Vol 10 (Đã hoàn thành)

Chương 1: Tiếp viện đã tới, phần 7-8

Chương 1: Tiếp viện đã tới, phần 7-8

Phần 7

Ngọn hải đăng khổng lồ, niềm tự hào của Mulberry, một thứ có thể nhìn thấy rõ từ tận phía chân trời xa.

Lồng ngực của Silk bỗng thắt lại đến mức chính cô cũng phải ngạc nhiên. Cô cố hết sức kìm giữ những giọt nước mắt đang muốn trào ra khỏi mắt.

Đó là vùng đất Trystovy mà cô hằng mong mỏi. Chỉ cần nghĩ đến việc Baldr, người mà cô yêu đang ở nơi đó là cô đã muốn hét lên thành tiếng.

Nghĩ lại thì, chính vì việc chinh phục Trystovy mà cô đã từng định từ bỏ Baldr, người mà cô yêu.

Nhưng giờ đây, cả hai mong ước của cô đều sắp trở thành hiện thực. Không, chúng đã bắt đầu thành hình ngay trước mắt cô.

Tất cả đều là nhờ Baldr.

Nếu Silk cố gắng gánh vác Trystovy một mình, cô sẽ chỉ trở thành một bù nhìn vô dụng rồi cuối cùng sẽ bước theo con đường dẫn đến cái chết như mẹ cô.

Silk vốn chưa bao giờ mong muốn ngai vàng của Trystovy. Giấc mơ của cô bắt nguồn từ lý tưởng của mẹ cô, bà muốn giải phóng những người dân bị áp bức của Trystovy.

Nhưng vào lúc này, trong cô còn có một cảm xúc còn lớn hơn cả lý tưởng ấy.

“Baldr.”

Được ở bên Baldr đã trở thành điều quan trọng nhất với Silk.

“Anh lo vì em đến muộn hai ngày so với kế hoạch.”

Baldr đi ra tận bến cảng để đón viện quân. Vừa nhìn thấy cậu, Silk liền nở nụ cười và cô lao chạy tới.

“Baldr! Em muốn gặp anh lắm!”

Silk vốn là người hay ngại ngùng, nhưng những cảm xúc mà cô tích tụ bên trong đôi khi có thể bùng nổ và khiến cô hành động cực kỳ táo bạo. Như lúc này đây.

Cô lao vào Baldr giống hệt như lần tái ngộ ở Antrim, rồi cô tham lam chiếm lấy môi cậu.

“Unyah!”

Chứng kiến nụ hôn nồng nhiệt, Satsuki không khỏi đỏ mặt và đưa hai tay lên che mặt.

Nhưng cô cũng không quên nhìn qua khe hở giữa các ngón tay một cách e thẹn.

Dù Baldr đỏ mặt vì bối rối, nhưng cậu vẫn giữ chặt lấy Silk và tự mình đón lấy đôi môi nhỏ bé của cô.

“…Thật trẻ trung làm sao.”

“Có phải là vì dòng máu của ngài không? Cha tôi từng nói rằng những người từng chứng kiến ngài với ngài Viktor thân mật với nhau sẽ nôn ra đường từ miệng mà…”

Dù Gina đang nhìn chắt trai của mình một cách ấm áp, một lời nói từ Augusto bất ngờ bay tới khiến Gina hoảng hốt, hành động đó chẳng hợp với tuổi của bà chút nào.

“Lúc còn trẻ thì ai mà chẳng vậy chứ! Tên ngốc Valerie còn ghê gớm hơn nhiều!”

“À, mà so sánh như vậy cũng hơi… vấn đề đấy…”

“Hừ! Victor chỉ yêu có mình ta thôi nên mới ổn!”

“Nếu nói vậy thì khó mà bảo điện hạ Baldr cũng chung thủy như thế. Có phải là vì dòng máu của cha ngài ấy không?”

“Achoo!”

“Thưa ngài, ngài có sao không?”

"Chắc chắn là có ai đang nói xấu ta.”

Ignis hồi tưởng về những người phụ nữ mà ông từng lỡ lầm trước đây. Đôi mắt ông xa xăm như nhìn vào một miền ký ức nào đó.

Sau khi được những ánh mắt xung quanh theo dõi một lúc, hai người cuối cùng cũng lấy lại bình tĩnh và tách môi ra. Họ ngay lập tức nhảy ra xa nhau như bị một lực vô hình đẩy ra.

