Vol 11: Công Thức Hóa Học Vị Vanilla - Dance With The Noble Sister (Đã hoàn thành)
Chương 2: Nguồn tài chính mờ ám - Cuộc pháo kích phá băng tại Mũi Hảo Vọng (Phần 1-2-3)
0 Bình luận - Độ dài: 5,998 từ - Cập nhật:
Phần 1
Một cấu trúc trôi nổi kỳ dị trên mặt đại dương màu chì.
Nó dài khoảng từ 5 đến 10m, có hình cầu, nhưng lạ lùng thay, nó không hề bị lăn tròn khi bị sóng đánh dữ dội. Cửa sập luôn nằm ở phía trên cùng và cửa sổ tròn ở mặt bên thì vẫn giữ nguyên một vị trí cố định.
Đó là một loại thuyền cứu sinh.
Nó được trang bị đầy đủ nhu yếu phẩm khẩn cấp, thiết bị liên lạc, máy sưởi, và thậm chí là một máy phát điện tận dụng sức gió và dòng hải lưu. Thay vì là thứ được chuẩn bị sẵn trên tàu thủy, nó giống như một sản phẩm dành cho giới nhà giàu thích chuẩn bị cho ngày tận thế hơn.
Bên trong chiếc nôi đó là ba cô gái tóc vàng trong quân phục màu đỏ rực thường dùng để diễu binh.
Mỗi người có một kiểu tóc khác nhau, nhưng khuôn mặt giống hệt nhau cho thấy rõ ràng rằng họ là chị em sinh ba.
Alisa Martini Sweet.
Rica Martini Medium.
Orsia Martini Dry.
Họ đều là những cô gái thiên tài được tạo ra bởi Dự án Whiz Kid của Liên Minh Thông Tin. Thật khó để tìm thấy một quá trình nuôi dưỡng nào khắc nghiệt hơn thế trong cả 4 cường quốc thế giới, nhưng bản thân các cô gái dường như chẳng mấy bận tâm. Họ tao nhã nhâm nhi bánh trà và với tay lấy những chiếc tách bên trong con thuyền tròn.
Thay vì cà phê hay trà, những chiếc tách chứa loại nước tăng lực đầy caffeine và các chất kích thích khác, một thứ đồ uống được quảng cáo là ‘tốt cho cơ thể vì không đường, nhưng chẳng hiểu sao lại uống không thấy đã’. Chi tiết đó thể hiện rõ nét nhất phong cách của Liên Minh Thông Tin.
"L-liệu chuyện này có thực sự an toàn không? Chúng ta đã rời khỏi hạm đội từ lâu rồi, và giờ chỉ đang trôi dạt giữa đại dương mà không có ai bảo vệ cả."
Chàng trai trẻ chịu trách nhiệm chăm sóc họ đang đổ mồ hôi hột.
Alisa, người có vòng một lớn nhất trong ba chị em lười biếng đáp lại.
"Đừng có looo. Đây đâu phải mấy con tàu lớn như tuần dương hạm hay tàu ngầm tên lửa."
"Đúng không?"
"Đúng không?"
Hai người còn lại không hẳn là đồng tình, mà giống như đang xua đuổi câu hỏi đi vì không muốn bận tâm đến nó. Tuy nhiên, chàng thanh niên bình thường kia quá lo lắng đến mức không thể chấp nhận bất cứ điều gì ngoài một lời giải thích thỏa đáng.
"N-nhưng chúng ta đang ở giữa chiến trường, Object của Vương Quốc Chính Thống sẽ xuất hiện bất cứ lúc nào, ừm, và tất cả các cô đều là sĩ quan với huân chương đầy ngực, sẽ rất tồi tệ nếu các cô bị bắt. Trong trường hợp xấu nhất, các cô có thể gặp phải số phận như ai đó trong mấy cái video SM nhẹ đô mất!"
"Đúng là vậy, nhưng chẳng có gì phải lo lắng cả. Nhìn xem, chiếc Laser Cracker 001 của chúng ta đã được điều đến vùng biển này. Nó đã biến nơi đây thành một đại dương chết chóc, thế nên có rất nhiều xác tàu chở hàng và tàu du lịch trôi nổi. Và dĩ nhiên, cũng có vô số thuyền cứu sinh đã cạn kiệt hy vọng sau khi chẳng có ai nhận được tín hiệu SOS của họ."
"Cô chỉ đang làm tôi sợ thêm thôi!"
"Ý tôi là sẽ không ai chú ý đến chúng ta vì chúng ta đang ngụy trang thành một trong số đó. Anh có muốn chúng ta hoàn toàn biến mất khỏi ra-đa của Vương Quốc Chính Thống không? Những tiêm kích tàng hình tối tân có thể giảm diện tích phản xạ ra-đa xuống mức tối thiểu, nhưng ngay cả chúng cũng không thể biến mất hoàn toàn. Cách tiếp cận thông minh là tạo ra một tình huống mà kẻ thù sẽ loại anh ra khỏi sự cân nhắc ngay cả khi anh xuất hiện trên màn hình ra-đa của họ. Anh không nghĩ vậy sao?"
