‘Ai cho phép cô gọi tôi là tiền bối thế hả?’
Tôi nuốt ngược câu vặn lại sắc lẹm suýt chút nữa đã tuột khỏi môi khi nghe thấy giọng nữ giới vang lên từ phía sau.
Trước tiên, tôi quay đầu lại để xem ai đang nói. Một mái tóc vàng óng ả đi cùng đôi mắt đồng màu lọt vào tầm mắt, cùng với đó là cây quyền trượng gắn biểu tượng thánh giá đầy tinh xảo.
Rõ ràng cô ta là một Ma Pháp Thiếu Nữ hệ hỗ trợ. Chả trách cô ta không thể chạy thoát tử tế mà cuối cùng lại phải vật lộn thảm hại thế này.

“Oa... Ơn trời... May quá... Em cứ tưởng mình tiêu đời rồi chứ...”
“Em sẽ không chết đâu. Chừng nào Alice còn ở đây, sẽ không có ai phải chết cả.”
Cô ta có nhận ra rằng chính mình vừa suýt mất mạng không vậy? Nhưng ít ra trông cô ta vẫn không đến mức hoàn toàn không biết gì, thế cũng nhẹ người.
“K-Khoan đã tiền bối! Đằng sau!! Có quái vật ở đằng sau chị kìa!!”
“Cái gì?”
“Hahaha!! Thật tiện quá khi tụi bây tụ lại một chỗ thế này!! Ta sẽ nghiền nát cả hai cùng lúc!!”
Sau khi nghe tiếng hét tuyệt vọng của con tốt—à không, lính mới, tôi quay đầu lại phía trước và thấy con quái vật đã vung nắm đấm khổng lồ về phía chúng tôi.
Với cơ thể to lớn tương đương một tòa nhà, nắm đấm của nó gần như ngang ngửa một chiếc xe tải.
Với tốc độ đó, thì rõ rang là nó sẽ nghiền nát hai Ma Pháp Thiếu Nữ thành bánh tráng.
...Hoặc đó là những gì người ta nghĩ.
‘Cô ta điên rồi sao?’
“T-Tiền bối! Đừng lo cho em, chị mau cứu lấy mình đi! Nếu chỉ có một mình, chị có thể dễ dàng né được—”
Vùùù...
Ma lực tụ lại trong quyền trượng của tôi, tạo thành một vầng trăng khuyết rồi lấp đầy thành một vòng tròn hoàn chỉnh, y hệt như lúc tôi bắn Luna Blast lúc nãy.
Điểm khác biệt là lần này nó lớn hơn nhiều.
“Alice tuyệt đối không bao giờ bỏ mặc đồng đội của mình!”
“...!”
‘Hay quá, giờ mình bị một con hạng B phớt lờ luôn hả?’
Luồng ma lực hình cầu tỏa ra ánh sáng xanh, và ngay khi nắm đấm của con quái vật sắp sửa đè bẹp cả hai chúng tôi.
Vút...
Ngay khoảnh khắc đó, cây quyền trượng bắt đầu chuyển động.
Khối cầu xanh khổng lồ để lại một vệt ma lực dài khi bị lay chuyển, tạo thành một vệt dài.
Khi điểm cuối của quỹ đạo hình bầu dục va chạm với nắm đấm của con quái vật—
Comet Smash.
ĐOÀNG!!!
Nắm đấm và cả phần cánh tay trên của con quái vật không thể trụ vững trước nguồn năng lượng khủng khiếp và bị xé toạc hoàn toàn.
“GÀOOOOOOO!!!!!!”
“Hãy cút về nơi ngươi đã đến đi! Đồ quái vật!”
“Ngươi gọi ai là quái vật cơ...!”
Trước khi nó kịp hoàn hồn, tôi đã thực hiện xong dịch chuyển tức thời.
Lúc này tôi đang lơ lửng sát đầu nó, thu trọn vào tầm mắt khuôn mặt đã bị Luna Blast khoét thành một cái hố sâu hoắm.
“Yah!!”
ĐOÀNG!!
“KIEEEEEEEEEEK!!!!!!”
