Tập 02

Chương 34: Nữ hóa?

Chương 34: Nữ hóa?

Lục Hàng cứ nhìn chằm chằm vào cô như thế, cố gắng tìm kiếm bóng dáng của Bạch Hoảng ngày xưa trên người cô gái này.

Nhưng tìm mãi chẳng thấy, chỗ nào cũng thấy giống, mà chỗ nào cũng thấy không phải.

“...” Bạch Hoảng xoay vô lăng lái xe ra khỏi bãi đỗ, muốn nói gì đó lại thôi, khẽ mím môi.

Lục Hàng nhận thấy mặt cô dường như hơi ửng đỏ.

Cô nàng này chỉ cần đỏ mặt là y như rằng mang tai cũng đỏ lên theo.

Lục Hàng hiểu có lẽ Bạch Hoảng đã nhận ra cậu đang nhìn mình chằm chằm rồi, chỉ là da mặt mỏng nên không vạch trần, cũng không nói ra. Thấy cô mím chặt môi, rõ ràng là đang bắt đầu lúng túng, tiếp đó có thể sẽ chuyển sang thẹn quá hóa giận.

Lục Hàng thở dài, thu hồi ánh mắt, không làm ảnh hưởng đến việc lái xe của cô nữa.

Xe chạy ra khỏi bãi đỗ của khu dân cư.

“Hàng ca.” Cô bỗng nhiên lên tiếng, mắt vẫn nhìn thẳng phía trước như không có chuyện gì: “Cậu nhìn tôi chằm chằm làm gì thế.”

Lục Hàng đáp: “Do cậu xinh.”

Bên cạnh lại vang lên tiếng hừ nhẹ.

“Tôi đang nghĩ, lúc trước chẳng phải cậu mặc tất đen sao, sao giờ lại thay về bộ đồ cũ này rồi?” Lục Hàng buột miệng hỏi.

“...”

Bạch Hoảng im lặng, không trả lời câu hỏi này.

Câu hỏi của người ngồi bên cạnh khiến cô khẽ nhíu mày, mặt hơi nóng lên.

Giả vờ như không có chuyện gì, khép váy lại một chút, vẫn cảm thấy thứ đang đeo trên đùi hơi khó chịu.

“Cậu còn mặt mũi mà hỏi à?” Cô khẽ mắng một tiếng: “Cả đời này, tôi sẽ không bao giờ mặc tất đen nữa.”

...

Nhà hàng đồ Tây của Vương Nhị cuối cùng cũng mở ở trong nội thành chứ không phải ngoại ô. Đi xe mất khoảng nửa tiếng, cũng may là dọc đường có thể hóng gió, coi như lái xe đi dạo giải sầu.

Bạch Hoảng gác tay lên cửa kính xe, bình thản lái xe bằng một tay.

Bỗng nhiên cô nhận ra đã rất lâu rồi mình không lái chiếc xe này, lần trước lái nó cô vẫn còn mặc vest bảnh bao, giờ đây lại là một cô gái nhỏ nhắn mặc chiếc váy trắng tinh khôi.

Nhưng lần này mặc đồ nữ, cô lại chẳng có cảm giác gì đặc biệt, chỉ thấy đôi chân trần hơi se lạnh trong gió đêm, chứ không còn lo lắng, bất an và tự trách như trước nữa.

Có lẽ lúc đến trường, việc mặc quần short siêu ngắn và tất đen thực sự quá phô trương, khiến cô bị chai sạn cảm xúc rồi. Vì đã từng mặc qua một lần như thế, giờ quay lại mặc váy liền thân và xăng đan, cách ăn mặc kín đáo này chỉ khiến cô cảm thấy an tâm hơn hẳn.

Con gái vẫn là mặc váy là tuyệt nhất, Bạch Hoảng thầm nghĩ.