Nhưng chàng trai trẻ bình thường kia chẳng nắm bắt được chút nào. Anh ta thậm chí không thể tưởng tượng nổi một ván cờ trước ba nước đi, nên có lẽ là quá sức khi yêu cầu anh đứng cùng thế giới với Series Martini, những người có thể nhìn xa tới cả trăm năm tương lai. Chỉ đổ lỗi cho mình anh ta thì thật tàn nhẫn.
Sau tất cả, các cô gái đang cố tình tránh một cuộc trò chuyện suôn sẻ.
Alisa trả lời câu hỏi của anh bằng cách phô diễn nhiều kiến thức hơn mức cần thiết, Rica nghịch ngợm với mấy lá bài trong khi giả vờ thờ ơ, và Orsia thì ra vẻ không quan tâm đến người khác giới nhưng lại đang bám chặt lấy cánh tay chàng trai.
Cả ba chị em sinh ba đều giữ cùng một ý nghĩ trong lòng.
Người ta nói rằng những thiên tài bất kham này sẽ tổ chức vượt ngục ngay cả khi bị ném vào một nhà tù an ninh nghiêm ngặt nhất, nhưng vì lý do nào đó, họ lại hành xử như những thành viên chuẩn mực của xã hội khi ở bên cạnh chàng trai này. Sự thật đó đã giải thích tất cả những gì đang diễn ra ở đây.
"Này, Dry. Có vẻ như Laser Cracker 001 đã tới vị trí rồi."
"Em đang theo dõi hành động của Vương Quốc Chính Thống đây, Medium. Chị cũng cần chuẩn bị đi thôi, Sweet."
"Rõ rồi, Dry. Giờ thì, bắt tay vào việc nào."
Chàng trai trẻ lo lắng nhìn quanh. Sự hiện diện của anh chính là sợi xích ngọt ngào ràng buộc ba chị em nhà Martini với Liên Minh Thông Tin.
Anh là thanh gươm phân định giữa thiên tài và kẻ lập dị.
Anh hoàn toàn không hề hay biết về kỳ tích vĩ đại này của mình, nhưng chính điều đó lại khiến anh trở nên cực kỳ đáng yêu trong mắt họ. Series Martini nheo mắt nhìn về phía anh rồi đồng thanh nói.
"Bắt đầu nhiệm vụ thôi. Hãy mê hoặc chúng bằng màn trình diễn thiên thần của chúng ta nào."
Phần 2
"Oa."
"Tệ thật đấy."
Quenser và Heivia vòng tay ôm lấy thân mình và run rẩy trong cái lạnh cắt da trên boong phóng máy bay của một chiếc hàng không mẫu hạm nhỏ màu xám. Hơi thở của họ biến thành những làn khói trắng xóa, còn bầu trời thì mang màu chì ảm đạm. Những rung động âm trầm thi thoảng lại truyền qua mặt boong, bởi lưỡi cắt được lắp vội vào mũi tàu đang phá tan những tảng băng trôi trắng muốt.
Cần phải nói rõ, hiện tại đang là giữa tháng 7.
Họ nhìn 2 tảng băng trôi dính liền nhau trông như một đôi gò bồng đảo khổng lồ đang trôi dạt qua hạm đội.
"Mùa hè của chúng ta đâu rồi? Vì cái lý do quái quỷ gì mà chúng ta lại bị tống tới tận cùng của bán cầu naaaaaaam thế này!? Mùa ở đây bị đảo ngược, nên bây giờ đang là giữa đông đóng băng đây này! Có cả chim cánh cụt đang nhảy tùm xuống nước đằng kia kìa! Còn đâu thiên đường của tớ với Công chúa và người chỉ huy nóng bỏng trong bộ đồ bơiiiiiiiiiiiiiiiiii!?"
"Tờ quảng cáo nói nhiệt độ trung bình vào thời điểm này trong năm là 11 độ C."
"11 độ cái con khỉ! Hơi thở chúng ta trắng xóa cả rồi đây! Làm sao mà nó lệch xa mức trung bình đến thế được!? Có cả một tảng băng hình ngực khổng lồ ngay đằng kia kìa!"
"Heivia, tại cậu hết đấy, cứ đòi thoát khỏi cái nóng sau vụ ở sa mạc cho bằng được. Cấp trên của chúng ta lúc nào cũng làm quá lên."
"Thì ít nhất cũng phải có bộ đồ bơi nào đó ở đâu đó chứ."
"Haiz. Nhắc đến đồ bơi, trung úy Meena đã bị bắn. Đó thực sự là một cú sốc đấy. Cả về việc cô ta là kẻ đứng sau mọi chuyện lẫn việc tớ sẽ không bao giờ được chiêm ngưỡng bộ ngực vĩ đại vốn ít được trân trọng đó nữa."
"Hả? Sao đồ bơi lại khiến cậu nghĩ đến cô ta?"
