Volume 2: Mùa Hè Đắng Cay

Chap 2: Uỷ Thác Thứ Hai

Chap 2: Uỷ Thác Thứ Hai

Sau một khoảng thời gian không xác định, Hoa Minh thức dậy  từ giấc ngủ của mình. Ngay khi cô mở mắt, cô được chào đón bởi một lượng lớn vật dụng trước mắt đã ở bên cô lúc cô say giấc.

Không- có lẽ sẽ tốt hơn nếu gọi chúng là gia đình.

Hoa Minh không hề quên. Trận khóc nức nở khi nãy không chỉ làm cô đau lòng, nó còn giúp cô cảm thấy ấm áp bởi những thiên thần không cánh trước cô.

“Chào buổi sáng, tất cả mọi người.”

Cô cười rồi chào họ, rồi bật dậy trên chiếc sofa.

“Cảm ơn mọi người, cháu đã cảm thấy ổn hơn nhiều rồi. Cháu ổn rồi- thật đấy. Và xin lỗi vì đã làm phiền mọi người.”

Hoa Minh đứng dậy và lịch sự giới thiệu bản thân trước họ lần đầu tiên.

“Tên cháu là Hoa Minh. từ bây giờ, cháu sẽ làm chủ nhân tạm thời của văn phòng. Rất vui được gặp mọi người.”

Cô được bao quanh bởi họ. Tất cả đều thầm chúc phúc cô, cùng với lời giới thiệu của bản thân.

Không lâu sau, cô đã ghi nhớ tên của tất cả mọi người trong văn phòng này. Tuy nhiên, ngoài những cái tên đã tồn tại từ lâu, đa số các vật dụng hiện vẫn chưa có tên.

Ví dụ như, những vật dụng lớn như cái ấm trà- trưởng nhóm của bộ uống trà, ông Tom; chiếc ghế sofa- cô Finland; chiếc chăn, cô Susan; và Máy hát, ông Jack- thì có tên riêng, nhưng những vật dụng bé hơn thì không.

“Cháu đặt tên cho mọi người được không? Cháu khá dở ở khoảng đặt tên, nhưng cháu sẽ cố hết sức sẽ đặt cho mọi người một cái tên hay nhất có thể.”

Hoa Minh tình nguyện nhận lấy trách nhiệm ấy. Nhưng chuyện đó thì để sau. Những vật dụng nhiệt liệt hưởng ứng- Ai lại nỡ từ chối cảm giác được trân trọng bởi một người trân trọng họ chứ?

Nhìn thấy Hoa Minh thực sự ổn, mọi vật dụng quay trở lại vị trí của mình, và văn phòng trở lại trạng thái hàng ngày của nó.

Nhìn thấy nó trở lại như ban đầu, Hoa Minh được chứng kiến ma thuật thực sự.

Toàn bộ văn phòng hoạt động bằng những vật dụng có ý thức này. Nó là một nơi kỳ diệu không bao giờ có thể tồn tại trên hiện thực này

Và sự kì diệu ấy được tạo nên bởi Yang. Với sự vắng mặt của cô, thì nơi này đáng lý ra không nên tồn tại nữa.

Hoa Minh vô thức đặt tay lên tim mình, nơi mà năng lực của Yang hiện đang trú ngụ- một sức mạnh mang tên ‘phép màu’ ấy.

“Vậy đây là lí do mà cậu gửi tớ đến đây cùng với sức mạnh này.”

Cô hít một hơi thật sâu,m rồi nhìn sang York, người âm thầm quan sát cô:

“Liệu tôi có thể nhờ ông làm hướng dẫn viên không? Tôi muốn nhanh chóng làm quen với nơi này.”

York gật đầu, nó nhảy lên vai Hoa Minh rồi giải thích:

“Như nhóc thấy đấy, Văn Phòng Ma Pháp Thiếu Nữ là một nơi kỳ diệu đáng ra không nên tồn tại, nên nó sẽ không bị ràng buộc bởi bất kì không gian nào. Văn phòng có thể xuất hiện ở bất cứ đâu trên thế giới. Còn về cách nó hoạt động như thế nào thì hỏi Walker ấy.”

Nó chỉ về phía một quả cầu thuỷ tinh hiện đang trò chuyện với ông Jack ở quầy bar.

Cảm nhận được ánh nhìn của Hoa Minh, ông ta đáp lại bằng cử chỉ của một quý ông thực thụ.

Mặc dù nhìn thấy một quả cầu cúi đầu có vẻ kỳ lạ, Hoa Minh đã sớm làm quen với ma thuật kì diệu. Trong mắt cô, mọi cử chỉ và mong muốn của họ đều có thể nhìn thấy được.”

