Tập 02

Chương 48: Sẽ có người theo cậu

Chương 48: Sẽ có người theo cậu

Lục Hàng vốn mù tịt về đồng hồ, cầm lên ngắm nghía qua loa, thấy dây đồng hồ bằng kim loại đã được điều chỉnh, cậu tiện tay đeo vào, không ngờ lại vừa như in.

Nhưng điều khiến Lục Hàng hơi bất an là, dây đồng hồ này đã được điều chỉnh theo kích cỡ cổ tay của cậu.

Cậu không kìm được liếc nhìn cổ tay mảnh khảnh của Bạch Hoảng, chiếc đồng hồ này nhìn thế nào cũng không hợp với kích cỡ của cô. Trước đây khi còn là con trai, cổ tay Bạch Hoảng đã hơi nhỏ, chắc chắn không thể đeo vừa kích cỡ hiện tại đang trên tay cậu. Rõ ràng là cô đã điều chỉnh dây đồng hồ theo kích thước cổ tay Lục Hàng rồi.

Trong lòng Lục Hàng dấy lên chút nghi hoặc: làm sao Bạch Hoảng biết cổ tay mình to cỡ nào?

Chi tiết này thực sự hơi khiến người ta thấy rợn cả tóc gáy…

“Vừa không?” Thấy Lục Hàng mân mê chiếc đồng hồ, giọng Bạch Hoảng mềm mỏng hơn một chút.

Không hiểu sao, chỉ cần giọng cô dịu xuống, dường như lại mang theo một sự cưng chiều khó tả.

Nói thật, đôi khi Sở Tình cũng mang lại cho Lục Hàng cảm giác này.

Nhưng sự cưng chiều của Sở Tình là kiểu chị gái ngốc nghếch cố gắng lấy lòng cậu, còn sự cưng chiều khi giọng nói Bạch Hoảng mềm xuống, lại giống như một cô em gái hiểu chuyện đang làm nũng với ông anh trai ngốc nghếch của mình.

“Tôi có đeo đồng hồ bao giờ đâu… Mấy thứ này tôi cũng chả biết xem.” Lục Hàng bất đắc dĩ đeo vào, ngắm nghía trái phải, cảm thấy mặt đồng hồ mạ xanh lục này trông cũng khá đẹp: “Hãng nào đấy, chắc đắt lắm nhỉ?”

“Mấy đồng bạc lẻ ấy mà.” Bạch Hoảng nói bâng quơ.

Là người có tinh thần "anh em nói gì tôi đều tin", vốn dĩ Lục Hàng đang nghi ngờ lật qua lật lại chiếc đồng hồ, suýt chút nữa thì tin sái cổ. Nhưng mặt đồng hồ tinh xảo và cảm giác nặng trịch trên tay này quá thực, ngay cả sắt vụn cùng trọng lượng chắc bán 5 tệ cũng không mua nổi, đa phần là cô nàng đang khiêm tốn kiểu Versailles hoặc là đang nói dối.

“Mấy đồng bạc lẻ của cậu.” Lục Hàng dè dặt hỏi: “Là bao nhiêu tiền?”

Cô nhướng mày, khẽ thở dài, dường như cảm thấy giữa anh em với nhau mà so đo giá cả thì thật vô nghĩa. Cô nghiêng đầu ngẫm nghĩ, có vẻ cũng hy vọng Lục Hàng ít nhất hãy để tâm đến món đồ này một chút:

“Mười sáu vạn.” (~600 triệu VNĐ)

… Bao nhiêu cơ???

Bỗng nhiên nghe thấy một con số kinh hồn bạt vía, Lục Hàng giật nảy mình, đang lật qua lật lại như chơi đồng hồ điện tử, động tác trên tay lập tức trở nên nhẹ nhàng hơn hẳn.

Như chạm phải củ khoai lang nóng bỏng tay, cậu vội vàng đưa trả lại: “Đừng tặng tôi, tôi không có phúc hưởng đâu, cái này tôi không đeo nổi.”

Cô quay mặt đi né tránh chiếc đồng hồ vốn từng thuộc về mình, như một chú mèo con bị vuốt ve đến phát phiền, cô khẽ chau mày, tỏ vẻ bực bội, nhưng nhất quyết không nhận lại.

“Đừng nói là không đeo nổi.” Cô nhìn chằm chằm cảnh vật lướt qua ngoài cửa sổ, khẽ nói: “Nếu cậu không đeo nổi, thì chẳng ai có thể đeo nổi cả.”

Chẳng hiểu sao giọng điệu Bạch Hoảng bỗng nhiên trở nên khó chịu như vậy.