"Sốc thật mà…"
"Đợi đã! Đã là đồng đội thì phải chia sẻ thông tin cho nhau chứ, kể cho người bạn Heivia này chuyện gì đã xảy ra đi!"
Heivia nắm vai Quenser lắc mạnh, nhưng linh hồn Quenser như đã thoát ra khỏi miệng một nửa và cậu chẳng buồn đưa ra một câu trả lời tử tế.
Rồi một thứ khác đã khiến Heivia dừng lại.
Thiết bị cầm tay trong túi cậu đổ chuông.
"Gì thế? Cậu đang dùng video chat để giả vờ như đang chat sex đấy à?"
"Cái này đẳng cấp hơn thế một chút."
Sau khi kiểm tra màn hình, Heivia bước ra xa khỏi Quenser.
Khi đã đến chiếu nghỉ của cầu thang hẹp dẫn từ boong phóng xuống khu vực bảo trì ngay bên dưới, Heivia tựa lưng vào lan can kim loại, cậu chạm ngón tay vào màn hình và trả lời cuộc gọi.
Đó không phải là một người lính liên lạc với cậu.
Đó là một cô gái quý tộc tóc vàng trong bộ váy trắng tinh khôi.
"Anh để em đợi hơi lâu rồi đấy."
"Anh có đang chơi chứng khoán đâu, nên đừng có nổi giận thế."
"Dù là qua internet, chúng ta vẫn đã hẹn trước cho buổi hẹn hò này rồi. Anh thật là một sự sỉ nhục cho tước vị quý tộc nếu để một quý cô phải chờ đợi đấy, chàng trai nhà Winchell."
"Nếu em không xem lại thái độ của mình đi, em sẽ lên trang nhất mặt báo vì bị ly hôn ngay trong tuần trăng mật đấy, tiểu thư nhà Vanderbilt."
Ngay cả khi đây là một cuộc trò chuyện riêng tư (thực tế là, chính vì nó riêng tư), cuộc hội thoại qua đường dây quân sự này vẫn đang bị giám sát. Tuy nhiên, nhân viên thuộc bộ phận mô phỏng điện tử đang trực máy có lẽ cũng phải tròn mắt vì kinh ngạc.
Nhà Winchell và nhà Vanderbilt là hai trong số những gia tộc quý tộc lớn nhất của Vương Quốc Chính Thống, đồng thời cũng là kẻ thù không đội trời chung suốt nhiều thế kỷ. Thời kỳ tăm tối dẫn đến sự sụp đổ của Liên Hợp Quốc diễn ra cách đây chưa đầy 100 năm, nghĩa là họ đã mang theo mối thâm thù từ thời đại cũ đi xuyên qua cả sự lụi tàn của nền văn minh.
"Chà, ừm, nói thế nào bây giờ nhỉ?"
Heivia nói.
"Xin lỗi vì đã làm gián đoạn kỳ nghỉ của em."
"Chà chà! Với em thì đó giống như là công việc vậy, nên em không phiền đâu. Hiện em đang ở giữa Đại Tây Dương, ồ, xin lỗi, đang tận hưởng lễ hội pháo hoa lớn nhất thế giới, anh nghe em có rõ không đấy?"
"Rõ. Và mấy người chắc phải điên rồi mới tập hợp hơn 500 con tàu du lịch chỉ để bắn pháo hoa suốt một tuần liền. Mà bắn pháo hoa ban ngày thì có gì vui chứ?"
"Ôi trời. Pháo hoa tên lửa của chúng em đạt tới độ cao 10000m đấy, anh biết không? Em không thể để anh nghĩ rằng Technopics là lễ hội duy nhất ở Đại Tây Dương này đâu."
Heivia suýt nữa đã thốt ra rằng mấy thứ đó bình thường được gọi là tên lửa đất đối không hoặc tên lửa đất đối đất, nhưng cậu đã kịp giữ mồm giữ miệng.
"Và khi màn đêm buông xuống, pháo hoa và cực quang sẽ tạo nên một sự kết hợp tuyệt vời."
Cô nói tiếp.
"Em đang ở đâu thế? Không phải Bắc Cực đấy chứ?"
"A ha ha. Cực quang được tạo ra khi gió mặt trời chạm tới tầng điện ly. Ừm, em nghĩ đó là một khẩu railgun khổng lồ dùng để dọn dẹp rác thải vũ trụ, nhưng họ nói gì đó về việc tạo ra một lượng điện năng khổng lồ bằng phương pháp hóa học, giống như loại laser được gọi là COIL ấy."
"Ồ... Vậy là thay vì bắn ra một viên đạn khổng lồ, nó sử dụng rác thải vũ trụ đã được nghiền nát thành một trận bão cát gồm các mảnh kim loại siêu nhỏ cỡ micron để trực tiếp đẩy lùi toàn bộ ‘phạm vi’ đó sao?"
"Gió mặt trời là các dòng plasma và dễ bị ảnh hưởng bởi điện trường và từ trường, nên cái thứ-gọi-là-gì-đó kia có thể thay đổi lộ trình của chúng ở một mức độ nhất định. Bằng cách dẫn hướng nó đến tọa độ mong muốn trong tầng điện ly, họ có thể tạo ra một hiện tượng cực quang nhân tạo."