À. Giờ thì nó mới phát ra âm thanh đúng chất quái vật rồi đấy. Một con quái vật thì nên rít lên như quái vật, chứ đừng có cố bắt chước con người.
“Nếu ngươi không chịu tự nguyện quay về, Alice sẽ buộc phải tự tay tống khứ ngươi đi thôi!”
“Hự!”
Thình!
Đầu tiên, tôi đấm mạnh vào hàm nó để ngăn chặn bất kỳ lời tuyên bố đầu hàng nào. Những gì diễn ra sau đó không khác gì một cuộc bạo hành một chiều.
Tôi vốn đã bực mình vì bị kéo ra ngoài vào cái giờ giấc oái oăm này, thế mà con quái này còn dám bén mảng lại gần vì nghĩ rằng tôi yếu trong cận chiến chỉ vì các đòn tấn công tầm xa của tôi mạnh.
Đây chính là sai lầm chí mạng của lũ sinh vật này—chúng cứ mặc định rằng kẻ có đòn tầm xa mạnh thì cận chiến chắc chắn sẽ là điểm yếu.
Có lẽ đám lính mới thì đúng là vậy, nhưng với kẻ đã lăn lộn trong nghề tám năm như tôi, nếu không có kỹ năng phòng vệ cự ly gần thì đúng là đồ đần.
Và vượt lên trên cái lẽ thường đó, ngay từ đầu tôi chẳng bao giờ yếu cận chiến cả. Mặc dù các đòn tầm xa của tôi thừa sức mạnh, nhưng đôi khi chúng vẫn thiếu một chút gì đó khi kết liễu kẻ địch.
Đó là lý do những người thực sự hiểu về Alice đều biết cô ấy thường dứt điểm kẻ thù bằng quyền trượng ở cự ly gần.
Chà, dù sao thì giờ tôi cũng bị coi là kẻ hết thời rồi, nên chuyện này chẳng mấy khi được nhắc tới. Nhưng nếu đã coi tôi là kẻ hết thời, thì đừng có kỳ vọng gì ở tôi.
Và nếu Alice mà họ thấy không giống như những gì họ mộng tưởng, thì cũng đừng có nhào vào xâu xé rồi làm ầm ĩ lên...
ĐOÀNG!
“Hự...”
Vùùù...
“À.”
Cái bao cát của tôi hỏng mất rồi. Quái vật hạng B đâu có xuất hiện thường xuyên, nên tôi chẳng có mấy cơ hội để xả stress như thế này.
“...Alice! Nhiệm vụ đã hoàn thành! Giờ thì mọi người có thể—”
“Đ-Đợi đã! Tiền bối Alice! C-Chị không nhớ em sao?!”
À. Phiền chết đi được. Lẽ ra tôi nên biến đi ngay lập tức, nhưng vì lỡ nhịp lắng nghe nên rốt cuộc lại phải nghe hết câu của cô ta.
Đáng lẽ tôi nên về trước khi nghe thấy bất cứ điều gì, nhưng giờ đã lỡ nghe rồi mà bỏ đi thì thành ra là phớt lờ hậu bối, mà đó lại không phải là tác phong của “Alice”.
Đã vậy thì đành phải kiểm tra xem sao...
“Hừm... Alice không nhớ rõ lắm? Chúng ta đã gặp nhau ở đâu đó rồi sao?”
“V-Vâng! Năm năm trước! Khi một con quái vật hạng S xuất hiện ở sông Hàn, em đã được thấy chị một lần! Chị không nhớ thật sao?”
“Sông Hàn...?”
Lục tìm trong ký ức mờ mịt, đó quả thực là một sự cố mà tôi có nhớ. Một con quái vật hạng S chắc chắn sẽ được đặt một cái tên riêng, nên có lẽ là...
“Em đang nói về Sự cố Leviathan sao?”
“Vâng, vâng! Đúng rồi ạ! Chị đã cứu mạng em lúc đó!”
“À. Và tên em là...”
“Em là Mia!”
Lấp lánh lấp lánh.
Đôi mắt vàng kim của cô ta thực sự đang tỏa sáng vì phấn khích.
Hừm. Tôi chẳng nhớ gì về cô ta cả. Cô ta nghĩ tôi nhớ mặt mọi tên lính mới mà tôi từng cứu chắc?
