Lục Hàng quả thực đã hết cách với cô nàng này.
Chẳng hiểu sao, mấy người anh em này từ lúc biến thành con gái là lại trở nên khó chiều vô cùng.
Lục Hàng đành nằm im thin thít, mắt dán chặt lên trần nhà, chẳng buồn nói năng gì, trong đầu cân nhắc xem có nên dậy làm điếu thuốc hay không. Bên cạnh là một cô gái xinh đẹp trong bộ váy ngủ mỏng manh, khiến cậu chẳng dám quay đầu sang nhìn.
Có lẽ là trực giác mách bảo.
Giờ khắc này, Lục Hàng biết chắc chắn cô đang nhìn mình chằm chằm.
Nhìn thì cứ nhìn thôi, Mộc Dĩ Nam trước đây cũng vậy. Mỗi khi nằm chung giường, cái tên ấy luôn có thói quen nhìn Lục Hàng không chớp mắt.
Nhưng lúc này, gò má cậu vẫn không khỏi nóng ran. Chỉ một cái liếc mắt vội vã ban nãy cũng đủ để cậu nhận ra cô đang diện một bộ váy ngủ lụa. Nội y màu đen tuyền tương phản với làn da trắng ngần, bộ dạng này chẳng giống phong cách thường ngày chút nào, cảm giác như đã được cô tỉ mỉ lựa chọn.
Vòng eo thon gọn, săn chắc ẩn hiện đầy gọi mời dưới lớp lụa mỏng...
Cho đến khi ánh mắt chạm phải chiếc rốn xinh xắn ấy, tim cậu như hẫng đi một nhịp, chẳng còn dám nhìn thêm nữa.
Thế là cậu đành trân trân nhìn trần nhà, tự nhủ thầm đợi cô quậy chán chê rồi chắc sẽ về ngủ thôi.
"Hàng ca." Mộc Dĩ Nam khẽ rũ đôi mi, cuộn mình an yên trong chăn, hai tay ôm lấy đầu gối, giọng thì thầm:
"Nói thật đi... chưa bao giờ cậu thấy tò mò sao?"
"Tò mò cái gì?" Lục Hàng thở dài thườn thượt: "Cậu cứ nói chuyện không đầu không đuôi mãi."
"Hồi trước tôi có hỏi Tiểu Hoảng rồi... Tôi hỏi cậu ấy liệu tôi có đột nhiên biến trở lại như cũ không, vì thú thực trước đó tôi rất lo lắng về chuyện này." Cô trầm ngâm, ánh mắt vô cùng xa xăm: "Cuộc sống hiện tại quá hạnh phúc này... khiến tôi cứ nơm nớp lo sợ tất cả chỉ là một giấc chiêm bao."
"Thế là tôi đi hỏi Tiểu Hoảng, liệu cả đời này tôi không thể biến lại được nữa không? Cậu ấy mất kiên nhẫn bảo tôi rằng đúng là không biến lại được."
"Hình như trước đây cậu cũng vì chọc giận vị nữ thần kỳ quặc đó mà từng biến thành con gái một lần rồi nhỉ? Lúc đó cảm giác thế nào?"
Lục Hàng nhíu mày suy nghĩ.
Có cảm giác gì à?
Hình như cũng chẳng đọng lại dư vị gì đặc biệt... Chắc tại thời gian ngắn quá, chỉ nhớ là lúc đó thói quen nói chuyện bị cưỡng chế thay đổi, mở miệng ra là phải thêm chữ "meow" vào cuối câu, trông chẳng khác nào thằng dở hơi...
Lúc đó cậu biết thừa nữ thần kia lên cơn dở hơi, ngứa mắt mình một lúc thôi, lát sau sẽ cho biến lại ngay, nên cậu cũng chẳng buồn để tâm xem cơ thể mình trông tròn méo ra sao.
"Chẳng có cảm giác gì... Cứ thế thôi, tôi cũng đâu để ý mấy chuyện đó."
