Volume.2 (LN)
Chapter 2 - Tôi đây đào hoa lắm mà (tuyệt vọng)
4 Bình luận - Độ dài: 10,934 từ - Cập nhật:
Đêm hôm tôi có nụ hôn hạnh phúc với Joanne, tôi ngồi một mình trong thành phố Metashim.
Một cảm giác kỳ lạ đang cuộn xoáy. Chỉ trong một khoảnh khắc thoáng qua. Chỉ trong giây phút đôi mắt Joanne trở lại bình thường đó, tôi đã thực lòng nghĩ rằng cô ta thật dễ thương, thật xinh đẹp.
Tôi đã thất vọng về bản thân, tự hỏi liệu đến cả trái tim mình cũng đã bị tà giáo nhuộm đen hay chưa, nhưng có một sự thật không thể chối cãi, đó là tôi đang bị trói buộc bởi thiện ý thẳng thắn và siêu nặng ký của Joanne.
(Đàn ông thật dễ dãi. Một sinh vật đáng thương gần như sẽ vô điều kiện mà yêu thích cô gái thích mình......)
Những yếu tố yandere mà kiếp trước tôi hẳn sẽ thấy phát tởm, giờ đây khi tiếp tục cuộc sống tà giáo đồ với cái chết cận kề, mọi thứ dường như đã trở nên tê liệt.
Tỉnh lại đi, tôi ơi. Phải giữ vững tinh thần...... Hay là, đã quá muộn rồi?
Sau khi lườm hình ảnh phản chiếu của mình trên tấm kính vỡ, tôi chợt nhìn sang bên cạnh và thấy thắc mắc vì Joanne không có ở đó.
Phải rồi, Joanne đang tạm thời trở về cứ điểm cổ thành để đề xuất kế hoạch Pháo đài di động hóa lên hội đồng cán bộ.
Vì lúc nãy cô ta cứ dính sát lấy mình, nên giờ tôi mới tự hỏi tại sao lại không thấy đâu chăng.
(Joanne thực sự, chỉ có vẻ ngoài là đẹp thôi......)
Cô ta trong tưởng tượng lúc nào cũng lấp lánh. Đây là hậu quả của cuộc sống tà giáo đồ kéo dài. Phải nhanh chóng tiêu diệt tà giáo mới được.
Tôi đấm nắm đấm đã siết chặt vào chính mình. Một con zombie giật nảy mình kinh ngạc trước hành động kỳ quặc đó.
Thôi thì, Joanne vắng mặt có nghĩa là việc thí nghiệm trên cơ thể người bị tạm hoãn. Metashim vẫn chưa đủ ánh sáng, nên trời tối là không có gì làm ngoài việc đi ngủ.
Đành chờ cô ta quay lại vậy. Tôi nhanh chóng chui vào ổ và nhắm mắt lại.
Sáng hôm sau. Tôi bị đánh thức bởi tiếng ồn ào của đám tín đồ. Hình như bọn họ đã làm loạn suốt đêm.
Mục đích của Aros là tiêu diệt Chính thống giáo đồ và thống trị Thần quốc Geluid. Đám tín đồ đang phấn khích vì cuộc xâm lược vùng Metashim hôm trước chính là bước đầu tiên để hoàn thành tham vọng đó.
Giữa đám đông ồn ào đó, tôi nhìn thấy ảo ảnh của Steve. Hình ảnh ấy cứ in hằn sau mí mắt không rời. Ngay từ khi gặp mặt, cậu ta đã chết rồi. Điều đó khiến tôi đau đớn không sao chịu nổi.
Trong quá trình tái thiết Metashim, không thấy bóng dáng cậu ta đâu. Phải chăng đã bị vứt bỏ sau khi hoàn thành nhiệm vụ rồi. Giờ cũng chẳng còn cách nào để xác nhận.
──Metashim đã trở thành cứ điểm quan trọng với tư cách là 『Thánh địa』, được áp dụng các biện pháp phòng thủ tạm thời chống lại Chính thống giáo.
Bốn bức tường bên ngoài được sửa chữa đơn giản bằng cách giăng đầy gai của Polk, và chúng cũng được lắp đặt bên ngoài như thể để bao bọc thành phố.
Nếu có kẻ nào đi ngoài con đường đã được dọn dẹp, những chiếc gai giấu trong bụi rậm sẽ làm cơ thể bị thương. Chúng được thiết kế để tẩm độc, phòng trường hợp có kẻ đào tẩu hoặc tiếp cận.
Đám tín đồ đã tự tạo ra một nhà tù để giam cầm chính mình.
(Aros đang tiến hành kế hoạch vững chắc. Mình cũng phải nuôi dưỡng mầm mống phản nghịch mới được......)
Nhiều ngày sau đó, tôi không tiếp xúc với Polk hay Joanne. Bọn zombie đang làm việc dưới lòng đất của thành phố, còn đám tín đồ cũng được phân công công việc và ở một nơi khác.
Tôi lợi dụng sơ hở đó để đến một cơ sở nọ.
“......Cơ sở này vẫn còn sót lại sau đám cháy đúng là may mắn thật.”
Tôi lẩm bẩm một mình. Trước mắt là một tòa nhà xây bằng gạch đã may mắn thoát khỏi chiến hỏa một cách kỳ diệu. Nếu trí nhớ của tôi không nhầm, đây có lẽ là thứ được gọi là xưởng tinh luyện hay xưởng chế tác sắt.
Sau khi xác nhận bên trong không có ai, tôi lẻn vào. Bên trong sặc mùi máu và bụi bặm, khiến mũi tôi như muốn vẹo đi.
Thứ tôi tìm kiếm nằm ở trung tâm tòa nhà.
Một cái lò được bảo vệ bởi giàn giáo lộ thiên. Đó là một cỗ máy quy mô lớn dùng để tách kim loại từ quặng sắt và tạo ra thành phẩm có độ tinh khiết cao hơn── thứ được gọi là lò luyện kim.
Tôi nghe nói những cỗ máy liên quan trực tiếp đến chất lượng vũ khí và áo giáp này đã được vận hành sau nhiều lần cải tiến ở Thần quốc Geluid, nơi không bao giờ ngớt chiến tranh từ thời xa xưa.
Cách sử dụng rất đơn giản. Kim loại được nung nóng đến dạng lỏng trong lò luyện kim sẽ được đổ vào lò chuyển qua máng hoặc vạc, và tạp chất sẽ được tách ra ở đó. Cứ như vậy, thép cần thiết để chế tạo vũ khí được tạo ra.
Thật lòng mà nói, đây là một cỗ máy tối tân không phù hợp với một thành phố ở vùng nông thôn. Có lẽ là do có một mỏ quặng ở gần đây.
Dù sao đi nữa, lý do tôi đến xưởng tinh luyện là vì thứ này. Nếu ném bọn chúng vào lò luyện kim hay lò chuyển, ngay cả những tên cán bộ vượt ngoài phạm trù sinh vật cũng chắc chắn sẽ bốc hơi.
(......Vấn đề là, không có tên nào chịu ngoan ngoãn bị ném vào, và nếu cái lò chứa kim loại nóng chảy bị phá hủy, bọn chúng sẽ trốn thoát và tái sinh. Nói cách khác, dù có làm tốt đến đâu, cũng chỉ có thể giết được những tên cán bộ yếu ớt về mặt thể chất như Juanquilo mà thôi.)
Juanquilo, người bị tôi đánh giá thấp trong lòng, một khi đã kích hoạt ma thuật thì chính là tồn tại mạnh nhất thế giới. Nếu bị vướng vào những sợi xích đó, có lẽ ngay cả Aros cũng chắc chắn bị giết. Vùng tuyệt đối bán kính hai mét đó mạnh mẽ đến vậy đấy.
Cái lò này, nếu chỉ xét về sức công phá thì ấn tượng tuyệt đối. Nhưng quá trình dẫn đến việc sử dụng nó thì cần tôi phải lát đường trước.
(Lò luyện kim vẫn còn hoạt động. Nhiên liệu và quặng cũng có đủ. Nếu cỗ máy khởi động lại, ngay cả một kẻ như mình cũng sẽ có cơ hội. Phải ghi nhớ điều này.)
Có được một phương tiện chắc chắn để tiêu diệt cán bộ là một điều tốt. Ngày hôm đó, tôi đã mài sắc nanh vuốt phản nghịch của mình mà không bị ai phát hiện.
Một ngày sau đó. Tôi đi ngang qua con zombie của Polk, thấy thái độ nó xa cách nên tôi lên tiếng.
“Polk-sama, tôi có chuyện muốn nói một chút.”
『Đúng là cậu, cũng khá là nguy hiểm đấy nhỉ......』
Tôi vừa mới nghĩ sao nó lại cảnh giác lạ thường, thì đột nhiên bị một kẻ nguy hiểm gọi là kẻ nguy hiểm.
Xét cái ma thuật mà ả thường dùng, thì nghĩ kiểu gì tôi cũng thấy Polk nguy hiểm hơn.
『Ta nghe Joanne kể rồi. Nghĩ ra được kế hoạch như thế...... đúng là hơi bị sốc đấy. Ta muốn nhìn thử bên trong đầu cậu một lần ghê.』
Con zombie do Polk điều khiển rụt rè nhìn vào tay trái của tôi.
