Ojamajo Doremi 16

Chương 03: Lên đường đến Hokkaido thôi - phần 2

Chương 03: Lên đường đến Hokkaido thôi - phần 2

——

Cánh cửa phía sau MAHO-do không dẫn ra sân sau, mà dẫn ra một con đường trải dài đến thế giới phù thủy.

Hãy cứ coi đó như một hiện tượng siêu nhiên chỉ xảy ra vào những đêm trăng mỉm cười.

Khi đến đây, người ta chỉ cảm nhận được một cảm giác kỳ lạ.

Không gian ở đây như bị bóp méo, với những phím đàn piano và bản nhạc trôi nổi xung quanh. Từ "kỳ diệu" là từ hoàn hảo để miêu tả nó.

Chúng tôi đã đi bộ qua khung cảnh này.

Trước đây, chúng tôi có thể bay thẳng đến cung điện của Nữ hoàng trên chổi thần, nhưng đi bộ thì mất nhiều thời gian hơn.

Tuy nhiên, chúng tôi đã tận dụng thời gian đó để thảo luận nhiều vấn đề khác nhau, nên nó không hẳn là một sự lãng phí.

Ba năm trước, chúng tôi đã từ chối cơ hội trở thành phù thủy do Nữ hoàng và hội đồng phù thủy trao tặng mà không chút do dự. Tuy nhiên, giờ đây chúng tôi quay lại để trở thành phù thủy học việc, vì vậy chúng tôi cần phải chuẩn bị tinh thần. Chúng tôi rất muốn tìm Onpu-chan, nhưng chúng tôi không muốn sử dụng phép thuật một cách liều lĩnh, vì thế chúng tôi đã tự đặt ra một số quy tắc riêng.

~~~~~

Cuối cùng, chúng tôi đi bộ một tiếng đồng hồ trước khi đến cung điện, nơi chúng tôi xin được diện kiến Nữ hoàng.

Majorika và Lala, những người đến trước chúng tôi, đã giải thích tình hình cho Nữ hoàng và hội đồng phù thủy, vì vậy sau khi chào hỏi, cố vấn của Nữ hoàng, Majorin, đã đưa cho chúng tôi những chiếc Tap.

Mắt tôi sáng lên khi nhìn thấy nó.

“Wah, đó là những chiếc Tap học việc !” Hazuki-chan reo lên.

"Chúng thường nhỏ như thế này sao?" tôi hỏi.

“Đừng ngớ ngẩn thế. Chúng không nhỏ, chỉ là chúng ta đã lớn hơn thôi.” Ai-chan giải thích.

“Haha, đúng vậy.”

Ngay lúc đó, Nữ hoàng mỉm cười và nói,

"Lại đây, cầm lấy đi."

“Liệu việc tụi con trở lại làm thủy phủ học việc thực sự ổn không?”

“Dù tốt hay xấu, các con chính là những vị cứu tinh của thế giới phù thủy. Tất nhiên là điều đó hoàn toàn ổn.”

Đúng vậy, Nữ hoàng đã tán thưởng những nỗ lực của chúng ta trong việc đánh thức Majotourbillon, vị Nữ hoàng tiền nhiệm, người đã đem lòng yêu một chàng trai trẻ và chìm vào giấc ngủ dài sau khi bị dày vò bởi nỗi buồn, cũng như hóa giải lời nguyền phù thủy ếch mà bà đã giáng xuống.

“Lại đây, cầm lấy đi,” Nữ hoàng nói với chúng tôi.

Đúng lúc đó, Hazuki-chan, người đang cúi đầu lắng nghe, ngước nhìn Nữ hoàng.

“Thưa Nữ hoàng, trước khi tụi con chấp nhận, người có thể lắng nghe yêu cầu của tụi con được không?”

Nữ hoàng gật đầu, và Hazuki-chan tiếp tục.

“Trên đường đi, tụi con đã có một cuộc thảo luận nghiêm túc về việc trở lại thành phù thủy học việc.”

“Tụi con đã tự đặt ra một quy tắc cho bản thân,” Ai-chan ngẩng đầu lên và nói thêm.

"Quy tắc?"

Các phù thủy của thượng viện, đứng bên trái và bên phải Nữ hoàng, hỏi với giọng đầy kinh ngạc.

