“Hít một hơi thật sâu đi tiền bối, chóng mặt và buồn nôn là triệu chứng bình thường.”
Sau một lúc, Hoa Minh nhìn bảng báo cáo y tế lành lặn ở trên tay và nói với Lý Tư đang nằm vật vã ở trên giường.
“Để em xem nào: Bệnh nhân Lý Tư, hai mươi ba tuổi, không có tiền sử bệnh. Tổng quan xét nghiệm cho thấy sự lão hóa ở nội tạng và tế bào, giảm một phần ba tuổi thọ so với ban đầu. Nguyên nhân chưa rõ. Khuyến nghị nên ở lại bệnh viện để quan sát và điều trị.”
Cô đọc lớn phần chính của bảng báo cáo, rồi nhìn Lý Tư, có chút u buồn.
Lý Tư dường như đã đoán trước phản ứng đó. Anh cười qua loa:
“Anh bảo em là đừng nhìn rồi mà, đúng không? Giờ thì danh tính người già của anh lộ rồi, còn mặt mũi tiền bối nào nữa?”
Anh đùa cợt, nhưng Hoa Minh không thể cười một chút nào. Sao cô có thể chứ? Sao anh có thể chứ?
“Tiền bối, chuyện này không vui gì đâu.”
Biểu cảm của Lý Tư đóng băng. Anh không ngờ cô lại phản ứng mạnh vậy. Khi anh chuẩn bị mở miệng nói thứ gì đó, cô đã cắt ngang anh.
“Sao anh có thể cười đùa về chuyện này chứ? Anh mất một phần ba tuổi thọ do em, đúng không? Nếu cứu em ra khỏi một tháng đó phải trả bằng cái giá này, thì em muốn anh không làm gì cả.”
Một phần ba tuổi thọ- đời người có bao nhiêu phần cơ chứ? Hơn nữa là anh ấy đã hai mươi ba rồi.
Ấy vậy mà Hoa Minh chỉ mất có một tháng, sao cô có thể chấp nhận kết cục này cơ chứ?
“Và anh còn định giấu nó khỏi em nữa. Tiền bối, anh đúng là một kẻ mặt dày vô đối đấy. Anh nói những lời đó với em, nhưng còn anh thì sao? Anh cũng không quan tâm đến cảm xúc của em, đúng chứ?”
“Nếu em không phát hiện ra, thì anh định giấu nó khỏi em đến cuối đời à?”
Lý Tư cứng họng trước tràng câu hỏi của Hoa Minh. Anh có thể cảm nhận sự giận dữ của cô đang thành hình. Nếu anh không bào chữa, thì cô có thể hắc hóa tại đây mất.
“Tiểu muội, em biết tiền bối có lý do của riêng mình mà. Nhưng anh đã sai vì giấu diếm.”
Bước đầu: Nhận lỗi.
“Nhưng em sai ở một đoạn. Anh không nghĩ dùng một phần ba tuổi thọ để cứu em phí phạm một chút nào.”
“2,432,883 tháng- dù cho em có hạ thấp nó như thế nào đi nữa, nó vẫn lâu hơn một phần ba tuổi thọ của anh rất nhiều. Và còn nhờ em nữa, mà anh đã có thêm nhiều kí ức đẹp từ những vòng lặp ấy. Đó không phải là một loại kéo dài sự sống sao?”
Bước hai: Sự thật ấm lòng. Hơi kén người, nhưng đi kèm với tính lãng mạng có sẵn của anh, an ủi một cô gái là đơn giản. Nhưng Hoa Minh không nhẹ dạ đến vậy.
“Sao có thể giống nhau chứ? Vòng lặp thời gian thì sao có thể tính là một cuộc đời cơ chứ?”
“Sao mà vòng lặp thời gian lại không tính? Và sao gọi nó là vòng lặp được? Chẳng phải nó mang dấu chân của em sao?”
Hoa Minh bỗng im lặng, Lý Tư tiếp tục chủ đề. Bước ba: Đặt bản thân vào tình cảnh của cô nhóc. Đi cùng với lý luận trước đó, nó là hoàn hảo.
Nhưng thú thật, thì Lý Tư đúng là cảm thấy như vậy
“Chỉ một phần ba tuổi thọ- để đánh đổi với một phép màu? Ai lại từ chối cơ chứ?”
Anh nhìn cô, biểu cảm bình tĩnh như mọi khi, sự quan tâm chưa bao giờ rời ánh mắt ấy.
Hoa Minh cuối cùng cũng hiểu. Không hối tiếc, không có sự khác biệt giữa một tháng và một phần ba tuổi thọ- chúng là như nhau, khác với sự hơn thua đơn thuần.
Nhưng tình yêu thì ích kỷ; nó đến từ một phía.
Quan tâm hậu bối thì không cần lí do. Giúp đỡ người yếu thể không cầu mong sự báo đáp. Che chở người mình trân quý là điều hiển nhiên.
Lý Tư chắc chắn yêu cô- không phải theo hướng lãng mạn, mà là thứ tình yêu thuần khiết được đúc kết qua vô số vòng lặp.