『Uwa, kinh── Tên này thực sự trao đổi ngón tay luôn kìa.』
Con zombie đưa hai tay lên miệng tỏ vẻ phát tởm. Hình như tôi vừa nghe thấy chữ “K” trong “Kinh”.
Qua một loạt sự việc, cuối cùng tôi cũng hiểu lý do tại sao thái độ của Polk lại trở nên xa cách. Có vẻ là do việc trao đổi ngón áp út và kế hoạch Pháo đài di động hóa, cả hai đều thật kinh tởm.
Đúng là nếu chỉ nhìn vào sự thật thì có lẽ là điên rồ thật, nhưng bị bọn này nói là kinh tởm thì tôi cũng thấy khó chịu ra phết.
“Về kế hoạch đó, tôi lấy ý tưởng từ đây...”
『Đừng mà, đừng có lại gần, kinh quá!』
“......Tôi sẽ rất vui nếu ngài tập trung vào tính hiệu quả của nó đấy.”
Một lời từ chối thẳng thừng như tiếng hét. Lại còn là từ một con zombie không có lấy một mảnh sạch sẽ. Đúng là khiến tôi ỉu xìu.
『Mà, tuy hơi kinh một chút, nhưng kế hoạch Pháo đài di động hóa là một kế hoạch tuyệt vời đấy. Khi nghe Joanne nói về nó, tất cả mọi người, bao gồm cả ta, đều đã rất ngạc nhiên.』
Nghe nói Giáo chủ Aros khi nghe đề án, đã kinh ngạc đến mức không nói nên lời một lúc, sau đó vỗ tay không ngớt. Aros bảo, tuyệt vời, ngay cả ta cũng không nghĩ ra, quả nhiên Oakley-kun là người sở hữu tài năng hiếm có── và hết lời khen ngợi.
Người thực sự nghĩ ra kế hoạch là Joanne, nhưng đó cũng là nhờ có ý tưởng trao đổi ngón tay. Chắc hẳn cô ta đã nói với đám cán bộ rằng đó là công lao của tôi. Về phần tôi, lại có chút hối hận vì lẽ ra không nên đề xuất nó, nên tâm trạng cứ thấy là lạ.
Khi hỏi về phản ứng của các cán bộ khác, Juanquilo thì cau mày “Còn có cách đó à”, còn kẻ cuồng ăn thịt người nguy hiểm── Steela thì tỏ ra vô cùng hứng thú.
Biết đâu mình lại bị một yandere mới nhắm tới rồi cũng nên. Có khi bị Steela ăn thịt mất. Ăn thịt theo đúng nghĩa đen luôn ấy.
『Aros-sama nói rằng sẽ tích cực xem xét việc thực hiện kế hoạch, nhưng cũng còn tùy vào sự tương thích giữa hai cơ thể nữa. Nghe nói sắp tới sẽ vừa quan sát tình hình của Oakley và Joanne vừa phán đoán.』
“Ra là vậy, thế à. Cảm ơn ngài.”
Nghe cái giọng điệu này, kế hoạch Pháo đài di động hóa xem ra đã chính thức bắt đầu rồi.
Vốn dĩ việc tiến vào route Grand Finale của nguyên tác đã là một tình huống đáng ngờ rồi, giờ lại còn nghĩ ra cái bí sách này, tôi cảm thấy nó càng xa vời hơn.
Cơ mà, kiếm được điểm Aros cũng không tệ. Coi như đây là thời gian chuẩn bị, tôi nuốt hết mọi cảm xúc vào trong.
『Thế nên là, sắp tới Joanne và Oakley sẽ phải thực hiện rất nhiều thí nghiệm đấy.』
Polk tổng kết lại. Từ phía sau con zombie đang làm miệng cho nó, một cá thể khác tiến đến, đưa cho tôi một tờ giấy có tiêu đề『Danh sách nội dung thí nghiệm』.
Tôi lướt qua những dòng chữ cẩn thận có vẻ là chữ viết tay của Aros── những nội dung thí nghiệm mà tôi vốn định làm được liệt kê thành các gạch đầu dòng. Quả nhiên hắn ta cũng có thể nghĩ ra được những nội dung cỡ này.
Đọc lướt nội dung, có rất nhiều “danh sách việc cần làm” để xác nhận xem quyền sở hữu ma thuật sẽ chuyển sang ai. Trong đó còn có cả câu thúc giục trao đổi đầu.
Chính tôi cũng dự đoán rằng cơ quan chỉ huy là bộ não sẽ là điểm khởi đầu của quyền sở hữu, nhưng khi bị ghi rõ ràng rằng thí nghiệm bắt buộc phải trao đổi đầu, thì một sự do dự không nhỏ đã nảy sinh.
『Không cần phải sợ đâu. Cậu thì chắc chịu được khoảng ba giây nhỉ.』
Tôi không nghĩ nó nhẹ nhàng đến thế đâu.
Cuộc trò chuyện kết thúc, chuyển động của con zombie cứng đờ. Cứ ngỡ con zombie đã rũ rượi như con rối đứt dây, thì giây tiếp theo, dây kim loại chạy dọc toàn thân, và nó bắt đầu hoạt động trở lại với tư cách là loại tự vận hành để phụ giúp công việc trong thành phố. Năng lực của Polk đúng là tiện lợi thật. Tôi vừa nghĩ như thể đó là chuyện của người khác, vừa tiếp tục vùi đầu vào công việc cho đến khi đêm muộn.
Một ngày nọ, khoảng hai tuần sau khi tôi bắt đầu làm việc tại thành phố Metashim, Joanne đến, mang theo một con dao có lưỡi dài khoảng 50cm và một cây kéo xén.
── Dẫn theo cả vị cán bộ đó, Steela.
“............”
Tôi cạn lời. Cuộc gặp gỡ với Steela vốn tưởng đã được trì hoãn, lại xảy ra sớm hơn tôi tưởng rất nhiều.
Căng thẳng dâng cao. Trong tầm nhìn cứ co hẹp lại theo nhịp đập của trái tim, cô gái có kiểu tóc kỳ dị đứng cạnh Joanne đang nhìn chằm chằm về phía tôi.
Xếp hạng tư cán bộ Giáo đoàn Đền Aros, Steela Belmond. Một kẻ điên luôn nghĩ đến những con người trông có vẻ ngon miệng.
Cô gái với cơn thèm ăn mãnh liệt và lòng chấp nhất cực kỳ mạnh mẽ, lại cư xử như một tiểu thư, như thể chẳng liên quan gì đến sự bất thường đó.
Chiều cao 149cm, nhỏ hơn Joanne một vòng. Vóc dáng khá mảnh mai, tạo ấn tượng như chỉ có da bọc xương. Ngước nhìn lên, đập vào mắt là một nàng gosuloli tóc đen uốn lọn dọc. Làn da trong suốt như sáp trắng, cùng khuôn mặt thanh tú như búp bê cổ. Mỹ thiếu nữ khoác lên mình sự dị biệt hoàn hảo đó, chậm rãi nghiêng đầu.
Tôi giật mình trở lại thực tại. Tôi đã chết lặng ngay trước mặt Steela.
Đương nhiên, Steela hẳn cũng sẽ thắc mắc tại sao gã đàn ông này lại đơ ra như vậy. Bị bầu không khí áp đảo đó đè nén, tôi tự nhiên cúi rạp người tại chỗ. Tôi nín thở, không ngẩng mặt lên cho đến khi cô ta tiến đến một khoảng cách vừa phải, và chào hỏi để không thất lễ.
“Steela-sama, lần đầu được diện kiến ngài.”
Không có tiếng trả lời. Ở khóe mắt đang cúi xuống, tôi có thể thấy phần thân dưới và bàn tay trắng bệch. Cô ta đang ở ngay đó. Không nhúc nhích, chỉ đứng yên nhìn tôi.
Steela, với sắc da trắng hơn Joanne rất nhiều── thậm chí có thể mô tả là xanh xao, thì thầm bằng một giọng yếu ớt.

“......Ngươi là gã đàn ông đó sao?”
Vừa đặt chiếc dù che nắng kiểu gothic lên vai, Steela vừa nhìn chằm chằm như thể đang săm soi toàn bộ cơ thể tôi. Ánh mắt như muốn nhìn thấu cả nội tạng bên dưới lớp quần áo khiến một cơn ớn lạnh như thắt chặt đáy bụng ập đến.
“......Một cơ thể cường tráng, được rèn luyện tốt.”
“Được ngài khen là vinh hạnh của tôi.”
“......Trông ngon đấy.”
“............Tôi nào dám.”
Hết nạn này đến nạn khác. Sau Joanne, Juanquilo, Polk, giờ lại đến Steela. Từ giờ phải xoay xở thế nào đây...... Đúng là đau dạ dày thật.
Ma pháp của Steela là 『Phản xạ và Hấp thụ』, khởi điểm từ kết giới giăng trên bề mặt cơ thể. Kết giới đó có đặc tính tự động phản lại các đòn tấn công vật lý và hấp thụ các đòn tấn công ma pháp. Ngoài kết giới, cô ta còn sở hữu một phương thức tấn công gọi là 『Phóng xạ nhiệt tuyến』. Sức mạnh của nhiệt tuyến sẽ tăng lên khi hấp thụ ma pháp, đúng là một ma pháp công thủ toàn diện.