Nhưng mà… đã ở bên nhau lâu thế rồi, dường như cậu đã quá quen với tính khí thất thường của cô.

Chiếc xe lao đi trong đêm tối chẳng biết đi về đâu.

Nói đi cũng phải nói lại, đang đứng dưới lầu hút thuốc thì tự nhiên có chiếc xe van lao tới, vừa lên xe, hai cô nàng này lại tỏ vẻ thần bí, chẳng biết định đưa mình đi đâu. Lục Hàng đành nhìn chằm chằm chiếc đồng hồ vừa được tặng, chiếc đồng hồ này rất đắt, cậu ngắm nghía lật qua lật lại một hồi, rồi cũng khẽ thở dài,

Đúng là biết cách hành hạ người khác thật.

Chỉ vì bạn gái cũ ăn nói hỗn hào với cậu mà hai người này, một người lái xe, một người tặng đồng hồ, cứ thế nháo nhào cả lên, quả thực là tự tìm việc vào thân.

Nhưng Lục Hàng, người vốn luôn quan tâm người khác nhưng ít khi được người khác quan tâm, khi thấy Bạch Hoảng như vậy, trong lòng cũng dấy lên chút cảm động nho nhỏ.

Tuy cảm động thì cảm động, nhưng trong lòng vẫn không nắm chắc cụ thể sẽ đi đâu, cậu bèn dè dặt hỏi: “Có ai có thể cho tôi biết lịch trình tiếp theo là gì không?”

“Tiệm may.” Tiểu Linh vừa lái xe vừa nói: “Đi lấy bộ đồ đặt may cho cậu trước đó. Kích cỡ quần áo của cậu tôi nắm rõ rồi, may mà tôi đã làm trước, qua kỳ nghỉ đông cậu còn phải đi gặp Bạch Thiên Tinh một chuyến, nếu cứ mặc bộ đồ rách rưới này của cậu đến đó, đừng nói là làm mất mặt Tiểu Hoảng, đến tôi cũng thấy mất mặt lây.”

“May mà đã chuẩn bị trước, may sẵn một bộ theo số đo của cậu rồi, như vậy ít nhất trông cũng gọn gàng hơn chút.”

Nói đến đây, Tiểu Linh bỗng hỏi: “À, đúng rồi, cậu biết lái xe không?”

“Không.” Lục Hàng thắc mắc sao tự nhiên lại nhắc đến chuyện lái xe.

“Có thời gian thì tốt nhất đi học lấy cái bằng lái đi, khi ra ngoài xã hội, thực tế thì mấy chiếc siêu xe này cũng chỉ là thứ vô dụng, nhưng ít nhất nó cũng là một cái danh phận. Nếu cậu lái một chiếc xe xịn hơn chút, ít nhất cơ hội đến với cậu cũng sẽ nhiều hơn.” Tiểu Linh dặn dò như một bà chị cả, rồi nói tiếp: 

“Thôi, hôm nay cứ thế đã, cậu không biết lái xe thì để tôi làm tài xế cho cậu. Tiểu Hoảng có hai chiếc xe, chiếc Lamborghini thì nổi bật quá, chiếc Ferrari kia để cậu dùng tạm trước… Đến lúc đó cho bạn gái cũ của cậu lác mắt …”

Lục Hàng có chút khó hiểu: “Tại sao tôi phải làm cho bạn gái cũ lác mắt?”

“Thế cậu tưởng bọn này đang làm gì hả? Chắc chắn là phải trang bức thật hoành tráng trước mặt người đàn bà coi thường cậu chứ sao.” Tiểu Linh đảo mắt trong gương chiếu hậu: “Với lại, đừng có làm hỏng cái đồng hồ Rolex Submariner Hulk kia, không thì ví tiền khóc thét đấy… Nhưng mà tùy cậu thôi, dù sao Tiểu Hoảng đã bảo tặng cái này cho cậu, thì sau này nó là đồ của cậu rồi.”

“Lát nữa diện đồ xong xuôi, cậu cứ việc đứng ở đó, không cần nói gì… Được trải nghiệm chớp nhoáng phong thái thiếu chủ tập đoàn Bạch thị, thế nào, chẳng sướng quá còn gì.” Tiểu Linh tiện tay giơ ngón cái ra phía sau.

… Sướng sao? Lục Hàng cúi đầu nhìn chiếc đồng hồ.

Chỉ cảm thấy hơi phiền phức thôi.

