Webnovel

Chương 05: Điều này thật khó chịu

Chương 05: Điều này thật khó chịu

#Tiêu đề: Dạo này Alice đang làm gì thế nhỉ?

#Tác giả: Ẩn danh

[Chưa nghe tin cô ấy giải nghệ, nhưng dạo này chẳng thấy tăm hơi đâu cả]

Ẩn danh (59.10): Sao lại nói chuyện kiểu trẻ con thế này? Bộ đây là khoa sản à?

Ẩn danh (121.134): Cô ấy đang sống ẩn dật thôi, thỉnh thoảng vẫn có tin tức đấy. Nhưng đúng là tần suất hoạt động có vẻ giảm hẳn so với trước.

Ẩn danh (175.207): Người lớn tuổi cứ nhắc về Alice mãi, mà cô ấy là ai vậy?

Ẩn danh (121.134): Không biết Công chúa Alice mà cũng dám lết vào diễn đàn Ma Pháp Thiếu Nữ à?

Ẩn danh (223.62): Cô ấy là Ma Pháp Thiếu Nữ thế hệ đầu tiên chưa tuyên bố giải nghệ đấy.

└└Ẩn danh (175.207): Thế hệ đầu tiên? Nghĩa là từ 10 năm trước rồi á?

└└└Ẩn danh (223.62): Ừ, tầm đấy.

Tiêu đề: Vừa thấy Alice xong nhưng cô ấy không thèm cho chữ ký

Tác giả: Ẩn danh (183.97)

[Cô ấy xử gọn lũ Abyss One rồi đi thẳng luôn. Tôi định chạy lại xin chữ ký mà cô ấy tự dưng biến mất tiêu.]

Ẩn danh (223.62): Alice nổi tiếng là không bao giờ cho chữ ký mà. Hồi mới vào nghề thì có, nhưng sau khi thấy chữ ký bị rao bán trên mạng thì cô ấy hiếm khi cho nữa.

Ẩn danh (183.97): Nếu xin được thì chắc bán được giá lắm nhỉ?

└└Ẩn danh (223.62): Xét về độ hiếm thì cô ấy chắc chắn thuộc hàng top trong giới Ma Pháp Thiếu Nữ. Những đống chữ ký hiện có đều nằm trong tay fan cứng cả, và họ không đời nào bán đâu. Cô ấy có một dàn fan kỳ cựu đông như quân Nguyên, đứa nào dám sỉ nhục Alice là họ bu vào “tế” cho ra bã đấy.

Tiêu đề: Lũ ngu dốt các người không biết gì về chiến tích của Công chúa Alice cả

Tác giả: RabbitLover

[Nếu Công chúa Alice không đánh bại Leviathan, thì mấy người giờ còn chẳng có cửa mà đứng bên bờ sông Hàn đâu!]

Ẩn danh: Lại nữa rồi ông già ơi. Đi đánh răng rồi ngủ đi cho con nhờ.

RabbitLover: Đám,,,trẻ,,,thời,,,nay,,,thật,,,vô,,,lễ,,,

Ẩn danh: Đúng là thế hệ đầu tiên, mạnh dã man haha. Tôi vừa tra cứu xong, dạo này cô ấy toàn solo lũ Abyss One hạng B.

Ẩn danh (106.241): Làm quái nào mà solo được hạng B vậy? Chẳng phải tổ đội kiến nghị là 4 người à?

└└Ẩn danh: Ma Pháp Thiếu Nữ đời đầu làm gì có khái niệm quân số kiến nghị hay tổ đội săn bắt chứ — cứ có ai là đánh thôi. Alice là hàng cực phẩm ngay cả trong những người đời đầu đấy.

└└RabbitLover: Đó là sức mạnh của tình yêu.

Ẩn danh (175.116): Màn “bóng bàn” trong tức giận với Leviathan hồi đó công nhận đỉnh thật sự.