Vậy mà mới nửa tháng trước, cô còn vì chuyện mặc váy bị người quen nhìn thấy mà khóc lóc ầm ĩ. Ký ức ấy ùa về khiến cô khẽ cau mày, nhưng rồi ánh mắt lại dịu xuống, liếc nhìn Lục Hàng bên cạnh, thấy cậu đang dựa lưng vào ghế, lơ đãng ngắm nhìn cảnh vật ngoài cửa sổ.

Ánh mắt Bạch Hoảng trở nên dịu dàng, nhìn cậu hai giây rồi lại tiếp tục lái xe.

Bất tri bất giác, cô đã dần quên đi quá khứ mình từng là nam giới.

Những chấp niệm và dằn vặt về việc có nên mặc đồ nữ hay không... nếu không cố tình nghĩ đến, đôi khi cô gần như chẳng còn nhớ nổi nữa.

Mặc bộ váy trắng này ra đường, bên trong là áo hai dây ren, chân trần đi đôi quai hậu nhỏ nhắn, cô cảm thấy vừa thanh lịch lại vừa đáng yêu, đây chính là phong cách cô thích nhất.

Tuy rằng vì ngoại hình nổi bật nên thỉnh thoảng đi trên đường vẫn có người ngoái nhìn, ánh mắt đó vẫn khiến Bạch Hoảng cảm thấy đôi chút khó xử, nhưng gần đây dường như cô ngày càng thích nghi với điều đó hơn.

Đặc biệt là khi ở bên cạnh Lục Hàng.

Vì quá an tâm nên cô gần như quên mất mình từng là con trai. Khi đi bên cạnh cậu, Bạch Hoảng hoặc là ngân nga hát, hoặc là nhảy chân sáo, hoặc là chắp tay sau lưng đi men theo mép bồn hoa.

Lục Hàng nghe tiếng động quay đầu lại nhìn cô, giờ đây Bạch Hoảng thậm chí chẳng còn thấy khó xử nữa, ngược lại còn làm mặt xấu trêu cậu.

Cảm giác đó giống như là... Đằng nào cậu ấy cũng biết mình là ai rồi.

Nhưng dù cô có ra sao, Lục Hàng cũng chẳng thấy kỳ quặc, cũng chẳng phán xét, Bạch Hoảng đi với cậu gần như không cần mang não, chỉ cần mang ví tiền là được.

Liếc nhìn Lục Hàng đang ngoan ngoãn thắt dây an toàn ở ghế phụ, Bạch Hoảng không kìm được lén nhìn cậu thêm vài lần, khóe miệng cong lên đầy hài lòng, càng nhìn càng thấy cậu đẹp trai.

Từ lúc cướp được Hàng ca từ tay kẻ quét rác kia, tâm trạng cô lúc nào cũng cực kỳ tốt.

Cũng không giấu nổi sự kiêu hãnh và đắc ý trong lòng.

Những thay đổi của cô hiện tại đều không thể tách rời khỏi cậu. Giờ đây cô có lẽ đã giống một cô gái thực thụ rồi, nhưng trong lòng cô lại chẳng mấy bận tâm đến sự thay đổi này.

Nửa tháng trước còn chẳng dám mặc váy ra đường một mình, luôn có cảm giác khó xử và sợ hãi như kẻ giả gái sợ bị phát hiện. Chỉ khi có một Hàng ca biết rõ mọi chuyện ở bên cạnh, cô mới yên tâm dắt tay cậu đi đi lại lại, giống như chú cún con không biết bơi đang tập làm quen với nước, chỉ dám thò một chân xuống nước thăm dò.

Phần lớn thời gian, chỉ cần mặc đồ nữ vào là cô chỉ dám lon ton chạy theo sau mông cậu, Lục Hàng đi đâu, Bạch Hoảng đi đó.

Nhưng giờ đây mặc váy đi lung tung khắp nơi đã chẳng còn là vấn đề, có những lúc cô còn chạy xuống công viên giải trí gần nhà mua kẹo bông gòn, ngồi trên ghế đá ăn một lúc, vắt chéo chân thảnh thơi xem mèo đánh nhau.

