Thấy Sở Tình bỗng nhiên xìu xuống như bong bóng xì hơi, Lục Hàng cũng thở phào nhẹ nhõm. May mà nữ võ thần này hiện tại vẫn là một con "đỗ nghèo khỉ", còn tương đối dễ nắm thóp.
Từ lúc rời khỏi hộp đêm đến giờ, cô nàng làm gì có thu nhập, gia cảnh lại có chút khó khăn, sinh hoạt phí bình thường đã chẳng dư dả gì. Đã thế từ khi dính vào cái thói quen hút thuốc tai hại này, một ngày chỉ còn lại mỗi tiền cơm, tiền thuốc lá lúc nào cũng trong tình trạng cháy túi, ngày nào cũng phải hút ké của Lục Hàng.
Chiêu này đúng là đánh trúng điểm yếu của cô nàng, khiến cô đành phải miễn cưỡng ném cái gối sang một bên, nhún vai bất lực: “Tuân lệnh, không quậy nữa.”
Lục Hàng cạn lời, xoa xoa cái cổ mỏi nhừ vì bị chân kẹp, nhe răng trợn mắt vì đau.
Đau thật đấy.
“Hàng ca, cậu không sao chứ?” Mộc Dĩ Nam loạng choạng chạy tới, mặc kệ cái trán đỏ ửng của mình, vừa lo lắng vừa dịu dàng kiểm tra cổ Lục Hàng.
Nhìn cứ như bà chị hàng xóm cuồng em trai vậy.
Lục Hàng xua tay bảo không sao, rồi quay sang nhìn Sở Tình, không kìm được giọng lạnh lùng trách móc: “Cậu quấn chân lên cổ người ta làm cái gì? Không sợ siết gãy cổ tôi à?”
“Cậu tưởng cổ người là rau cần chắc? Nói gãy là gãy được ngay chắc.” Sở Tình cười khẩy: “Tôi tự biết chừng mực.”
Lục Hàng lại nhe răng xuýt xoa.
“Ui da, ui da.” Mộc Dĩ Nam thấy vậy thì xót xa không chịu được, nhẹ nhàng xoa bóp cổ cho Lục Hàng: “Hàng ca, cậu có sao không? Giờ cổ cậu còn đau không?”
“Không sao, không sao.” Lục Hàng đẩy cô ra.
Mộc Dĩ Nam chớp đôi mắt long lanh ngập nước, vẻ mặt đầy lo lắng kiểm tra trên dưới một lượt.
Được rồi.
Màn kịch này đã kết thúc, giờ là lúc tính sổ tội lỗi đây.
Nhìn Mộc Dĩ Nam đang lo sốt vó kiểm tra cho mình.
Lục Hàng mặt lạnh tanh, giơ tay lên làm động tác chặt chém, nhắm thẳng vào đầu cô.
“Hả...?”
Mộc Dĩ Nam đang căng thẳng soi soi vết đỏ trên cổ Lục Hàng, vừa ngước mắt lên thấy tư thế này của cậu thì giật thót mình. Đôi mắt đảo nhanh như một con hồ ly nhỏ, chớp chớp vài cái, rồi ngay lập tức bày ra vẻ mặt "tôi đáng thương lắm", giọng điệu yếu ớt:
“Hàng ca, tôi biết hôm nay đùa hơi quá trớn, cậu đừng giận nhé, cậu sẽ không đánh tôi đâu đúng không?”
Cốp.
Tiếng tay chặt vào đầu vang lên giòn tan.
Mộc Dĩ Nam ôm đầu, vẻ mặt đầy bất lực.
Tiếp đó, Lục Hàng quay sang nhìn Bạch Hoảng, bình thản nói: “Lại đây.”
“Làm gì?” Bạch Hoảng vẻ mặt đầy cảnh giác.
Lục Hàng vẫy tay, vẻ mặt hiền từ: “Lại đây nào.”
Cô nàng vò vò góc váy ngủ, vẻ mặt vừa xấu hổ vừa bực bội, miễn cưỡng bước tới.
Nhưng cơ thể vẫn rất thành thật mà đi đến.
Cốp.
Lại thêm một cú chặt đầu nữa.
Bạch Hoảng ôm đầu, vẻ mặt không phục, hậm hực ra mặt.
Lục Hàng thở dài thu tay về.
Cái lũ này, đang ngủ ngon lành, quậy đến tận nửa đêm vẫn chưa được chợp mắt. Thấy Sở Tình vẫn đang khoanh tay đứng nhìn với vẻ hả hê, cậu hỏi: “Cậu cũng muốn ăn đòn à?”
Sở Tình lập tức rụt cổ lại.
Nhìn ba cô nàng ỉu xìu, Lục Hàng thở dài:
“Được rồi, lượn hết ra ngoài cho tôi!”
Lục Hàng vỗ tay cái bộp, nhìn hai cô nàng đang ôm trán đỏ ửng với vẻ mặt bất lực, rồi liếc nhìn đồng hồ:
“Ông đây phải đi ngủ rồi, mấy giờ rồi không biết.”
Hai mỹ nữ nhìn nhau, vẻ mặt dần trở nên ủ rũ, cứ như gà chọi thua trận, lủi thủi đi ra.
Một đêm hỗn loạn cuối cùng cũng qua đi.
......
Những ngày tiếp theo dường như vừa bận rộn lại vừa có chút nhàn nhã.
Dù sao cũng đã đến giai đoạn cuối kỳ, mọi người phần lớn thời gian đều không có tiết học. Lục Hàng rảnh rỗi lại cùng Sở Tình xuống lầu chơi bóng rổ, mặc dù toàn là thua cuộc.
Thể chất của con hàng này đúng là một ẩn số.