"Chẳng phải gió mặt trời và cực quang đóng vai trò trong các xung điện từ sao? Làm thế chẳng phải vi phạm một vài hiệp ước à?"
"Sẽ ổn thôi miễn là chúng em không dùng nó cho mục đích quân sự. Nó cũng giống như tia X thôi mà."
Đó thực sự là thú giải trí của giới nhà giàu. Mặc dù kiểu phô trương theo kiểu "nhìn xem chúng tôi có thể làm được gì này" có thể được xem là một dạng PR trong thời chiến.
"Vậy chuyện anh nhờ em giúp thế nào rồi?"
Heivia hỏi.
"Anh nghĩ em không thể hoàn thành một nhiệm vụ đơn giản thế sao? Hơn nữa, em chỉ cần kiểm tra qua các tờ báo và tin tức truyền hình thôi. Việc đó còn dễ hơn cả việc tra cứu công thức hầm cá nữa."
"Anh hiểu rồi. Anh dốt mấy cái thứ thủ tục trang trọng đó lắm, nên đọc hết đống báo chí của cả tuần nghe còn khó hơn cả bắn tỉa từ khoảng cách 1000m nữa."
"Nếu anh muốn tự xưng là chồng em, anh cần phải có văn hóa hơn đi."
"Vào thẳng vấn đề đi nào."
Heivia hối thúc.
Cô gái trên màn hình thở dài.
"Vâng, đúng như anh nói. Không hề có bài báo nào về Trung đội Đặc nhiệm 15 do trung úy Meena Stinger chỉ huy cả. Tất nhiên, chiến tranh xảy ra khắp nơi trên thế giới mỗi ngày, nên nếu liệt kê từng cái chết một thì sẽ lấp đầy cả tờ báo mất. Thêm vào đó, họ cung cấp đủ loại ‘thuốc mê’ để đảm bảo nỗi sợ chiến tranh không lan tới các quốc gia an toàn. Có rất nhiều cuộc thảo luận về chuyến thăm đột xuất của... Bông Hồng Xanh đó, phải không nhỉ? Hì hì hì. Có lẽ họ chẳng còn chỗ trống nào sau khi bàn tán quá nhiều về em gái nhỏ của anh đâu."
"Cũng không có gì về một cuộc chiến tranh ma túy sao?"
"Hửm? Đó là thứ gì đó trong phim ảnh à?"
Heivia âm thầm nhăn mặt khi nhìn thấy vẻ bối rối của vị hôn thê trên màn hình.
(Vậy là không có dấu vết gì của Vanilla Đa Sắc. Nghĩa là bất kỳ tin tức nào làm ô uế thanh danh quân đội nói chung đều bị coi như chưa từng tồn tại, đúng chứ? Mình cứ ngỡ ít nhất họ cũng sẽ dựng lên một câu chuyện bọc đường để đổ mọi tội ác chiến tranh lên đầu một mình Meena Stinger, nhưng thực tế là họ còn chẳng thèm cho ai thấy cái đuôi thằn lằn bị cắt bỏ đó nữa.)
Khi Quenser (trên danh nghĩa) bắn hạ trung đội 15 khi chúng đang cố dùng phốt pho trắng thiêu rụi các công-te-nơ nấm cựa gà, cậu đã sử dụng một khẩu carbine của Tập Đoàn Tư Bản.
Ngay cả khi Meena Stinger bị bắn tại khu vực căn cứ bảo trì, viên đạn biến dạng mà họ tìm thấy sau đó cũng là loại mà phe địch thường dùng cho súng máy hạng nặng và súng bắn tỉa phản vật chất.
Điều đó có nghĩa là sẽ không có bất kỳ cuộc điều tra nào thêm nữa.
Họ chẳng thể làm gì được.
Trung úy Meena Stinger và Trung đội Đặc nhiệm 15 Áo Đen của cô ta đã tử trận dưới tay binh lính kẻ thù trong lúc chiến đấu. Không còn gì để bàn cãi, và họ đang được đối xử như những người lính tử trận bình thường.
Chỉ vậy thôi.
"Nếu anh tò mò, em có thể tìm hiểu sâu hơn nữa."
Cô gái trên màn hình gợi ý.
"Không, biết được báo chí và tin tức ở quốc gia an toàn đang nói gì là đủ rồi. Vả lại, một thường dân thì biết gì về quân đội và chiến tranh chứ?"
"Ồ? Chẳng có gì đáng sợ hơn những kẻ giàu có khi họ chẳng có việc gì tốt hơn để làm đâu, anh biết mà."
Cô cúi chào với một nụ cười rồi hình ảnh biến mất khỏi màn hình.
Heivia nghịch thiết bị trên tay một hồi lâu rồi chậm rãi thở hắt ra.
Sau đó, cậu buông thêm một lời nhận xét đầy khó chịu.
