Đã một thời gian kể từ khi tôi bị dằn vặt bởi tình trạng khó chịu không rõ nguyên nhân. Tôi nhận ra những nữ tù binh thỉnh thoảng xuất hiện ở thánh địa Metashim giờ đã biến mất.
Những người phụ nữ bị tà giáo đồ bắt giữ, sau khi bị tẩy não, nói toạc móng heo ra là, sẽ bị biến thành những “Túi sinh sản”.
Đó là lý do tại sao có rất ít phụ nữ trong số các tín đồ bình thường, và ngoại trừ những trường hợp đặc biệt như Joanne hay Polk, hầu hết đều bị đưa đến đó.
Trẻ em thì bị đưa đến cơ sở giáo dục. Đàn ông trưởng thành và người già, không chừa một ai, đều trở thành xác sống. Tôi không biết kết cục nào là đỡ tồi tệ nhất, nhưng chính sách Túi sinh sản có lẽ là một trong những hành vi bỉ ổi nhất trong số các tội ác của giáo đoàn.
Và, công việc duy trì quản lý những Túi sinh sản đó lại là một công việc nặng nhọc khủng khiếp. Nó khắc nghiệt đến mức nào ư? Đến mức mà ngay cả những kẻ cuồng tín cũng phải lắc đầu nguầy nguậy nói không muốn làm khi đến lượt phiên của mình.
Gần đây, cuối cùng tôi cũng được rút khỏi nhiệm vụ quản lý, chính thức được miễn nhiệm vụ.
Nơi đó có thể nói là phần đen tối nhất của Giáo đoàn đền Aros. Nếu nói theo kiểu phản địa đàng, thì nó chẳng khác gì một nhà máy sản xuất con người.
Mà, sự khác biệt về hoàn cảnh trong nội bộ Giáo đoàn đền Aros cũng chẳng có ý nghĩa gì.
Bởi lẽ, họ đã bị nhồi sọ rằng được đổ mồ hôi nước mắt làm việc vì Aros là hạnh phúc, và họ cảm thấy vui sướng từ tận đáy lòng vì điều đó.
Hệ giá trị của họ khác tôi. Bất kể già trẻ gái trai, hơn chín mươi phần trăm con người ở đây đều bị vắt kiệt sức cho đến khi hết pin. Thậm chí sau khi chết, họ còn bị biến thành zombie và bị đối xử tùy ý.
Aros nói rằng, khi tham vọng của hắn được hoàn thành, hắn hứa hẹn sẽ cho họ『hồi sinh từ cõi chết』hay『cuộc sống hạnh phúc』, nhưng có vẻ như hắn nghĩ rằng chỉ cần đưa ra một giấc mơ huy hoàng thì bất cứ hành vi nào cũng được tha thứ.
Vì được lòng đám cán bộ nên tôi đã suýt quên mất, nhưng Giáo đoàn đền Aros là một công ty đen.
Tham vọng của giáo chủ là, vào thời khắc nhật thực toàn phần, dâng các Chính thống giáo đồ làm vật tế để trở thành thần. Đối với tôi, người biết rõ tương lai đó, không có lý do gì để muốn trở thành đồng minh của Giáo đoàn đền Aros.
(……Đáng lẽ, không thể có chuyện đó, vậy mà──)
Tuy nhiên, kể từ khi Daskel sụp đổ, một mâu thuẫn đã bắt đầu xuất hiện trong trái tim và cơ thể tôi.
Sự khó chịu lớn nhất là về Joanne. Cho đến bây giờ, tôi đã cố gắng không tự nhận thức điều đó, nhưng tôi đã bắt đầu ý thức về cô ta đến mức không thể lừa dối bản thân được nữa.
Mỗi khi nói chuyện với cô ta, một cảm xúc không thể tả thành lời lại len lỏi trong tim tôi, và trái tim tôi nhảy lên trong lồng ngực đến mức đau đớn.
Chỉ cần nhìn thấy gương mặt nghiêng của cô ta cũng khiến lồng ngực tôi thắt lại. Sự bất thường đó ngày càng biểu hiện mạnh mẽ hơn.
Tôi không nghĩ sự quyết tâm mà tôi đã định ra vào ngày hôm đó là nửa vời.
Dù có nghĩ thế nào đi nữa, rõ ràng là tôi đang bị khiến cho cảm thấy như vậy.
Chắc chắn có một yếu tố bên ngoài nào đó liên quan. Nhưng tôi không biết yếu tố đó là gì.
(Mình có bị dính ma thuật của Aros không? Nhưng, mình không nhớ là đã bị yểm phép...)
Tôi suy nghĩ một lúc, nhưng không tìm ra câu trả lời rõ ràng.
Cảm giác khó chịu khi điều mình phải làm và điều mình muốn làm không thống nhất. Có lẽ là do sự bất nhất giữa tinh thần và thể xác, cơ thể tôi không cử động một cách bình thường.
Nghĩ rằng cứ ngồi yên thế này thì không ổn, tôi đã ra ngoài thu thập nguyên liệu để bào chế thuốc giải tẩy não cho Celestia.
Khu rừng ở vùng Metashim là một kho tàng gồm cỏ thuốc, côn trùng và nấm sợi. Dù trong nguyên tác không tồn tại loại thuốc tiện lợi nào có thể giải tẩy não, nhưng thuốc giải trạng thái hỗn loạn cho đồng minh, hay thuốc kích dục có thể sử dụng trong các phân đoạn đời thường thì vẫn có thể chế tạo được nếu thu thập đủ nguyên liệu.
Hơn hết, không thể chỉ vì nó không tồn tại trong nguyên tác mà tôi lại từ bỏ.
Trước khi đi vào rừng, tôi cần phải đến gặp Juanquilo.
Để được phép tự do ra vào lò luyện kim.
“Được thôi.”
Juanquilo, đang ở khu phố mua sắm sắp sụp đổ, đã dễ dàng cho phép.
Tôi đã định biện một lý do dài dòng rằng, với tư cách là một tiên phong, tôi không thể không quan tâm đến việc chế tạo vũ khí, nên cũng đỡ tốn công.
Hai chúng tôi cùng nhau đi đến lò luyện kim được nhắc đến, và tôi đã được giải thích về máy móc. Hầu hết là những điều tôi đã biết, nhưng tôi vẫn im lặng lắng nghe.
“Đổ kim loại đã nấu chảy trong cái thùng chứa này vào lò chuyển. Khi ta không quản lý, cấp dưới của ta hoặc cậu sẽ làm, nên liệu mà chuẩn bị.”
Tôi gật đầu, “Hiểu rồi”. Duy trì vẻ mặt tươi cười đúng là khó thật/
Tôi nợ con ả này. Không, không phải chỉ là nợ.
Mỗi khi có chuyện gì xảy ra, Juanquilo lại dùng năng lực của mình để hành hạ tôi. Khi vụ nổ bom trong hang động gây náo loạn, khi tôi phát điên ở Metashim, khi bị khơi lại chuyện về Alfie──
Và, con ả này đã tra tấn Celestia nhiều hơn mức cần thiết. Cô ta đã rất thích thú khi hành hạ cô ấy.
Thật khó diễn tả thành lời, nhưng trong số các cán bộ tà giáo, con ả này là kẻ đáng ghét nhất. Tên nào cũng tàn bạo, nhưng không hiểu sao cái thú tính ác dâm của cô ta lại khiến tôi bực mình.
“Hầu hết các câu hỏi là vậy. Còn gì khác không?”
“Không ạ. Tôi nghĩ tối nay tôi sẽ ghé qua lại.”
“Vậy à.”
Thực hiện kế hoạch càng sớm càng tốt. Bởi vì khi cơ sở này chính thức hoạt động trở lại, các tà giáo đồ sẽ liên tục ra vào.
Tôi nên làm ngay khi chuẩn bị xong. Nếu có thể, ngay trong đêm nay.
Tôi đã có ý tưởng về vũ khí.
Một vũ khí tự chế cấp tốc kết hợp giữa cây thương có tầm với dài và bom.
Buộc bom vào mũi thương, dùng vụ nổ để thổi bay Juanquilo, đánh văng mụ ta xuống lò luyện kim. Hoặc, đâm sâu vào cơ thể mụ ta rồi kích nổ, khiến tất cả tế bào của mụ ta nát tan.
Tôi sẽ sử dụng chính loại bom đã thổi bay hang động và gây náo loạn ngày hôm đó. Uy lực của nó đã được chứng thực. Thí nghiệm trong hang động đã không vô ích.
“Cậu cũng là người nghiêm túc nhỉ. Thật là, ta không dám ngẩng mặt nhìn cậu nữa rồi đấy.”
“Không ạ, tôi không bằng Juanquilo-sama đâu.”