“Phép thuật có thể rất hữu ích, chúng ta thường nghĩ đến việc sử dụng nó để làm cho cuộc sống dễ dàng hơn, đúng không?” Sau đó, chúng tôi giải thích.

Nữ hoàng mỉm cười ngập ngừng, không chắc chắn về ý định của chúng tôi.

“Hơn nữa, tụi con đã từng từ chối cơ hội trở thành phù thủy một lần rồi,” tôi nói.

"Tụi con cảm thấy điều đó hơi ích kỷ," Ai-chan nói thêm.

“Đó là lý do tại sao, ngay cả khi chúng ta trở lại thành phù thủy học việc, tụi con sẽ không bao giờ sử dụng phép thuật vì lợi ích cá nhân,” Hazuki-chan kết luận với vẻ mặt nghiêm túc.

Cuối cùng, Nữ hoàng cũng hiểu ý chúng tôi và gật đầu đồng ý.

“Ta hiểu rồi. Nói cách khác, các con chỉ sử dụng phép thuật để giúp đỡ người khác, đúng không?”

“Vâng!” Chúng tôi đồng thanh đáp.

“Ta hiểu rồi. Vậy nên, nếu các con sử dụng phép thuật vì lợi ích của bản thân…”

"Vậy thì hãy biến chúng tôi thành phù thủy ếch hoặc thứ gì đó tương tự đi," tôi nói dứt khoát.

Ngay lúc đó, Majorika, người đang đứng phía sau chúng tôi đã lên tiếng.

"Mấy đứa thực sự thấy ổn với điều đó chứ?"

Chúng tôi quay lại và gật đầu.

“Nhưng Doremi-chan lúc trước đôi khi dùng phép thuật cho bản thân trước khi kịp nhận ra…” Lala lo lắng nói.

Tôi nhăn mặt trước lời nhận xét của cô ấy.

“Lời nguyền phù thủy ếch chỉ có thể được thi triển bởi Nữ hoàng tiền nhiệm, hãy chúng ta có thể làm như thế này. Nếu một trong số các con sử dụng phép thuật vì lợi ích bản thân, cả ba chiếc Tap sẽ bị phá hủy. Thế nào?”

Chúng tôi nhìn nhau rồi gật đầu.

“Tụi con đồng ý,” chúng tôi đồng thanh trả lời.

Nữ hoàng gật đầu hài lòng và gọi Majorin đến. Sau đó, bắt đầu niệm chú trong khi đặt tay phải lên ba chiếc Tap học việc.

Ngay sau đó, ba chiếc Tap bắt đầu phát sáng.

Ánh sáng nhanh chóng biến mất, và Majorin lại đưa những chiếc Tap đến trước mặt chúng tôi.

“Hãy nhận lấy chúng.”

Chúng tôi gật đầu và lần lượt lấy.

“Các em còn nhớ các dùng chứ?” Majorin hỏi một cách bình tĩnh.

“Chỉ cần nhấn nút ở giữa, bộ đồng phục học việc sẽ hiện ra, đúng không?”

“Đúng vậy. Tuy nhiên, nếu chỉ nhấn nút, một bộ đồng phục cỡ trẻ em sẽ xuất hiện. Vì vậy, khi nhấn nút, hãy tưởng tượng bộ đồng phục vừa vặn với cơ thể hiện tại, và bộ đồng phục vừa với các em sẽ hiện ra.” Majorin giải thích, nhưng tôi quá chú tâm trở lại thành phù thủy học việc nên không nghe thấy và đã nhấn nút.

Một bộ đồng phục học việc lập tắc hiện ra từ chiếc Tap.

Âm nhạc bắt đầu nổi lên!

Tôi cần thay đồ xong trước khi nhạc phát ra từ Tap ngừng.

Tuy nhiên-,

“Hả?! C-Cái gì?! Đầu mình không vừa !”

Dù vậy, tôi vẫn cố gắng luồn đầu qua và bằng cách nào đó đã thay đồ xong, nhưng...

“Doremi-chan, đồ lót của cậu lộ ra kìa,” Ai-chan chỉ ra.

“Ơ?! Uwaaaahh, tại sao?!”

Thấy tôi hoảng loạn, Hazuki-chan thở dài.

“Doremi-chan, cậu thật sự không nghe người khác nói, phải không? Majorin bảo chúng ta phải tưởng tượng bộ đồng phục vừa vặn với cơ thể hiện tại khi nhấn nút.”

“A, vậy sao? Ha…hahahaha.”