"Không để ý ư? Thế thì... thật phí phạm của giời mà." Mộc Dĩ Nam cười khúc khích:
"Thực ra sau khi trở thành con gái, có rất nhiều chuyện vui vẻ, làm được khối chuyện sung sướng... Ngoài ra, giữa con trai và con gái còn có vô vàn điểm khác biệt tinh tế nữa, cậu có biết không? Để tôi kể cho cậu nghe nhé, chỉ kể cho một mình Hàng ca nghe thôi..."
Vậy là đến giờ thủ thỉ tâm tình rồi sao?
Đằng nào cô ấy cũng bảo sợ ma không dám ngủ một mình, Lục Hàng cũng không ngại tiếp chuyện với cô một lúc.
"Ví dụ như?" Lục Hàng hỏi.
"Ví dụ như... tiếng con gái đi nhẹ thường lớn hơn con trai." Giọng cô mềm mại như nước: "Bởi vì cấu tạo cơ thể khác nhau mà... Khi con gái đi vệ sinh, sẽ có một âm thanh lạ lạ như tiếng sáo... Cái này là tôi tự phát hiện ra đấy, cậu nghe bao giờ chưa?"
"Tôi rảnh hơi đâu mà đi nghe cái đó?" Lục Hàng cười khổ.
Lại nạp thêm một kiến thức kỳ quái không cần thiết rồi.
"Còn nữa là, tay con gái thường lạnh hơn tay con trai đấy." Giọng Mộc Dị Nam dịu dàng, tựa như lời ru.
"Thế à?"
"Thật đó." Cô nói: "Nếu không tin... để tôi nắm tay cậu thử xem."
Lời chưa dứt, tay đã đưa ra.
Lục Hàng còn chưa kịp phản ứng lại, Mộc Dĩ Nam đã chủ động nắm lấy bàn tay to lớn của cậu trong chăn. Cậu không kìm được liếc nhìn sang. Cô cúi đầu nhẹ nhàng mân mê, bàn tay nhỏ bé đan lấy ngón tay cậu, cảm giác nhồn nhột lan tỏa, giống như một chú mèo con tò mò đang chăm chú quan sát từng chi tiết trên tay chủ nhân.
Dù sao cũng là trai đơn gái chiếc giữa đêm khuya thanh vắng.
Nói sao nhỉ, dù biết thừa người này vẫn là anh em chí cốt, nhưng Lục Hàng vẫn không kìm được mà đỏ mặt tía tai.
Nhưng quả thực như lời Mộc Dĩ Nam nói...
Tay cô rất lạnh.
Cô thoải mái đổi tư thế, nằm nghiêng sang một bên, đôi mắt dịu dàng khép hờ, tựa như một con mèo lười biếng đang nghịch ngợm ngón tay Lục Hàng. Lục Hàng hít sâu một hơi, cảm thấy bất an, nhịp tim bắt đầu dồn dập hơn.
"Vẫn còn vài điểm khác biệt nhỏ nữa." Cô vừa nghịch ngón tay cậu, vừa vờ như lơ đãng nói: "Chẳng hạn như... thân nhiệt con gái lại nóng hơn con trai rất nhiều."
Cô thì thầm: "Không tin... chúng ta ôm nhau thử xem."
Nói rồi cô kéo tay Lục Hàng, rất tự nhiên kéo cả người cậu về phía lòng mình.
Tiếc là Lục Hàng vừa nghe thấy câu này thì chuông cảnh báo trong đầu đã réo inh ỏi, biết cô lại sắp giở trò, cậu bất đắc dĩ nói: "Đừng nghịch nữa."
"......"
Mộc Dĩ Nam chỉ lặng lẽ nhìn sâu vào mắt Lục Hàng, bàn tay dùng một lực đạo ôn hòa mà kiên định, nhận thấy Lục Hàng kháng cự, cô liền thay đổi hướng đi.
Hình như định đặt tay cậu vào chỗ khác.
Lục Hàng cảnh giác, để mặc cho tay bị cô kéo đi một cách dò xét, may mà không đặt vào chỗ nào nhạy cảm.
Cô đặt bàn tay Lục Hàng lên cổ mình.
Xúc cảm mềm mại lạ thường liền truyền đến.
Quả thực rất nóng hổi, cần cổ ấy cũng thật mềm, thật mảnh mai.