Chỉ riêng hôm nay tôi đã cứu một người khỏi quái vật hạng B, còn khi hạng A hay hạng S xuất hiện, tôi thường cứu mạng cả tá Ma Pháp Thiếu Nữ trong trận chiến. Nên làm sao mà nhớ hết được.
Chà, tôi đoán cô ta thuộc kiểu nhân vật đó—một Ma Pháp Thiếu Nữ hậu bối ngưỡng mộ vị tiền bối đã cứu mạng mình.
“Tất nhiên là Alice nhớ chứ! Chị rất mừng vì thấy em vẫn khỏe mạnh! Lúc đó em có về nhà an toàn không? Alice bận quá nên sau đó không thể kiểm tra tình hình của em được...!”
Thành thật mà nói, tôi muốn phớt lờ cô ta và biến đi ngay bây giờ, nhưng “Alice” sẽ không làm thế, nên tôi phải diễn tiếp.
“D-Dĩ nhiên là em ổn ạ! Được chị cứu mạng là quá đủ rồi... Chị đã một mình cưỡi ánh sao để dẫn dụ các vòi rồng áp lực nước ra xa khu dân cư để câu giờ cho mọi người sơ tán, và sau đó giáng đòn kết liễu Leviathan!”
“Hừm. Đó là những gì Alice sẽ làm mà.”
Chà, tôi không hẳn là ghét kiểu khen ngợi này.
Ngày nay thật hiếm khi tìm thấy những người không coi sự giúp đỡ là điều hiển nhiên và biết cách bày tỏ lòng biết ơn như thế này.
“N-Nếu chị không phiền, khi nào đó chúng ta có thể dùng bữa cùng nhau được không ạ? Em đã muốn gặp chị từ tận lúc đó, nhưng đến giờ mới có cơ hội!”
Khựng lại.
À.
Tôi suýt nữa thì đơ người ra nhưng đã nhanh chóng lấy lại bình tĩnh.
Tất nhiên, đây không phải lần đầu tôi nghe thấy kiểu đề nghị này. Đã có vô số con người cố gắng tiếp cận các Ma Pháp Thiếu Nữ, bất kể động cơ của họ là gì.
Tuy nhiên, tôi vẫn giữ vững biểu cảm và đáp lại theo cách của “Alice”, là từ chối một cách lịch sự.
“Thật đáng tiếc, Alice thuộc về tất cả mọi người. Chị trân trọng tình cảm của em, nhưng em không thể độc chiếm sự quan tâm của Alice đâu.”
“Đ-Độc chiếm thì hơi...”
“Vậy nhé, Alice phải đi bây giờ vì chị đang bận. Chúc cho ánh sao của em luôn tỏa sáng rực rỡ!”
“Ah...!”
Vụt!
Sau khi thốt ra một câu thoại đậm chất kịch tính, tôi được bao phủ trong ánh sáng và dịch chuyển đến một địa điểm hoang vắng trước khi cô ta kịp bám lấy tôi thêm lần nữa.
“Rabbity. Cậu cuối cùng đã hài lòng chưa? Dù cậu chưa hài lòng thì tôi cũng sẽ không chiều theo cậu nữa đâu.”
[L-Làm tốt lắm... Cậu có thể nghỉ ngơi rồi. Hai địa điểm trong một ngày, và cậu về cơ bản đã một mình xử lý con hạng B... Thành tích thực hiện nhiệm vụ của cậu chắc chắn là ổn rồi.]
“Cậu nói cứ như thể thành tích của tôi từ trước đến nay thiếu hụt lắm không bằng.”
Mặc dù Alice dạo này có bị coi là kẻ hết thời, nhưng kinh nghiệm của cô ấy thì chẳng đi đâu mất cả.
Tôi có thể khẳng định chắc chắn rằng mình chưa bao giờ làm kém trong việc thực hiện nhiệm vụ của một Ma Pháp Thiếu Nữ.
...Vấn đề ở các mảng khác thì có thể, nhưng riêng thực hiện nhiệm vụ thì không.