Nói cho cùng chuyện này căn bản không cần thiết phải tốn công tốn sức thế này, chẳng qua chỉ là bị cô bạn gái cũ mà mình đã hết yêu mỉa mai không có tiền thôi mà. Đối với cậu, bạn gái cũ có coi trọng hay coi thường mình, dường như chẳng có ý nghĩa gì cả, dù sao cũng chia tay lâu rồi.

Nhưng mà… Lục Hàng không biết tại sao Bạch Hoảng lại để tâm đến thế.

Trước đây cũng từng kể với Bạch Hoảng vài chuyện về bạn gái, nhưng cô cũng chỉ đảo mắt ngồi nghe, dường như chưa bao giờ làm lớn chuyện đến mức huy động nhân lực vật lực thế này.

Là cảm thấy tức giận hộ mình sao?

Trong lòng bỗng có chút cảm xúc khó tả, Lục Hàng buông thõng tay, cảm giác chiếc Rolex trên tay và đôi dép lào dưới chân mình đang tôn vinh lẫn nhau, quả là xứng đôi vừa lứa.

Cậu lén liếc mắt nhìn.

Bạch Hoảng đang chống cằm, buồn bực nhìn ra ngoài cửa sổ, đung đưa bàn chân nhỏ xíu đang đi dép xăng đan. Dáng vẻ đung đưa chân của cô rất đáng yêu, giống như một chú mèo con đang vẫy đuôi, cảm giác như có thể đi thẳng vào trái tim người khác.

Trước đây chưa bao giờ nghĩ theo hướng này, nhưng dạo gần đây, Lục Hàng mới nhận ra, dáng vẻ hiện tại của cô quả thực rất dễ thương.

Tóm lại, sự việc là như thế này.

Đêm hôm khuya khoắt còn gọi Tiểu Linh – người nhìn qua là biết đã tan làm – đến đây, là muốn làm gì chứ? Là vì cô muốn cho Lục Hàng chơi trò giả heo ăn thịt hổ một lần.

Cô rất tức giận, tức giận vì bạn gái cũ lại coi thường cậu đến thế.

Và rồi, cô nàng đang phẫn nộ ấy bắt đầu chuẩn bị tất cả cho cậu: âu phục, đồng hồ hiệu, siêu xe. Và toàn bộ nguyên do là chỉ vì cô bạn gái cũ chẳng còn liên quan gì đến cậu đã buông lời khiếm nhã.

Lục Hàng nhìn cô gái đang giả vờ như không quan tâm kia, đây là lần đầu tiên kể từ khi gặp Bạch Hoảng, trong lòng cậu dâng trào một cảm xúc xa lạ, không thể nói nên lời.

Lâm Khả Khả chỉ mỉa mai một mình cậu, cô ta lại không dám mỉa mai Bạch Hoảng.

Khi cô ta ngồi xuống và nhận ra chiếc túi xách Bạch Hoảng đang cầm trên tay, đa phần đã biết Bạch Hoảng và cô ta không thuộc cùng một đẳng cấp, nên mới chĩa mũi dùi sang cậu.

Lục Hàng thì không giận, người giận lại là Bạch Hoảng.

Cái thể diện mà bản thân cậu chẳng mấy bận tâm, Bạch Hoảng lại dường như rất để ý, chuyện này đối với cô như là chuyện lớn tày trời vậy. Lục Hàng thậm chí không biết mình nên cảm thấy cảm động hay là thấy không cần thiết, đối với cậu, bị người ta coi thường chỉ khiến tâm trạng không tốt một lúc, mặt trời mọc lên là quên ngay.

Lục Hàng cảm thấy việc đi cùng Bạch Hoảng chuyến này, thay vì nói là để vả mặt bạn gái cũ, chi bằng nói là đi cùng cô để cô quậy phá một trận cho thỏa thích.

“Haizz.”

Ít nhất cũng phải thể hiện ra vẻ mặt hào hứng một chút.

“Được, lần này phải vả mặt bạn gái cũ một trận ra trò.” Lục Hàng gật đầu, cao giọng, rồi bỗng nhiên có chút cảm thán: “Sau này anh em mà bị người ta bắt nạt, chắc không còn được hưởng cái đãi ngộ lớn thế này nữa đâu.”

“Hôm nay cứ mượn cơ hội này mà sướng một lần đã, dù sao tôi cũng chẳng có xu nào dính túi, sau này chắc cũng chẳng có bạn gái nào, lại chẳng có ai theo tôi, chi bằng cứ tận hưởng ngày hôm nay trước đã…”

“Sẽ có người theo cậu.” Bạch Hoảng bỗng ngắt lời Lục Hàng.

.

.

.

Đồng hồ của Lục Hàng

c971133e-07de-49f7-b837-257081ffd6a6.jpg

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!