Hoa Minh chỉ cảm nhận được thứ tình yêu thuần khiết này từ bố mẹ và gia đình tại văn phòng kia. Và tại đây, cô lại được cảm nhận nó lần nữa.
Nhìn thấy cảm xúc cô ổn định trở lại, Lý Tư nhanh chóng chuyển chủ đề, chộp lấy túi xách mà cô mang theo.
“Uầy, món mì bò anh thích. Nếm thử cái- bá cháy.”
Hoa Minh không thể không cười trước sự ngây ngô của anh, nhưng trong lòng vẫn thề rằng sẽ tìm lại số tuổi thọ đã mất đó trong tương lai.
Cô là một ma pháp thiếu nữ mà- kết tinh từ tình yêu và phép màu.
“Vậy là em nhận được ý chí của tiểu thư Yang rồi nhỉ?”
“Ừm.”
Hoa Minh nhận thấy ánh mắt lo lắng của anh và nói thêm:
“Nó ổn mà. Mọi người ở văn phòng đều đồng hành với em. Em sẽ ổn thôi.”
Lý Tư chững lại, rồi bỗng cười:
“Tiểu muội dần trưởng thành hơn rồi- và học được cách tin tưởng vào đồng đội nữa.”
“Anh sẽ quay lại Cục để báo cáo sau. Và sẽ thành thật báo cáo sự kiện xảy ra ở Thanh Hà. Sự rời đi của tiểu thư Yang là tin chấn động. Thanh Hà sẽ trở nên nhộn nhịp hơn đấy.”
Anh nhìn Hoa Minh và thành khẩn:
“Với ngọn lửa của Yang truyền qua cho em, thì tương lai của em sẽ chứa đụng vô số cuộc phiêu lưu đầy hào hứng hơn bao giờ hết . Nhưng em không cần phải thúc ép bản thân- nếu em có cảm thấy mệt mỏi, thì quay lại đây, Tiền bối sẽ luôn có chỗ cho em tại nơi này.”
Hoa Minh mở miệng, rồi cười và gật đầu.
“Với tình thế của anh hiện tại thì anh không biết có tại được hoạt động tại Thanh Hà lần nữa không. Hậu bối, em vẫn có thông tin liên lạc của anh chứ? Nhá máy nếu em cần anh- anh có nhiều mối quan hệ ở Cục lắm.”
Lý Tư lặp lại kế hoạch của mình. Thượng tầng của Cụ Điều Tra rất khó đoán, nhưng họ đãi ngộ nhân viên lâu năm như anh rất tốt. Việc giấy tớ rất có thể là điểm đến cuối của anh.
Mặc dù anh sẽ không bỏ qua cơ hội để quay trở lại Thanh Hà với tư cách là Điều Tra Viên.
Sau đó, Hoa Minh bắt đầu hỏi anh về tàn dư. Anh gọi chúng là tài liệu mật- nhưng hậu bối dễ thương của anh thì không phải là người ngoài.
Lý Tư được xuất viện vài ngày sau đó, họ đã có một bữa tiệc chia tay trước khi anh quay về báo cáo với Cục, Lưu Thanh không được mời- Hoa Minh buộc phải làm vậy, nó là không tránh khỏi.
Nhưng Lý Tư thấy rằng cô muốn trì hoãn. Anh không vội vã. Anh đã có một bữa chia tay với Lưu Thanh trước khi rời Thanh Hà.
Lần gặp tiếp theo? Có thể vào cuối mùa hè này. Lý Tư bảo rằng nó phụ thuộc vào thượng tầng, nhưng một đồng nghiệp của anh sẽ thu dọn hiện trường anh để lại. Anh sẽ tìm thông tin vào gửi cô sau.
“Tiền bối vẫn đáng tin cậy như mọi khi.”
Hoa Minh nhâm nhi trà sữa trong khi ngồi thoải mái trên chiếc ghế sofa của văn phòng.
Ông Tom âm thầm quan sát từ chiếc bàn. lần đầu tiên một tách trà đựng trà sữa- nhưng trà sữa vẫn là trà nhỉ? Ông mặc kệ.
Chắc chắn không phải vì Hoa Minh nhâm nhi trà sữa rất dễ thương. Chắc chắn rồi.
“Hửm? Có khách sao?”
Hoa Minh đặt chiếc tách xuống, cảm nhận được điều gì đó. York ngẩng đầu lên từ vai cô.
Cánh cửa mở ra. Với tiếng chuông reo lên, một cô gái cao ráo cùng mái tóc hai bím màu đỏ xách theo một chiếc vali nhỏ đi vào. Trang phục thời thượng, như một nữ chính kiêu ngạo trong manga vậy- rất nổi bật.
“Chào mừng đến với văn phòng ma pháp thiếu nữ- khách hàng thứ ba của chúng tôi.”
Hoa Minh dạo bước đến bên cô ấy, nụ cười thương hiệu nở trên môi- hệt như Yang ngày ấy.
0 Bình luận