"Mọi thứ quá sạch sẽ. Mình đang bị lôi vào âm mưu của ai thế này?"
Phần 3
Mũi Hảo Vọng là điểm cực nam của Châu Phi.
Rất khó để nhận ra điều này trên những tấm bản đồ theo phép chiếu Mercator tiêu chuẩn, nhưng khu vực này thực chất chỉ cách Nam Cực một chuyến hành trình ngắn về phía nam đại dương. Chim cánh cụt đi lại thong dong trên đường phố, nên nơi đây hoàn toàn không phải là vùng đất đầy mồ hôi dưới ánh mặt trời rực lửa như người ta thường hình dung về Châu Phi. Xét về vĩ độ, nó tương đương với lục địa Châu Đại Dương, nhưng thực tế lại mang vẻ sóng dữ, bầu trời màu chì và những dải đá khô khốc, một khung cảnh cực kỳ hợp với những bản nhạc enka truyền thống của Quốc Đảo. Trong câu chuyện về Gió Bắc và Mặt Trời, ở đây Gió Bắc đang thắng thế tuyệt đối, đến mức chẳng ai dám nghĩ đến việc đổi quân phục để lấy một bộ đồ bơi.
Hoặc ít nhất đó là điều người ta vẫn tưởng.
"Aaaa. Trong này nóng quá đi mất. Tôi biết cô đang cố tỏ lòng hiếu khách, nhưng không phải cô đang vặn lò sưởi quá cao sao?"
"Bông Hồng Xanh à, Đảo Quốc có câu: ăn oden dưới máy lạnh và ăn kem bên bàn sưởi kotatsu. Đây thực sự là đỉnh cao của sự hưởng thụ đấy."
Chỉ duy nhất một căn phòng trên chiếc hàng không mẫu hạm nhỏ là có toàn bộ cửa sổ bị phủ mờ bởi hơi nước.
Giữa cái nóng hầm hập đó, Frolaytia Capistrano đang bày ra một kiểu chào đón sai lệch và Azureyfear Winchell cũng đang tận hưởng kiểu chào đón sai lệch đó. Cả hai đã trút bỏ quân phục và váy vóc để thay bằng những bộ đồ bơi, người ngợm nhễ nhại mồ hôi một cách không cần thiết.
Chiếc bể bơi nhựa mà nữ Áo Đen Meena Stinger từng lén lút sử dụng ở Rio Grande giờ đây chứa đầy nước. Hai người họ ngồi trên ghế, đôi chân đầy khiêu khích ngâm trong bể, các ngón chân khẽ co duỗi và điểm xuyết cho khung cảnh đó là việc cả hai đang mút những que kem vani mát lạnh.
Vì lý do nào đó, Quenser bị gọi đến đây, và cậu đã bị đập vào mặt bởi một làn hương thơm nữ tính nồng nặc ngay khi vừa mở cửa.
Cậu cao giọng theo phản xạ.
"Mấy người thật là quá đáng! Đám tư sản chết tiệt các người đang giết chết Trái Đất bằng mọi cách có thể đấy!"
"Cuối cùng thì cậu cũng tới rồi, thường dân. Lại gần đây nào. Đúng thế, lại đủ gần để có thể chạm vào tôi này."
"Gâu gâu!"
"Hì hì hì. Thật là ngoan ngoãn làm sao. Cậu thích đồ bơi phụ nữ đến thế à?"
Màu xanh hẳn là màu yêu thích của cô ta, vì Azureyfear đang mỉm cười với Quenser trong bộ bikini xanh biếc lấp lánh như một loài bướm nhiệt đới.
Frolaytia rút que kem ra khỏi miệng và chỉ nó về phía cậu sinh viên.
"Tôi có lẽ không phải người thích hợp để nói điều này, nhưng cô ấy là một quý tộc quyền lực đấy. Và cô ta thuộc kiểu người thực sự có thể sử dụng quyền hạn của gia tộc Winchell. Đừng có làm hỏng việc."
"Ừm, tôi có thể hỏi tại sao hôm nay các người lại gọi tôi tới thường xuyên thế không?"
"Tôi thích cậu rồi đấy."
Cô tiểu thư trong bộ đồ bơi xanh nói.
"Phải, chuyến thăm này về mặt kỹ thuật là một màn trình diễn, nhưng nếu tôi cần ai đó dẫn đi tham quan, tôi muốn đó là người mà tôi có chút kết nối. Tôi đã nghe về những gì cậu làm rồi. Cậu đã chiến đấu rất tốt trước đám Áo Đen liên quan đến cuộc chiến ma túy ở khu vực Rio Grande."
"Hả? Nhưng chuyện đó là..."
Trong cơn bối rối, Quenser thốt lên theo phản xạ, nhưng ngay lập tức, một hương vị ngọt ngào lấp đầy khoang miệng cậu.
Azureyfear đã ấn đầu que kem của cô vào miệng cậu.
Trong lúc cậu không thể thốt nên lời, đôi môi mang hương vị vani ấy mấp máy ở một khoảng cách cực gần.
