phương. Nước đóng băng ở 0 độ. Cậu ta sẽ không bao giờ chạm đến điểm này nếu không nghi ngờ giả định tiêu chuẩn đó trước tiên.

Trong khi đó, cậu sinh viên vẫn tiếp tục như bình thường.

"Cũng có một bài báo về việc áp dụng một triệu vôn điện vào một mét khối nước tinh khiết để làm nó đông cứng thành băng. Lò phản ứng của Object có thể cung cấp mức đó, nên đó có thể là một phương pháp phụ trợ."

Cậu sinh viên đặt bình giữ nhiệt vào giá đỡ của thuyền cao su. Khi chiếc thuyền gập lại bằng kích cỡ một chiếc vali, nó sẽ được cất giữ an toàn bên trong Armadillo.

"Dù sao thì, bằng cách đó, nó không cần cả tấn chất làm lạnh, nên có thể phớt lờ giới hạn đó. Dù dùng áp suất hay điện năng, nó vẫn có thể sản xuất băng vô tận mà không cần biến toàn bộ Object thành một chiếc tủ đông khổng lồ."

"…"

Heivia và Kevin im lặng một hồi lâu.

Những điều kiện đó đã đưa một vấn đề rắc rối ra ngoài ánh sáng.

"Hai người hiểu rồi chứ? Spectre Q&A không hề phối hợp với bất kỳ đơn vị nào khác. Tự thân nó có thể tạo ra tất cả số băng này và phong tỏa vùng biển. Dù Công chúa có làm tan bao nhiêu băng đi nữa, nó vẫn có thể lấp đầy các kẽ hở đó ngay lập tức. Cô ấy sẽ chẳng khác nào chim trong lồng suốt cả trận đấu."

"Không đùa được đâu. Vậy là chúng ta sẽ bị chính Object của mình tát vào mặt suốt cả buổi à!? Thậm chí mấy vụ nổ hơi nước đó sớm muộn gì cũng giết chết chúng ta thôi!"

"Về vụ nổ hơi nước đó."

Quenser xen vào.

"Pháo chính của nó là chùm laser dùng laser nhuộm, đúng không? Lớp băng nhân tạo và màn sương hơi nước... cả hai đều gây nhiễu ánh sáng. Nếu nó được thiết kế với sự tính toán cho cả hai thứ đó, hẳn nó đã chuẩn bị sẵn những chiến thuật thâm độc hơn nhiều."

Phần 8

Công chúa vẫn giữ sự tập trung cao độ ngay cả khi một màn sương hơi nước trắng xóa bao phủ mọi thứ và lớp băng mới liên tục hình thành bên dưới Baby Magnum.

Cho đến lúc này, cô chỉ mới làm được một việc duy nhất là đảm bảo lộ trình di chuyển của mình.

Cuộc chiến thực sự làm rung chuyển mặt đất giữa các Object vẫn còn ở phía trước.

"!"

Vị trí của cả hai Object, những thay đổi trong chuyển động của đối thủ, hướng của các họng pháo, sự dịch chuyển và tiếng cót két của các thấu kính và đầu cảm biến,... Tất cả dữ liệu thu thập được bởi Object cuối cùng đều được phân tích bởi tâm trí con người, và cô vận hành Baby Magnum bằng bản năng từ các đầu ngón tay. Spectre Q&A khai hỏa khẩu pháo chính laser kinh hoàng ngay khoảnh khắc sau đó.

Cô chỉ vừa kịp né tránh nó trong gang tấc.

Thay vì một đòn tấn công đường thẳng lao đi với tốc độ ánh sáng, đòn tấn công này đã hơi uốn cong khi xuyên qua màn sương hơi nước.

"Mình đã nếm trải loại pháo chính biết bẻ cong này ở khu Rio Grande rồi!"

Lần này, một chùm laser bay về một hướng có vẻ ngẫu nhiên, va chạm với một khối băng, và bẻ cong ở một góc nhọn với sức mạnh giảm đi đôi chút. Tuy nhiên, Công chúa cũng đã dự đoán được điều này, nên cô đã kịp đưa cỗ máy của mình rời khỏi đường đạn.

Nó hoạt động tương tự như một chiếc gương, thấu kính hoặc lăng kính.

Spectre Q&A đang sử dụng một loại công nghệ nào đó để tái cấu trúc vùng đất băng giá, phản xạ ánh sáng của nó bằng lớp băng đó và bẻ cong nó bằng màn sương hơi nước. Nhưng nếu coi Object kẻ thù là nguồn sáng và biết rõ các chướng ngại vật khác nhau sẽ gây nhiễu ánh sáng đó như thế nào, thì không phải là không thể đối phó.

Tất nhiên, việc này chẳng khác nào phải liên tục làm phép tính nhẩm trong đầu để xác định xem một tia laser sẽ nảy qua lại như thế nào trong một ngôi nhà gương ở công viên giải trí, trong khi nguồn sáng đó lại liên tục di chuyển với tốc độ hơn 500 km/giờ.

0a635513-62ca-4b87-9d5b-49e466776a71.jpgNhưng…

(Mình có thể làm được.)

Công chúa điều khiển cần gạt, lồng ghép sự quyết liệt của mình lên trên những suy luận logic.

Những tia laser yếu trong chiếc kính bảo hộ đặc biệt đọc được chuyển động của mắt cô và truyền tải mong muốn đó đến cỗ máy.

(Đây không phải là một đối thủ bất khả chiến bại. Các Object thế hệ 2 luôn có một điểm chuyên biệt duy nhất, nên nếu mình có thể chấm dứt mánh khóe đó, chúng sẽ không còn là mối đe dọa. Với sự tập trung vào những giá trị cơ bản, mình có ít trọng lượng thừa hơn và di chuyển cũng nhẹ nhàng hơn!)

Tất cả những điều đó không sai, nhưng cũng không có nghĩa là hoàn toàn đúng.

Phải rồi, cái tên Spectre Q&A bắt nguồn từ đâu?

Nó thu thập các mẫu vật và phân tích quang học chúng để tìm ra điểm yếu của kẻ thù.

Vì vậy, trận chiến càng kéo dài, nó càng có nhiều manh mối để thực hiện một cuộc lội ngược dòng.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!