Juanquilo vừa nói vừa thúc vào cái xô. Chắc cô ta đang tức giận vì kẻ mà cô ta luôn nghi ngờ lại đang củng cố vị thế hơn nữa trong tổ chức.
Về phía tôi, bị ghét lại dễ hành động hơn nhiều.
“Tôi nghe nói tối nay sẽ tiến hành chạy thử lò luyện kim.”
“Là chạy thử của chạy thử thôi. Kiểm tra xem máy móc có bị hỏng không, có chịu được hoạt động liên tục không.”
Nếu có thể giết ả ta ngay hôm nay thì tốt nhất. Cái chết của Juanquilo sẽ được xử lý như một tai nạn không may.
Tôi chỉ cầu mong lò luyện kim hoạt động mà không gặp vấn đề gì.
Tôi trở về phòng và bắt tay vào việc phát triển thuốc mới, nhưng đã gặp bế tắc.
Thuốc giải tẩy não không thể được phát triển dễ dàng như vậy. Ngay cả khi huy động toàn bộ kiến thức pha chế trong nguyên tác, tôi cũng không thấy chút ánh sáng nào.
Tôi đã pha chế được kha khá thuốc kích dục và thuốc giải hỗn loạn, nhưng thuốc kích dục thì bị Joanne cướp mất, chỉ để lại vài lọ nhỏ. Lẽ ra tôi không nên nói mình đang pha chế thuốc gì.
“Joanne chết tiệt, cướp đi cả tá...”
Ngày mà tôi phải tự mình trải nghiệm hiệu lực của loại thuốc kích dục đó có lẽ cũng không còn xa nữa. Khi tôi đang nghĩ vậy, tôi chợt nhận ra một sự bất thường.
Nguyên nhân là ở khóe miệng của chính mình. Khóe miệng tôi đang nhếch lên.
“Cái!?”
Tôi lập tức đưa tay lên che miệng, toàn thân run rẩy.
Tại sao mình lại cảm thấy vui sướng? Tôi tuyệt vọng về chính bản thân mình đã quá nông nổi.
(Lại... lại nữa rồi. Quả nhiên là có gì đó không ổn. Ngay lúc mình chuẩn bị đi giết Juanquilo, mà mình đang nghĩ cái quái gì vậy...?)
Những ảo tưởng về việc bị Joanne tấn công, bị đè xuống. Cảnh tượng bị cô ta ngấu nghiến đôi môi, bị ép buộc nhận lấy khoái lạc theo bản năng. Tôi lắc đầu để xua đi hình ảnh đó.
Tôi chỉ có thể nghĩ rằng mình đã bị yểm ma thuật can thiệp tinh thần, hoặc đã bị chuốc thuốc.
Thứ năng lực nhận thức bóp méo chủ quan này cực kỳ phiền phức. Tôi không còn biết đâu là thật, đâu là giả nữa.
(Mình đang bị ép uống thứ gì đó... giống như nước ấm... đang dần xóa đi sự quyết tâm của mình...)
──Chuyện gì đang xảy ra với cơ thể mình vậy? Không biết gì cả, thật sự rất bực bội.
Giải tẩy não cho Celestia, giết chết Juanquilo vẫn luôn nghi ngờ tôi, và dù làm vậy thì tình hình chiến trận cũng chỉ mới nghiêng về phía Chính thống giáo một chút thôi, vậy mà tinh thần tôi lại bất ổn ngay lúc này. Thật là lố bịch. Ngay cả việc phân tích bình tĩnh cũng trở nên khó khăn, và sự nôn nóng ngày càng tăng lên không có điểm dừng.
Tôi của hiện tại thật vô dụng. Rời rạc, nửa vời, do dự... Trạng thái tinh thần của tôi còn tồi tệ hơn nhiều so với lúc tôi hạ quyết tâm ở Metashim. Cái thứ từng là nhân cách gốc của tôi đang gào thét, cầu cứu.
Tệ nhất là, tiếng gào thét đó đang bị lọc qua lớp nhân cách được cấy ghép, và chuẩn bị phát đi như một tín hiệu cầu cứu đến Joanne và Aros.
(Nguy... Nguy rồi... Cứ hễ ở một mình là lại thế này. Tim mình đau quá... như bị thiêu đốt...)
Bàn tay đang co giật của tôi làm rơi lọ thuốc.
Và rồi, thanh quản của tôi, một cách vô thức, đã thốt lên tên của Joanne.
“...Jo, anne...”
──Vài giây sau khi tiếng gọi vang lên, có tiếng gõ cửa.
Tôi giật nảy mình. Tôi biết thừa ai đang ở bên kia cánh cửa.
Tôi mở cửa bằng bàn tay run rẩy, một cô gái với nụ cười rạng rỡ đang đứng đó.
“Gọi ta đúng không? Có gọi mà. Ta vào đây.”
Tôi không có quyền từ chối, và tôi cũng chẳng có ý định từ chối.
Vui sướng. Đừng qua đây. Tôi thậm chí không thể cử động được trước cơn sóng cảm xúc ập đến như thác đổ.
Tôi bị Joanne đẩy vai, lôi vào trong phòng. Khi bị đẩy ngã xuống giường, tôi nhận ra trong tay cô ta đang nắm một lọ thuốc nhỏ quen thuộc. Đó là thuốc kích dục đã bị cướp đi.
“Xin lỗi Joanne-sama... Hôm nay tôi không được khỏe, không có tâm trạng cho việc đó...”
“Cái gì, ta đã mất công chuẩn bị vậy mà. Mà thôi, ta sẽ chăm sóc cho cậu.”
Đôi mắt long lanh vì mong đợi chuyển sang màu thất vọng. Cô gái cất lọ thuốc vào túi áo choàng, rồi nằm xuống cạnh tôi một cách quen thuộc.
“Nào.”
Cô gái xoay người trên giường, quay mặt về phía tôi, rồi vỗ vỗ vào khoảng trống trước ngực mình. Những ngón tay với móng vuốt đen cào nhẹ lên ga trải giường. Trong trạng thái hỗn loạn, tôi không thể suy nghĩ gì, cứ thế nằm xuống bên cạnh cô ta.
Joanne mỉm cười hài lòng, rồi vòng tay ra sau lưng tôi với vẻ mặt chan chứa tình yêu thương. Cho đến nay, những cái ôm của cô ta thường chứa đầy sức mạnh, nhưng cái ôm lần này lại có chút gì đó dịu dàng.
(Không ổn rồi. Ở gần Joanne, mình không thể suy nghĩ được gì nữa...)
Những ngón tay vuốt ve từ má xuống cổ tôi, và lưng tôi được vỗ nhẹ theo một nhịp điệu cố định.
Cứ như đang dỗ dành một đứa trẻ sơ sinh. Mọi thứ đều ngọt ngào đến mức tuyệt vọng, khiến toàn thân tôi mềm nhũn. Tôi như bị ép uống một loại nước ấm của cảm giác hạnh phúc tột độ và sự an tâm, rồi chìm dần xuống đầm lầy không đáy.
Cuối cùng, cơn buồn ngủ ập đến, tôi nhắm mắt lại. Ngay lúc đó, Joanne đang ôm tôi bỗng nhiên thay đổi thái độ. Cô ấy đột ngột ôm ngực và bắt đầu đau đớn.
“Ugh... kh, ngực...”
“...Joanne-sama? ──Guh!?”
Cùng lúc cô ta rên rỉ trong đau đớn, lồng ngực tôi cũng đau nhói. Cảm giác như ở ngay tim. Joanne nắm lấy tay tôi, áp lên má mình và lắc đầu “Không sao đâu.”
“Dịu đi một chút rồi... Ừm. Mảnh vỡ của cậu đang chảy vào, khiến trong ngực ta cứ lộn xộn...”
“...?”
Tôi không hiểu ý nghĩa của những lời đó, nhưng cơn đau ngực của cô ta dường như đã dừng lại. Cùng lúc đó, cơn đau tim của tôi cũng biến mất.
Tôi lại bị ôm vào lòng, mặt tôi vùi vào cặp gò bồng đảo đầy đặn của cô. Những cảm xúc mâu thuẫn sục sôi, cảm giác khó chịu và ngây ngất cùng lúc ập đến.
Trước khi đi giết Juanquilo, tôi phải giải quyết mớ cảm xúc này.
“...Hôm nay người đến phòng này để làm gì vậy?”
“Ban đầu thì định tấn công cậu, nhưng ta bỏ rồi.”
“...Nếu là Joanne-sama của trước đây, chắc chắn người đã mặc kệ ý kiến của tôi mà làm theo ý mình rồi.”
“À~, thì, đại loại là ta đã thay đổi suy nghĩ rồi.”
“V, vâng...”
“Mà này, cậu cũng có ký ức thú vị đấy nhỉ.”
“Hả?”
“Ah, lại đến nữa──Ha,ahaha! Ra vậy, ra là vậy! Ta ngày càng hiểu cậu hơn rồi đấy!”