“Haha, thật nồng nhiệt. Nhìn mà tôi không khỏi ghen tị đấy.”

“Kyah!”

Silk che mặt bằng hai tay lại vì ngượng ngùng trước lời trêu đùa của Augusto.

“Chào mừng đến Mulberry! Hiệp Hội Hàng Hải chào đón sự xuất hiện của lực lượng tiếp viện với tất cả lòng nhiệt thành.”

Augusto cúi chào một cách đầy khoa trương. Baldr liếc nhìn anh ta với ánh mắt lạnh lùng trước khi ánh nhìn chuyển sang người đàn ông đứng phía sau Silk, một thú nhân đang vẫy đuôi một cách phấn khích.

“Ngươi đến muộn quá đấy, Gitze.”

“X-xin lỗi sư phụ! Thật sự là quá sai lầm khi không thể tham gia trận chiến đầu tiên!”

Khi Gina gọi tên người đó, Baldr mới nhận ra người trước mặt chính là Gitze Mannerheim, thanh tra kỵ binh của Đế quốc Nordland.

Ông ta có đôi tai giống tai dơi, nhìn thì giống như tai của chó săn xám vậy, còn chiếc đuôi mảnh mai như roi thì không ngừng vẫy qua vẫy lại. Có vẻ như ông ấy đang háo hức theo cách riêng của mình.

“Ta rất biết ơn khi các ngươi đã đi rất xa để giúp đỡ ta.”

Baldr giơ tay ra để bày tỏ lòng cảm kích. Gitze đặt trán lên bàn tay ấy, như thể đang được trao tặng một báu vật quý giá.

6d608ba5-e4c0-4564-ac7f-e3d2bb7de970.jpg

“Thần đã mơ đến ngày có thể nói ra những lời này. Thần thề rằng những nanh vuốt này sẽ nghiền nát tất cả kẻ thù dám đe dọa ngài, vị vua của thần.”

Không cần ai nhắc, lực lượng thú nhân đứng sau Gitze đồng loạt hô vang, tiếng reo hò như những tiếng tru của loài chó.

Với họ, Baldr vừa là chắt trai của Gina, vừa là một thành viên của Kahaui mà họ thuộc về. Hơn nữa, Baldr là vị vua thú nhân mà họ hằng mong ước bấy lâu nay.

Dù phải chịu say sóng từ chuyến đi trên biển mà họ chưa quen, họ vẫn mơ đến ngày được nhìn thấy Baldr. Tình cảm ấy chẳng hề thua kém cảm xúc của Silk.

Lịch sử của họ là một lịch sử bị áp bức kéo dài vô tận.

Nếu triều đại thống nhất vẫn ổn định và tồn tại cho đến hiện tại, có lẽ số lượng thú nhân thậm chí còn chưa bằng mười phần trăm so với hiện nay, đủ để thấy mức độ đàn áp mà họ phải chịu khủng khiếp đến mức nào.

Đã từng có thời kỳ họ phải chạy trốn khắp lục địa, tìm kiếm những quốc gia ít định kiến nhất có thể.

Ngay cả ở thời đại này, chủng tộc thú nhân ở Vương quốc Nedras vẫn đang đứng trên bờ vực tuyệt vong.

Trong nỗ lực tạo ra một quốc gia mà họ có thể yên tâm sống mà không lo bị đàn áp, họ đã hy sinh mạng sống và chứng minh giá trị của mình với Đế quốc Nordland để giành được vị thế hiện nay.

Dẫu vậy, đâu đó trong tim, họ vẫn luôn tìm kiếm một quốc gia được cai trị bởi chính thú nhân, một miền đất hứa, nơi mà họ sẽ không bị xem như một con tốt có thể hy sinh bất cứ lúc nào.

Nói một cách chính xác, quốc gia mà Baldr cai trị không hoàn toàn là một quốc gia do thú nhân thống trị.

Nhưng cậu thừa hưởng dòng máu thú nhân, có vợ là thú nhân, và tự nhận mình là thú nhân. Với họ, sự tồn tại của một vị vua như thế là một sự khác biệt trời vực so với việc không có vị vua ấy.

Đó đã trở thành lý do quá đủ để họ liều mạng.

