Webnovel

Chương 04: Tôi thực sự là người lớn!!!

Chương 04: Tôi thực sự là người lớn!!!

Bíp.

“Xin lỗi chút nhé. Cậu không dùng căn cước giả đấy chứ?”

“Bộ tôi rảnh háng đến mức phải làm cái trò đó sao?”

“Hừm... Thẻ thì trông chuẩn đấy, nhưng 27 tuổi mà diện mạo thế này thì...”

“Ai cũng bảo tôi trẻ hơn tuổi thật cả. Nên thanh toán nhanh cho tôi nhờ.”

“À... vâng. Của cậu hết 86.000 won.”

Sau khi bắt taxi về nhà, tôi dùng toàn bộ số tiền “vừa thu hoạch” được hôm nay để gom nhu yếu phẩm tại cửa hàng tiện lợi đối diện căn chung cư.

Cậu nhân viên chắc mới đổi ca nên cứ lải nhải không thôi về việc liệu cái căn cước của tôi có phải đồ thật hay không.

Nhưng biết làm sao được?

Tôi đúng là bằng ngần ấy tuổi mà

Sột soạt.

“Chúc cậu một ngày tốt lành.”

“...”

“Chà... Mình nhìn nhầm sao? Ý là, chẳng có ai dở hơi đến mức kỳ công làm giả căn cước tinh vi thế kia chỉ để mua vài bao thuốc lá cả...”

‘...Đúng là lo chuyện bao đồng.’

Tôi hiểu sự thận trọng của họ. Bây giờ đầy rẫy những đứa nhóc tìm mọi cách để được hút thuốc, thay vì kiên nhẫn đợi đến lúc trưởng thành thì chúng lại chọn cách gây phiền hà cho người khác.

Cẩn thận thì không xấu. Nhưng tôi thà không bị đánh đồng với những kẻ tuyệt vọng đến mức sẵn sàng phạm tội hình sự như làm giả giấy tờ chỉ để rít một điếu thuốc — những kẻ chỉ giỏi tự làm khổ đời mình.

Dù sao đi nữa, mỗi cuộc giao tiếp với đồng loại trong nhân dạng này đều khiến tôi kiệt sức vì áp lực.

Nếu không phải vì buộc phải trình thẻ mới mua được thuốc lá, tôi còn lâu mới chịu kéo mũ trùm xuống.

Tất nhiên, tôi cũng chẳng mặn mà gì việc trò chuyện với người khác dưới danh nghĩa Alice, nên khoảnh khắc nào cũng đầy rẫy căng thẳng — nhưng cái stress khi làm Alice và cái stress trong nhân dạng thật là hai phạm trù hoàn toàn khác biệt.

Với Alice, sự mệt mỏi đến từ việc phải cưỡng ép bản thân diễn trọn một vai mẫu mực mà công chúng khao khát.

Còn trong hình hài thật, stress đơn thuần là sự khó chịu tột độ khi phải đứng gần con người.

Tôi đang trên đường vào nhà với chiếc mũ trùm kéo sụp đầy cáu bẳn, tay xách túi thuốc lá, mì tôm và một mớ đồ đông lạnh cho bữa ăn nhanh, thì —

“...?”

“Ư... Ô! Xin chào! Anh là người ở phòng 101 — Áaaa!”

Rầm!

...Cái quái gì thế này? Một người phụ nữ đang bê mấy thùng đồ chuyển nhà đang cố xoay xở để dọn vào căn hộ sát vách.

“Ui da... Đ-Đợi một lát! Tôi xin lỗi! Tôi dọn ngay đây! Thành thật xin lỗi vì đã cản đường anh!”

“...À, sao cũng được.”

Cái cách cô ta cuống cuồng vơ vét lại những món đồ rơi vãi khi ngã, cộng với biểu cảm có phần ngây ngô, đã cho tôi một cái nhìn chóng vánh về kiểu người của cô ta.

‘Haizz...’

Thông thường, những kẻ như thế này là loại người quan tâm thái quá đến đời tư của người khác và cực kỳ ưa xía vào chuyện bao đồng.