Đồng tử của Joanne như chập lại làm hai, rồi cô ấy nói những lời khó hiểu.
“Có thể nhìn thấy trái tim của người mình yêu, ta đúng là người hạnh phúc nhất thế giới!”
Và, ngay khoảnh khắc đôi môi cô gái chạm vào trán tôi, một tia lửa như bắn tung tóe trong đầu tôi, và lưng tôi nảy lên.
Một cảm giác như có dòng điện chạy khắp cơ thể, và một cơn đau dữ dội hội tụ về não tủy.
Thứ chảy thẳng vào não tủy tôi là một đoạn video phản chiếu một ký ức nào đó. Không phải của tôi, mà là trải nghiệm có vẻ như là một mảnh ký ức của Joanne.
Tôi không thể làm gì khác, bị buộc phải trải nghiệm lại ký ức đó. Nó khắc sâu vào vùng ký ức của tôi như thể đó là trải nghiệm của chính tôi──
──Ký ức của cô gái bắt đầu từ cảnh cô gặp một người đàn ông đeo mặt nạ ở ranh giới giữa sự sống và cái chết.
Tôi đã đồng hóa với cô gái đang ở đó. Tôi đã trở thành cô gái ấy.
『Không cần phải lo lắng. Hãy cùng đi nào, hỡi cô gái vô danh.』
Đứng trước mặt tôi là một người đàn ông mặc bộ com-lê bên dưới chiếc áo choàng đen tuyền, và đeo một chiếc mặt nạ đặc trưng, lố bịch. Kẻ ăn mặc kệch cỡm thế này chỉ có một người duy nhất. Là hắn, Aros Hawkeye. Kẻ cầm đầu tà giáo, người đàn ông mà Joanne tôn sùng như một vị thần...
Aros chạm vào cô gái gầy gò, hốc hác, rồi từ từ bế cô lên.
──To lớn, và lạnh lẽo. Một làn da lạnh như băng, không chút hơi ấm con người.
Joanne được hắn bế lên, và đưa đi đâu đó.

Cảnh tiếp theo là cảnh cô đang bối rối khi được Aros mời ăn.
『Sao vậy? Cứ ăn bao nhiêu tùy thích đi.』
Joanne lúc nhỏ vì đói và mệt nên không thể nói năng rành mạch. Cô gái rụt rè đưa tay về phía đĩa thức ăn, vì không biết cách dùng dụng cụ ăn nên đã dùng tay bốc thức ăn.
Niềm vui sướng khi được nạp dinh dưỡng sau một thời gian dài, cộng thêm hương vị tuyệt hảo nhất trong số những bữa ăn cô từng có kích thích vị giác, khiến cô nhai miếng đầu tiên mà như muốn ngất đi.
Sau khi ăn hết đĩa thức ăn trong nháy mắt, cô gái bị một nỗi bất an tột độ bủa vây.
Mình đã ăn hết bữa ăn quan trọng mà không nói tiếng nào. Liệu mình có bị giết không?
“...Chú ơi, chú có giết cháu không?”
Giọng nói non nớt vang vọng trong không gian mờ tối.
Trong khi bị đồng bộ hóa với nỗi bất an của chủ nhân ký ức, gã đàn ông đeo mặt nạ lên tiếng.
『Không. Ta sẽ không giết đâu.』
Giọng nói dịu dàng. Joanne vẫn chưa thể rũ bỏ nỗi bất an, cô lắc đầu.
“Tại sao lại cho cháu ăn?”
『Ta muốn giúp cháu nên giúp. Chỉ vậy thôi.』
“...?”
『...Haha. Cách nói của ta có chút màu mè nhỉ.』
Aros vui vẻ cười, rồi nhẹ nhàng đưa tay lên đỉnh đầu cô gái.
“──!”
──Sắp bị đánh. Tôi, đã đồng hóa với cô gái, bị nỗi sợ hãi chi phối. Tôi lập tức co người lại và che đầu.
Nhìn thấy bộ dạng đó của Joanne, Aros lặng lẽ hít một hơi. Hắn cúi người xuống ngang tầm mắt cô gái, rồi nhẹ nhàng ôm lấy thân hình mỏng manh ấy. Hắn tiếp tục, như thể đang dỗ dành cô gái đang giãy giụa.
『Ta không phải là kẻ thù. Xin đừng sợ. Ta chỉ muốn tạo ra một đất nước lý tưởng không còn đau khổ...』
Ta không thể bỏ rơi một đứa trẻ bị Chính thống giáo áp bức. Joanne là đối tượng cần được bảo hộ, là động lực để dệt nên tương lai của chúng ta.
Dù có vẻ như lúc đó cô ta đang hoảng loạn nên không hiểu rõ lắm, nhưng Aros đã tiếp tục thuyết phục như vậy.
Có lẽ không phải bằng lời nói mà bằng hành động, ý định thực sự của hắn đã được truyền tải, Joanne dần dần nhận ra “người này không phải kẻ thù” và bình tĩnh trở lại, cô vừa nấc vừa liên tục nói lời xin lỗi.
“Cháu xin lỗi.”
Chỉ cần tiếp tục lẩm bẩm câu nói thần kỳ này, hầu hết mọi vấn đề đều sẽ được giải quyết. Cô đã làm phiền Aros, người đã đối xử tốt với mình, lại còn đấm đá hắn bao nhiêu lần. Cô gái không biết cách giải quyết nào khác, chỉ biết lặp đi lặp lại câu “cháu xin lỗi” như một cái máy.
『Đừng bận tâm.』
Cô muốn cảm ơn. Nhưng cô không biết từ ngữ nào để diễn tả cảm xúc này, nên không thể nói năng trôi chảy. Joanne bé nhỏ cố gắng tìm kiếm từ ngữ, nhưng vốn từ nghèo nàn nên chỉ biết bối rối mà thôi.
Aros, như hiểu được ý định của cô gái, đã quỳ xuống tại chỗ và nắm lấy tay cô.
『Cháu có thể cho ta mượn sức mạnh được không? Để chúng ta cùng nhau nắm bắt hạnh phúc.』
Chủ nhân của ký ức đã gật đầu trước lời kêu gọi của Aros, rồi chạm vào cái bóng đang ngọ nguậy trong lòng bàn tay hắn.
──Giấc mơ kết thúc ở đó, và làn da trắng nhợt của Joanne chiếm trọn tầm nhìn của tôi.
(Ký, ký ức vừa rồi là...!?)
Sự ô nhiễm cảm xúc mãnh liệt. Sự đồng cảm từ tận gốc rễ được tạo ra bởi việc đồng hóa đã làm lung lay thêm sự quyết tâm của tôi.
Có lẽ ký ức vừa rồi là của Joanne.
Nhưng, tôi không nhớ mình đã từng thấy cảnh đó khi chơi game gốc. Hay nó chỉ được lướt qua bằng vài dòng chữ, hoặc là thứ phải phân tích mới thấy được?
Dù sao đi nữa, cái hồi tưởng vừa rồi không phải là ngẫu nhiên.
(Chuyện, chuyện gì đã xảy ra? ...Phải rồi, nhớ lại lời nói của Joanne lúc nãy. Cô ta nói “Mà này, cậucũng có ký ức thú vị đấy nhỉ”, rồi đột nhiên cười phá lên──)
Từ cái giọng điệu đó, có lẽ Joanne biết chuyện đó sẽ xảy ra.
Nói cách khác, tôi đã trải nghiệm quá khứ của Joanne, và cô ta cũng đã nhìn trộm ký ức của tôi. Giống như cách tôi đã vô tình nhìn trộm ký ức của cô ta.
Ngay khi nhận ra điều đó, một nỗi tuyệt vọng như thể làm toàn bộ cơ bắp của tôi nhũn ra ập đến.
Bị nhìn thấy ký ức, nghĩa là ký ức ở Nhật Bản, ký ức về game gốc đã bị nhìn trộm. Nếu ký ức mà cả Chính thống giáo lẫn Tà giáo đều khao khát này bị rút ra, thì đất nước này, không, thế giới này sẽ hoàn toàn kết thúc. Hy vọng chiến thắng của phe Chính thống giáo sẽ tan biến.
Ah, tại sao... tại sao lại thành ra thế này. Khi gáy tôi được vuốt ve nhẹ nhàng, tầm nhìn của tôi bắt đầu méo mó.
Mọi thứ, đã rối tung lên rồi. Thông tin tuyệt đối không được tiết lộ, đã rơi vào tay người phụ nữ tồi tệ nhất.
Có lẽ lúc đó tôi chết đi còn hơn. Lẽ ra tôi không nên quyết tâm làm gì, cứ chết bờ chết bụi có khi lại hạnh phúc hơn.
Tôi nghe thấy tiếng cô gái hít vào ngay trên đầu mình.