RabbitLover: (Bravo, bravo!)

└└Ẩn danh (175.116): Nhưng nếu ra mắt từ 10 năm trước, thì giờ cô ấy chẳng phải đã là bà thím trung niên rồi sao?

└└└RabbitLover: CÚT ĐI!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!

Về bản chất, Abyss One là lũ quái vật chuyên sát hại con người và phá hủy công trình, gây ra thương vong và thiệt hại khôn lường.

Nhưng nếu nhìn một cách khách quan, chúng thực ra cũng không quá nguy hiểm.

Không giống mấy con quái vật trên TV, mục tiêu của chúng không phải là hủy diệt thế giới, ít nhất là lúc đầu.

Như đã nói, Abyss One tìm kiếm năng lượng tiêu cực phát sinh từ các hoạt động phá hoại.

Trong đó tuyệt vọng, hối hận, giận dữ và đau khổ của con người là những nguồn tài nguyên hiệu quả nhất.

Sát hại vài mạng người là cách nhanh nhất để thu hoạch cảm xúc tiêu cực, nhưng nếu chúng hủy diệt thế giới và khiến nhân loại tuyệt chủng, thì nguồn cung của chúng sẽ biến mất.

Với tính toán đó, Abyss One đã bành trướng bằng cách xâm nhập vào nhiều chiều không gian để khai thác năng lượng.

Nói thẳng ra, Trái Đất giống như một bãi săn để chúng cày điểm kinh nghiệm, hoặc một khu mỏ để chúng khai thác khoáng sản.

Tại sao chúng lại ngu ngốc tới mức đi phá hủy một nơi như thế chứ?

...Nếu mọi người biết có một Ma Pháp Thiếu Nữ lại đang nghĩ như thế này, thì chắc hẳn sẽ có một cuộc náo loạn với hàng tá bài báo và giới phê bình xâu xé tôi mất.

Nhưng tôi thèm quan tâm chắc?

Tôi trở thành Ma Pháp Thiếu Nữ chẳng phải vì danh tiếng, tiền bạc hay cái sứ mệnh cao cả gì cả.

Tôi chỉ đang nghiền nát sọ lũ Abyss One vì bị trói buộc bởi một bản khế ước thôi.

Bộ trông tôi giống như đang tận hưởng vinh hoa phú quý khi làm việc này lắm à?

Cạch.

“...Nên đi đổ rác thôi.”

Tôi biết mình không phải kiểu người hay dọn dẹp phòng ốc sạch sẽ, nhưng tôi vẫn làm những việc tối thiểu cần thiết.

Dù sao nơi đổ rác cũng chẳng xa lắm.

Thấy trời đã bắt đầu tối, nên tôi đoán chắc là mình sẽ không chạm mặt nhiều người.

Tôi kéo sụp mũ trùm đầu, hai tay xách hai túi rác rồi bước ra ngoài cửa.

Cơn gió ngày càng lạnh lẽo len lỏi qua lớp quần áo và mang lại cảm giác rờn rợn.

Trong khi tôi đang nhíu mày mà nhanh chóng vứt mấy túi rác vào khu thu gom rồi định bụng quay về nhà, thì...

“Ờm... xin chào...?”

“...”

“Anh vừa ra ngoài một lát à? Trời tầm này mà ăn mặc thế kia chắc lạnh lắm nhỉ...”

Tôi lại đụng phải cái cô hàng xóm phiền phức đó rồi.

Khi tôi chỉ đứng nhìn chằm chằm mà không thèm đáp lại, cô ta có vẻ ngượng ngùng, đôi tay cứ bồn chồn rồi vội vàng chuyển chủ đề.

“À, ừm, bánh gạo hôm nọ anh ăn có ngon không? Bố mẹ tôi luôn bảo trong thời buổi này, nên thân thiết với hàng xóm một chút để lỡ quái vật có tấn công thì ít nhất còn có người gọi xe cấp cứu giúp...”