“Thần thề sẽ trung thành cho đến khi nanh vuốt của thần không thể sử dụng được nữa.”

“Ta sẽ trông cậy vào ngươi.”

Đó là nghi thức biểu thị sự trung thành nổi tiếng trong tộc tai chó của Nordland. Gitze không thể kìm nén sự xúc động trên khuôn mặt của mình, và tất nhiên là Baldr nhận thấy điều đó.

(Euftace. Tôi sẽ không làm phí công sức của cậu đâu!)

Cuộc tuyển chọn người sẽ dẫn đầu đội quân viễn chinh Nordland khá là rắc rối.

Dù sao đi nữa, Gitze vẫn là thanh tra kỵ binh danh giá của Đế quốc Nordland, người được ca ngợi là chỉ huy xuất sắc nhất về kỹ năng điều khiển kỵ binh.

Nhiều người không khỏi lo lắng khi Gitze rời đi.

May mắn cho Gitze, thái tử Gustav và tướng Euftace đã hết lòng sự ủng hộ cho ông.

Ngay cả người bạn thân nhất Aaron cũng muốn ra tiền tuyến và gia nhập cùng Baldr.

Nhưng đúng như dự đoán, dù hiện nay Nordland và Gartlake đang trong giai đoạn hòa bình, việc điều một phần lực lượng chiến đấu của quốc gia đi cũng phải có giới hạn.

Khi số lượng ứng viên cho việc chỉ huy cuộc viễn chinh tăng lên, Gitze vẫn thắng được trong cuộc cạnh tranh khốc liệt ấy nhờ mối quan hệ với Hiệp Hội Hàng Hải qua Augusto.

Ông cuối cùng còn phải đấu tay đôi với Aaron dưới danh nghĩa một trận đấu giành quyền ra tiền tuyến nữa.

Tuy nhiên Gitze biết rằng Euftace thực ra còn muốn gia nhập với Baldr hơn cả Aaron.

Với tư cách vừa là một trụ cột quân sự, vừa là đại diện cho các thú nhân còn ở lại Nordland, Euftace phải kìm nén ham muốn cá nhân và chuyển sang ủng hộ Gitze. Ông có thể cúi đầu cảm ơn bạn thân mình hàng nghìn lần mà vẫn chưa đủ để trả ơn.

“Lực lượng tình nguyện thú nhân của Nordland, với quân số là ba nghìn. Chúng thần sẽ phục vụ bên cạnh điện hạ từ đây trở đi.”

Một thú nhân có thể mạnh bằng ba người trong cận chiến. Những tinh binh trong số họ còn đã trở thành thuộc hạ của Baldr cùng với lòng trung thành tuyệt đối.

Cùng với bốn nghìn quân tiếp viện từ gia tộc Randolph và hai nghìn quân hầu tước Antrim, Mulberry lúc này đã sở hữu đội tiên phong đủ mạnh để bắt đầu nhắm tới công cuộc giành lại vương quốc.

Phần 8

“Mulberry có rất nhiều loại lá trà khác nhau. Chắc em mệt lắm rồi nhỉ? Trà này có pha mật ong đấy.”

“Cảm ơn anh, Baldr.”

Silk được dẫn vào thư phòng của Baldr, tận hưởng khoảnh khắc riêng tư chỉ có hai người sau một khoảng thời gian dài.

“Bất công quá nya! Chắc ngài ấy đang tính làm chuyện gì kỳ cục nya!”

“Im đi và đi lại đây ngay!”

Baldr hẳn phải biết ơn vì đã có một bà cố chu đáo đến vậy.

“…Ngon quá.”

Silk, tiểu thư của Gia tộc Randolph vốn quen với những loại lá trà đắt tiền. Dẫu vậy, hương vị của loại trà này vẫn khiến cô ngạc nhiên.

“Nghe nói loại trà này là sản phẩm trà thịnh thành nhất được sản xuất tại Vương quốc Horntbeck. Anh cũng chưa từng nếm thử trước khi đến Mulberry.”

Vương quốc Horntbeck là một quốc đảo nằm xa về phía tây Trystovy. Đây là một quốc gia biển có quy mô gấp đôi so với Vương quốc Majorca.