Ma pháp của cô ta cũng có cách khắc chế, nhưng toàn là những phương pháp bị giới hạn trong những tình huống nhất định. Việc tiêu diệt cô gái này bằng con đường trực diện có lẽ là phi thực tế.
Mà nói đúng hơn, Steela cũng hiển nhiên sở hữu ma pháp trị thương, nên còn kèm theo cái khuyến mãi là nếu để sót lại dù chỉ là một mảnh thịt, cô ta cũng sẽ ung dung hồi sinh. Nói cách khác, gần như là game bất khả thi.
Trong nguyên tác, cô ta cũng được biết đến là một trong những cán bộ địch mạnh nhất ngang hàng với Aros, tùy trường hợp còn là một con quái vật mạnh hơn cả Giáo chủ.
Tôi liếc nhìn Joanne đang đứng cạnh Steela, dùng mắt ra hiệu “Sao con mụ này lại ở đây”. Địa bàn của Steela là chi bộ Đông Bắc cơ mà. Vì lý do gì mà lại đến Metashim?
Joanne nhận ra ánh mắt đầy nghi hoặc đó của tôi, bèn buột miệng, “Con nhỏ này, nghe nói là muốn đến nhìn Oakley một cái đấy.”
“Để nhìn tôi sao?”
“......Vì có hứng thú nên đến xem, chỉ vậy thôi.”
“Là vì cô nghĩ ra cái kế hoạch đó nên nó mới tò mò đấy. Oakley, không cần phải để tâm đến hạng người như thế này đâu.”
Joanne chen vai vào giữa tôi và Steela với vẻ mặt cáu kỉnh lạ lùng.
Trong chốc lát, một sự im lặng đáng sợ bao trùm giữa Steela và Joanne. Trong cuộc lườm nhau dữ dội như hai con thú ăn thịt hung dữ đang tranh giành lãnh địa, tôi chỉ biết lúng túng đi qua đi lại. Sau vài giây khó xử, chúng tôi chui vào phòng thí nghiệm.
Phòng thí nghiệm được dựng lên vội vã ở Metashim, nơi đã trở thành phế tích, tận dụng không gian ngầm có sẵn, và được trang bị đầy đủ các loại dụng cụ trói buộc.
Cuộc thí nghiệm trao đổi mô cơ thể cuối cùng cũng bắt đầu.
Vì vấn đề là ai sẽ gắn lại cơ thể đã bị tháo rời, nên Steela sẽ có mặt với tư cách là người hỗ trợ. Chắc hẳn không có ai rành rẽ về cấu tạo cơ thể người hơn cô ta.
Joanne có vẻ cũng hiểu điều đó, nên chỉ phàn nàn nhẹ về sự có mặt của cô ta, kiểu như “Không được ăn vặt đâu đấy”, “Dám làm là bà giết”.
Xin cô đừng nói kiểu như cấm sờ mó thế chứ.
Nhưng mà, cuộc thí nghiệm kỳ dị sắp bắt đầu sẽ là một hiện trường thảm khốc, nơi máu thịt của tôi và Joanne văng tung tóe. Ngay cả tôi cũng không còn ở trong trạng thái tinh thần có thể đối mặt với nó chỉ bằng sự bốc đồng nữa.
“Xin lỗi. Để lấy lại tinh thần, tôi đi thanh tẩy cơ thể một chút có được không?”
“Tắm à? Cũng không cản, nhưng đằng nào chả bẩn lại thôi?”
“......Xin thành thật xin lỗi.”
“Mà, dù tấm lòng dành cho Giáo chủ-sama có mạnh mẽ đến đâu, thì cái gì khổ vẫn là khổ, cái gì đau vẫn là đau thôi. Đi đi.”
Khi tôi thành thật nói rõ tâm trạng của mình, tôi được cho ra khỏi tầng hầm mà không bị ngăn cản gì đặc biệt.
Nhân lúc đi ra, tôi thử nói “Joanne-sama có muốn vào cùng không?”, cô ta có vẻ không hoàn toàn chán ghét, “Thiệt tình, đúng là hết cách với cậu”. Tôi chỉ định nói đùa thôi, nhưng mà, nếu không có phần thưởng thì cũng không làm nổi. Dù cũng không rõ đây có thực sự là phần thưởng hay không.
Kết cục, tôi và Joanne quyết định đi tắm cùng nhau. Khi chúng tôi định bước qua cửa để trở lại mặt đất, Joanne vừa đi lướt qua vừa khiêu khích Steela.
“Cứ đứng đó mà chờ đi, bọn này sắp đi hưởng thụ đây.”
Joanne ôm chặt lấy tay tôi như để khoe khoang, rồi lè chiếc lưỡi đỏ lòm ra. Dù bị khiêu khích như vậy, cô gái gosuloli vẫn không chớp mắt lấy một cái, biểu cảm cũng không hề dao động.
Với thái độ này của Joanne, với tư cách là cấp dưới, tôi nghĩ mình nên đỡ lời thì hơn. Biết đâu, cô ta cũng muốn đi tắm thì sao......
“Steela-sama cũng đi tắm cùng thì sao ạ?”
“Hả!? Oakley, nói cái gì──”
“......Cảm ơn lời mời nồng nhiệt...... Hay là, ta đi cùng nhỉ.”
Steela chấp nhận lời mời của tôi, ánh mắt cô ta thay đổi. Đồng tử co hẹp lại, và một nụ cười thoáng hiện trên môi. Joanne sững sờ như không thể tin nổi.
“O, Oakley...... Cậu...... Muốn bị giết đến thế cơ à......?”
Steela nhìn Joanne đang há hốc mồm, ánh mắt lộ vẻ hài lòng. Cô ta lấy tay che miệng một cách thanh lịch, rồi bước lên cầu thang trước một bước.
Joanne, rốt cuộc lại bị tôi và Steela đùa giỡn tình cảm, phồng má lên dữ dội, hất tay tôi ra và chạy thục mạng lên cầu thang.
Cảm giác như mình đang tận hưởng thời kỳ đào hoa vậy, tôi thấy hạnh phúc trong một thoáng chốc. Rồi lập tức tỉnh táo trở lại.
Nhà tắm còn sót lại trong thành phố Metashim bị thiệt hại nhẹ, và đã hoạt động trở lại ngay sau khi ngọn lửa được dập tắt.
Chúng tôi hướng về phía đó và quyết định tắm rửa.
Nhà tắm là một nơi giải trí của dân chúng. Tôi nghe nói đây là một nơi giao lưu xã hội, nơi có thể tắm nước nóng, xông hơi, và thậm chí là ăn uống, nhậu nhẹt.
Metashim tuy là một thành phố nhỏ, nhưng các thiết bị của nhà tắm lại rất đầy đủ.
Khi đang cởi đồ trong nhà tắm, tâm trí tôi dần bị kéo về thực tại.
Lúc cắt ngón áp út, nhờ sự bốc đồng mà tôi đã xoay xở được. Dư âm của cơn đau dữ dội khiến tôi hưng phấn, và tâm thế lúc đó là thí nghiệm tiếp theo cứ tới đi── nhưng sau vài ngày, một lần nữa đối mặt với thí nghiệm, tôi lại có cảm giác tuyệt vọng như một tội nhân bị giải ra pháp trường.
Cảm giác đau là một chức năng cảnh báo quan trọng của cơ thể. Nếu không có chức năng này, con người sẽ không thể nhận ra mình bị chảy máu do ngoại thương. Một khi còn sống với tư cách là một sinh vật, việc xóa bỏ các chức năng như cảm giác đau hay xúc giác đáng lẽ là điều không thể.
(Nghe nói những tín đồ ứng cử viên cán bộ sẽ phải trải qua huấn luyện chịu đựng cơn đau dữ dội để đối phó với tra tấn. Vứt bỏ nhân tính, có lẽ là nói đến điều này đây.)
Joanne đã nói. Chỉ cần hoàn tất『sự giác ngộ』đối với nỗi đau, thì chẳng có gì to tát cả.
Làm gì có cảnh sắc nào mà cô gái đó nhìn thấy còn tôi thì không. Đừng có coi thường sự điên rồ đã giúp tôi giữ được tỉnh táo cho đến ngày hôm nay.
“Hàaa...... sướng......”
Ngâm mình trong bồn tắm, tôi tan chảy ra như thể quên hết mọi khổ sở từ trước đến nay. Tôi trượt mông xuống đáy bồn, ngâm mình trong làn nước ấm đến tận nhân trung.
Thỉnh thoảng được ngâm mình thong thả trong bồn tắm là sướng nhất. Tinh thần cũng được làm mới lại. Khi tôi đang nghĩ vẩn vơ, thì từ xa có tiếng chân bành bạch lại gần. Hai tiếng chân. Là Joanne và Steela chăng.
(Chết rồi, mình lơ là ngâm bồn trước cả sếp......)
Tôi rùng mình bò ra khỏi bồn tắm, rồi quỳ gối chờ đợi trong tình trạng trần như nhộng.