Cho dù có người nhìn, cô đã có thể trưng ra vẻ mặt lạnh lùng nhìn lại, chứ không còn cảm thấy sợ hãi nữa.

Thậm chí ngay cả khi ra ngoài, cô cũng sẽ rất tự nhiên lựa chọn những trang phục nữ tính như váy liền thân.

Chỉ riêng váy liền thân đơn giản, màu đen, màu xám, các loại màu nhã nhặn, đã chất đầy nửa tủ quần áo rồi.

Tiếc là mấy loại quần short ngắn cũn cỡn, hơi gợi cảm khoe da thịt thì hiện tại vẫn chưa quen mặc, phong cách ăn mặc vẫn thiên về hướng bảo thủ với váy liền thân và quai hậu. Mấy bộ đồ kia hứng lên mặc thử một hai lần thì được, cô luôn cảm thấy mặc như bây giờ mới gọi là... thuần phong mỹ tục.

Chiếc đồng hồ hàng hiệu trước kia cũng đã đổi thành chiếc lắc tay nhỏ xinh, càng tôn lên cổ tay thon thả...

Trên cổ thì chưa có trang sức gì... hiện tại vẫn để trống.

Trong lúc vô thức, cô đã trở thành một cô gái thực thụ từ lúc nào không hay.

Tính tình không còn nóng nảy như trước, đôi khi nói chuyện còn biết làm nũng... Gặp Hàng ca là y như rằng đỏ mặt tía tai.

Bạch Hoảng trong gương chiếu hậu khẽ cau mày, mặt hơi nóng lên.

Nửa tháng trước ngồi trên cùng một chiếc xe, cô còn ăn mặc bảnh bao với vest và giày da, giờ đây gác tay lên cửa sổ, một tay lái xe, thỉnh thoảng ngắm nhìn mình trong gương chiếu hậu.

Trong đôi mắt phượng ấy cũng chẳng còn thấy sự lảng tránh nào nữa, khiến chính cô cũng phải bất ngờ. Đường hoàng, tự tin, trang điểm nhẹ nhàng... cứ như thể cô vốn dĩ sinh ra đã là con gái vậy.

“Hàng ca.” Bạch Hoảng bĩu môi hỏi khẽ.

“Gì đấy.” Cậu uể oải đáp.

“Trong bốn anh em, cậu thân với ai nhất?” Cô thản nhiên hỏi.

“Cậu là trẻ con đấy à.”

“Tôi là trẻ con đấy, làm sao?” Cô chống một tay lên vô lăng, đánh lái một cái, gằn giọng: “Chỉ được chọn một người thôi.”

“Là cậu.” Lục Hàng bất đắc dĩ trả lời.

Xem ra bản năng sinh tồn của cậu vẫn còn mạnh lắm.

“Hừ.” Bạch Hoảng khẽ nhếch khóe miệng, biết thừa vừa nãy mình gằn giọng như thế chẳng khác nào nói toẹt ra với Hàng ca là “cứ thử chọn người khác xem”. Thế nhưng nghe cậu thực sự nói là mình, cô vẫn không kìm được mà vui sướng trong lòng.

Chỉ là vành tai ửng đỏ một cách thiếu tự nhiên, dưới ánh đèn đường vùn vụt lướt qua cửa kính xe, trông thật kín đáo.

Khi nhìn thấy nụ cười rạng rỡ của mình trong gương chiếu hậu, cô sững sờ, lè lưỡi một cái rồi mới thu hồi ánh mắt, nhận ra đó chính là mình.

Chẳng biết từ bao giờ, mình đã trở thành một cô gái thực thụ rồi.

Hửm?

Khoan đã.

... Lẽ nào mình đã thực sự nữ hóa rồi?

Bạch Hoảng bỗng nhiên sững người.

.

.

.

Update minh họa Bạch Hoảng

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!