Một quốc gia nội địa như Mauricia gần như không có cơ hội tiếp xúc với họ. Vương quốc Horntbeck cũng hơi xa lục địa nên cả hai gần như không tiếp xúc với nhau.

“Anh mừng vì em vẫn an toàn.”

Baldr trông trưởng thành và mạnh mẽ hơn nhiều so với lúc rời Mauricia. Silk liếc nhìn cậu với ánh mắt trìu mến.

Chỉ nghĩ đến việc cô từng muốn bỏ hết tất cả và chạy thẳng đến nơi Baldr đang ở, Silk cũng không khỏi cảm thấy choáng váng. Bao nhiêu lần cô đã muốn thẳng tay trừng trị những quý tộc quan lại luôn tìm cách gây trở ngại mình, nhiều đến mức không thể đếm xuể.

Đó là lần duy nhất Silk cảm thấy muốn nguyền rủa địa vị của mình. Vì vậy mà những quý tộc tị nạn từ Trystovy bất đắc dĩ phải chịu cảnh trở thành chỗ để cô trút cơn giận dữ.

“…Không tốt! Dù ta có liên hệ với bao nhiêu quý tộc công quốc, không một ai chịu đổi phe cả.”

“Ta cũng vậy… rốt cuộc chúng làm gì mà tận tụy với công quốc đến thế vậy!?”

“C-có thật là chúng ta sẽ bị đuổi nếu không chứng minh được giá trị không?”

“Chuyện này không buồn cười đâu! Sao họ có thể xem thường những quý tộc từ những gia tộc danh giá như chúng ta được!”

*RẦM*

“HIIIIIIIIIIIIIIIIIIIH!”

“Ta sẽ giết hết lũ vô dụng các ngươi.”

“A-ai đã nói cô ấy là một tiểu thư điềm đạm, duyên dáng vậy?”

Người ta nói rằng ba quý tộc tị nạn ấy đã ngày càng hói đi một cách thảm thương kể từ khi Silk rời Mauricia.

Nhưng những hy sinh hèn mọn ấy không bao giờ lọt vào đầu của Silk, dù chỉ một giây. Cô cau mày nhìn Baldr đầy hờn dỗi.

“Đó là vì em lo lắng thôi mà!”

Thật bất công khi chỉ có cô là cảm thấy lo lắng và bồn chồn như vậy.

Hơn nữa, dù chỉ mới gặp được một khoảng thời gian ngắn, dường như khoảng cách giữa Baldr và Satsuki đã giảm đi đáng kể. Quả nhiên, cảm giác sát cánh cùng nhau trên chiến trường không thể xem nhẹ được.

“Anh cũng cô đơn khi không có Silk bên cạnh mà.”

Mặt khác, Baldr cũng không thể bình tĩnh như Silk nghĩ.

Kể từ lúc cậu đón Silk tại cảng, tim cậu không khỏi đập mạnh, như một cậu trai trẻ mới trải qua mối tình đầu.

(Cô ấy đã trở nên xinh đẹp hơn hẳn.)

Cậu đã bị thu hút bởi dáng vẻ trang nghiêm của cô ngay từ lần gặp đầu tiên.

Nhưng Silk hiện tại lại sở hữu sự thanh lịch không thể xâm phạm và bản lĩnh vượt xa bản thân cô trước kia. Từ cô cũng toát ra một sức quyến rũ tươi mới, của một người phụ nữ hiểu rõ tình cảm dành cho người mình yêu.

Hai người tự nhiên tìm đến nhau mà chẳng cần ai thúc giục. Rồi Baldr bất chợt ôm chặt cơ thể nhỏ nhắn của Silk.

“Anh ấm quá.”

“Ừ.”

Nếu Maggot có ở đây, có lẽ cô sẽ hân hoàn mà nói rằng đúng như dự đoán con trai cô đang tìm kiếm dấu vết của mẹ trong người tình của mình.

Silk toát ra một bầu không khí trang nghiêm như một đóa hoa đơn độc. Thêm vào đó, nét mặt cô cũng có phần bồi hồi vì cuối cùng cũng đã được đặt chân đến quê hương mà cô sinh ra. Không thể phủ nhận cô giờ đây có vài nét giống với Maggot.

Nhưng Baldr tuyệt đối sẽ không thừa nhận rằng mình lại có thể liên tưởng tới mẹ mình dù là phải bị chịu cực hình.