Tuy cô nàng luôn không chịu thừa nhận bản thân có thay đổi sau khi biến thành con gái, cứ cố chấp cho rằng mình vẫn là thằng đàn ông đích thực trong lốt nữ nhi, nhưng Lục Hàng là người ngoài cuộc, nhìn vào là thấy rõ ngay.
Sau khi biến thành con gái, không phải là cô không thay đổi chút nào đâu.
Trước đây thiên về kiểu lấy sức đè người, giờ thì phần lớn thời gian đều dùng kỹ thuật và sự khéo léo.
Cũng coi như là một sự thay đổi đi.
Lúc chơi bóng, nếu để cô dẫn bóng qua người thì coi như xong phim, Lục Hàng chẳng còn việc gì để làm nữa. Mà khổ nỗi đa phần Lục Hàng vừa chạm mặt đã không cản nổi, thế nên phần lớn thời gian cậu toàn ngậm điếu thuốc đứng đần mặt ra nhìn cô nàng ném rổ, bị hành cho ra bã như thằng ngốc.
Trong nhóm chat của lớp cũng chẳng có chuyện gì to tát, thầy cô cũng đã khoanh vùng ôn tập rồi. Kể từ lần cùng nhau đến thư viện hôm đó, tuy rằng kỳ thi sắp tới chưa chắc ai cũng qua nổi, nhưng dường như ngoài Lục Hàng ra thì chẳng ai thèm bận tâm. Về sau mọi người cũng chẳng ai có ý định rủ nhau đi ôn tập nữa.
Nhắc đến ôn tập, Lục Hàng mới nhớ ra phần thưởng nhận được sau khi hoàn thành nhiệm vụ lần trước. Khoảng chiều ngày hôm sau, Lục Hàng mới lôi thùng thuốc từ trên xe xuống.
Cái thùng này cũng khá nặng, như thể là một cục đá vậy. Không biết là do gỗ ở dị giới đặc ruột hay sao mà Lục Hàng cứ bê hai bước lại thở hai bước. Cuối cùng hết cách, đành phải gọi điện điều động Sở Tình xuống giúp. Sở Tình đang rảnh, hai người mới hì hục khiêng được thùng thuốc này về phòng.
“Cái này là thứ thuốc nước cậu nhận được hôm nọ đấy hả?” Sở Tình tò mò lấy ra một lọ, cau mày, soi lên trước ánh sáng một lúc. Thấy chất lỏng màu vàng óng sóng sánh bên trong, vẻ mặt cô nàng ngày càng nghi hoặc.
“Hàng thật giá thật, đồ tốt từ dị giới đấy.” Lục Hàng vỗ ngực.
“Thứ nữ thần đưa, người phàm chúng ta uống được không đấy?” Vẻ mặt cô có vẻ hơi bất an: “Không khéo uống vào nổ banh xác thì bỏ mẹ?”
Lục Hàng đúng là chưa nghĩ đến chuyện này, nghe vậy thì ngẩn người.
Rồi cậu gãi đầu đầy lúng túng: “Người dị giới chắc cũng là người chứ nhỉ? Tôi nghĩ là uống được...”
“Hay là cậu hỏi lại cho chắc?” Sở Tình nhíu mày.
Lục Hàng ngẫm lại cũng thấy đúng là nên hỏi cho chắc ăn, ai mà biết cấu tạo cơ thể người dị giới nó thế nào? Bình thường xem mấy cái tiểu thuyết hay anime, pháp sư kiếm sĩ ai nấy đều như thần thánh lên trời xuống đất. Nếu loại thuốc này dành cho mấy người đó uống thì họ không nổ, nhưng ai biết Lục Hàng thân xác phàm trần yếu nhớt này uống vào có biến thành bom thịt ngay tại chỗ không.
Gọi điện cho nữ thần thì cũng dễ, cậu bấm số gọi luôn: “A lô?”
“Gì đấy?” Nữ thần có vẻ chưa tỉnh ngủ, giọng vẫn còn ngái ngủ.
“Chuyện cái thùng thuốc cô đưa tôi ấy.” Lục Hàng vừa rít thuốc vừa ngắm nghía cái lọ, nhíu mày lắc lắc thứ chất lỏng sền sệt màu vàng bên trong: “Cái này là đồ cho người dị giới uống, tôi uống vào chắc không có tác dụng phụ gì chứ?”
“Ngươi còn muốn tác dụng phụ gì nữa?” Giọng nữ thần có vẻ mất kiên nhẫn.
Lục Hàng gượng gạo nói: “Thì ví dụ như tôi uống vào có bị nổ banh xác hay gì đó không...”
“Nếu ngươi muốn nổ banh xác thì ta có thể giúp ngươi toại nguyện.”
Lục Hàng cạn lời: “Thế thì thôi, xin kiếu.”
Nữ thần thở dài.
“Mà tiện ngươi gọi tới đây... Chuyện ta và ngươi đã thỏa thuận trước đó, ngươi cũng nên thực hiện đi chứ?” Cô dường như đã ngồi dậy ở đầu dây bên kia, có vẻ đang xem cái gì đó, ngập ngừng một lúc mới nói: “Hết tháng này, sẽ có người từ Thần Giới xuống gặp ngươi để khảo sát đánh giá 5 sao. Đến lúc đó mà thằng nhãi ngươi không giúp ta vụ này, thì ta cho ngươi nổ banh xác thật đấy, nghe rõ chưa?”
Lục Hàng ghét nhất là bị người khác đe dọa.
“Nghe rồi.” Cậu thản nhiên ngoáy ngoáy lỗ tai: “Để xem tâm trạng đã.”
“......”
9 Bình luận