Cô ta mấp máy môi thành chữ: Không.
"…"
"Thường dân, nếu cậu là người dẫn đường của tôi, tôi muốn biết cậu là loại người như thế nào. Như một bài kiểm tra, hãy tìm một đoạn video trực tuyến nào đó có thể làm tôi thấy giải trí đi."
"Ừm, hả? Được thôi, nhưng mà…"
"Nhìn khe ngực này đi. Tôi thậm chí sẽ ép sát hai bên lại và trao cho cậu một ánh nhìn nũng nịu nhé. Cậu có muốn tôi ngậm que kem trong miệng rồi làm mấy trò faffefaafafhfhefh không?"
"Gâu gâu gâu gâu!"
Dường như có một sự sai lệch nhẹ trong cách hiểu về biến cố trước đó, nhưng tên ngốc Quenser đã quyết định gạt phăng mấy vấn đề đó sang một bên để tận dụng triệt để cơ hội này.
Cậu bắt đầu nhiệm vụ đầu tiên với thiết bị cầm tay trên tay.
"C-còn video một chú mèo con đuổi theo tia laser trên tường thì sao?"
"Cũ rích."
"Đây là cảnh tuyết trắng bạc trên đỉnh Mont Blanc."
"Chinh phục ngọn núi mà không tự thân leo lên thì có ý nghĩa gì chứ? Tôi leo Mont Blanc 2 lần một năm đấy. Suy cho cùng, muốn đi săn giỏi thì cần phải có cả thể lực lẫn kiến thức về thiên nhiên."
"Kh!… Đã đến nước này thì, tôi sẽ tung ra video tháo rời một chiếc đồng hồ bấm giờ siêu chính xác này. Nhìn đống bánh răng này đi! Nó được điều khiển bằng lò xo và bánh răng thay vì điện tử, nên hãy nghĩ về độ chính xác cần thiết ở đầu ngón tay của người thợ máy để… hộc, hộc… biến điều này thành hiện thực… uuhhhh!"
"Bình tĩnh lại đi, đồ cuồng kỹ thuật. Cậu có phải thuộc kiểu người thích bị tôi giẫm lên không đấy?"
Quenser cảm thấy cái nhìn ngán ngẩm trong mắt Azureyfear như muốn nghiền nát linh hồn mình. Cạn kiệt ý tưởng, ngón tay cậu vô tình chạm vào biểu ngữ tin tức đang thịnh hành gần khung tìm kiếm.
Màn hình nhỏ lập tức bị lấp đầy bởi khuôn mặt của một người đàn ông trung niên bóng dầu. Một cái bục phủ đầy micro và ánh đèn flash của máy ảnh lóe lên như súng máy. Một nữ phát thanh viên lên tiếng đè lên đoạn phim về một cuộc họp báo nào đó.
"Với tư cách là thành viên hoàng gia và là thành viên của Hội đồng Hoàng gia, những lời nói của Đệ nhất Hoàng tử Flag Eggnog đang thu hút sự chú ý của quốc tế. Đây là một phần của cuộc họp báo tiêu chuẩn sau khi phiên họp hội đồng kết thúc vào ngày hôm kia."
"Như tôi đã nói, chiến tranh ma túy chỉ tồn tại trong phim gián điệp. Hơn nữa, những điều vô nghĩa này có khả năng chỉ đang được lan truyền bởi những thanh niên có ý chí yếu kém. Những con nghiện không thể ngừng lạm dụng Vanilla Đa Sắc hẳn đang bám víu vào các thuyết âm mưu nhằm đổ lỗi cho quân đội và chính phủ về các vấn đề của họ."
"Nhiều nhóm và cá nhân đã phản đối quyết liệt tuyên bố này, bao gồm cả Viện Hàn lâm Y học Tổng quát của Vương Quốc Chính Thống và Hiệp hội Hiệp sĩ Trắng vì Quyền Phụ nữ. Họ tuyên bố rằng phát biểu của hoàng tử không thống nhất với các sự kiện y tế về sự lây lan và gây nghiện của Vanilla Đa Sắc, đồng thời, họ hỏi liệu ông ta có đang quên mất những nạn nhân bị ép buộc sử dụng các loại thuốc bất hợp pháp này do hoàn cảnh xung quanh hay không. Các nhóm này đang tràn ra đường trước cung điện hoàng gia tại quốc gia an toàn với nhiều biểu ngữ phản đối trên tay."
"Nếu ông có thể thốt ra những điều điên rồ đó với khuôn mặt tỉnh bơ như vậy, chúng tôi không thể để ông ta dẫn dắt đất nước này!"
"Hoàng gia cần phải đuổi cổ gã khốn đó ngay lập tức!"
"Tôi chán quá, nên tôi muốn gây náo loạn một phen!"
"Hoan hô!"
Quenser thấy cái lễ hội của sự giận dữ này là một cảnh tượng kinh hoàng.
"Khoai tây chiên đây! Có ai cần khoai tây chiên không!? Chết tiệt, mình sẽ kiếm bộn tiền ở đây cho xem!"