Cả hai trao nhau một nụ hôn. Rồi Silk khẽ nắm lấy cánh tay phải của Baldr và tựa đầu lên vai vững chắc của cậu.

Khi họ mới gặp, chiều cao giữa hai người gần như không khác gì nhau, nhưng giờ đây cô cảm thấy hạnh phúc không tả nổi khi Baldr cao hơn cô một đầu.

Nhưng cô cũng có chút buồn. Dù Silk ôm lấy cánh tay Baldr, nó đã chẳng còn chút mềm mại hấp dẫn, đặc trưng của phụ nữ mà cô có thể cảm nhận được như xưa.

(Đụng vô rồi!)

“Anh đang nghĩ cái gì thế?”

Silk dùng ngón tây véo bụng Baldr và nở một nụ cười ranh mãnh.

“Xin lỗi vì em cũng không có ngực! Ngực em còn thua cả người có vóc dáng trẻ con như Satsuki nữa… nnh!”

Baldr mạnh mẽ hôn lên môi Silk lại, ngăn cản lời nói của cô bằng cơ thể.

Một cảm giác ngọt ngào tê dại lan khắp cô chỉ từ việc Baldr tham lam chiếm lấy đôi môi cô.

“Nnh! Afuh!”

Tâm trí Silk phủ mờ trong làn sương khi Baldr say đắm tìm đến cô và dịu dàng vuốt ve mái đầu cô. Cơn giận khi nãy đã tan biến không còn dấu vết.

“Như anh nghĩ, khi anh chủ động thì nụ hôn vẫn tuyệt hơn đúng không?”

“…Đồ ngốc!”

Quả nhiên, dòng máu của Ignis đã truyền sang Baldr.

Trong khi Baldr và Silk quấn quýt bên nhau trong thư phòng, mắt dõi xuống mặt biển lấp loáng thì Augusto lại bị một cơn đau dạ dày hành hạ dữ dội.

“Mà này, Idunn đâu? Hôm nay Idunn không đến sao?”

Augusto vò đầu bứt tai, trăn trở không biết phải giải thích thế nào với người cậu mắc căn bệnh cuồng em gái về chuyện mẹ mình. Ngay cả Augusto cũng không tìm ra được lời lẽ thích hợp.

(Mẹ à, con thực sự ghét mẹ lắm.)

Augusto nhắm mắt lại và nụ cười mãn nguyện của mẹ cậu, người đã quyết dâng trọn tất cả cho tình yêu hiện lên trong tâm trí anh.

Cho dù có cố thế nào, anh cũng không thể che giấu chuyện này khỏi Gitze mãi mãi.

Anh không khỏi thở dài thật sâu và lấy hết can đảm. Ngồi phịch xuống sofa, Augusto quyết tâm nói với Gitze.

“Mẹ… không còn ở Mulberry nữa.”

“Hả, vậy là con bé đi ra ngoài…”

Gitze lộ rõ vẻ thất vọng rồi cúi đầu xuống.

“Mẹ đã đến công quốc mấy hôm trước. Mẹ sẽ không quay lại nữa.”

“…Này, cháu vừa nói gì đó?”

Gitze không thể làm ngơ trước câu nói ấy.

Công quốc hiện là kẻ thù của họ, và hai bên đang trong chiến tranh, đến đó vào kuc1 này chẳng khác nào là tự sát.

Gitze tuyệt đối không thể chấp nhận việc đứa em gái yêu quý của mình đang ở một nơi như thế.

“…Đó là ý muốn của mẹ. Cậu chắc hiểu rõ rồi, một khi người ấy đã quyết định, thì chẳng ai ngăn được nữa, đúng chứ?”

Idunn cũng là tiểu thư của một gia tộc danh giá. Người ta kỳ vọng rằng bà sẽ kết hôn với một quý tộc danh giá khác của Nordland trong tương lai.

Thế nhưng, bà lại kết hôn với Bennett (Valerie) theo cách chẳng khác gì là đang bỏ trốn cả. Đây là một kỳ tích chỉ có thể thực hiện được nhờ năng lực siêu phàm trong việc hành động và ý chí thép của bà.

Gitze cũng hiểu rõ điều đó sau khi bị bà đánh thuốc mê, và khi tỉnh dậy thì bà đã trốn sang nước khác rồi.

