“Thế thì gọi mấy món hay phục vụ đi.” Lục Hàng nghe xong cười khổ: “Để tôi xem có trải nghiệm được cảm giác của người thượng lưu không nào.”
Vương Nhị nghe vậy thì cười tít mắt.
Ông ta dẫn hai người ra sảnh lớn tìm một chỗ ngồi xuống, đặt thực đơn trước mặt Lục Hàng, chân thành nói: “Nói trước, hôm nay chúng ta chơi trò nhập vai một chút.”
“Lại còn có tiết mục này nữa?” Lục Hàng thắc mắc.
“Phải phiền cậu một chút... Cậu cứ tưởng tượng mình là một sinh viên đại học bình thường, vất vả lắm mới tích cóp được chút tiền, muốn dẫn cô bạn gái đáng yêu của mình đến đây làm màu.” Vương Nhị nghĩ ngợi: “Muốn trải nghiệm cuộc sống thượng lưu, cứ theo kịch bản đó mà diễn, lấy tiêu chuẩn đó để xem nhà hàng của tôi có làm cậu hài lòng bữa ăn này không.”
Lục Hàng nghe xong thì cạn lời: “Cái này tôi còn cần phải diễn? Chẳng phải tôi đang là như thế sao?”
“Còn Bạch đại tiểu thư thì cứ tưởng tượng mình là kiểu...” Vương Nhị nhìn sang Bạch Hoảng, suy nghĩ một chút rồi nói: “Cô cứ tưởng tượng mình chưa từng đến nhà hàng cao cấp bao giờ, chỉ là đi cùng bạn trai đến ăn một bữa sang chảnh, bình thường cũng hơi thích đua đòi sự tinh tế!”
Bạch Hoảng ngược lại thì cảm thấy mọi chuyện khá thú vị, gật đầu đầy hào hứng.
“Được, vậy tôi nhập vai đây.” Lục Hàng xắn tay áo lên, ngồi phịch xuống ghế một cách thoải mái, cầm thực đơn lên, thăm dò hỏi Vương Nhị, hất cằm về phía Bạch Hoảng đang có vẻ mặt bất lực: “Vậy tiếp theo đây là bạn gái tôi à?”
Gương mặt xinh đẹp của Bạch Hoảng ửng hồng, định lườm Lục Hàng một cái, nhưng rồi lại thẹn thùng mím môi không nói gì.
Vương Nhị gật đầu lia lịa: “Chắc chắn rồi.”
Trong lòng thì thầm nghĩ cần gì phải tiếp theo mới là bạn gái, cô ấy chẳng phải luôn là vợ cậu sao... Dù bây giờ chưa phải, thì sau này khả năng cao cũng là thôi.
“Hôm nay là kỷ niệm ngày yêu nhau của bọn tôi, vậy tôi dẫn bạn gái đến đây làm màu chứ gì?” Lục Hàng lật thực đơn: “Lúc nói chuyện thì chém gió mục tiêu kiếm một trăm triệu tệ tiếp theo là gì chứ gì?”
“Đúng, quá chuẩn luôn!” Vương Nhị phấn khích vỗ tay, rồi gọi nhân viên phục vụ mà mình đã dày công đào tạo tới:
“Lại đây, lại đây, mau qua đây, khách gọi món.”
Lục Hàng vừa nhìn cậu nhân viên phục vụ này đã không kìm được gật đầu, người này trông có vẻ đã được đào tạo bài bản, vẻ mặt nghiêm túc không chút vênh váo, ngẩng cao đầu ưỡn ngực, quả thực mang lại cho Lục Hàng cảm giác nhà hàng này rất cao cấp.
Trong lòng cũng cười khổ, thầm nghĩ Vương Nhị này đúng là một bậc kỳ tài.
“Xin chào quý khách.” Mặc dù ông chủ đang đứng cười hì hì ngay bên cạnh, nhưng cậu nhân viên vẫn giữ thái độ không kiêu ngạo không xu nịnh, vẻ mặt nghiêm túc, đặt tay lên ngực, cúi chào: “Bienvenue, xin hỏi quý khách muốn dùng gì?”