Đó chính là loại người tôi ghét cay ghét đắng nhất. Tôi thậm chí còn chẳng muốn chạm mắt với người lạ trên phố, vậy mà giờ đây cô ta lại là hàng xóm sát vách.

ôi chỉ biết hy vọng cô ta sẽ biết điều mà biến đi nếu tôi phớt lờ, nhưng linh cảm mách bảo rằng chuyện này sẽ còn phiền phức dài dài.

“L-Làm ơn cứ đi trước đi ạ! Tôi có hơi nhiều đồ... Thật sự xin lỗi! Đáng lẽ tôi phải chuyển xong từ ban ngày, nhưng đột nhiên có việc đột xuất nên giờ mới...”

“Không sao.”

“T-Tôi sẽ chuyển mọi thứ nhanh nhất có thể! Xin lỗi vì đã làm ồn!”

Tôi lách qua lối đi nhỏ mà cô ta vừa dọn dẹp và bước về phía cửa nhà mình.

Dù nó được gắn mác phòng 101, nhưng thực tế thì tòa nhà này chỉ có một tầng, và vỏn vẹn hai phòng 101 và 102.

Kể từ khi cuộc xâm lăng của Abyss bắt đầu, số lượng các tòa cao ốc giảm dần theo cấp số nhân.

Tòa nhà này vốn dĩ đã bị san phẳng từ tầng hai đến tầng bốn, nên người ta chỉ khôi phục lại tầng một và tiếp tục cho thuê.

Chủ nhà là một bà cụ không con cháu, nên bà có vẻ điều hành nơi này như một thú vui điền viên hơn là vì lợi nhuận.

Chà, thế lại càng tiện cho tôi. Tôi không muốn dính vào những rắc rối về tiền đặt cọc hay tô thuế hàng tháng, nên cứ trả đứt một cục trước, và bà ấy để tôi tự do sử dụng nơi này như lãnh địa riêng mà không một lời than phiền.

Một điểm cộng khác là vì không có hàng xóm tầng trên, nên chẳng ai phàn nàn khi tôi hun khói thuốc trong nhà cả.

Dẫu thời thế có xoay vần thế nào, thì việc tìm được một căn hộ một tầng tại đất nước này vẫn là chuyện khó hơn lên trời.

Dù sao thì, trong khi tôi đang thầm mong người hàng xóm mới này đừng có tọc mạch hay gây phiền nhiễu khi đang tra chìa khóa mở cửa —

“Zô ta!”

Thình!

Rầm rầm!

“Áaaaa!!”

Cạch.

“...”

Người phụ nữ đó lại làm rơi vài món đồ khi đang khuân thùng, và chúng văng tung tóe ngay dưới mũi giày của tôi.

Chưa đủ để khiến tôi nổi điên, nhưng một trong số những món đồ rơi ra lại là thứ tôi không thể nhắm mắt làm ngơ:

[Love in Starlight★ Album đầu tay của Alice]

‘...Tại sao thứ rác rưởi này lại ở đây...’

Chính cái bằng chứng sống mà tôi đã nỗ lực xóa sổ bấy lâu nay lại đang chình ình ngay trước mặt tôi.

“T-tôi vô cùng xin lỗi! Anh có sao không?! Có bị thương chỗ nào không?!”

“...Ờ.”

“Tôi xin lỗi nhé! Tôi lúc nào cũng vụng về như vậy cả! Chân anh vẫn ổn chứ?! Không có thứ gì nặng đè lên người anh chứ?!”

Khi cô ta lải nhải không dứt, tôi liếc nhìn những món đồ vương vãi khác và nhận ra không chỉ có mỗi cái đĩa đó.

Có một figure phiên bản giới hạn 100 chiếc... một photobook đã tuyệt bản sau lần in đầu tiên... và thậm chí cả những thứ trông giống như vật phẩm không chính thức mà tôi thậm chí còn chưa từng nhìn thấy bao giờ...

Tất thảy đều mang mái tóc trắng dài và đôi mắt xanh đặc trưng của một Ma Pháp Thiếu Nữ nào đó.

‘...Mình tưởng mình đã tiêu hủy được gần hết mấy thứ này rồi chứ.’