[Và cậu cũng đã xử lý Ma Pháp Thiếu Nữ Mia đó rất tốt hôm nay... Tớ đã lo sốt vó rằng cậu sẽ bắt đầu chửi bới như ngày xưa cơ.]
“...Chửi bới một chút còn tốt hơn là chết vì ngây ngô.”
Trong số các quy tắc giữa các Ma Pháp Thiếu Nữ có một quy tắc về việc không tiết lộ thông tin về nhau cho người ngoài.
Bản chất các Ma Pháp Thiếu Nữ hoạt động trong bí mật, và nếu ai đó có ý đồ xấu tiết lộ danh tính của một người cho giới truyền thông, lòng tin sẽ lập tức sụp đổ và hỗn loạn sẽ nổ ra.
Sự bảo mật giữa các Ma Pháp Thiếu Nữ là một trong những khế ước cơ bản liên quan đến khế ước với các Linh vật.
Tuy nhiên, điều này cũng gây ra một số tác dụng phụ...
[Dù vậy, cậu có thể tử tế hơn một chút mà. Cậu có biết có bao nhiêu câu hỏi từ các Linh vật khác hỏi tớ rằng liệu Alice có bị đa nhân cách không hả?]
“...Cậu biết là tôi ghét các Ma Pháp Thiếu Nữ khác mà.”
[N-Nhưng họ vẫn là đồng nghiệp cùng ngành với cậu mà. Dù sao thì hôm nay cậu đã làm rất tốt... Cứ phát huy nhé.]
Đã từng có thời gian tôi cực kỳ khắc nghiệt với một lính mới mắc sai lầm và không thể hoàn thành vai trò của mình trong một nhiệm vụ chung.
Nếu chuyện đó bị rò rỉ cho giới truyền thông, nó sẽ là đòn chí mạng đối với tôi, vì việc duy trì hình tượng “Alice” là sống còn.
May mắn thay, chuyện đó chỉ xảy ra giữa các Ma Pháp Thiếu Nữ với nhau. Và nhờ quy tắc đó mà nó không bị tiết lộ ra thế giới bên ngoài.
‘...Giải trừ biến thân.’
Vụt.
Khi bầu không khí trở nên yên tĩnh, trạng thái biến thân của tôi giải trừ, và thay cho nàng Ma Pháp Thiếu Nữ với mái tóc trắng dài và đôi mắt xanh sáng, tôi trở lại với diện mạo đời thường, mờ nhạt và ảm đạm.
“Hôm nay lại đi xe buýt vậy... Tiền taxi thì...”
Điều này dẫn đến một thắc mắc: Ma Pháp Thiếu Nữ kiếm tiền bằng cách nào?
Câu trả lời là “tự thân vận động”.
Các Linh vật đến từ chiều không gian khác rõ ràng không sở hữu đơn vị tiền tệ của Trái Đất, và cũng chẳng có hệ thống nào trả lương cho việc đi diệt quái cả.
Nói cách khác, các Ma Pháp Thiếu Nữ phải tự tìm cách nuôi thân song song với việc thực thi nghĩa vụ.
Không có quy tắc nào bắt buộc họ phải giấu danh tính, nên những người công khai có thể tận dụng sức mạnh để kiếm tiền hoặc đầu quân cho các công ty giải trí, phát hành âm nhạc để sống.
Nhưng với những kẻ chấp nhận mạo hiểm để giữ bí mật danh tính như tôi, thì việc sinh tồn hoàn toàn là bài toán tự giải.
À, tôi nghe nói dạo gần đây có vài tổ chức cung cấp hỗ trợ tài chính cho mỗi con Abyss One bị hạ nếu chứng minh được mình là Ma Pháp Thiếu Nữ. Đó là một hệ thống mới mẻ, và vì tôi chẳng có ý định đăng ký nên cũng chẳng rõ chi tiết.
Dù sao thì, trong trường hợp của tôi... tôi sống bằng số tiền mà “Alice” kiếm được trong quá khứ và các khoản thanh toán bằng tiền mặt thỉnh thoảng nhận được khi xuất hiện trên TV.
Thu nhập hiện tại của tôi thực tế là con số âm, nhưng... tôi trong quá khứ đã làm việc chăm chỉ, nên nói chung cũng ổn thôi.