“Tại sao?”

Ông hiểu rằng Augusto chẳng thể ngăn Idunn được. Nhưng tại sao bà ấy lại phải đến công quốc chứ?

Gitze vừa kịp dừng tay sắp chạm vào thanh kiếm bên hông. Nhưng nếu Augusto đưa ra câu trả lời mà ông không chấp nhận được, ông sẽ không ngần ngại rút kiếm ra.

“Cậu có thể thề trước Thú Thần Zoras rằng sẽ giữ bí mật không?”

“Nếu điều đó không trái với ý chỉ của ngài.”

“Cháu không thể hứa được, nhưng mẹ lại tin tưởng vào việc mình làm. Cậu có thể giữ bí mật này không?”

Giọng Augusto đầy quyết tâm và lạnh như băng. Một điềm xấu lóe lên trong tâm trí Gitze.

“Đừng nói với ta rằng, cháu còn giữ bí mật này với cả điện hạ Baldr?”

“Đúng như cậu nghi ngờ. Cháu muốn cậu sẽ mang bí mật này xuống mồ cùng mình.”

“Đồ khốn! Ngươi đang chế giễu Vua Thú mới sao!”

Baldr không chỉ là một lãnh chúa bình thường đối với ông.

Baldr là một tồn tại thiêng liêng, người sẽ gánh vác ước nguyện quý giá nhất của chủng tộc thú nhân, hay chính xác hơn là người có thể trở thành tồn tại như vậy.

Là một trong những thành viên của tộc thú nhân đã thề trung thành với Vua Thú, Gitze tuyệt đối không thể chấp nhận lời nói của Augusto bằng bất cứ lý do gì.

“Bình tĩnh đi. Chính ta là người đã bảo nó giữ bí mật về chuyện này.”

“S-sư phụ? Tại sao người lại…”

Gina xuất hiện và xen vào với một câu nói mà Gitze chẳng hề ngờ tới. Ông không khỏi bối rối.

Gitze là đệ tử ruột của Gina, nhưng Idunn và Gina chỉ là những người quen biết thoáng qua.

“Đây là sản phẩm từ cơn điên của một con người. Nhưng không thể phủ nhận rằng cơn điên ấy lại có lợi cho Baldr. Mang nó ra ánh sáng một cách bất cẩn sẽ chỉ gây thiệt hại cho Baldr thôi.”

“Nếu là thật thì chuyện này quá kinh khủng. Con sẽ không để người nói là mình không biết đến hậu quả nghiêm trọng có thể phát sinh từ sự điên loạn và cuồng vọng đâu.”

“Nếu biết từ đầu thì ta đã ngăn cản rồi. Việc này đã bắt đầu từ rất lâu, mọi thứ đã bắt đầu bước vào gai đoạn cuối. Điều duy nhất chúng ta có thể làm là tận dụng nó.”

Cơn điên của Valerie đã phá hủy Vương quốc Trystovy trong quá khứ. Tuy nhiên, không thể phủ nhận rằng triều đại mới mà Baldr sắp xây dựng chỉ có thể thực hiện được nhờ sự sụp đổ của vương quốc đó.

Nếu chuyện tất cả mọi thứ đều là do Valerie dàn dựng bị lộ ra, nó chỉ mang lại ảnh hưởng xấu cho Baldr thôi.

Gitze nhìn thấy sự buồn bà trong ánh mắt của Gina. Ông không khỏi rên rỉ, dựa người vào lưng sofa và ngước mặt lên trần nhà.

“Nói đi.”

Gitze cay đắng lên tiếng. Một thuộc hạ mà giữ bí mật với chủ nhân của mình quả thật không thể chấp nhận, nhưng ông hiểu rằng có lý do buộc họ phải làm vậy.

“Ta sẽ giữ bí mật chuyện này.”

Gitze lắng nghe câu chuyện và sững người.

Đó là một câu chuyện khủng khiếp đến mức Gitze không thể tin ngay được. Thật khó tin rằng chỉ vì cơn điên của một con người mà cả Vương quốc Trystovy bị tàn phá.

Hơn nữa, em gái ông lại đem lòng yêu người đàn ông đó.

“Đó là bản chất của phụ nữ chủng tộc thú nhân. Ngươi sẽ không phủ nhận chứ?”