Tôi vứt chúng vào sọt rác rồi.

Ai lại đi tin tưởng đồ ăn từ người lạ vào thời đại này cơ chứ?

Một kẻ trông có vẻ ngây thơ không có nghĩa là họ thực sự như vậy.

Với lại, tôi còn chẳng thích ăn bánh gạo.

...Mà, tôi cũng không đến mức kém giao tiếp tới mức nói thẳng vào mặt cô ta là mình đã vứt đồ người ta biếu đâu.

Nên tôi chỉ khẽ gật đầu một cái cho có lệ.

“Ồ... vậy thì tốt quá. Đây là lần đầu tôi ra ở riêng... hehe. Anh bao nhiêu tuổi rồi? Bà chủ nhà bảo anh đã sống ở đây khá lâu rồi...”

Cô ta bắt đầu lải nhải một cách hăng hái, và khiến tôi càng lúc càng bực mình.

Do nghĩ rằng nếu mình không nói gì thì cô ta sẽ còn làm phiền mãi, tôi đành ép mình lên tiếng.

“Tôi ghi nhận lòng tốt của cô... nhưng tôi thấy không thoải mái khi ở gần người khác.”

“Ồ...”

“Tốt nhất là cô nên giữ khoảng cách đi.”

Thế này là đủ lịch sự nhưng vẫn đủ để dựng lên một bức tường quan hệ rồi.

Tôi có thể tỏ thái độ lạnh lùng tuyệt đối để cô ta không bao giờ dám bắt chuyện nữa, nhưng...

Thứ nhất, dù tính cách tôi có phức tạp, tôi cũng không thích việc khiến người khác ghét mình một cách vô cớ.

Thứ hai, nếu xử lý kém mà dẫn đến một cuộc cãi vã thật sự thì còn phiền phức hơn.

Tôi đã có kinh nghiệm xương máu về vụ này rồi.

Có sự khác biệt giữa việc “không muốn dính dáng đến người khác” và việc “vô lễ một cách thừa thãi để tạo thêm kẻ thù”.

“T-Tôi hiểu rồi! Vậy thì...”

“...Chào cô.”

Cạch.

“Ồ, ừm, chào anh nhé!”

Cô ta hẳn phải là kiểu người cực kỳ hướng ngoại mới có thể cố tiếp tục cuộc trò chuyện ngay cả khi tôi đã vạch rõ ranh giới như vậy.

Tôi vội vã lẩn vào trong nhà.

Thông thường khi tôi đối xử với người ta kiểu đó, họ sẽ nghĩ “cái gã này bị làm sao vậy” và tự động tránh xa.

Có lẽ cô ta vẫn chưa quen với việc bị người khác từ chối thẳng thừng như thế.

“Chắc là kiểu tiểu thư được nuôi nấng trong lồng kính rồi.”

Khách quan mà nói, sự kết hợp giữa chiều cao không quá nổi trội, ngoại hình dễ thương và tính cách có vẻ hòa đồng cho thấy cô ta sống rất được lòng mọi người.

Thêm vào đó là những nét nữ tính trưởng thành đối lập với chiều cao — thứ có lẽ là một sức hút khá độc đáo, nhưng...

Ít nhất là đối với tôi thì không.

Phụ nữ, đặc biệt là những cô nàng trẻ tuổi, luôn kích hoạt mức độ cảnh giác cao nhất trong tôi — một kẻ vốn đã chẳng ưa gì con người.

Tôi tin chắc chẳng có ai điên rồ tới mức gợi ý rằng việc làm Ma Pháp Thiếu Nữ đã khiến tôi chuyển sang thích đàn ông đâu nhỉ.

Thật là hài hước khi kẻ đang nói điều này lại là một gã đang giả làm phụ nữ mỗi khi đi làm Ma Pháp Thiếu Nữ.

“11:58...”