Lục Hàng ngẩn người, kỳ lạ nhìn sang Vương Nhị: “Cậu ta vừa nói cái gì thế?”
“Bienvenue!” Vương Nhị cười hề hề: “Là tiếng Pháp, nghĩa là hoan nghênh quý khách.”
Hai người ngơ ngác nhìn nhau, rồi cùng bật cười.
Lục Hàng vỗ tay cười lớn: “Cái này được đấy, làm màu quá đỉnh.”
“Mau gọi món đi đại ca.”
“Cho tôi một phần bít tết.” Lục Hàng xắn tay áo lên, chưa từng làm chuyện này bao giờ nên cũng nổi hứng muốn nghịch ngợm: “Chín tám phần.” [note87363]
“Xin lỗi quý khách.” Nhân viên phục vụ rõ ràng đã trải qua quá trình đào tạo nghiêm ngặt, khẽ gật đầu xin lỗi: “Ở đây chúng tôi không có bít tết chín tám phần.”
“Cái gì!” Lục Hàng cau mày, giả vờ tức giận, ném thực đơn xuống bàn: “Tôi bỏ ra bao nhiêu tiền đến đây, ba năm bảy chín gì đó tôi không hiểu, tôi bỏ tiền ra tôi là thượng đế, tôi cứ đòi ăn chín tám phần đấy, các người có làm không?”
Nhân viên phục vụ rõ ràng hoảng hốt, luống cuống tay chân, nhìn sang ông chủ bên cạnh cầu cứu.
“Khách đòi tám phần chín, không cho là làm ầm lên.” Vương Nhị mỉm cười nói: “Giờ xảy ra tình huống bất ngờ rồi, cậu xử lý thế nào?”
“Cái này...” Nhân viên phục vụ nhìn Lục Hàng đang giả bộ tức giận, rồi lại nhìn Vương Nhị, gãi đầu cười khổ: “Trong tài liệu đào tạo hình như không có ghi tình huống này.”
“Đừng có máy móc thế chứ người anh em.” Lục Hàng nhìn là biết người này là sinh viên đang làm thêm hè: “Cậu cứ nói là ‘tôi sẽ liên hệ với đầu bếp’ rồi lui xuống là được, thường thì tôi dẫn bạn gái đến đây, nếu tôi bị mất mặt ở chỗ này, bạn gái tôi sẽ mắng tôi chết... Đúng không Tiểu Hoảng?”
“Hả?... Ừm.” Bạch Hoảng không ngờ lại có cả phần của mình, mặt đỏ bừng, gật đầu: “Chắc là thế.”
Nhân viên phục vụ nghe vậy thì bừng tỉnh đại ngộ.
“Đúng thế, khách đến đây thường là cần sĩ diện, cho nên cậu cứ giữ thể diện cho người ta là được.” Vương Nhị gật đầu, tiện thể dạy dỗ nhân viên của mình:
“Nói trắng ra là người đến đây vừa muốn tiêu tiền vừa muốn sĩ diện, đằng nào thì ngon dở người ta cũng chẳng phân biệt được đâu, cậu phải nhớ kỹ thể diện quan trọng hơn cơm... Ví dụ như vừa rồi Hàng ca gọi bít tết chín tám phần, khách hàng trong quán đang giả vờ mình là người thượng lưu tự nhiên sẽ thấy cậu ấy là đồ nhà quê, gặp chuyện cậu không cần quan tâm phải trả lời thế nào cho đúng chuyên môn, cứ nói ‘tôi sẽ làm theo yêu cầu’ rồi lui xuống là được.”
Nhân viên phục vụ gật đầu lia lịa, cảm thấy học được rất nhiều điều.
Nhân viên vừa đi, Vương Nhị cười hề hề, xoa tay nói: “Cậu thấy thế nào? Nhà hàng này có triển vọng không?”
Biết tiêu chuẩn đánh giá hoàn toàn dựa trên cảm giác dùng bữa, món ăn đã không còn quan trọng nữa, Lục Hàng khẽ cau mày.