“Tầng trệt là phòng tiếp khách, được quản lý bởi Jack, Tom và Finland. Họ sẽ giúp nhóc tiếp khách. Tất nhiên, mỗi người họ đều có năng lực riêng cho nhóc khám phá. Nếu nhóc con thắc mắc gì thì hỏi họ- Họ là người đã ở bên Yang lâu nhất.”

Hoa Minh gật đầu. Hèn gì họ mang lại cảm giác như người lớn tuổi vậy; họ là những tiền bối lâu năm.

“Tầng một là phòng nghỉ cho khách. Nhóc cũng có phòng riêng đó. Susan đã chuẩn bị ban nãy rồi- cô ấy là quản lý của tầng hai và rất chu đáo.”

Trong nó giải thích, một chiếc chăn màu hồng đang lén lút quan sát cô gái. Bị phát hiện, nó vờ như không có gì và rời đi.

“Cô ấy đôi lúc hay ngại ngùng.”

York xem nó như hiển nhiên và tiếp tục:

Tiếp theo là tầng hầm, hiện tại đang được canh gác bởi các mặt trời tí hon. Nó là trung tâm của văn phòng này, liên tục ổn định lại sự tồn tại của văn phòng ở thế giới thực.”

“Sẵn đang nói thì, ta nhắc nhóc: Truyền thuyết đô thị cần trung gian để tồn tại ở hiện thực. Hiện tại thì nhóc đang sở hữu phép màu, nhưng nếu không có trung gian, thì nhóc sẽ không duy trì được hoạt động của văn phòng lâu. Để ngăn cho văn phòng biến mất- khi Yang tạm vắng- cô ấy đã để lại trung gian của mình ở tầng hầm.”

“Nhưng thứ sức mạnh ấy sẽ sớm tan biến dần. Nhóc phải sớm làm chủ được trung gian của mình, nếu không thì văn phòng sẽ biến mất khỏi thực tại.”

Hoa Minh hiểu được sức nặng của lời khuyên ấy và hỏi:

“Vậy làm cách nào để tôi tìm được trung gian của mình.”

York lôi ra một mớ tờ rơi từ phía sau- những cái thứ mà cô đã thấy từ lần gặp mặt đầu tiên, khác biệt duy nhất là hình dáng trắng ở trên nó nhìn khá giống cô.

“Hoàn thành uỷ thác. Trung gian là thứ sức mạnh duy trì liên kết truyền thuyết đô thị với thế giới thực. Để tồn tại, thì mọi người phải lan truyền truyền thuyết của nhóc.”

“Uỷ Thác ma Pháp thiếu Nữ, được tạo ra bởi Yang, là cách tốt nhất để duy trì danh tiếng và sự tồn tại của truyền thuyết. Mang hi vọng đến những người cần nó cũng là một phần cốt lõi của ma pháp thiếu nữ.”

“Nên là hiện tại thì, uỷ thác là cách nhanh nhất để nhóc có được trung gian. À, những tờ rơi này cũng là tạo vật của Yang đấy- chúng sẽ tự tìm tới người cần cứu giúp. Nhưng nó cũng có giới hạn riêng: Nhóc phải hoàn thành uỷ thác được giao  trước khi nhận uỷ thác mới.”

Hoa Minh nhận lấy những tờ rơi và uỷ mị nói:

“Vậy là sự gặp gỡ giữa chúng tôi không phải là tình cờ.”

Nó là sự sắp đặt của số phận.

Cô nhìn York, bỗng cau mày:

“Phải hoàn thành uý thác trước mới được nhận cái mới? vậy không phải là chúng ta cùng đường rồi sao? Uỷ thác thứ hai của tôi còn chưa hoàn thành mà.”

York nhớ lại chuyện cũ khi nghe điều này. Chuyện đó diễn ra ngay khi nó gặp lại Hoa Minh: Ả phù thuỷ xuất hiện trước cảnh cổng trở về thực tại.

Cô ta không đến để cản Hoa Minh rời đi mà lại giao một phần thưởng khó chối từ và một uỷ thác kì lạ.

“Stellar, ta đã để lại một chút tàn dư của phù thuỷ ở thế giới thực. Ngươi có thể loại bỏ chúng cho ta được không? Hay giam giữ chúng cũng được. Còn về phần thưởng, muốn làm gì chúng thì làm- trong số chúng có thứ giúp ngươi nhìn thấy cô ta đấy.”

Đó là uỷ thác được giao bởi Phù Thuỷ Tuyệt Vọng- uỷ thác thứ hai của Hoa Minh

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!