Giờ tôi đang đứng ngoài ban công và rít một điếu thuốc như thường lệ.

Trong khi nhìn kỳ nghỉ phép ít ỏi mà mình vất vả lắm mới giành được đang dần trôi về những giây cuối cùng.

Hai ngày qua tôi đã làm gì nhỉ?

...Chẳng có gì đặc biệt cả.

Tôi chỉ là không phải đi đánh nhau với lũ Abyss One thôi.

Chứ tôi cũng chẳng có hoạt động nào mang tính xây dựng cả, cứ lặp đi lặp lại việc chơi game rồi đọc tiểu thuyết.

Nếu phải gọi tên những thú vui tôi có trên đời... thì chắc là phá đảo một con game mới hoặc đọc xong một bộ truyện?

Ngay cả việc này, sau nhiều năm, cũng trở thành một sự lặp lại đầy máy móc hơn là một sở thích hưởng thụ.

Vùùù.

Cơn gió lạnh tạt vào mặt khiến hơi ấm trên đôi tay tôi trở nên rõ rệt hơn.

Thấy thời tiết chuyển lạnh thế này, thì tôi đoán năm nay cũng sắp kết thúc rồi.

Tết Trung thu vừa qua không lâu, và Halloween cũng sắp tới.

“Lại một mùa lễ hội nữa...”

Phà khói...

Một ngày mà lũ ma quỷ phương Tây vui chơi, vậy mà ai nấy đều tổ chức đủ loại sự kiện.

Lũ Abyss One chẳng bao giờ nghỉ ngơi ngay cả khi xã hội đang chìm trong không khí lễ hội.

Không, thực tế là chúng còn hoạt động tinh vi hơn.

Nghĩ mà xem, đó là lẽ thường tình.

Thứ lũ Abyss One muốn là cảm xúc tiêu cực của con người.

Việc kéo những kẻ đang phấn khích chờ đón lễ hội xuống tận cùng của sự tuyệt vọng... chẳng phải đó là một nguồn năng lượng tiêu cực tuyệt hảo sao?

Và không chỉ riêng Halloween đâu.

Nếu xét những ví dụ như các kỳ nghỉ dài ngày hay những ngày kỷ niệm có sự kiện lớn:

Năm mới, Tết Nguyên đán, Valentine, White Day, Ngày Thiếu nhi, Trung thu, Giáng sinh...

...Giờ nhìn lại mới thấy, hơn một nửa là ngày dành cho mấy đôi tình nhân chết tiệt.

Chà, từ góc nhìn của Abyss One, đó là những máy chiết xuất cảm xúc tiêu cực hiệu quả — khi một người rơi vào tuyệt vọng, người kia cũng sẽ theo sau.

À, một Ma Pháp Thiếu Nữ không nên nghĩ như vậy mới phải.

“11:59:50.”

Trong khi mải mê suy nghĩ, thời gian đã gần cạn kiệt rồi.

Các bạn có thể là đang thắc mắc tại sao tôi lại đếm ngược từng giây cho đến khi kỳ nghỉ kết thúc vào lúc nửa đêm.

55 giây.

Không giống hầu hết những người lao động bắt đầu làm việc vào sáng hôm sau.

57 giây.

Cái công việc tuyệt vời mang tên Ma Pháp Thiếu Nữ này.

59 giây.

Hôm nay cũng vậy, vì những người lạ mặt mà tôi còn chẳng quen biết.

00 giây.

Tinh!

[Han Se-jin! Đến giờ triệu tập rồi!]

Để bảo vệ cuộc sống thường nhật yên bình và bất biến của họ.

Bất kể ngày đêm. Quanh năm suốt tháng.

Đó là một công việc tuyệt đẹp mà bạn phải luôn sẵn sàng ứng phó bất cứ lúc nào — dù là đang làm việc, đang nghỉ ngơi, hay thậm chí là cả khi đang ngủ.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!