"Cổ của con gái... cũng thường nhỏ hơn con trai một chút, vì không có yết hầu." Cô giải thích.
"Cậu không cần thiết phải đặt tay tôi lên cổ cậu rồi mới nói cho tôi biết..." Giọng Lục Hàng hơi run run.
Mộc Dĩ Nam nói: "Tôi còn rất nhiều, rất nhiều điểm khác biệt nhỏ như thế nữa, có thể kể hết cho cậu nghe... Cậu muốn nghe không?"
"......"
Lục Hàng khẽ hít một hơi, trong lòng ngày càng bất an. Tay cậu vẫn đặt trên cổ cô, cậu định rút về nhưng cô vẫn nắm chặt cổ tay, dùng một lực đạo nhẹ nhàng giữ lại, không cho cậu thoát.
"Đừng có nghịch nữa mà?" Lục Hàng cầu xin.
"Hàng ca, hứa với tôi một chuyện được không?" Giọng cô mềm nhũn, nghe hèn mọn đến nao lòng.
"Chuyện gì?"
"Nếu bây giờ... cậu dùng sức bóp cổ tôi..." Hơi thở của cô khẽ dồn dập hơn, cô thì thầm:
"Tôi sẽ... rất vui, rất hạnh phúc."
Lục Hàng hít một hơi khí lạnh, cố sống cố chết rụt tay về: "Không bóp."
Dường như sự kìm nén đã chạm đến giới hạn, Mộc Dĩ Nam rốt cuộc cũng không thể chịu đựng thêm nữa.
Cô bất ngờ áp sát vào người cậu.
Khuôn mặt bầu bĩnh đáng yêu với sắc hồng rực rỡ hiện rõ trong màn đêm, hành động áp sát đột ngột này khiến Lục Hàng kinh hãi. Tiếp đó, cô đã nắm chặt tay Lục Hàng, dán chặt cơ thể mình vào người cậu trong chăn, rồi dùng sức lật người, cưỡi hẳn lên người Lục Hàng.
"Tiểu Nam, cậu đợi chút đã!"
"Hửm? Đợi cái gì?" Cô thở hổn hển, nghi hoặc hỏi.
Mộc Dĩ Nam khép hờ đôi mắt mơ màng, từ trên cao nhìn xuống Lục Hàng, bộ váy ngủ lụa khiến cơ thể cô dưới lớp vải càng trở nên kiều diễm động lòng người.
Đồ lụa mỏng manh luôn mang lại cảm giác mông lung huyền ảo.
Chính cái cảm giác mông lung đó lại càng chí mạng, so với việc nhìn trực diện vòng eo trần trụi thì càng khiến người ta không thể rời mắt. Lục Hàng giãy giụa vài cái, nhưng vẫn bị cô kiên quyết dùng sức đè xuống, không thể nhúc nhích.
Dù vậy, điểm đáng yêu khó hiểu là cô vẫn hơi sợ lạnh.
Ngay cả khi cưỡi trên người Lục Hàng, cô vẫn quấn chăn lên vai, khuôn mặt thoáng nét kiều mị, cơ thể quấn trong chăn bông, lặng lẽ cúi đầu nhìn Lục Hàng.
Mộc Dĩ Nam rất tự tin vào cơ thể của mình.
Sự tự tin ấy chưa từng xuất hiện trên khuôn mặt cô khi còn là con trai, vào lúc này nó đã khiến việc cô khoác chiếc chăn bông mà cứ ngỡ như đang khoác áo choàng lông thú quyền quý.
Lục Hàng nghiến răng, kìm nén phản ứng của cơ thể, cố gắng phản kháng lại sức lực mạnh mẽ đến bất ngờ của cô, nhưng lại sợ dùng sức quá sẽ làm cô bị thương, khiến cậu nhất thời rơi vào thế tiến thoái lưỡng nan.
Mộc Dĩ Nam nói đúng.
Cơ thể con gái quả thực nóng hơn con trai rất nhiều.
Chẳng khác nào đang cõng trên người một lò sưởi nhỏ ấm áp.
9 Bình luận
seggggggg