Biết đâu lại có cái quy tắc nào đó kiểu như không được ngâm bồn trước cấp trên thì sao.
Xem ra lúc này nên tuân theo họ thì tốt hơn.
Và rồi, Joanne và Steela bước vào với đôi chân trần, không hiểu sao lại đang mặc đồ bơi.
“Bộ dạng đó là...?”
“Thấy nó rơi ở đó nên mặc vào...... Còn ngươi thì đang ở truồng à......”
Joanne nhìn tôi trần trụi, mặt đỏ bừng rồi lảng đi chỗ khác như thể phát chán.
Cô ta đang mặc một bộ bikini có dây. Làn da trắng, mái tóc như màu chàm trắng được làm cho trong suốt hơn, một cơ thể mảnh mai đến mức lộ cả xương sườn── phủ lên đó là bộ đồ bơi thiết kế lòe loẹt lấy màu đen làm chủ đạo, tạo nên một sức hút nguy hiểm khó tả.
Tuy nhiên, vốn là eroge mà lại mặc đồ bơi sao.
......Không, có khi thế này lại còn khêu gợi hơn cả khỏa thân.
“R, rất hợp với ngài ạ......”
Một lời khen thật lòng bật ra khỏi miệng.
Joanne vừa thản nhiên phô trương vẻ đẹp cơ thể, vừa đỏ bừng từ mang tai đến gáy. Vì đó là bộ đồ bơi hở cả mảng lưng lớn, nên tôi có cảm giác như đang nhìn thứ không nên nhìn.
Ngược lại, Steela nhìn chằm chằm vào cơ thể trần trụi của tôi mà không có một chút ngại ngùng nào.
Cô ta khoác lên mình bộ đồ bơi monokini có diềm xếp nếp, một dáng vẻ đáng yêu tạo ấn tượng như một con thú nhỏ. Nếu cứ im lặng thì trông cũng hợp và dễ thương đấy. Nhưng nếu nhìn nhiều quá sẽ bị Joanne giết mất nên tôi cụp mắt xuống.
── Khoan đã. Vốn dĩ đi tắm mà lại mặc đồ bơi, không phải là đang coi thường người khác sao? Tôi chỉ định đi tắm thôi. Chứ có phải đến triển lãm đồ bơi đâu.
Những suy nghĩ đó suýt chút nữa đã khiến tôi bình tĩnh lại, nhưng rồi ánh mắt tôi bị hút vào quả bom của Joanne đang tiến lại gần.

“Vào tắm chung đi, Oakley.”
Joanne nắm lấy tay tôi và áp sát vào── To quá. Một sự tồn tại mãnh liệt.
(To vãi......)
Tôi kinh ngạc. Thậm chí một câu hỏi như “Tại sao lại có thể lớn đến thế?” cũng nảy ra. Khi cô ta cử động cánh tay, bộ ngực cũng rung rinh theo. To đến mức không đùa được đâu.
Ngoài bộ ngực, tôi còn bị thu hút bởi vẻ đẹp đường cong quyến rũ từ gáy xuống xương bả vai, rồi đến xương cụt. Khi đưa mắt nhìn xuống eo, tôi có thể thấy rõ xương sườn nổi lên dưới lớp da bên dưới xương bả vai. Trái ngược với vẻ đẹp đường cong, cô ta lại có một thân hình khiến người khác lo lắng về tình trạng sức khỏe.
“S, sao thế. Nhìn chằm chằm vậy......”
“Xin lỗi. Tại tôi mải ngắm quá.”
“Tch...... Toàn nói mấy lời dẻo miệng.”
Nghĩ đến việc cơ thể mảnh mai này đã từng vỡ tan thành từng mảnh, phơi bày cả nội tạng ra ngoài, tôi không khỏi cảm nhận được sự kỳ diệu và bí ẩn phi thường của sự sống.
Và thế là, trong lúc Joanne đang ngượng ngùng, Steela đang ngồi trên ghế gọi tôi.
“......Oakley, dội nước đi.”
Tôi chạy như bay đến trước mặt cô ta. Joanne thấy tôi rời đi liền ngay lập tức trở nên vô cảm, nhưng thật lòng thì làm Steela phật ý còn đáng sợ hơn.
Cơ thể của Steela đúng là chỉ có da bọc xương. Quá gầy, quá nhẹ. Thậm chí tôi còn nghĩ không biết bên trong có rỗng tuếch không nữa.
Tuy nhiên, tôi cảm thấy Steela đã quá quen với việc được phục vụ. Chắc chắn ở chi bộ Đông Bắc cô ta cũng bắt thuộc hạ làm những việc tương tự.
“......Oakley, bế ta.”
Tiếp theo là cưỡng ép bế. Tôi vừa co giật má vừa bế Steela đến bồn tắm. Biểu cảm của Joanne đã lạnh xuống đến độ không tuyệt đối.
Đúng là mình đã để tâm đến Steela quá rồi, tiếp theo phải dỗ Joanne mới được......!
Tôi định cất giọng run rẩy bắt chuyện với Joanne, nhưng cô ta lạnh lùng quay phắt đi.
“Y, Joanne-sama~......”
Tôi lo lắng tiến lại gần. Giọng nói đáp lại thật lạnh lùng. “Được rồi. Dù gì cậu cũng thích Steela hơn mà. Lát nữa ta giết.”
P, phiền phức quá......! Tôi kìm nén cảm xúc muốn vò đầu bứt tóc, rồi ôm chầm lấy Joanne từ phía sau.
“Số một của tôi là Joanne-sama cơ mà.”
Một câu thoại rõ ràng là bị ép nói. Thế này chẳng khác nào xử tội công khai. Ánh mắt xấc xược của Steela thật nhức nhối. Ngược lại, Joanne lại đỏ bừng từ tai đến gáy, và hài lòng đáp lại cái ôm.
“Ta biết mà. Ta cũng yêu cậu lắm.”
Tôi bị tóm lấy cả hai tay, ép sát vào cơ thể cô ta. Một giọng điệu nũng nịu, có vẻ vô cùng vui sướng.
......Đây là cái khoảng thời gian gì thế này?
“......Trông vui vẻ nhỉ, Joanne.”
“Không được xen vào.”
“......Cũng chả cần.”
Sau khi ngâm mình trong bồn tắm một lúc, chúng tôi ra khỏi nhà tắm. Joanne bảo tôi lau tóc cho cô ta, nên tôi đành phải lau đi những giọt nước.
Cơn ghen tuông trào dâng khi thấy tôi phục vụ Steela vẫn chưa nguôi ngoai hay sao. Ghen tuông quá mức rồi. Tôi im lặng bắt tay vào việc.
Một mái tóc mỏng manh. Khi tôi dùng tay chải, nó lướt qua kẽ tay mà không gặp chút trở ngại nào.
Trong khi tôi đang lau khô những giọt nước trên tóc Joanne như vậy, tôi thấy Steela đang『Phản xạ』để thổi bay những giọt nước trên khắp cơ thể. Cái hành động như thể một con chó đang run rẩy toàn thân để giũ lông, khiến cả phòng thay đồ vương vãi đầy nước.
“Làm cái gì thế hả, lại ướt hết rồi còn gì.”
Phớt lờ giọng nói của Joanne, Steela quay trở lại tầng hầm.
Trong lúc tiếp tục công việc lau khô, tôi giả vờ dùng khăn lau nhưng thực ra là đang nghịch tóc Joanne tùy thích, thì cô ta hỏi tôi một câu.
“Tóc ta thế nào?”
“Trong suốt rất đẹp, mà chất tóc cũng tốt nữa.”
“......Cậu có kiểu tóc nào thích không?”
Một câu hỏi khó đã đến. Nếu trả lời sai thì có vẻ sẽ nguy to. Nếu mà lỡ trả lời là “lọn tóc dọc” giống kiểu tóc của Steela, thì phòng thay đồ hôm đó chắc sẽ nhuốm màu máu.
Nhưng mà, tôi cũng đâu có kiểu tóc nào đặc biệt thích đâu. Phải trả lời sao đây.
“Tôi nghĩ kiểu tóc hiện tại của Joanne-sama là tuyệt nhất đấy.”
Ồ, chẳng phải là câu trả lời hoàn hảo sao. Tôi nắm chặt tay trong lòng. Joanne há hốc mồm, rồi sau đó cười ha hả và đập vào đầu gối.
“Haha! Đúng là đồ dẻo mỏ sát gái.”
“Không có chuyện đó đâu ạ.”
“Lại thêm chuyện đáng lo rồi.”
“?”
Vừa mới cười sảng khoái xong lại cau mày thở dài. Quả nhiên là mình không hiểu nổi Joanne.
“Nhân tiện, cậu thích cỡ nhỏ hơn à?”
“......Người đang nói chuyện gì vậy?”
“Ngực đấy.”
“Tôi hiểu rồi. Cỡ lớn vẫn tốt hơn.”
“Muốn sờ thử không?”
“............”
“Không, quên chuyện vừa rồi đi. Ta thấy hình như vẫn còn hơi sớm.”
Tôi vẫn không tài nào hiểu được ranh giới của cô ta nằm ở đâu. Phải nói là, không thể dùng cách thông thường mà đối phó được.