Gitze ngượng ngùng gãi đầu khi Gina khẳng định như vậy.

“Idunn là em gái đáng yêu của con, nhưng con sẽ không làm gì ép nó phải uốn theo lối sống của mình đâu.”

“Ngươi đã nhốt nó lại khi ngươi phản đối việc kết hôn với Bennett đấy!”

“Đ-đó là vì con đoán rằng gã đáng nghi từ nước khác ấy đã lừa nó! Và hóa ra con đã đúng, hắn thực sự là người đáng ngờ.”

Dù sao đi nữa thì thật khó mà đoán được rằng kẻ mà lẽ ra chỉ là thương nhân lại thực ra là vị bá tước thao túng công quốc từ phía sau.

“Cậu bình tĩnh hơn cháu nghĩ nhiều. Cháu cứ tưởng rằng sau khi nghe chuyện này, cậu có thể sẽ một mình chạy đi để loi mẹ về mất.”

Augusto không khỏi lau mồ hôi trên trán. Nhìn thấy cảnh ấy, Gitze khinh bỉ và nhìn chằm chằm cậu.

“Idunn sẽ tự sát nếu ta cố mang nó trở về bằng vũ lực. Ít nhất thì ta cũng hiểu rằng mỗi người đều có thứ tuyệt đối sẽ không bao giờ từ bỏ.”

(Dù vậy, mình không thể xua đi cảm giác trống trải khi em ấy không dựa vào mình…)

Dù hiểu rằng chẳng còn cách nào nữa, phần nào trong tim ông vẫn muốn khen ngợi em gái vì đã hành động như thế, nhưng cảm giác trống rỗng trong lòng trước sự chia lìa vĩnh viễn này vẫn không thể xóa được.

Ký ức về em gái từ khi còn nhỏ hiện lên trong tâm trí Gitze. Ông tuyệt vọng lắc đầu để xua nó đi. Nếu tình trạng này kéo dài, ông sẽ khóc thút thít một cách xấu hổ trước mặt Augusto và Gina mất.

“Rượu! Mang rượu cho ta!”

“Cậu, bây giờ mới là chiều mà…”

“Đó là chúc mừng cho cuộc đời mới của Idunn. Ít nhất thì hôm nay, cho dù uống rượu từ trưa cũng chẳng sao.”

“Chịu thua đi, rồi uống với nó. Ngày như thế này thì rượu là thứ không thể thiếu được.”

“…Tôi không có tửu lượng mạnh như cậu đâu.”

Cuối cùng, Augusto bị ép phải bầu bạn với Gitze đến tận khuya. Ngày hôm sau, anh ta lại phải chịu đựng cơn đau đầu khủng khiếp.

Vậy mà Gitze, người đã uống gấp ba lần anh lại đang thản nhiên đi thị sát quân đội với vẻ mặt chẳng hề bận tâm.

“…Thật vô lý.”

“Anh Augusto, anh ổn chứ?”

Augusto rên rỉ trên giường. Angelica nhân lúc Gitze lơ là để đến đây, cô trông đang hết sức vui vẻ.

“Anh muốn uống nước lạnh không?”

“Ừ, cảm ơn. Nhưng… anh bất ngờ khi cậu lại cho em đến đây.”

Augusto không thể ngờ Gitze lại mang theo cô con gái xinh đẹp mà ông luôn cưng chiều đến chiến trường mà họ đang ở thế bất lợi.

Angelica tròn mắt trước lời anh nói rồi khẽ bật cười.

“Em đã được dạy cách chiến đấu rồi. Làm sao em có thể đứng ngoài nhìn khi chồng mình đang chiến đấu chứ? Em sẽ không chấp nhận bị tách khỏi anh trong lúc anh sắp lìa đời.”

Một luồng gió lạnh chạy dọc sống lưng Augusto.

Từ trước tới nay, anh nổi danh là kẻ phong lưu, nhưng Angelica lại mang một kiểu cố chấp khác hẳn với tất cả những người phụ nữ cậanh từng biết.

“Với nữ nhân của tộc thú nhân, chết cùng chồng mình là vinh dự.”

Angelica thốt lên câu ấy mà không có lấy chút do dự.

Và đó là khoảnh khắc Augusto thật sự cảm nhận được sự đáng sợ của tình yêu mà những thú nhân nữ mang trong tim.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!