Tôi đã làm việc cật lực để gột rửa những gì Alice cũ đã gây ra sau khi tôi sực tỉnh, nhưng dù có nỗ lực đến đâu thì tôi cũng chẳng thể ngăn chặn mọi thứ đang trôi nổi trên thị trường ngầm.

Ít nhất là với âm nhạc, tôi đã dùng quyền tác giả để chặn hầu hết các bản đăng tải trực tuyến, nhưng biết làm sao với những đĩa CD đã tuồn ra ngoài từ lâu?

Dù là tượng hay tập ảnh... tôi biết chúng vẫn sẽ ẩn hiện đâu đó một cách bí mật, nhưng việc nhìn thấy chúng trực tiếp trước mắt vẫn khiến tôi thấy rùng mình.

Có lẽ tôi nên tìm cách thu hồi đống này luôn cho sạch sẽ...

“...Không sao đâu. Chúc dọn nhà suôn sẻ.”

Cạch.

Quên đi.

Nếu là trong hình hài Alice thì còn có lý, chứ với diện mạo này, tôi lấy tư cách gì để đòi thu hồi?

Tạo ra bất kỳ sợi dây liên kết nào giữa nhân dạng này và Alice đều là một canh bạc rủi ro, nên tôi quyết định mặc kệ nó cho xong.

Thình!

Bíp bíp bíp!

Cạch cạch!

‘...Vẫn còn có người là fan của Alice sao?’

Tôi có thể thấu hiểu chuyện của quá khứ. Alice đã từng là một Ma Pháp Thiếu Nữ lừng lẫy đến mức tạo nên một cơn địa chấn trên toàn quốc.

Nhưng giờ thì sao... không chỉ vì tôi đã chủ động cắt giảm sự xuất hiện trên truyền thông và chỉ duy trì hoạt động ở mức tối thiểu, mà trong quãng thời gian đó, tôi đã bị che khuất hoàn toàn bởi những Ma Pháp Thiếu Nữ trẻ trung, nhiệt huyết hơn, những kẻ sẵn sàng xuất hiện trên sóng truyền hình, vận hành kênh YouTube cá nhân và tích cực đánh bóng tên tuổi.

Bây giờ tôi bị coi như một món đồ cổ hết thời. Khi thỉnh thoảng được nhắc tới, người ta chỉ phản ứng kiểu: “À đúng rồi, từng có một Ma Pháp Thiếu Nữ như thế nhỉ. Không biết giờ cô ấy đang dạt về phương nào rồi nhỉ?”

Cứ thử nghĩ mà xem.

 Chỉ với một cú click chuột, bạn có thể tìm thấy hàng tá Ma Pháp Thiếu Nữ làm trò dễ thương (aegyo), ca hát, quay vlog và tổ chức ký tặng fan bất cứ khi nào họ rảnh.

Tại sao thiên hạ phải tốn công nhớ đến một Ma Pháp Thiếu Nữ đã hoạt động từ năm tám hoánh ba đời và giờ chẳng thèm ló mặt ra ngoài đường chứ?

‘...Một nhà sưu tập? Hay một tay buôn chuyên nghiệp?’

Tôi mới chỉ thấy mấy món liên quan đến Alice, nhưng không loại trừ khả năng cô ta là kẻ chuyên săn lùng vật phẩm của Ma Pháp Thiếu Nữ để trục lợi.

Điều đó có thể giải thích tại sao trong thùng toàn là đồ của một kẻ hết thời như Alice.

Cạch

Xèèè...

“Phù...”

Sao cũng được.

Dù cô ta có là fan cuồng của một Ma Pháp Thiếu Nữ đã đi vào dĩ vãng hay là kẻ buôn lậu chuyên nghiệp, cuộc sống của tôi cũng chẳng dư dả đến mức đi lo chuyện nhà người khác.

“Rabbity. Cậu nhớ vụ bảo đảm hai ngày nghỉ phép chứ? Tôi sẽ tắt nguồn cho đến nửa đêm ngày kia, bất kể trời có sập.”