Sau đó, tôi bị đuổi ra khỏi phòng thay đồ vì cô ta bảo “Ta thay đồ đây, ra ngoài đi”, và tôi thở dài thườn thượt trong khi thay bộ đồ thường ngày trong không gian lạnh lẽo.
Vì Steela đang đợi, nên tôi dẫn Joanne đang bốc hơi nóng hôi hổi từ trên đầu quay trở lại tầng hầm.
Lúc đó, Joanne bắt lấy một con zombie nào đó và thì thầm điều gì đó vào tai nó. Chắc là định rủ Polk tham gia thí nghiệm đây. Con zombie nghe Joanne thì thầm xong liền có phản ứng khá kỳ lạ, nhưng xem ra nó cũng chịu đi theo xuống tầng hầm.
Khi đến tầng hầm, tôi thấy Steela đang lau chùi con dao có lưỡi dài 50cm.
Một thiếu nữ như bước ra từ sách tranh, lại cầm một con dao có thể dễ dàng giết người, thật là một cảm giác không ăn nhập. Nhưng, chủ nghĩa ăn thịt người của cô ta không phải là giả dối hay đùa cợt. Chính vì vậy, tôi mới cảm nhận được cái bầu không khí điêu luyện đó.
Steela đặt vũ khí giống như dao rựa lên bàn, rồi cầm lấy cây kéo lớn, đóng mở nó vài lần.
Xoèn xoẹt. Cây kéo xén phát ra âm thanh vui tai như thể đang nhai một quả táo. Vì đây là thứ thường thấy trong cuộc sống hàng ngày, nên việc bị cắt bởi thứ này có cảm giác còn khó chịu hơn.
『Không ngờ ta cũng phải phụ giúp thí nghiệm nữa. Haa, đúng là đáng ghét』
“Bắt đầu ngay thôi. Này, lại đây.”
Tôi bị cưỡng ép đẩy ngã lên bàn mổ xếp đầy những dụng cụ trói buộc kỳ lạ, tiếp theo Joanne cũng nằm xuống bên cạnh.
Cuộc thí nghiệm cuối cùng cũng sắp bắt đầu.
“Tôi muốn hỏi cho chắc, việc giảm đau sẽ làm thế nào ạ?”
“......Con người khi rơi vào trạng thái hưng phấn tình dục sẽ khó cảm thấy đau đớn hơn...... Nếu ngươi muốn giảm đau, Steela này sẽ đích thân làm cho ngươi, nhưng”
“K, không. Tôi xin kiếu......”
Nghe cái giọng điệu như thể đang liệt kê những sự thật đã biết, có lẽ giáo đoàn này đã sử dụng việc tiết ra các chất trong não do hưng phấn tình dục như một phương pháp giảm đau. Trong môi trường không có công nghệ hiện đại này, đó là phương tiện giảm đau rẻ tiền và tiện lợi nhất.
Vốn dĩ nhân phẩm của tôi đã không bằng không, nhưng việc vừa bị kích thích tình dục vừa bị phanh thây thì xin miễn cho. Joanne bên cạnh cũng đang lườm tôi bằng ánh mắt sắc như dao cạo.
Cô gái gosuloli giơ con dao lên. Sắp rồi đây.
Thí nghiệm sắp được tiến hành, là để quan sát và ghi lại xem phản ứng nào sẽ xảy ra khi cơ thể tôi và thịt của cô ta dính liền với nhau. Đây có lẽ sẽ là bước đầu tiên cho vũ khí con người──Pháo đài di động Oakley.
『Trước hết là xem ngón áp út của cả hai có trở lại như cũ không. Sẽ làm nhanh gọn lẹ thôi~』
Polk trói chặt phần thân trên của tôi và đè xuống. Steela cầm lấy cây kéo xén cực lớn, dùng đầu ngón tay lướt qua mũi kéo. Trước khi tôi kịp kêu chờ một chút, cảm giác kim loại lạnh lẽo và sắc bén đã chạm vào ngón áp út tay trái.
──A, sắp bị cắt rồi.
Ngay lúc tôi nghĩ vậy, Steela đã cho tôi cắn thứ gì đó. Cảm giác lưỡi dao ngập vào lớp da mềm. Phần gốc ngón áp út bị kẹp lại── rồi bị cắt phăng một cách nhẹ nhàng như mọi khi, với một tiếng roẹt.
“──!!”
Một cơn nóng như muốn sôi sục từ vai trở xuống, toàn thân tôi nổi da gà.
Cái bàn mổ kêu kẽo kẹt. Tôi nhận ra có một tiếng rên rỉ ướt đẫm nước mắt, như thể chuyện của người khác, đang vang vọng trong phòng.
Giữa tầm nhìn nhòe đi vì nước mắt, lại một tiếng kim loại xoẹt nữa vang lên. Có vẻ là đã cắt ngón áp út của Joanne. Ngay lập tức các ngón tay được trao đổi, ngón áp út của tôi đã trở lại vị trí cũ nhờ ma pháp trị liệu của Steela.
『Đã dính liền lại như cũ. Hừm, đây là dữ liệu quan trọng đấy』
Steela dùng chiếc lưỡi dài liếm sạch bàn tay dính đầy máu một cách cẩn thận, còn con zombie của Polk thì lia bút như một nhà khoa học điên. Có lẽ lo lắng cho tôi đang thở dốc và đẫm nước mắt, Joanne cúi xuống nhìn tôi.
“Oakley...... Không sao chứ?”
“Ha, haha. Quen quá hóa thường, đúng không nhỉ.”
『Ồ~! Lần đầu tiên ta thấy nể cậu đấy. Đây là con đường mà bất cứ ai muốn trở thành cán bộ đều phải trải qua đấy』
Mồ hôi lạnh túa ra khắp mặt. Không chỉ vì lời nói của Polk, mà nội dung của danh sách thí nghiệm mà lúc nãy tôi cố không nghĩ đến bỗng hiện về trong tâm trí, khiến toàn thân tôi không ngừng run rẩy.
『Rồi, tiếp theo là làm lại công đoạn tương tự một lần nữa...... này』
“......Nào.”
Trái ngược với giọng nói dễ thương của Steela, một cơn đau dữ dội không thể chịu đựng nổi lại ập đến.
Đây chính là『cú sốc』mà Joanne nói. Để chịu đựng được điều này, cần phải có một sự giác ngộ phi thường. Giết chết lý trí để cho qua, hoặc phát điên đi, chắc chắn sẽ dễ dàng hơn.
Giữa cơn mê sảng, có một hơi ấm đã níu giữ ý thức đang như muốn vỡ vụn của tôi.
Là tay của Joanne. Chắc hẳn cô ta đang nắm lấy tay phải của tôi.
Đương nhiên, tôi hoàn toàn không có tâm trí nào để để tâm đến chuyện đó.
Sau khi bị cắt lìa tay trái hai lần, tôi rũ rượi kiệt sức, lơ đãng nhìn ngón áp út của Joanne lại được gắn vào.
『......Ừm, dính chặt ghê. Hợp nhau quá rồi còn gì』
“Oakley, cố lên. Có ta ở đây rồi.”
Có lẽ chính vì có Joanne ở đây nên tôi mới gặp phải cảnh này.
『Tiếp tục, sẽ cho cơ thể Joanne vào máy xay. Và cuối cùng, chúng ta sẽ kiểm chứng xem cô ta sẽ hồi sinh từ ngón áp út đã dính liền như thế nào』
“Mới tắm xong mà ta.”
『Tình huống giả định là khi toàn bộ tế bào cơ thể ngoại trừ ngón áp út bị thổi bay. Vậy thì Steela, nhờ cô đấy』
Joanne đưa ngón áp út của tôi cho Polk, rồi cởi áo choàng ra, trần trụi. Sau khi tỏ ra che ngực trước mặt tôi, cô gái bước vào trường lực của nhiệt tuyến do Steela tạo ra mà không chút do dự.
Một âm thanh như tiếng thịt bị đốt cháy vang lên, và bóng lưng cô ta biến mất không tăm tích. Một mảnh tóc bay đến trước mặt tôi. Nếu là bình thường thì chắc chắn đã chết ngay lập tức. Cảnh tượng quá đỗi khủng khiếp và dư âm của cơn đau dữ dội khiến trái tim tôi dao động mạnh mẽ.
(Nỗ lực đến thế, tự làm mình bị thương...... phía trước đó có gì chứ. Điều gì khiến cô, khiến bọn họ, làm như vậy?)
Vài giây sau khi cơ thể cô ta bị thiêu rụi, một『dự cảm』chạy dọc ngón áp út tay trái đang nối liền.
Ngón áp út của Joanne, nơi chia sẻ cảm giác, run lên, và tôi cảm nhận được ý chí của cô ta đang trú ngụ. Một cơn ớn lạnh như thể toàn bộ máu trong cơ thể bị rút đi, và một cơn chóng mặt như bị thiếu máu ập đến.
“......Giả sử Oakley có chết, Steela sẽ ăn hết...... Nên cứ yên tâm.”