"Thật đấy."

Ngạc nhiên trước sự nhầm lẫn của tôi, Majorika búng tay.

Bộ đồng phục học việc nhỏ lại và bị hút ngược trở lại vào chiếc Tap.

“Hãy xem pha biến hình một cách hoàn hảo đây!”

Ai-chan nhắm mắt lại, tưởng tượng bộ đồng phục học việc vừa vặn với cơ thể hiện tại.

"Được rồi!"

Và cô ấy ấn nút.

Một bộ đồng phục học việc phù thủy màu xanh lam trông xuất hiện, và cậu ấy nhanh chóng thay đồ, cuối cùng đội chiếc mũ rộng vành lên đầu.

“Pretty, Witchi, Aiko-cchi!” Cô ấy hô lên khi tạo dáng.

“Ồ, câu nói gợi nhiều sự hoài niệm thât đấy! Đên lượt tớ.”

Hazuki-chan, hình dung bộ đồng phục trong đầu, và nhấn nút.

Một bộ đồng phục và mũ tập sự phù thủy màu cam xuất hiện, và cô ấy cũng nhanh chóng thay đồ.

“Pretty, Witchi, Hazuki-cchi!” Cô ấy hô lên khi tạo dáng.

"Uwaaah, dễ thương quá! Được rồi, đến lượt tớ!"

Lần này, tôi tập trung hình dung bộ đồng phục trong đầu trước khi nhấn nút.

Một bộ đồng phục và mũ tập sự phù thủy màu hồng xuất hiện, đúng như tôi đã tưởng tượng.

Kích thước cũng rất hoàn hảo.

Giống như hai người kia, tôi cũng nhanh chóng thay đổi.

“Pretty, Witchi, Doremi-cchi!”

Sau khi biến hình thành công, tôi tạo dáng. Hazuki-chan và Ai-chan tiến đến hai bên tôi.

“Phù thủy học việc, phiên bản 16!” Chúng tôi hét lên khi tạo dáng thật ngầu.

2384d42e-184b-414b-947a-e8031a1067e4.jpg

“Tiếp theo sẽ là Porons! Là Do, Mi, So, Do, đúng không?”

"Đúng!"

“Được rồi !”

Chúng tôi nhấn các nút “Do”, “Mi”, “So” và nút “Do” trên chiếc Tap, hiện đang đặt trên ngực chúng tôi.

Kururu Porons bay ra từ những chiếc Tap.

“Ồ, là Kururu Poron! Mình tưởng đó là Puwapuwa Poron…”

Hazuki-chan có lý do để bị sốc.

Bảy năm trước, khi chúng tôi mới bắt đầu làm phù thủy học việc, những chiếc Poron xuất hiện là Peperuto Poron dành cho tôi, Puwapuwa Poron dành cho Hazuki-chan, và Poppun Poron dành cho Ai-chan.

Ồ, Poron là đủa phép mà chúng tôi dùng để thi triển phép thuật, giống như một nhạc cụ vậy. Chúng tôi chỉ có thể thi triển phép thuật khi đặt các viên bi ma thuật vào trong Poron.

Và Kururu Poron được tạo ra bởi những phù thủy học việc đã vượt qua kỳ thi cấp độ 6, thông qua sự kết hợp giữa Poron của họ và một nhạc cụ yêu thích. Tôi chọn cây đàn piano đồ chơi của mình, Hazuki-chan chọn cây vĩ cầm đầu tiên, và Ai-chan chọn chiếc kèn harmonica mà bố mẹ mua cho khi còn nhỏ.

Thấy chúng tôi ngạc nhiên khi nhận được Kururu Poron, Majorin giải thích.

“Sau khi nghe Majorika kể lại, Nữ hoàng đã quyết định rằng Kururu Poron sẽ phù hợp hơn, vì nó có thể thi triển những phép thuật cấp cao hơn.”

“Ta đã dùng phép thuật để mang những nhạc cụ yêu quý của mấy đứa từ thế giới loài người sang đây,” Majorika nói thêm.

“Nữ hoàng đã thực hiện kết hợp cho mấy đứa cách đây không lâu.”

Chúng tôi rất cảm động trước lòng tốt của Nữ hoàng.

“Cảm ơn vì tất cả!” Chúng tôi nói và cúi đầu thật sâu.

Sau đó, chúng tôi rời cung điện trên những chiếc chổi thần.