Gần quá. Bị ôm gọn trong lòng, tôi không thể cử động.
Ký ức sẽ bị bóc trần. Mình sẽ bị giết. Cảm giác kiệt sức bao trùm toàn thân tôi.
Nhưng, ký ức của tôi mà Joanne kể lại──
“...Cậu cũng lớn lên mà không biết đến tình yêu của cha mẹ nhỉ.”
──Lại mâu thuẫn nghiêm trọng với nhận thức của tôi.
Lớn lên mà không biết đến tình yêu của cha mẹ? Cô ta đang nói cái gì vậy.
Kiếp trước thì không nói làm gì, nhưng kiếp này, đáng lẽ tôi đã sống một cuộc sống bình lặng trong một gia đình bình thường. Tôi bối rối, cố gắng sắp xếp lại lời phản bác trong đầu.
Cuộc đời của Oakley rất bình thường. Sinh ra ở một ngôi làng bình thường, lớn lên trong một gia đình bình thường.
Cuộc đời tôi chỉ thay đổi hướng gió kể từ khi ngôi làng quê hương bị tà giáo đồ tấn công.
Ngôi làng quê hương bị tà giáo đồ tấn công là vào thời thơ ấu, khi ý thức bản thân còn chưa nảy mầm. Và rồi, khi lên mười tuổi, tôi đã thức tỉnh ký ức tiền kiếp tại một cơ sở của tà giáo. Kể từ đó, Oakley và tôi của kiếp trước đã dung hợp, chia sẻ ký ức với nhau.
Tôi hay Oakley đều không bị ngược đãi hay bỏ bê, cha mẹ cũng không phải là người xấu. Dù thế nào đi nữa, đáng lẽ tôi đã lớn lên trong tình yêu thương.
Joanne đã nhìn thấy gì?
Cô ta không thể nhìn thấy một ký ức hư cấu, và tôi cũng không hiểu ý nghĩa của việc nói dối.
“Đau khổ quá. Nhưng, lại thấy vui sướng. Nè, cậu nghe thử âm thanh này được không?”
Mặt tôi bị xoay sang một bên, bị ép vùi vào lồng ngực cô ta.
Bên dưới cặp gò bồng đảo mềm mại, tiếng tim đập dữ dội như tiếng gảy đàn vang lên.
Một tiếng gầm rú như động cơ hơi nước đang sôi sục, quá mức cần thiết để duy trì sự sống cho một con người. Cảm thấy một cảm giác khó hiểu trước âm thanh có phần quen thuộc đó, tôi cứ thế lắng nghe nhịp tim của cô ta.
“Cậu cũng nhìn thấy ký ức của ta rồi đúng không? Thấy sao?”
Con nhỏ này biết những gì?
Việc cô ta nói ra thành lời có nghĩa là cô ta đã có sự chắc chắn nhất định. Có phải Joanne đã thực hiện đòn tấn công tinh thần này?
“...Là Joanne-sama đã dùng ma thuật can thiệp tinh thần?”
“Ma thuật? Cậu nói gì vậy.”
“Hả?”
Cô gái phản ứng một cách thành thật, không có vẻ gì là đang giả ngây. Tôi biết. Joanne, do tính cách của mình, cực kỳ kém trong việc nói dối. Chỉ cần quan sát biểu cảm và giọng nói của cô ta, không cần dùng đến ma thuật của Juanquilo, tôi cũng biết cô ta nói dối hay thật.
Bây giờ xu hướng đó cũng đang thể hiện rõ, cô ta có vẻ ngạc nhiên trước lời nói của tôi.
“Mà, chắc cũng giống như ma thuật nhỉ. Việc chúng ta gặp được nhau như thế này.”
Joanne đột nhiên nói một câu lãng mạn và lạc đề. Cô ta luồn tay vào trong áo tôi, rồi bắt đầu dùng đầu ngón tay miết lên xương ức tôi như thể đang kiểm tra.
Lực ấn của ngón tay khá mạnh, hơi đau. Đối với cô ta, có lẽ đó đã là nương tay rồi.
“...Ta muốn cậu hiểu ta hơn nữa. Muốn cậu rung động hơn nữa, Oakley...”
Dù bị khí thế của cô ấy áp đảo, tôi vẫn vặn lại để tìm ra sự thật.
“...Tôi đã nhìn thấy cảnh gặp gỡ của Joanne-sama và Aros-sama.”
“Vậy à... Lần sau cậu sẽ thấy gì nhỉ?”
“Dù người có nói là lần sau, tôi cũng hoàn toàn... Quan trọng hơn, Joanne-sama đã nhìn thấy gì trong ký ức của tôi vậy?”
Ngay khi tôi hỏi câu đó, phần Oakley bên trong tôi bắt đầu gào thét. Có lẽ vì không còn tin tưởng vào ký ức mơ hồ của chính mình, cơ thể tôi bắt đầu run lên bần bật.
Một cảm giác từ chối tột độ. Cảm giác ghê tởm. Vừa muốn nghe câu trả lời, lại vừa không muốn nghe.
Dù đây là điều cần thiết để con người tôi có thể tiến về phía trước, nhưng tôi vẫn run rẩy không sao kiểm soát được.
Những lời thốt ra từ đôi môi nhỏ bé của cô gái. Ý thức của tôi, vốn đã tăng tốc đến mức thế giới dường như chậm lại, ngay khoảnh khắc tiếp theo, đã phải hứng chịu một cú sốc như thể sắp tối sầm lại.
“Là khoảnh khắc cậu được sinh ra từ trong Túi sinh sản\ đấy.”
“──Hả?”
Sự mâu thuẫn giữa chủ quan và khách quan. Những lời nói phát ra từ Joanne đã khuấy đảo tâm trí tôi.
Không, không phải chỉ là khuấy đảo. Nó đã khoét một cái lỗ lớn, và chà đạp lên ngay chính giữa.
(Túi sinh sản...? Ý cô ta là, mình ở kiếp này được sinh ra từ cái Túi sinh sản đó sao?)
Không phải ký ức tiền kiếp của tôi bị lộ.
Nhưng, lời nói của Joanne cũng không có vẻ gì là dối trá. Tôi sợ hãi vì bản thân có thể tự tin nói như vậy.
Tôi là một sinh vật được sinh ra tại cơ sở sản xuất con người của giáo đoàn sao?
Được sinh ra từ cái Túi sinh sản mô phỏng nhau thai và lồng ấp, một nơi hoàn toàn loại bỏ hơi ấm con người và sự huyền bí của tạo hóa──và chỉ là một con búp bê bị cấy ghép ký ức về cha mẹ và quê hương?
Một cảm giác buồn nôn tột độ trào dâng trong cổ họng tôi.
Cảm giác muốn phủ nhận lời nói của cô ấy lan tỏa khắp cơ thể tôi.
Nhưng, tôi không thể phủ nhận. Bản năng của tôi biết rằng, lời cô ta nói là đúng.
(Kh, không phải! Ký ức của mình rõ ràng là có thật!!)
Tôi tự phủ nhận chính mình. Cố gắng đào bới ký ức của Oakley.
Ngôi làng quê hương. Cha mẹ. Bạn bè. Những cô chú hàng xóm. Quê hương, mọi người, rõ ràng đã từng tồn tại. Chúng đã bén rễ trong lồng ngực tôi như một ký ức không thể nào quên.
Ký ức với tư cách là Oakley hoàn toàn là giả tạo? Không thể nào.
Tôi có thể nói tên quê hương của mình.
Đó là làng ...
(──Eh?)
...Không thể nói ra được.
Không, không phải làng.
Là thị trấn? Ừ, thị trấn. Thị trấn ...
(................)
──Lạ thật. Ngay khi tôi cố gắng lần theo ký ức, tôi lại quên mất mình đang cố tìm kiếm thứ gì.
Tên cha mẹ. Không thể nhớ.
Tên bạn bè. Không thể nhớ.
Nghĩ kỹ lại, tôi cũng không nhớ rõ mặt mọi người.
Không phải là vấn đề có nhớ hay không, mà là tôi không biết. Hình ảnh như bị một lớp nhiễu bất thường che phủ, ngay cả khi tôi cố gắng tập trung vào khuôn mặt của mọi người, cũng chỉ thấy những con ma-nơ-canh không có mặt đứng đó.
Phong cảnh, ngoại hình, âm thanh, mùi vị, tất cả đều là những hình ảnh hư ảo vô hồn.
...Tại sao lại trở nên méo mó thế này? Từ khi nào đã như vậy?
Nội dung của chương trình giáo dục mà tôi đã được học khi còn nhỏ chợt hiện về.
Nội dung học tập vô lý coi Chính thống giáo Kenneth là ác quỷ, và mọi hành vi của Aros là công lý. Vì không thể tốn công yểm ma thuật lên từng người được sinh ra từ Túi sinh sản, nên một chương trình đã được thiết lập để những kẻ cuồng tín──không phải cán bộ mà là tín đồ bình thường──trở thành người giáo dục và có thể dễ dàng thực hiện.