Steela nói đểu như vậy, là vì khả năng hồi phục cơ thể của cán bộ có thể xuyên qua cả không gian. Ngay cả khi một tấm thép được đặt lên vết thương, cơ thể cũng sẽ đẩy tấm thép đó ra và tái sinh.
Về mặt lý thuyết, cơ thể tôi, nơi kết nối với vết thương của Joanne, sẽ bị phán định là chướng ngại vật, và có nguy cơ bị đẩy ra gây tổn thương trong quá trình hồi phục.
Nhưng, Joanne rất giỏi trong việc sử dụng ma pháp trị liệu.
Chắc chắn sẽ ổn thôi. Chỉ riêng điểm đó là tôi tin tưởng cô ta.
Tôi cầu nguyện với Joanne đang trú ngụ trong ngón áp út, như thể đang níu lấy một hy vọng.
──Sự hồi sinh bắt đầu.
“U, waa──”
Một cơn đau như xoáy vào dưới da chạy dọc ngón áp út tay trái.
Cơn đau đó như bùng nổ dữ dội, rồi xương và thịt mọc ra, xuyên thủng mu bàn tay tôi.
Như một quá trình phục dựng hóa thạch, xương mọc ra một cách có trật tự trong khoảng không.
Trong nháy mắt, xương sống và xương sườn được hình thành, và thịt bắt đầu phủ lên trên xương.
Một quá trình tua ngược của việc phá hủy cơ thể.
Joanne một lần nữa mang hơi ấm của con người, đã hoàn toàn hồi sinh trong bộ dạng không một mảnh vải che thân.
“Thế nào, Oakley. Ta làm tốt chứ?”
Joanne trần trụi, cứ thế ngồi lên hông tôi. Tôi liếc nhìn cô ta đang cười rùng rợn, rồi khoác áo choàng lên vai cô ta.
Nhìn xuống tay trái, tôi nhận ra một phần mu bàn tay đã bị mất. Nhìn phản ứng của đám cán bộ, thì có vẻ như thế này vẫn là tổn thương nhẹ chán. Polk lầm bầm trước việc phần bị đẩy ra quá ít.
“......Khi gọi ra, phán đoán là nên cắt rời bộ phận thì sẽ khôn ngoan hơn.”
『Đúng thế nhỉ. Giả sử bọn mình có dịch chuyển, dù làm tốt đến đâu, cũng có thể sẽ đẩy bay cả nửa thân trên của cậu ta đi mất』
Đây là ưu điểm của ma pháp trị liệu của Joanne sao. Không chỉ đơn thuần là vượt trội về tốc độ và hiệu lực của ma pháp, mà còn đi trước một bước về mặt khả năng mở rộng.
Joanne rời khỏi người tôi. Cô ta vẫn giữ nụ cười như mọi khi, thản nhiên tham gia vào cuộc trò chuyện, tôi bất giác buột miệng hỏi.
“......Tại sao Joanne-sama lại có thể giữ vững bản thân, không sợ hãi nỗi đau như vậy? ......Động lực đó, rốt cuộc là gì?”
Không chỉ Joanne. Cả Polk, cả Steela, phải có lý do gì mà họ lại bước đi trên con đường tu la này? Tôi biết câu trả lời, nhưng vẫn không thể không hỏi lại.
『Ôi kìa, đừng nói là cậu quên rồi đấy nhé』
“......Chỉ cần đi theo Aros-sama, Steela và mọi người sẽ được hạnh phúc.”
Polk và Steela trả lời bằng một giọng điệu đầy cuồng loạn. Joanne, với nụ cười toe toét trên môi, thì thầm.
“Bọn ta sẽ lấy Thánh địa Metashim làm trung tâm, và tạo ra một thế giới lý tưởng.”
Thật là một nụ cười hiền hậu, như thể đang chỉ bảo lại cho một đứa trẻ vô tri đang nghi ngờ những điều thường thức.
Mục đích thực sự của Aros đã được nhồi nhét đến phát ngán trong quá trình tẩy não.
Vào ngày nhật thực toàn phần, Aros sẽ trở thành vị thần thực sự. Và ngài ấy sẽ biến Thần thánh quốc Geluid thành một thế giới lý tưởng. Các tín đồ sẽ trở thành nền tảng cho điều này. Thế giới lý tưởng đó sẽ tràn ngập hạnh phúc, và không có khái niệm về cái chết. Thêm vào đó, có thể tránh được sự hủy diệt của thế giới sắp xảy ra.
──Một lý thuyết điên rồ, nhưng Joanne và những người khác có lẽ tin vào giấc mơ về một đất nước lý tưởng. Đôi mắt họ mang một màu sắc đục ngầu xứng đáng được gọi là cuồng tín.
“......Vì Ngài ấy, chúng ta có thể chịu đựng bất kỳ nỗi đau nào......”
Steela lẩm bẩm, rồi đặt bàn tay ướt đẫm máu và nước bọt lên ngực. Trong căn hầm không hiểu sao bỗng trở nên trầm lắng, tôi vẫn giữ được tỉnh táo nhờ vào cơn đau.
“......Xin thất lễ. Cơn đau đã làm tôi quên mất điều quan trọng...... Nào, Steela-sama, hãy tiếp tục thí nghiệm đi ạ.”
Tôi lau đi giọt nước mắt đọng trên khóe mi do cơn đau dữ dội, và phó mặc cơ thể cho hai người đang định xẻ thịt mình.
Có lẽ giọt nước mắt của tôi trông giống như giọt nước mắt của sự xúc động, cả ba người nhìn nhau, và bầu không khí trở nên vô cùng đồng cảm.
“......Quả nhiên, ngươi ngon quá đi mất...... Nếu không có Joanne, ta đã nếm thử nhiều rồi.”
“Hả!? Cấm động tay vào cậu ta đấy!?”
Trò đùa ăn thịt người hết mình của Steela được tung ra, và ngay sau đó là cú tsukkomi như thường lệ của Joanne, căn hầm ngập tràn tiếng cười hòa nhã.
Ra là vậy, đã lên đến hàng cán bộ thì việc nắm bắt lòng người cũng chuẩn chỉnh luôn. Một nơi làm việc tốt đấy.
『Haha, có vẻ như cậu sẽ tiếp tục thí nghiệm mà không chịu thua nỗi đau nhỉ, Oakley. Sắp sửa làm phần tiếp theo rồi đây.』
Mục tiếp theo là trao đổi thân mình. Cuộc thí nghiệm của chúng tôi chỉ mới bắt đầu.
──Cứ như vậy, sau khi hoàn thành tất cả các mục, tôi được thả ra khỏi bàn mổ trong tình trạng thương tích đầy mình.
Từ trao đổi nội tạng, trao đổi tay chân, trao đổi đầu, cho đến hoán đổi nửa thân trên và nửa thân dưới. Thậm chí còn điều tra xem, nếu ngón tay được làm thành dạng sọc── từ đầu ngón tay đến đốt thứ nhất là ngón của tôi, từ đốt thứ nhất đến đốt thứ hai là ngón của Joanne, và từ đốt thứ hai trở xuống là ngón của tôi── thì sự phục hồi sẽ xảy ra ở bên nào.
Từ giữa cuộc thí nghiệm, cơ thể tôi dường như đã tiến hóa để khó cảm thấy đau hơn.
『Tuyệt vời! Đây là dữ liệu thí nghiệm quan trọng, tôi sẽ đi báo cáo lại!』
Nói rồi, con zombie của Polk biến mất lên mặt đất. Steela, trong bộ trang phục gosuloli màu đen tuyền ướt đẫm máu, cũng đi theo sau con zombie mà không có vẻ gì là để tâm đến bộ dạng đó.
Tôi có cảm giác như cô gái gosuloli đó đã mấy lần húp dịch cơ thể của mình. Thỉnh thoảng ánh mắt cô ta nhìn tôi như nhìn『nguyên liệu』khiến tôi thấy bất an.
“Oakley, làm tốt lắm.”
“Là nhờ có Joanne-sama nên tôi mới chịu đựng được đấy.”
“Đương nhiên là nhờ ta rồi. Lúc đầu cậu còn làm cái mặt như sắp khóc đến nơi ấy.”
Joanne cười khúc khích. Thì là vì đau quá nên khóc thật mà?
Trong khi chúng tôi đang nói chuyện hăng say một chút về cuộc thí nghiệm, cô gái gosuloli lại ló mặt vào tầng hầm.
“......Hai người, ta có chuyện muốn nói.”
Cô ta ném ra một lời tuyên bố đáng kinh ngạc về phía chúng tôi.
“......Có thông tin rằng các cán bộ Chính thống giáo đang bắt đầu chuẩn bị tại thành phố gần nhất để đoạt lại vùng Metashim...... Vì vậy, Oakley, ngươi nhận được chỉ thị phải xâm nhập vào thành phố và thực hành kế hoạch......”
Thực hành kế hoạch. Tức là, bảo tôi thực hiện kế hoạch Pháo đài di động hóa. Chỉ thị quá đột ngột khiến tôi quên cả hít thở, chỉ biết đứng sững tại chỗ.
“......Không có quyền từ chối.”
Tôi, vốn đang kiệt sức sau cuộc thí nghiệm, đã bị lệnh của Steela bắt phải chuẩn bị ra ngoài ngay lập tức.