 ~~~

Ngày hôm sau, một ngày Chủ nhật, chúng tôi giao MAHO-do cho Majorika trông coi và bay đến Wakkanai, Hokkaido, trên những chiếc chổi của mình.

Trời mưa ở vùng Kanto và Tohoku, nên việc di chuyển bằng chổi trong áo mưa khá vất vả, nhưng sau khi bay qua eo biển Tsugaru, những đám mây dày đặc tan đi và bầu trời xanh trong vắt trải rộng ra.

0a7b1b05-ae09-497d-81a4-8a5c1fbba362.jpg

“Yahoo—!”

“Quả thật, cưởi chổi là tuyệt nhất!”

Ngồi vắt vẻo trên chổi như đang đạp xe, Ai-chan và tôi thi nhau chạy đua, còn Hazuki-chan thì bám sát phía sau, vắt chân sang một bên như hồi tiểu học.

“Cảm giác thật tuyệt!” Hazuki-chan mỉm cười nói.

Có một chuyến hành trình tuyệt vời trên bầu trời; quay lại làm phù thủy học việc quả là tuyệt vời!

~~~~~

Chúng tôi rời thành phố Misora lúc 5 giờ sáng, và lúc 11 giờ sáng, sau sáu giờ di chuyển, chúng tôi đến Wakkanai, thành phố nằm ở phía bắc Nhật Bản.

Vì không quen thuộc với khu vực này, chúng tôi đã chắc chắn không ai nhìn thấy trước khi đáp xuống nóc tòa nhà cao nhất đối diện nhà ga xe lửa.

“ Bây giờ, chúng ta sẽ tìm Onpu-chan bằng cách nào?” Hazuki-chan hỏi.

“Chúng ta cần dùng đến Magical Stage!” tôi reo lên.

“Chúng ta đã tích trữ đủ Bi phép thuật rồi!” Ai-chan xác nhận.

“Được rồi, chúng ta cùng làm thôi!”

Chúng tôi nhanh chóng sắp xếp vị trí để tạo thành ba đỉnh của một tam giác và nhấn các nút “Do, Mi, So, Do” trên chiếc Tap gắn trên ngực để triệu hồi Kururu Porons.

“Đã lâu lắm rồi, tớ khá hào hứng,” tôi nói.

Hazuki-chan và Ai-chan mỉm cười và gật đầu đồng ý.

“Magiacl Stage sẽ thất bại nếu trái tim chúng ta không đồng điệu. Doremi-chan, đừng có nghĩ đến món bít tết nhé,” Ai-chan nói đùa.

“Sao tớ lại nghĩ đến chuyện đó chứ!?”

Tôi có thể rất thích bít tết, nhưng tôi đã trở lại thành phù thủy học việc và đến tận Wakkanai, vì vậy việc tìm kiếm Onpu-chan chắc chắn là ưu tiên số một của tôi.

“Fufu, vậy chúng ta bắt đầu nhé?”

Tôi gật đầu lia lịa trước lời của Hazuki-chan, rồi chuẩn bị Kururu Poron và bắt đầu niệm chú.

“Pirika pirilala, Freely!”

Một giai điệu do chiếc đàn piano đồ chơi phát ra bắt đầu vang lên từ chiếc Poron của tôi.

Tiếp theo, Hazuki-chan chuẩn bị Kururu Poron và bắt đầu niệm chú.

“Paipai ponpoi, Flexibly!”

Một giai điệu du dương từ cây đàn vĩ cầm vang lên từ chiếc Poron của Hazuki-chan.

Sau đó, Ai-chan chuẩn bị Kururu Poron của mình và bắt đầu niệm chú.

“Pameruku raruku, sonorously!”

Một giai điệu được chơi bằng kèn harmonica vang lên từ Poron của Ai-chan.

“Magical Stage!”

Chúng tôi cùng hô lên, trái tim hòa làm một, và những vòng sáng xuất hiện dưới chân chúng tôi rồi bay lên trời.

Ngay lập tức, những vòng sáng kết hợp lại thành một vật thể chuyển động và bắt đầu quay.

“Hãy cho chúng tôi biết Onpu-chan đang ở đâu!”

Như thể đáp lại tiếng kêu của chúng tôi, chiếc đèn treo tạo thành một bức màn ánh sáng và chiếu rọi lên chúng tôi.

Ngay lúc đó, một vật gì đó từ trên trời rơi xuống.

“Hừm?”

Với một tiếng động nhỏ, cây bút thư pháp rơi xuống đất ngay giữa ba chúng tôi.

“Sao lại là bút thư pháp?” Ai-chan hỏi, rồi cầm lấy chiếc bút.

“Có lẽ vì đã lâu rồi chúng ta không dùng Magical Stage nên mới nhận được vật phẩm này…” tôi gợi ý.

“Tớ không nghĩ vậy. Cậu còn nhớ lần đầu tiên chúng ta dùng Magical Stage không?” Hazuki-chan hỏi, vừa đẩy gọng kính đang hơi trượt xuống lên sống mũi.

"Là khi nào vậy?" Tôi hỏi, không thể nhớ nổi.

“Khi Dodo bỏ đi,” Ai-chan, người nhớ rất rõ chuyện đó, nói.

“À, là khi đó…”

Tôi và nàng tiên Dodo đã cãi nhau về một chuyện vặt vãnh, và Dodo đã bỏ nhà đi. Chúng tôi đã sử dụng Magical Stage lần đầu tiên để tìm kiếm.

“Ừ ừ, tớ nhớ rồi. Lần đó cũng vậy, một vật phẩm hoàn toàn không liên quan gì đến Dodo xuất hiện, và chúng ta phải đổi nó lấy nhiều vật phẩm khác nhau giống như một thương nhân trước khi được dẫn đến chỗ Dodo, người đã quay trở lại phòng tôi.”

“Đúng vậy…” Ai-chan nói và nháy mắt.

“Vậy nếu chúng ta mang theo cây bút thư pháp này, chúng ta sẽ đến được chỗ Onpu-chan!”

Tôi cầm lấy chiếc bút thư pháp và giơ lên trời.