Vì tôi đã thuộc về giáo đoàn này từ khi còn nhỏ, nên chắc chắn tôi đã phải trải qua chương trình giáo dục đó.
...Có phải lúc đó đầu óc tôi đã bị can thiệp? Bằng thuốc hay gì đó?
(Vô lý!! Không thể nào!! Ký ức của mình là thật!!)
Trong nguyên tác cũng có miêu tả về việc tẩy não trẻ em. Chỉ có điều đó là chắc chắn.
Thứ được sử dụng trong chương trình giáo dục là... để xem──
Eh, là gì nhỉ...?
(B, bình tĩnh. Cứ từ từ lần theo ký ức, chắc chắn sẽ tìm ra… Thứ mà tà giáo đồ thích sử dụng là... phải, là loại thuốc gây can thiệp tinh thần.)
...Có thật không? Tôi không thể tin vào chính mình lúc này. Nghi ngờ này lại nảy sinh nghi ngờ khác, ranh giới giữa thực tại và hư cấu ngày càng trở nên mơ hồ.
Joanne, kẻ đã nhìn trộm ký ức của tôi và khẳng định rằng tôi được sinh ra từ Túi sinh sản, và nguồn gốc của chính tôi, dù có cố nhớ lại bao nhiêu cũng chỉ là một mớ hỗn độn. Tôi nên tin ai? Dù không muốn thừa nhận, nhưng một khi tôi đã trải nghiệm ký ức của Joanne, lời nói của cô ta lại dễ dàng thấm vào tôi hơn.
Tuy nhiên, nhân tính bên trong tôi đã phản ứng kịch liệt, từ chối điều đó. Rằng đây chỉ là rối loạn trí nhớ tạm thời do hoảng loạn. Rằng ký ức của Oakley không phải là thứ được tạo ra.
(Là bên nào đây. Mình là cái gì. Thật hay giả. Nhớ lại đi, mình đã bị nhồi nhét cái gì, khi nào, ở đâu? Hãy đào sâu đến khởi nguồn của ký ức...!)
Không thể nhớ được.
Dù tôi có vò đầu bứt tai, dù nước mắt gần như trào ra, cũng không thể tìm thấy dù chỉ một mẩu ký ức.
(A...)
Trong khoảnh khắc, một mảnh ký ức ngủ yên ở một góc trong đầu tôi chợt sống lại.
...Phải rồi.
Năm mười tuổi. Tôi, đã thức tỉnh ký ức tiền kiếp, từng cố gắng trốn thoát khỏi cơ sở của tà giáo.
Lần đó, tôi bị giám thị phát hiện và bị giam cầm suốt ba ngày...
Chắc chắn là lúc đó. Là lúc tôi bị cấy ghép ký ức giả, bị buộc phải coi một quê hương hư ảo làm chỗ dựa tinh thần.
Một đứa trẻ sinh ra từ Túi sinh sản và đã trải qua tẩy não có xu hướng vô cùng phục tùng người giáo dục, hay nói rộng ra là những người lớn trong giáo đoàn. Liệu một đứa trẻ được điều chỉnh để có tính cách ôn hòa như vậy có cố gắng trốn thoát khỏi cơ sở không?
Câu trả lời là không. Tôi bị coi là phần tử dị biệt, rồi bị cấy ghép ký ức giả trong lúc bị giám thị phát hiện và giam cầm.
Trong ký ức méo mó như bị bao phủ bởi một làn sương nhiệt, những lời ai đó nói vang vọng trong não tôi.
〝Đứa trẻ này?〟
〝Nó đã lên kế hoạch bỏ trốn.〟
〝Lý do?〟
〝Nó không chịu nói.〟
〝Ép tăng trưởng nhanh bằng thuốc đôi khi cũng gây ra trục trặc nhỉ.〟
〝Phải làm sao đây?〟
〝Cấy cho nó một ký ức phù hợp đi, vứt bỏ thì hơi phí vì sức sống khá tốt đấy.〟
〝Ý ngài là xử lý tạm thời sao?〟
〝Những đứa này hình như thiếu thốn thứ gì đó đáng lẽ phải nhận được trong quá trình phát triển... Đây là biện pháp đối phó.〟
〝Tôi không hiểu rõ lắm, nhưng nếu thế này mà chữa được thì tốt quá.〟
〝Chỉ cần ban cho chúng một sự bình yên tạm bợ, chúng sẽ dựa vào đó mà vực dậy. Tinh thần con người cũng chỉ đến thế mà thôi.〟
──Những đứa trẻ sinh ra từ Túi sinh sản bị ép tăng trưởng đột ngột bằng thuốc, và chỉ trong vài ngày sau khi sinh, tuổi thể xác của chúng đã bị biến đổi cho đến khi đạt mười tuổi.
Vì sự phát triển tinh thần không thể theo kịp sự tăng trưởng đột ngột của cơ thể, giáo đoàn đã dành ra vài tháng để tiếp tục dùng thuốc, thúc đẩy quá trình hình thành nhân cách nhân tạo cho chúng.
Ra là vậy, tôi đã được “tái giáo dục” vào năm mười tuổi. Hành vi của tôi lúc đó có lẽ đã bị xử lý như một lỗi phát sinh trong quá trình hình thành nhân cách phục tùng.
Tôi đã bị tiêm thuốc và cấy ghép ký ức giả cho tiện việc, giờ đây nhớ lại ký ức thật sự vào chính khoảnh khắc này sau khi nhận được vô số kích thích.
Nếu bị ảnh hưởng bởi sự chi phối từ cái bóng của Aros, tôi sẽ khai ra tất cả dưới hình thức tự thú. Vì vậy, tôi đã loại bỏ khả năng ký ức tiền kiếp của mình bị bại lộ.
Dù vậy, đây cũng không phải là tình huống có thể an tâm. Tôi kìm nén sự thôi thúc đang nhức nhối bên trong cơ thể mình.
Chúng tùy tiện viết lại ký ức, đùa bỡn với sinh mạng, đối xử một cách rẻ rúng, và hủy hoại cả cuộc đời của người khác.
Bọn chúng tưởng mình là thần chắc. Chúng nghĩ mạng sống con người là cái gì?
Phần Oakley bên trong tôi, khi bị phơi bày trước thực tế, đang dần tan vỡ.
Tôi chẳng có gì cả. Không có quê hương để trở về, ngay cả gia đình ruột thịt cũng không. Nếu được sinh ra từ Túi sinh sản, thì làm sao tôi biết cha mẹ mình là ai.
Sự hủy hoại nhân cách đang tiến triển. Trái tim đang đồng hóa với tà giáo, và trái tim muốn trốn thoát đến Chính thống giáo đang tách rời nhau.
Tôi đã hiểu tại sao không thể có chuyện một tà giáo đồ mang cảm tính bình thường xuất hiện. Bởi vì không giữ được tỉnh táo sẽ thoải mái hơn. Hạnh phúc hơn. Chỉ cần giả vờ như không biết gì, Aros-sama sẽ dẫn đường chỉ lối.
Ah, ủy thác vận mệnh của mình cho người khác, thật là nhẹ nhõm biết bao.
...
(──Chết tiệt, đùa, đùa nhau à... Lũ khốn coi thường người khác...!!)
Tôi cảm thấy buồn nôn. Mọi thứ, đều tà ác. Linh hồn tôi không cho phép mình khuất phục trước sự tàn độc này.
Tôi thoát khỏi cái ôm của Joanne và lăn khỏi giường.
“Oái!?”
Gáy tôi đập mạnh xuống sàn, tôi quằn quại trong đau đớn. Cô gái bị từ chối đột ngột, bò bằng bốn chân, từ từ tiến lại gần.
“Có ổn không?”
Trong dáng vẻ đó, có thể thấy rõ sự lo lắng thuần túy. Trông cô ta không hề coi tôi là kẻ thù.
Tôi không biết lý do tại sao Joanne không nhìn thấy ký ức tiền kiếp của tôi. Có lẽ ký ức bị đọc chỉ giới hạn trong những gì mà cơ thể ở kiếp này đã trải qua?
Tôi đã từng nghe về hiện tượng bí ẩn mà ký ức và tinh thần chảy vào nhau.
Có lẽ đó là『Truyền tải Ký ức』. Nguyên nhân là do việc trao đổi ngón áp út sao?
Nếu không phải do ảnh hưởng của ma thuật hay thuốc, thì ảo ảnh ký ức xảy ra giữa tôi và Joanne chỉ có thể là như vậy.
Không hiểu sao, tôi lại nhớ về ngày đột kích Daskel. Ngày hôm đó, sau khi được Joanne bế và chìm vào giấc ngủ──tại sao tôi lại tỉnh dậy trong tình trạng bị trói?