Liếc nhìn cách bài trí của nhà hàng, chưa bàn đến món ăn, khoản trang trí này quả thực đã tốn không ít công sức, thậm chí trên khăn trải bàn trắng tinh còn có cả chân nến, về khoản vibe thì đúng là rất tới nơi tới chốn.
Lại nhìn thực đơn, món ăn giá hơn trăm tệ hình như cũng vừa túi tiền, cho dù là sinh viên bình thường, thỉnh thoảng cũng có thể chi trả được, định giá cũng rất hợp lý.
Còn mấy món cao cấp hơn chắc là hàng xịn 100%.
Quả thực khách hàng bình dân, trung lưu, cao cấp đều chăm sóc được hết, mở nhà hàng Tây theo kiểu Saizeriya thế này, Lục Hàng cảm thấy ý tưởng này hay phết.
Nếu làm thêm chút marketing, người sành ăn thực sự đến đây, hình như cũng chẳng chê trách được gì, dù sao trong bếp cũng có đầu bếp xịn, món cao cấp không thành vấn đề, đối phương chỉ cảm thấy mình chi chưa đủ tiền thôi.
Đến lúc đó đáp ứng được cả khẩu vị của người sành ăn thực sự, họ sẽ tự nguyện quảng cáo giúp, cái quán hot trend này khéo nổi tiếng thật cũng nên.
“Tôi thấy có triển vọng đấy, nhưng tôi cũng không phải dân chuyên, ý kiến chỉ mang tính chất tham khảo thôi.” Lục Hàng nghĩ ngợi rồi gật đầu:
“Hiện tại mọi thứ đều ổn... Tôi ngồi đây quả thực có cảm giác mình đang ở nhà hàng cao cấp, phản ứng của nhân viên cậu cũng không cần lo quá, thực ra gặp nhiều khách rồi tự khắc sẽ có cách ứng phó thôi.”
Vương Nhị gật đầu lia lịa.
...
Đến ăn là phụ, chủ yếu là giúp Vương Nhị xem hiệu quả của quán mới thế nào, coi như giúp người quen một việc.
“Nhà hàng Tây à? Hóa ra tôi đến đây làm chuột bạch miễn phí chứ gì?” Lục Hàng bất đắc dĩ nói.
Không nhịn được liếc nhìn Bạch Hoảng đang cười tủm tỉm ở đối diện, cô nhìn cậu với ánh mắt tinh quái, dường như cảm thấy đã lừa được Lục Hàng một vố.
Nhưng vẻ mặt của Lục Hàng lại rất dịu dàng, nhìn thấy Bạch Hoảng như vậy, cậu lại thấy thoải mái, dù sao nếu hai người thực sự đến nhà hàng cao cấp, ăn tối dưới ánh nến thì sẽ làm mất đi cái cảm giác “anh em” giữa hai người, còn bây giờ lại thấy tự nhiên hơn nhiều.
Tiểu Hoảng ngày càng giống một cô gái thực thụ.
Nếu ngay cả mối liên kết giữa hai người cũng thay đổi, thì khi đối mặt với cô, Lục Hàng cũng không biết phải làm sao cho phải.
Nhìn ánh mắt dịu dàng của Lục Hàng, Bạch Hoảng có chút đắc ý, nhưng dần dần, dường như nhớ ra điều gì, khuôn mặt nhỏ nhắn vốn đang ửng hồng bỗng trở nên đỏ rực hơn.
Muốn nói lại thôi, cô dường như nhớ ra chuyện gì đó, có chút đứng ngồi không yên.
“Hàng ca.” Bạch Hoảng ngượng ngùng, thì thầm:
“Có một thứ... muốn cho cậu xem.”
“Sao thế?” Lục Hàng đang cúi đầu nghiên cứu thực đơn ngẩng lên hỏi.
Bạch Hoảng nhìn chằm chằm Lục Hàng, rũ mắt xuống, dường như hơi do dự, rồi quay đầu nhìn xem có ai chú ý đến chỗ này không, cứ như sợ bị người ta phát hiện vậy.