~~~~~

Và thế là, chúng tôi thay phiên nhau giơ cao chiếc bút một cách lộ liễu khi đi dạo quanh Wakkanai. Tuy nhiên, hầu hết những người qua đường không hề phản ứng. Có người nhìn chúng tôi với vẻ khó hiểu, và có người thì rõ ràng là giả vờ không nhìn thấy chúng tôi.

Không thể tránh khỏi. Chúng tôi là một nhóm nữ sinh cấp mặc đồng phục phù thủy lòe loẹt, vung vẩy cây bút khi đi lại…

“Ááá—!” Tôi đột nhiên hét lên.

“C-Có chuyện gì vậy, Doremi-chan?”

“Cậu thấy Onpu-chan à?”

“Không. Là vì chúng ta vẫn đang mặc trang phục phù thủy học việc. Trông chúng ta không kỳ lạ sao?”

“Cậu nói đúng!” Hazuki-chan và Ai-chan nhìn nhau rồi gật đầu đồng ý.

Chúng tôi trông giống như một nhóm học sinh trung học kỳ quặc thích hóa trang vậy.

Và đây không phải là Akihabara.

Chúng tôi lao vào một con hẻm và nhấn vào các nút trên người để trở lại hình dạng bình thường. Sau đó, chúng tôi bắt đầu đi bộ về phía cảng.

Và chẳng bao lâu nữa—,

“Cô gái, tôi có thể mượn cây cọ đó được không?”

Người nói là một người đàn ông trông khoảng ba mươi lăm tuổi, tay cầm một chiếc túi mua ở cửa hàng tiện lợi.

“Tôi đã muốn hắt hơi từ lâu rồi nhưng không thể. Cảm giác khó chịu quá!”

“À, tôi hiểu cảm giác đó. Mời dùng cái này,” Hazuki-chan, người đang cầm cây bút, đưa nó cho người đàn ông.

Người đàn ông đưa đầu lông vào mũi và xoay.

“A… A… Atishoo-shoo-shoo-shoo!”

Tôi cứ tưởng chỉ có người thuộc thế hệ bố tôi mới còn hắt hơi kiểu đó thôi.

Tôi thầm điều chỉnh lại ước tính tuổi của người đàn ông thành bốn mươi lăm.

“À, thật nhẹ nhõm!” Người đàn ông giờ trông khoảng bốn mươi lăm tuổi nói một cách chân thành khi lấy ra một ít sô cô la từ chiếc túi mua ở cửa hàng tiện lợi trên tay.