Mọi chuyện bắt đầu từ thông tin của một điệp viên được gửi đến cứ điểm chính.
Tín đồ được cài cắm vào thành phố gần Metashim nhất dường như đã đánh hơi được động tĩnh đáng ngờ của Chính thống giáo. Thông tin đó vừa mới được thông báo cho các cán bộ tại cứ điểm.
Và rồi, Steela, người biết được kế hoạch tái chiếm Metashim của Chính thống giáo thông qua Polk, đã nói lại thông tin cho tôi và Joanne.
Cuộc đụng độ này không được đề cập trong nguyên tác. Bởi vì, sau khi Metashim thất thủ, màn hình sẽ tối đen sau tiếng hét và những lời nguyền rủa như oán hận của nhân vật chính── và rồi cảnh quay chuyển sang nhân vật chính đã trưởng thành đang bị ác mộng hành hạ.
Nhưng, việc Chính thống giáo muốn lấy lại vùng đất bị tà giáo cướp đi là điều đương nhiên. Nếu cán bộ Chính thống giáo đang hành động để đoạt lại Metashim, thì phe tà giáo cũng không thể không đối phó.
Cũng vì cuộc thí nghiệm đã diễn ra suôn sẻ, tôi đã nghiễm nhiên bị đẩy lên làm nhân tố chủ chốt trong chiến dịch ngăn chặn việc tái chiếm.
『Vốn dĩ đã có dấu hiệu của chiến dịch tái chiếm Metashim, nhưng chúng xuất hiện sớm hơn dự kiến. Oakley, cậu hãy giả dạng thường dân và xâm nhập vào thành phố đi』
Tôi và Joanne nhìn nhau, rồi tôi quan sát bàn tay trái của mình.
Viên đạn trong quả bom chỉ có một, là Joanne. Nếu『dịch chuyển』cô ta vào trong thành phố, hiệu quả chắc chắn sẽ rất lớn, nhưng tùy thuộc vào số lượng cán bộ Chính thống giáo đang tập trung, việc đó chẳng khác nào tự mình lao đầu vào chỗ chết.
“Số lượng cán bộ Chính thống giáo tập trung là bao nhiêu?”
『Hiện tại thì...... phải rồi, cứ coi như tất cả cán bộ bên đó đều sẽ đến đi』
Nếu cán bộ Chính thống giáo tập trung, thì đạn càng nhiều càng tốt. Joanne, người đang thắc mắc liệu có phải bất chấp số lượng của địch mà tấn công hay không, đã lên tiếng.
“Nếu giả định tình huống tồi tệ nhất, chỉ dịch chuyển mỗi mình ta thì không đủ chiến lực à?”
『Đúng vậy』
Polk nói vậy, rồi ngước nhìn lên bầu trời Metashim.
『──Thế nên, bây giờ sẽ tăng viện đây』
Ngay sau lời nói đó, ba bóng người lao xuống, lưng quay về phía mặt trời. Ba bóng người đáp xuống bằng một đầu gối, rồi từ từ đứng dậy và bước đến trước mặt chúng tôi.
“Phù, Polk-sama bản thể đã giá lâm.”
Một đôi chân đẹp thon dài. Một thân hình săn chắc cao hơn 170cm. Người đẹp trong trang phục nam giới với mái tóc đen ngắn được buộc gọn lại phía sau, để lộ đôi mắt xám lấp lánh và nụ cười sảng khoái.
Cán bộ đầu tiên xuất hiện── Xếp hạng năm, Polk Tedrolotus.
Cán bộ thứ hai──
“Aros-sama cũng biết cách hành người quá ta.”
Một ông lão hom hem đầy nếp nhăn như một cái cây khô sắp gãy. Tuy nhiên, bên trong vẻ ngoài không mấy nổi bật đó, lại toát ra một cốt cách không thể lay chuyển.
Trái ngược với ấn tượng mỏng manh và khô héo, lão kiếm sĩ có vóc dáng cao lớn đáng ngạc nhiên này tên là── Cán bộ Hạng ba, Shadiq Lane.
Ông ta sở hữu năng lực tiên tri gọi là『Thập Độc』, có thể nhìn thấy tương lai mười giây sau. Ngoài ra không có năng lực nào đáng chú ý, nhưng việc ông ta ở xếp hạng ba──trên cả Steela, người có thể phản lại các đòn tấn công vật lý──chính là bằng chứng cho thực lực sâu không lường được.
Và rồi, cán bộ xuất hiện cuối cùng, dĩ nhiên là──
『Oakley-kun, lâu rồi không gặp. Ta nghe nhiều về thành quả làm việc của cậu đấy』
Người đàn ông mặc đồ đen toàn tập, đội mũ trên chiếc mặt nạ──Aros Hawkeye. Cán bộ xếp hạng nhất, và cũng là kẻ cầm đầu lôi cuốn của cái ác, chỉ huy tổ chức cuồng giáo mang tên Giáo đoàn Đền Aros.
Việc có thể tập hợp đám cán bộ đầy cá tính, toàn những kẻ điên mà không gặp vấn đề gì vốn đã là bất thường, mà sức chiến đấu của chính hắn ta cũng ở một đẳng cấp không tầm thường.
Một Aros như vậy lại định cấy ghép mảnh thịt của mình vào cơ thể tôi sao. Dù thế nào thì cũng quá gấp gáp rồi.
Tôi khiếp sợ trước sự xuất hiện của ba vị cán bộ, và nỗi sợ hãi thuần túy khiến tôi không thể ngẩng mặt lên được.
Ngay tại nơi này, ngoại trừ xếp hạng hai và xếp hạng bảy không chiến đấu, toàn bộ lực lượng chiến đấu chủ chốt của giáo đoàn đã tập hợp.
Trở thành trung tâm của mọi sự chú ý, dù không hề có ý định làm gì có lợi cho kẻ địch, tôi vẫn cảm thấy vô cùng căng thẳng. Có thể nói là tôi đang cảm nhận cái chết cận kề.
『Chắc cậu cũng nghe rồi. Đây là đòn phủ đầu. Đọc suy nghĩ của đối phương, không cho chúng nắm quyền chủ động. Đó là nguyên tắc sắt trong một trận chiến quy mô lớn đấy』
Đối với Aros đang hoạt bát nói chuyện, tôi chỉ có thể gật đầu với vẻ mặt ngây ngô. Các cán bộ gật đầu với nhau như để xác nhận, rồi mỗi người dùng cách riêng của mình để cắt rời ngón tay.
Polk dùng gai của chính mình để cắt ngón út tay trái, Steela cắn đứt ngón út tay phải, Shadiq dùng thanh kiếm đeo bên hông chém đứt ngón trỏ tay trái, còn Aros thì như thể rút ngón trỏ tay phải ra, làm nó đứt lìa, rồi đưa cho tôi.
“Ngay cả ta cũng chẳng muốn làm cái kế hoạch tà đạo này đâu. Mà, vì để chiến thắng, bọn ta sẽ làm bất cứ điều gì thôi.”
“......Ngón út của Steela, cho phép ngươi dùng làm thức ăn dự trữ.”
“Đây là quà tiễn biệt của lão. Nhóc con, nhận lấy đi.”
『Hãy tự hào đi, Oakley-kun. Trải nghiệm thế này, những đứa trẻ khác muốn cũng không có được đâu』
Cảm thấy kinh tởm trước cái giọng điệu nhẹ tênh như thể đang tặng lời nhắn lưu niệm cho đàn em trong câu lạc bộ, tôi nghiến răng và cắt đứt tất cả các ngón tay tương ứng.
Hoàn toàn bị cuốn theo bầu không khí này, hay nói đúng hơn là bị dòng đời xô đẩy. Tóm lại, tôi không ngờ lại đột ngột có được nhiều ngón tay thế này cùng một lúc.
Vốn dĩ đã có ràng buộc là bị Joanne, người có thể nắm bắt vị trí『Vật Đánh dấu』, bám riết, hôm nay lại thêm bốn ràng buộc nữa. Đột nhập vào chế độ Tu La luôn rồi.
“U, khụ......”
Hôm nay tôi đã mất quá nhiều máu. Lượng máu mất nhiều đến mức còn sống cũng là một điều kỳ diệu. Có lẽ cơ thể tôi đang thích nghi với tình trạng bất thường này.
Từng ngón tay một được gắn vào, và ma pháp trị thương được áp dụng lên những bộ phận đó.
Giờ đây, tôi mang Joanne trong ngón áp út tay trái, Polk trong ngón út tay trái, Shadiq trong ngón trỏ tay trái, Steela trong ngón út tay phải, và Aros trong ngón trỏ tay phải.
Mà, ngoại trừ Joanne, tầm『dịch chuyển』của những người khác chỉ vỏn vẹn 10km, và trong tình huống các cán bộ rải rác khắp Thần thánh quốc Geluid,『dịch chuyển』sẽ không xảy ra. Sau khi chiến dịch kết thúc, các ngón tay chắc chắn sẽ được trả lại.
Một lúc sau khi hợp nhất, vẫn không xuất hiện phản ứng đào thải.