Một khi đã vướng mắc, dòng suy nghĩ không thể dừng lại.
Chân tướng của sự bất thường ẩn giấu sau tình yêu và sự cuồng loạn của cô gái. Nguyên nhân khiến trái tim tôi đập loạn xạ.
──Có lẽ, là thế này.
Dự đoán về việc truyền tải ký ức là đúng, nhưng nguyên nhân có thể không phải là do trao đổi ngón áp út.
Có lẽ việc truyền tải ký ức xảy ra là do một cơ quan nội tạng quan trọng hơn đã bị trao đổi.
Ví dụ như, trái tim vẫn đang đập thình thịch trong lồng ngực này──
──Bị cướp đoạt, và tráo đổi...?
Ngay khi đi đến kết luận đó, một cảm giác hợp lý đến kỳ lạ, và một nỗi sợ hãi đến mức muốn bỏ chạy ập đến toàn thân tôi.
“Joanne-sama. Người đã tráo đổi trái tim của tôi, đúng không?”
Đáp lại câu hỏi vừa buột ra khỏi miệng, Joanne nở một nụ cười cuồng hỉ và vỗ hai tay vào nhau.
Như thể muốn nói, cậu hiểu rõ quá nhỉ.
“Giỏi, giỏi quá! Ta còn chưa nói mà!? Sao cậu biết!?”
Tiếng vỗ tay lách tách, vui vẻ. Âm thanh đó càng làm tăng thêm sự bực bội và nôn nóng của tôi.
“Tr... trả đây... Làm ơn trả lại đây...”
“Hả, tại sao?”
Cô gái nghiêng đầu với vẻ mặt ngây ngô đến tận lúc này.
“Cứ để như vậy không tốt sao.”
Tốt cái quái gì.
Bị cơn thịnh nộ thôi thúc, tôi bất giác túm lấy ngực áo Joanne.
“C... cô──Cô!! Cô có biết mình đã làm gì không hả!?”
“Ah... ta biết chứ. Ngay khi tráo đổi trái tim, ta và ngươi hình như đang hòa lẫn vào nhau rồi. Nhưng, như vậy là tốt rồi mà. Đó là điều cả hai chúng ta đều mong muốn còn gì.”
“C, cả hai──Tôi đâu có──!!”
“Cậu đã khiến ta ra nông nỗi này. Cấy ghép cảm xúc mới cho ta. Ta sẽ bắt cậu phải chịu trách nhiệm.”
Trước cô gái buông lời vô tình, một sự thù địch và giận dữ đen tối dâng lên trong tôi. Và rồi, nó lập tức bị kìm nén.
Hòa lẫn với bản chất của Joanne, tinh thần tôi đang bị ô nhiễm, nghiêng về phía bên kia. Tôi bị câm lặng bởi cảm giác hợp lý không thể tả nổi đang dâng lên từ bên trong.
Dù biết rằng đây là sự thay đổi tinh thần do yếu tố bên ngoài, nhưng tôi không thể dừng lại.
Một sự ô nhiễm tinh thần lật đổ từ gốc rễ. Sát ý và tình yêu giằng xé lẫn nhau.
(Ảnh hưởng không chỉ dừng lại ở ký ức, mà chắc chắn tính cách cũng đang bị ảnh hưởng xấu! Phải nhanh chóng lấy lại trái tim, nếu không, quá trình tẩy não sẽ tiếp tục...)
Tôi lay vai cô gái đã chìm trong cuồng loạn, cố gắng thuyết phục.
“Cứ như thế này, người sẽ không còn là người nữa! Như vậy cũng được sao!?”
“Ừm, được chứ. Ngược lại, ta còn rất hoan nghênh. Ta nhuốm màu của cậu, và cậu nhuốm màu của ta. Như vậy không phải rất tuyệt sao?”
Lời thuyết phục tuyệt vọng cũng bị từ chối một cách vô tình.
Một kẻ điên loạn mà nói chuyện chỉ tốn công vô ích. A, cô gái này mới đáng yêu làm sao.
Dám tự tiện đùa bỡn với cơ thể của mình──
Lại có thể yêu mình đến nhường này──
Tôi muốn giết cô ta.
Tại sao cô không hiểu cho tôi, Joanne. Tôi đang sợ hãi. Sợ hãi việc tôi không còn là tôi nữa.
Thực ra tôi cũng thấy hơi vui. Khi bản thân mình dần trở nên giống Joanne.
Nhưng, một con người bình thường không thể chịu đựng được sự bất thường và tuyệt vọng đó. Hòa lẫn với cô ta đồng nghĩa với việc bản ngã của tôi sẽ tan vỡ. Một cảm giác sợ hãi như thể cả thể xác lẫn tâm hồn đều bị chà đạp chạy dọc sống lưng.
Tại sao con nhỏ này lại không chịu thấu hiểu cho mình.
Tôi ôm chầm lấy Joanne, những giọt nước mắt hòa lẫn đủ loại cảm xúc tuôn rơi.
“Vâng, Joanne-sama. Tôi nghĩ việc hai chúng ta hòa làm một... thật sự rất tuyệt vời──”
Những lời mà lẽ ra tôi không hề nghĩ đến. Tôi không thể siết cổ cô gái trong vòng tay mình, mà lại dịu dàng ôm lấy cô ta. Trái tim tôi đã hoàn toàn bị ô nhiễm.
Mọi thứ đều gây ra mâu thuẫn, và trái tim đã nghiêng về phía tinh thần dị dạng của cô ta đang kìm hãm ý định thực sự của tôi.
Cứ thụ động trong tình trạng bất thường này thì không ổn. Giống như khi nghĩ ra kế hoạch pháo đài di động, nếu tôi không tự mình hành động, tôi sẽ bị nghiền nát bởi tình yêu và sự cuồng tín của Joanne.
Nhưng, do ảnh hưởng của ô nhiễm tư duy, tôi không thể nghĩ ra diệu kế nào để phá vỡ tình hình hiện tại.
Suy nghĩ đi, suy nghĩ đi. Phải nghĩ ra một nước cờ lật ngược tình thế càng sớm càng tốt.
Joanne thích tôi.
Hơn nữa, cô ta không hề ghê tởm việc làm tổn thương cơ thể, hay bị làm tổn thương.
──Nếu vậy, có lẽ mình có thể lợi dụng kẽ hở trong tình cảm và sở thích của cô ta.
Không có diệu kế cụ thể nào xuất hiện. Dù vậy, nếu không hành động, tôi sẽ chỉ trở thành một tà giáo đồ sùng đạo đơn thuần.
Trong khi ôm Joanne, phần lý trí còn sót lại một cách mong manh của tôi bắt đầu hoạt động.
Tôi nhẹ nhàng rút con dao giấu sau lưng ra, rồi vung tay ra sau, đập mũi dao vào lưng cô gái.
Tôi vừa ấn vừa xoay, vẽ một vòng tròn máu trên tấm lưng nhỏ bé.
Khi bị nuốt chửng hoàn toàn bởi sự điên loạn, tôi chắc chắn sẽ không thể làm tổn thương Joanne được nữa. Tôi phải lấy lại trái tim trước khi tôi không còn là tôi.
Trái tim. Trái tim của tôi. Lấy lại nó. Làm vậy, việc truyền tải ký ức chắc chắn sẽ dừng lại.
Một rãnh sâu được khắc lên làn da mềm mại. Cảm giác truyền đến tay tôi là cảm giác rạch qua da thịt, xuyên qua lớp mỡ. Tuy nhiên, Joanne, người đáng lẽ đang bị khoét thịt ở lưng, tổn thương cột sống và đứt dây thần kinh, lại không hề chớp mắt, vẫn giữ nguyên nụ cười.
Cô ta chỉ vặn vẹo người như thể đang bị nhột ở lưng, một phản ứng đáng yêu.
Tôi rùng mình, dồn sức vào tay phải, nhưng cô ta chỉ ré lên vui sướng.
──Một con quái vật. Tay tôi run lên bần bật.
Con dao có lưỡi dài mười centimet. Nặng tới đáng ngạc nhiên. Trọng lượng đó là bằng chứng cho thấy nó đủ nguy hiểm để trở thành một hung khí. Nó đủ sắc bén để rạch qua da người, và nếu đâm vào thân mình, nó sẽ gây ra vết thương chí mạng.
Vậy mà, dù tôi có vung hết sức, nó cũng chỉ như một trò đùa.
Tuyệt đối không thể thắng. Dù trời có sập xuống, cũng không thể làm gì được.
Cảm giác bất lực đến mức muốn khóc, và cảm giác hối hận đến mức muốn nôn dâng trào trong tôi.
Nhưng, lưỡi dao phản công đã được vung lên. Tôi không thể dừng lại.
Như thể đang nện búa gỗ, tôi đâm vào lưng cô gái hết lần này đến lần khác.