"Đợi đã, đồ ngốc! Tự đi mà đổ sốt mayonnaise mù tạt lên khoai của ông ấy! Áaa! Chúng bị phủ kín hết rồi!"
Cậu nghi ngờ mấy cái video tin tức chẳng thể nào làm mủi lòng một cô tiểu thư quý tộc đang chán chường, thế nhưng…
"Hì hì hì. A ha ha!"
"Cô hoàn toàn vô tư vậy luôn hả!? Tôi biết người ta hay bảo mấy cô gái tuổi teen thấy cái gì cũng buồn cười được, nhưng thế này thì hơi quá rồi đấy!?"
"Không, không đâu. Quenser, cậu có khiếu hài hước đấy chứ. Đối với những quý tộc như chúng tôi, nỗi bất hạnh của kẻ khác giống như loại mật ong thượng hạng nhất vậy. Đúng không, thiếu tá Capistrano?"
"Hừm... Tôi xin phép không trả lời câu hỏi đó."
Frolaytia hắng giọng để kìm nén tiếng cười, vậy nên đây rõ ràng không chỉ là sở thích cá nhân của riêng Azureyfear. Điều này thực sự chẳng có chút ý nghĩa nào với một thường dân như Quenser.
"Haiz. Làm thành viên hoàng gia chắc cũng khổ sở lắm. Ông ta chắc chắn là đã quá bất cẩn, nhưng bất kỳ người đàn ông nào ở độ tuổi đó chắc cũng sẽ nói mấy thứ tương tự khi đang cầm chai bia trên tay thôi."
"Đây là trách nhiệm của quý tộc. Quyền lực đi đôi với trách nhiệm. Quyền lực càng lớn của một quý tộc hay hoàng gia sẽ mang lại trách nhiệm tương ứng. Nếu một thành viên hoàng gia hành xử như một kẻ thường dân thích buôn chuyện tại một cuộc họp báo, thì chuyện gì xảy ra cũng là hiển nhiên thôi."
Dù sao đi nữa, cậu cũng đã hoàn thành nhiệm vụ đầu tiên là làm cô vui vẻ. Trong bộ bikini xanh lấp lánh như một loài bướm nhiệt đới, Azureyfear chậm rãi nhấc bờ mông nhỏ nhắn khỏi ghế.
"Thiếu tá Capistrano, tôi có thể mượn cậu ta một lát không?"
"Được thôi. Nhưng mà... hả!? Cô định ra ngoài với bộ dạng đó sao!?"
"Người tôi đang nóng hầm hập rồi, nên tôi cần ra ngoài đón chút gió lạnh. Quenser, mang theo cái khăn tắm đó đi."
Nói xong, cô thực sự tiến về phía cửa căn phòng đầy hơi nóng trong bộ đồ bơi. Quenser nhìn qua nhìn lại giữa Azureyfear và Frolaytia, nhưng vị chỉ huy của cậu chỉ nhún vai trong bộ đồ bơi của mình. Cô ấy rõ ràng là đang ra lệnh cho cậu phải phục tùng cô tiểu thư quý tộc ích kỷ này.
Khi họ rời khỏi phòng, Quenser cảm thấy hơi lành lạnh dù đang mặc quân phục.
Giống như vừa bước ra khỏi phòng xông hơi, Azureyfear trông có vẻ rất thoải mái ngay cả trong bộ bikini xanh. Cô đưa tay lên cao, uốn cong người ra sau và để luồng không khí lạnh giá bao phủ lấy làn da mình.
Quenser hỏi câu hỏi chính đang quẩn quanh trong đầu.
"Ừm, về chuyện lúc trước..."
"Ồ, ý cậu là ở cánh đồng hướng dương đó hả?"
Cô có vẻ không bận tâm lắm.
Cô thậm chí còn nhún vai khi nhắc đến vụ bắn tỉa đám Áo Đen tại ốc đảo sa mạc.
"Chuyện đó đơn giản thôi. Gia tộc Winchell không được phép săn người."
"Chẳng ai được phép làm thế cả!"
Tên ngốc Quenser không kìm được mà rướn người về phía trước, và khe ngực của cô tiểu thư lập tức lấp đầy tầm mắt cậu.
Cô ta cực kỳ dễ thương, nhưng cậu không biết phải làm sao khi cô mang trong mình dòng máu giống hệt Heivia. Hay đúng hơn là cái khuôn mặt chẳng ai ưa của gã bạn cứ hiện ra trong đầu khiến cậu không thể tập trung nổi.
"Vậy nên, sẽ rất tiện lợi nếu cậu nhận công trạng cho những mạng người đó, vì cậu là người đã nhặt khẩu súng của Tập Đoàn Tư bản lên. Những gì phải làm và danh tiếng của một người là hai thứ rất khác nhau, đặc biệt là trong xã hội quý tộc. Chà, đừng suy nghĩ quá nhiều về nó, thường dân ạ. Tôi khuyên cậu nên nhận lấy cái danh anh hùng cứu đơn vị đi. Quan trọng hơn là..."