Không ngờ cơ thể mình lại có khả năng thích ứng cả với các cán bộ khác. Đây là chuyện tốt hay xấu, tôi vẫn chưa biết.
『Không hiểu sao, ta thấy vui quá』
“Vui vì điều gì ạ?”
Polk hỏi lại Aros đang lẩm bẩm đầy xúc động một cách nhẹ nhàng. Aros vừa nhìn lên mặt trời, vừa gật đầu mấy lần.
『Không có gì, ta chỉ đang cảm động khi thấy Oakley-kun có được bộ dạng uy nghiêm thế này. Khi để xổng mất Celestia, trông cậu đã lộ rõ vẻ dằn vặt như sắp bị áp lực đè bẹp...... Vượt qua thất bại đó, và bây giờ cậu đang chuẩn bị bay cao. Ta cảm thấy vui sướng như thể đang chứng kiến sự trưởng thành của con mình vậy』
Cái kẻ cảm thấy áp lực vô song đó phần lớn là do Aros mà ra. Vì ngươi mà cuộc đời ta mới tan nát, nhưng có vẻ như chính chủ lại không nhận ra.
Aros có thể dịch chuyển tức thời với một số điều kiện nhất định. Việc hắn cố tình cắt ngón tay và trao đổi với tôi, có lẽ là vì đã công nhận tôi, một thuộc hạ của mình.
『Thôi, chúng ta không còn nhiều thời gian. Hãy thực hiện kế hoạch ngay lập tức đi』
Tôi được Joanne bế kiểu công chúa rời khỏi thành phố Metashim, và trong nháy mắt đã đến gần thành phố gần nhất── Daskel.
Tôi được thả xuống tại một địa điểm có thể nhìn thấy bức tường bên ngoài từ xa, và được Polk giải thích về cấu trúc của thành phố.
Mấu chốt của kế hoạch Pháo đài di động hóa nằm ở『tính bất ngờ』. Nếu việc xâm nhập của tà giáo đồ, kẻ khởi đầu, bị bại lộ, hiệu quả sẽ giảm đi một nửa. Tóm lại, tôi được yêu cầu phải xâm nhập một cách hoàn hảo giữa tình trạng cảnh giới nghiêm ngặt.
Nhưng mà phải làm sao đây, tôi không có phương tiện nào tử tế cả. Mặc dù tôi đã được huấn luyện như một binh lính của Giáo đoàn Đền Aros, nhưng tôi chưa bao giờ có duyên với những nhiệm vụ xâm nhập kiểu này.
Aros vỗ vai tôi đang bế tắc.
『Ta sẽ cho đứa con trai đang phiền não của ta một lời khuyên』
“V, vâng......?”
『Chính vì cậu không có ma pháp trị thương hay phương tiện cứu vãn, nên mới có một điểm mạnh có thể tận dụng tối đa. Hãy suy nghĩ về điều đó』
“Một điểm mạnh...... mà chỉ tôi mới có thể tận dụng?”
『Phải. Câu trả lời phải tự mình tìm kiếm. Cậu thì chắc chắn sẽ tìm ra thôi』
Nói rồi, Aros và những người khác bắt đầu di chuyển để chờ đợi trong phạm vi『dịch chuyển』.
Tôi bị bỏ lại, đứng trên mặt đất cùng với Joanne.
“Oakley...... Ta tin cậu.”
Joanne nói những lời như một nữ chính dũng cảm.
......Với tôi mà nói, nếu tình hình chiến sự trở nên phức tạp và ai đó bên phía tà giáo chết đi thì tôi còn biết ơn.
Nhưng, nếu tham gia vào chiến dịch lần này, đánh giá của tôi sẽ trở nên vững chắc không thể lay chuyển.
Nếu không xoay xở một cách cực kỳ khéo léo, một tương lai tàn khốc đang chờ đợi tôi.
Tôi lại phải đau đầu vì một thử thách mới.
***
Thời gian quay ngược lại một chút. Tại nhà thờ ở trung tâm thành phố Daskel, năm cán bộ Chính thống giáo đã tập trung.
“Ta tập hợp mọi người lại đây không vì điều gì khác. Công tác chuẩn bị để đoạt lại Metashim đã hoàn tất.”
Saren Deputy, cán bộ Chính thống giáo xếp hạng nhất, mở lời với giọng điệu nghiêm trang. Trước lời nói của người phụ nữ được mệnh danh là 『Phượng Hoàng』 và 『Pháp sư Nghiệp Hỏa』, bốn vị cán bộ đều nín thở.
“Vào ngày trăng non, đợi đến lúc mặt trời lặn, chúng ta sẽ tấn công Metashim. Về số lượng các đơn vị xuất kích, ta muốn mỗi người hãy xem tờ giấy này. Cho đến ngày hành động, mọi người hãy kiểm tra biên chế của các đơn vị và vật phẩm cần thiết, đồng thời nghỉ ngơi cho thật đầy đủ...... Có ai có ý kiến khác không?”
Trước những lời đó, người đàn ông to lớn Kres Walker Hạng ba gật đầu. Nữ kỵ sĩ Pomet Yoster Hạng bốn vẫn nhắm nghiền mắt. Known Tilty Hạng sáu hít một hơi thật sâu── và Celestia Hothound Hạng bảy, người đưa mắt nhìn quanh bàn tròn, chợt nghĩ đến khuôn mặt của kẻ thù truyền kiếp đáng ghét, Joanne.
Không ai xen vào lời của Saren. Kres và Celestia, những người đã chứng kiến sự sụp đổ của Metashim ở cự ly gần, chỉ càng lộ rõ vẻ mặt bất an trong sự im lặng đó.
Giữa lúc đó, Celestia, người đang mặc bộ tu phục, tung vạt áo và đứng dậy.
“Saren-sama, xin hãy chờ đã. Tôi có một điều lo ngại.”
“Nói đi.”
“Tôi có chuyện muốn nói về cán bộ của Tà giáo, Joanne.”
Ngay khi nghe thấy cái tên Joanne, Saren cau mày.
Dù suýt chút nữa bị áp đảo bởi ánh mắt đó, Celestia vẫn không hề nao núng mà tiếp tục.
“Tôi tin rằng ngài đã biết, năng lực『Vật Đánh dấu』của cô ta không chỉ dùng để nhắm mục tiêu ở khoảng cách xa, mà còn có thể được sử dụng như một điểm hồi sinh để tái tạo lại cơ thể đã bị tiêu diệt......”
“......Ý cô là, một tên Tà giáo đồ mang theo『Vật Đánh dấu』của Joanne có thể sẽ lách qua mạng lưới giám sát và phòng thủ để đến thành phố này?”
“Đ, đúng vậy! Kẻ địch có thể sẽ cử một『Người Đánh dấu』đến thành phố Daskel để phá đám chúng ta ngay từ đầu, chuyện đó không có gì là lạ cả!”
Một dự cảm xấu mà chỉ Celestia, người đã vô số lần chiến đấu với Joanne, mới có thể có được.
Sự phán đoán sắc bén đó đã nhìn thấu được mục đích của Aros── nhưng, vẫn còn thiếu một bước.
Dự đoán về việc cử Người Đánh dấu là chính xác, nhưng cán bộ được dịch chuyển đến không chỉ có một mình Joanne. Mà là năm cán bộ, bao gồm cả Giáo chủ Aros.
“Ta sẽ ra lệnh tăng cường cảnh giới Daskel hơn nữa. Quả thực, cũng không thể chắc chắn rằng động thái đoạt lại Metashim của chúng ta không bị rò rỉ cho gián điệp của chúng......”
“Cũng có khả năng『Vật Đánh dấu』đã được gửi đến rồi, mà chúng ta không nhận ra cũng nên.”
Trong khi Kres lẩm bẩm, Saren ra chỉ thị cho từng cán bộ.
“Known, hãy lệnh cho vệ binh thành phố thiết lập tình trạng cảnh giới nghiêm ngặt, và báo cáo nếu thấy bất kỳ kẻ nào đáng nghi. Sau đó, hãy chờ lệnh tại nhà thờ. Kres, Pomet đi tuần tra thành phố, Celestia giám sát vùng ngoại ô. Ta sẽ ở lại đây, cùng với Known tiếp tục chỉ huy. Không cho phép thường dân ra vào thành phố này cho đến khi tác chiến bắt đầu.”
“Rõ.”
“Có vẻ không ai có ý kiến gì khác. Những ai có thể che giấu thân phận thì hãy che giấu đi. Giờ thì, bắt đầu hành động.”
Cùng lúc Saren vung tay lên, các cán bộ rời khỏi nhà thờ để thi hành nhiệm vụ của mình.
Con rối của Pork được cài cắm trong thành phố Daskel đã bị ma pháp của Saren tiêu diệt từ trước, nên đáng lẽ ra, thông tin về việc họ tập trung sẽ không thể bị rò rỉ.
Tuy nhiên, Pork cũng đã cử cả con người còn sống vào làm gián điệp.
Tên gián điệp đó đã trốn thoát khỏi thành phố ngay trước khi cuộc họp bàn tròn kết thúc──
Và tình trạng cảnh giới nghiêm ngặt đối với Tà giáo đồ này, sau này sẽ làm khổ Oakley.
4 Bình luận