Không có gì thay đổi. Vết thương lành lại ngay khi vừa bị cắt, và tôi thậm chí còn không thể nhìn thấy hình dạng của trái tim.
Trước thái độ không ngừng tấn công của tôi, Joanne mỉm cười, nghiêng đầu và hỏi về ý định thực sự của hành động đó.
“Cậu đang làm gì nãy giờ vậy? Lẽ nào cậu lại muốn đổi chác thêm à?”
Dáng vẻ đó giống như đang đối mặt với một đứa trẻ con cứ vô cớ kéo tay áo mình.
Sao thế, muốn chơi à, đáng yêu ghê. Cô ta nói vậy và vuốt ve gáy tôi, như thể đang dỗ dành đứa con của mình.
Chẳng khác nào một chủng loài bất tử cấp cao đối mặt với một con người nhỏ bé. Liệu có thể lật ngược sự chênh lệch tuyệt đối này không?
“Chậc...!!”
Khi tôi dừng tay, tấm lưng của cô gái hoàn toàn không một vết thương, nhiều đến mức lượng máu đã phun ra trông thật lố bịch. Một tấm lưng trắng trẻo, gầy gò, thon thả.
Tôi cố gắng vung tay lên một lần nữa, nhưng tay tôi trượt đi. Phần thịt gần nơi con dao cắm vào co rút lại, khiến tôi không thể di chuyển hay rút chuôi dao ra được. Con dao cắm trên lưng cô ấy, chuôi dao lấp lánh ướt đẫm máu tươi.
“Haha, không được à? Vậy thì để ta làm cho.”
Joanne đè lên bàn tay đẫm máu của tôi và rút con dao ra khỏi lưng mình.
Lần này, đến lượt cô gái cầm vũ khí. Bắt chước tôi, cô ấy vung dao lên một cách thản nhiên.
Lưỡi dao đẫm máu chuẩn bị rạch lưng tôi ra, nhưng tôi đã đá văng con dao đi ngay sát mép.
“Tr, trả đây... Tôi... chỉ muốn lấy lại trái tim thôi...”
Con dao xoay tròn rồi cắm phập xuống đất. Joanne tỏ ra phản ứng như thể chán ngấy khi nghe những lời đó, cô ấy cắt ngang cuộc trò chuyện như muốn nói đừng bắt ta nói lại nhiều lần.
“Không. Ta không có ý định buông tha trái tim của cậu đâu.”
Cách nói của cô ta đáng yêu như một đứa trẻ đang hờn dỗi, nhưng trong đôi mắt lại ẩn chứa một ý chí mạnh mẽ. Cảm giác căm ghét dâng lên đến mức tôi muốn túm lấy gáy cô ta và đập mặt xuống đất.
“T, tôi cũng không hề muốn trả nó về chỗ cũ... Nhưng, tôi không nghĩ rằng thí nghiệm trao đổi quy mô lớn hôm trước đã giải quyết được các vấn đề lâu dài. Nếu tôi chết do ảnh hưởng của việc trao đổi thì người sẽ làm thế nào...”
“Về điểm đó thì không có vấn đề gì.”
“Hả...”
“Vào ngày thí nghiệm, ta đã cho lấy các mảnh vỡ nội tạng của ta và cậu. Sau đó, ta đã cho thời gian của các tế bào dung hợp tua nhanh đi. Kết quả đã chứng thực là không có vấn đề gì.”
──Ép tăng trưởng thể xác bằng thuốc. Giống như việc nuôi một đứa trẻ sơ sinh lên mười tuổi chỉ trong vài ngày, thí nghiệm giữa các tế bào cũng có thể thực hiện được sao?
Nếu đã lường trước được điều đó mà bày bừa nội tạng ra như vậy, thì có lẽ Joanne đã nhắm vào trái tim của tôi từ lúc đó.
Con nhỏ này, lại lý trí và tính toán một cách kỳ lạ ở những điểm không ngờ tới.
Thật là đáng ghét. Một người phụ nữ tồi tệ nhất.
“A... Lại đập nữa rồi. Khá dễ hiểu đấy, ta thích trái tim của cậu quá đi.”
Thịch, thịch. Trái tim của Joanne đang rộn lên trong lồng ngực tôi. Trong khi đó, bên trong cơ thể Joanne, trái tim đã bị lấy đi của tôi dường như đang đau đớn.
Tôi lườm cô ta, nhưng có vẻ cô ta không có ý định suy nghĩ lại.
Trong một khoảnh khắc, tôi đã nảy ra ý nghĩ rằng nếu sự hỗn loạn tinh thần cũng xảy ra với Joanne, thì lương tâm của tôi sẽ có kẽ hở để lợi dụng──nhưng dĩ nhiên, chuyện tốt đẹp như vậy không xảy ra.
Giống như một khi đã làm vấy bẩn nước trong, nó sẽ không bao giờ tinh khiết trở lại, trái tim cô ta có lẽ cũng sẽ không bao giờ trong sáng trở lại?
Ngay khi tôi gần như chấp nhận rằng Joanne không có gì thay đổi, đôi mắt hình xoắn ốc của cô ta lại chập vào làm hai.
“Ự...!?”
Cô gái ôm đầu, ngồi thụp xuống tại chỗ, thân hình nhỏ bé run rẩy. Một phản ứng từ chối rõ rệt. Dáng vẻ đó giống hệt phản ứng của tôi khi bị mê hoặc bởi tinh thần hỗn loạn của Joanne.
Cốt lõi trái tim của tôi và cô ta khác nhau một trời một vực như nước với dầu. Một mạch suy nghĩ hoàn toàn khác biệt từ gốc rễ đang can thiệp vào, khiến tinh thần cô ta trở nên hỗn loạn.
Joanne đẩy tôi ra, ôm lấy thái dương và bắt đầu rên rỉ. Tuy nhiên, vẻ mặt cô ta lại có chút gì đó vui sướng.
“Lại, lại đến nữa...! Lúc đó ta không hiểu, nhưng, đ, đây chính là cảm xúc thật của cậu sao!? Aha, ahaha! Trái tim của cậu, thật là lộn xộn!”
Những đường gân lớn nổi lên từ tai xuống đến xương bả vai, mồ hôi chảy ròng ròng như thác đổ.
Đó chắc chắn là một cơn đau tương đương hoặc còn hơn cả nỗi sợ hãi mà tôi đang nếm trải, hay sự bất an đến mức muốn gào thét.
Với nụ cười rạng rỡ trên môi, Joanne cào móng tay lên khắp cơ thể, vừa đau đớn vừa la hét. Cuối cùng, cô ta bắt đầu vò đầu bứt tóc, phát ra những tiếng hét không thành lời.
Có thể thấy rõ mức độ đau đớn. Tinh thần của cô ta cũng đang phân vân không biết nên nhuốm màu của tôi hay của Joanne.
Nhuốm màu tinh thần giống với người đàn ông mình yêu. Hay duy trì sự cuồng tín đối với giáo chủ mà mình tôn thờ. Trái tim cô ta đang dao động dữ dội. Không chỉ mình tôi bị đẩy vào tình huống tuyệt vọng.
(Không ngờ, sự thay đổi do truyền tải ký ức cũng có tác dụng với Joanne...!)
Tôi suy nghĩ trong khi tư duy đang bị xâm chiếm.
Nếu cấy ghép nội tạng của tôi cho tất cả các cán bộ, thì chuyện gì sẽ xảy ra? Hầu hết các cán bộ chắc chắn sẽ bị ảnh hưởng bởi việc truyền tải ký ức. Nếu tôi nói là thí nghiệm hay gì đó rồi cấy ghép nội tạng cho họ, có lẽ tôi có thể dùng mạch suy nghĩ của mình để nhuộm màu toàn bộ nội bộ tà giáo.
Nếu điều đó là có thể, một tia hy vọng lật ngược tình thế không tưởng, đó là chiếm đoạt Giáo đoàn đền Aros, đang dần hiện ra.
Nhưng, có một vấn đề vật lý cản trở. Nội tạng của tôi không đủ để phân phát cho bảy cán bộ.
Như có câu ngũ tạng lục phủ, con người có khoảng hơn mười cơ quan nội tạng. Ruột già và ruột non thì quá dài, các cơ quan khác cũng bị ảnh hưởng bởi sự khác biệt về vóc dáng hay giới tính, nên số lượng nội tạng thực sự có thể cấy ghép có lẽ còn ít hơn.
Hơn nữa, những hành vi như phẫu thuật lớn tiêu tốn lượng máu khổng lồ sẽ làm tiêu hao thể lực của người được thí nghiệm một cách kinh khủng. Sau khi trao đổi, khả năng xảy ra bất thường về tinh thần và thể xác cũng rất cao. Khỏi phải nói, quyết định thông minh là không nên làm.