“Cảm ơn cô gái trẻ. Có thể nhận món quà này nếu muốn, như một lời cảm ơn.”

Người đàn ông đưa chiếc cọ và thanh sô cô la cho Hazuki-chan rồi rời đi.

“Chà, chúng ta lại giống như những thương nhân buôn bán vậy,” Ai-chan nhận xét.

“Tiếp theo chúng ta sẽ nhận được gì từ thanh sô cô la này nhỉ? Tớ đang rất mong chờ đấy,” Hazuki-chan hào hứng nói, tay giơ thanh sô cô la ra và tiếp tục bước đi.

Này này, Hazuki-chan, mục tiêu của chúng ta hôm nay là tìm Onpu-chan, nhớ chứ?

Tôi và Ai-chan nhìn nhau, trao đổi những nụ cười gượng gạo, rồi đi theo Hazuki-chan.

Sau đó, chúng tôi nhìn thấy hai người phụ nữ, một người khoảng ba mươi tám tuổi và người kia khoảng bảy mươi tuổi, đang cãi nhau trước bến phà.

Đó là một cuộc cãi vã điển hình giữa con gái và mẹ chồng.

Chúng ta nên để mọi chuyện yên ổn. Chúng tôi giả vờ như không nhìn thấy hai người phụ nữ khi đi ngang qua trước mặt họ.

“Ông ấy không thích thạch đậu ngọt!”

“Điều đó không đúng. Ông ấy nói với con rằng ông ấy rất thích nó.”

“Anh ấy chỉ nói vậy để làm con vui thôi. Thứ ông ấy thực sự thích không phải là thạch đậu đỏ, mà là sô cô la. Vậy mà con vẫn đi mua thạch đậu đỏ.”

Nguyên nhân dẫn đến cuộc cãi vã của họ dường như là món thạch đậu ngọt mà người con gái đã mua tặng bố chồng làm quà lưu niệm.

Hazuki-chan lập tức đưa thanh sô cô la cho hai người phụ nữ.

"Xin lỗi, con có cái này…" cô ấy đề nghị.

“Ồ, vậy được chứ?” Bà mẹ chồng trông khoảng bảy mươi tuổi nói khi nhận lấy thanh sô cô la.

“Nếu chúng ta cứ nhận như vậy thì quá thật đáng. Nếu con không phiền, ta sẽ đổi cái này với con.”

Nói xong, bà ta giật lấy hộp thạch đậu ngọt từ tay con dâu và đưa cho Hazuki-chan.

“Chúng ta về nhà thôi, Michiko-san.”

“Vâng!”

Cô con gái cúi đầu xin lỗi chúng tôi rồi bỏ đi, đuổi theo mẹ chồng đang rời khỏi nhà.

Nhìn họ rời đi, Ai-chan mỉm cười.

“Cảm giác thật tuyệt. Đây chính là hiệu ứng của Magical Stage, phải không?”

“Đúng rồi! Này Hazuki-chan, không ai biết trong hộp có thạch đậu ngọt đâu, nên chúng ta cùng mở ra đi.”

Nghe lời đề nghị của tôi, Hazuki-chan mỉm cười gật đầu, rồi lấy thạch đậu ngọt ra khỏi hộp và mở ra.

Đó là món thạch đậu ngọt vị hạt dẻ trông rất ngon mắt.

Ngay lúc đó, tôi nghĩ mình nhìn thấy một cái bóng nào đó lướt qua chúng tôi, và ngay lập tức, món thạch đậu ngọt đã biến mất khỏi tay Hazuki-chan.

“Hả? Ahhh!”

Quan sát bóng dáng vụt tắt, chúng tôi nhận ra một chú chó Shiba Inu đang ngậm miếng thạch đậu ngọt trong miệng, dây xích kéo lê trên mặt đất, vừa chạy vừa giật mạnh.

Ngay khi chúng tôi chuẩn bị đuổi theo, một giọng nói vang lên từ phía sau.

“Chako, đợi đã!”

Quay lại, chúng tôi thấy một ông lão khoảng tám mươi lăm tuổi, có lẽ là chủ của chú chó Shiba Inu, đang loạng choạng tiến về phía chúng tôi.

“X-xin lỗi mấy đứa, làm ơn bắt Chako giúp ta nhé!”