Tôi không gọi đó là cuộc sống xa hoa, nhưng tôi vẫn có thể ăn những gì mình muốn và mua những gì mình cần. Hẳn đây là lý do tại sao người ta nói bạn nên làm việc chăm chỉ khi còn trẻ để có thể thoải mái khi về già.
Sột soạt.
“Hử?”
Trong khi đang phân vân giữa việc đi xe buýt hay taxi, tôi nghe thấy một âm thanh từ dưới đất và nhìn xuống thấy một tờ tiền màu vàng đang tự hào phô diễn chính mình.
“...Có vẻ ai đó đã đánh rơi tờ này.”
Nhìn quanh một chút nữa, tôi phát hiện ra một chiếc ví mà ai đó có lẽ đã đánh rơi trong khi sơ tán.
Tôi lén lút tiến lại gần và mở nó ra thấy một lượng tiền mặt khá lớn. Khoảng 130.000 won.
Đó là một lượng tiền mặt hiếm thấy trong thời đại ngày nay khi hầu hết mọi thứ đều có thể xử lý bằng thẻ tín dụng.
‘Thẻ căn cước... đây rồi. Để xem nào...’
Để xác định chủ nhân, tôi kiểm tra thẻ căn cước và bắt gặp một khuôn mặt quen thuộc.
Dường như tôi đã thấy gã này ở đâu đó rồi, nhưng là ai nhỉ...
‘À. Cái thằng cha đó.’
Đó chính là khuôn mặt của gã đã phàn nàn với tôi tuần trước về việc tôi đến muộn, hỏi rằng liệu tôi có chịu trách nhiệm nếu gã bị đuổi việc vì đi làm muộn không.
‘Cậu phạm tội gây phiền phức.’
Nếu gã chỉ là một công dân thấp cổ bé họng thì thôi đi, nhưng nếu đã định làm ầm ĩ trong khi đang được bảo vệ miễn phí, thì cậu nên trả giá một chút.
Tôi lấy hết tiền mặt trong ví nhưng vẫn để lại thẻ căn cước và các loại thẻ tín dụng bên trong.
Trong cái thời đại mà việc sơ tán do Abyss One diễn ra như cơm bữa, hệ thống lưu giữ đồ thất lạc và tìm kiếm chủ nhân đã được hoàn thiện rất tốt.
Cách đơn giản và phổ biến nhất chính là bỏ nó vào hòm thư công cộng, hệt như ngày xưa.
Chà, và vì tôi cũng không phạm tội gì lớn lao, tôi sẽ chỉ lấy tiền mặt và để lại thẻ căn cước cùng các loại thẻ trong ví trước khi bỏ nó vào hòm thư.
Gã vẫn nên cảm thấy may mắn vì nhận lại được vài thứ thay vì mất sạch sành sanh.
Công dân này có lẽ đã được cứu mạng nhờ tôi. ậu ta chắc sẽ không hẹp hòi đến mức tiếc chút tiền đi lại cho một Ma Pháp Thiếu Nữ đâu nhỉ. Đã lo lắng cho việc đi làm của mình như vậy, thì cũng nên quan tâm đến lộ phí của một Ma Pháp Thiếu Nữ chứ.
Nhân tiện, Ma Pháp Thiếu Nữ không phải cứ thích là dịch chuyển vèo vèo từ Seoul đến Busan hay tương tự đâu.
Chúng tôi thường chỉ ứng phó trong một bán kính nhất định quanh khu vực hoạt động hoặc nơi cư trú, nên lộ trình về nhà không mất đến hàng giờ đồng hồ.
Kể cả có ma pháp đi chăng nữa, thì nếu mất quá nhiều thời gian để di chuyển thì chẳng khác nào đang đầu quân cho một công ty đen chuyên bóc lột sức lao động cả. Huống hồ đây còn là công việc không lương.
“Nghĩ lại thì, hình như cũng sắp đến giờ cơm tối rồi...”
Thành quả của ngày hôm nay: 130.000 won tiền mặt và hai ngày nghỉ phép quý giá.
Thật là một ngày không tệ chút nào.
1 Bình luận