Hơn nữa, việc truyền tải ký ức có xảy ra hay không hoàn toàn là do may rủi. Khả năng cao là hiện tượng này chỉ xảy ra do tôi và Joanne tình cờ tương thích với nhau.
(Kế hoạch phân tán một phần cơ thể mình để lan truyền ô nhiễm tinh thần cho tất cả các cán bộ là không thực tế… Nhưng, có một người đang cần trao đổi nội tạng mà...!)
Tôi nhận ra.
──Nếu cấy ghép nội tạng của tôi cho Celestia, thì sẽ thế nào?
(Chỉ có cách này mới có thể lấy lại tinh thần của cô ấy!)
Tinh thần của Celestia đang ở trạng thái bị tẩy não. Nhưng, nếu có thể lấy lại trái tim ngày xưa thông qua việc cấy ghép nội tạng thì sao?
Thông qua việc truyền tải ký ức, có lẽ có thể ghi đè lên sự tẩy não của Aros.
Vấn đề đáng lo ngại là, cấy ghép nội tạng vốn đang bị ô nhiễm ngày càng nặng của tôi vào người khác liệu có ổn không? Trong tôi bây giờ đang hòa tan sự điên loạn, cuồng tín và tình yêu cuồng dại của Joanne.
Khoảnh khắc đối phương tiếp nhận nội tạng bị ô nhiễm của tôi, không có gì đảm bảo rằng mọi chuyện sẽ không trở nên tồi tệ đến mức không thể cứu vãn.
(Vấn đề còn chồng chất. Nhưng, hy vọng vẫn chưa tắt...!)
Lý do để tôi và Celestia trao đổi nội tạng thì có thể bịa ra bao nhiêu cũng được. Kế hoạch pháo đài di động có thể thực hiện được đối với cán bộ Chính thống giáo hay không, hay còn vô số điều tôi muốn biết.
Một tri thức mà tôi không thể biết được cho đến khi gần như phát điên. Một phát hiện quá lớn đối với một thường dân bất lực, tôi bất giác nắm chặt tay lại.
Đây là cuộc phản công của một con búp bê vô hồn, được sinh ra từ hành vi tàn ác của Túi sinh sản.
Tao sẽ không để chúng mày làm mưa làm gió ở đất nước này, thế giới này đâu.
Giết hết. Nhất định phải giết sạch.
Tinh thần đang cuồng nộ vì giận dữ lấn át sự điên loạn của Joanne.
Tôi không thể tha thứ. Lũ tà giáo đồ đã chà đạp lên sự tuyệt vọng và quyết tâm mà tôi cảm nhận được ngày hôm đó, và cố gắng dùng sự cuồng tín để ghi đè lên nó. Lũ rác rưởi phá hủy nhân phẩm con người, biến họ thành những con rối. Chúng đã thao túng ký ức của tôi, uốn nắn nhân cách của tôi bằng một sự bình yên hư cấu, và buộc tôi phải phục tùng giáo đoàn.
Bởi vì đó là chuyện thường ngày, nên ai cũng bị tê liệt. Nhưng đó tuyệt đối không phải là điều có thể tha thứ.
Phải rồi, hãy nhớ lại đi. Cơn giận.
Cơn giận như thể thiêu đốt toàn bộ da thịt.
Cơn giận bi thương lấn át cả sự thất vọng và tuyệt vọng.
“U, oo──”
Một sát ý dâng lên mãnh liệt.
Giết chết tà giáo đồ. Chỉ với một ý niệm đó, bản ngã và sự quyết tâm vốn đã suýt bị thổi bay, đã hồi sinh.
Dục vọng ngọt ngào, sự an tâm từ hơi ấm da thịt, sự sa ngã do lười biếng, tất cả đều bị cơn thịnh nộ đang sôi sục ghi đè lên.
Sự nhục nhã, tuyệt vọng, và tất cả cơn thịnh nộ của ngày thất bại ở Metashim đang quay trở lại.
Được giải thoát khỏi sự tuyệt vọng sâu thẳm, quyền kiểm soát tinh thần tạm thời chuyển sang tôi.
“Joanne-sama.”
“A-ah... Gì thế?”
Trái tim tôi đang được rót vào, và dáng vẻ của Joanne đang dần thay đổi. Cô ta là người đầu tiên tiếp nhận nội tạng của tôi. Cơn sóng của cảm giác khó chịu đã khuấy đảo mạch suy nghĩ của tôi lúc nãy, chắc hẳn cũng đang tàn phá tâm trí cô ta giống như tôi.
Việc này đòi hỏi một mạch não khác với việc chịu đựng nỗi đau, nên nếu là người bình thường thì chắc đã trở thành phế nhân ngay lập tức.
“Tôi có một đề nghị.”
Nhưng, Joanne là cán bộ được lựa chọn của Giáo đoàn đền Aros. Sức mạnh tinh thần của cô ta vượt xa sức tưởng tượng của người thường. Dù đang vô cùng đau đớn và kiệt sức, nhưng không hề có dấu hiệu gì là cô ta sắp gục ngã.
Nếu vậy, cô ta chắc chắn sẽ vượt qua được sự hỗn loạn tinh thần giống như tôi, và nhanh chóng lấy lại tinh thần ban đầu.
Như thế mới đúng là Joanne Sagamix.
Cô gái cuồng loạn kiên cường nhất trong tà giáo.
Tôi cảm thấy hơi an tâm.
Tôi nói thẳng với Joanne.
“──Chúng ta... đổi chác nhiều hơn nữa nhé?”
──Trước khi cứu Celestia, tôi sẽ khiến cô phải câm miệng.
Nào, hãy chơi trò thử thách lòng can đảm với ta đi, Joanne.
Ta và ngươi, tinh thần của ai sẽ hỏng trước.
Tinh thần của ta sẽ bị nhuốm màu Joanne──
Hay tinh thần của Joanne sẽ bị nhuốm màu của ta──
Một cuộc đua sinh tử. Hãy đối đầu đi.
Đây không phải là một đề nghị do bốc đồng.
Việc ô nhiễm tinh thần Celestia hay các cán bộ khác để sau. Trước hết, phải thay đổi trái tim của cô gái này.
Joanne, người có thể can thiệp vào tinh thần ở thời điểm hiện tại, chính là tồn tại cần phải “chinh phục” đầu tiên.
Joanne, hãy trao đổi nội tạng đi.
Không chỉ trái tim. Phổi hay dạ dày ta cũng cho ngươi hết. Tất cả.
Trao đổi, trao đổi──Kẻ nào bị nhuốm màu trước, kẻ đó thua.
Ô nhiễm tinh thần sẽ đạt đến ngưỡng chí mạng, và sẽ không thể lấy lại được cảm xúc ban đầu.
Như vậy cũng được. Như vậy mới tốt.
Joanne, ngươi sẽ nhuốm màu của ta.
Ta tuyệt đối sẽ không thua. Ta thách thức vì ta có cơ hội chiến thắng.
“Nào, đứng lên đi. Người sẽ làm mà, đúng không?”
“──Chắc chứ, Oakley.”
“Tất nhiên rồi.”
“Đột nhiên thay đổi suy nghĩ như vậy... ta vui lắm. Vui không thể tả được.”
Tôi nắm lấy tay cô gái đang vật lộn, từ từ đỡ cô ta đứng dậy.
Joanne, như thể được treo mồi trước mặt, đã tạm thời lấy lại được khí thế, và cầm dao lên không chút do dự.
Joanne có lẽ đã nhận ra ý đồ của tôi. Tôi, kẻ mang tư tưởng chống lại tà giáo, đang hòa lẫn vào cô ta, không có lý gì cô ta lại không nhận ra.
Dù vậy, cô ta vẫn chấp nhận chơi cùng tôi, có lẽ là vì cô ta đã phải lòng tôi.
Joanne nhìn con dao và tôi xen kẽ, rồi nở một nụ cười không phải là nụ cười hòa lẫn tình yêu, mà là một nụ cười để lộ rõ ý chí chiến đấu.
──Nếu là một cuộc đấu giết chóc đơn thuần, dù có trồng cây chuối tôi cũng không phải là đối thủ.
Nhưng, nếu là một cuộc thử thách sức chịu đựng về mặt tinh thần, ngay cả một thường dân cũng có cơ hội chiến thắng.
Sự quyết tâm, chính là thứ như vậy.
“Vậy thì, bắt đầu thôi nào Oakley. Chắc chắn, nó sẽ lệch lạc và sung sướng hơn bất cứ hành vi nào trên cõi đời này đấy.”
Vừa bị Joanne rạch nát bụng, tôi vừa tập trung toàn bộ cơn thịnh nộ vẫn chưa nguôi ngoai đối với cái ác.
12 Bình luận
Chứ ruột gan phổi thì lây nhiễm j v
Đau ruột thừa hay viêm gan b à