“Không cần phải nói lại lần nữa đâu!” Ai-chan hét lên khi bắt đầu đuổi theo chú chó Shiba Inu tên Chako.

Tôi và Hazuki-chan lập tức đi theo.

~~~~~

Con chó Chako ranh mãnh thật. Mỗi khi chúng tôi sắp bắt được nó, nó lại lao qua vạch kẻ đường dành cho người đi bộ ngay trước khi đèn chuyển sang màu đỏ, và cố tình luồn lách qua những lối đi đông người.

Ai-chan hét lên giận dữ bằng giọng địa phương Osaka, nhưng Chako vẫn tiếp tục chạy trốn, như thể đang chế nhạo cô. Cuối cùng, nó chạy vào một công viên lớn và biến mất.

“Đau đầu quá! Lần sau mà gặp con chó ngu ngốc đó, nhất định tớ sẽ thọc tay vào miệng nó và bẻ hết răng của nó!”

Tớ hiểu cậu, Ai-chan, nhưng đó không phải là những gì một cô gái mười sáu tuổi nên nói.

“Hả?!”

Vừa định đáp trả thì Hazuki-chan, người đang thở hổn hển phía sau tôi, liền kêu lên.

“Có chuyện gì vậy?”

“Kia… kia là…!?” Hazuki-chan, với vẻ mặt kinh ngạc, chỉ tay về phía đó.

Tôi và Ai-chan quay về hướng đó và thấy một cô gái xinh đẹp khoảng mười sáu tuổi đang đẩy xe lăn tiến về phía chúng tôi.

Trên xe lăn là một người phụ nữ khoảng bốn mươi tuổi… Không, bây giờ không phải lúc!

Đó chính là mẹ của Onpu-chan, không thể nhầm lẫn được.

Gần đó, Chako đang ăn món thạch đậu ngọt.

Magical Stage đã phát huy tác dụng.

“Onpu-chaaaaaan!” Chúng tôi hét lên khi chạy đến.

9868fe1f-5d6d-4247-8d91-8f978d254a5b.jpg

“Ahh, mấy đứa là…!” Mẹ của Onpu-chan nói, mắt mở to.

Onpu-chan cũng tỏ ra ngạc nhiên, nhưng một nụ cười trêu chọc nhanh chóng hiện lên trên khuôn mặt cô.

“Fufu, các cậu tìm thấy tớ rồi,” cô ấy nói bằng giọng vui vẻ.

Tôi đã không gặp Onpu-chan suốt một năm, và cô bé thần tượng tinh nghịch, dễ thương ngày nào giờ đã trở thành một thiếu nữ xinh đẹp. Thật khó tin là chúng tôi lại bằng tuổi nhau.

“Onpu-chan… Cậu xinh đẹp quá,” Ai-chan, người đã không gặp Onpu-chan lâu hơn cả tôi, thì thầm khi nhìn cô ấy với vẻ ngưỡng mộ.

Tuy nhiên, điều đó không quan trọng với tôi.

“Sao cậu không liên lạc với chúng tớ?! Cậu cũng không đến dự buổi họp mặt, thậm chí còn đổi cả số điện thoại nữa,” tôi vừa nói vừa ôm cô ấy.

“Tớ thật sự xin lỗi. Nhiều chuyện đã xảy ra.” Onpu-chan nói và liếc nhìn mẹ. Chako, người đã ăn hết món thạch đậu ngọt, tiến lại gần chúng tôi.

Ai-chan lập tức túm lấy dây xích và kéo nó lại.

"Con chó này bị làm sao vậy?" Cô ấy hỏi.

“Chủ nhân của nó đã đuổi theo nó cùng chúng tớ suốt quãng đường đến công viên, nhưng giờ thì…” Hazuki-chan nói khi nhìn xung quanh.

“Mẹ sẽ trông chó hộ con. Chắc các con còn nhiều chuyện muốn kể. Hay là chúng ta ngồi xuống và trò chuyện một chút nhé?” Mẹ của Onpu-chan nói với vẻ vui vẻ.

“Cảm ơn mẹ. Mọi người đi thôi.”

"OK!"

Chúng tôi cúi chào mẹ của Onpu-chan, rồi tiến đến băng ghế.

Sau khi đưa dây xích cho mẹ của Onpu-chan, Ai-chan lao đến nhập hội với chúng tôi.

~~~

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!