Tiếp đó, cô căng thẳng quan sát những người xung quanh, lảng tránh ánh mắt cậu, một tay e thẹn che miệng, tay kia nhanh chóng vén chiếc váy trắng tinh lên.
Làn da trắng nõn như sữa và đôi chân thon thả lộ ra, thấp thoáng viền quần lót ren, và trên đùi cô, có thắt một chiếc vòng nịt đùi treo hình trái tim, thít nhẹ vào phần đùi trắng ngần đầy đặn, tạo nên chút cảm giác vô cùng quyến rũ.
“Vòng đùi cậu thích đấy...” Cô quay mặt đi, mắt ươn ướt không dám nhìn Lục Hàng, xấu hổ đến mức mặt đỏ như máu: “Cái này là... đeo cho cậu xem...”
Tim Lục Hàng thót lên một cái, như bị sét đánh ngang tai.
Cô nhanh chóng thả váy xuống, cúi gằm mặt, mang tai đỏ rực như máu, hai tay vừa xấu hổ vừa giận dỗi giữ chặt gấu váy.
Trong nhà hàng người qua kẻ lại, không ai phát hiện ra cảnh tượng này.
“Xin chào quý khách.”
Nhân viên phục vụ lại quay lại, nhưng lần này đổi người khác, vẻ mặt nghiêm túc: “Bienvenue, xin hỏi quý khách muốn dùng gì?”
“Bít tết.” Lục Hàng xoa mặt, cố sống cố chết xua tan bầu không khí ngượng ngùng muốn độn thổ này, trong lòng nóng ran, vừa xoa mặt vừa nói: “Cho tôi một phần chín tám phần.”
Bạch Hoảng xấu hổ muốn chết đi được.
“Thưa quý khách, tuy nhà hàng chúng tôi không có bít tết chín tám phần...” Nhân viên phục vụ đặt một tay lên ngực, vẻ mặt thanh cao: “Nhưng tôi sẽ trao đổi với đầu bếp, cố gắng làm theo yêu cầu.”
Nói rồi cậu ta quay người rời đi.
...
Ngồi xe Audi đến nhà hàng Tây mới mở ở trung tâm thành phố, Lâm Khả Khả vẻ mặt kiêu sa, vừa vào quán đã đánh giá cách bài trí ở đây, đâu đâu cũng là màu trắng cẩm thạch sang trọng, trên tường treo vài bức tranh sơn dầu, khiến nhà hàng này càng thêm phần quý tộc.
Dường như đến được đây, mới tôn lên được giá trị bản thân đắt giá của cô ta hiện giờ.
Ngô Hàn vừa xuống xe đã vội vã đi tìm Vương Nhị để bàn chuyện cung cấp rượu, vẫn chẳng thèm để ý đến cô ta.
Lâm Khả Khả có chút kính sợ ngồi trước chiếc bàn trắng, chống cằm vẻ u sầu man mác, bỗng cảm thấy mình giống như nữ chính trong mấy bộ phim Âu Mỹ cổ điển. Tuy mấy bộ phim đó vừa dài dòng vừa chán ngắt, cô ta chẳng xem hết bộ nào, cảm thấy thua xa phim cung đấu, nhưng đúng là rất lãng mạn và sang chảng, đôi khi xem mà cũng thấy khao khát.
Nhân viên phục vụ lặng lẽ bước tới, đặt một tay lên ngực, dùng tiếng Pháp chào hỏi đơn giản: “Xin hỏi quý khách muốn dùng gì?”
Sự phục vụ hoàn hảo này khiến lòng hư vinh của cô ta được thỏa mãn đôi chút.
“Ừm.” Cô ta nói: “Để tôi xem thực đơn...”
“Cho một phần bít tết chín tám phần.”
Đúng lúc đó ở sảnh lớn, một giọng nói lạc quẻ không biết vang lên từ đâu, giọng nói này lập tức khiến cô ta dỏng tai lên, bất mãn ngẩng đầu tìm kiếm nguồn phát ra âm thanh.
Ở đâu ra cái đồ nhà quê thế, đến đồ Tây cũng không biết ăn, bít tết làm gì có cái gọi là chín tám phần?
14 Bình luận