Azureyfear xoay cánh tay đang giơ cao ra sau lưng, cúi thấp hông về phía trước và nhìn ngược lên cậu từ phía dưới.
"Tôi muốn nghe chuyện về anh trai mình. Cậu là người thân thiết với anh ấy hơn bất kỳ ai, đúng không?"
"…Thì ra là vậy."
"Trông cậu như muốn hỏi tại sao là anh em mà tôi lại không trực tiếp gặp mặt anh ấy vậy. Tôi gần như có thể cảm nhận được cái hình ảnh ấm áp về gia đình mà lũ thường dân các cậu hay mơ tưởng… Nhưng khái niệm đó vô nghĩa đối với giới quý tộc, những kẻ luôn trong xung đột với chính máu mủ của mình."
"Nhưng nếu cô đã muốn biết về cậu ta, thì hẳn hai người không hoàn toàn bị chia rẽ đâu."
"Tôi không thể nói cho cậu biết anh ấy cảm thấy thế nào về chuyện đó. Vả lại, anh ấy giống như một kẻ dị giáo đối với gia tộc Winchell vậy. Khi một ai đó bị môi trường xung quanh ghét bỏ, họ sẽ quay lại ghét bỏ chính cái môi trường đó. Đó là một kiểu cơ chế phòng vệ thôi."
"Chà… Tôi phải thừa nhận cậu ta không phải kiểu quý tộc rập khuôn."
Quenser thực sự không hiểu rõ lắm, và Azureyfear bật cười. Cô ta dường như thích việc cậu không thể hình dung nổi cảm giác xung đột với người thân là thế nào. Đó là bằng chứng cho thấy cậu có một mối quan hệ thực sự hạnh phúc với gia đình mình.
"Quenser, khăn tắm của tôi."
"Vậy là sự xa xỉ đó chỉ kéo dài trong chốc lát thôi sao?"
Cậu đưa khăn ra, và cô ta choàng nó lên vai như một chiếc áo choàng để giữ lại chút hơi ấm.
"Mà suy cho cùng thì, Heivia vẫn là Heivia thôi. Thật khó để tìm thấy điểm gì khác thường ở cậu ta. Thực ra, tôi không nghĩ tình trạng của cậu ta sẽ thay đổi bao nhiêu ngay cả khi cậu ta ăn phải một quả trứng thối nhặt được bên lề đường đâu."
"Ồ, ra vậy. Anh ấy chắc hẳn đang được thỏa sức vẫy vùng ở đây rồi."
Quenser tự hỏi liệu gã bạn mình có gì khác biệt khi ở trong dinh thự sang trọng tại quốc gia an toàn không, nhưng cậu thấy khó mà tưởng tượng nổi một Heivia Winchell trong thời bình.
"Anh ấy có hay nhận được thư từ hay điện tín không?"
"Tôi không phải là kiểu Echelon Quenser chuyên giám sát mọi liên lạc của cậu ta, nhưng cậu ta có nhận các cuộc gọi và email. Chúng đều bị máy chủ quân đội giám sát, nhưng ít nhất thì ai ở đây cũng chơi trò đánh golf trực tuyến mà."
Rồi Quenser sực nhớ ra điều gì đó.
"Nhưng dạo gần đây tôi thấy cậu ta nghịch thiết bị cầm tay rất nhiều."
"Chà."
"Tôi có hỏi liệu có phải cậu ta đang giả vờ chat sex không, nhưng cậu ta phủ nhận. Tôi tự hỏi liệu cậu ta có nói thật không nữa."
"Trời đất ơi!"
Azureyfear đưa tay lên che miệng một cách tao nhã, và đôi mắt cô ta bỗng dưng sáng rực lên vì lý do nào đó. Có lẽ cô ta chỉ là đang có quá nhiều thời gian rảnh rỗi mà thôi.
"Vậy ra sau tất cả, anh ấy thực sự có liên hệ với nhà Vanderbilt… Không, không có lý do gì để chuyện này làm mình bận tâm cả… Mình đã biết anh ấy có mối quan hệ với kẻ thù không đội trời chung của chúng ta rồi… Anh ấy vốn dĩ là kiểu người như vậy mà…"
"?"
Quenser nghiêng đầu nhìn cô tiểu thư quý tộc đang quay mặt vào tường và lầm bầm gì đó trong miệng.
Sau đó, một cơn rùng mình bất thường chạy dọc sống lưng cô ta. Cô ta cọ xát hai đùi trắng ngần vào nhau, quấn chặt chiếc khăn tắm quanh người và liếc nhìn Quenser một cách ngượng ngùng.
"Tôi đã nguội bớt rồi. Cảm ơn vì cuộc trò chuyện thú vị nhé, thường dân. Tôi cần vào phòng trang điểm (powder room) một chút, cậu hãy trở về vị trí thường nhật đi."
"Vậy ra quý tộc thực sự gọi đó là phòng trang điểm sao…"
"Đừng có dại mà hỏi sâu thêm về chuyện này."
0 Bình luận