[Tớ biết rồi, tớ biết rồi mà. Cậu vất vả rồi, Se-jin. Cứ việc nghỉ ngơi đi.]

“...”

Phà khói...

Đôi mắt tôi trĩu nặng vì sự mệt mỏi thâm căn cố đế.

Đến bao giờ cái tình cảnh nhục nhã này mới chấm dứt đây?

Một người đàn ông trưởng thành lại phải khoác lên mình những bộ đồ lố lăng, thốt ra những lời dối trá, diễn tròn vai một Ma Pháp Thiếu Nữ theo thị hiếu của đám đông.

Thực sự thì... càng ngẫm lại, tôi càng thấy nó lố bịch đến tột cùng. Ngay từ đầu, bản tính của tôi đã chẳng hề tương thích với cái danh xưng Ma Pháp Thiếu Nữ.

‘...Đó là một tình huống không thể cứu vãn, nhưng.’

Tôi chưa bao giờ ngờ rằng cuộc đời mình lại bị giam cầm suốt tám năm ròng rã sau đó.

...Nếu lúc đó tôi tỉnh táo hơn, thì có lẽ tôi đã chọn một con đường khác.

“Khẹc. Khụ khụ.”

Nên cái cơ thể bết bát mùi nicotine này cũng là một lựa chọn không thể tránh khỏi.

Tôi không thể chịu đựng nổi thực tại nếu không có khói thuốc làm nhòe đi lý trí.

Và với những gì đã diễn ra trước đó...

Cồn cào...

“Ư...”

Sự cồn cào quen thuộc hiện ra nơi đại não.

Tôi vội vã dụi điếu thuốc vào gạt tàn, chộp lấy lọ thuốc trong tầm tay rồi nuốt chửng một viên cùng với nước.

“Hộc... hộc...”

Phải mất khoảng 15 phút để thuốc phát huy tác dụng.

‘Không sao đâu... không sao đâu... tất cả đã là quá khứ rồi... chuyện như vậy sẽ không bao giờ lặp lại nữa...’

Tôi gục mặt xuống bàn, cố gắng làm chủ nhịp thở trong khi bàn tay cứ liên tục nắm chặt rồi lại buông lỏng.

15 phút sau...

“Hàaa...”

Một cảm giác nhột nhạt khó chịu lan tỏa khắp não bộ.

Cái cảm giác bộ não sặc mùi nicotine bị ngâm trong hóa chất thuốc chưa bao giờ là dễ chịu, dẫu tôi có trải qua bao nhiêu lần đi chăng nữa.

Tôi chẳng hề muốn sống như thế này.

Nếu không vì người phụ nữ chết tiệt đó, có lẽ giờ tôi đang sống một cuộc đời bình thường — có công ăn việc làm ổn định, tận hưởng sở thích cá nhân sau những giờ làm việc căng thẳng, thậm chí là có thể đang hẹn hò với một ai đó đặc biệt. 

Nhưng thay vào đó, tôi lại phải mục ruỗng ở nơi này…

Nhìn lại quá khứ lúc này chẳng mang lại lợi ích gì, nó chỉ khiến tôi càng thêm buồn nôn mà thôi.

Ngay khi thuốc bắt đầu ức chế các giác quan và sự bất lực chiếm trọn cơ thể —

Kính coong...

“...Gì nữa đây.”

Chuông cửa à?

Tôi đâu có đợi ai. ...Chắc lại là mấy thứ rác rưởi không quan trọng rồi đây.

Truyền giáo, tiếp thị, hay gì đó tương tự...

Cộc cộc!

“X-Xin chào! Tôi là hàng xóm mới chuyển đến đây! Tôi có mang ít bánh gạo qua biếu để xin lỗi chuyện lúc nãy! N-Nếu anh thấy phiền thì không cần nhận đâu... tôi cứ để ở trước cửa nhé!”

“...Chết tiệt thật.”

Quả nhiên phán đoán của tôi không hề sai. Người hàng xóm mới này sẽ cực kỳ phiền phức. 

...Ngay từ cái nhìn đầu tiên thì cô ta đã toát ra cái mùi của những kẻ chuyên gây rắc rối rồi.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!